Chương 27


Ads by Google

Băng hơi quay mặt lại, ánh mắt khẽ chạm vào mắt tên cảnh vệ:
-
Bỏ tay xuống ! Đừng đi cùng!
Tên cảnh vệ nghẹn họng vì ánh mắt đó, như 1 con robot, hắn hạ tay, lùi ra xa. Băng bước theo cô quản gia, nhỏ không biết Như đang mỉm cười…
………
-
Hix. Tao bị chảy máu mũi dòng dòng luôn…
-
Chết rồi…
-
Trời ạ! cả mày cũg bị giật điện chứ gì ? Hoàn hồn đê! Tao đã bảo đẹp lắm mà… đẹp thật…
-
Chết rồi…
-
Trời àh! Mày sao thế?
-
Cô gái ấy đi cùng cô quản gia và biến mất 1 tiếng đồng hồ rồi!!!
-
Hả?Hả ???????????
............................
…….
Ào….
Cả cốc nc tạt vào mặt Băng . Nhỏ hơi cựa quậy và dướn người dậy… Từ từ mở mắt, nhỏ thấy đầu hơi choáng. Chuyện gì đã xảy ra? Đi cùng cô quản gia… bỗng bị ai bịt miệng, thứ gì đó xộc vào mũi, rồi chẳng còn biết gì … Và giờ, nhỏ đang ngã bệt dưới sàn.. và đôi mắt lờ mờ thấy… thấy căn phòng của .. "lũ chó hoang"!
-
Dậy rồi kìa! Haha..
-
Ngủ lúc nữa có phải đỡ khổ không? lần này thì tổng thống cũng chẳng cứu nổi.
-
Đừng nói thế, nàg sợ đấy! Có phải nàng sát hại Seiky nhà mình đâu?
-
Nhưng vì nàng mà Seiky chết! nàng phải đền tội!
-
Thế nào?
-
Lột da ra… dội nước sôi vào…
-
Nghe đã quá… làm đi.. hahaha…
Đám tội phạm cười ngặt nghẽo, chúng chỉ nói cho sướng tai thôi, chứ xử lí đứa con gái kia, phải để Leader !
-
Lột da … e tội nghiệp cô em quá- Leader đã xuất hiện, mắt nhìn xuống, chằm chằm vào Hải Băng – Em làm Seiky của anh mất mạng! Seiky! Seiky yêu quý của anh! Anh làm sao bắt em chết ngay được chứ ?.. anh muốn em chết từ từ.. chết trong đau đớn, hãi hùng… Nhưng mình em chịu đau thôi chưa đủ.. phải rồi… chưa đủ!
Tên Leader ra hiệu cho 1 tên đàn em mang lại 1 chiếc máy quay phim.
-
Phải để Lâm Chấn Khang nhìn thấy cảnh em đau đớn ra sao, phải để hắn tận mắt thấy người con gái của hắn thuộc về tay kẻ khác thế nào, phải để hắn lồng lộn lên.. như lúc anh nhận ra…. Seiky… đã chết… Nào! bắt đầu! máy chạy!!
-
Nói xem, em muốn chơi gì trước, người đẹp? – 1 tên tội phạm quay hình rất gần, Leader đang cởi áo.
-
Nói đi! Anh muốn nghe em nói lắm..
Băng quay mặt đi, không muốn nói gì với kẻ bệnh hoạn trước mặt. Như mọi lần, tên quái thú lập tức nổi cơn điên. Hắn bóp cổ Băng, trận nhỏ vào tường, miệng rít lên:
-
Nói! Nói! Có nói không???
Băng không chống cự, tảng lờ đi. Tên Leader vẫn rít lên.
-
Seiky của tao!! Mày giết Seiky của tao!!
Hắn bỗng buông tay, quay người đi bò tới chiếc bàn yêu thích của hắn..Tay chân hắn như phát điên lên, hắn lôi từ gầm bàn ra 1 nắm nghe sột sột, rồi hắn lại chồm tới gần Băng
Nhìn đây! Mày đã giết chết Seiky của tao!!Nhìn đây!
