Chương 23


Hơn nửa đêm , Lâm Chấn Đông ngồi xuống ghế, dựa lưng vào, có vẻ hơi mệt sau 1 phi vụ lớn.
- Ta nghe qua tình hình rồi.Nói về sự việc chính đi.
- Em nghĩ là ông chủ tán thành với cậu cả về vụ trao đổi với Davinci Uyliam , chúng ta quá hời!
- Không dễ dàng vậy đâu.Ngươi mong điều đó xảy ra phải không ?
- Ông chủ hiểu được rồi thì em cũng không cần biện minh nữa. Đương nhiên là em muốn con bé đó biến mất khỏi khu biệt thự.
- Ngươi đã quên về mục đích của ta khi đưa cô bé về sao?
- Cô ta quá quỉ quyệt. Không thể hiểu nổi cô ta đang tính toán điều gì.
- Chấp nhận trở thành người của thằng Chấn Khang , cô bé liều lĩnh hơn ta tưởng ... chắc cô bé đã biết về những nguy hiểm phải thử đúng không ?
- Hết cậu ba lại sang cậu cả, cô ta đúng là 1 con hồ ly.
- Vậy là ngươi đang cho rằng Chấn Khang sẽ sập bẫy tiếp theo?
- Hoàn toàn không ạ.Việc trong bữa tiệc hôm nay đã chứng minh điều đó. Cậu cả chẳng coi 1 đứa con gái nào ra gì. Cô ta cũng chẳng là gì khi bị đem bán không do dự như vậy.
- Ta không hề ngạc nhiên về quyết định đó của thằng cả. Nhưng ta chắc cô bé sẽ không để yên cho mọi chuyện diễn ra đâu. Còn… sự cố khó hiểu đó ... ta cũng đang suy nghĩ. Trên camera ghi hình ... có sự có mặt của cp!
- Cậu hai thì vẫn vậy mà. Trời có sập cũng kệ thôi ạ.
- Có vẻ nhưng cái vẻ phớt đời của nó đã làm con gái của Hoàng Bá Nguyên chết mệt rồi ...
- Em lại đã nghĩ người Hoàng Yến Chi nhắm đến là cậu cả ... Nhưng hôm nay em để ý thấy ... cô ta và cậu hai ... khá thân mật ạ.
- Ngươi nghĩ sao về mối quan hệ này ?
- Nếu cậu hai nắm được con gái Hoàng Bá Nguyên trong tay thì là 1 lợi thế lớn rồi. Em biết cậu hai là người chẳng cần gì ... nhưng đây là lần đầu tiên cậu chấp nhận 1 đứa con gái ở gần thế mà không hề phản ứng gì. Ngạc nhiên quá mức ạ!
- Còn nhiều điều khiến ngươi phải ngạc nhiên nữa. Ngươi quên rằng thằng con chẳng – cần - gì của ta là kho báu sở hữu của riêng ta! Chuyện về cô bé thú vị ấy, ta sẽ không nhúng tay vào. Nếu cô bé để mình dễ dàng bị bán như vậy, với ta, cô bé vô giá trị.
Tên cận vệ chạy vào , cúi đầu:
- Ông chủ.1 cô gái xưng tên Hoàng Yến Chi muốn gặp ạ.
- Ồ ... thật bất ngờ. Cho vào.
- Vậy em xin phép luôn ạ.
... ...
- Cô gái trẻ. Lần đầu gặp mặt.
- Cháu chào bác! Chắc bác đã nghe về cháu rồi nên cháu không giới thiệu nữa. Cháu vào đề luôn ạ.
- Đúng là 1 du học sinh, cách ăn nói rất tự tin và khoáng đạt.
- Cảm ơn vì lời khen, cháu nghe nhiều người nói vậy rồi.
- Thế này thảo nào Hoàng Bá Nguyên rất tự hào về con gái mình. Vừa xinh đẹp lại thông minh ... Được rồi . Cháu bảo nói thẳng vào vấn đề mà ... Cháu muốn gì?
- Muốn anh Chấn Phong!
Một nét ngạc nhiên lẫn vui thích hiện lên trên mặt Lâm Chấn Đông .Ông bật cười ...
- Đúng là giới trẻ bây giờ ... thẳng thắn lắm !
- Cháu nghĩ gì thì nói vậy thôi. Trước giờ cháu chưa bao giờ từ bỏ thứ mình muốn, bằng mọi cách sẽ có bằng được. Còn nếu không thể có được thì cháu sẽ làm cho không 1 ai có được nữa ạ .
- Tuyệt lắm ... cháu giống ta !
- May là bác không khó chịu vì cháu. Kể các bác không thích cháu thì cháu cũng không từ bỏ anh Chấn Phong đâu ạ!
- Ồ không . Ta không ghét cháu ... Ngược lại, ta cũng rất muốn cháu với thằng con ta thành đôi.
- Thật sao ạ?
- Ta không nói chơi!
- Vậy cảm ơn bác trước.
- Nhưng ... thằng con ta, cả thằng cả và thằng hai, đều là những tên khó chiều đấy.
- Cháu biết ạ. Nhưng điều đó chẳng là gì. Được bác cho phép thì càng tốt ...
- À ... hôn sự giữa cháu và con trai Thượng nghị sĩ ...
- Cháu hủy rồi ạ. Hắn là 1 kẻ nhu nhược và bất tài .
Lâm Chấn Đông hơi mỉm cười ... mọi chuyện đều đã trong dự tính của ông. Chấn Phong và Yến Chi quan hệ tốt thì ông và Hoàng Bá Nguyên cũng sẽ như vậy. Thêm vào, ông đã gián tiếp cắt đứt mối quan hệ của Hoàng Bá Nguyên và Thượng nghị Obanrad. Qủa là 1 mũi tên trúng 3 đích ... Giờ chỉ còn chờ cách xử xự của Chấn Phong thôi. Nguồn truyện: TruyệnYY.com
... 5h sáng. Chuông di động réo inh ỏi. Khá bực mình vì bị phá giấc ngủ, Khang với tay tìm di động.
