Chương 20




Phòng 103.
Khang vẫn đứng như trời trồng với khuôn mặt tối sầm…
Cậu vừa bị từ chối sao ?? Mà lại là từ chối bởi 1 đứa con gái đang rất cần giúp đỡ…đang thảm hại như sắp chết đến nơi… Là lần đầu tiên có 1 người con gái Khang muốn mà chưa thể có được! Tất cả nhữg gì trong cậu lúc này là… bực tức… khó chịu… Cũg lại là lần đầu tiên 1 người con gái làm cậu có cảm giác này…Sự bực tức ngày càng tăng lên…
… Trên hành lang…Băng vẫn bước chuệch choạc…Nhỏ không biết có thể sống thêm được bao nhiêu giây phút… nhưg sự lì lợm và tự tôn không cho phép nhỏ chiều theo ý Khang!
Bỗng…
Từ phía sau…1 bàn tay kéo mạnh Băng quay lại và cứ thế… kéo nhỏ đi 1 cách bạo lực.. Băng đã nhận ra là Chấn Khang! Nhưg nhỏ chẳng có tý sức lực nào để phản kháng, đành cứ để Khang lôi nhỏ đi như lôi 1 con búp bê..
Rầm!!!
Cửa fòng 103 đóng rầm lại… Khang xô ầm Băng vào tường, 2 tay túm chặt cổ tay nhỏ trận lên tường, trông cậu cực kì khó chịu và hung dữ:
- Em muốn làm ta phát điên lên phải không?... Em muốn làm ta phát điên lên phải không? Không ! ta không thể chịu thêm nữa rồi…………
Băng nhìn Khang, rồi đưa mắt đi chỗ khác, vẻ không quan tâm. Khang thật không thể chịu đựng được hơn! Và Vẫn cái cách bạo lực… Khang cúi xuốg…..đặt môi lên môi Băng!...cậu hôn mãnh liệt vẻ chiếm đoạt, không cần biết Băng có phản đối hay không.. mà thực ra nhỏ cũg chẳng còn sức lực nào để kháng cự…Khang tiếp tục lần tay xuốg…cởi khuy áo of nhỏ… tiếp tục cúi xuốg hôn lên cổ..lên vành tai….Nhưg!!
Khang chưa kíp cởi hết hàng khuy áo trên bộ đồ giúp việc of Băng thì… cậu khựng lại… Băng đang từ từ trượt xuốg và…ngã vào người cậu! nhỏ bị ngất.. có lẽ do kiệt sức!
Khang thấy mất hứng! Cậu tay vẫn đỡ người con gái ấy… miệng bật cười… Có lẽ chả bao giờ cậu nghĩ lại phải đi chiếm đoạt 1 người con gái theo cách này.. Cậu quá quen với chuyện mik được phục tùng như 1 vị vua!
- Được rồi… ta sẽ tha thứ cho em lần này, chỉ lần này thôi…và chỉ em thôi…….
……..
Sáng!
Băng tỉnh giấc… Cảm thấy mik đang nằm trên 1 chiếc giường êm ái… hình như nhỏ vừa ngủ 1 giấc dài và ngon, đã quá lâu mới đc ngủ như thế…Nhưg đây là đâu?
Băng mở mắt, điều đầu tiên nhỏ thấy là trần nhà cao và được chạm khắc tinh xảo… Nhỏ cố đẩy người dậy…Đúng như nhỏ nghĩ, nhỏ đã ngủ trên 1 chiếc giường nệm êm!
Băng đưa mắt nhìn xug quanh, nhỏ đang ở trong một căn fòng rộng, sang trọng… bài trí không khác gì nơi ở of 1 vị vua xa hoa.
Băng bước xuống giừơng, đầu nhỏ còn hơi choáng…..
Căn fòng gây bắt mắt nhất với 1 chiếc tủ kính lớn trưng bày súng, nhữg loại súng còn chưa xuất hiện trên thế giới…. nhưg điều làm Băng chú ý nhất là…Trên 1 chiếc bàn gỗ ở 1 góc tường, có 1 khẩu súng nhỏ, ánh bạc, đẹp và lạ mắt được ghê trên 1 chiếc giá = thạch anh. Là khẩu K300!
Băng đã đứng trước chiếc bàn gỗ, đôi mắt đầy tò mò nhìn khẩu K300.. và tay nhỏ… đang đưa lên với ý định thử sờ vào…
- Thứ đó… không phải thứ em chơi được đâu! – Cùg 1 giọng nói quyền lực vang lên là 2 cánh tay từ fía sau vòng qua… ôm lấy eo Băng!
Khang hôn nhẹ lên tóc nhỏ, cảm nhận nhanh cái hương vị hấp dẫn và dịu dàng phảng phất trên cơ thể người con gái ấy… và tay cậu xiết chặt hơn..
- Đêm qua… ngủ ngon không, người đẹp ?- Khang thì thầm vào tai Băng - Em đã làm ta bực mik đấy… Đêm nay thì không có lần thứ 2 đâu!.... Bây giờ, quản lí of ta sẽ sửa sang lại cho em và dạy em vài quy tắc…. đừg có bướng bỉnh quá, nếu em không muốn trở lại khu B làm việc!
