Chương 29


Buổi sáng, khu A.
- Cậu chủ lại không dùng bữa sáng rồi, chị Như
Cô quản gia vươn vai:
- Chắc cậu chủ đang đau đầu chút thôi. Cô người tình bị cướp ngay trong nhà mình chứ sao!
- Chị nghĩ mấy tên tội phạm có để con bé đó được sống không?
- Yên tâm đi. Chị đoán hôm nay sẽ tìm thấy xác em nó thôi
- Vui thật, trả thù cho cậu ba, cả con Yến nữa.
Cô quản gia cười ranh ma, liếc nhìn Thuỵ An. An cũng cười đáp lại. Nụ cười không dành cho cái chết của của Băng (nếu đó là thật) mà dành cho…Kiều Như !
….
-Cậu chủ! – Vài tên cảnh vệ cúi đầu, nhìn Khang bước lảo đảo vào phòng mình. Chẳng ai biết cậu đi đâu tối qua, giờ thì thấy Khang về phòng, tay cầm chai rươu mạnh sắp cạn và người thì say mèm.
Khang vào phòng, ném chai rượu xuống đất, nó vỡ tan tành. Cậu lai lảo đảo vào phòng trong. Không mấy khi uống rượu giải sầu, nhưng việc nghĩ Băng đã chết làm Khang khó chịu tột cùng và muốn say để quên hết. Cậu giờ muốn đập phá cho căn phòng tơi bời luôn.
Khang tiếp tục lảo đảo lại phía giường. Mắt cậu
lờ mờ thấy có người ngủ trên giường, chiếc váy trắng quen thuộc, mái tóc dài quen thuộc. Chân Khang vẫn bước lại, cậu bật cười:
- Mày điên rồi Lâm Chấn Khang! Giờ nhìn đâu mày cũng thấy 1 người con gái đã chết sao?... phải, mày điên rồi.
Khang bò lên giường, đầu chóng vánh vì rượu.
- EM muốn trả thù ta đấy à? Vì ta không cứu em à? Em muốn ám ảnh ta làm ta điên lên phải không?
Bàn tay Khang đưa lên, lại gần hình ảnh trước mặt, cậu nghĩ nó sẽ tan ra trong không trung, như ảo ảnh thôi. Nhưng…
Ngón tay Khang vừa chạm vào da thịt của người! Không phải ảo ảnh! Khang mở căng mắt, lấy lại tỉnh táo. Cậu lắc mạnh đầu, ngón tay chạm vào cơ thể Băng lần nữa. Rồi lại lắc đầu, chạm lần nữa. Cậu gần như tỉnh hẳn vì.. quá shock!
- Không! Không thể nào!
Khang lại chạm vào người Băng và lần này dùng cả 2 tay lay người nhỏ.
- Băng! Em! Em!
- Khang lay rất mạnh làm Băng chợt tỉnh. Nhỏ cựa người, mở mắt nhìn, thấy khuôn mặt Khang. Khang đang nhìn nhỏ với vẻ bàng hoàng đến nực cười.
Băng cố, cố dướn người dậy, thấy cơ thể dã dời và đầu óc quay cuồng. Còn Khang vẫn chưa hết bàng hoàng.
- Em.. em chưa .. chết sao??
Băng lúc này cũng vừa nhận ra… mình chưa chết!! Những hình ảnh lúc chạm mặt Tử Thần hiện lên, thật kinh khủng!
Và… bỗng..
Băng dang tay .. ôm chầm lấy Khang! Để chắc chắn mik còn sống! Mình đã được an toàn! Có lẽ trong lúc này, ở cạnh Khang thế này, làm nhỏ thấy được an toàn nhất! Khang sửng sốt tập 2. Cậu từ từ kéo Băng ra, để nhìn xác nhận lại lần nữa!
- Em có thể nói với ta là làm cách nào mà em vẫn sống và trở về đây được hả??
- Đói!
- Gì cơ?
- Khát nữa! – Băng nhìn Khang , cất lời thản mặc. Khang đơ vài giây, rồi liếc nhìn Băng một lượt:
- Em trông tệ quá! Ta sẽ cho người chuẩn bị bữa ăn, trng lúc đó em nên sửa soạn lại mọi thứ trên người.
