Chương 47


9h tối.
- Đúng giờ lắm! – Lâm Chấn Đông khoanh tay, dựa vào ghế tựa, nhìn Băng đang bước vào.
- Thời gian là tiền bạc, với một kẻ nắm quyền! – Đôi mắt sẫm màu nhìn Lâm Chấn Đông vẫn một vẻ lạnh tanh và xấc xược.
Ông trùm mafia bật cười
- Con rất thú vị, như mẹ con vậy! Hân Đồng thường…
- Đừng có gọi tên mẹ tôi! – Giọng Băng gằn xuống.
- Được rồi, có thể con đang rất hận ta. Nhưng dù sao cũng nên nhớ rằng, ta là cha ruột con và là người thân duy nhất của con trên đời này.
- Cha ruột tôi! Và là kẻ suýt nữa đã lấy mạng tôi!
- Nếu lúc ấy, ta biết con là con gái ta, ta đã không…
- Vậy Lâm Chấn nam không phải con trai ông?
- Sự phản bội của nó chỉ là cái cớ để ta giải thoát cho nó. Nó không thể tồn tại trong thế giới nó đã sinh ra. Chấn Nam quá tốt và quá tin người
- Đó không phải lý do cho sự tàn độc của ông!
- Cha con ta không căng thẳng như vậy không được sao? Đã gần 20 năm cho sự hội tụ lúc này.
- Không phải cuộc hội tụ dễ chịu với tôi!
- Con vào không đúng lúc thì phải.. – Chấn Khang đang bước tới gần bàn làm việc của Lâm Chấn Đông, cậu cũng cảm giác được không khí ngột ngạt trong căn phòng.
- Con trễ 7 phút, Chấn Khang!
- Hình như có kẻ còn chưa có mặt mà! – Khang chợt đưa mắt nhìn Băng – Hay nó không đủ can đảm để đối mặt với một người con gái!
- Chấn Phong không được khỏe, nó sẽ không tham gia cuộc họp này!
- Vậy càng tốt, con sẽ dễ chịu hơn!

- Chắc hai con đều đã biết, ACLC12 đã thất bại một phần, và trong ba ngày tới, chúng ta phải chuẩn bị kĩ càng một kế hoạch mới thay thế. Nhưng rõ ràng lần này khó khăn hơn vì lũ cớm đã chú ý tới. Xe hàng dang ở nhà kho bỏ hoang của khu ổ chuột Desan. Ai có ý kiến gì?
- Tại sao không sử dụng trực thăng tàng hình và chuyển địa điểm giao dịch ở một nơi vắng vẻ ngoài thành phố? – Chấn Khang cất lời.
- Quản lý Wind vừa thông báo với ta. Tên điệp viên John Han đã chính thức nhúng tay vào vụ này. Với đầu óc của một tên điệp viên, ta nghĩ hắn sẽ sử dụng trực thăng tuần 24/24 trên bầu trời để phát hiện phương tiện tàng hình
- Tức là chúng ta sẽ phải di chuyển hàng bằng đường bộ hoặc đường thủy?
- Cảnh sát đi tuần khắp nơi và các cảng biển được kiểm tra nghiêm ngặt. Ta muốn một kế hoạch an toàn vượt mặt lũ cớm!
- Người của con tiếp tục vận chuyển hàng sao?
- Không! Lần này không kẻ nào được rời khỏi khu biệt thự. Ta sẽ cho thuê người chuyển hàng bên ngoài, xong việc sẽ trừ khử tất cả!
- Vấn đề là làm sao ngụy trang được số hàng đó? Kho hàng rất lớn và quá dễ để bị phát hiện, thưa cha!
- Ý kiến của con thế nào, Băng? – Lâm Chấn Đông nhìn sang Hải Băng, nhỏ đang lắng nghe cuộc tranh luận nãy giờ. Nhỏ nhận ra Lâm Chấn Đông là một kẻ cẩn trọng và suy nghĩ sắc bén hơn nhỏ nghĩ nhiều.
- Cha! Nếu có bản đồ thành phố thì sẽ dễ vạch kế hoạch di chuyển hơn! – Chấn Khang như muốn Băng không tham gia vào cuộc họp.
- Ba ngày nữa, đêm 15/11, sẽ có một vũ hội truyền thống ở đảo Wayton!
Khang nhíu mày:
- Vũ hội? Em nghĩ kế hoạch này để chơi bời sao?
- Chấn Khang, nghe hết đã! Con nói tiếp đi!
- Vũ hội năm nào cũng cần 1 lượng lớn hàng thủy tinh và để di chuyển tới thì công ty vận chuyển luôn dùng những chiếc xe tải rất lớn!
- Ý con là lấy danh nghĩa công ty tổ chức vũ hội truyền thống, đưa kho hàng giấu trong những chiếc xe vận chuyển thủy tinh?
- Làm sao qua mặt được hải quan? – Chấn Khang xen vào – không phải cha bảo các cảng biển được kiểm tra nghiêm ngặt sao?
- Suy nghĩ đi, Chấn Khang! Một cách ngụy trang thông minh! Với những chiếc xe trở khối lượng hàng dễ vỡ lớn, lũ hải quan sẽ kiểm tra cẩn thận toàn bộ sao? Chúng sẽ ngại chuyện làm đổ vỡ, hay xe hàng không kịp tới phục vụ lễ hội, rồi chúng sẽ phải bồi thường không nhỏ!
- Được rôi, coi như qua mặt được hải quan! Không lẽ định giao hàng trên đảo Wayton?
- Nếu lũ cảnh sát nghi ngờ và chờ sẵn trên đảo thì sẽ rắc rối lắm! – Lâm Chấn Đông đồng tình- Ta nghĩ con đã có ý khác?
- Có một hòn đảo hoang cách Wayton 20 dặm, giao dịch sẽ ở đó! – Băng tiếp tục cất lời
- Chuẩn bị sẵn những chiếc xe hàng chở thủy tinh thực sự để tới đảo Wayton, còn xe hàng của ta sẽ đổi hướng tới đảo hoang!
- Làm sao khẳng định được lũ cớm sẽ không bám theo đến tận nơi giao dịch?
- Nếu là di chuyển trên biển thì thiết bị định vị sẽ phát hiện nguy hiểm từ cách xa. Thật sự là một kế hoạch hoàn hảo và an toàn.
Lâm Chấn Đông nhìn Băng, tỏ ra vô cùng hài lòng
- Tốt lắm! … Con đã ra nhập CIA từ bao nhiêu tuổi vậy?
- Ông không cần biết!
- Vậy… con có biết về tên điệp viên John Han?
- Đừng moi thông tin từ tôi! – Băng vẫn trả lời nhát gừng, nhỏ lùi hai bước và định quay người rời khỏi phòng, coi như cuộc họp đã xong.
- Nếu giúp ta hoàn thành kế hoạch này, ta sẽ xem xét tới mong muốn của con… Trờ thành người thừa kế!
Một khoảnh khắc, Băng liếc nhìn Lâm Chấn Đông, ánh mắt không cảm xúc…
- Tốt thôi…