Khang kéo Băng quay lại, đưa tay vuốt nhẹ lên gò má nhỏ…Băng hướng ánh mắt đi chỗ khác như không nghe.. Khang chợt cười..
- Em sẽ phải quen dần thôi…. Ta có việc rồi! gặp lại em ở phòng ăn vào buổi trưa nhé…. Người đẹp!
Khang quay người… bước về phía cửa…
" - Alo? Tập đoàn thời trang Tille Fastytion xin nghe
spinner.gif
- Ít nhất là 3 ngày, may thủ công cho tôi 50 bộ váy lụa cao cấp. tiền sẽ đc thanh toán vào tài khoản of các vị trog ngày hôm nay!
- Trong 3 ngày chúg tôi…
- Nếu sau 3 ngày chưa có hàg chuyển đến… đừg có kiện ai khi công ty of các vị phá sản! Tôi là Lâm Chấn Khang, con trai Lâm Chấn Đông!
- Àh…vâng thưa ngài… kích thước of mẫu váy là…
Khang quay đầu liếc nhìn Băng đang đứg trong fòng ngủ, vẫn ngắm nghía khẩu K300:
- 87 – 59 – 85 !"
…..
- Tóc cô bị hư nhiều quá… - Tay qlí of Khang, Sheeply, nâng từng mớ tóc of Băng lên, xem xét. Nhỏ ngồi yên vị trên ghế trước gương, mắt nhìn đâu đó, không để ý lời tay qlí.
- Tôi sẽ cắt hết phần bị hư và tỉa lại… Cô có vẻ không quan tâm lời người khác, cũg như không quan tâm mik bị đối xử ra thê nào? – Sheeply nhìn qua gương, thấy khuôn mặt với đôi mắt nâu vô cảm of Băng, không thể fủ nhận, hắn thấy tim mik đập nhanh hơn trog lồng ngực khi chíh đôi mắt mik nhìn thấy vẻ đẹp ấy…. Hắn lập tức tập trung lại vào công việc để chấn an lại bản thân…
- Cô cần biết 1 vài điều nếu muốn ở bên cậu Chấn Khang, tôi nghĩ cũg không đc lâu đâu nhưg cô nên biết để tránh nhữg sự tức giận không đáng có of cậu chủ. Cậu Chấn Khang là người sẽ không để cho ai sống yên nếu làm cậu tức giận. Là người coi kẻ khác là đồ chơi trog tay mik, coi đàn bà là con rối mua vui. Và cô nên nhớ 1 điều quan trọng…. ở bên cậu Chấn Khang! phải luôn luôn và sẵn sàng phục tùng cậu… hoàn toàn không bao giờ… có điều ngược lại! Khi giận dữ, việc cậu chủ thích làm là……. giết người!
Trưa!
Băng đẩy cánh cửa lớn ở phòng ăn khu A….nhỏ bước vào… Tay qlí đứg chờ fía bên ngoài.
Đám giúp việc định cúi đầu chào nhưg đã kịp khựng lại khi nhận ra ai đang bước vào… Vài cô ngẩn mặt ra, vài cô suýt bật cười… Cô quản gia tặc lưỡi…bước lên.
- Con kia, đầu óc mày có vấn đề đây phải không? – Như đang tiến lại gần Băng - Cả sáng nay mày không lo làm việc mà biến đi đâu? giờ mày vác mặt vào fòng ăn 1 cách tự nhiên quá nhi?
Như liếc xuốg, nhận ra Băng đang khoác 1 chiếc sơmi of đàn ông ( là of Chấn Khang). Như cười khểnh:
- Àh, tao hiểu rồi… đêm qua mày không chịu được đến nỗi phải mò vào fòng "các anh" bên khu B chứ gì? Loại con gái như mày cũg chỉ đến vậy thôj…
Tiếng cười thích thú of đám giúp việc vang lên… Như đã đứg trước mặt Băng, đưa tay túm lấy cổ áo nhỏ 1 cách thô bạo:
- Mày định sao? Không làm việc mà dám mò vào đây xin ăn sao?? định xin ăn sao??? - Vẫn tiếng cười khinh khick đầy thick thú, Như giật mạnh áo Băng hơn:
- Mày câm rồi fải không? Có nói không? Nói không….
Như giơ bàn tay lên cao… và cho Băng 1 cai bạt tai mạnh….nhỏ ngã phịch xg đất. Như tiếp tục xốc áo Băng lên… và giơ tay cao nữa.. nhưg lần này chưa kịp thì khựng lại…
- Cậu chủ! Chúc cậu chủ 1…
- Câm đi! - Giọng Khang khó chịu, cậu đang bước vào…
Như lập tức bỏ Băng ra…cug~ cúi xg:
- Cậu chủ sang dùng bữa sáng àh?
Khang, vẻ mặt vô cùg thản nhiên, tiến lại fía Băng và cô quản gia..
- Cô đang làm trò gì đấy?
Khang nhìn Băng, cô quản gia nuốt khan, rồi trả lời tỉnh bơ:
- Đâu có đâu cậu chủ! Em đang dạy dỗ người' làm chút thôi àh!
- dạy dỗ àh? – Khang đưa tay quyệt nhẹ lên má Băng, bên má hơi ửng đỏ vì cái tát.