Băng đưa mắt nhìn tay tên Leader. 1 nắm da trăn! Sần sùi. Loang lổ. Mỏng tang. Bóng láng dưới ánh đèn. Tay tên quái thú nắm chặt lại, những đường gân xanh nổi lên chằng chịt, bàn tay run lên.. 1 tay hắn giơ lên, thô kệch, hung bạo, bóp miệng Băng, nhỏ lắc đầu không chống cự được. Ngón tay hắn như bọc sắt, ép miệng Băng phải mở ra .Và tay kia, hắn ập tới, nhét cả nắm da trăn vào cái miệng khốn khổ. Leader như 1 con thú điên dại, hắn dùng hết sức trận Băng vào tường và nhét bằng hết thứ da gớm ghiếc kia vào miệng nhỏ, đẩy 2 hàm nhỏ ngậm lại. Băng vẫn cố vùng vẫy nhưng bất lực.. Máy quay vẫn làm việc. Tên quái thú buông tay, ngửa cổ cười ha hả… Băng gập người … móc họng lôi ra cả mớ kinh khủng kia, rồi ho sù sụ trong lúc tên tội phạm và đồng bọn vẫn cười khoái trá.
Leader ngừng cười, Băng đã thở đều hơn, không biết lũ bệnh hoạn kia còn muốn gì . Tên Leader cúi xuống …
-
Sao? Vui không em? - Hắn cúi xuống gần hơn, mặt hắn sát mặt Băng, cách vài cen-ti - Tại Lâm Chấn Khang nên em mới khổ vậy đấy.. Giờ hắn đâu rồi? không đến cứu em nữa sao? Hắn sẽ thế nào khi xem đoạn băng này .. – Leader thè đầu lưỡi, liếm nhẹ lên gò má Băng , nhỏ nhắm nghiền mắt, 2 tay nắm chặt lại, cố giữ cho người không run lên…
……..
Quản lí của Khang về, nhận ra mình về hơi muộn, đã quá giờ ăn đã lâu.
-
2 ngươi có biết đường mang bữa tối đến cho cô ấy không vậy?
-
Dạ.. quản lí ..
-
Sao thế? Có chuyện gì àh ?
-
Quản lí .. chúng em… chúg em….
-
Sao? Chuyện gì ? – Sheely gắt lên.
-
Không.. không thấy cô gái đó đâu cả ạ…
Sheely muốn điên lên tức thời, nhưg kiềm chế được , phải tìm cách giải quyết:
-
Không thấy từ lúc nào?
-
Là quản gia đưa đi.. hơn 1 tiếng rồi không quay lại ạ…
Quản lí lao về phòng mình, phải biết quản gia đã đưa Băng đi đâu. Trong phòng của các quản lí, có máy tính với chức năng duy nhất là xem camera trên tất cả các dãy hành lang của khu biệt thự.
-
Điều hết người sang khu B! Chuyện quan trọng!
-
Chuyện gì mà….
-
Nhanh lên! Trước khi cậu cả về xé xác cả lũ ra!!
……….
Băng vẫn bị trận vào tường… nhỏ cố xua đi cái cảm giác ghê tởm mỗi lần lưỡi tên quái thú chạm vào minh…ghê tởm! Cho đến lúc, hắn dừng lại, 2 hàm răng mở ra và cắn vào cổ Băng như.. gặm 1 miếng thịt. Băng không đau, chỉ thấy thứ gì sắc, xuyên vào da, làm máu chảy ra. Tên Leader ngẩng lên, miệng hắn đầy máu… Băng muốn phát ói khi thấy hắn liếm máu nhỏ trên môi hắn, trông như 1 thứ đồ uống ngon lắm vậy. Vài tên tội phạm chẳng hiểu sao Băng bị cắn cho chảy máu mà chẳng kêu rên gì. Máu vẫn túa ra từ vết cắn…
-
Bây giờ.. cho máu em.. dính hết lên cơ thể em nhé…
Hắn lôi Băng lại và trận xuống đất, hắn định giơ tay xé tung cái váy trắng và làm trò đồi bại, mắt hắn như muốn ăn tươi nuốt sống con mồi.
-
Đại ca! quản lí của cậu Khang đến!
Leader dừng lại, rộng miệng cười nhạt:
-
Em lại gặp may rồi, nhưng anh sẽ không để em đi dễ dàng đâu.
Hắn ra hiệu cho máy quay dừng. 2 tên khác lại kéo Băng lên.
-
Đại ca, giấu cô em ở đâu?
-
Chơi vậy đủ rồi, để nó đói và sợ hãi đến chết đi!
-
Hiểu rồi.. đại ca!