-Con không biết cha đang nghĩ gì nữa! Chắc chắn cô ấy là điệp viên, rồi lại nghe theo sự sắp xếp một kế hoạch quan trọng? – Chấn Khang có vẻ vô cùng bực mình.
- Tự cao của con lúc này nên cất đi! Nếu có thể, hãy nghĩ ra một kế hoạch an toàn hơn?
- Con…
- Nó chỉ làm việc cho CIA để thực hiện mục đích của mình. Nếu ta là nó, lúc này ta sẽ không việc gì phải lệ thuộc hay phục vụ cho CIA nữa, khi mà tự mình có thể trả thù! Nó muốn triệt hạ ta thay vì giao ta cho pháp luật thông qua CIA! Đương nhiên, nó sẽ không thành công!

Băng bước chậm rãi trên hành lang, theo sau là quản lý mới.
- Nếu hoàn thành tốt kế hoạch này, cô chủ sẽ chính thức được nhận kẻ dưới.
Dường như Băng không để ý lời Zan, tâm trí nhỏ đang lửng lơ nơi nào đó.
- Đó chẳng phải quản lý Wind sao?
Băng ngẩng lên, nhìn về cuối dãy hành lang. Đúng là Wind! Hắn vừa rẽ sang một hành lang khác, rõ ràng không phải hướng đến phòng hắn. Bây giờ là 11h đêm.
-Có lẽ là tới phonhf khám ngày trước của cậu ba – Zan lên tiếng – Chắc đi lấy thuốc cho cậu hai. Nghe nói sức khỏe cậu hai không được tốt!
Bất giác, hình ảnh người con trai ấy hiện lên trong suy nghĩ của Băng. Và một câu nói thoáng qua bên tai nhỏ … "Đi cùng tôi nhé, đến nơi cùng trời…"
Băng lắc đầu, tự rõ bỏ những điều ấy ra khỏi tâm trí mình
- Nếu kế hoạch này cậu hai tham gia…
- Im đi! – Băng bỗng gắt lên – Sao ngươi nói nhiều thế?
- Tôi…

Phòng khám của Chấn Nam.
Wind lôi một chiếc hộp nhỏ đặt sâu bên trong chiếc tủ thuốc. Hắn vội vàng mở hộp, nhưng bằng cách cẩn trọng, nâng từng ống đựng dung dịch trong chiếc hộp lên.
Trán Wind nhăn lại…. Không còn một ống nào chứa dung dịch!
- Nhẽ ra mình nên kiểm tra sớm hơn!
Có vẻ lo lắng, Wind định đóng chiếc hộp lại. Bỗng hắn sững người. Mắt lướt qua những chiếc ống nằm ngay ngắn bên trong hộp gỗ. Tròng mắt Wind giãn ra… Thiếu mất một ống!!

7h sáng.
Băng chợt tỉnh. Nhỏ nằm trên chiếc giường rất rộng và thoải mái. Bất giác, nhỏ quay đầu nhìn sang, không có ai bên cạnh! Nhỏ biết! Nhưng nhỏ đang mong chờ điều gì chứ?
Ba năm qua, nhỏ đã cố gắng nhẫn nhịn và chịu đựng để ở bên những kẻ mà ngoài chữ "hận", không thể diễn tả bằng động từ khác. Phải! Nhỏ chấp nhận coi mình như một món hàng trao qua gửi lại làm gì chứ? Chẳng phải là để chờ tới lúc này sao! Nhưng sao bây giờ, nhỏ chẳng hề thấy dễ chịu trong lòng.
Vì… người con trai ấy?
Khuôn mặt ấy, giọng nói ấy, ánh nhìn ấy cứ ám ảnh nhỏ, theo nhỏ không rời…
"Thuộc về tôi… Mãi mãi…"
Băng lăn một vòng, úp mặt xuống gối, hai tay bịt chặt lấy tai. Dù lý chí chế ngự nhưng trái tim cứ không yên.

