Chương 13



(Đoạn này là Chấn Phong nè)
Tay quản lí kéo vali, đẩy cửa vào phòng 102. Vẫn như mọi ngày. căn phòng chỉ có ánh đèn màn hình mờ nhạt hắt xuống sàn. Đứng giữa bóng tối, tay quản lí cúi gập người:
- Cậu chủ! E đã về.
Không 1 tiếng đáp lại, hắn ngẩng đầu và không hề ngạc nhiên.
- 3 năm rồi, cậu chủ vẫn không hề thay đổi.... Suốt t/g qua, e đã tìm hiểu được rất nhiều điều về các hệ thống bảo mật và an ninh quốc gia. Nhưng rốt cuộc e được lệnh trở về từ phía ông chủ.....
1 khoảng lặng.........Tay quản lí nhận ra cậu chủ đang nghe nhạc và.... ngủ, nhưng hắn vẫn tiếp tục cất lời:
- E biết mình không xứng để quản lí được cậu chủ. E đã nghe về hệ thống an ninh mới của khu biệt thự. Không cần e, có lẽ cậu chủ cũng chẳng gặp trở ngại j.......Nhưng lần này
trở về, e quyết định sẽ giúp cậu quản lí kẻ dưới và......giành được quyền thừa kế.....theo như mong muốn của...... bà chủ.
Tay quản lí quay ng, chợt khựng lại.
- Có thể cậu chủ không muốn nghe, nhưng e vẫn sẽ nhắc lại điều mình luôn nghĩ..... cậu chủ....quả là....thiên tài!!
Quản lí bk ra khỏi phòng 102, cửa phòng vừa đóng lại........Trên thành cửa sổ lớn, tiếng nhạc vẫn réo rắt vào tai Chấn Phong. Không phải cậu không nghe được những j tay quản lí nói, mà bộ não của cậu đã từ chối tiếp nhận thông tin.
Quản lí của 3 cậu con trai được Lâm Chấn Đông hết sức cẩn trọng tuyển chọn. Như tay quản lí của Chấn Phong là ng xuất sắc tốt nghiệp 1 trong 5 trường đại học danh tiếng quốc tế. IQ của hắn ngang ngửa chấn Khang và Chấn Nam! 3 năm trước, hắn được lệnh xuất cảnh để đi tìm hiều về các hệ thống an ninh cấp cao của những quốc gia đứng đầu thế giới, vs mục đích trở về giúp Chấn Phong xây dựng lại hệ thống an ninh mới, không phải chỉ để bảo vệ khu biệt thự mà còn để ngăn chặn lực lượng cảnh sát, điệp viên tấn công bất ngờ. Nhưng 3 năm công sức bỏ ra, rốt cuộc tay quản lí lại được lệnh về giữa chừng. Bởi vì, không cần sự giúp đỡ của hắn, Chấn Phong đã tự cho xậy dựng lại hệ thống mới với khả năng bảo vệ tự động cấp cao hơn bất kì hệ thống quan trọng nào trên thế giới. Lúc này những tên cảnh vệ canh cổng chỉ được coi như vật trang trí. Bức xạ từ bao quanh khu biệt thự sẽ định dạng bất cứ vật nào vượt qua nó đến máy tính của Chấn Phong. và không ngừng lại ở việc đinh dạng, 1 mạng lưới điện tàng hình với hàng triệu tia phóng xạ chằng chịt sẽ lập tưc làm tim kẻ đột nhập co thắt đột ngột dẫn đến cái chết trong gang tấc hoặc thiêu trụi bất cứ vật j được đưa qua nó. Mạng lưới điện và tia phóng xạ được lấy năng lượng trực tiếp từ lò phản ứng. Nghĩa là chỉ cần ngồi 1 chỗ trong phòng vs chiếc laptop, Phong có thể bảo vệ an toàn 24/24 cho khu biệt thự này. Đương nhiên, chiếc laptop siêu phàm ấy chỉ có Chấn Phong là ng duy nhất sử dụng được.......
.................
- Mừng ông chủ đã về! Các cậu chủ đã nhận được tin chưa ạ?
- Không cần thông báo cho chúng. Ta sẽ đi sớm.
- Dạo này, ông chủ có vẻ bận rộn hơn. Ít lần về đây.....
- Phải! Ta có nhiều việc cần giải quyết trước khi lô vũ khí hạt nhân ra lò.
- Vậy là Liên Bang quyết định "nuốt chửng" Quatar để bắt đầu cho thế chiến 3 vào cuối năm nay?
- Hi vọng không có j thay đổi. Trở ngại lớn nhất để có thể giao dịch với Liêng Bang là CIA. Nếu lũ chó săn nhảy vào, có thể ta sẽ gặp rắc rối.
