Chương 41


Phong bước ra từ phòng thí nghiệm, dựa phịch vào tường, một tay cậu sờ lên bên vai ướt máu... nhưng Phong biết giờ quan trọng nhất là Băng đang trong tình trạng nguy kịch nên cậu bước nhanh đi....Một đoạn thì khựng lại, Phong thấy ngực trái mình nhới lên, như bị một mũi dao xuyên vào.
Qua vài dãy hành lang, chân Phong vẫn cố dảo bước, cậu không thể chạy vì có thể lên cơn sốc tim mà đột quỵ. Phong bỗng dừng bước, khi mắt nhìn thấy từ cuối dãy hành lang.... Băng đang bước tới...
Nhỏ vẫn chuệch choạng những bước chân, bước đi vô thức, trông nhỏ yếu ớt và nhợt nhạt. Chợt.... từ một cửa phòng, vài cô giúp việc bước ra. Họ im bặt khi thấy Băng, vài cô tránh né xem như không thấy. Nhưng một cô thấy vẻ mệt mỏi như bệnh nặng của Băng thì dừng trước nhỏ, nói bằng giọng ái ngại.
- Cậu hai đâu? Trông cô có vẻ yếu lắm...
Băng định bước vòng qua cô giúp việc như không nghe thấy gì, nhưng cô ta bất giác đưa tay cản lại.
- Cô nên về phòng... bệnh của cô sao rồi?
Băng gạt phắt tay cô giúp việc ra, nhìn cô ta vẻ khó chịu:
- Tránh ra!
- Tôi có định làm gì...
Rầm!!!
Mấy cô giúp việc bỏ đi cùng quay phắt lại, họ thấy một cảnh tượng hãi hùng...
Chấn Phong đang trận cô giúp việc kia vào tường, cả cánh tay trận vào cổ cô ta... Trông cậu như giận điên lên, đôi mắt muốn bốc hỏa, có lẽ cậu nghĩ cô ta có ý định làm hại Băng.
- Cậu... cậu hai... em không... - Cô giúp việc nhìn Phong ánh mắt tuyệt vọng, cô lắp bắp nhưng họng đã bị xiết chặt lại
Đám giúp việc kia hốt hoảng nhưng không biết cách nào để ngăn Phong lại, khi cậu chủ đang phẫn nộ và có vẻ muốn-thiêu-đốt-người như vậy, có khi họ còn trở thành nạn nhân.
- Chấn... Chấn Nam....
Băng bỗng ngã phịch xuống đất, nhỏ hoàn toàn kiệt sức. Phong lập tức buông cô giúp việc ra, cô ta ngồi phịch xuống, ho sù sụ, thở hổn hển. Phong ngồi xuống cạnh Băng.
- Em sẽ không sao!
Cậu bế nhỏ lên, nhưng cũng phải hai lần cố sức mới nhấc lên được, mỗi cử động mạnh, Phong lại cảm thấy vết thương ở vai rách ra hơn...
Mấy cô giúp việc lại thêm một lần hoảng hốt và khó hoàn hồn!
..... Phòng 102.
Phong đặt Băng xuống giường, cố thật nhẹ nhàng... giờ thì nhỏ đã hoàn toàn chìm trong vô thức, có thể sẽ không bao giờ tỉnh lại nữa.
- Em xin lỗi, em không cản được, cô ta cứ cố tình đi tìm... tìm... cậu chủ!
- Cô ấy đến giới hạn rồi! - Phong quay nhanh đi, lại phía bàn. Tay quản lí nhìn mãi vào vết thương trên vai cậu, ái ngại, nhưng biết lúc này Phong chẳng coi nó là gì.
Phong lấy một ống tiêm mới, khá lớn loại 20ml, rồi cậu lôi trong túi ra một lọ dịch nhỏ, là thuốc Phong điều chế từ danh sách Nam ghi chép. Phong hút lọ dịch vào ống tiêm.
- Không lẽ... là thuốc chữa bệnh? - Tay quản lí hỏi đầy nghi ngại.
- Phải! Nhưng chưa đủ! - Phong kéo tay áo trái lên.
- Cậu chủ định làm gì?