- Cô chủ. Xong bữa sáng cô chủ muốn đi đâu?
- Về phòng và ngủ thì sao?
- À… thực ra giờ cũng chỉ chờ tới ngày thực hiện kế hoạc nên..
- Xuống tầng hầm đi!
- Gì cơ? Cô chủ vừa bảo..
- Đổi ý! Không được à?
- Không phải! nhưng cô chủ… thật sự rất kì quặc đấy!
12h 30 phút đêm.
- Tất cả đều được thiết kế và xây dựng từ bộ óc của cậu hai. Dù tôi chưa từng phục vụ cậu hai, nhưng cũng khâm phục câu chủ thực sự!
Zan bước sau Băng, hắn đoán giờ Băng sẽ về phòng. Hắn đã nghĩ Băng muốn xuống tầng hầm và hỏi hắn về mọi thông tin mật trong khu biệt thự, nhưng rốt cuộc, Băng chỉ tự mình xem xét mọi thứ và không hỏi gì lấy nửa lời. Hắn theo lệnh của Lâm Chấn Đông, chú ý mọi động thái của Băng, nhưng tới giờ vẫn chẳng có gì đáng khả nghi.
Băng vẫn bước và im lặng. Nhỏ cảm thấy nhiệt độ hơi lành lạnh, có lẽ lý do quan trọng nhất là bởi… người con trai ấy không ở đây… Băng đã chấp nhận việc nhỏ thực sự yêu Phong, nhưng nhỏ không tìm nổi một lý do nào để về bên Phong cả. Làm sao nhỏ ở bên được con trai kẻ đã phá hủy cuộc sống hạnh phúc của nhỏ, gia đình của nhỏ…
- Không thể phủ nhận chuyện này. Cô chủ quả thật … rất đẹp! Đẹp đến mức bất kì một thằng đàn ông nào cũng bị kích thích ngay từ lần gặp đầu tiên. Và nhất là trong hoàn cảnh thế này nữa. Một không gian vắng vẻ, chỉ có hai người …
Zan đang cố nói hết mọi điều ẩn náu trong suy nghĩ của hắn, có lẽ để chấn an tất cả những ý nghĩ xấu xa có thể làm kích thích hắn lúc này. Nhưng Băng có vẻ không để tâm lời Zan.
Bất chợt, nhỏ khựng lại, quay đầu nhìn tay quản lý
- Yêu thật lòng… bao giờ chưa?
- Sao kia?
- Đừng… yêu thật lòng! Sẽ đau lắm…
- Cô chủ… đã yêu ai thật lòng sao?
- Ta thấy lạnh quá!
- Lạnh ư? Để tôi…
- Lạnh trong tim này… - Trong tâm trí Băng, tràn ngập những hình ảnh ấy… Khi Phong bế nhỏ đi trên hành lang lạnh lẽo, khi nhỏ dựa vào ngực cậu. Khi tay Phong xiết chặt tay Băng, khi cậu ôm nhỏ vào lòng…
"Em lạnh không…"
- Cô chủ không sao chứ?
Bỗng. Tay Băng vươn ra, túm lấy bàn tay Zan. Hắn bất ngờ vô cùng.
- Cô chủ…
- Để thế này, được không.. Và đưa ta đi đi.
Zan chẳng còn thời gian suy nghĩ, hắn xiết lấy bàn tay Băng theo cảm tính và kéo nhỏ đi.. Trong Zan lúc này, cảm xúc thật lạ. Là lần đầu tiên hắn nắm tay một người con gái. Người con gái ấy luôn tỏ vẻ cao ngạo, nhưng lại thật yếu đuối, cần che chở…
- Bàn tay anh.. ấm quá.
Tim Zan đập lạc nhịp
- Cô chủ…
- Nói đi! Nói lại câu đó đi… "Tôi yêu em".
Zan nuốt khan, hắn chưa dám tin vào những điều hắn nghe.
- Tôi…
- Em ghét cảm giác này! Tự dối lòng! Em yêu anh nhiều hơn em nghĩ!... Chấn Phong …
Zan sững lại, tròng mắt giãn ra.
Bất giác, Băng bỏ tay khỏi bàn tay Zan và nhỏ chạy vụt đi! Như nãy giờ chỉ đang lấy can đảm! Như nãy giờ nhỏ đang chờ cho cảm xúc trào lên, đến không thể kìm nén…
Băng đã chạy đi… Bàn tay Zan vươn ra, hụt hẫng giữa không trung. Hắn chợt thấy, bàn tay người con gái ấy thật xa vời. Miệng hắn mấp máp không ý thức..
-Tôi… yêu…. em….

