Chương 44


Phải, để Băng tỉnh dậy và thấy cảnh 2 người đánh lộn không phải ý hay (mà thực ra Phong không hề muốn dùng tay chân ). Hơn nữa, Khang đã nhận thấy Phong ở đây vì lí do khác chứ không phải như cậu nghĩ.
- Mày làm gì vậy?
Phong, nhẹ tay nhất có thể, đang xuyên kim tiêm vào tay Băng và rút ra một ít máu.
- Kiểm tra tình trạng bệnh!
- Cái gì? Tao tưởng mày đã chữa khỏi cho cô ấy rồi?
- Gần như là vậy!
- Tức là vẫn đang tiếp tục chữa trị? Mày đã điều chế ra thuốc kháng rồi?!
Khang vừa dứt lời, cậu cũng thấy em trai dùng xi lanh bơm vào người Băng 1 lượng chất dịch nhỏ.
- Là nó sao?... Từ giờ không cần bận đến mày nữa, Đưa thuốc chữa bệnh đây. Tao sẽ thuê bác sĩ tư đến chăm nom bệnh tình cho cô ấy.
- Có thể vết tiêm sẽ hơi nhức, nhẹ nhàng với cô ấy thôi!
Khang cũng chẳng lạ gì với kiểu không coi lời nói của ai ra gì của Chấn Phong nữa nên cũng kệ.
- Không phải dạy!
- Nếu cô ấy có gì bất thường, cho người báo ngay với tôi.
- Đừng làm như chỉ có mày mới lo được cho cô ấy. Và đừng làm tao khó chịu thêm nữa!
Trước mắt Khang, Phong vuốt nhẹ tóc Băng và mắt chú mục vào nhỏ. Khang đã lộ rõ vẻ bực mình. Bất giác Phong cúi xuống, đặt lên trán Băng 1 nụ hôn thật nhẹ…
- Mày dám… - Người Khang như muốn bốc hỏa ngùn ngụt. Nhưng Phong đã đứng thẳng dậy và ngay tức khắc đứng đối diện với anh trai.
- Anh có thể bảo vệ cô ấy không?
- Tao đương nhiên sẽ bảo vệ cô ấy và việc đó nên thực hiện bằng cách giết mày!
- Tôi cũng không sống được bao lâu nữa… nhưng anh… có thể cho cô ấy an toàn không?
- Mày… mày đang có ý gì?
- Dù cô ấy muốn gì, dù cô ấy là ai…cũng phải bảo vệ cô ấy! Bằng mọi giá!
- Đừng có nói những điều khó hiểu đó!
- Hãy chứng minh điều anh nói…anh yêu cô ấy hơn tôi! Sau tất cả,hãy đưa cô ấy ra khỏi chốn này.
- Mày điên rồi! Mày nói cái quái gì thế?
Phong hít một hơi dài, con mắt đen sẫm liếc nhìn về phía Băng, một khoảnh khắc, không bao giờ là đủ cho tình yêu trong trái tim cậu… Cậu quay người và bước đi trước khi hạ giọng nói câu cuối cùng…
- Và … đừng… để cô ấy… phải khóc…

6h sáng
Băng tỉnh giấc. Nhỏ cảm giác dễ chịu hơn lúc trước khi ngủ. Có thể do thuốc, có thể do… 1 nụ hôn của 1 ai. Ai? Trong vô thức, Băng đã cảm nhận được nụ hôn ấy, đôi môi ấy, và thứ mùi là lạ quen thuộc ấy rất gần. là thực hay nhỏ chỉ mơ? Nhưng có điều nhỏ biết, là hình như nhỏ đang nhớ ngững điều quen thuộc đó.Cảm giác trống rỗng và tìm kiếm xâm chiếm. Nhỏ chợt gạt phăng tất cả suy nghĩ trong phút chốc đó đi, nhỏ còn những điều vô cung" quan trọng phải làm.
Băng nhồi dậy, bỗng thấy bên tai phải hơi nhói lên.
- Em tỉnh rồi sao? - Khang xuất hiện ngay cạnh giường.
- Ai đã đến?
- Làm gì có ai, ta ở trong phòng với em cả đêm qua. À, lúc em mới ngủ, ta có gọi bác sĩ tới tiêm cho em, hình như em hơi mệt.
Băng nâng cánh tay phải lên.
- Hơi sưng thì phải? Ta lấy đá chườm nhé?
- Không! – Băng lại nằm xuống giường, quay vào trong.
- Em ngủ nữa à? Ta sẽ cho người làm bữa sáng rồi mang đến, em muốn ăn gì?
- Không gì cả!
- Thế rút cục là em muốn gì?
- Ồn ào quá!
Khang cũng không hiểu sao sau một thời gian, Băng còn khó chiều hơn. Nhưng cậu quen rồi.
- Cậu chủ! Ông chủ gửi hàng về.
- Biết rồi!
Băng nằm trên giường, co người lại. Nhỏ lại nâng cánh tay phải lên, nhìn vết tiêm hơi sưng – 1 cảm giác thật lạ và cũng thật khó chịu…
"Tôi làm em đau? Xin lỗi. Đừng tha thứ khi tối làm tổn thương em…"
"
Làm thế sẽ hết đau?"
"
Tôi chẳng hiểu gì cả…"
Băng nhắm nghiền mắt. Đôi môi chạm vào vết thương ấy, sự dịu dàng như vẫn còn đâu đây, tan vào không khí, chìm trong kí ức…