- Cách duy nhất để cứu cô ấy lúc này! - Mũi kim tiêm chọc vào ven trên tay Phong... rồi cậu từ từ kéo pit tông lên, hút vào ống tiêm 20ml... hút cho đến lúc gần đầy... Phong rút kim tiêm ra kihoir tay mình, ống tiêm để thẳng lên. Trong ống tiêm đó, hai thức chất lỏng đang hòa vào nhau: 1cc chất điều chế tan vào... 18cc chất lỏng sánh, đỏ tươi.... là máu của Phong!!!
... Phong bước lại phía giường. Cậu cúi xuống, hôn nhẹ lên khóe môi Băng rồi ghé tói gần vành tai nhỏ.
- Tỉnh lại nhé... tôi chờ em!
Mũi tiêm xuyên vào tay Băng, bơm toàn bộ chất dịch trong ống tiêm vào máu nhỏ.... Lượng Angtronskalista rất ít nhưng lập tức hòa vào máu, ngăn cản sự sinh sản quá nhanh của bạch cầu....
Việc Băng có tỉnh lại được... giờ chỉ còn là hi vọng!
....
Xoẹt....xoẹt.....
- Cậu chủ định đổi mạng mình để cô ta được sống đấy à? - Tay quản lí dùng kéo cắt áo Phong ra, để lộ vết thương bung chỉ gần hết, máu đã thâm lại và vẫn rỉ ra. Bạn đang đọc truyện tại TruyệnYY - www.truyenyy.com
Phong vẫn chú mục vào Băng, nhỏ vẫn mê man. Phong không dám chắc nhỏ có thể tỉnh lại, chỉ biết chờ đợi thôi. Tay quản lí xử lí lại vết thương cho cậu.
- " Thứ đó" không đùa được đâu. Cậu chủ đã đưa bao nhiêu vào máu mình vậy?
- Không đủ để ta có thể chết!
- Nếu cô ta có thể tỉnh lại.... cậu chủ... sẽ tiếp tục?
- Cho đến khi nào cô ấy khỏi hẳn!
Trong đầu tay quản lí, một ý nghĩ vút qua " giá cô ta đừng tỉnh lại".
.............
Phong vẫn ngồi cạnh Băng, nhìn nhỏ quên thời gian.
- Cậu chủ! Ông chủ gọi đến phòng ông!
Lâm Chấn Đông từ sáng đến giờ vẫn đau đầu. Không vì Chấn Phong thì ông cũng có quá nhiều việc bận ngập đầu rồi. Trước đó thì điều làm ông lo nhất là Chấn Phong dám chống lại mình, và ông sẽ làm mọi cách để ngăn điều ấy lại. Còn bây giờ, điều ông thấy lo lắng và có phần không an tâm là... Phong ( bằng cách nào đó hoặc.... là một phép thuật??) có khả năng đặc biệt! Chỉ cần một lời nói của Lâm Chân Đông, con trai ông sẽ dễ dàng trắng tay, không tiền, không người bảo vệ. Nhưng với lời đe dọa vô cùng nguy hiểm ấy..." Khu biệt thự và ông... sẽ trở thành tro bụi!" thì Lâm Chấn Đông không sao yên lặng được. Rõ ràng Phong có khả năng làm được điều cậu nói, mà Lâm Chấn Đông thừa hiều, nếu mất Phong hoặc cậu chống lại ông, ông sẽ chẳng bao giờ thực hiện được mục tiêu vĩ đại trong sự nghiệp của mình.... Ông đang nghĩ đến một hướng giải pháp êm đẹp hơn, nhưng ông cần nhường một bước.
- Ông chủ! Theo em điều tra thì cô ta mắc một căn bệnh nan y, sẽ chết trong không lâu nữa!
- Sẽ chết sao? - Lâm Chấn Đông chợt cười. - Vậy mà mình đã lo lắng không yên. Thực chất con bé cũng chẳng phải mối nguy hiểm gì.
- Em nghĩ cậu chủ vẫn sẽ phục tùng ông thôi, dù sao cô gái kia cũng không sống được bao lâu nữa...
Chấn Phong đang bước vào, tên cận vệ cúi đầu rồi bước ra ngoài luôn. Vẫn vậy, Phong nhìn cha bằng ánh mắt vô cảm.
- Con bé... thế nào rồi?
- Muốn gì nữa... thì nói đi!
- Con đừng hằn học vậy! Ta không biết con bé bị bệnh. Ta làm vậy bởi vì không muốn con chống đối ta thôi! Con sẽ không chống đối ta nữa phải không, con quên giao kèo của chúng ta rồi?