Phòng ngủ phòng 102.
Wind đang lục lọi và cố tìm kiếm ống dung dịch biến mất. Nếu không phải trong phòng khám thì chỉ có thể ở đây. Nhưng rốt cuộc là ở đâu? Hắn đang cố tập trung để không mất bình tĩnh. Hắn đang lo lắng về một điều…
Dừng chân cạnh tấm gương phẳng, Wind quay lại nhìn mình trong gương. Hai mí mắt đã sụp xuống hơn, vài vết sạm đen trên da.
- Không được! Chỉ hết ngày hôm nay!
Hắn quay đi và nảy ra một ý định mạo hiểm… "Phải tìm cách ra ngoài!!" Wind định bước ra phòng ngoài, nhưng hắn dừng chân. Hắn nhận ra từ phía cửa phòng ngoài, Băng đang bước vào, cơ thể lút dần trong bóng tối, hiện lên một mảng đen đậm.

Băng chậm rãi bước vào.
Phong đang ngồi dưới sàn, ngay dưới khung cửa sổ. Thuốc giảm đau hết tác dụng, cậu bắt đầu thấy cơ thể khó chịu… Nhưng lập tức, cậu cảm nhận được sự xuất hiện của người con gái ấy.
- Tôi muốn nói với anh một điều!
- Lời vĩnh biệt với tôi à? – Phong ngước lên, giữa bóng tối, hai ánh mắt chạm khẽ
Băng nuốt khan, đương nhiên không, nhỏ muốn nói với Phong điều khác! Về sự thật trong trái tim nhỏ.
- Không! Vĩnh biệt… chưa đến lúc!
- Hay… chính em sẽ lấy mạng tôi?
Băng định bật lên lời phản đối, nhưng không hiểu sao nghẹn lại
- Anh muốn tôi giết anh?
- Cứ làm đi! Nếu điều đó làm em vui! Nếu điều đó làm hận thù trong em nguôi bớt!
- Nếu tôi bảo.. chưa đủ thì sao?
- Giết tôi! Hành hạ tôi! Làm bất cứ điều gì em muốn! Nhưng xin em… đừng chính tay… giết… ông ta.
Ông ta- Lâm Chấn Đông! Phong muốn bảo vệ cha mình? Hay thật lòng "kính yêu" ông ta? Không hề! Nhưng dù với cậu, Lâm Chấn Đông tàn độc và đáng căm hận thế nào, ông cũng là cha cậu. Và nếu chính Băng giết ông, thì dù cậu yêu nhỏ thế nào, cậu cũng không thể, không thể… đối diện với nhỏ! Làm sao mà chấp nhận quá yêu và quá nhớ nhung một người… đã giết cha mình??
- Anh nghĩ tôi sẽ nghe theo? Không đời nào!!
- Vậy em còn muốn thù hận nối tiếp thù hận tới bao giờ? Để có thêm những kẻ đáng thương như em? Sống mà chỉ biết toan tính, chỉ nghĩ mọi cách để trả thù!!
- Kẻ đáng thương là anh! Anh là gì mà dạy đời tôi?
Giọng Phong nhẹ nhàng hơn
- Kẻ đáng bị trừng phạt, hãy để pháp luật trừng phạt…
- Tôi nói không muốn thì sao?
- Em ra đi!
- Gì kia?
- Tôi bảo em ra ngoài đi! – Giọng Phong bỗng gằn xuống.
- Anh… nói gì?
- Ra ngoài!! – Lần đầu tiên Phong gắt lên giận dữ với Băng như vậy! Băng cũng không tin nổi điều đó! Nhỏ xiết chặt hai bàn tay và quay ngoắt đi, mang theo nỗi tức giận và tổn thương.
Băng vừa bước ra khỏi cửa, mặt Phong đã biến sắc đột ngột, như cậu vừa gồng lên đẻ chịu đựng một điều gì quá sức! Một tay cậu giữ lấy bên ngực trái. Và từ miệng, máu lại tràn ra. Tim co bóp rất mạnh và máu trào ngược từng đợt. Phong chống tay xuống sàn, cậu thực sự đang cố sức để chịu đựng
-Cậu chủ không muốn cô ta nhìn thấy cảnh này phải không?
Tay Phong quệt máu trên miệng. Cậu ngả người dựa phịch vào tường, mắt nhắm nghiền lại.
- Nếu cô ta biết những gì cậu đã hi sinh vì cô ta, cô ta đã không quá đáng đến thế!
- Không được nói!
- Sao cậu chủ phải chịu đựng vậy hả? Quá đủ rồi…
Phong cố thở đều đều để giữ nhịp tim.
- Đừng tìm cách ra ngoài!
Wind sững sờ. Hắn đang cố hiểu lời Phong theo một nghĩa khác
- Đang tìm thứ này sao…
Nhưng Wind đã không thể tìm ra cách nghĩ khác. Trên tay Phong là… một ống dung dịch rỗng!
- Sao cậu chủ…
- Ngăn đựng SE-K1 trong phòng thí nghiệm, có thứ đó!
Không quá nhanh để Wind có thể ngỡ ra mọi chuyện.. Hắn đứng nghiêm chỉnh lại, và cúi đầu:
- Cảm ơn cậu chủ! Về mọi điều!
….
Băng nằm dài trên bàn, cảm giác thực sự khó chịu! Lần đầu tiên Phong giận dữ với nhỏ như vậy. Dù thực sự nhỏ và Phong đang mâu thuẫn thì nhỏ cũng không tin được Phong lại cư xử như thế. Nhỏ như muốn điên lên mỗi khi nhớ lại ánh mắt cậu lúc ấy.
- Tên đáng ghét! – Băng ngồi thẳng dậy – Sao anh ta có thể… Khó chịu quá!!!
Cạch… Quản lí bước vào, tay hắn cầm hộp đồ
- Cô chủ!
- Ngươi bám theo ta 24/24 đấy à?
- Chỉ khi có chuyện thôi ạ. Ông chủ gửi cho cô thứ này!
Zan đặt hộp đồ lên bàn và mở nó ra. Một chiếc nhẫn gắn Ruby rất đẹp và rõ ràng… rất đắt giá!
- Cô chủ thử dùng coi có vừa không?
Băng cầm chiếc nhẫn lên. Đôi mắt nhanh nhạy nhìn một lượt, chú ý từng chi tiết nhỏ nhất.
- Ngươi biết quản gia vừa ra đi, Thụy An?
- Có, thưa cô chủ!
- Chiếc nhẫn này không khác chiếc cô ấy hay đeo là mấy!
- Không. Chiếc của cô chủ là hàng mới, hiếm và đắt nhất hiện nay.
- Vậy sao? – Băng bỏ chiếc nhẫn lại vào hộp, cầm cả hộp lên và nhẹ nhàng… vứt nó vào thùng rác.
- Nói lại với ông ta… ta rất thích. Hãy tặng nhiều vào!
Dứt lời, Băng lại nằm dài lên bàn
- Nhưng… cô chủ… - Zan vẫn đứng đó
Băng ngẩng đầu
- Ngươi định ra ngoài hay ở đây nhìn ta thay đồ?
- Tôi… - Zan bất ngờ, bối rối định quay người đi. Nhưng nghĩ gì hắn lại quay lại
- Nếu tôi bảo… muốn nhìn cô chủ thay đồ?
Băng sững người. Nhỏ ngồi thẳng dậy. Tên quản lí này thực sự không vừa
- Được thôi! Ngươi làm trước rồi sẽ đến lượt ta.
Dường như Zan muốn đối kháng đến cùng.
- Thật chứ?
- Đương nhiên!
Zan đưa tay cởi khuy áo. Vứt chiếc vest trắng xuống đất, tiếp theo là áo sơ mi… Băng vẫn nhìn chằm chằm không chút ngại ngần. Zan không tin Băng có thể nhìn tới cùng. Hắn cởi xăng-tuy, bắt đầu làm chậm lại, từ từ kéo khóa quần… Hắn nhìn Băng… ánh mắt nhỏ vẫn lạnh tanh dán chặt vào hắn.
- Tiếp đi! – Băng nói vẻ thách thức. Nguồn: http://truyenyy.com
- Cô chủ… cũng sẽ làm?
- Chắc chắn rồi!
Zan kéo hẳn khóa quần xuống. Cùng lúc, Băng lôi từ ngăn kéo ra một chiếc máy quay, đặt lên bàn và bật chế độ ghi hình. Tay Zan dừng lại
- Cô chủ làm gì vậy?
- Tiếp tục đi! Nhìn cảnh này, các cô giúp việc trong khu biệt thự sẽ phấn khích lắm!
Ngón tay Zan khẽ run lên, hắn nuốt khan
- Cô chủ… thực sự… không nắm bắt nổi!
Zan kéo khóa quần lên, rất nhanh, cúi xuống mặc áo và cài xăng-tuy rồi quay người bước vội về phía cửa. Đóng cửa phòng lại, Zan dựa tường, cố gắng thở đều…
- Zan! Mày làm trò gì vậy? Mày điên rồi! – Chợt nhớ đến gương mặt đầy thách thức của Băng, hắn khẽ nhắm mắt – Mày điên thật rồi!!!