- Vâng! cậu chủ!
- Thế có cần ta… "dạy dỗ em chút thôi" không? – Khang nhìn lại cô quản gia, vẻ mặt khá nham hiểm với nụ cười nửa miệng. Như đơ người, đang cố đoán ngụ ý trog lời câu chủ..
- Em.. em không hiểu cậu nói j..
- Không hiểu àh.. để ta cho em hiểu nhé…
Chát!!!!!!!!!
Đám giúp việc há hốc miệng! Cảnh tượng kinh hoàng ngoài sức tưởng tượng! Khang vưa giơ tay và… tát cô quản gia 1 cái… long trời lở đất!!! Như ngã nhào xuốg đất sau cái tát không hiểu nguyên do… và vẫn còn bàng hoàng… Như ngước lên:
- Cậu … cậu chu? Sao cậu…
- Đang đói, cái vụ " dạy dỗ chút thôi" này cũg hay ho đấy! – Khang vẫn cười, và bỗng, mặt cậu tối sầm xuốg! đôi mắt đáng sợ đưa xuốg nhìn cô quản gia!
- Em có biết em đã fạm sai lầm gì lớn chưa cô - quản – gia - dịu - hiền?
- Em..em…
- Các người đã biết chưa? Hay thử vài cái tát như thế mới hiểu được? – Khang nhìn đám giúp việc, họ đang co rúm lại…Và tất cả cùg mở căng mắt ra nhìn cử chỉ và nghe 1 lời – kinh - thiên - động - địa of cậu chủ. Khang đưa tay khoác lấy vai Băng:
- Không chỉ 1 lần, mà các người đã quá nhiều lần sai lầm… Các người vừa đụng đến …. Người – Con – Gái- Của – Ta đấy!!!!!!
Đám giúp việc vẫn chưa hết sửng sốt, Như thì thay vì đau vì cái tát chuyển sang… đau tim! Khang kéo Băng đến bàn ăn. Tay qlí đã bước vào từ lúc nào, kéo 2 chiếc ghế ra… cho cậu chủ và……. Người con gái of cậu chủ ngồi……
Suốt bữa trưa, đám giúp việc cứng họng và cứg người nhìn Băng ăn 1 cách thản nhiên….
Các sự kiện chính:
- Chấn Khang ra khỏi khu biệt thự, Băng bị Như trả thù ->> Chấn Khang biết vì thấy vết xước do cái tát of Như trên mặt Băng (đối với cậu đó là khiếm khuyết trên khuôn mặt không tì vết of người con gái of mik) ->> 1 cô giúp việc bị trừng phạt (mất mạng) vì Như đã đổ tội cho cô!
- Vài tên tội fạm khu B sang tìm Băng ->> Bị Chấn Khang xử cho te tua, nhưg tên Leader vẫn ung dung sắp xếp 1 kế hoạch thú vị và hắn tuyên bố : "Không sợ Lâm Chấn Khang!"
- Qlí of Chấn Phong thông báo về chuyện đứa con gái ông chủ mang về đã trở thành người of cậu cả ->> Phong không phản ứng nhưg lá bài trên tay rơi xuốg.
- Hoàng Bá Nguyên – 1 ông trùm mafia ngang hàng Lâm Chấn Đông đến khu biệt thự cũg cô con gái độc nhất- Hoàng Yến Chi – 1 du học sinh Pháp mới về nước, xinh đẹp, hấp dẫn và fóng khoáng. Thực chất Hoàng Bá Nguyên muốn con gái tiếp cận nhữg cậu con đại tài of Lâm Chấn Đông, nhằm moi móc thông tin và bí mật of gia đình Lâm Chấn. Với Chấn Khang, Yến Chj là 1 " con cá vàng" – cô tiểu thư danh gjá độc nhất Nhà Hoàng Bá.
Về phần Yến Chj, nhỏ đến khu biệt thự để giúp cha, nhưg nhỏ đã phát hiện ra nhữg điều đối với nhỏ là thú vị: 1 cô người tình (Hải Băng) đẹp đến lạ lùng là lạnh lùng đến khó hiểu! Sự việc bắt đầu rắc rối khi Yến Chj…………. lần đầu tiên gặp Chấn Phong!!!!!!
..........................................................................................................................................................................
Yến Chj dừng lại trước cánh cửa fòng 102!
- Fòng Lâm Chấn Khang là 101, vậy fòng 102 tức là………..
1 chút tò mò……. Chj đưa tay vặn tay nắm cửa fòng 102…. Có điều gì thú vị chăng???
Ánh sáng hành lang tràn vào căn fòng … như chiếc chổi vô hình quét nhẹ qua không gian như đã ngàn năm bóng tối……..
Căn fòng mịt mờ với thứ ánh sáng of màn hình laptop vẫn chạy….