- Sở hữu bộ não của cậu Chấn Phong, ông chủ còn lo ngại j chứ? E được biết hệ thống an ninh mới đã hoạt động.
- Chính vậy. Ta coi như đã tuyên bố đối đầu với CIA. Nhưng, nếu là Chấn Phong, ta có thể yên tâm được. Đương nhiên, lực lượng vẫn phải được huy động tối đa trước khi có nguy hiểm xảy đến..... Còn nhiệm vụ ta giao thế nào?
- Con bé vẫn sống rất tốt vè không có j bất thường, thưa ông chủ!
- Không
có j bất thường sao?
- Theo như e thấy, con bé hoàn toàn dửng dưng vs những thay đổi của to của khu biệt thự, cũng không hề để tâm tới mạng lưới an ninh vô cùng cao cấp và phức tạp. HƠn hết, con bé không 1 chút lấy lòng 3 caaujc hủ, ngược lại còn hơi.... xấc xược.
- Dù sao vẫn cần đề phòng..... Ta cũng chưa từng nhìn thấy cô bé từ sau cái đêm 3 năm trước.
- không nằm ngoài dự đoán của ông chủ, con bé lớn lên với 1 vẻ đẹp thuần khiết và cuốn hút lại lùng. Nhưng, đằng sau đôi mắt nâu khó hiểu ấy, e chắc là 1 bộ óc không-thể-tầm-thường ạ.
- Đến mức nào?
- E chưa xác nhận được.
- Thật là 1 cô bé thú vị. Ta chắc kẻ sập bẫy đầu tiên là thằng con lịch sự và chu toàn của ta.
- Vâng. Ông chủ.... luôn đúng ạ.
- Sao?....Ngươi có nghĩ ta đưa cô bé không rõ lai lịch về chỉ vì muốn tìm được ng thừa kế vijtris của ta?
- Đương nhiên là không. Nhưng, e không đoán được suy nghĩ cuối cùng của ông chủ.
- Rồi.... ngươi sẽ biết thôi..........
Ông trùm mafia ngả ng dựa vào ghế, vẻ mặt uy nghiêm tuyệt nhiên không thay đổi. Không ai biết ông đang tính toán điều j. Nhưng chắc chắn, dù là với 3 thằng con trai cùng dòng máu, ông ta cũng không hề ngần ngại.... tự tay trừ khử kẻ-phản-bội lại ông.
................3h sáng........
Hải Băng tỉnh dậy trên giường Chấn Nam. Ngồi dậy, việc đầu tiên là liếc nhìn chú chim Palila trên bàn. Nó vẫn đang ngủ ngon lành.... Băng chậm rãi bk ra khỏi phòng = đôi chân trần. Sang phòng đọc nhỏ chợt dừng lại vì thấy đèn trên bàn vẫn sáng. Chấn Nam đang ngồi mải mê đọc sách. 1 chiếc bánh ngọt và 1 tách cafe đặt ngay ngắn trên bàn. Băng khẽ tiến lại phía bàn đọc.
- Chấn Nam!
Nam rời mắt khỏi cuốn sách y học và nhìn lên
- Em... dậy sớm vậy?
Băng đứng dựa vào thành bàn, đôi mắt khẻ đưa nhìn mọi thứ trên bàn. Không quan tâm tới mấy cuốn sách dày cộp của Nam. Nhỏ dừng lại tại miếng bánh trên đĩa. Tự nhiên như không, nhỏ với lấy và ăn ngon lành dù Nam đang ăn dở. Quá quen với chuyện này, Nam chỉ mỉm cười và nhìn Băng ăn hết luôn miếng bánh.
- Ngon thế sao? Muốn ăn bất cứ lúc nào, e chỉ cần nói, thay vì cứ thản nhiên lấy đồ ăn của ta......
Không đáp lại lời Nam, Băng tiếp tục giơ tay lấy tách cafe còn 1 nửa.
- Uống cafe không tốt, và e cũng khó ngủ tiếp đấy.
Băng vẫn uống cạn tách cafe ít sữa. Nam chỉ biết mỉm cười...... Băng quay đầu và định chở lại phòng ngủ.
- E định làm j tiếp vậ? Nếu thức ta sẽ cho ng làm bữa sáng sớm.
- Ngủ! - Chân Băng vẫn bk và miệng trả lời ngắn gọn. Nam nhìn theo trong giây lát rồi tiếp tục cúi xuống đọc sách:
- Thích gọi thẳng tên cũng được, thích nói trống không cũng được. E không trả lời ta còn khó chịu hơn..... Dù sao..... cũng chưa có ai dám không-coi-ta-ra-j như em....
...........7h sáng. Nam vào phòng ngủ của mình..... Băng vẫn đang cho chú chim Paliala ăn. Nếu đã
làm việc j, nhỏ luôn rất tập trung, Nam tiến lại gần.