Wind đẩy nhẹ cửa phòng 102, bước vào…
- Ông chủ chuyển 1 số hàng về khu biệt thự, phía dưới khung cửa số, bằng ánh sáng từ màn hình laptop, hắn đoán được cậu chủ đang tiêm thuốc.
- Em nghĩ tâm trạng làm cậu chủ không muốn làm việc. không ngờ hệ thống an ninh lại vừa được nâng cấp. Đương nhiên em không muốn cậu chủ bỏ bê công việc, nhưng cậu chủ làm việc quá sức trong tình trạng sưc không ổn định cũng làm em lo lắng!
Đôi mắt Wind vừa bất giác nhìn lên mặt bàn, nơi những vỉ thuốc tiêm trợ tim do hắn chuẩn bị vẫn còn nguyên vẹn, vậy Phong…
Cậu chủ!!!
Hắn lao tới chỗ Phong . Và khi đến gần, hắn mới nhận ra ở cạnh Phong, những ống đựng chất dịch rỗng lăn lóc dưới sàn. Phong đang tiếp tục dùng xi lanh hút chất dịch. Phía bên kia, 1 hộp gỗ mở nắp, bên trong có 100 ngăn đựng 100 ống dịch… Wind đã lập tức hiểu cậu chủ đang làm gì!!!
Cheng…gg… Ống dịch bị hất văng đi bằng 1 lực thô bạo.
- Cậu chủ điên rồi! Cậu muốn tự giết mình sao?
- Ta phải chữa khỏi bệnh cho cô ấy!
- Cậu chủ định cứu người rồi đưa mình xuống mồ luôn? Sự sống này bao nhiêu người muốn có, cậu chủ dễ dàng từ bỏ nó sao?
- Vậy tìm đi? Tìm 1 mục đích để ta sống đi!
- Em…
- Được gì… khi cuộc sống không còn ý nghĩa? Cô ấy nói đúng. Cách giải thoát duy nhất… là cái chết.
- …
- Đừng nhìn ta bằng ánh mắt thương hại đó. Ít nhất, ta còn có thể bảo vệ được sự sống cho cô ấy! Để… chuộc tội…
- Thì ra… cậu chủ đã biết hết rồi! …Tôi… xin lỗi…
….
- Ha ha! Cuối cùng cũng xong!
Khang có vẻ rất vui với bộ ghép hình vừa tự ghép xong. Chắc cậu sẽ chẳng bao giờ nghĩ mình bỏ thời gian mà làm những trò ngớ ngẩn và đau đầu này nếu không gặp Băng.
- Công nhận bỏ nhiều công sức làm 1việc, làm xong sẽ thấy rất thú vị - Khang quay sang nhìn Băng – Mà chắc những người rảnh rỗi như em thì sẽ thấy nó vô cùng thú vị rồi
- Em sao vậy, Băng!
Khang lay nhẹ người Băng khi thấy ánh mắt nhỏ như người mất hồn.
- Em khó chịu chỗ nào sao?
- Gì?
- Đầu óc em để đi đâu vậy? Ta thật sự muốn biết em đang nghĩ gì đấy!
- Gì cũng được! – Băng quay đi, nhìn chỗ khác, nhỏ cũng chẳng rõ mình đang nghĩ gì nữa.
- Mấy hôm nay em lạ lắm. Hay là tại hôm trước ta nghi ngờ em là gián điệp?
- Gián điệp! Thì là gián điệp đấy!! – Băng có vẻ bực bội. Nhỏ đứng phắt dậy và bước nhanh đi.
Nhưng đến gần cửa thì nhỏ khựng lại, vì có một vòng tay từ đằng sau đã ôm chặt ấy nhỏ.
- Ta xin lỗi! Xin lỗi! Đừng có giận mà.
Băng không hiểu nổi cảm xúc của chính mình. Rõ ràng có 1 nỗi khó chịu trong nhỏ, không hẳn vì căn bệnh quái ác.
- Có điều này ta rất muốn nói với em. Ta đã nghĩ khi ở trong ngục tù là nếu còn gặp lại em, ta sẽ noi hàng trăm lần. Ta – yêu – em! – 1 động từ có lẽ đã từng là khó khăn với Khang nhưng bây giờ cậu thấy thật dễ dàng để nói ra.
- Nghe rồi!
- Nhưng ta muốn em nghe nữa. Ngày nào ta cũng sẽ nói. Nói, nói mãi đến hết đời thì thôi. Giá mà em hiểu được ta yêu em nhiều đến thế nào. Còn nhiếu hơn ta nghĩ nữa.
Cảm xúc trong Khang lúc này rất thật, Băng im lặng.
- Ta không cần em cũng yêu ta và yêu nhiều đến thế. Nhưng em hãy hứa với ta 1 việc… Đừng…đừng bao giờ phản bội ta, được không?
- …
- Thế gian này…ta căm ghét nhất là sự phản bội, căm ghét nhất!