Yến Chj sững người…….. khi mắt nhỏ vừa kịp nhìn thấy……
Trên chiếc cửa sổ lớn màu bạc….. 1 người con trai đang ngồi đó… đeo mp3, bất động như đang ngủ, nhưg đôi mắt lạnh vô hồn,đen hơn cả màu bóng tối lại nhìn xoáy vào ô cửa sắt…. như nhìn xuyên qua khung cửa, bay đến 1 không gian bất tận vô hình……
Người con trai dường như bị chìm vào không gian tĩnh lặng và u uất……
Như 1 bức tranh sơn dầu… mờ ảo mà như thực…. tĩnh mịch và huyễn hoặc……
Cơ thể Yến Chj……… cứng đờ…….Trái tim….như tan ra thành nước……
……
- Em không ngờ cậu chủ để cô ta về dễ dàng thế!
- Ham muốn nhất thời có thể làm ta tầm thường trog mắt cô ta! Dù sao với ta, cô ta cũg chưa phải nữ hoàng! Chỉ là cô ta quan trọng trog 1 vài bước tiến sắp tới…
- Chắc chắn Hoàng Bá Nguyên cho cô con gái độc nhất đến không nằm ngoài mục đích thăm dò thông tin. Ông ta chưa làm việc gì mà không có tính toán!
- Được rồi, để xem ta chơi lại ông ta thế nào..
Khang đứng sayh, cầm luôn chiếc sơ mi mới cởi…. Tay qlí đã suy nghĩ trước khi nói 1 điều không nên nói:
- Đây…. Là lần đầu tiên cậu để 1 người con gái ở bên mik lâu đến vậy… Có phải vì cậu đã…
Tiếng bước chân rất nhẹ of Hải Băng… Khang liếc mắt ra cửa, ánh nhìn thẳng vào nhỏ!
- Không! Chỉ bởi vì……. Nàng chưa bao giờ phục tùng ta! "nàng" làm ta khó chịu vô cùng…. Nhưg đối với Lâm Chấn Khang này, trước 1 người con gái
đẹp…. là dục vọng! không là tình yêu! Không bao giờ là tình yêu!!
Khang quay người, bước về fía fòng tắm…
………
* * *
- Việc cậu cả đưa gái về và ngủ qua đêm trog fòmg này … sẽ xảy ra không chỉ 1 lần… Cảm giác thế nào??
Băng đi lướt qua người tên qlí…Rồi thả mik xuốg giường, mái tóc dài xoã xuốg trên chiếc đệm rất êm…Cơ thể nhỏ mỏi mệt và muốn nghỉ ngơi, chẳng ai biết nhỏ đi đâu và làm gì cả ngày nay…
- Rồi sẽ đến lúc… cậu cả chán! Ương ngạnh là 1 điều thú vị, bởi chưa ai dám không coi cậu cả ra gì. Nhưg cứ không chịu phục tùng mãi, sự khó chịu of cậu cả sẽ nhanh chóg trở thành nỗi tức giận… Cậu Chấn Nam chấp nhận, bởi.. đó là tình yêu! Còn với cậu Chấn Khang, ham muốn luôn có điểm dừng..
Tay qlí đã nhận ra… Hải Băng đã ngủ tự lúc nào..
Có thể vì mệt nên dễ dàng chìm vào vô thức nhưg cũg có lẽ ngay từ đầu, Băng đã không để tâm nhữg lời tay qlí nói. Qlí of Chấn Khang và cả của Chấn Nam thường nói nhữg lời không mấy dễ chịu nhưg có lẽ cả 2 mỗi khi đứg trước mặt Hải Băng đều có 1 cảm giác chung….. cảm thấy tim mik đập rất nhanh..
…..
Khang từ fòng tắm ra. Cậu khựng lại, khuôn mặt chợt tối sầm xuốg, 2 Băng bàn tay từ từ nắm chặt lại… Cậu thấy tên qlí …đang đứng yên cạnh giường và đôi mắt mải ngắm nhìn…. Người con gái of Khang! Chợt cảm thấy có gì không ổn, Sheeply bất giác.. hơi quay đầu…Hắn sững lại khi thấy cậu chủ, không hề bối rối như vừa bị bắt quả tang, hắn… cúi đầu thật nhẹ… rồi quay người bước đi…
- Nếu tao còn thấy cảnh tượng vừa rồi 1 lần nữa… thì không chỉ.. 2 mắt mày bị chọc thủng mà… đầu mày sẽ lìa khoi xác đấy
…… 6h sáng! Đôi mắt màu nâu khói trog veo.. từ từ mở.. Băng chậm rãi nhìn sang bên cạnh.. bắt gặp ánh mắt đang mải nhìn nhỏ, nhìn như không biết chán! Lại qua 1 đêm, Chấn Khang không hề chạm vào người con gái of mik
- Không biết có fải không, nhưg có lẽ sự khó chịu trog ta mấy ngày qua…là do em!! E không phản đối khi làm.. người con gái của ta, tại sao còn có nhữg cử chỉ không phục tùng? nếu em không muốn, em có thể phản kháng… tại sao lại tảng lờ và mặc kệ?? E như thế làm ta muốn phát điên lên… em biét không? Ta thật sự muốn biết.. với em, ta la gì? Và dù chỉ trog 1 phần suy nghĩ… em đã bao giờ muốn .. ta…. Là của em???
Đôi mắt Băng nhìn Khang không chớp, cai nhìn khó hiểu không 1 chút cảm xúc.