- Chỉ cần.... Không đụng tới người con gái ấy!
- Được, được! Ta sẽ để con bé yên! Nhưng hai tháng cuối năm này, ta rất bận, con sẽ giúp ta làm việc chứ?
Phong quay người bước về phía cửa. Im lặng nghĩa là đồng ý. Lâm Chấn Đông nhìn theo, cảm thấy yên tâm phần nào.
- Ta từng nghĩ sẽ không bao giờ phải lo về thằng con thứ hai kia đấy. Khi nó sinh ra, một vị tiên tri đã phán rằng nó mang một bộ óc thiên tài, nhưng là kẻ không ham muốn gì quyền lực và tiền bạc. Nếu không, ta đã không buộc mẹ nó phải ruồng rẫy nó... nếu còn muốn, hai đứa con yếu quý... được sống!
........
Phong về phòng, thật không muốn một phút nào phải xa người con gái ấy.
- Cậu chủ! Cô ta tỉnh rồi!
Phong định lao vào phòng trong, nhưng chợt sững lại... tim cậu nhói lên, vài nhịp tim ngừng, Phong thấy khó thở.
- Cậu chủ không sao chứ?
Cơn đau qua nhanh, Phong lại lao vào trong...
Cậu không diễn tả nỗi cảm xúc của mình khi thấy Băng ngồi trên giường, tay đang dụi mắt.
- Em thấy thế nào rồi? - Cậu nói bằng giọng nhẹ nhàng.
Băng ngước lên nhìn Phong bằng đôi mắt ngơ ngác.
- Thiên Đường... cũng có Chấn Nam??
Phong suýt bật cười, cậu ngồi xuống, những ngón tay vuốt nhẹ tóc Băng.
- Không phải Thiên Đường! Em còn sống...
Vài giây định thần, Băng nhận ra mình đang ở thế giới thực.
- Em ... thấy đỡ hơn không?
Băng khẽ gật.
- Thật tốt! Tôi đã sợ... em sẽ không bao giờ tỉnh lại...
Băng chợt hơi nhíu mày, nhỏ thấy gì đó nhoi nhói ở cánh tay. Nhỏ đưa tay lên, nhìn xuống... Vết tiêm hơi sưng lên. Với người bình thường, những vết đau nhẹ trên người thường là vấn đề đơn giản, một số thì mặc kệ, một số khó chịu, nhưng với những người mới hiểu cảm giác "đau" là gì như Băng, thì một vết thương nhỏ xíu trên người cũng làm nhỏ thấy... lạ lắm
Phong nâng nhẹ cánh tay Băng lên.
- Tôi... làm em đau?
Mặt Băng hơi xịu xuống, nhỏ không phải người thích nói câu "không sao đâu" hay "ổn rồi" cho người khác yên tâm, tuyệt đối không phải!
- Xin lỗi! - Phong cúi xuống... từ từ... đặt môi len chỗ sưng ấy, thật nhẹ. Hơi thở của cậu làm vết đau dịu đi...
- Đừng tha thứ... khi tôi... làm tổn thương em.
Hai ánh mắt giao nhau, trong giây lát, có thật nhiều cảm xúc.
- Làm thế... sẽ đỡ đau? - băng hơi nghiêng đầu, nhìn vết thương do kim tiêm.
- Tôi chẳng hiểu gì... - Phong cũng phải công nhận, Băng thích hỏi những câu... không đỡ được, chính nhỏ cũng là một điều khó hiểu lớn rồi.
Băng ngước lên nhìn Phong rồi từ từ đưa tay lên... từ từ... chạm vào cô áo cậu... từ từ... cởi từng chiếc khuy trên áo sơ-mi...
Phong im lặng, chỉ chú mục vào người con gái ấy, vẫn khó hiểu và khó nắm băt vậy, nhưng mỗi lần khoảng cách quá gần, đều làm Phong có những cảm xác khó nói thành lời,
Chiếc sơ-mi bị mở tung ra... lộ bộ ngực sộng và vạm vỡ. Bàn tay Băng đưa lên chạm nhẹ vào vết thương đã băng lại cẩn thận trên vai phải của Phong, vết thương khó khăn lăm mới ngậm miệng lại được. Ngón tay Băng chậm rãi bóc lớp bông băng ra... thật nhẹ. Vết thương khá lớn và sắp liền, nhưng rõ ràng vẫn làm Phong đau đớn trong từng cử động. Với người thường, sẽ phải dùng kháng sinh và giảm đau trong nửa tháng mới có thể liền lại vết thương và cắt chỉ nhưng với loại thuốc tăng quá trình sinh trưởng và phát triển của tế bào Phong đã tiêm vào người, thì chỉ sau 24 giờ, vết thương sẽ liền hẳn.