Khang bước xuống giường
- Ta đã nghĩ em đã chết cơ đấy, cảm giác kinh khủng thật!
Tay quản lí của Khang đang bước vào, và hắn là người thứ 2 sửng sốt khi thấy Băng
- Cậu chủ.. thế này là…
- Giá mà tao biết được vì sao cô ấy còn sống đấy!
- Vậy, chẳng phải tốt quá sao. Có lẽ em lầm rồi. Nghĩ cậu chủ đang không vui nên em đã.. gọi gái Pady đến.
Từ sau Sheely, 1 cô gái bước lên, chẳng hiểu gì. Khang nhìn cô ta 1 lượt, rồi quay lại nhìn Băng.
- Này! – Khang nhìn cô gái mới đến – Cô khéo tay chứ?
- Dạ ?
- Nhìn người tình của tôi này, cô ấy tệ quá. Tôi thì không quen nhẹ tay cho lắm. Nên cô giúp cô ấy lau vết thương và sửa sang đầu tóc đi. Cả tra thuốc khử trùng, kháng viêm gì gì đó.. làm cẩn thận vào đấy!
- Nhưng mà em..
- Tiền = tiền bao 1 đêm. Làm nhanh đi!
…. Tay quản lí khẽ cười và trở ra ngoài. Đưong nhiên việc Băng còn sống làm hắn vui.
Trong lúc cô gái không dưng bị bắt làm giúp việc kiêm y tá giúp Băng xử lí vết thương, Khang lại bàn máy mở laptop. Cậu thật muốn biết Băng đã về phòng cậu = cách nào…
Và cảnh em trai Khang – Tên bất cần nhất cậu từng biết, bế Băng từ hành lang vào cửa phòng Khang .. thật là 1 điều làm Khang vừa ngạc nhiên vừa khó chịu vô cùng!
Khu B.
- Leader! Có nên xuống tìm xác cô ta rồi trả về cho cậu cả không?
- Thích thì mày xuống đi1
- Hê hê, em đâu dám.
- Đại ka à, giờ có thể thoải mái sống rồi.
- Ừa, phải đó. Đến cậu Chấn Khang còn chẳng dám đụng vào chúng ta..
- Cậu cả không dạy dỗ được các ngươi thì không còn ai có thể dạy dỗ được các ngươi sao?
Quản lí của Phong đang bước vào, không 1 tên đàn em nào đi theo.
- Oh', lại ai đây nữa?? – đám tội phạm xôn xao.
1 tên lại nói với Leader " Nếu em không nhầm thì là quản lí của cậu chủ thứ 2, cậu chủ suốt ngày ở trong phòng đấy!"
Tên Leader bật cười khanh khách, đứng dậy tiến về phía quản lí
- Không lẽ chúg tôi có người quản thúc mới sao? Cũng vui đấy! Thế cậu 2 ấy đâu? Sao không cho chúng tôi biết mặt? Cả ngày rúc trong nhà thì.. chắc cũng chẳng làm được việc gì ra hồn đâu!
Lũ tội phạm nhìn nhau cười khoái trá. Tay quản lí có phần khó chịu. Đúng lúc, Chấn Phong bước vào, không gây 1 tiếng động.
Lũ tội phạm ngừng cười, nhìn kẻ vừa bước vào, cao, với đôi mắt lạnh, chiếc mp3 đeo trên tai và chẳng có vẻ gì là sẽ quát tháo giận dữ như Chấn Khang thường làm.
- Có lẽ chưa ai được gặp. Đây là cậu hai : Lâm Chấn Phong !
Phong đưa mắt nhìn tên Leader, không 1 biểu hiện gì trên khuôn mặt. Cái vẻ phớt đời của Phong làm tên Leader khá tò mò. Nhưng hắn thấy sẽ có trò vui hơn là sợ.
- Thì ra đây là cậu hai của ông chủ. Không biết hôm nay đến co điều gì dặn dò?
Phong im lặng và vẫn nhìn chằm chằm tên Leader, hắn đang cười nhạt.
- Thời gian qua các ngươi đã vi phạm quy định quá nhiều và cậu cả không xử hết được nên cậu hai sẽ dạy dỗ chúng mày tử tế đấy.