Đôi lúc Khang không thự sự điều khiển được trái tim mik. Dẫu vậy, bản tính ăn sâu vào máu thịt 1 con người thì khó mà thay đổi…
……..
- Tiểu thư! – Đám giúp việc đồng thanh
- Trời đất, không cần khách sáo vậy đâu! Coi tôi như bạn của anh Khang thôi!
- Tiểu thư tìm cậu chủ sao àh?
- Ukm'. Tôi không hen trước
- Phải rồi! Cậu cả ra ngoài từ sáng mà
- Ra ngoài hả? Lâu không thì về?
- Bọn em không biết.. Cậu cả đi đâu, làm gì thường chẳng báo cho ai đâu àh!
- Quản lí of anh Khang đâu?
- Bọn em.. cũg không biết…
- Đc rồi.. để tôi tự tìm cũg đc…..
Yến Chj quay người, bước khỏi fòng sinh hoạt khu B, nhỏ thấy cũg hay nếu Khang không ở nhà!
- Chị Như, cô ấy xinh thật!
- Nhìn đã biết không phải con nhà bt mà!
- Sao cũg đc! Trôg cũg hợp với câu cả lắm!
- Tui ủng hộ! cậu cả có người mới sẽ sớm đá con rang kia đi!
- Chuẩn rồi.. hohoho

Yến chj một mik đi trên hành lang, nhỏ vẫn nhớ đườg đến fòng Chấn Khang.
- Lâm Chấn Khang ra ngoài… khách vẫn được phép vào khu biệt thự với an ninh phức tạp thế này, tức là…Lâm Chấn Khang không phải kẻ quản lí an ninh?? hắn làm gì liên quan đến vũ khí nhỉ?... Và ai mới thực sự là tác giả of hệ thống an nih nừa công khai vừa bí mật này???
Chj dừng chân, rút di đông, bấm số…
" Thuê bao of quí khách đang ngoài vùg phủ sóng…"
- Gì đây? Mất sóng rồi? Gần giữa trung tâm tphố thế này sao????
Chj ngẩng cổ nhìn lên và chỉ thấy trần được điêu khắc vô cùg tinh xảo và lạ mắt
- Thứ quái gì làm mất sóng điện thoại????
……..
- Cậu chủ, con gái Hoàng Bá Nguyên lại đến. Cậu cả giờ không có nhà… Và ông chủ cũg đã sang Ma Cao từ ság sớm!- Tay qlí, Wind, vào fòng cậu chủ thông báo.
Phong dựa đầu vào tường, tai vẫn nghe mp3. Cậu mới từ fòng thí nghiệm về.. Lâm C. Đông muốn 1 lô kịch độc M1xx fải được sản xuất trong cuối tháng này để giao dịch với Liên Bang, giao dịch mà Chấn Nam từng từ chối!
- Em thấy rất không công =, khi cậu cậu chủ phải làm hết việc of cậu 3 trước đây, nhẽ ra tài khoản và kẻ dưới of cậu 3 phải nghiễm nhiên thuộc về cậu chủ. Vậy mà ông chủ lại đem nó ra để treo thưởng! Với những phần thưởng hấp dẫn vậy, cậu cạ nhất định sẽ không bỏ qua!
(Ở chap bị thiếu, Lâm C. Đông nói với 2 cậu con trai, nếu nắm bắt được Hoàng Yến Chj thì phần thưởng sẽ là tài khoản và kẻ dưới of Nam)
…….
- Chúc tiểu thư ngon miệng!
Yến Chj quyết định ở lại dùng bữa trưa, nửa buổi sáng nhỏ đi chưa hết được các ngõ ngách of Khu giữa.
- Thức ăn rất ngon! .. À. Ai là quản gia?
Kiều Như bước đến:
- Tiểu thư cần gì àh?
- Cậu chủ không ở nhà, tôi dùng cơm mọi người không phiền chứ?
- Không àh! cậu chủ dặn nếu tiểu thư đến thì cứ phục vụ như cô chủ trog nhà (thực ra là qlí of Khang dặn)
- Vây àh'?... mà Chẳng phải trog nhà này còn có 1 cô chủ đấy sao? Sao không ra ăn?
- "Cô chủ" ??
- Người tình of anh Chấn Khang?
- Con bé đó là giúp việc đấy àh! Nó không dám vác mặt ra đây đâu!
- Trước kia la giúp việc ở đây sao? – Chj chợt cười, vẫn ăn rất lịch sự - Chấn Khang làm mik bất ngờ quá đấy! À… thế còn.. 1 cậu chủ nữa..
- Tiểu thư nói đến cậu Chấn Phong sao?
- Ukm', chắc là vậy ( thì ra anh ấy tên Chấn Phong!)
- Cậu 2 thường ít khi ra khỏi fòng lắm! Từ lúc làm việc ở đây, tôi chưa thấy cậu 2 ra dùng bữa khi nào!
- Thế ăn gì?
- Trước bữa cơm sẽ có người đem thức ăn đến fòng cậu 2 àh!
- Cậu 2 đó có phải.. rất khó gần không?
- Tốt nhất tiểu thư không nên lại gần cậu!
- Một lời cảnh báo sao?
- Là 1 điều cấm kị trog khu biệt thự àh!
