Chương 18



Nhưng….Soạt!!!!
Lũ tội fạm bỗng nhiên cúi rạp cả xuốg…trước mặt Băng…Nhỏ mở to mắt..và từ từ quay đầu! Cảnh tượng nhỏ thấy nằm ngoài trí tưởng tưởng: Ngay trước mặt nhỏ, cách vài m, Chấn Khang đang đứng đó..trận 1 cô gái vào tườg và..hôn!....Tay Khang đag lần đi mở nhữg nút áo of cô gái thì..khựg lại..Cậu ngẩng đầu lên, ngón tay cái quệt nhẹ qua môi..và mắt nhìn sang bên. Băng vẫn đứg như trời trồng…Khang liếc ánh mắt sắc ngọt về fía sau, nơi đám tội fạm vừa đứg thẳng dậy và nhìn nhau ra hiệu.Chúng đồng loạt quay đầu và bước đi, không tên nào dám ho he nửa lời. Mắt Khang lại liếc về fía Băng, nhỏ vẫn đứng và nhìn cậu không chớp
- Anh! tiếp đi! – Cô gái trẻ kéo cổ áo Khang lại gần mik
Khang, mắt vẫn liếc nhìn Băng ,1tay kéo cô gái đj
- Về fòng! Tự nhiên mất hứng!
.. Khang khoác vai cô gái…đi lướt qua người Băng ,không 1 cái liếc nhìn nưa. Băng vẫn đứg nguyên không nhúc nhik, tai vẫn nghe nhữg lời phát ra
- Ai vậy anh? Trông luộm thuộm như nô tì ấy.
- Thắc mắc gì, người' giúp việc thôj.
- Giúp việc nhà anh trông khổ quá nhi? Không đc ăn sao?
- Nói nhiều quá đấy…
…………..
- Số hên đấy e àh!
- Chán nhi? tưởng hum qua tóm được em
- Rồi sau đó sao? Cậu Chấn Khang nói gì với em?
- Đang bận chơi gái, nói cái đếch gì
- Người đep thế này, bỏ qua sao được
- Ê. Mày đang nợ tao 200k
- Lắm mồm, h chơi lai đê, tao trả!1
- Chúng mày…chơi tiếp?
- Okkkkkkkk
Đám tội fạm lại kéo nhau lên giườg chơi bài. Băng vẫn hì hục giặt quần áo trog nhà tắm..nhỏ đang quen dần với cuộc sống Địa Ngục.

- Mẹ kiếp! tao lại thua!
- Hết tiền thì biến đê!
- mấy h rồi anh em?
- Gần 5h chiều, chơi vài ván nữa rồi ăn?
- Bài thế này chơi cái đếch jề. tao muốn hoạt độg chân tay lắm ruj…Leader kìa!
- Leader. Hôm nay không chơi àh?
- Ê thằng đầu bò, ván nữa không?
- Không tao ra dây ty! Leader ??
Keng …keng….kenggg
Cả đám quay lại nhìn tên cầm đầu, nãy h hắn đang lục gì đó trong balo…Chợt, 1 chiếc hộp rơi xg…rất nhiều ống tiêm và ống thuốc rơi theo. Leader cúi xg nhặt 1 ống thuốc thuỷ tinh nhỏ xíu lên, xem xét có vẻ cẩn thận. Chất lỏng vẫn đầy nhưg nhãn thuốc đã mờ đi…Đám tội fạm đang kéo lại..
- Thứ quái gì thế?
- Leader
- Oh, balo of thằng Đầu chọc mà! hắn chơi thuốc àh?
Tên tội fạm biệt danh "đầu chọc" đang tiến đến. Leader hơi nhíu mày:
- Mày giấu gì trog balo day?
- Không phải heroin đâu anh! Hồi e ở nhà tù Mexico, e mua được của đám người Indo. Chơi cũg hay, nhưg để lâu rồi e sợ có tác dụng phụ!
- Thế là cái chó gì ?
- Kích thick àh?
- Gần như 1 loại kich thích, khiến cơ thể mất hết lí trí và hành động theo cảm tính. Nhưg tao nói rồi, hết hạn nên dễ gây tác dụng phu!
- Chán nhỉ?? Tao mún bít tác dụg fụ là jề
- ờ! Trò vui! Nhưg ai thử mới được? Leader?
Lập tức Leader và đám tội fạm quay đầu nhìn…Băng vừa bước từ fòng tắm ra..nhỏ nhìn lũ tội fạm…Chúng cười nham hiểm…
Tên Leader tiến lại, tay đang cầm 1 ống thuốc và 1 ống tiêm. Băng cảm thấy có điều chẳng lành
- Mệt chưa e? muốn chơi trò gì vui vui không?
- Không!-nhỏ kiên quyết
- Tiếc nhỉ? quyền quyết định không thuộc về e rồi!
Băng thấy tên Leader hút ống dịch vào xi lanh…nhỏ quay người định chạy, nhưg cả đám tội fạm đã chấn đườg. Leader tiến lại, mặt hắn có vẻ thick thú vô cùng..
- Đừng lo, không chết người đâu!
Mũi kim hướg thẳng về fía Băng , nhỏ bị lũ tội fạm giữ chăt lại….
Phập!!!!!!
Leader rút mũi kim khỏi tay nhỏ…mấy tên tội fạm cũg lập tức thả nhỏ ra. cả đám đang háo hức chờ phản ứng…Băng ngã phịch xuốg, thứ thuốc này gây tác dụng quá nhanh. Nhỏ thấy lâng lâng như đag đi trên mây, đầu óc cứ quay vòng vòng như chong chóng…5s, người Băng nóng bừng lên, mặt đỏ hừng hực..Nhỏ ôm chặt bụng và ngã vật xuốg đất. Đám tội fạm xúm lại xem, Băng vẫn co ro dưới sàn…và nhỏ bỗng….bị giật!! cơ thể run lên bần bật, các cơ giật nhanh như bị vỡ động mạch…Băng úp mặt xuốg đất..không thể điều khiển được cơ thể mik…Nhỏ chẳng còn suy nghĩ hay cảm giác được gì nữa….Trước đám tội fạm đag cười nói hả hê, Băng không khác nào con mồi vừa uống nhầm thuốc…