Một ngày sau.
- Ngày mai… hy vọng mọi việc sẽ tốt đẹp!
Khang đứng dựa vào bàn, trên tay cậu là một lon bia. Cậu được nghỉ ngơi để ngày mai tham gia điều khiển đường đi của xe hàng. Nếu việc này thành công sẽ là sự khởi đầu cho một kế hoạch vĩ đại lâu dài. Nếu giao dịch hoàn tất, chỉ vài ngày nữa, hai trong số rất nhiều thành phố lớn trên thế giới sẽ trở thành bãi phế liệu khổng lồ. Sẽ có những phát đạn đầu tiên, đánh dấu chiến tranh thế giới lần ba nổ ra. Lúc đó CIA hay gì đi nữa cũng không thể ngăn chặn được. Gia đình Lâm Chấn sẽ chỉ việc nhàn hạ ngắm nhìn cuộc chiến giành ngôi vị đứng đầu náo nhiệt và hưởng lợi nhuận bạc tỷ. Do vậy, cuộc giao dịch ngày mai vô cùng quan trọng!!! Nó sẽ châm ngòi cho âm mưu thế chiến đang cháy âm ỉ trong lòng các cường quốc lớn mạnh. Hoặc sẽ làm lắng đi tất cả và giáng một đòn đau xuống khu biệt thự, nếu thất bại. Dẫu sao Khang vẫn rất tin mọi việc sẽ thành công. Khang quay người đặt lon bia lên bàn.
Choang!!! Tay Khang không may quặc vào chiếc cốc, nó rơi xuống, vỡ toang, mảnh vỡ văng tứ tung. Khang nhìn những mảnh vỡ ấy, cảm giác bất an…
- Á! – Khang không may dẫm phải vụn thủy tinh. Cậu ngồi xuống, bực tức
- Chuyện quái gì thế này?
Vết thương không nặng. Nhưng bất giác, trong một khoảnh khắc, ánh mắt Khang tia vào gầm giường… Cậu sững người! Mảnh ghép
còn thiếu trong bộ ghép hình …Vẫn nằm đó! Im lìm… Hình ảnh người con gái ấy chợt hiện về…
Có những thứ ngỡ như không là gì, chỉ ở đâu đó… bên ta. Ta đã không tìm kiếm và quên bẵng. Cho đến ngày nhận ra thì nó đã quá xa tầm tay ta, từ lúc nào…
Danh vọng và quyền lực trong cuộc đời… chỉ luôn là vô ảnh. Nhưng con người ta vẫn không ngừng tìm kiếm, không ngừng với tới, đôi khi là bất chấp tất cả để có được. Nhưng đến cuối cùng, khi cái ta nhận về chưa đủ thỏa mãn thì cái ta đánh mất… đã quá nhiều!
Lòng Khang trùng xuống. Cậu nhớ cảm giác ở bên người con gái ấy… nhớ vô cùng…