- Alo?
- Người đẹp của tôi đâu?
- Thằng điên nào thế ?
- Tỉnh ngủ đi 1 Davinci Uyliam đây !
Khang mở choàng mắt, nhớ ra mọi chuyện tối qua.
- Trời còn chưa sáng. Ngài có việc gì vậy ? Không lẽ phiêu cả đêm chưa mệt còn muốn hàn huyên tâm sự? – Khang nói với giọng hơi mỉa mai.
- Cậu vẫn mơ ngủ đấy à? Hay giả bộ không chớp mắt? Nếu cậu không trả người đẹp đây thì tôi sẽ hủy lời hứa đấy.
- Vụ trao đổi có bao nhiêu người chứng kiến, ngài định lật lọng sao? Mà ngài bảo trả người đẹp đây là ý gì ?
- Sau vụ động đất, tôi không thấy người đẹp đây và về nhà tay không đấy. Cậu giấu người đẹp đâu rồi ?
Khang bật người dậy.
- Động đất??
- Hờ ... cậu giả bộ giỏi nhỉ. Người đẹp của tôi đâu?
- Khoan đã. Tôi sẽ nói chuyện với ngày sau!
Khang tắt máy choàng chăn nhảy ra khỏi giường ... Cô tiếp viên ở vũ trường khẽ cựa người, dưới chăn, cô ta vẫn trần truồng.
- Anh ... chưa sáng mà. Chuyện gì thế ?
Khang bước nhanh lại phía bàn máy, liếc qua đồng hồ.
- Cô ở đây hơn 4 tiếng rồi đấy. Dậy cuốn gói đi ...
Cô gái dụi mắt, chưa hiểu gì .
- Em buồn ngủ lắm ... đợi sáng rồi ...
- Tôi bảo cô cuốn gói khỏi đây !
Giọng Khang quát lên giận dữ, tay cậu mở laptop, khởi động. Cô tiếp viên hơi rùng mình tỉnh hẳn , lục cục ngồi dậy mặc quần áo ... 1 tên đàn em của Khang bước vào , cúi đầu .
- Cậu chủ !
- Đưa cô ta ra ngoài và gọi người đến thay chăn gối đi!
- Vâng
Màn hình máy tính đang thu về hình ảnh từ party ... Khang tua đến lúc cậu ra khỏi bữa tiệc ... Nếu không phải Davinci nói quá lên là có động đất thì Khang chẳng muốn xem lại cảnh lúc ấy tí nào ... Nhìn Davinci quá thân mật với người con gái của cậu trong khi Băng cố chống cự ... Khang chỉ muốn đập tan cái màn hình ra ... 2 tay cậu xiết chặt lại ... Nhưng Khang kiên nhẫn đợi đến cái sự cố như Davinci nói ... Mọi thứ bắt đầu hỗn loạn , người rú hét lên , hoảng hốt chạy. Khang nhíu mày ... rồi bỗng đập tay cái rầm xuống bàn.
- Sheeply ! Ngươi biến vào xó nào rồi !!!
Mọi chuyện to nhỏ trong khu biệt thự quản lí của Khang luôn báo cho cậu. Vậy mà chuyện nghiêm trọng thế này đến giờ Khang mới hay thì thật không thể bỏ qua được. Khang rút di động ... Số máy đầu bên kia không liên lạc được ... Khang thấy người đang nóng lên , cơn giận bốc ngùn ngụt.
Rầm ... ... !!!!!!
Cửa phòng ngủ của Sheeply – quản lí của Khang mở choang.
Tay quản lí giật mình tỉnh giấc khi đang ngủ vật vờ trên ghế tựa.
- Cậu chủ ...
- Tao tưởng mày chết ở xó nào rồi ???
Nhìn vẻ giận dữ của Khang , Sheeply đoán được cậu chủ đã biết hết tình hình.
- Sự cố xảy ra quá đột ngột ngoài dự tính. Em đã xử lí xong nhưng hiện chưa tìm hiểu được nguyên nhân ạ.
- Chuyện nghiêm trọng vậy sao mày không báo cho tao? Mày không coi tao ra gì nữa phải không ?
- Em xin lỗi ... vì cậu chủ đã dặn nếu tự giải quyết được thì không cần báo những ...
- Câm miệng ! Vậy tại sao mày không nghe điện thoại ? – Khang ngày càng tức giận, chỉ chút nữa thì có thể cho tay quản lí 1 trận nhừ tử .
- Cậu chủ ... có thể hạ giọng không ... trong phòng còn có người đang ngủ ...
Khang nhíu mày ... Chợt nghe tiếng cựa người ... Khang quay đầu nhìn ... Trên giường kê ở 1 góc phòng, Băng đang cuộn người ngủ ngon lành, mặc áo sơ mi của tay quản lí và đắp chiếc vest đen dài của hắn luôn ...
Khuôn mặt đang biến sắc của Khang ... 2 tay siết lại kêu răng rắc ... nhưng, cậu quay lại nhìn tay quản lí với một vẻ cố thản nhiên và giọng nói cố nhẹ nhàng :
- Sao cô ta ở đây? Không phải tao đã bán rồi sao ?
- Vì xảy ra sự cố nên Davinci Uyliam chưa đưa theo được
- Vậy là cả tối cô ta ngủ trên giường mày ? Mày ... đã làm gì cô ta rồi?
Sheeply khẽ liếc nhìn Hải Băng trên chiếc giường, suy nghĩ chạy đi rất nhanh trong đầu.
- Qủa thực ... Khi một cô gái hấp dẫn đến thế ngủ không biết trời đất là gì trên giường mình thì ... bất kì 1 thằng đàn ông nào ...
