Chương 12




"................3 năm sau.........."
Ô tô cảnh sát réo còi inh ỏi, đậu....... trước cổng khu biệt thự.
2 điều tra viên của cục cảnh sát Fensico bk vào phòng khách. 1 ng giơ tấm thẻ đeo trước ngực lên:
- Tôi là điều tra viên, mong 2 ng hợp tác.
Chấn Khang vẫn đọc cuốn tạp chí, chân gác lên bàn, không quan tâm tới cảnh sát thành phố. Chấn Nam đẩy ng đứng dậy, bk lại phía 2 điều tra viên:
- Xin lỗi. Tôi có nghe ng thông báo rồi. Nhưng thực sự chúng tôi không hoan nghênh sự có mặt của 2 vị... không biết 2 vị đến có chuyện j nghiêm trọng?
- Không phải tổng thống, không phải quan chức cấp cao mà cần ng canh cổng có phải là điều mà cảnh sát cần lưu tâm không?
- Tôi muốn biết điều luật nào của quốc gia qui định nhà ng dân không được có ng bảo vệ? Điều tra viên của cục cảnh sát đến nhà dân để hỏi về chuyện này, có phải là lố bịch lắm không?
Chấn Khang đang ngồi trên ghếm cười khẩy 1 cái, lẩm bẩm:" Khỏi làm cảnh sát nữa, đi làm ng mẫu có khi được nhiều tiền hơn"
Chấn Nam hơi quay đầu:
- Anh cả. Nghiêm túc chú đi.
Nữ điều tra viên có vẻ khó chịu, liền sẵng giọng:
- Vậy tôi sẽ không vòng vo nữa. Tôi đến để lục soát khu biệt thự này. Chúng tôi nghi ngờ khu biệt thự có tàng trữ hàng trắng và vũ khí. Lâm Chấn Đông bị tình nghi có liên quan đến 1 đường dây buôn lâu và sản xuất hàng trắng.
- Lệnh lục soát đâu? Nếu không có lệnh lục soát tôi sẽ kiện các vị tội xâm phạm dân bất hợp pháp.
- Chúng tôi ở trong đội điều tra tội phạm... và không cần thiết phải xin lệnh.
- Không có lệnh lục soát vậy chứng cớ nào kết tội khu biệt thự này có tàng trữ hàng cấm?
- Chứng cớ chính là thứ được giấu trong khu biệt thự.
Chấn Nam hơi mỉm cười lùi lại vài bk ngồi xuống ghế.
- Vậy thì 1 là các vị ra khỏi đây ngay lúc này, 2 là các vị lên tòa nói chuyện với luật sư của tôi. Không có lệnh lục soát, không có chứng cứ, vô cớ công vào nhà ng dân kết tội. Tôi không chắc các vị còn giữ được tấm thẻ cảnh sát trước ngực được bao lâu.
2 viên cảnh sát liếc nhìn nhau rồi kết 1 câu trước khi quay ra cửa.
- Tôi sẽ trở lại sớm với lệnh lục soát khu biệt thự của Lâm Chấn Đông.
.........Khang quăng cuốn tạp chí lên bàn, rút di động từ túi ra:
- Tiễn chúng đi và khử lũ chó săn trước khi chúng về cục.
Xong, Khang nằm kềnh xuống ghế sô pha dài, nhắm mắt, lảm bẩm:
- 1 lũ ngốc tự hại mình. Chuyên viên điều tra sao? Chúng không biết động não tí nào.
Nam ngồi trên ghế, hơi nhíu mày:
- không đâu. Điều tra viên của cục cảnh sát.... không thể hành động thiếu sót vậy.
Nam rút di động bấm số.
- Xử lí cho cẩn thận vào. Và kiểm tra xem trên ng họ có thiết bị dò phân tử khí hay những j tương tự không?
.........
- Nếu lần sau có cảnh sát
thành phố đến, không cần thông báo đâu. Cần thì chĩa súng vào!
Nam bỏ dt xuống, bấm số khác.
- Chuyển máy cho tôi đến cục trưởng. Nói rằng con trai Lâm Chấn Đông cần gặp.
.......
- Chào ngài. Tôi là Lâm Chấn NAm.
-.....
- Đã có ng của cục đến khu biệt thự của chúng tôi với yêu cầu lục soát và những lời kết án cha tôi vô cùng nghiêm trọng. Tôi thật sự không hài lòng vì điều đó.
-.....
- Đó là chuyện ngài quản lí cấp dưới. Nếu cha tôi biết được ông đã bị chuyên viên cảnh sát gọi tên như 1 tội phạm, ngài nghĩ sao?
-....
- Cắt chức ư? Được thôi, neeys 2 vị cấp dưới của ngài còn sống để trở về cục! Tôi không muốn mất thời gian của ngài nên sẽ nói thẳng luôn. Nếu chuyện này xảy ra 1 lần nữa, cái ghễ ngài đang ngồi chưa chắc còn giữ vững đâu. Đây không phải là lời đe dọa!.......... Chào ngài!