- Vậy sao? – Leader lại cười, hắn nhìn Phong – Tôi rất mong chờ xem cậu hai sẽ cho tôi ân huệ gì … như cậu Chấn Khang đã cho tôi 1 ân huệ khá lớn. À, không rõ cậu hai đây có người tình không nhỉ? - Hắn ngừng lại nhìn vẻ mặt Phong, nó vẫn lạnh tanh. Vài tên tội phạm cười khúc khích khi nghe 2 chữ "người tình"
- Nếu có thì tốt quá. Không biết có hấp dẫn = .. người tình của cậu Khang?- Leader
đưa 1 ngón tay ra. Thè lưỡi liếm trên đầu ngón tay- Quả thực, cô ta… cả mùi máu và mùi cơ thể… đều hấp dẫn vô cùng..
Lũ tội phạm lại định nhe răng cười.
- Á á… á.. á…..
Nhưng, tiếng kêu man rợ của tên Leader đã át tất cả. Lũ tội phạm chưa hiểu gì, chỉ thấy rất nhiều vật nhỏ nhỏ, trăng trắng văng ra, cùng máu. Và cả thân hình nặng trịch của tên Leader ngã phịch xuống . 2 tay hắn bịt lấy miệng mà vẫn thấy máu tràn ra tứ tung. Bây giờ thì tất cả đã hiểu: những thứ nhỏ nhỏ màu trắng văng ra lúc nãy là… mấy chục cái răng của tên Leader!!
Trong 1 giây, Phong đã nhớ đến vết cắn sâu trên cổ Băng! Lũ tội phạm đứng xung quanh, trợn tròn mắt và vẫn chưa hết kinh hoàng. Tên Leader vẫn rên la thảm thiết. 1 tên tội phạm đã hoàn hồn, lao đến chỗ Phong ..
- Dám đụng đến đại ca…
Nhưng hắn chưa kịp nói hết câu, tay quản lí chưa kịp rút súng tên tội phạm đã căng người ra, 1 luồng điện mạnh xuyên qua não hắn xuống đến từng đốt ngón chân, họng hắn nghẹn lại và cũng chưa kịp kêu lên thì đã vật xuống, ngất đi…
Đám tội phạm nhìn tên cầm đầu, rồi nhìn Phong, cậu vẫn lạnh tanh như đang đứng 1 mình và nghe nhạc vậy. Không 1 tên nào có ý định manh động nữa. Chúng không biết Phong đã làm gì nhưng tốt nhất phải tránh xa cậu.
- Thằng khốn! … Mày…. Mày… - Tên Leader rên lên từng chữ khó khăn, 1 tay vẫn ôm miệng, 1 tay chỉ vào Phong. Hắn trợn trừng mắt và cố dướn người. Đập vào mắt Phong, là bàn tay đầy máu bẩn thỉu của tên quái thú, bàn tay nhơ nhuốc đã chạm vào Băng! Mắt Phong hơi dằn xuống…
Phụt!!!!!
- Ưa…a…aa…..
Vài vật gì nhỏ, đỏ lòm bắn ra khắp nơi, trong lúc tên Leader ngửa cổ hét lên 1 tiếng nữa, to, dài và man rợ hơn lúc nãy. Có lẽ hắn quá đau đớn! Lần này thì không chỉ lũ tội phạm mà cả tay quản lí cũng kinh hoàng! Tên Leader giơ 2 bàn tay lên không trung, mắt hắn trợn ngược. Hai bàn tay hắn đã mất… 10 đốt ngón tay đầu tiên trên 10 đầu ngón tay!!!!
Máu túa ra, chảy ròng ròng trên cánh tay Leader, hắn gầm lên:
- Không ai được giết tao!!! Ông chủ… nói… không… ai…
Hắn vừa dứt lời, thì cả cơ thể hắn ưỡn lên, căng ra, miệng hắn há hốc. Hắn đau đến nỗi không thể hét lên trong cổ họng nữa. Hắn cảm thấy như có hàng ngàn mũi kim xuyên vào 10 đầu ngón tay đã mất, đau như bị đứt từng dây thần kinh vậy.