- Tao hỏi mày là đã làm gì ??? –Khang gần như gầm lên khi nghe cái cách nói vòng vèo của Sheeply .
- Sao cậu chủ quan tâm? Chẳng phải cậu đã bán cho Davinci rồi sao?Qua tay em trước rồi mới đến Davinci thì cũng có sao
Chat !!!!!!!
1 cái tát làm mặt tay quản lí quay phắt 90 độ, hắn lại nhìn thẳng vào Chấn Khang .
- Cậu chủ khó chịu gì chứ? Món đồ cậu chủ vứt đi ... nhưng đối với em , đó là 1 viên ngọc vô giá. Nếu em có được ...
- Im miệng! Tao không muốn nghe thêm gì cả . Tao chỉ cần biết 1 điều ... bàn tay mày ... đã chạm vào cô ta chưa???
Cạch! Họng súng chĩa thẳng vào đầu tay quản lí ... Hắn cố giữ bình tĩnh nhìn họng súng.
- Cậu tức giận vậy là vì điều gì ? Nếu tối qua Davinci đưa cô ấy đi ... cậu đã tưởng tượng ra được ... hình ảnh ... trong khách sạn ... cũng với cô gái kia ... Khi ...
Xạch xạch! ... Khẩu súng vừa được lên đạn và ngón tay Khang đang ghì lấy cò súng ... Khang nghiến chặt răng và mắt nhìn tên quản lí với cái nhìn như có hàng vạn những mũi tên lao tới ...
Sheeply đã nghẹn họng và mắt căng ra nhìn ngón tay cậu chủ đặt ở cò súng ... đang kéo dần ... dần ... Và ...
- Ồn quá ...
Không khí như loãng ra sau khi 1 giọng nói trong veo vang lên ... Khang cùng tay quản lí ... quay đầu ...
Băng đang ngồi trên giường ... chớp chớp mắt nhìn. Nhỏ hoàn toàn không tỏ thái độ gì khi thấy có mặt Khang , ngay cả cây súng trên tay Khang đang chĩa về phía tay quản lí ... Rất bình thản như chẳng có chuyện gì , Băng liếc đi nhìn quản lí của Khang :
- Đói nữa ...
Khang đã hạ tay xuống , quay đi chỗ khác.
- Cậu chủ nên về phòng. Nếu ngài Davinci đến, em sẽ tận tay giao cô ấy nguyên vẹn để cuộc trao đổi không bị phá hỏng.
Không muốn nói thêm gì , đúng hơn là không muốn nhìn Băng lần nữa, chân Khang bước ra cửa không suy nghĩ . Cùng lúc tay quản lí lấy miếng bánh từ tủ lạnh đem lại giường.
- Chỉ còn ít bánh ngọt thôi. Vì đói quá nên em không ngủ được nữa sao? - Không quan tâm tới giọng nói thân mật và đầy lo lắng đã thay đổi đột ngột của Sheeply , Băng nhận lấy miếng bánh và ăn.
Khang dừng chân ở cửa, thấy có gì đó khó chịu dâng lên khi nghe cái điệu quan tâm của tay quản lí ...
- Ăn từ từ thôi ... nghẹn bây giờ. Anh lấy nước ấm cho em nhé ... -Tay Sheeply vuốt nhẹ lên tóc Băng , cử chỉ dịu dàng và âu yếm vô cùng ...
Ngay tức khắc, tên quản lí bị túm lấy cổ áo và xô mạnh xuống đất ... Khang đã không thể bình tĩnh thêm khi nhìn cái cảnh tượng ấy ... Cậu nhìn Băng, nhỏ chẳng để ý ai bị ngã và có xung đột gì xảy ra ... điều nhỏ quan tâm là ... miếng bánh rất ngon.
- Cái vẻ bình thản ấy là sao? Sao có thể bình thản khi tay thằng đàn ông đang chạm vào mình hả? Ta đã nói là sẽ rất khó chịu khi kẻ khác chạm vào em mà ...
Giọng Khang gắt lên ... nhưng Băng vẫn cắn bánh ăn ngon lành. Thế này thì hết chịu nổi ... Khang túm lấy tay Băng và kéo mạnh nhỏ xuống giường 1 cách bạo lực.
Khang kéo Băng ra khỏi cửa phòng như kéo đi 1 món đồ ... Băng chẳng hiểu gì và buộc phải bước nhanh theo ...
Trong phòng , tay quản lí đã phủi tay , đứng dậy và ... mỉm cười .
... Cửa phòng ngủ của Khang mở đến rầm ... Khang chận Hải Băng vào tường, 2 tay ghì lấy vai nhỏ ... Khang cúi xuống, nhìn chằm chằm vào mắt Băng :
- Nói đi! Nói là em không muốn bị trao đổi như 1 món đồ ! Nói là em muốn ở lại bên ta và muốn là người con gái của ta ! Chỉ ta thôi! Em nói đi!
Băng ngước lên nhìn vào mắt Khang , cái ánh mắt vẫn chẳng chút thái độ và luôn khó hiểu vậy.
- Đừng có làm ta điên thêm nữa ! Em chỉ cần nói vậy thôi , chỉ cần ngoan ngoãn gật đầu và phục tùng ta thôi ... Ta sẽ không để cho bất kì ai chạm vào em hết , sẽ không để cho bất kì kẻ nào làm tổn thương em ... và sẽ không có ai làm người con gái của ta nữa ... ngoài em ra ...
Rốt cuộc giọng nói nhẹ và trong veo cũng cất lên :
- Không muốn bị trao đổi ... không muốn ... làm người con gái của ai ... không muốn gì cả ...
Bàn tay đang xiết chặt lấy vai Băng khẽ run lên ... Bàn tay ấy chợt buông ra khỏi người Băng ... Khang đang lùi, lùi dần ...