…….. Sau bữa trưa, Chj đã thu đc kha khá thông tin trog khu biệt thự…
2h chiều.
Cô con gái of Hoàng Bá Nguyên đứng trước 1 cánh cửa đề biển "102". Nhỏ hết đưa tay lên định mở lại bỏ tay xuốg, hít thở vài hơi lấy bình tĩnh…
Rốt cuộc, Chj cũg quyết định đưa tay mở cửa… Cánh cửa từ từ mở ra.. trog lúc Chj giữ cho tim mik không đập nhanh hơn…
….Lúc này, khung cửa sổ lớn đen kịt và không có bóng người. bàn chân Yến Chj khe khẽ bước vào… Có gì đó rờn rợn và lành lạnh xug quanh. Chj nhìn quanh 1 lượt và chỉ thấy 1 màu đen of bóng tối bao trùm, thứ ánh sáng mở nhạt duy nhất fát ra từ chiếc laptop ở góc fòng…
Không gian yên tĩnh đến gai người….
" Nếu "hắn" rất ít khi ra khỏi fòng… thì có lẽ là người điều khiển hệ thốg an ninh! nếu ở trog fòng thì… chỉ có thể điều khiển = laptop!"
Yến chj đã đứg ngay trước bàn máy, trên màn hìh đang hiện camera ngoài cổng chính. Tất cả khách muốn vào ra khu biệt thự phải đc máy tính of Phong chấp nhận.
Chi 1 lần nữa nhìn xug quanh kiểm tra và nhỏ cực kì liều lĩnh khi bàn tay đang đưa lên định tìm hiểu nhữg ẩn số trog hệ thống an ninh…. Bạn đang đọc truyện tại TruyệnYY - www.truyenyy.com
Nhữg ngón tay Chi khẽ đặt lên bàn fím… 1khoá học quản trị an ninh ở Anh Quốc cho nhỏ biết phải làm gì với 1 hệ thống trên máy tính. Nhưg….
Nhỏ gõ tay lên bàn fím… gõ lại 1 thao tác.. rốt cuộc 1 ngón tay nhấn lia lịa vào 1 fím.. không có bất cứ dấu hiệu nào trên màn hình! Đơn giản vì, laptop of Chấn Phong bằng bàn fím cảm ứng, chỉ châp nhận 1 dấu vấn tay duy nhất of Phong!!
Bỗng… Yến Chi khựng lại… nhỏ từ từ ngước lên…
Tim chợt sững lại, người bất động như đóng băng, đôi mắt Chi mở to hết cỡ… trước mắt nhỏ… cách vài m…Chấn Phong đng đứng đó, nhìn Yến Chi chằm chằm = đôi mắt café đặc và sâu… Chj không bình tĩnh nổi, nhỏ nắm chặt 2 bàn tay và quýêt định đánh liều..
- Tôi… chỉ tò mò…. – Chân nhỏ bước nhanh không suy nghĩ… và nhỏ… vướng phải dậy sạc laptop…
- Á……
Chi chúi người và…… đầm sầm vào Chấn Phong!!!!!
2 bàn tay nhỏ víu lấy áo sơ mi of Phong, và 1 bên mặt ap sát vào bộ ngực vạm vỡ…. 2 bàn tay Chi bất giác run lên…
Thình thịch…thình thịch… tiếng tim đập trog lồng ngực ngày càng nhanh…. Chi thật sự không biết nên xử lí thế nào lúc này….nhưg nếu cứ để thế này thì…thật tốt!! Cái mùi là lạ như mùi bóg tối phảng phất trên cơ thể Phong làm Chi muốn ngất đi… Nhỏ cũg vừa nhận ra, từ khi mik ngã chúi và Chấn Phong, cậu….. không hề có1 hành độnh giúp đỡ!!
Chj từ từ đẩy người mik ra… bàn tay víu lấy áo Phong cũg từ từ buôg xuốg…Ánh sáng màn hình laptop đủ để Chi cảm nhận được chiếc sơ mi trắng rộng dài chưa khuy hết… Chi lại từ từ ngước mắt… vẫn thấy tim trog lồng ngực đập loạn xạ..
Đôi mắt đen sẫm màu café đặc vẫn nhìn, ánh nhìn sâu hơn và đáng sợ hơn rất nhiều…. Chi lúc này bối rối vô cùng khi biết đôi mắt lạnh gai người ấy vẫn nhìn mik chằm chằm..
- Xin…lỗi.. tôi………không cố ý………
Nói xog, Chi chạy nhanh về fía cửa fòng… ở lại lát nữa, chăk tim nhỏ nổ tung luôn…
Sầm!!
Cửa fòng Phong đóng sầm lại.. Chi dựa người vào cửa.. thở dốc.. tim vẫn đập như trốg đánh.. Nhỏ nhắm nghiềm mắt và nhớ lại cảm giác khi nãy…
" Chắc mùi nước hoa of mik sẽ vương lại trên áo anh ấy…. chúa ơi.. nhẽ ra con nên dùng loại nhẹ nhàng hơn vào sáng nay….."