Lũ tội phạm đứng im không nhúc nhích, không dám thở. . Tay quản lí tiến lại chạm nhẹ vào Phong:
-Đủ rồi, cậu chủ! hắn sẽ chết mất!
Phong quay người, 1 tay đưa lên chỉnh lại tai phone, và chân bước về phía cửa. Việc còn lại là của tay quản lí .
- Ngươi nói đúng! Ông chủ bảo không được giết các ngươi – Quản lí của Phong nhìn Leader , hắn đã đỡ hơn, nằm vật vã và thở dốc, máu me lênh láng dưới sàn – Và các ngươi thấy đấy, cậu 2 có giết ai đâu! Chỉ là Leader, ngươi phải chịu tội vì không coi ai ra gì . Ban nãy, thứ được đưa vào những đốt tay ngươi.. (quản lí tránh nói đến 3 chữ "tia phóng xạ" ) như 1 thức kịch độc vậy. Cứ 2h, cơn đau sẽ tái phát lại, càng lâu cơn đau càng diễn ra chậm và dài hơn, cho đến lúc, ngươi không thể chịu nổi nữa, ngươi sẽ phải tự kết liễu mình! Và nên nhớ… là ngươi tự muốn chết! Không phải cậu 2 giết ngươi!
Lũ tội phạm rùng mình, chúng không ngờ, cậu 2 lại "nham hiểm" đến thế. Tay quản lí quay người :
- Từ giờ, lũ tội phạm chúg mày nên biết phải ngoan ngoãn thế nào rồi đấy! Cậu 2 thường, thích làm hơn là thích nói!
-Con tưởng cha có nhiều việc ở Ma Cao? – Lâm Chấn Đông gọi Chấn Khang đến
- Phải! nhưng sắp tới có 1 cuộc gặp quan trọng, ta phải ở nhà để chuẩn bị. Cuộc gặp lần này là khởi đầu cho kế hoạch của ta trong thế chiến thứ 3.
- Là cuộc gặp giữa các nhà lãnh đạo trong Liên Bang và các nhà đầu tư lớn của quốc gia phải không ?
- Phải! Rất nhiều nhân vật tầm cỡ tham dự. Và nếu ta không có mặt, thì kế hoạch về lò phản ứng hạt nhân sẽ tan thành mây khói
- Chắc con không thể giúp gì!
-Con lo tốt việc của mình là ta yên tâm rồi: người tình của con với lũ chó hoang đó.
- Con sẽ không quản lí chúng nữa! Con giết chúng được chưa?
- Chấn Khang! kẻ cầm quyền không thể tốn bao công sức tiền bạc làm 1 chuyện rồi lại tự tay phá hỏng nó!
- Dù sao, con cũng không quản lí chúng nữa. Xưởng chế tạo đã quá bận rộn rồi.
- Được, để coi Chấn Phong có thể làm không.
- Con hi vọng là được! – Khang cười khẩy
- Còn .. con bé ấy? Có vẻ nó làm con ảnh hưởng?
- Cha yên tâm, nếu phải chọn thì mục tiêu của con là trên hết!
- Được rồi. Con về đi!
…Khang ra khỏi phòng Lâm Chấn Đông. 1 tên đàn em chạy lại:
- Cậu chủ! Cậu hai sang khu B và đã làm lũ tội phạm sợ mất mật. Có lẽ chúng đã yên thân được rồi.
- Gì? – Khang chợt cười - Nó làm nhanh thật! Ta muốn biết nó đã làm gì với lũ chó hoang đấy?
- Theo như 1 tên nói thì.. cậu 2 đã dùng những thứ gì kinh khủng lắm.. dao, kìm, thuốc kịch độc.. và tên Leader bị xử thê thảm.
- Ta cũng đang tính xem nên xử hắn thế nào. Nhưng hình như cậu em ta nhúng tay vào hơi nhiều chuyện của ta rồi thì phải…
……
Sau khi tắm gội sạch sẽ, 1 bàn thức ăn thịnh soạn đã sẵn sàng đợi Băng. Dù bụng cồn cao sôi sùng sục, nhỏ vẫn ăn chậm rãi. Khang bước vào phòng, không ngạc nhiên khi thấy cảnh ấy.