- Nó có gặp ai trong biệt thự không?
- Không, thưa ông chủ. Tôi đi theo cô chủ gần như 24/24. Cô chủ không làm bất kì việc gì bất thường cả.
- Ngươi… không phải đã "say" con bé đấy chứ?
Zan lưỡng lự… Một lát sau, hắn trả lời chắc nịch:
- Không, thưa ông chủ!
Từ phía cửa, Wind bước vào.
- Được rồi, ngươi lui ra đi!
Zan cúi đầu, bước ra ngoài.
- Mai là ngày thực hiện kế hoạch rồi, chắc ngươi rất bận?
- Tôi rất hy vọng cuộc giao dịch sẽ thành công.
- Sao rồi? Điều tra thêm được gì về John Han?

2 giờ sáng.
Rầm!!! Cửa phòng 102 mở toang
- Cậu chủ!!! – Wind vội vã lao vào.
Trên sàn, một vũng máu còn tươi, lẫn trong đó cả những cục máu đen… Phong đang chống tay trên sàn, dường như thuốc giảm đau chỉ vô tác dụng. Máu vẫn tràn ra từ miệng cậu.
- Nguy kịch quá rồi! Cậu chủ cần nhập viện. Ngay lập tức!
- Không! – Dù đang vô cùng đau đớn, Phong vẫn quyết liệt phản đối. Cơn xuất huyết ngày càng nhiều… mọi việc đang vượt khỏi tầm kiểm soát của cậu.
- Kết thúc rồi…
- Không! Cậu chủ không thể buông xuôi như thế! Em đã liên lạc với bệnh viện thành phố rồi, cũng đã yêu cầu đưa chuyên gia nước ngoài về. Còn một cách để cứu được cậu chủ…
- Không thể!
- Có thể!!! Phẫu thuật thay tim nhân tạo! Dù phần trăm thành công rất nhỏ nhưng vẫn còn hy vọng…
- Ta sống? Làm gì? Để chờ cô ấy chĩa súng vào ta? Hay chờ ngày… vào ngục tù…
Wind sững người, họng hắn nghẹn lại. Bỗng, hắn quỳ phịch xuống
- Có một điều tôi thực sự muốn nói với cậu chủ. Bộ óc của cậu chủ… khiến tôi khâm phục! Vô cùng!
Hắn cúi đầu, trong hắn tràn đầy lòng kính trọng. Khá lâu, Wind đứng dậy, quay người bước ra cửa.