2 tên kéo Băng đi sềnh sệch, nhỏ mệt và không phản kháng được nữa.. Chúng cùg đẩy chiếc giường phía trong cùng phòng - giường của Leader ra, dưới gầm giường có 1 nắp đậy giống như nắp xuống tầng hầm. Tên tội phạm kéo nắp, phía dưới tối om, tên còn lại đẩy Băng xuống . Nhỏ không chịu, nhưg 2 tên qúa khoẻ, chúng nhận cho Băng ngã xuống . Băng bị bóng tối nuốt gọn. Nắp đóng lại cùng tiếng ngã của nhỏ…
- Lũ điên kia! Trả người tình của câu Chấn Khang đây!
Giọng quản lí cất lên khó chịu. Tên Leader đang tiến lại, tay kéo lại áo khoác chỉnh chang.
-
Có việc gì mà quản lí đến giờ này? Oh, còn mang theo nhiều chó canh nhỉ? - Giọng điệu nhạo báng của Leader không lam Sheeply quan tâm, Sheely đang để ý tới cái miệng đỏ lòm máu của tên tội phạm, máu dính cả ngoài miệng và trên tay hắn.
-
Mày…
-
Có gì đâu! Bữa tối thật ngon. Có điều không bắt chước Seiky nuốt chửng con mồi được thôi
-
Thằng điên! Mày giấu cô ấy đâu rồi?
-
Ai kia? Tôi chỉ vừa ăn sống 1 con cừu non thôi mà.
Không thể chịu đựng thêm, quản lí của Khang ra hiệu cho đám đàn em tiến lên, 1 nửa giương súng, lên đạ, nhằm vào đám tội phạm.
-Còn lại lục soát phòng!
-Rõ!
Đám tội phạm đứng nguyên cho đám cận vệ lục soát. Tên Leader vẫn nhìn tay quản lí vẻ nhởn nhơ.
-
Cứ thoải mái thôi! Tôi đâu dám ăn trộm thứ gì của cậu cả chứ.
-
Lát nữa rồi biết! – Quản lí đã thấy 1 tên tội phạm kéo Băng vào phòng này trên camera, vậy nên chắc chắn nhỏ phải ở đâu đó trong này.
-
Quản lí, không thấy đâu àh!
-
Gì cơ? Tìm khắp nơi chưa? Nhà tắm, khu vệ sinh, tủ quần áo ?
-
Tìm hết rồi àh!
Vẻ mặt quản lí chợt căng thẳng
-
Cho rút quân được chưa? Chúng tôi chẳng vui vẻ gì khi cứ bị quấy rầy thế này đâu!
-
Cậu cả về rồi cả lũ chúng mày sẽ không toàn mạng!
-
Rất vui lòng chờ - Leader cười.
….
-
Đại ca, cứ để cô ta dưới đó àh?
-
Nếu muốn, chúg mày xuống đó mà mua vui.
-
Dạ không.. tụi em không có ý đó…
-
Để coi cậu cả đáng kính sẽ làm gì … Oh, hoá ra cô quản gia khu biệt thự này lại đáng yêu như vậy… hahaha…
1 lần vô tình, 1 tên tội phạm đã phát hiện ra cái tầng hầm phía dưới căn phòng của chúng. Phía dưới tối om và rọi đèn pin thì đáy khá sâu, chẳng nhìn rõ gì . Chúng kết luận là nhà kho để không và chẳng quan tâm đến nữa. Chúng không hề biết bí mật phía dưới tầm hầm thứ nhất ấy của khi biệt thự, chẳng tên nào dám nhảy xuống đó điều tra 1 việc không đâu cả.
.... Quản lí của Khang đi qua đi lại trong phòng cậu chủ, nghĩ về chuyện tại sao Băng có thể biến mất trong 1 căn phòng kín… Mọi suy nghĩ đều dẫn tới giải pháp :gọi cho cậu chủ! Nhưng lần này, Khang lại làm hỏng việc nữa thì.. Nếu Khang về thì lũ tội phạm có nghe lời và thả người ? Chắc chắn chúng sẽ chối bay chối biến. Hệ thống camera chỉ đặt ở các phòng sinh hoạt chung và trên tất cả các dãy hành lang, không hề có camera trong 1 phòng riêng nào để bảo vệ sự riêng tư… Vậy nên Khang về thì cũng đâu biết Băng bị giấu ở đâu? Nhưng, tay quản lí không thể chịu đựng thêm khi nghĩ cô gái ấy đang gặp nguy hiểm, lũ bệnh hoạn kia không biết đã giở trò gì … Sheeply rốt cục vẫn quyết định gọi cho Khang
-
Mẹ kiếp! Tao chết đến nơi rồi mà mày vẫn không tha hả ? - Giọng Khang gằn lên nhè nhẹ, có vẻ cố nói nhỏ để xung quan không nghe
-
Cậu chủ, xong việc chưa àh?