Khu A. 7 h tối.
- Oaaa… Trông An cũng xinh lắm đấy!
- Ừ, không ngờ đấy. Trông như công chúa vậy, thích quá!
Thụy An quay 1 vòng trước gương, khẽ mỉm cười:
- Thật sao?
- Đúng mà. An trang điểm và ăn vận lên thấy khác hẳn!
An đang 1 một chiếc váy chiết eo, ngang đầu gối, 2 vai và tay làm bằng ren, trông xinh xắn và nhẹ nhàng. Mái tóc luôn buộc túm lên cũng thả ra, xõa ngang vai. Mái tóc đen tuyền dày và mượt. Chính nhỏ cũng không nhận ra mình trong gương nữa.
- Nếu thêm vài đó trang sức chắc sẽ xinh hơn!
- Phải, phải! Để chị tìm coi có thứ nào không nhé!
An nhìn mình trong gương, nét tươi tắn đáng yêu của 1 cô gái mười tám, đôi mươi còn hiện rõ nhưng suy nghĩ của nhỏ dường như chẳng còn trong trẻo và ngây ngô của lứa tuổi ấy nữa.
- Thôi, không cần đâu. Em không quen đeo trang sức! Bé tới giờ các chị thấy em đeo hồi nào đâu chứ ?
- Ơ, thế cái nhẫn ở tay đấy là gì?
-
spinner.gif
Ukm, chật ních rồi mà không chịu tháo ra.
An nhìn xuống tay phải mình, nơi ngón giữa đúng là có đeo 1 chiếc nhẫn vàng gắn đá. Nhỏ đã đeo nó hơn 10 năm rồi…
- An! An!
- Chuyện gì vậy?
- Chị…
- Chị lại chưa đem đồ ăn tới cho cậu hai sao?
- Nhưng mà cậu hai cũng có ăn đâu, 2 ngày nay không ăn gì sất.
An nhíu mày, nhỏ đoán là do Chấn Khang đã trở về.
- Lần sau chị không được thế, để bây giờ em mang đến cho cậu hai!

Băng lang thang dọc các hành lang. Cũng lâu rồi mới có cảm giác này. Nhỏ đi không mục đích, suy nghĩ muốn tìm kiếm thứ gì đó đã bỏ quên nhưng chính nó là gì nhỏ cũng chẳng đoán nổi.

