Chương 26


Khu A. Sau bữa tối không ai đến dùng bữa, đám giúp việc vẫn phải dọn thức ăn , rửa bát đĩa .
- Cẩn thận vỡ chén, để tâm vào .
- Mày điêu vừa thôi.
- Không , tao thề với trời đất tao nói thật. Rõ ràng tao thấy cô tiểu thư đó ngồi cạnh cậu 2, hai người thân mật vô cùng.
- Mày bảo tiểu thư đó và cậu cả nằm chung một giường tao còn tin được chứ với cậu 2 ...
- Trời ơi, đầu tiên tao cũng nghĩ mắt bị lé đấy chớ . Nhưng đúng là sự thật 1000%. Nguồn truyện: TruyệnYY.com
- Chả nhẽ cô tiểu thư ấy muốn cưa cả 2 cậu chủ nhà mình ?
- Cỡ đó cũng dễ lắm ... nhưng mà ... với cậu 2, è , không tin được !
- Phải đấy, cậu 2 xưa nay có ưa con gái đâu. Ai đụng vào còn chết như chơi ấy chứ .
- Tao thề tao nói thật mà, tiểu thư đó đẹp quá chứ bộ.
- Không lẽ 2 cậu chủ nhà mình yêu một người ?
- Như phim truyền hình ý nhỉ ... hi ...
Thụy An trở ra phòng ăn, gặp cô quản gia .
- Chị nghe về chuyện bên khu Băng chưa ?
- Rồi. Con ranh đó may mắn lắm.
- Chúng ta không cần phải loại cái gai trong mắt bằng sức của mình nên nhờ một kẻ khác .
- Ai?
- Leader …
- Chẳng phải hắn đã thất bại và bị cậu cả ...
- Hắn sẽ không dừng lại đâu. Lần này chỉ là thiếu tính toán nên mới vậy. Chị nghĩ sao nếu ... chúng ta giúp hắn đây.
- Ổn lắm ... ngày càng thông minh đấy , Thụy An. 23h hơn.
Băng nằm trên giường ngủ ngon lành. . Khang ngồi cạnh mải nhìn nhỏ ngủ, tay vẫn nắm lấy tay Băng . Quản lí bước vào .
-
Cảm ơn cậu chủ.
-
Vì sao?
-
Vì đã quay trở về cứu cô ấy.
-
Cô ấy là người của mày sao mà cảm ơn ?
-
Em có thể biết tại sao ... cậu chủ quay về không ?
-
Không biết. Nhưng không có lần sau đâu.
Reng. Di động của Khang rung, cậu mở máy :
-
Sao ?
-
Em xin lỗi , cậu chủ. Cảnh sát cơ động rượt ghê quá. Tụi em chỉ cho được một ô tô vào kho phê thải gần công viên được thôi. Một ô tô còn lại và đám anh em bị tóm mất rồi ạ.
Bàn tay Khang bỏ ra khỏi tay Băng . Cậu đứng dậy, người bắt đầu nóng lên .
-
Vậy là chỉ giữ được một nửa kho thiết bị ?
-
Em xin lỗi. Không ngờ lần này lũ cớm xiết ghê quá.
-
Được rồi. Chúng mày rút đi. Cho tao địa chỉ chính xác cất chiếc xe còn lại.
-
... ...
Khang tắt máy, nuốt khan.
-
Không đưa được hàng về sao cậu chủ ?
-
Bị lũ hải quan giữ lại nhưng chúng đã dỡ lên ô tô trốn đi. Rồi lũ cảnh sát cơ động đuổi theo bắt được một ô tô , nửa kho thiết bị. Giờ phải tìm cách đưa chiếc xe còn lại về đây.
-
Vậy là ... mất một nữa . Nếu cậu chủ đến nói chuyện với bọn hải quan trước ... có lẽ đã ...
-
Im đi. Nếu mày không gọi giữa chừng , tao sẽ đến được .