-
Đang bị cớm xiết, dập máy đi!
-
Khoan cậu chủ! Hải Băng bị…
-
Đừg có gọi tên cố ấy! Có chuyện gì thì đem người ra giải quyết, tao chưa về được đâu!
-
Cô ấy bị lũ chó bắt cóc…. Em nghĩ tên Leader trả thù vụ Seiky…
-
Lũ cớm!!! Tao gọi sau!!
Tit..tit….. tit…Khang đã tắt máy. Tay quản lí cũg chẳng rõ cậu chủ có nghe được gì không …

Băng từ từ mở mắt, từ lúc bị đẩy xuống cái hầm, nhỏ đã bị ngất đi gần 2 tiếng. Vết cắn ở cổ đã ngậm miệng nhưng vết thương trên đầu do lúc bị đẩy xuống đã đập xuống sàn thì vẫn còn chảy máu. Không đau, nhưng Băng thấy đầu hơi choáng. Nhỏ chống tay cố sức ngồi dậy. Xung quanh tối om, im bặt. Đây là đâu? Nhỏ chẳng thấy được gì cả, như đang bị nhấn chìm trong bóng tối dưới đáy vực thẳm. Băng xoay người tìm khắp nưoi 1 nguồn sáng… Và giữa bóng tối rờn rợn bủa vây, nhỏ dễ dàng tìm được 1 lỗ nhỏ trên bức tường. Vậy là chỗ này bị bao bọc bởi 4 bức tường kín? Nhìn phía trên, tối om và chẳng biết trần cao bao nhiêu. Cái lỗ sáng nhỏ kia chẳng đủ để nhìn thấy thứ gì … Quan trọng là lúc này, cơn choáng váng qua đi, nhỏ chơt nhận ra dưới này, nhiệt độ thấp hơn phía trên rất nhiều… Nhỏ thoáng rùng mình, biết cơ thể bắt đầu không điều chỉnh được nhiệt. Nhỏ quờ quặng bàn tay xây xát dính máu trên bộ váy lụa. Đằng trong lớp váy xoè ra, Băng thường nhet hộp zkilico vào 1 túi nhỏ. Giữa bóng tối mịt mùng, Băng đã tìm thấy cái hộp và nhét được 1 viêc thuốc vào miệng. Zkilico tan ra trong tích tắc và Băng cảm giác như có ngọn lửa đang nhen lên ở cuống họn, tràn xuống … Làm sao có thể ở đây và chốg lại cái lạnh = zkilico có hạn? Làm sao có thể ngồi yên đây và hi vọng ai đó tới cứu mình? Không! trước khi có người tới cứu, phải tự tìm cách cứu mình đã. Sau khi nhiệt độ cơ thể Băng bắt đầu thăng bằng trở lại, bộ óc bắt đầu làm việc. Không thể trèo lên và trở lại phòg của lũ tội phạm , chỉ còn cách tìm lối ra. Nhỏ xua tay quờ quặng khắp xung quang. Máu từ vết thương vẫn rỉ ra nhưng lúc này căn bệnh mất cảm giác thật có ích… Chợt, Băng chạm vào thứ gì đó… rồi vài thứ khác, chúng dài dài và có vẻ nhẹ, nằm cạnh nhau như có sự sắp xếp… Không có ích, Băng sờ chỗ khác, lại là những thứ tương tự, va vào nhau nghe tiếng cộp rất nhẹ. Không thể đoán ra là thứ gì ,có lẽ chúg tràn lan dưới này… Băng quyết định bò đi, có thể sẽ tìm thấy thứ gì đánh ra lửa được …
Bàn tay Băng chạm vào 1 vùng ướt nc … rồi đụng đến 1 đồ vật, nhỏ đoán là chai thuỷ tinh. Cõ mùi gì đó là lạ, Băng đưa tay dính thứ nc ấy lên gần mũi.. Là rượu nồng độ cao! Chắc đã bị bay hơi nhiều, vậy là gần như cồn. Nhỏ lại sờ tiếp, lần nay dưới đất cố tìm 2 hòn đá hay thứ gì cứng nhẵn có thể đánh ra lửa. Lần trong bóng tối thật khó khăn nhưng Băng vẫn giữ bình tĩnh… May mắn, nhỏ đã tìm được 2 viên đá, nhỏ quay trở lại chỗ rượu đổ…