Hơn 8h tối
Băng từ từ mở mắt và nhận ra mik vẫn sống! Băng đẩy tay ngồi dây, suyt ngã vì đầu óc thấy choáng váng. Nhỏ đã ngất đi và nằm yên vị dưới sàn từ chiều…Băng cố, cố đứng dậy…Nhỏ nhìn xug quanh, đám tội fạm đang ngủ vật vờ trên giường, chẳg ai quan tâm chuyện Băng còn sống hay đã chết…Nhỏ bước đi, loạng choạng suýt ngã. Tác dung of thứ thuốc nguy hiểm ấy vẫn chưa hết hoàn toàn. Nhỏ biêt việc cần làm lúc này là ra khỏi đây trước khi lũ tội fạm tỉnh dậy và nghĩ ra trò vui khác…
…Băng loạng choạng bước trên hành lang, cảm giác cơ thể chẳng còn là of mik. Đầu óc trống rỗng, bụng trống rỗng, nhỏ không biết mik còn chịu được cuộc sống này đến khi nào.Nhưg có 1 điều nhỏ chắc chắn , = mọi cách, nhỏ vẫn phải sống!
Giữa khu biệt thự rộng thênh thang, có hàng chục đôi mắt vẫn hàng ngày nhìn Băng ,thù hận, như muốn xé xác, thèm khát, như muốn ăn tươi nuốt sống…Sự lì lợm và ngang ngược of nhỏ không đủ để chống cự…và lúc này, nhỏ thấy mik đang kiệt sức và muốn ngã gục…
" - Trước mắt, e nên biết thế nào là sợ hãi..
- Tao đã bảo mày nói chưa? Con xấc xược!
- Chó mà cũg đòi nằm với chủ sao? Tao không biết nó nằm vừa cái ổ chó đấy…
- BIết sợ chưa? Còn dám hỗn với anh không?
- Tao hỏi mày đẹp chỗ nào? Chỗ nào ha?tao chỉ muốn rạch mặt mày ra….
- Muốn chơi trò gì vui vui không em?
- Hahahahahaha
- Haha….."

Băng ôm đầu, dựa phịch vào tườg, đầu óc choáng váng làm nhỏ không điều khiển được suy nghĩ. nhỏ thấy hỗn loan….rối và hoảng cực độ..có lẽ 1 fần do thức kích thích hết hạn kia.
" – Dù đến bất cứ nơi nào trên trái đất này…vòng tay ta cũg sẽ dang rộng sưởi ấm cho e…
- Mày chết đi! Sao mày không chết đi?... Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.
- Chơi nưa không em? mệt chưa e? Tiếp đi…tiếp đi…
- Lúc nào e mới làm ta hết lo lắng đây? Ít nhất khi ở bên ta, e sẽ được an toàn…
- Cắt đi..cắt nữa! Cắt trọc luôn đi!....
- Lại đây em…muốn ăn gì không? Ăn gì hả em….hahaha…….."

Băng ôm chặt đầu hơn…lắc nguầy nguậy, chỉ muốn đám suy nghĩ rối loạn bay ra khỏi đầu…nhỏ không chịu nổi nữa! Thật sự không chịu nổi nữa……….
Chân nhỏ bước đi, bước thật nhanh…
Băng dựa phịch bào 1 cánh cửa…bắt đầu bình tĩnh hơn, mồ hôi túa ra ướt mặt, nhỏ thở dốc…

Thiên Thần Bóng Tối - Chương #18


Báo Lỗi Truyện
Chương 18/48