- Ta thấy....e quan tâm chú chim đó nhiều hơn e quan tâm tới ta..... Ta hơi buồn rồi đấy....
Đúng như dự đoán của Nam, Băng vẫn mải miết cho chim ăn và tảng lờ lời cậu nói. Nam lại cười, đưa tay vuốt nhẹ tóc Băng. Cậu thích thế này hơn. Băng chăm chú với Palila, còn cậu chăm chú nhìn Băng......
......
Thụy An rón rén vào phòng cậu 3. Lúc này, Nam đang bận với nhiều việc ở phòng thí nghiệm. An chỉ muốn đến để gặp cô bạn của mình. Ngó vào phòng ngủ, An thấy Băng đang ngồi dưới đấy, vô cùng tập trung chơi trò xếp hình. Nam đã mua bộ xếp hình cho nhỏ chơi lúc cậu vắng mặt. Bộ xếp hình to 2m2 gồm hàng trăm mảnh ghép nhỏ vuông vắn. không có hình mẫu, ng chơi phải tự tưởng tượng ta và xếp lại hình. Ng bt xếp đi xếp lại sẽ rất dễ nản. Nhưng Băng lại rất có hứng thú với trò chơi tốn t/g, sự tập trung và trí tuệ này.
- Banh thân mến! Bạn yêu quý! Lâu rồi mình không gặp nhau.
An chạy lại và ngồi xuống cạnh Băng.
- Trò này khó lắm, đến lúc nào mới xếp xong chứ. Thôi, nc với An đã này.
Nhưng Băng vẫn cầm 1 mảnh ghép trên tay và tập trung cao độ vào trò chơi. An vẫn không thay đỏi j, nghe hay không vẫn cứ nói thôi.
- Bạn ở đây với cậu 3 sướng như công chúa ấy nhỉ? Chắc được cậu 3 chiều lắm đây. Thích ăn j thì ăn, thích chơi j thì chơi, không ăn không chơi thì ngủ...... hic, An vẫn phải làm việc khổ sở đây này.....
An đứng dậy, đi quanh quanh phòng ngắm nghía với một vẻ thích thú vô cùng.
- Hồi nãy chị Như không lam j được bạn, coi vẻ bực dọc lắm đấy. Nhưng bạn ở cạnh cậu 3 thì chị ấy chẳng tính toán được j nữa..... Mình giả bộ đem đồ ăn đến cho bạn theo yêu cầu cảu cậu 3 nên mới đến được đây đó...... Ái chà, Palila lớn nhanh nhỉ, vẫn đẹp như tránh ấy.
An bỗng phóng lại chỗ Băng, chống tay xuống đất ghé mặt lại nhìn cô bạn.
- Bạn....cũng đẹp.....như tranh......đẹp thật........
.......Đúng như An nói, Băng chơi chán rồi lại ăn. Việc tập trung làm j đó khiến nhỏ rất nhanh đói. Nhưng thường thì phòng Chấn Nam luôn sẵn một khay thức ăn nhẹ ( do cậu yêu cầu điều này). Băng ăn chậm rãi và ngon lành. Nhỏ thường làm việc chậm rãi, không coi thời gian là 1 thứ quan trọng. Ăn xong đĩa bánh, còn lại cốc sữa nóng, Băng định giơ tay lấy .... bỗng 1 suy nghĩ lóe lên trong đầu. Nhỏ nhớ đến 1 người.........
..............
Cánh cửa phòng 102 khép lại. tay quản lí từ đâu đó bk ra, mắt chăm chăm vào khay đựng cốc sữa nóng trên bàn.
- Cô gái này chắc hẳn là do ông chủ mang về 3 năm trước. Thật không-hề-tầm-thường!!
Tay quản lí nhìn lên phía cửa sổ lớn, nơi Chấn Phong vẫn ngồi nghe nhạc.
- E chắc là ông chủ muốn điều j đó hơn là tìm ng thừa kế bằng cô gái này. Đương nhiên e biết, dù là tính toán j của ông chủ cũng không ảnh hưởng đến cậu. Cô gái ấy đẹp cỡ nào......cũng không thể làm cậu thay đổi, không bao giờ!!!
Tay quản lí tiến lại phía bàn, tay hắn đưa đi với ý định chạm vào cốc sữa.......
........Còn ....ý định của cô gái này.....
Hắn bỗng trợn tròn mắt......Chiếc cốc đựng sữa bằng thủy tinh đang méo đi...... sữa bốc hơi và sôi lên.....trong giây lát, thủy tinh tan chảy vào sữa tràn lênh láng khắp khay đựng.......