Vài lần cọ thật mạnh 2 viên đá với nhau, lửa đã nhen lên lập loè. Băng ném nhẹ xuống chỗ rượu bị đổ dưới sàn, lập tức lửa bùng lên, Băng ngồi sát đống lửa, nhìn xung quanh đang sáng dần lên. Nhỏ thấy mâp mờ những bức tường ngăn cách, quả thực căn hầm này kín và không hề lớn. Băng với tay thu mấy trai thuỷ tinh lại, trong ấy rượu vẫn còn. Vậy là đã có người cũng bị đẩy xuống dưới này? Vừa nghĩ Băng vừa lùi ra xa 1 chút.. Nhỏ bỗng chạm vào thứ gì đó.. là những vật dài dài, nhẹ nhẹ có rất nhiều dứơi này mà khi nãy Băng không đoán ra nổi là gì . Nhỏ từ từ quay đầu..và… Đôi đồng tử giãn rộng, trong vài giây, Băng không thở nổi… NHỏ đang chạm vào… những khúc xương sườn…. ngay bên cạnh, 1 bộ xương người nữa đang nằm duỗi và không hề bị suy suyển.. hộp xương sọ trắng ngà ngà với 2 hốc mắt rỗng, sâu hoắm…
Băng lùi, lùi dần…. bỗng, lại chạm vào thứ gì đó… 1 bàn xương tay với những đốt xương choãi rộng và vài mảng thịt chảy ra chưa teo hết… Đốt sống lưng ớn lạnh, người Băng khẽ run lên… nhỏ lại lùi… lùi về phía khác… Ánh sáng từ đám lửa cho Băng nhìn rõ hơn toàn cảnh căn hầm… Ngổn ngang.. ngổn ngang những bộ xương người trong nhiều tư thế.. vài hộp sọ lăn lóc rời khỏi thân. Băng không muốn thấy nữa! Quá khủng khiếp! Nhỏ nhắm mắt, lắc đầu quầy quậy và chân vẫn đẩy người lùi dần… Bộp! Nhỏ đã dựa vào 1 bức tường… Băng mở choàng mắt! Lạnh! Lạnh quá! Bức tường như phả trên lưng nhỏ những luồng hơi lạnh, cảm giác như từ nhữg mảng băng Bắc Cực. Băng lồm cồm đứng dậy, cố không chú ý đến những bộ xương… Nhỏ bước nhanh ra xa bức tường, rồi quay lại nhìn nó. Đằng sau bức tường là phòng đông lạnh sao? …. "Tháp làm lạnh!" – 1 ý nghĩ loé lên trong đầu Băng . Nếu tầm hầm dưới cùng là lò phản ứng thì tầm trên này phải có tháp làm lạnh!... Về đêm sẽ hoạt động công suất cao… Băng sẽ đóng đá nếu ở đây mất. Vừa suy nghĩ cách cứu mình… nhỏ vừa lùi vài bước . Dẫm lên vài thanh xương, Băng khẽ nghiến răng chống lại nỗi sợ hãi… Tự nhủ phải bình tĩnh… bình tĩnh!! Rầm!!!
Băng vướng chân vào 1 vật gì đó to lớn và ngã rầm xuống .. Vật đó nằm sát góc tường. Băng xoay người dậy, mắt nhìn thấy không lớp áo bò, cảm thấy tay mình vừa dính thêm máu… Băng từ từ nhìn lên và lập tức… ngã ngửa ra sau, suýt chút là hét lên rồi.. Nhỏ vừa ngã vào… 1 tên tội phạm với thân hình to lớn… đang nằm sóng soài dưới sàn! Hắn đã chết! và đôi mắt mở trợn ngược… như đang nhìn Băng!! Băng thấy từ hốc mũi, miệng và tai hắn, máu đen chảy ra và chưa khô. Có lẽ hắn mới chỉ chết được vài ngày. Bàn tay Băng nắm chặt lại, răng nghiến vào nhau mà vẫn nghe lập cập…Nhỏ quyết định bò ra chỗ khác và lần này nhìn đường để không chạm vào thứ gì kinh khủng nữa.