Nam tắt di động, khuôn mặt trở nên đăm chiêu:
- Ba đã thâu tóm được toàn bộ thành phố này nên cảnh sát Fensico không phải vấn đề. Vấn đề là có khi nào CIA một lần nữa nhảy vào can thiệp?
Chấn KHang vẫn nằm dài trên ghế sô pha:
- Chẳng phải CIA không có động thái j sao? Vụ Hunter gần 10 năm trước đã quá đủ để bọn chó săn co vòi lại.
- Không nên xem thường kẻ địch, CIA không đơn giản vậy đâu. Về cái chết của Hunter gần 10 năm trước, e không được tham gia. Nhưng e biết, mất đi bộ não siêu phàm ấy là 1 tổn thất lớn của quốc gia.
.............5h chiều. Phòng 72. KHu B
- Vẫn tập luyện tốt chứ?
- Vâng, cậu 3!
Chấn Nam ngồi trên chiếc ghế tựa, măt nhìn nhóm sát thủ đang luyện tập.
- Đây là 24 sát thủ chuyên nghiệp, đảm bảo trung thành và không sai sót trong bất kì 1 nhiệm vụ quan trọng nào, cũng là 24 tên máu lạnh nhất được cậu cả chọn từ "lũ chó hoang".
- Nếu là a cả thì ta không có ý kiến. Về tiền án của chúng?
- Tất cả đều là tội phạm quốc tế đã hoặc đang bị phát lệnh truy nã. Nhưng tên này vô cùng nguy hiểm, nhưng theo tôi thấy thì đã phần nào bị cậu chấn Khang thuần hóa.
- Vậy nhóm sát thủ cứ giao lại cho quản lí của anh cả. Ta cần ngươi là 1 số việc trong thời gian tới.
- Vâng!!!
- Ư aa...aa......
Tiếng hét man rợn của 1 tay sát thủ vang lên. Chấn Nam lập tức đứng dậy và tiến nhanh lại.....
Tên sat thủ bị lưỡi dao sượt qua cánh tay, máu chảy đầy bàn tay, hắn lăn lộn dưới sàn . Nhưng không có vẻ vì đau đớn mà vì lí do khác làm hắn gần như nổi điên lên. Đám sát thủ đứng lại thành mấy hàng. Chấn Nam nhìn tên đang lăn lộn dưới đất nhíu mày.
- Chắc không tập trung nên đã bị đối phương tấn công. KHÔNG có j đâu cậu 3!
- Không! Hắn không đau đớn, hắn đang lên cơn!
Tay quản lí trợn mắt nhìn cậu chủ. Chấn Nam đưa tay rút ra khẩu súng ngắn và hướng thẳng vào mặt tên sát thủ:
- Sử dụng heroin. Ngươi không đáng
được sống tiếp!
Tên sát thủ quằn quại, cố rướn ng lên, mặt hắn đầm đìa mồ hôi.
- Cậu.....chủ.....em....em....sẽ....cai....em.....
- Ng không phải đã biết quy định sao? Ta không thể tha thứ cho những kẻ coi thường quy tắc ta đặt ra!
Nam lên đạn, đôi mắt trở nên sắc sảo hơn và chuẩn bị bóp cò.....
-Em....em....xin lỗi.....xin tha lỗi.....cho em.....
Tên sát thủ như gào lên, ng run lên từng hồi và nhìn Chấn Nam bằng ánh mắt thảm thiết.
Trong 1s, Nam chợt thấy xao dộng, ngón tay đặt vào cò súng thả lỏng ra, cánh tay từ từ buông xuống.....
- Ngươi không muốn chết.....tại sao còn.....
Pằng! Pằng!
2 phát súng liên tiếp, 2 viên đạn vút đến, xuyên vào 2 con mắt tên sat thủ, xuyên qua não vào cắm phập xuống sàn với tốc độ chóng mặt. Từ 2 hốc măt tên sát thủ, máu phụt ra tung tóe, hắn chưa kịp kêu lên thì đã gục xuống.
Chấn Nam dứng như trời chồng, đôi mắt mở ta nhìn tên sat thủ chết ngay trước mặt mình. Bàn tay cầm súng khẽ run lên.
- Tuyệt vời! Khẩu K115 này có khi sẽ được giải Nobel về Khoa học vũ khí tối tân với lực phóng ra cực lớn. Tốc độ đạn là 5km/s trong không khí. Và có thể xuyên qua bức tường sắt dày 1m trong t/g 1/1 tỉ s.
Chấn Khang quay quay khẩu súng trên tay, tiến lại phía Chấn Nam. Nhìn cậu e vẫn chưa hết bàng hoàng, Khang chợt cười 1 tiếng.
- Với những tên thế này, khỏi nói nhiều, tốn t/g. Mày không làm thì a làm hộ cho nhanh. Coi như thử nghiệm luôn khẩu K115 này.
Nam đã lấy lại bình tĩnh và quay sang nhìn a trai.
- Nhưng đây là 1 trong những tên sát thủ có khả năng mà a đã chọn.