Tay quản lí rụt tay lại, quay ra nhìn cậu chủ. Phong vẫn dựa tường, tai vẫn nghe mp3....... Nhưng đôi mắt cậu nhìn xoáy vào chiếc cửa sổ màu bạc......như vô hồn......
- Em hiểu rồi. Ng đầu tiên sập bẫy là.......cậu ba...!!!!
* * *
10h đêm. Nam từ phòng tắm bk ra. Cởi trần. Tay cầm chiếc khăn tắm lau đầu. Vào phòng ngủ của mình, Nam thấy Băng đang gục đầu trên bàn ngủ. Chiếc bàn có lồng chú chim Palila. Chú chim đứng yên trên thanh sắt, không phải đang ngủ mà đưa qua đưa lại chiếc cổ bé xíu và mắt.....dán vào khuôn mặt Hải Băng. Nhỏ đang ngủ ngon lành. Chiếc váy ngủ trắng mỏng tang. Trong tình cảnh này, không 1 ng đàn ông nào trên thế giới này không xao động. Đay không phải lần đầu tiên Nam thấy Băng ngủ như thế này, nhưng cậu vẫn không thể điều khiển cho tim mình đập chậm hơn được......
Nam đưa tay vuốt trên mái tóc Băng. Mắt chăm chăm vào từng đường nét trên khuôn mặt tháh thiện ấy.
- Palila. Mày cũng "say" phải không? .....Đừng có suy nghĩ xấu xa đấy! Cô gái này...... là của ta!
Nam với tay lấy chiếc khăn trùm đỏ, trùm lên chiếc lồng chim.
- Không được nhìn nữa! Ngủ đi!
Nam bế ng con gái ấy lên và đặt vào giường mình. Đơn giản chỉ là lấy chăn vào đắp nhẹ nhàng cho Băng thôi. Nhỏ thì vẫn ngủ ngon lành, trời có sập cũng vẫn ngủ. Nam đứng như chết lặng đi, mắt nhìn không dời, không chán...... Nó thành thói quen của cậu tự bao h, chính cậu cũng không nhận ra........
12h đêm.... Nam vào phòng thí nghiệm. Không phải để chế tạo thêm loại chất độc nào mà là để nghiên cứu về căn bệnh Smith-agen. Nam muốn chế tọ ra thuốc chữa dù biết là rất khó khăn. Hàng trăm nhà khoa học đã vào đang làm chuyện này nhưng chưa ai có kết quả khả quan. Nam không dám chắc mình sẽ thành công nhưng cậu nuôi hi vọng...... 3 năm bên cạnh Hải Băng, suy nghĩ về điều kiện đặt ra của cha đã không còn nữa. Thay vào đó, Nam muốn là ng bảo vệ vào bảo đảm cho sự sống của Hải Băng - ng con gái mà cậu yêu.
.....7h sáng. Phòng ăn khu A
- Chúc cậu chủ 1 ngày tốt lành!
- Cảm ơn. Chúc các e một ngày tốt lành.
Nam kéo ghế cho Băng ngồi rồi ngồi sang ghế bên cạnh. Cô quản gia cùng đám giúp việc nhìn Băng bằng những ánh mắt khó chịu. Băng khoác chiếc áo so mi của Nam,bchẳng để ý chuyện j khác ngoài việc chậm rãi thưởng thức bữa sáng. Còn Chấn Nam không ăn được mấy miếng, Cậu dành gần hết thời gian cắt nhỏ thức ăn bằng dao dĩa và gắp thức ăn cho Hải Băng. Cậu
cũng thích chống tay nhìn Hải Băng ăn chậm rãi vào ngon lành.
Nam đẩy cốc sữa của mình lại trước mặt Băng, rồi lấy khăn giấy nhẹ nhàng lau vết sữ dính trên môi nhỏ. Băng không để tâm ánh nhìn bực bội của Kiều Như, cả sự quan tâm dịu dàng hết sức của Nam. Nhỏ chỉ quan tâm đến bữa ăn của mình 1 cách hoàn toàn bình thản.
- Trùng hợp nhỉ? Hôm nay ng đẹp cũng sang đây ăn sáng sao?
Chấn Khang bk vào phòng ăn, vẫn cái vẻ ngông nghênh hằng ngày. Cả đám giúp việc cúi rạp người xuống:
- Chúc cậu chủ 1.......
- Im đi!
KHang kéo ghế, ngồi xuống đối diện với Hải Băng. Cậu cầm dao và dĩa chuẩn bị ăn nhưng mắt vẫn không rời khuôn mặt nhỏ.
- Lâu lắm mới thấy mày đem "đồ quý" ra khỏi phòng đấy, em trai. Cũng lâu lắm rồi ta mới được gặp người đẹp nhỉ? Ta chắc là em chưa quên ta? Em ngày càng đẹp hơn đấy.