Làm sao để ra khỏi đây? Băng ngồi co ro 1 chỗ, 2 tay ôm đầu gối, mắt nhìn đám lửa cồn sắp cháy hết.. Đầu cố suy nghĩ tìm cách, và đám lửa cháy rụi khi Băng chưa nghĩ ra được giải pháp nào.
Thu mình trong bóng tối, Băng đang cố đè nén nỗi sợ hãi ám ảnh ngày 1 phình to ra. Mình nhỏ trong căn hầm đầy xương và cả xác chết.. chỉ nghĩ thế thôi cũng đủ làm toàn thân nhỏ run lên, mồ hôi túa ra làm nhớp nháp những vết máu đã bết lại trên tóc, mặt và cổ Băng … Giữa bóng tối, 1 lần nữa Băng lại thấy cái tia sáng nhỏ nhoi từ 1 lỗ hổng trên bức tường…
……….
2h sáng.
Sheely vẫn đứng ngồi không yên trong phòng Chấn Khang , vừa lo lắng cho người tình của cậu chủ, vừa lo lắm cho Khang .
Rầm!!!
Khang bước vào, quần áo xộc xệch và lấm lem vài vết máu. Cậu vứt phăng chiếc lưỡi trai đen lên giường. Vài tên đàn em cũng bước vào sau.:
-
Cậu chủ! Lúc đó ra tay chúng ta vẫn có cơ hội lấy lại kho hàng. Sao cậu chủ lại cho rút?
-
Chỉ có 1 nửa số đàn em! Ta không làm việc gì mà không chắc chắn sẽ thắng!
-
Thế sao cậu chủ lại nói chỉ cần 1 nửa cũng xong được? Thật mâu thuẫn! Em thấy không phải vì chỉ có 1 nửa số anh em hay vì sợ lũ cớm, mà chính cậu chủ không tập trung được để hành động!
-
Im miệng! – Khang gắt lên – Cút về chỗ của chúg mày cho tao! Không ai trong chúng mày có quyền phán xét tao! Ở đây, tao hay chúg mày là chủ??
Khang càng lúc càng giận dữ, đám đàn em biết không nên nói thêm gì lúc này, cùg cúi đầu và bước ra ngoài.
-
Thất bại, vì cậu chủ mất tập trung sao? – tay quản lí đang tiến lại phía Khang
-
Tìm thấy cô ấy chưa?
-
Là vì lo lắng cho cô ấy sao?
-
Thằng điên kia!!! Tao hỏi tìm thấy cô ấy chưa???
-
Chưa ạ! Theo rõi camera thì có lẽ vẫn ở trong phòng với lũ chó hoang!
-
Mày!!! Tao đã dặn mày thế nào? Tao để người lại ở nhà để trưng bày sao mà không đi đưa cô ấy về ? Hả??
-
Em đã tìm rồi! Nhưng không thấy đâu cả, chúng đã giấu cô ấy đi và nói chẳng làm gì sai! Không lẽ em bảo chúng, tao đã xem trên camera và thấy cô ấy bị đưa vào phòng chúng mày?
-
Việc quái gì phải nói với lũ khốn đó! Giết cả lũ đi cho nhanh!!
-
Không đc! Ông chủ đã ra lệnh khi cậu nhận quản lí lũ tội phạm đó, là không được để bất kể tên nào chết trước khi chúng giúp ích được gì . Cậu vừa để mất cả kho hàng mấy triệu USD, giờ còn gây ra chuyện này nữa… ông chủ sẽ…
-
Đừng có nhắc đến cha tao! – Khang đã hạ giọng, nuốt khan vì nghĩ đến sự nghiệp của mình – Dù sao tao cũng không để lũ khốn đó làm gì đến người tình của tao đâu!
-
Vì cậu chủ… đã yêu cô ấy rồi?
-
Không! Vì danh dự của tao không cho phép điều đó! Tập hợp người theo tao sang khu B!
-
Vâng!
… Khu B. Rầm!!
-
Cậu chủ sang chơi hay có chuyện gì vậy?
-
Khuya rồi mà còn sang thăm chúng em sao?
Vài tên tội phạm dời khỏi ván bài, ra đón tiếp cậu chủ.
-Đừng có sủa nữa điếc tai tao! *** Leader đâu? – Khang cố không tỏ ra giận dữ nhưng vẫn nói = tông giọng cao và gằm ghè.