- Được ... được rồi ... hiểu rồi ... không ngờ ... em lại đáng giá như vậy ... chỉ là con trai ngài Ủy viên ... mà đã chịu cho ta quá nhiều để có được em ... Vậy không biết ... mang em ra đấu giá ... ta còn có thể nhận được những gì ... – Khang chợt cười – Hẳn là đắt giá lắm ...- Khang chợt dừng chân ...
- Nói coi ... trước khi không còn làm người con gái của ta ... em muốn gì ? Trước giờ ... lúc nào cũng là không thích ... không muốn ... không gì cả ... giờ ta muốn biết ... ta sẽ thực hiện 1 điều ... em muốn .
- Là lời hứa !
Khang hơi nhíu mày.
- Lời hứa ... nếu đến bữa tiệc ...
Khang đã nhớ ra cậu từng nói rằng nếu Băng xuất hiện trong bữa tiệc , thì " em muốn gì cũng được", Thì ra Băng có mặt ở bữa tiệc vì điều kiện ấy ...
Reng ...
Di động của Khang chợt kêu . Cậu lại phía bàn cầm lên , là Davinci gọi. Khang tắt máy rồi ném lên bàn. Quay lại, đã thấy Băng đứng trước mặt.
- Có lẽ sẽ gặp rắc rối nếu không trao em lại cho hắn đây. Được rồi, trước khi làm việc ấy, ta sẽ thực hiện lời hứa. Em nói đi, bất kì việc gì có thể, ta sẽ làm ...
- Bất kì ?
- Phải .
- Tầng hầm !
Khang nhíu mày như chưa nghe rõ lắm .
- Gì ?
- Tầng hầm của khu biệt thự !
Khang đơ vài giây ... rồi bật cười :
- Em đang nói chuyện gì vậy? Tầng hầm nào? Khu biệt thự này sao ? Không để Khang tiếp tục giả bộ ... Băng đi vòng qua , lướt qua người Khang , qua bàn máy ... rồi đứng trước tủ kính lớn trưng bày súng ... – Khang đã quay lại nhìn, đầu cậu đang đặt ra những tình huống khó lường trước.
Băng lần tay trên 1 khoảng tường trống cạnh chiếc tủ lớn ... những ngón tay lướt đi rất nhẹ, khuôn mặt vô cùng tập trung như để cảm nhận điều gì đó ... Chợt bàn tay khựng lại ... đẩy dần ... đẩy mạnh hơn ... 1 mảng tường bị đẩy đi như 1 ô cửa nhỏ được lắp trên tường kín mít và nhẵn mịn y như cả 1 bức tường không có chút gì khiến người ta hoài nghi. Trên bức tường hiện ra 1 ô vuông bằng mặt báo , lắp ẩn một bảng điện tử gồm bảng số và màn hình cảm ứng ... Băng quay người, Chấn Khang đang nhìn nhỏ bằng vẻ mặt cả ngạc nhiên lẫn một chút xét đoán.
- Thực hiện lời hứa !
- Em đã biết ...
- Đừng hỏi tại sao !
Nhìn vào mắt Băng , Khang không còn cách khác ngoài đầu hàng ...
- Đã thế này ta cũng không giấu em nữa .
Khang quay người đến bàn máy , khởi động laptop và truy cập vào hệ thống an ninh ... Khá nhanh, Khang bước lại phía Băng cẩn trọng nhấn mật mã trên bảng số , rồi đặt tay lên màn hình kiểm tra dấu vân tay . Màn hình hiển đỏ " Match". Lập tức, chiếc tủ kính lớn từ từ chuyển động ... Lộ ra 1 cửa kính dẫn vào thang máy phía trong . Băng hoàn toàn không bất ngờ ... nhìn Khang .
- Cùng vào đi . Nếu em muốn biết .
Hai người cùng bước vào thang máy trong suốt hình hộp. Trên bảng số chỉ có 2 số : 1 và 2. Ngay khi Khang ấn số 2, cửa thang máy đóng và cửa phòng ngủ 101 cũng tự động khép lại, khóa vào ổ , hệ thống an ninh trên máy cũng để chế độ đóng tạm thời và hỏi lại mật khẩu. Đương nhiên toàn bộ những điều vô cùng tỉ mỉ, cẩn thận và vô cùng bảo mật này là từ bộ não của Lâm Chấn Phong .
. Băng và Khang cùng bước trên 1 con đường nhỏ và xa tít, không biết phía trước sẽ dẫn tới tận đâu. Hai bên là 2 lớp kính rắn chắc cách âm, chịu lực và chịu nhiệt. Tầng hầm dưới cùng rộng y như 1 khu biệt thự dưới lòng đất. Con đường Băng đang đi chia tầng hầm ấy thành 2 khu vực ...
... Băng dừng chân ... quay người tiến thêm 2 bước. Tay đặt lên kính, mắt Băng thấy rõ mồn một cảnh tưởng phía bên kia tấm kính vách ngăn: như 1 xưởng sản xuất lớn với hàng chục công nhân tay nghề cao và hàng trăm loại thiết bị, máy móc phức tạp ngổn ngang . Đây là nơi chế tạo và sản xuất vũ khí do Khang quản lí, những loại vũ khí tối tân để bán cho các nước chiến tranh với lợi nhuận khổng lồ ... Băng quay người lại ... bước đến tấm kính ngăn cách phía bên kia . Hoàn toàn khác cảnh tấp nập ở khu vực phía bên kia , đằng sau mặt kính là 1 thế giới tĩnh lặng như không có sự sống . 1 khe nước chảy xiết chạy thành 1 vòng khép kín , nhưng mắt thường khó mà thấy được cái vòng khép kín ấy. Bên trong , 1 tòa nhà không khác gì một con quái thú bọc sắt khổng lồ nối liền từ đất lên đến trần cao 2 chục m. Chỉ có vậy , không một dấu hiệu của sự sống . Đương nhiên bên trong cái tòa sắt khổng lồ ấy là một nhà máy đặt 1 lò phản ứng hạt nhân với hoạt động gần như tự động hoàn toàn.