- Sao? Mày có đề nghị j về cách a quản lí kẻ dưới àh?
Chấn Khang chỉ tay vào đám sat thủ mắt vẫn nhìn chằm chằm e trai.
- Chúng mày! Còn tên nào muốn làm trái quy định?
Lập tức 23 tên còn lại quỳ xuống, cúi đầu và đồng thanh: - Không! thưa caaucj chủ!
Khang mỉm cười rồi quay ng đi.....
- Dù có năng lực thì mày hãy cố gắng xứng tầm làm đối thủ của anh, để kế thừa vị trí của cha, e trai ạ!
- E chưa bao h coi a là đối thủ!
- Tốt thôi! Dù sao mày cũng không bao h vượt qua được a.
- E không nghĩ mình có thể vượt qua được sự tàn bại của anh. Nhưng......e sẽ cố......
- Vậy...... mày cứ cố đi. Và cẩn thận đấy! sẽ có 1 ngày, anh..... cướp hết những j thuộc về mày, tất cả.....
Chấn Khang lại chợt cười, chân cậu bk khỏi phòng 72.....
....Nam chậm rãi bk trên hành lang, vẻ mặt thẫn thờ. Ở ngôi nhà này, cậu hay có cảm giác ngột ngạt. Điều này không được học nhưng chính 3 cậu chủ nhà Lâm Chấn vẫn rõ hơn ai hết. Cuộc chiến tranh quyền giữa các anh em sẽ kết thúc khi vị trí ng kế thừa được định đoạt. Và khi ấy, những kẻ thừa kế muốn vị trí của mình vững trải thì phải giết chết những ng còn lại! Như Lâm Chấn ĐÔng gần 30 năm về trước đã tự tay kết liễu 2 ng anh ruột của mình!
Thực ra, suy nghĩ của Chấn Nam là lên nắm quyền để giúp đỡ cha, cậu chưa từng nghĩ sẽ giết hại 2 anh...... Nam dừng lại trước cửa phòng mình, đẩy cửa vào..... Cậu dựa lưng vào tường, thở dài 1 tiếng, cơ thể cảm thấy mệt mỏi. Căn phòng khách rộng thênh thang, ngập ánh đèn vang ấm áp. Nam đưa mắt nhìn..... dừng kaij tại chiếc bàn kính. 1 cô gái đang đứng dựa bàn, mải miết nhìn chú chim Palila nhảy nhót trong lồng. Cô gái mặc chiếc vảy ngủ trắng mềm mại như lụa, có mái tóc dài thật dài xõa xuống lưng, bàn tay với những ngón dài như búp măng khẽ đưa lên chạm nhẹ vào thanh sắt của chiếc lồng chim. Nam hơi nghiêng đầu, đôi mắt mải nhìn ng con gái đó, thật lâu.....
- Em.... ăn tối ....chưa?
Lời Chấn Nam phát ra đủ để nghe được, nhưng ng congais ấy vẫn lặng yên ngắm chú chim, như chẳng nghe thấy ai nói j. Nam nhíu mày, hơi dằn giọng xuống:
- Hải -Băng!!!
Lúc này cô gái mới từ từ quay lại, nhẹ nhàng đưa đôi mắt nhìn về phía Chấn Nam. Đôi mắt nâu to, trong và sâu như làn nước dưới đáy hồ đêm trăng.
Đôi lồng mày mảnh, dài và cong như đuôi phượng. Chiếc mũi nhỏ cao và thẳng. Cái miệng xinh xắn, ươn ướt đỏ như thoa son, nổi bật giữa làn da trắng ngọc ngà..... Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.
Đôi mắt ấy nhìn thẳng vào Chấn Nam, luôn là vậy, cái nhìn khó hiểu..... Trái tim Chấn Nam chợt đập lạc 1 nhịp..... Chân cậu từ từ bk lại, đứng trước mặt cô gái.
- Đến khi nào, e mới không phớt lờ lời ta.... nữa đây?- Nam đưa mấy ngón tay nhẹ nhàng vuốt mái tóc của Hải Băng. - Em ....ăn tối chưa?
Băng khẽ lắc đầu.
- Em... đói không?
Vẫn 1 cái lắc đầu.
- KHi nào e mới tự nói ra suy nghĩ của mình? Và khi nào.... e mới hết làm ta lo lắng đây?
Nam vòng tay nhẹ nhàng đẩy Hải Băng lại gần và 2 tay ôm lấy Hải Băng trong lòng mình..... Nam nhắm mắt cảm nhận mùi hương dịu dàng trên mái tóc người con gái ấy.
- Hôm nay.... ta thật sự thấy mỏi mệt. Con đường ta chọn dường như không thấy điểm dừng. Rất nhiều giống tố. Rất nhiều thử thách. Rất nhiều nổi đau..... Chỉ khi ở bên e thế này.... ta mới thấy.... bình yên.
........

Thiên Thần Bóng Tối - Chương #12


Báo Lỗi Truyện
Chương 12/48