- Cậu chủ hỏi tôi sao? – Tên Leader tiến đến, như thể hắn đã chờ Khang
- Tao vừa về và vừa nhận ra, người con gái của tao… mất tích trong chính căn biệt thự này.
-Ôh', nghiêm trọng nhỉ? Cậu chủ muốn chúng tôi tìm giúp không? – Leader đưa tay lên, dùng lưỡi liếm vài vết máu vẫn còn dính trên tay hắn, là máu của Băng – ukm… tôi ban nãy vừa xử lí 1 con mồi hấp dẫn lắm… cả mùi máu và mùi cơ thể… đều hấp dẫn…
Khang nhìn cái bàn tay dính máu của tên tội phạm, cái cách hắn nếm vị máu với 1 sự kích thích và thèm muốn, cái giọng mỉa mai ám chỉ của hắn… Và Khang đã hiểu ra, con mồi Leader nói, là ai!
- Trước khi tao nổi điên lên, mày nên câm miệng và trả cô ấy đây!! – Khang nghiến 2 hàm răng, giọng rít lên.
- Cậu chủ đang nói chuyện gì vậy? trả ai kia??
- Đừng có vờ vịt trước mắt tao! Mày có tin tao sẽ xé xác chúg mày ra, từng đứa không hả??
Khang vừa dứt lời, mấy chục cây súng đằng sau đã giương lên, chĩa về phía lũ tội phạm . Tên Leader cười nhạt:
- Tôi.. thật không biết đã mắc tội gì với cậu chủ đấy..
- Vậy để tao nói cho mà biết. Đụng đến người con gái của tao quá đủ để tao tuyên chúng mày… tử hình!
Xạch!Xạch! Xạch! Mấy chục cây súng đằng sau Khang đã lên đạn.
- Định giết chúng tôi sao? – Leader cười nhạt – Tôi e là không được đâu. nếu ông chủ biết cậu thay vì quản lí 1 lũ tội phạm lại đi giết tất cả thì sao? Chỉ 1 lũ tội phạm cũg không quản lí thì làm sao có tư cách cầm quyền?
- Nói hay lắm! Nhưng giết thịt 1 lũ chó dại thì không sai, phải chứ?
- Vậy bắn đi! Xem cậu sẽ nói với ông chủ thế nào?
2 bàn tay Khang xiết chặt lại, những đường gân tay nổi rõ, cậu sắp điên lên thật rồi, nghe máu sôi sùng sục trong lồng ngực. Nhưng trước khi để Khang ra lệnh bắn, tay quản lí đã bước nhanh lại.
- Chúng đã biết lệnh của ông chủ :không được để chúng chết! Cậu chủ! Bình tĩnh đi@ Mục tiêu! Hãy nghĩ đến mục tiêu!
Khang thở hắt ra, chịu đựng chuyện này thật không dễ. Vì 1 người con gái mà làm trái lệnh cha? Điều này Khang chưa và sẽ không bao giờ làm!
- Nói đi! Chúg mày đã làm gì cô ấy? Và chúng mày muốn gì ?
- Cậu chủ đã thẳng thắn vậy, tôi cũng không giấu nữa. Cậu chủ giết Seiky, nợ máu phải trả = máu! Nhưng yên tâm, hiện giờ cô ta vẫn an toàn!
- Được rồi! Nói tao biết, có thể dùng thứ gì để đổi lấy cô ấy?
- Mạng sống của cậu chủ chẳng hạn!
Leader vừa dứt lời, quản lí của Khang đã rút súng và sẽ bắn bất kì tên nào có ý định tấn công Khang.
- Cất súg đi! Không sao đâu! – Khang nói và cậu bỗg.. bật cười khanh khách:
- Đúng là 1 lũ ngu xuẩn! Mày nghĩ tao sẽ đổi mạng sống của mình để 1 cô người tình được sống àh? – Khang lại bật cười nhu không có gì buồn cười hơn – Ngươi nhầm to rồi đấy!
- Tôi biết là không thể! Vậy chỉ còn 1 thứ tôi muốn thôi!
- Nói coi!
- Cậu chủ quỳ xuống xin tôi tha mạng cho cô ta!
Leader dứt lời, Khang dừng cười, tay quản lí nhìn biểu hiện của cậu chủ.
- Sheely! – Khang gọi tên tay quản lí 1 cách nhẹ nhàng nhất có thể
- Vâng. Cậu chủ?
- Rút về!
Khang quay người , đám đàn em tản ra nhường đường.