6 giờ sáng.
- Cô chủ đã sẵn sàng chưa?
Băng vuốt lọn tóc dài lên trước rồi quay lại nhìn Zan. Hôm nay nhỏ không trang điểm, cũng không ăn vận quyền quý. Nhỏ trở lại con người lần đầu tiên bước vào khu biệt thự này. Váy trắng. Tóc xõa dài. Tim Zan đập lệch một nhịp. - Cô chủ thế này… Thực sự rất đẹp. À, Tôi thấy thứ này ngoài cửa… - Zan bước đến, chìa tay ra trước mặt Băng. Một mảnh ghép nằm yên trên bàn tay hắn.
Băng cầm mảnh ghép lên
- Ngươi biết nó là gì không?
- Một mảnh ghép trong bộ xếp hình.
- Sai rồi. Là thứ đã đánh mất. Và giờ, tìm lại… thì đã quá muộn! – Băng nghiêng tay, mảnh ghép rơi xuống. Nhỏ bước đi, dẫm lên nó, lòng không gợn chút cảm xúc.
- Ta… nhờ ngươi một việc, được không?
- Bất cứ điều gì, chỉ cần không hại đến ông chủ!
- Ngươi làm hay không thì tùy. Nhưng việc này khiến tính mạng ta… phụ thuộc vào ngươi!
- Cô chủ…
Băng bước trên hành lang. Sắp đến lúc rồi! Nhỏ đã buộc chặt lòng mình lại, đã làm mọi cách để một lần nữa hóa trái tim mình thành băng. Ánh mắt nhỏ lạnh tanh. Một thoáng nào đó, hình ảnh người con trai ấy hiện về… nhưng tan biến trong phút chốc.
- Khoan! Khoan đã!!!
Wind lao tới, đứng chặn trước Băng. Hắn dừng lại, thở dốc.
- Cô… cô đang tới phòng ông chủ?
Băng nhìn Wind, chờ một lời thông báo
- Tôi muốn nói chuyện với cô… về cậu hai!
- Nếu về hắn thì tôi không muốn nghe!
- Rốt cuộc… tình cảm thực sự của cô là thế nào? Cậu hai thực sự rất yêu cô!
Băng bước sang ngang, lướt qua mặt Wind
- Chẳng có ý nghĩa gì…
Băng lạnh lùng bước đi. Kế hoạch trả thù nhỏ thực hiện suốt 10 năm nay đã sắp đến hồi kết. Nhỏ quá mệt mỏi rồi… Nhỏ không muốn bất kì điều gì cản đường mình… Với nhỏ, gặp Chấn Phong… là một sai lầm!
- Sao cô có thể lạnh lùng như vậy? Cậu hai đã quá nguy kịch rồi!
Wind dứt lời, Băng hơi sững lại. Nếu giờ nhỏ quay đầu, có thể nhỏ sẽ mất hết. Nếu giờ nhỏ quay đầu, có thể nhỏ sẽ phải từ bỏ hết… Tàn nhẫn! Nhỏ dặn lòng phải thật tàn nhẫn. Nhỏ nghĩ đến Hunter, nghĩ đến cái chết đau đớn của mẹ, nghĩ đến người chị gái chưa một lần nhận nhau. Nếu có trách, chỉ có thể trách Chấn Phong… được sinh ra bởi một con ác thú! Băng hít một hơi dài, nhỏ bước tiếp.
Wind lắc đầu
- Cô điên rồi! Nếu không có cậu hai cô đã chết từ lâu. Vì muốn cứu cô mà cậu hai mới nguy kịch thế này!!! Cô mới chính là kẻ ác nhân máu lạnh!!! – Giọng Wind gằn xuống.
Băng bước chậm lại. Nhỏ không hiểu Wind đang nói gì. Vì cứu nhỏ nên Chấn Phong mới nguy kịch??? Nhỏ dừng chân, từ từ quay đầu.
- Nói… gì vậy?
- Cô nghĩ căn bệnh của cô tự nhiên khỏi sao? Nhờ ai mà cô có thể sống khỏe mạnh thế này? Trong thứ thuốc cô tiêm vào người cô để kháng bệnh, 90% là máu của cậu hai!!!
- Sao cơ???
- Để cứu cô, cậu hai đã tiêm nọc rắn vào người. Cậu ấy dùng tim mình để lọc chất độc, "nuôi" máu làm thuốc cho cô. Tình trạng cậu hai giờ nguy kịch lắm rồi!!!
Băng sững sờ… Tim nhỏ thắt lại …
- Tôi muốn cậu hai phẫu thuật thay tim nhưng cậu ấy không đồng ý! Cô nghĩ là vì ai? Cô nghĩ… Cô… Tôi chưa nói hết…
Tai Băng không nghe lọt lời nào của tay quản lí. Nhỏ guồng chân chạy đi. Băng sợ sẽ quá muộn. Băng sợ sẽ đánh mất người con trai ấy. Nhỏ dặn lòng tàn nhẫn, nhỏ tự nhủ phải thực hiện kế hoạch bằng mọi giá. Nhưng nhỏ nhận ra… dù yêu Phong là sai lầm… thì nhỏ cũng đã yêu Phong quá nhiều! Người con trai ấy đã hi sinh tất cả vì nhỏ… đã yêu nhỏ bằng tình yêu cao thượng và mãnh liệt đến thế! Tim Băng quặn lên khi nghĩ về Phong, về những điều cậu phải chịu đựng.
Rầm!!!
Cửa phòng 102 mở toang. Băng thở dốc, lòng nhỏ dịu đi khi thấy Phong vẫn còn sống. Nhỏ bước vào. Phong lập tức nhận ra sự xuất hiện của Băng. Cậu vội vàng kéo hộp thuốc trận lên vũng máu còn mới rồi đứng dậy. Cậu không muốn người con gái ấy biết về tình trạng của mình. Băng đối diện với Phong, vẫn thở hổn hển, nhỏ nhìn Phong trân trân như sợ cậu sẽ biến mất.
- Em muốn nói với tôi điều gì à?
Bỗng… Băng vươn tay, ôm chầm lấy Phong! Cậu sững người
- Em sao vậy?