Khang lại phía bàn , mở ngắn kéo lấy ra chiếc ipad , mở bản đồ thành phố . Ngón tay Khang di chuyển trên màn hình .
-
Đây là chỗ bọn đàn em giấu chiếc xe. Chắc chắn xe của lũ cảnh sát đang tìm kiếm. Nếu chỉ là cục điều tra của thành phố thì không vấn đề gì , nhưng bọn cảnh sát cơ động của quốc gia thì ... không dễ chơi.
-
Phải tìm cách đưa chiếc xe về trước lúc ông chủ hỏi đến .
-
Được rồi , tao sẽ lập kế hoạch. Mai hành động. Nếu thất bại nữa , là mất trắng, là mắc tội lớn với ba !
... ...
1h sáng. Nhạc từ mp3 không đủ để khiến Phong ngủ được. Cậu quyết định đến phòng thí nghiệm làm việc ...
Phòng
TN
nằm ở khu cuối cùng căn biệt thự, cạnh những phòng quan trọng cũng lắp đặt hệ thống bảo vệ JPA cấp cao ... Phong bước vào , cửa tự động khóa lại để chế độ hỏi mật mã. Không mặc áo bảo hộ , Phong chỉ đeo 2 chiếc găng tay trắng. Phòng TN ngổn ngang những bàn đá xây kính bao bọc , đặc những chất hóa học , chất điều chế và những chất cần thiết khác. Phong đã sắp hoàn thành việc chế lạo một lô kịch độc M1xx mới.
... Cúi người kéo ngăn kéo , tay Phong lấy ra một ống đựng dung dịch rỗng, nhưng không may làm một cuốn sổ nhỏ hất ra và rơi xuống sàn . Phong , theo phản xạ tự nhiên , cúi tiếp nhặt cuốn sở lên.
Lật vài trang ... đó là cuốn sổ ghi chép của Chấn Nam về một căn bệnh rất nguy hiểm hiếm gặp trên thế giới , biểu hiện của bệnh, phân tích mức độ nguy hiểm và hướng điều chế thuốc chữa , khá phức tạp.
Phong chẳng quan tâm lắm, cho tới khi thấy ở một dòng cuối cùng trang giấy, Chấn Nam đã ghi tên một người con gái ... "HẢI BĂNG" !.Tay Phong lập tức giở lại đọc những biểu hiện của bệnh. Giọng nói khẽ buông ra :
-
Smith – agen ??
... ... ...
-
Leader . Em xin đại ca. Bình tĩnh đã.
Rầm !!!!!!!
Tên quái thú dùng 2 tay nâng cả chiếc giường lên lậy cho nó đổ đến rầm, mắt hắn long sòng sọc , miệng rít lên từng tiếng rên đau đớn và uất hận. Hai tay hắn xiết chặt , những đường gân xanh nổi lên chằng chịt. Thân hình to lớn của hắn như một ngọn núi lửa muốn phun trào và nổ tung tức khắc .
-
Đại ca, phải bình tĩnh mới giải quyết được việc.
-
Phải đấy ạ.
Lũ tội phạm đứng xung quanh nhưng cách xa tên cầm đầu, đang tìm mọi cách để trấn an hắn. Chưa bao giờ chúng thấy Leader nổi điên lên đến mức đáng sợ thế này. Chúng không một lần dám nhắc đến cái tên Seiky .
-
Đại ca à , nếu muốn chúng ta có thể tìm một thú cưng khác ... .
Vài tên quay lại nhìn tên tội phạm không biết ăn nói kia. Còn Leader thì đã nhìn hắn chằm chằm bằng đôi mắt muốn tóe lửa , tay với xuống tìm thấy một tấm nan giường bị long ra ... crắc– crắc .
Tên tội phạm giơ 2 tay :
-
Leader ! Leader ! Em sẽ im ... xin ... xin anh ...