Cánh tay Băng vòng lên ôm lấy cổ Phong - nhỏ dướn người và...
Tim Phong sững lại, cơ thể bất động hoàn toàn trong vài giây... Cậu cảm thấy như một làn nước trong và mát lan tỏa từ vết thương... thật dịu dàng và cũng thật dễ chịu,... khi... môi Băng chạm thật nhẹ lên vết thương chưa lành.!!
Một cánh tay Băng vẫn ôm vòng thấy cổ Phong, nhỏ lại ngẩng lên nhìn cậu, lần này thì khoảng cách là... vài centi, thảng hoặc, vài tờ giấy mỏng manh thôi...
Hai đôi mắt nhìn sâu vào nhau, hai đôi mắt đã được... hoán đổi một phần, giao nhau, như từng quên từ rất lâu rồi, như từng yêu từ rất lâu rồi. Hai đôi mắt trước giờ là vô cảm, hai trái tim trước giờ là vô tình, nhưng có lẽ là chờ đợi đến khoảnh khắc này... để cùng hòa làm một,
Khoảnh khắc mà cả hai cùng hiểu rằng.....
...... đã không thể... không thể rời xa nhau...
- Em có biết... ánh mắt ấy kích thích tôi thế nào không?
- Em có biết... đôi môi em... quyến rũ tôi thế nào không?
- Em có biết... em làm tôi... hám muốn đến thế nào không?
Mắt Phong dám chặt vào đôi môi thật mềm ấy... và khoảng cách đang từ từ rút lại...
Bỗng, Băng thả tay khỏi người Phong, nhỏ giật người lại, lùi dần và nằm kềnh xuống giường. Tay Phong muốn kéo nhỏ lại nhưng không kịp... Nhỏ lăn vài vòng trên giường, rốt cục úp mawtyj xuống gối, mái tóc dài đung đưa theo những cái lắc đầu quầy quậy.
- Không... không biết gì cả...
Bàn tay định giữ Băng lại của Phong buông xuống.
- Em nên làm thế... Từ giờ, tôi không đủ sức kìm chế con thú trong tôi nữa rồi... Trước em, tôi chẳng còn lí trí...
Phong đưa tay khuy lại áo...
Phong chẳng hề biết rằng, Băng đang vùi mặt xuống gối để giấu sự bối rối trong nhỏ. Lần đầu tiên! Trước một người con trai, tim nhỏ đập nhanh đến vậy... là lần đầu tiên!
Băng đã ở bên Chấn Nam một thời gian dài, và chỉ đến giờ, nhỏ mới nhận ra, tình cảm mình dành cho Chấn Nam không chỉ là "một chút biết ơn" nữa...
Thật không rõ ràng!
Trong mắt nhỏ, người ấy là Chấn Nam! Nhưng sự thật, cậu là Chấn Phong! Rốt cục, là nhỏ yêu khuôn mặt Chấn Nam hay yêu... con người Chấn Phong? Hay không gì cả? Hay cả hai???
Chỉ có một điều là rõ ràng!
Băng đã nhận ra... với nhỏ, người con trai ấy quan trọng!
Nhỏ muốn nhìn thấy khuôn mặt ấy, thích cái mùi rờn rợn của bóng tối khi ở gần người ấy, thèm khát sự an toàn khi dựa vào người con trai ấy... Dường như nhỏ cảm thấy, mỗi khi gặp nguy hiểm, mỗi khi yếu đuối cần bảo vệ, người con trai ấy đều có mặt... Và khi nhỏ nghĩ mình sắp không còn trên thế gian này nữa... nhỏ biết mình cần người con trai ấy tới mức nào...
Là Chấn Nam hay Chấn Phong ????????

Thiên Thần Bóng Tối - Chương #41


Báo Lỗi Truyện
Chương 41/48