- Cậu chủ… nhưng…
- Im miệng và rút về!
Cả Leader và Sheely đều đã hiểu ý Khang : chẳng có gì đáng nói nữa, so với mục tiêu của Khang, mạng sống và lòng tự tôn… Băng chẳng hơn 1 hạt phân tử không khí!
- Khoan đã nào! Tôi muốn gửi cậu chủ thứ này. Bạn đang đọc truyện tại TruyệnYY - www.truyenyy.com
1 tên tội phạm bước đến, cầm chiếc máy quay. Khang vẫn đi và Sheely quay lại nhận
- Nói hộ với cậu cả, không chỉ là… chạm tay đâu. Có nhiều trò thú vị lắm đấy!
Sheely cầm máy quay và ra khỏi phòng, đám đàn em cũng đã rút đi.
- Leader! Sao biết ông chủ không cho phép cậu cả ra tay với anh em mình vậy?
- Ông chủ cho người báo với tao đấy, 1 quyết định tuyệt vời đấy chứ!
- Còn con bé đó thì sao ạ ?
- Nếu là người bình thường, vài đêm nó sẽ chết vì đói và rét thôi!
Đó là với người bình thường, còn người mắc bệnh kì dị như Băng thì khác, chỉ cần 15phút đối với người thường là lạnh cóng nhưng trong mức chịu đựng thì với Băng , là con đường dẫn đến cái chết!
5h sáng. Cái hầm tối.
Băng ngồi co ro 1 chỗ, mặt úp xuống đầu gối, tay ôm bó lấy chân và người run nhè nhẹ. 1 đêm khó khăn! Đúng như Băng nghĩ, giữa đêm tháp làm lạnh sẽ hoạt động công suất cao. Và bức tường như đóng băng kia cứ chậm rãi phả hơi lạnh vào căn hầm, nhưng nhỏ qua được vì dốc toàn bộ hộp zkilico vào miệng. Xung quanh vẫn tối đen như mực và Băng biết chỉ đêm qua thôi, nhỏ đã gặp may. Trong hôm nay phải tìm cách thoát ra trước khi đêm xuống . Phải sốg! Chắc chắn phải sống! Nhưng cơ thể cứ run thế này, trước hết phải kiếm gì sưởi ấm đã. Không được dùng lửa cồn bừa bãi, Băng nhớ ra 1 thứ có thể dùng được khi chiếc váy của mình mỏng tanh và rách vài chỗ. Chắc chắn không ai trong tình trạng của Băng có thể đủ liều lĩnh và bình tĩnh hơn: nhỏ đang nghĩ đến chiếc áo bò mà tên tội phạm đã chết đang mặc, đang nằm sóng soài 1 góc nào đó trong căn hầm tối này…
…………
Sáng.
Chấn Phong ngồi trên bàn máy, ngả người vào ghế tựa, mắt nhắm nghiền tưởng như chăm chú và chiếc mp3 nhưng thực ra tai đang để ý vào màn hình máy. Không phải camera ngoài cổng chính mà là camera ghi hình hành lang sang khu B tối hôm qua, tua đi tua lại cảnh 2 tên tội phạm kéo Băng vào trong phòng lũ chó hoang.
Cạch! Có tiếng mở cửa rất nhẹ… Yến Chi đang bước vào, Phong chợt mở mắt, 1 tay đưa lên bàn phím, trở về camera ngoài cổng chính trước khi có kẻ nào tò mò nhìn thấy.
- Hay đến chơi vậy… chắc không làm phiền anh Phong đâu nhỉ?
Không 1 cái liếc nhìn, cũg chưa 1 lần có câu trả lời từ Phong dù Chi luôn cố đặt câu hỏi để có thể nghe thấy giọng cậu.
- Đương nhiên không phiền, tiểu thư đến lúc nào cũng được ! –Tay quản lí đang bước ra từ phòng phía trong.
- Cảm ơn.
- Không có gì . cậu chủ của tôi không có bạn, mà lại cũg không thích nói chuyện với tôi nên có 1 cô gái bên cạnh cũng tốt.
- Vậy, tôi ở lại dùng bữa trưa nhé?
- Tất nhiên là được, tôi sẽ cho người mang bữa trưa đến. Còn giờ tôi sẽ ra ngoài để tiểu thư và cậu chủ được riêng tư.
………

Thiên Thần Bóng Tối - Chương #27


Chương 27/48