Tên Leader đang tiến lại với thanh gỗ dài trên tay . Hắn đã tìm được kẻ để trút giận – Seiky !! Seiky của tao !!! – hắn gầm lên . Hắn cứ thẳng tay đập liên tiếp vào tên tội phạm, đập mạnh và túi bụi cho đến khi tên ấy máu me đầy người , gãy xương vai, đầu dập gần 1/3 và nằm bẹp dưới đất như một con gián bị giẫm . Hắn thoi thóp thở lúc máu vẫn ngập miệng và mũi thở ra toàn máu đen thẫm . Tên quái thú vẫn chưa nguôi giận và vẫn muốn giơ tay tiếp tục đánh ... Lũ tội phạm không dám can ngăn , nhìn và im re .
-
Sao phải nóng tính thế. Có thù thì nên trả.
Tên quái thú quay phắt lại , hắn vẫn thở hồng hộc. Cô quản gia vừa bước vào với một sự liều lĩnh nhất định .
-
Muốn gì ? – một tiếng gầm lên dữ dằn trong hơi thở mạnh.
-
Muốn giúp trả thù thôi. Cách tốt nhất là cho cậu cả thấy người con gái của cậu chết một cách khổ sở thế nào . một mạng đền một mạng.
... ...
5h sáng.
-
Cậu chủ đi sớm vậy sao ?
-
Phải làm xong trước khi bọn chó săn phát hiện ra chiếc ô tô và trước khi cha ta hỏi đến . Nhưng rất nhiều khả năng lũ cớm sẽ theo đuôi ta .
-
Cậu chủ phải cẩn thận , nếu không thể đem được về thì thôi, bị bắt sẽ mệt hơn đấy ạ
-
- Biết rồi. À, còn chuyện này, ngươi đã thử nghiệm K115 bao nhiêu lần vậy?
-
Phải hơn 10 lần, nhưng em đã gửi ghi chép kết quả lại cho cậu chủ rồi mà .
-
Chuyện hôm qua bên khu B khiến ta ngạc nhiên, chưa một lần thử nào cho thấy khẩu K115 tỉa hết tuýp đạn sẽ giải phóng năng lượng nhiệt khổng lồ, đến mức thiêu rụi cả một con trăn .
-
Nếu không liên quan đến K115 thì sao ạ ?
-
Thì sẽ liên quan đến sự cố ở party !
Tay quản lí hơi nhíu mày, cố nghĩ xem cậu chủ đang phán đoán chuyện j. Trong lúc này, Khang vừa đội chiếc mũ lưỡi trai đen sụp xuống đầu, vừa bước lại phía giường mình .
-
Ta sẽ để một nửa cảnh vệ lại, đề phòng chuyện như tối qua. Vậy nên dù chuyện gì thì cũng đừng gọi cho ta, nếu ngươi không muốn ta bị cha trách phạt. Nhưng đến lúc ta về , nàng mà xây sát chỗ nào , ngươi sẽ phải đền tội đấy.
Khang đang đứng cạnh giường, cúi xuống hôn nhẹ lên làn môi mềm. Băng hơi cử động, vùi nửa khuôn mặt xuống chiếc gối êm và dày, ngủ tiếp. Ở cự li gần, Khang nhìn khuôn mặt ấy không chớp, chợt cười, rồi đứg thẳng dậy, quay người .
-
Nhiều nhất phải đi 2 ngày, người lo luôn chuyện trong nhà cho ta. Lũ chó hoang ta đã điều thêm người quản thúc rồi, về ta sẽ xử 1 thể!
Khang đưa tay kéo chiếc mũ sụp hơn xuống, bước về phía cửa. Tay quản lí đằng sau cúi đầu.
2 tên cảnh vệ đứng ngoài cửa phòng, chúng theo lệnh đến để bảo vệ Băng khi cậu chủ vắng mặt. Khang biết Băng sẽ an toàn chỉ khi ở phòng cậu. Nếu "lũ chó hoang" có xổng chuồng và sang khu giữa gây chuyện thì cũng không 1 tê nào, kể cả Leader, dám mò vào phòng cậu chủ. Khi đó sẽ là việc quản lí an ninh của Chấn Phong
- Cậu chủ! – 2 tên cảnh vệ cúi đầu chào
- Không được rời tầm mắt khỏi cô ấy! Ngoài quản lí không được cho ai gặp. nếu xảy ra chuyện gì, 2 ngươi sẽ chết đầu tiên đấy.