Cánh cửa fòng vừa đóng lại … không gian trở về sự yên tĩnh và u tối vốn dĩ…
Chấn Phong vẫn đứng đó…
" Ta muốn 1 lô M1xx đc sản xuất txog vào cuối tháng này để giao cho Liên bang… Ta muốn không cần 1 chuyên gia hạt nhân nào để phải gây sự chú ý từ fía CIA mà lò phản ứng vẫn luôn đc hoạt động an toàn… như khi còn Chấn Nam! Và ta muốn… con có được mối quan hệ tốt đẹp với con gái Hoàng Bá Nguyên!... Con còn nhớ giao kèo giữa chúng ta???
Nếu không phải vì lời Lâm Chấn Đông cùg cái "
giao kèo" ông hay nhắc lại ấy… Yến chj sẽ khó mà sống để ra khỏi fòng cậu được… vì nhỏ đã fạm fải điều cấm kị thứ 3!!
Đôi mắt vô hồn of Phong vẫn nhìn xoáy vào không gian.. Lúc này, đúng như Yến Chi muốn, mùi nước hoa khá đậm và quyến rũ of nhỏ đã vương lại trên áo Phong! Nó xộc vào cánh mũi Phong trog chôc lát….
Hai bàn tay Phong bỗng.. xiết chặt lại…
Cậu đưa tay tháo nhanh khuy áo… rất nhanh! Và như không sắp không giữ nổi bình tĩnh nữa.. Phong xé toạc 2 vạt áo ra…nhữg chiếc khuy rơi vai~ xuốg đất, lăn lóc… Chiếc sơ mi bị ném făng xuốg sàn như 1 món đồ hư hỏng bị vứt đi 1 cách thô bạo…
Phong vẫn đứng đó, đôi mắt nhìn không hề chuyển rời.. 2 hàm răng nghiến chặt lại… nhữg tia đỏ hằn lên trog đôi mắt sâu màu café….
Và…giữa bóg tối.. lửa rực lên……… chiếc sơ mi cháy vụn!!!! ……
" Camera chắc chắn ở khắp nơi…. vậy mà vẫn có bao nhiêu cảnh vệ đứng canh… Tại sao sóng từ lại bị chặn?... Có fải anh ấy là người quản lí tất cả hệ thống an ninh? Anh ấy giống như bóng ma bí ẩn trog căn fòng tối ý… Ôi! Ôi! Yến Chi! Không được đổi chủ đề.. mày đang phân tích an ninh của khu biệt thự cơ mà!... Máy tính ấy bị treo khi có tay người khác chạm vào…mik chắc chắn thao tác "back chương trình" không sai… vậy là 1 chiếc máy tính không thường? và đương nhiên quan trọng vô cùng. Có lẽ nếu sử dụng được thì lại cũng như máy trog fòng Lâm Chấn Khang, mật khẩu 32 kí tự!... làm quái gì đoán ra nổi… Mà mik đụng vào máy tính anh ấy, anh ấy có nghi ngờ gì không nhỉ? Lúc ấy cũg có vẻ không mấy dễ chịu…. ánh mắt quả thực rất hút hồn và… và đáng sợ…. Ôi!!!! Mày lại chuyển đề tài……..Cái đầu! cái đầu! "
- Đang nghĩ gì mà tự đánh vào đầu mik vậy?
Yến Chi đứng bật dậy, quay lại nhìn Chấn Khang mới về và bước vào fòng cậu.
- Àh' không! … Em suy nghĩ lung tung thôi! Anh đi đâu về muộn thế?
- Anh có cần thông báo lịch trình của anh cho em không?
- Đương nhiên không!
- Em ăn tối chưa?
- Ăn rồi, giúp việc nhà anh nấu ổn lắm và cư xử cũg rất dễ chịu nữa
- Vây tốt… Lần sau đến gọi trước cho anh, dạo này anh hơi bận!
- Sao? Anh sợ e điều tra được bí mật gì của anh àh?
Khang bật cười, lại chỗ bàn làm việc định mở laptop
- Tuỳ e nghĩ. Cha e muốn gì thì em cứ tuân lệnh thôi. Nhưg báo trước ông ấy sẽ thất vọng đấy… vì khu biệt thự này chẳng có bí mật nào cả!
- Không có mà hệ thốg an ninh lại chặt và phức tạp vậy sao?
- Anh chắc 1 ông trùm mafia như cha anh hay cha em chẳg muốn 1 tên nội gián hay điệp viên cấp cao nào lọt được vào nhà mik để tìm hiểu 1 kế hoạch làm ăn phi pháp nào đó!
- Um. Em không muốn quan hệ của chúng ta bị ràng buộc bởi cha anh hay cha em! Đó là việc của họ và chúg ta thì vẫn là bạn!
- Ok! nếu hơn nữa thì tốt!
- Hơn nữa?
- Ví như…. Người yêu!
- Thật đểu giả! Anh đã giới thiệu với em cô người tình sống cùg anh đấy, thiếu gia àh!
- Em có nhầm lẫn rồi! với anh, người tình và người yêu … khác nhau!
- chỗ nào?
- Người tình như 1 chất kích thích bất kể lúc nào có hứng thú… Còn người yêu… phải ngang hàng! Tức giúp đỡ anh đc trong chuyện làm ănvà để anh giới thiệu với các mối quan hệ xã hội cùg đẳng cấp và địa vị!