Đáp lại mấy lời chào của Băng chỉ là sự im lặng. Băng vẫn thản nhiên và ăn từng miếng phomat.
- Sao lại phớt lờ ta như thế? - Khang chợt thấy chiếc áo sơ mi Băng đang mặc, cậu khẽ cười nửa miệng. - Nằm cạnh Chấn Nam chắc đêm qua người đẹp ngủ rất ngon?
- Anh cả! Đủ rồi đấy!
- Anh không nói với mày... Đừng có chen vào.
Cheng.....
Chiếc thìa đập xuống đĩa ăn, Băng cầm lấy giấy lau miệng rồi đẩy ghế đứng dậy.... Không liếc nhìn Chấn Khang lấy 1 lần, Băng cứ thế bước ra khỏi bàn ăn. Nam cũng đứng dậy, dừng luôn bữa sáng.
- Em làm ta bực mình đấy, người đẹp! - Mặt Chấn Khang tối sầm lại
Băng chợt dừng chân và hơi quay đầu lại phía bàn.
- Đêm qua....ngủ ngon....bữa sáng....rất không ngon!
Chân Băng bước tiếp.....cho đến khi ra khỏi phòng ăn. Chấn Khang ăn rất từ tốn và thong thả, nét mặt vui thích lại hiện rõ.
- Em thú vị hơn ta nghĩ nhiều.... Nhưng để thằng em ta chăm sóc hộ thế là đủ rồi. Giờ ta nên đưa em về bên cạnh ta. Là Chấn Nam nên ta tin em còn-nguyên-vẹn!
..........
Chấn Nam ngồi xuống sàn, nơi Hải Băng đang mải mê chơi xếp hình.
- Em xếp được một nửa bức tranh rồi. Không xếp lại lần nào phải không?..... Một người bình thường muốn xếp được nửa bức tranh phải mất ít nhất 3 tháng, còn em chỉ cần 2 tuần .......... Em thông minh đến độ nào nhỉ? Băng.......
Nam có thể ngồi yên hàng giờ nhìn Băng ngủ hay tập trung làm 1 việc gì. Cả Nam và chú chim Palila.
............
Chấn Phong ngồi trước máy tính kiểm tra hệ thống an ninh. Tay quản lí bước vào.
- Có thông báo từ nội gián: CIA đã vào cuộc........
- Em biết cho sử dụng hệ thống an ninh năng lượng mới là coi như chấp nhận đối đầu với CIA. Nhưng chúng ta nên đề phòng mọi thứ. CIA là 1 kẻ thù lớn và siêu phàm.....
- Nếu là phe địch việc đầu tiên em làm là tìm hiểu về hệ thống an ninh của ta. Chừng này thì chúng thừ dư chứng cớ để bắt người vì tội *********. Nhưng chúng sẽ không làm việc thiếu sót vậy. Chỉ có hai cách để tìm hiểu và phá
hỏng an ninh: hack-cơ vào máy chủ và tìm cách phá hủy bức xạ năng lượng..... Đương nhiên, em hoàn toàn tin vào khả năng của cậu chủ. COn mắt nhìn người của ông chủ không bao giờ sai!
.....Một buổi bình minh. Ngoài ban công, nắng mới tràn xuống khuôn viên cây cỏ, xua tan bóng tối ngự trị khắp không gian. Nắng trườn trên thành ban công, nhẹ nhàng trượt trên mái tóc dài thật dài của ai kia.
- Nếu lạnh. Ta sẽ đưa em về phòng.
Băng đang ngồi dưới đất, dựa đầu trên Chấn Nam. Nhỏ khẽ lắc đầu, mắt nhìn trân trân vào bóng mặt trời với một vùng loang đỏ phía đằng đông,.... Nam rút chiếc khăn giấy trong túi, khẽ lau những giọt mồ hôi lấm tấm trên trán Băng:
- Em bướng quá. Chưa lúc nào chịu nghe lời ta.
-....
- Em yêu bình minh thế sao? Ta cũng vậy...... Ở trong khu biệt này, ta thấy thật ngột ngạt.
-.....
- Ngoài kia, cuộc sống vẫn tấp nập, bận rộn và bình yên ngày qua ngày. Em có hối hận không? Vì đã theo cha ta vào đây?....
Băng lại khẽ lắc đầu.
- Ta luôn có em bên cạnh. Đã có lúc ta tự hởi mình, liệu có phải giấc mơ không?.......Lúc nào em sẽ rời xa ta?.......Ý định của cha khi mang em tới đây, ta rõ hơn ai...... Mất em để giành được vị trí thừa kế..... ta không làm được.....không thể làm được.....
-.....
- Dù không nói nhưng em cũng hiểu phải không?.......ta......yêu.......em......
......