Phòng 102
Choang!!!
Mặt gương trong phòng tắm vỡ toang ra vì 1 lực đấm rất mạnh. Mảnh kính tung tóe. Tay Phong vịn lên thành bồn rửa mặt. Máu rớt tong tong xuống, hòa với nước. Cậu đã cố bình tĩnh nhưng đã không chịu thêm nổi khi thấy khuôn mặt mình trong gương. Tại sao lại giống y hệt? Tại sao không là duy nhất? Hay thực ra cậu chỉ là bản sao của kẻ khác? Hay thực ra chỉ là vật thay thế?
Phong cay đắng nhận ra, nếu không có khuôn mặt đó, người con gái ấy… chắc chẳng bao giờ về bên cậu…
Phong bước ra cửa phòng, đôi chân cứ bước không suy nghĩ. Đầu trống rỗng. Cơ thể như đang rơi. Đó là vì yêu sao? Yêu! Cái hố sâu hút dù đã biết nhưng vẫn lao vào…
Tim Phong bỗng nhói lên, bàn tay giữ chặt ngực trái, chốc lát bỗng run lên bần bật. Tưởng vết thương ở tay sẽ nhòa đi vết đau trong tim, nhưng hình như không thể…
" Đừng tưởng dùng khuôn mặt đó thì có thể thay thế được Chấn Nam! "
"
Tôi căm ghét việc có 1 khuôn mặt giống hệt Chấn nam tồn tại trên thế gian này! … Tôi căm ghét anh!"
Tim thắt lại, bàn tay run bần bật có giữ chặt ngực trái hơn, Phong lại sắp không giữ nổi bình tĩnh. Mắt cậu nhìn xuống … Bàn chân vừa giẫm lên 1 mảnh gương vỡ bị văng ra. Vỡ! Tan tành! Không vẹn nguyên! Không bao giờ có thể vẹn nguyên!
Phong từ từ cúi xuống, nhặt mảnh gương lên… Nó đã từng thuộc 1 tấm gương phẳng, tĩnh mặc và vô hại. Còn giờ, nó sắc nhọn như muốn làm đau! Mảnh gương trong tay Phong, lòng bàn tay nắm chặt lại, từ từ đưa lên… " Tôi căm ghét việc có 1 khuôn mặt giống hệt Chấn Nam tồn tại trên thế gian này! Tôi căm ghét anh!" …
Mũi gương sắc nhọn chạm lên trán Phong , từ từ bị nhấn xuống …Khuôn mặt cậu! Nếu nó không còn tồn tại, nếu nó không còn y hệt Chấn Nam… thì có thể thay đổi được gì không? Máu từ trán đang chảy xuống, rớt từng giọt xuống áo sơ mi…
- Cậu chủ!!!
Choang!!!
Mảnh gương văng vào tường, vỡ ra thành trăm mảnh nhỏ hơn. Phong đã bị đôi tay nào đó dùng hết sức xô mạnh đi..
-Cậu chủ đang làm gì vậy??
Hai bàn tay Phong đang xiết chặt lại, kêu răng rắc.
Thụy An khe khẽ bước đến gần, nhỏ bắt đầu nhận ra những vết thương vẫn chảy máu trên tay Phong, trên trán Phong, như cậu vừa tự hành hạ bản thân vậy.
- Sao cậu chủ không biết lo lắng cho mình vậy? Cơ thể của cậu chủ cũng là da thịt con người kia mà?
- Từng ấy năm cô đơn và đau khổ, cậu chủ còn có thể chịu đựng đến mức nào nữa? Thôi đi! Dừng lại đi! Nghĩ cho bản thân mình đi!!
Nước mắt đã chảy từ khóe mắt An, nhỏ không thể kìm chế nỗi cảm xúc nữa
Con mắt màu café đặc đang chuyển màu, hằn lên những tia đỏ. Dường như cậu đang trở về là Lâm Chấn Phong lúc ban đầu: muốn giết người khi mất bình tĩnh!
- Cậu … chủ…- Bàn tay An đưa lên, như muốn chạm vào Phong . Bỗng. Nó bị hất văng ra. Phong quay phắt lại, nhanh đến nỗi An chưa kịp phản ứng thì… một bàn tay thô bạo và nhớp nháp máu đã ghì chặt quanh cổ nhỏ. Bạn đang đọc truyện được copy tại TruyệnYY.com
- Cậu… cậu chủ… đừng… - An cố vùng vẫy nhưng bất lực, nhỏ chỉ còn biết rên rỉ trong cổ họng. Đôi mắt đau đớn và tuyệt vọng nhìn Phong .
- Đừng…
Bàn tay Phong ngày càng xiết chặt. Và An không thể chịu đựng thêm nữa…
- Đừng… Chấn… Chấn Phong .
Bàn tay Phong chợt khựng lại. Tai cậu vừa nghe thấy gì?
Dường như ai đó gọi tên cậu! Giọng nói ấy…
Đôi mắt Phong chú mục vào An, cái nhìn khi nỗi giận dữ đang vơi và lấp vào là… nỗi sửng sốt.
Trước mắt cậu… là khuôn mặt người con gái ấy! Đôi mắt to, trong veo và long lanh nước. Chiếc mũi và cái miệng xinh trên nền da trắng muốt… Hơn hết là mái tóc dài…
Bàn tay cậu từ từ buông lơi.
- Cậu chủ.. em …
An chưa kịp hiểu gì thì đôi mắt đã mở rộng hết cỡ. Phong bỗng … kéo nhỏ lại ôm chầm!!
- Cậu …
- Đừng! Đừng rời khỏi tôi! Xin em!
- Em…
- Em cũng biết tôi yêu em nhiều thế nào mà! Làm sao tôi sống khi em không ở bên?
- Cậu chủ… em… - Bàn tay An đưa lên, nhỏ không biết mình đang làm gì nữa. Ngón tay nhỏ khẽ víu lấy aó sơ mi của Phong . Lần đầu tiên! Nhỏ thấy an toàn bà ấm áp thế này…
- Em có đang mơ không? Cậu chủ ôm em và bảo … yêu em .. Điều đó là thật sao?

Thiên Thần Bóng Tối - Chương #44


Báo Lỗi Truyện
Chương 44/48