- Dạ!
Khang định đi thì khựng lại, chợt nhớ đến tên đàn em của Phong mò vào phòg mình hôm trước:
-
Còn nữa, không được lại quá gần cô ấy, không được nói chuyện, không được nhìn trộm, không được chạm vào cô ấy dù chỉ là 1 ngón tay! Tao cấm!
-
Rõ, thưa cậu chủ! – 2 tên này không hiểu sao cậu chủ phải đề phòng đến vậy nhưng chúng biết tốt nhất nên nghe lời.
Không có Khang ở nhà, Băng có khi còn cảm thấy thoải mái hơn. Nhỏ ngủ 1 mạch đến gần trưa, dậy thì quản lí đã chuẩn bị sẵn đồ ăn. Ăn xong thì lôi tạp chí ra đọc, chán thì nghịch mấy xếp bài. Nhỏ không phải ngoan tới mức nghe lời Khang ở yên trong phòng, chỉ là nhỏ chẳng muốn bị bắt cóc sang khu B lần nữa. Suýt vào bụng con Seiky, thật là 1 điều khủng khiếp!
…..
-
Quản lí , Hoàn toàn không có thông tin gì ạ !
-
Không có sao?- quản lí của Phong có vẻ hơi thất vọng
-
Không có ảnh nên cũng khó tìm hiểu. Nhưg theo nhữg gì có được thì em phán đoán là trẻ mồ côi àh!
-
Ukm! Vừa rồi qua phòng ông chủ, ta chợt nghĩ về 1 điều…
-
Gì àh?
-
Trả thù!! Ông chủ gây rất nhiều oán thù và thường khi giải quyết xong 1 kẻ thì gia đình kẻ đó và những người liên quan sẽ bị thủ tiêu luôn.
-
Ông chủ luôn diệt cỏ tận gốc mà. Nhưg quản lí muốn nói về điều gì ?
-
Về chuyện… 10 năm trước! Khi xử 1 kẻ, ông chủ đã tha cho 1 sinh mạng trong gia đình ấy.
-
Là vụ… tên điệp viên CIA, Hunter?
-
Phải! Hắn có 1 đứa con gái được ông chủ tha mạng. Nhưg sự việc thế nào ta không rõ… Đứa con gái ông chủ đem về có 1 cái đầu rất sâu sắc, nhưg không ai hiểu cô ta nghĩ gì ..
-
Ý quản lí là cô ta giống Hunter? Là con gái của Hunter và cô ta đến đây để trả thù ?! Nhưng… không lẽ ông chủ có thể ….
-
Đó là lí do ta không dám khẳng định suy đoán của ta là thực! Không cần điều tra về con bé đó nữa! Điều tra về Hunter và vụ xử tử tên điệp viêc CIA ấy gần 10 năm trước cho ta!
-
Vâng!
………….
2
tên cảnh vệ canh gác cửa phòng Chấn Khang :
-
Nghe nói là rất đẹp. Có kẻ thấy mà ngẩn ngơ cả tuần cơ mà! Vậy cậu cả mới bảo vệ vậy chứ!
-
Ukm! Cậu cả chưa bao giờ hành động mà để 1 nửa người lại chỉ vì muốn bảo vệ cho người tình. Cô gái này không tầm thường đâu!
-
Mình đứng đây cả ngày mà không thấy mặt 1 lần cũng phí nhỉ?
-
Muốn chết à ?Bỏ cái suy nghĩ điên rồ ấy đi!
-
Chỉ nhìn thôi, có làm gì đâu!
-
Thôi ngay!
-
Đẹp! nghe nói đẹp lắm… chỉ nhìn thôi cũg phê như chơi thuốc rồi..