8h tối...... Bạn đang đọc truyện được copy tại TruyệnYY.com
Quản lí của Chấn Nam vào phòng 103. Nam đang mai đọc tiếp cuốn sách y học trong phòng đọc.
- Cậu chủ! Tôi có làm phiền không?
- Không sao. Nói đi.
- Liên Bang muốn mời cậu chủ chế tạo tiếp M1xx với sự cung cấp miễn phí nọc răn runi và tiền công không nhỏ khoảng 200 000USD.
- Được rồi. Ta sẽ suy nghĩ.
- Tôi nghĩ cậu chủ nên lam vì hoàn toàn có lợi cho ta. Vị trí của cậu chủ sẽ được nâng cao và còn có thêm lượng tài khoản lớn.
- Ta biết phải làm gì. Những thứ ta làm ra thu về nguồn lợi lớn đối với ta, nhưng cướp đi máu và nước mắt của hàng ngàn người. Tất cả là tội ác!
- Cậu chủ nên nhớ mình là ai, mình sinh ra ở đâu và sống để làm gì. Nếu không, hãy nhớ cậu là con trai Lâm Chấn Đông!
- Ngươi không nói đến những điều đó không được sao?
- Chắc cậu chủ biết CIA đã vào cuộc. Đến giờ thì hoặc là tiến lên hoặc là thất bại, hoặc sống hoặc chết. Cậu chủ không có quyền dừng lại đâu!
- Ta muốn yên tĩnh, ngươi ra đi.
- Cậu chủ....
- Ra đi!
... Chấn Nam gục đầu xuống bàn, càng lúc càng thấy mỏi mệt với cái danh con trai Lâm Chấn Đông.....Một lát, Nam đứng dậy, gấp cuốn sách dày lại và cầm nó lên cất vào giá sách....... Trong phòng đọc, 1 khoảng không gian lớn được kê rất nhiều tủ sách xếp thành hàng, chủ yếu là sách y học và sách khoa học hạt nhân.
Nam lần tay trên các ngăn đầy sách của 1 chiếc tủ lớn, dừng lại tại 1 chỗ trống. Cậu định cho quyển sách vào thì bỗng thấy qua khe tủ trống ấy, phía bên kia tủ sách. Hải Băng đang ngồi dựa vào chiếc tủ khác, ngủ, trên tay vẫn ôm một cuốn sách dày. Nam cứ nhìn thế 1 hồi lâu, .... chợt mỉm cười. Cậu vòng đi ra đằng sau tủ sách. Nam cởi áo khoác đắp lên người Băng, hết sức dịu dàng.... Cậu ngồi xuống, từ từ đưa tay vuốt nhẹ tóc mái của Băng, khuôn mặt này, ngắm mãi không thấy chán, đẹp vẻ đẹp thuần khiết và cuốn hút đến khó hiểu. Nam cúi xuống, ý định sẽ hôn lên trán người con gái ấy một cái hôn thật nhẹ nhàng.....
Cạch......
Nam khựng lại. Có tiếng mở cửa ngoài phòng khách. Cậu đứng dậy, không quên đưa tay đắp lại chiếc áo khoác cho Băng.....Ra phòng khách, cậu thấy Thụy An đang lom khom, rón ra rón rén bước vào.
- Em.... là gì thế?
- Á.....cậu.....cậu ba.....- An giật nảy người, không biết chiu đầu vào đâu cho đỡ xấu hổ.
- Định ăn trộm gì sao?
- Dạ?!! À không.....em....em......không phải đâu cậu ba.....em định ăn trộm......à không phải, khổng phải ăn trộm......
- Sao lại phải cuống lên thế. Ta chỉ đùa thôi.
- Đùa..... đùa ạ!!!?
- Em tìm Hải Băng phải không? Nhưng cô bé lại ngủ mất rồi.
- Sao suốt ngày hết ngủ lại ăn, cậu ba phải nghiêm khắc lên mới được.
- Ừ. Ta sẽ thử. - Nam chợt cười.
- Cậu ba cười đẹp trai ghê!..... Mà em không đến tìm Băng, em đến tìm cậu ba mà.
- Tìm ta sao? Có việc gì không?
- Em .....muốn hỏi một chuyện....nhưng không biết.....
- Không sao. Em cứ nói đi.
- Hồi trước.... hồi em còn là một đứa trẻ lang thang chưa được ông chủ đem về ấy.
- Ừ. Rồi sao?
- Em.....em có 1 lần bị bọn buôn người bắt cóc, nhưng ngày đó đã có 1 chú cứu em. Chú còn đỡ cho em 1 nhát dao chí mạng nữa. Nếu không có chú ấy, em chẳng sống được đến bây giờ.
- Tội nghiệp. Không có ba mẹ chăm sóc thì đáng thương lắm.
- Cảm ơn cậu ba quan tâm.