- Có vẻ em ổn rồi, kể cho ta nghe chuyện gì đã xảy ra với em được không?
Nhưng Băng vẫn từ tốn ăn, uống sữa, như không có rảnh rỗi để đáp lời Khang. Cậu tiến lại, đứng cạnh Băng, đưa tay vuốt đuôi tóc còn ướt của nhỏ:
- Mỗi lần ta ra khỏi nhà là em lại gặp chuyện. Cảm giác khi nghĩ rằng đã mất em, không dễ chịu chút nào – Tay Khang lần lên cổ Băng, mắt cậu đã nhận ra những vết răng sâu và máu đã đông lại thâm tím – Ta thật muốn giết những kẻ đã đẩy em xuống Địa Ngục! Tệ thật, trước mặt quản lí, ta vẫn phải làm như việc cứu em, làm cũng được, không làm cũng xong.
Khang hạ tay, quay mặt đi:
- Tên Sheely ấy, cũng chẳng trách hắn được. Trong 3 người con, cha vẫn không yên tâm về ta nhất mà. Vậy nên trong 3 tên quản lí, chỉ có Sheely là tay chân thực sự của cha thôi. Nhất cử nhất động của ta cũng qua hắn mà đến tai cha ta cả. Cứ làm như trung thành lắm, nhưng thực chất.. phản bội ta từ đầu đến cuối…
Khang bước khỏi bàn ăn, về phía cửa phòng:
- Bây giờ em cứ ăn bù cho no đi. Còn ta sẽ đi xử những kẻ cần phảo chết. không bao gồm lũ tội phạm ấy đâu.
… Khang cho 2 tên cảnh vệ trông nom Băng hôm trước 2 phát súng vào tim, và giờ cậu sang khu A, tìm kẻ chủ mưu trong chuyện bắt cóc người con gái của cậu: cô quản gia Trần Kiều n!
… Khang đứng ngoài cửa phòng ăn, cửa he hé mở. Bên trong có tiếng rì rầm nói chuyện:
- Tưởng con bé ấy sẽ đi gặp Diêm Vương chứ, chị Như?
- Con bé đó may thật, vào tay bọn chúng mà còn sống được!
- Thôi đi! - Tiếng cô quản gia khó chịu - Muốn con hồ ly chết đâu phải dễ. Cứ chờ xem chị chúng mày sẽ tiễn nó sang Tây Thiên thế nào. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.
Khang hơi mỉm cười, đẩy cửa vào:
- Em có vẻ thích đi Tây Thiên đấy nhỉ? Quản gia?
Cả đám giúp việc há hốc miệng, quay lại nhìn cậu cả. Kiều Như, đã kịp hiểu mình vừa làm việc ngu xuẩn gì, chân tay bắt đầu run lẩy bẩy. Dẫu vậy, cô vẫn cúi đầu, giữ phép:
- Cậu chủ… Cũng muộn rồi, không biết có chuyện gì mà..
- Chuyện thì nhiều lắm, nhưng thứ này làm ta thích thú nhất này – Khang đưa tay lên, tay đang quay quay khẩu súng ngắn
- Cậu chủ! Thứ đó… nguy hiểm lắm àh - Giọng Như run run . Đám giúp việc đứng khép nép không dám lên tiếng.
- Để ta khỏi phải phán, em nên tự khai tội đi!
- Cậu .. cậu chủ.. ban nãy em chỉ đùa thôi, không có ý gì cả!
- Ban nãy.. ta bỏ qua, thế còn chuyện tíêp tay cho lũ tội phạm bên khu B?
- Em… em không hiểu cậu nói gì - giọng Như run hơn, Như không hề biết có hệ thốg camera khắp các hành lang, đương nhien Thuỵ An thì biết điều này.
- Được! Vậy em.. xuống Địa Ngục rồi hiểu dần nhé…
Tay Khang đưa lên, họng súng chĩa thẳng về cô quản gia. Đám giúp việc trợn trừng mắt..
Phằng! Phằng!
2 phát xuyên tim! Máu phụt ra đỏ thẫm chiếc áo trắng. Như ngã phịch ra đằng sau.. và.. chết không kịp nhắm mặt!! Mọi chuyện diễn ra quá nhanh. Đám giúp việc đứng như trời trồng, kinh hoàng!