- Anh tham quá đây!
- Đàn ông không có tham vọng và chí tiến thủ là loại bỏ đi!
Tay Khang lướt trên bàn fím laptop. cậu hơi mỉm cười vì hệ thốg an ninh báo lại đã có kẻ muốn đột nhập vào nhưg đương nhiên bất lực với những dãy mật mã dài ngoằng…
- Muộn rồi đấy, tiểu thư! Cha em sẽ lo lắng lắm, nhất lại là ở chung fòng với 1 kẻ không nghiêm chỉnh như anh!
- Anh đang cảnh báo đấy àh?
- Tuỳ em nghĩ!
- Nếu em bảo tối nay không về?
- Thì … tốt!
Chấn Khang đóng laptop… mắt nhìn về fía Yến Chi và chân bước lại fía giường nơi nhỏ đang ngồi… Chj cởi áo khoác và làm như đang cảm thấy nóng chứ không phải tán dương cùg suy nghĩ của Khang!
- Con gái anh quen có 2 loại khi nằm trên giường.. hoặc chống cự hoặc phục tùng…. Em định chọn loại nào?
- Không gì cả! e chẳng có ý định nằm trên giường anh!
- Vậy mà em đang ngồi trên giường anh với chiếc váy ngắn khoe đôi chân trần trước mắt anh .. và chiếc áo khoác vừa cởi như 1 lời đề nghị đấy!
- Đừng cố suy diễn!
- Dù không phải ý định của em thế thì lúc này e cũg đang kích thích anh quá liều!
- Dừng hành động đi…. thiếu gia!
Tay Khang đang tháo khuy áo và mắt nhìn như muốn ăn tươi nuốt sống cô gái trước mặt..
- E bảo dừng đi và… quay lại nhìn coi, người tình của anh kìa!
Khang chợt khựng lại, quay đầu… Đúng như Chi nói, Băng đang bước vào và cũg vừa dừng lại khi kịp hiểu chuyện gì đang diễn ra..
- Thiếu gian àh, sao em ghét nhữg kẻ phá đám kinh khủng! Chắc anh cũg như em,thấy mất hứng rồi?
- Ra ngoài đi! – 1 câu ra lệnh hơi khó chịu khi Khang nhìn Băng! Và đương nhiên, nhỏ chẳng có lí do gì để ở lại. Băng quay người….
Nhưg Yến Chi đứg dậy và… với nhữg cử chỉ khiêu gợi vô cùng… nhỏ choàng lấy cổ Chấn Khang…
- Không đc! để em ra lệnh lại cho…. "Sang khu A và đem 1 cốc nước cam về đầy cho người tình ò ta….. đêm nay…"
Giọng nói và hơi thở của Chi áp sát vào Chấn Khang… trước khi cậu ôm lấy nhỏ, 1 câu mệnh lệnh nhẹ nhàng phát ra đủ để cho Băng nghe:
- Làm vây đi!
Băng vừa ra khỏi fòng, Khang ghì lấy Yến Chi và hôn cuồng nhiệt… Chi luôn biết cách đánh thức ham muốn của 1 thằng đàn ông nhưg đó không phải ý định cuối cùng… Nhỏ đẩy người Khang ra… Khang cố ghì chặt và vẫn tiếp tục như 1 con thú đói…Nhưg Chi một lần nữa đẩy mạnh cậu ra!
- Không! ..không phải lúc này……
- Tại em thôi! – Khang đẩy Yến Chi lùi nhanh và ngã ầm xuốg giường..
- Khoan… khoan đã…
Nhưg Khang đã vồ tới và tháo khuy áo của nhỏ… Cậu tiếp tục hôn… vồ vập và thô bạo..
- Người tình của anh… sẽ…vào đấy!
Khang khựng lại:
- Em định tặng anh hoa hồng rồi tát nc luôn vào mặt anh sao?
- Không phải! … em chỉ đang muốn biết người tình của anh… quan tâm anh tới mức nào..
- Ý em là gì?
- Em đang cố tình.. chọc tức cô ta, anh không thấy sao? Người con gái của anh thấy anh nằm trên giường và chiếm đoạt một cô gái khác… cảm giác sẽ thế nào nhỉ?
- Em đang bỡn cợt với anh sao?
- Anh nghĩ đi… chút nữa, cô ta quay lại… hoặc bàng hoàng nhìn và cốc nước vỡ choang hoặc… không dám nhìn và chạy như bay ra cũng nỗi ghen tuông…
- Nếu.. không quay lại?
- Thì rõ rồi.. cô ta hoàn toàn sợ phải nhìn thấy cảnh tượng này… cô ta yếu đuối hơn em nghĩ…
- Em đang làm phép thử sao?
- Chẳng phải anh cũng muốn biết đấy àh?
….. Cánh cửa fòng ngủ của Khang kẹt mở… Hải Băng đang bước vào… Chi liếc nhìn Khang, mỉm cười… Khang cúi xuốg, xé toạc áo Chi ra và tiếp tục làm việc đang làm, dù lúc này ham muốn không còn là tột đỉnh nữa.


Thiên Thần Bóng Tối - Chương #20


Báo Lỗi Truyện
Chương 20/48