Mắt Băng nhìn không rời cái toàn nhà khổng lồ , không hề nhạc nhiên hay bàng hoàng.
- Không phải kho vàng đâu. Cũng chẳng có gì nghiêm trọng đến chết người cả - Khang nói với cái vẻ thản mặc.
- Xưởng chế tao vũ khí và lò phản ứng hạt nhân !
Băng quay người lại ... nhìn Khang. Cậu đang trợn tròn mắt nhìn Băng , không tin nổi là tai mình vừa nghe thấy gì .
- Bí mật ! Phi pháp ! Khu biệt thự là vỏ bọc hoàn hảo !
Chân Băng bước quay ngược về con đường đã đi , thực chất con đường này cũng chỉ chạy dọc theo 2 tấm kính vách ngăn. Muốn vào xưởng sản xuất hay lò chế tạo , phải vào bằng cửa khác.
Khang nhìn theo mái tóc dài ... đầu đang sắp xếp lại những suy nghĩ ...
- Ý định thật sự của em là ...
Băng dừng chân , nói, nhưng không quay lại
- Là sự lựa chọn! Hoặc tiếp tục trao đổi để hưởng lợi ... hoặc không ... để giữ kín bí mật khu biệt thự ...
Mắt Khang chợt tối sầm xuống.
- Em quên lựa chọn thứ 3! Quy định của khu biệt thự là trừ khử kẻ ngoài biết về bí mật. Súng trong người ta ... có đạn đấy ...
- Tùy ... – Chân Băng bước tiếp.
Bàn tay Khang đã lên gân, ngón tay chạm nhẹ vào khẩu súng trong áo ... Nhưng khuôn mặt đang tối sầm dãn ra ... Khang bật cười :
- Lâm Chấn Khang ... Lần đầu tiên mày bị qua mặt bởi 1 người con gái đấy ... Rốt cuộc thì ... em là ai và IQ của em ... là bao nhiêu vậy ????
... ... ... ...Reng reng ...
- Alo?
- Cậu có biết tôi đã gọi mấy chục cuộc không ?
- Xin lỗi, tôi bận xử lí một số chuyện.
- Chuyện gì tôi không quan tâm. Bây giờ tôi sẽ cho người đến đón người đẹp của tôi.
- Người đẹp của ngài ? Sao người đẹp của ngài lại ở chỗ tôi?
- Gì ? Cậu nói gì hả? Ý cậu là hủy bỏ cuộc trao đổi phải không ?
- Ai bảo thế. Hôm qua chính tay tôi đã giao người đẹp cho ngài, từ lúc ấy giao kèo đã có hiệu lực. Sau đó xảy ra chuyện gì , tôi đâu chịu trách nhiệm được. Nếu không tìm thấy cô ta là do ngài, chứ đâu do tôi ?
- Cậu ... ...
- Ngài Uyliam , bao nhiêu khách có mặt trong bữa tiệc đã chứng kiến cuộc trao đổi ấy, tôi hi vọng con trai ngài Ủy viên không phải nói kẻ xoàng ?
- Lâm Chấn Khang ! Cậu giỏi lắm ! Tôi sẽ không để yên chuyện này đâu !
Tít tít tít ...
Khang hạ di động xuống , mặt có vẻ thích thú vô cùng.
- Cậu chủ thay đổi quyết định rồi sao ? – quản lí của Khang bước vào.
- Ta chỉ làm những việc mà lợi ích lớn thôi.
- Em tưởng cuộc trao đổi ấy , cậu chủ hời rất nhiều ?
- Phải. Hời nhiều nhưng có thể mất tất cả đấy !
- Ý cậu ... cô gái ấy ... là tất cả ?
- Nhầm rồi. Cô ta không là tất cả ... nhưng ta càng lúc càng tò mò về cô ta đấy ... không chỉ ngang ngược và liều lĩnh ... bộ não của cô ta cũng không đơn giản đâu ...
- Cậu chủ đang nói về điều gì vậy ?
- Đoán xem cô ta đã làm gì để buộc ta bằng mọi giá phải giữ cô ta ở bên cạnh ... Có lẽ ta phải tập cách chĩa họng súng ... về phía người con gái của ta thôi ... – Chấn Khang bước đi – Sẽ khó khăn đây ...
Tay quản lí vẫn chưa hiểu hết ẩn ý trong lời nói của cậu chủ. Nhưng chí ít, cô gái ấy không bị bán đi cũng làm Sheeply thấy vui.
...
- Cậu chủ định giải thích sao về sự cố tối qua ?
- Gửi thư xin lỗi đến tất cả khách có mặt trong bữa tiệc và nói là do sự cố kĩ thuật, nhưng đã tìm hiểu được lí do thực sự chưa ?
- Không phải lỗi kĩ thuật, không phải động đất. Em cũng đã sang hỏi bên cậu Chấn Phong và được biết lò phản ứng vẫn hoạt động bình thường, tức là không hề dính líu đến sự cố tối qua.
- Rốt cuộc nguyên nhân là gì ?
- Đến giờ vân chưa kết luận được ạ ... À, vì sự cố đó nên đã huy động gần hết kẻ dưới để giải quyết, cả bọn cảnh vệ của khu B . Có cần sắp xếp lại việc quản lí lũ chó hoang không ạ?
- Dạo này chúng có lên cơn dại nữa không ?
- Vì 1 thời gian bị quản thúc chặt hơn nên có lẽ đã yên thân .
- Thằng Leader sẽ khó chịu vì bị quản thúc đấy . Được rồi, để thế này đã. Còn nữa, để mắt đến Hoàng Yến Chi nếu cô ta xuất hiện trong khu biệt thự.
- Vâng.
... ...