- Có gì đâu... nhưng em muốn hỏi ta chuyện gì?
- À, suýt quên việc cần hỏi (hì)...... việc cũng lâu rồi,nhưng em muốn biết an nhân ngày đó là ai, giờ sống ra sao. Em nghĩ có thể cậu ba biết vì ngày đó, trông chú ấy có vẻ có địa vị xã hội, lại được một chú đi cùng gọi bằng mật danh nên chắc công việc đang làm rất quan trọng, có khi quen ông chủ cũng nên.
- Nhưng em còn nhớ mặt mũi không? CŨng gần 10 năm rồi ta không chắc sẽ nhơ ra được là ai.
- Có lẽ bây giờ chú ấy thay đổi nhiều, nhưng em còn nhớ mật danh mà đồng nghiệp gọi chú ạ.
- Là gì?
- Hunter ạ!
Nam chợt sững người.
- Hunter?
- Vâng..... Cậu ba quen sao?
- À không. Ta không quen nhưng ta biết 1 người tên là Hunter.
- Thế ạ. Là người thế nào? Làm gì và giờ sống ra sao ạ?
- Ông ta..... là điệp viên của CIA.
- CIA...- An trợn tròn mắt.
- Phải. Ông ta ngày đó làm việc cho CIA được hơn 10 năm, lập được rất nhiều chiến công lớn. Một điệp viên mà bất kì tổ chức tội phạm quốc gia nào cũng ngại đụng mặt.
- Thì ra thế....... Em lại nghĩ chú ấy giống như ông chủ.
- Em biết ba ta làm gì sao?
- Dạ? À.... làm bất động sản phải không ạ?..... Thì ra chú ấy giỏi vậy. Giá em được gặp lại để cảm ơn 1 câu.
- Không được đâu! Hunter...... chết rồi.
- Chết rồi?
- Phải. Chết cách đây gần 10 năm.
- Tại sao chết ạ?
- Chuyện này......
- Cậu ba biết phải không? Nói cho em đi. Sao chú HUnter chết?
- Ta.....
- Hunter-là-ai?
Cả Chấn Nam và Thụy Băng cùng quay lại. Từ phòng đọc, Băng đang bước ra. Nam tiến lại gần Băng.
- Em không ngủ nữa sao? Muốn ăn j không?
- Ăn nhiều thế phát phì ra đấy ạ!- An chen vào.
Nam cười: - Vậy sao. Ta không thấy....
- Chấn- Nam!!!
Giọng Băng hơi dặn xuống.
- Trời! Trời! Ai cho bạn gọi tên cậu ba hả? Sao có thể gọi trống không 1 cách xấc xược như thế hả?
Nam đưa tay kéo cổ áo chiếc áo khoác cho Băng lại, nhẹ nhàng khuy vài cái.
- Không sao. Thích gọi thế nào cũng được.
- Sao lại thế được ạ. Quá xấc xược và hỗn láo. Dù không phải ng làm đi nữa thì......
- Ta bảo không sao! Em có thể về, lần khác ta sẽ nói tiếp chuyện ban nãy, được chứ?
- Nhưng..... à vâng ạ.....
An quay đi, vẫn còn đang khó chịu với cô bạn ngỗ ngược. Nam quay lại nhìn Băng.
- Xin lỗi vì đã lơ đễnh với em - Nam kéo tay BĂng vào phòng ngủ phía trong.....
- Ta không muốn nói cho An về cái chết của Hunter, bởi ..... chính tay cha ta ,.....đã giết Hunter!
7h sáng mai..
- Không sao đâu cậu ba!
- Sao lại không sao. Nhỡ ốm nặng hơn thì sao? Lát nữa ta sẽ bảo quản lí mang thuốc qua đây cho em.
- Em.....cảm ơn cậu ba....
- Có gì đâu. Hôm nay em cứ nghỉ đi cho khỏi ốm đã.
- Vâng !!( hix... iu cậu ba ghê...)
Chấn Nam định trở lại bàn ăn thì Kiều Như chạy đến.
- Cậu ba. Có gì ở trong phòng bếp....
- Làm sao?
- Có gì cứ..... cứ kêu kẹt kẹt từ hôm qua ạ.....
Cả đám giúp việc nhao nhao lên:
- Đúng ạ. CÓ gì ghê lắm.
- Không biết là gì. Cứ kêu mãi...
- Được rồi. Để ta vào coi..... Em có chắc ở trong phòng bếp không?
- Em không biết nữa. Hình như là thế...
Trong khí Chấn Nam vào đám giúp việc chia ra đi tìm xem thứ gì cứ phát ra tiếng kêu kì lạ không dứt, thì Băng..... vẫn ăn từ tốn ở bàn ăn.
- Em chẳng thấy đâu cậu ba. Hôm qua cũng tìm rồi.