-
Tao bảo thôi ! – tên này gắt lên - Đừng có làm tao rớt nc miếng ra ….
-
Này…
Tiếng kéo cửa nhè nhẹ và giọng nói trong veo cất lên. 2 tên cảnh vệ đang tranh cãi… bỗng im re, bất động. Rồi, theo phản ứng tự nhiên, 2 tên cúi đầu, quay lại, lùi xa Hải Băng 2 bước ..
-Chị cần gì àh?
Băng nhìn điệu bộ tức cười của chúng, dửng dưng:
-
Kém tuổi à ?
-
Dạ? – 1tên mới chớp thời cơ đứng thẳng dậy, nhìn thẳng vào… Hải Băng ! Lập tức, đôi đông tử của hắn dãn rộng. Tên còn lại liếc lên nhìn bạn hắn.
-
Mày…. Mày bị sao…
-
Không! Tao không kìm chế nổi nữa…- Vừa nói, hắn vừa quay đầu, co giò chạy thục mạng. Tên kia hoi với theo những không được đành quay lại định giải thích vài câu với Băng . Nhưng lập tức, hắn cũng đơ hình vài giây, rồi lúng túng:
Chị.. à không .. cậu chủ… à không … tên kia… à ….- Mắt hắn giờ đang nhìn chằm chằm xuống chiếc vai trần của Băng, nơi 1 chiếc dây váy bị tuột nhẹ xuống . Băng nhận ra, không hề bối rối, đưa tay kéo cai dây lên, thuận tay vuốt luôn 1 lọn tóc dài vắt ra phía trước.
-
Quản lí ? - Nhỏ buông 1 câu hỏi vắn tắt nhất có thể, đơn giản vì đã quá giờ ăn, đói rồi mà vẫn chưa tâhý quản lí đâu.
-
À.. quản lí .. quản lí nói… ra ngoài… bận… -Tên cảnh vệ lùi thêm 2 bước , đưa ánh mắt ra chỗ khác và cố, cố nén cái ham muốn nhất thời xuống … Băng chẳng để ý đến sự khó xử của hắn, định quay vào…
-
Chưa ăn sao? Hay sang khu A dùng cơm đi? – Cô quản gia đang bước đến với cái vẻ "thân thiện" vô cùng. Băng liếc nhìn, tên cảnh vệ đã bước lên trước:
-
Quản gia, bữa tối sẽ do quản lí của cậu cả lo!
-
Chẳng phải quản lí đang ra ngoài sao? Hay…
-
Dù vậy cũg không được! tôi chỉ làm theo lệnh của cậu cả thôi, không được cô gái này ra khỏi phòng cho đến lúc cậu về!
-
Chỉ ăn thôi, tôi sẽ chịu trách nhiệm mà – Như đưa mắt nhìn Băng – Tôi không định làm gì ngu ngốc nữa đâu, đừng lo. Chỉ là 1 bữa cơm xin lỗi thôi mà, được chứ/?
Băng nhìn cái vẻ giả tạo không chớp mắt của quản gia, đóng đạt thật đấy nhưng Băng chẳng dại đến nỗi tự hại mình.
-
Không cần – Băng nói, lại định trở vào.
-
Thực ra tôi muốn nói chuyện… nói chuyện… cậu Chấn Nam!!- Như nói nhanh như sợ kẻ khác cướp lời. Băng khựng lại khi nghe đến 2 chữ "Chấn Nam"!
-
Chuyện quan trọng, không thể nói ở đây được , tôi xin 5 phút thôi.
Băng nhìn cô quản gia, không muốn tin nhưng nhỏ muốn biết có chuyện gì về Chấn Nam . Băng quay người, bước về phía Như đang chờ. Lập tức, tên cảnh vệ chạy đến, giơ 1 tay ra cản:
-
Không được! Cậu cả nói không được ra khỏi phòng. Nếu cần, tôi sẽ gọi thêm người đi cùng.
* * *

Thiên Thần Bóng Tối - Chương #26


Báo Lỗi Truyện
Chương 26/48