- Là do cậu chủ phải không ? – quản lí của Phong nhìn trừng trừng cậu chủ và giọng nói không phải phán xét mà như đang kết tội – Chính cậu chủ đã gây ra sự cố tối qua ?
Đương nhiên, câu trả lời là sự im lặng. Phong luôn thấy không cần thiết phải giải thích việc mình làm cho ai cả, đúng hơn cậu thấy chẳng việc gì cần thiết tới mức phải mở lời , dẫu não bộ vẫn nhận được hoàn chỉnh câu hỏi thu về khi mà tiếng nhạc từ mp3 vẫn bay thẳng vào vùng xử lí thông tin liên tục.
- Em biết em phải giúp đỡ cậu chủ chứ không phải quản lí những điều cậu chủ làm, nói thẳng ra là em có muốn cũng chẳng quản lí được. Nhưng em thật sự ngày càng lo lắng ... những gì cậu chủ làm ... bắt đầu đi quá xa rồi đấy. Em chưa bao giờ hiểu được suy nghĩ trong đầu cậu là gì, em cũng không có quyền được phản đối nó, nhưng ... với trách nhiệm 1 người quản lí , em sẽ làm mọi cách để trừ khử những kẻ ngáng đường , những kẻ muốn tiếp cận cậu với mục đích xấu , những kẻ là mối nguy hiểm cận kề ... Và cái gọi là nguy hiểm đó , trước mắt , ngay lúc này , là ...
Cổ họng tay quản lí ngưng lại trước khi buột ra 1 cái tên ... Hắn quay người, hạ giọng 1 câu trước lúc chân bước ra cánh cửa :
- Thứ năng lượng trong khả năng điều khiển của cậu chủ ... cậu không nên sử dụng vào việc vô ích , nhất là với kẻ là mối – nguy – hiểm ... Không biết sau cậu Chấn Nam , mục tiêu tiếp theo sẽ là ai...
Quản lí của Phong bước khỏi phòng 102, đầu vẫn mãi suy nghĩ về cậu chủ và 1 người con gái , được cho là mối – nguy – hiểm khi có mặt trong khu biệt thự.
- Cô ta đã bị bán tối qua và giờ này vẫn có mặt trong khu biệt thự. Hi vọng cậu cả đủ tỉnh táo để biết điều gì là quan trọng. Không nói về cậu cả, chắc chẳn ông chủ sẽ không dẫn một đứa trẻ không rõ lai lịch về rồi vứt đó cho 3 cậu con xử lí. Chắc chắn ông chủ không thể không suy nghĩ về chuyện cậu ba ra đi nguyên nhân chính là do cô ta ... Vậy mà ông chủ vẫn không 1 hành động dò xét ? Không ... Không thể nào ... Hay mình đã lo lắng thừa?
Tay quản lí dừng chân, gõ nhẹ vào đầu để sắp xếp lại suy nghĩ . Chợt hắn thấy quản lí của Khang cũng đang tiến lại.
- Hành động cứu mĩ nhân trong sự cố tối qua ... quả không tệ đâu.
- Là quản lí của cậu cả, việc bảo vệ người con gái của cậu cũng là trách nhiệm của tôi.
- Là trách nhiệm? Hay vì cũng như cậu chủ ... trước 1 người con gái đẹp ... đã ... " say " ?
- Yêu 1 vẻ đẹp không phải 1 cái tội , phải chứ ?
- À ... nhưng yêu đến " say " ... sẽ bị tiêm thuốc độc lúc nào không biết đâu .
- 1 lời cảnh báo vô căn cứ đấy à ?
- Thế cậu nghĩ " thiên thần" ấy trong trắng và thuần khiến như vẻ ngoài ?
- Qủa thực chính tôi hay chính cậu cả cũng chưa thể hiểu thiên thần nghĩ gì hay muốn gì . Nhưng điều đó buộc quản lí của 1 người bất cần như cậu Chấn Phong lưu tâm sao ?
- Như đã nói , chỉ là lời cảnh báo thôi.Những bông hoa có gai thường rất đẹp. Và ác quỷ thường đội lốt mĩ nhân đấy ...
- Cảm ơn lời cảnh báo. Cứ thử 1 lần nghe giọng nói ấy đi, cậu sẽ biết ngay là ác quỷ hay là thiên thần .
Quản lí của Khang bước tiếp ... để quản lí của Phong ở lại , với 1 nụ cười nhạt ...
- Tôi không phải kẻ dễ bị lừa phỉnh bởi vẻ bề ngoài ... Đúng là ... chủ nào tớ ấy. Chắc chắn tôi sẽ không để cậu Chấn Phong bước đến cái bẫy mà chắc chắn hơn , cậu Chấn Phong đủ thông minh để tránh xa nó .
1 tên đàn em đang bước tới, hơi cúi đầu.
- Nhưng trước mắt, tìm hiểu đôi chút về ác quỷ đội lốt thiên thân và 1 phần suy nghĩ trong kế hoạch của ông chủ ... Ngươi ! Cố tìm xem 1 bức ảnh lúc cô ta mới về khu biệt thự , nếu không thể thì chụp 1 tấm bây giờ cũng được, kín đáo vào . Tìm đến khu nhà kho ông chủ giải quyết phi vụ Zach- cơ 3 năm trước , bằng mọi cách tìm ra lai lịch của con bé 14 tuổi ấy, cả chuyện ông chủ đã tình cờ gặp con bé thế nào.
- Con bé ấy ...
- Là người tình của cậu Chấn Khang hiện giờ.
...
Với những điều các cậu quý tử làm, Lâm Chấn Đông thường đứng ngoài và không can dự, không giúp đỡ. Ông muốn tạo tính tự lập cho các con và quan trọng hơn, ông muốn đứng ngoài xem cách xử lí của chúng và thích xét đoán, đánh giá , áp đặt những gì ông yêu cầu. Đây là cách để các cậu ấm tự do nắm quyền điều khiển nhưng vẫn trong khuôn khổ do Lâm Chấn Đông vạch ra ...