- Đừng nói gì cả! Để thế này đi... một lát thôi…
Tay Băng víu chặt áo sơ mi Phong, nhỏ như đứa trẻ giữ khư khư thanh kẹo mình thích, không muốn ai chạm vào, sợ sẽ bị cướp mất. Phong chưa kịp hiểu gì nhưng cậu cảm nhận được… nhịp đập rất nhanh nơi lồng ngực Băng, vòng tay nhỏ đang ôm cậu rất chặt. Trong phút chốc, tay Phong cũng đưa lên vuốt nhẹ những lọn tóc dài…
- Đã xảy ra chuyện gì với em vậy?
- Đáng ghét! Xấu xa! Sao anh làm vậy? Em đâu có đáng để anh làm vậy??? Em được sống, còn anh sẽ chết sao?
- Em…
- Đổi mạng mình cho em… Anh nghĩ em sẽ vui, sẽ biết ơn anh?
- Em… không phải muốn tôi chết sao? Em từng nói… muốn tôi đau đớn và bị giày vò??
- Đồ ngốc! Anh là đồ ngốc!!! Biết khi nói ra những lời đó em đau đến thế nào không? Tại anh! Tất cả là tại anh! Tại sao… em lại yêu anh nhiều thế này…
- Em… thật lòng đấy chứ?
Băng khẽ đẩy Phong ra, ngước mắt nhìn cậu
- Thế anh nghĩ… "đêm đó" là trò đùa à? Hay anh định… rũ bỏ trách nhiệm?
Phong chau mày, không ngờ Băng có thể nhắc đến "đêm đó" một cách bình thản như vậy.
- Loạn luân đấy, em gái à! – Cậu nói với vẻ còn bình thản hơn, chỉ như đưa ra một lời bình luận.
Băng đẩy mạnh Phong ra, nhỏ bực bội
- Ý anh là anh thực sự muốn chối bỏ trách nhiệm?
- Tôi chỉ sợ… ngày mai em lại thay đổi! Em biết mà… Dù em là ai, em gái hay gì đi nữa, tôi vẫn sẽ yêu em!
- Cùng rời khỏi chốn này nhé! Sau khi mọi việc kết thúc…
Phong đã nói cậu sẽ chờ, dù mất cả đời cậu vẫn sẽ chờ… để đưa người con gái cậu yêu đi thật xa. Nhưng lúc này, dẫu đó chính là điều Băng muốn…
- Không! Tôi… không thể đi cùng em nữa…
- Anh… nói gì vậy?
- Tôi… sẽ không sống được bao lâu nữa… sẽ không thể bảo vệ được em…
Phong nhìn ra chỗ khác. Cậu không thể nhìn thẳng vào người con gái ấy. Để đứng đây, nói chuyện với Băng thế này, cơ thể cậu đang phải gồng lên chịu đựng.
- Làm phẫu thuật đi! Phẫu thuật thay tim! Em chưa cho phép thì anh không được chết! Anh phải có trách nhiệm với em!
- Tôi xin lỗi… Quá muộn rồi…
- Anh đừng tùy tiện nói ra cậu đó! – Băng gắt lên – Anh phải làm phẫu thuật. Anh phải sống!!!
- Tôi hiểu cơ thể mình hơn bất kì ai. Vô ích thôi.
Bỗng, Băng tiến sát lại gần Phong. Hai tay nhỏ đưa lên túm lấy cổ áo cậu, siết lại. Phong buộc phải quay lại nhìn nhỏ
- Em…
- Anh sẽ sống! – Băng gằn từng chữ - Anh phải làm phẫu thuật!
- Sao phải làm khi biết chắc sẽ thất bại?
- Em nói là anh phải làm! Và anh sẽ sống! – Tay Băng xiết mạnh hơn, nhỏ kéo Phong xuống. Hai ánh mắt chạm nhau, khoảng cách giữa bóng tối… rất gần.
- Tôi… không… thể! – Dẫu trong bóng tối, Phong vẫn cảm nhận được… làn môi ấy đang gần cậu đến mức nào.
- Anh phải làm! – Băng tiếp tục ra lệnh, tiếp tục kéo Phong xuống… gần hơn.
- Không!
Dù không muốn tranh luận kiểu này nhưng Băng đang buộc Phong phải làm điều đó. Cậu vẫn kiên quyết, nhưng giọng nói thì bắt đầu… nhẹ dần.
- Lâm Chấn Phong! Em hỏi lại lần cuối cùng. Anh… sẽ làm phẫu thuật, và sẽ sống, phải không?
Phong không thể trả lời… Môi Băng đang ép lên môi cậu, đẩy tiếng nói của cậu trở ngược vào trong. Đây là lần thứ hai, Băng thực sự chủ động. Trong tim Phong, cơn đau đang tan biến …
- Phải không? – Băng hỏi lại…
Giọng nói ấy làm Phong khuất phục. Đôi môi ấy làm Phong… "Say"!!!
- Ừ… Bất kì điều gì em muốn!
Khóe môi Băng khẽ thoáng qua một nụ cười đắc thắng
- 5 giờ chiều mai. Cầu Yu Heda!
Khoảnh khắc này, họ rời xa nhau… để lại một lời hẹn. Cả hai đều hiểu, không gì đảm bảo họ có thể gặp lại nhau. Mỗi người sẽ phải đối diện với một mối nguy hiểm, nguy hiểm với tính mạng chính mình. Nhưng họ vẫn đặt ở nhau một niềm tin lớn, niềm tin từ tình yêu mãnh liệt đang cháy trong họ. Họ quá khác nhau. Họ hai thế giới riêng biệt. Họ sinh ra bởi hận thù. Nhưng chẳng còn gì quan trọng nữa. Có thể chính là định mệnh… Nhưng khi con người thay đổi, định mệnh cũng sẽ đổi thay…
Tử thần đang chờ họ… và họ… đang chờ nhau…

Thiên Thần Bóng Tối - Chương #47


Báo Lỗi Truyện
Chương 47/48