- Em cũng chẳng thấy.
- Các em cứ ồn ào thế làm sao ta xác nhận được tiếng kêu từ đâu ra.
- Em chẳng thấy mà.
- Thôi nào. Các em ồn quá....
"- hí hí. Cậu ba đẹp trai dễ sợ.
- Yên đi, tìm đi coi nào.
- Nhìn kìa , cậu ba dễ thương chết được....."

- Giống như tiếng cửa phải không? Ở đâu nhỉ?
- Tụi em không biết ạ!
- Ta biết là các em không biết rồi..... Đừng rì rầm về ta nữa....
- Vâng ạ!!
Mộ cô giúp việc liệng qua bàn ăn, nguýt một cái dài......
- Ai cũng lo việc, có mỗi mình vẫn ăn ngon ngủ kĩ, thật không biết xấu hổ.
Hải Băng đặt dao dĩa xuống, lấy khăn lau miệng rồi đứng dậy....... Nhỏ chợt nhắm mắt, hết sức tập trung
.........." Kẹt ! Kẹt !Kẹt........."
Tiếng động thoảng qua từ đâu đó rất gần. Băng bước đi.... bước từng bước chậm rãi, vẫn nhắm mắt và cảm nhận.... Chân nhỏ chợt dừng lại..... Từ từ mở mắt và ngước lên..... Phía trên gần trần nhà, chỗ góc khuất dẫn vào khu bếp........ Một chiếc cửa sổ kính vuông vức bị long ra..... đang long ra..... dần....dần.....tiếng kêu phát ra ở đây!
Chấn Nam ra khỏi bếp: " Chắc không phải trong bếp rồi....."
- Băng. Em làm gì ở đó vậy?
Băng đang ngước lên và chăm chú nhìn vào chiếc cửa sổ kính, Nam cũng nhìn lên. Lập tức hiểu ra ngay vấn đề. Đám giúp việc kéo ra, chưa biết có chuyện gì.........
Bỗng, chiếc cửa long ra mạnh hơn.........chiếc bản lề bật ra khỏi tường.......Băng vẫn đứng nguyên đó, mắt trân trân nhìn lên cửa sổ sắp rơi xuống đầu mình.....và......
- Cẩn thận! Tránh ra đi!
....Xoảng....ng....
Những mảnh thủy tinh bắn tung tóe, khung cửa bằng gỗ văng ra xa..... ĐÁm giúp việc trợn tròn mắt, đứng như chôm chân xuống đất....
Cả cửa sổ kính rơi xuống đập và đầu vào lưng..... Chấn Nam! Cậu đã lao ra, ôm lấy Hải Băng trong tích tắc.
....
- Em không sao chứ? Không bị thương ở đâu chứ?
Nam nhìn khắp người Băng, vẻ mặt lo lắng.
- Em có đau chỗ nào không? Nói ta nghe đi......
Không đáp lại, không nhìn Nam, Băng từ từ đứng dậy, mắt ngước nhìn chỗ khảng trống tường phía trên, nơi chiếc cửa sooe vừa rơi ra..... nhìn vô cùng tập trung và chăm chú.....
- Cậu.... cậu ba....
- Máu....cậu ba....đằng sau.....
- Mẹ ơi.....máu.....máu......
Mấy cô giúp việc đứng đờ ra, miệng lắp bắp, vẻ mặt hoảng hốt đến nỗi không biết làm gì hơn....
Như gắng bình tĩnh lại, tiến đến chỗ Nam, mặc dù tay chân muốn run lên.
- Cậu ba.....vết thương......máu....nhiều....
Nhưng Nam không để ý Như nói, cậu đứng dậy và tiếp tục nhìn Băng, vẻ mặt lo lắng:
- Em....thật sự....không sao chứ?
Hải Băng chăm chú nhìn ô trống trên cao, chợt cúi xuống, quay người,....định bước đi.....
- Cẩn thận. Rất nhiều mảnh vỡ dưới chân em.
- Về phòng thôi!
Miệng Băng nói ra, nhưng vẻ mặt như không quan tâm mình nói gì. Bộ não nhỏ đang suy nghĩ về điều khác. Và chân thì vẫn bước đi, về phía cửa phòng ăn......
Đám giúp việc lại một lần nữa trợn mắt.... nhìn theo Băng.....Chấn Nam cũng từ từ bước theo luôn....
- Cậu....cậu ba.... vết thương....
- Dọn đống thủy tinh đi!....
Như gần như nghẹn họng.....
cứ đứng trân trân nhìn đằng sau Nam......Máu từ đầu và lưng chảy xuống..... thẫm đẫm mảnh áo đằng sau.....
......

Thiên Thần Bóng Tối - Chương #13


Báo Lỗi Truyện
Chương 13/48