Chấn Khang bước ra khỏi phòng cha mình, trên mặt thoáng 1 chút khó chịu. Cậu đã nói với cha về chuyện gây phật ý Uyliam Davinci . Dĩ nhiên Lâm Chấn Đông không ngạc nhiên về chuyện cô bé mình đưa về. Còn cậu con trai thay đổi quyết định , nhưng ông cũng chẳng hài lòng về chuyện gây hấn với nhà Uyliam . Rốt cuộc, Lâm Chấn Đông muốn Khang chuộc tội bàng cách phải đích thân mang con tàu chở thiết bị từ Ma Cao về nước qua cảng an toàn và tất nhiên Khang sẽ là người chịu toàn bộ trách nhiệm nếu nhà Uyliam muốn trả thù, Davinci chắc chắn sẽ không bỏ qua chuyện này.
- Cậu chủ!
- Chuẩn bị mọi thứ cho ta, ngày mai ta sẽ ra mặt lo vụ đưa tàu thiết bị về nước.
- Chẳng phải tàu thiết bị của ông chủ sao ?
- Hình phạt từ vụ với Davinci đấy, đúng là động tới lửa không dễ chịu tý nào.
- Vậy hôm nay có vẻ nhiều việc đây. Tên Leader nói muốn gặp trực tiếp cậu chủ nói chuyện.
- Chuyện quái gì thế ? Không bị quản thúc chặt nữa lại thích phải tiêm phòng chó dại đấy à ?
- Có vẻ như hắn muốn nói về việc quản lí khu B , hắn không thoải mái khi ...
- Mày ra bảo chúng ngậm miệng lại cho tao , không thoải mái thì cút ra đường! Thời gian của tao không dư thừa tới mức đi nghe chó sủa đâu.
- Em sẽ chuyển lời.
- Mẹ kiếp, rắc rối đủ kiểu còn thêm bọn chó đó.
- Cậu chủ định sao? Xe ngài Uyliam Davinci vẫn đợi ngoài cổng .
- Máy tính thằng hai vẫn chưa chấp nhận à?
- Cậu chủ không nên gây thù oán với Davinci , chỉ rước họa vào thân thêm.
- Được rồi, ra cổng nói cậu cả mời ngài Uyliam vào.
- Vâng
.
.. ...
Xe ô tô của cậu ấm nhà Uyliam đã chờ từ chiều. Bao nhiêu cuộc gọi đến máy Chấn Khang không ai nhấc máy nhưng Davinci vẫn kiên nhẫn đứng đợi. Đầu hắn rối tung lên, muốn nghĩ cách đối phó với Lâm Chấn Khang rốt cuộc não chỉ hiện lên được mỗi hình ảnh ... là khuôn mặt thiên thần sau chiếc mặt nạ. Và hắn phải gật đầu công nhận, nếu tối qua người đẹp bước ra với khuôn mặt phô bày thì thật sự ... sẽ xảy ra hỗn chiến mất.
- Ngài Uyliam , thất lễ quá đã để ngài đợi lâu. Chiều đến giờ hơi bận nên không biết ngài ...
- Không phải kiểu cách nữa. Vào vấn đề luôn đi , người đẹp của tôi giờ ở đâu?
Khang hơi mỉm cười:
- Lại phải nói câu đó. Người đẹp - của ngài , sao lại
hỏi tôi ?
- Cậu giả vờ giả vịt giỏi nhỉ. Được rồi, tôi không có thời gian tranh luận với cậu . Nếu cậu nói rằng không biết người đẹp ở đâu thì trả lời 1 số câu hỏi của tôi , nếu vậy tôi sẽ vẫn chấp nhận cuộc giao dịch.
- Ngài tự nhiên.
- Cậu có thể chắc chắn rằng, cô ấy bây giờ không có trong khu biệt thự này.
- Tất nhiên – Khang trả lời không 1 chút do dự trong lúc Davinci cố dò trên gương mặt cậu 1 chút gì giả dối.
- Vậy là từ sự cố tối qua , người đẹp đã tự ý bỏ chạy?
- Ngài phải nhớ sau khi giao cô ta cho ngài, tôi đã trở về phòng. Vì vậy câu hỏi này tôi từ chối trả lời vì không thể chắc chắn.
- Tôi có thể xem camera ghi hình buổi tiệc tối qua ?
Khang lại hơi nhếch mép cười , nghĩ tên Davinci này thật ranh ma.
- Về điều này tôi phải từ chối tiếp. Vì tôi không quản lí an ninh khu biệt thự và tôi cũng không cho người đặt camera ở buổi tiệc tối qua, thưa ngài.
- Cậu và cô gái ấy có quan hệ từ khi nào ?
- Mới đây , 1 tuần hoặc 2 gì đó.
- Cậu gặp cô ấy ở đâu ? À không , cô ấy là tiểu thư nhà ai ? Thân thế ra sao ?
- Tôi chỉ quan tâm thân thế khi chọn người yêu thôi. Còn người tình , bất kể ai , chỉ cần làm tôi thỏa mãn khi trên giường , thưa ngài.
- Ý cậu là không biết gì về cô gái ?
- Nếu tôi không nhầm thì cô ta là gái vũ trường , vũ trường nào tôi chẳng rõ – Khang đang cười thầm trong bụng vì những chi tiết bịa bừa ra lại làm Davinci vô cùng chăm chú. – Nhưng ngài Davinci , 1 cô gái không còn trong trắng có quan trọng tới mức làm con trai ngài Ủy viên mất thời gian thế này không ?
- Tôi không tin với khuôn mặt như thế lại khó khăn để tìm ra cô ấy. Nếu tìm được, dù ai đổi cả đất nước để lấy cô ấy, tôi cũng sẽ từ chối đến cùng. Qúy hơn bất kì một loại đá quý nào. Khuôn mặt ấy là vô giá ...