- Ta nhắc lại lần nữa! Các ngươi, ai còn có ý định đụng tới người con gái của ta, sẽ có kết cục thê thảm hơn thế này đấy!
Khang quay đi, không 1 mảy may. Đám giúp việc bắt đầu thút thít.
Thuỵ An đang đứng trong phòng bếp rửa vài cái chén. Nhỏ hiểu hết chuyện ở ngoài phòng ăn. An khẽ… mỉm cười, không có gì nằm ngoài dự tính:
- Những kẻ ngu xuẩn… thường phải chết!
….
Chấn Khang về phòng, Băng vừa kết thúc bữa ăn, với tay lấy giấy lau miệng. Khang nhìn cả bàn ăn thịnh soạn, giờ đã gần hết, chắc Băng đói quá. Nhỏ bước khỏi bàn ăn, không để ý Chấn Khang vừa vào, nhỏ dụi mắt, có vẻ buồn ngủ
Khang ném khẩu súng lên bàn máy, tiến lại và từ đằng sau ôm lấy Băng
- Quên hết chuyện không vui đi. những kẻ đáng chết đã chết rồi, em không phải lo bị bắt cóc lần nữa đâu. Từ giờ, tốt nhất em không nên rời xa ta…
Khang cúi xuống hôn nhẹ lên mái tóc dài còn ẩm ướt, mùi hương từ mái tóc làm Khang dễ chịu vô cùng.
- Không phủ nhận nữa… Trái tim ta, đã 1 phần thuộc về em rồi…Nhưng chừg đó không đủ để thay đổi được j. Nếu phải chọn, giữa em và quyền lực, danh dự hay tự tôn, ta thà để mất em… Ta đã nghĩ ra các để giữ lại tất cả, đó là giữ em cho riêng ta để không bao giờ phải tạo ra những sự lựa chọn.
Khang buông tay và xoay người Băng lại
- Nói coi. Dù không có tình cảm với ta, nhưng em… cần ta, phải không?
Băng ngước nhìn Khang, đưa tay dụi mắt:
- Muốn ngủ… - Băng đẩy Khang ra và tiến lại phía giường
Khang chợt cười, cùng lúc, tay quản lí của Khang bước vào
- Lại rắc rối to rồi, cậu chủ!
- Gì nữa? – Khang quay lại, Sheely có vẻ lo lắng.
- Uỷ Viên gọi đến cho ông chủ, nói rằng từ lúc tham dự bữa tiệc của cậu, con trai ông ta – Davinci Uyliam như 1 kẻ mất hồn. Suốt ngày dẫn người đi tìm cô gái có tên "Người đẹp", mất ăn mất ngủ luôn àh.
- Thì sao?
- Ngài Uỷ Viên nói không tha thứ cho kẻ nào biến con trai mình thành như vậy… và..
- Nói đi!
- Ông ta sẽ tìm mọi cách để loại trừ tên ông chủ ra khỏi buổi gặp mặt của các lãnh đạo và các nhà đầu tư lớn sắp tới!
Như một quả búa tạ giáng xuống đầu Khang
- Mẹ kiếp! Sao hết chuyện này đến chuyện khác vậy chứ? Tao không yên được ngày nào sao? Cha tao thế nào?
- Ông chủ rất tức giận àh, cậu cũng biết buổi gặp ấy quan trọng thế nào mà
- Trời ơi là trời! Tao đến điên lên mất!
Khang quay lại phía giường mình, Băng đang chuẩn bị ngủ
- Hình như từ lúc mang em đến, ta gặp bao nhiêu rắc rối thế này đây! Em không thấy có lỗi sao? Vì đã làm ta phát điên lên thế này chứ? Em không thấy có lỗi sao??
Đôi mắt nâu nhìn Khang:
- Không!- Băng nhắm mắt và chìm luôn vào giấc ngủ.
- Em… - Khang bật cười, hết nói nổi.
- Giờ ta sẽ đi gặp cha. Phải tìm cách giải quyết mới được!
….

Thiên Thần Bóng Tối - Chương #29


Báo Lỗi Truyện
Chương 29/48