... ... ...
Hành lang khu giữa.
Một tên cảnh vệ có vẻ thận trọng bước tới cửa phòng 101, trên tay hắn cầm chiếc máy ảnh mini, để chế độ chờ chụp. Nhiệm vụ của hắn chỉ là vào phòng cậu cả, chụp được tấm hình của người tình cậu cả, một cô gái mà hắn chỉ được biết là đẹp và sẽ chẳng quan tâm hắn làm gì .Hiện cậu cả đang tiếp chuyện một vị khách quan trọng nên hắn chỉ cần 3 phút cho một tấm ảnh và chuồn lẹ ra ngoài là xong.
Tên cảnh vệ đẩy cửa, rón rén bước vào không một tiếng chân phát ra. Hắn chậm rãi tiến vào phòng ngủ phía trong , cực kì bình tĩnh với chiếc máy ảnh đã giơ lên trước mặt, chỉ cần nhận dạng đối tượng và chụp tách cái là OK ... Chân bước nhè nhẹ ... Căn phòng tĩnh lặng với ánh sáng quá đủ cho một bức hình đẹp.
Tên cảnh vệ dừng chân. Đây rồi, màn hình máy đã thu được hình ảnh một cô gái nằm thả mình trên giường ... Chiếc váy ngủ trắng bằng lụa. Không quá đầu gối, mái tóc thật dài trải trên đệm giường êm ái, đôi tay buông thả tự do thoải mái và đôi chân trần thon, trắng nõn thả xuống không chạm đất.
Tách.
Mắt vẫn nhìn dán vào màn hình máy chụp , tên cảnh vệ có vẻ ưng ý vì được một tấm với góc chụp quá ổn.Hắn từ từ hạ máy xuống , chân tiến thêm vài bước với ý định chụp cận cảnh khuôn mặt phát nữa ... Và lúc này, khi hắn đang tiến lại gần, khi mắt đang nhìn rõ dần khuôn mặt Băng lúc ngủ ...
Bộp ... ...
Chiếc máy ảnh rơi xuống sàn. Tên cảnh vệ đứng yên như phỗng, không chốp mắt, miệng há hốc ... Thế này gọi là ... " say" !
Cả người hắn bất giác run lên, mắt vẫn không dời khuôn mặt trên chiếc giường và theo cảm tính, tay hắn đưa lên quệt qua mũi, hắn bị chảy máu cam. Lúc này hắn mới trở về thực tại, tay áo lia lịa lau chùi cho sạch máu rớt ra ... Hắn cố đưa ánh mắt đi chỗ khác, trong đầu lý trí đang trấn an : "Nhiệm vụ ! nhiệm vụ ! mày đang làm nhiệm vụ ... người tình của cậu cả mà, đương nhiên phải đẹp rồi ... không được ... không được ..."Vài giây đấu tranh tư tưởng trôi qua . Hàng trăm từ " không được " vẫn bay qua đầu hắn, hắn quay lưng , bước nhanh vài bước. Rốt cuộc khựng lại, hắn quay đầu :
- Mẹ ơi ... mẹ nói với con là không được đi mẹ ... Đẹp quá ...
Lý trí bị đè bẹp rồi, hậu quả cũng mặc kệ luôn. Trong mắt hắn lúc này , chỉ có một hình ảnh duy nhất : cô gái với chiếc váy ngủ hai dây mỏng tang, đường cong quyến rũ và một khuôn mặt khi ngủ ... làm sự kìm chế của một thằng đàn ông trở về " zero ".
Ham muốn tột cùng trỗi dậy, chân hắn đang bước đến cạnh giường ngủ của Khang với 0% lý trí, 0% suy tính và 100% bản năng. Đúng là việc ngoài ý muốn, chỉ định vào chụp tấm hình 3 phút là xong, giờ hắn đã đứng đây quá 10 phút ... Mắt hắn dán chặt vào khuôn mặt ấy, cảm giác mình đang bay trong cõi mộng và nhìn thấy thiên thần. Tay hắn từ từ đưa lên ... chạm nhẹ vào cánh tay Băng , ngón tay lướt trên làn da trắng mịn như ngọc, cảm giác như dòng điện chạy qua đừng đốt ngón tay xuyên thẳng đến tim ... Dây áo váy từ từ bị kéo tuột xuống, Băng vẫn ngủ ngon lành. Tên cảnh vệ cúi xuống, gần , gần hơn và...
Cạch.
- Người đẹp, em biết ta đã gặp ...
Bước chân Khang khựng lại trc cảnh tượng không thể nào dễ chịu hơn, cậu cũng bất động luôn.
Tiếng mở cửa và giọng nói của Khang bay thẳng vào tai tên cảnh vệ ... Dĩ nhiên là hắn dừng mọi động tác, bỏ tay ra khỏi người Băng . Từ từ thẳng người dậy ... từ từ quay đầu.Mặt hắn trắng bệch ra , miệng lắp bắp mãi được một từ :
- Cậu ... cả ...
Chấn Khang mặt đã tối sầm, 2 hàm răng nghiến chặt lại ... Kìm chế ! Kìm chế đã nào ... Khang bước thêm vài bước . Tên cảnh vệ cảm thấy chân tay bủn rủn.
- Cho ngươi 10 giây giải thích – Giọng Khang không lớn nhưng thực sự rất nguy hiểm – 1 ... 2 ...
- Cậu ... cậu cả ... em ...
- ... 4 ... 5 ...
- Em chỉ định chụp ... à không , không phải ... em đi ngang qua ...
- 8 ... 9 ...
- Em không định ... em không ...
- 10. Câm miệng !
* * *

Thiên Thần Bóng Tối - Chương #23


Báo Lỗi Truyện
Chương 23/48