Chương 11



................
Trước khi học chuyên sâu ngành nghiên cứu và chế tạo y học hạt nhân. Nam đã có 2 năm học y. Cậu vẫn hay đọc sách về y học và nghiên cứu về 1 số loại thuốc và bệnh của con ng. Nếu không phải vì giúp cha, cậu muốn đi du học và trở thành 1 bác sĩ giỏi, 1 chuyên gia nghiên cứu y học tổng hợp....
Chấn Nam bơm thuốc kháng viêm vào dịch chuyền, quay ra nhìn Hải Băng, cô bé vẫn ngủ thiếp. Nam lau mồ hôi trên trán và kéo ghế ngồi. Rốt cuộc cũng đã xử lí được vết thương. Nhưng điều Nam bận tam bây h không phải vết thương đó nữa.....
- Cậu chủ đang nghĩ chuyện j vậy?
- Bất kì 1 loại máu thông thường nào cũng không thể làm tan thuốc kháng viêm, chưa nói là liều cao.
- Có j nghiêm trọng sao?
- Có thể ngươi thấy bình thường nhưng ta thấy vô cùng bất an...... Với 1 ng thường chảy máu, phản ứng đầu tiên là lấy tay bịt lại cầm máu. Nhưng máu chảy rất nhiều, tay cô bé vẫn rất sạch, trừ 1 chút máu rớt xuống.
- Ý cậu chủ là cô bé không nhận ra mình bị thương?
- Không cảm thấy đau thì đúng hơn..... Winter, ngươi thấy trong khu biệt thự nhiệt độ về đêm thế nào?
- Mát mẻ. Thỉnh thoảng hơi lành lạnh.
Nhưng ng cô bé lạnh toát và run lên bần bật.... Không phải vì vết thương bị nhiễm trùng như ta nghĩ, khi tăng nhiệt độ trong phòng, cơ thể cô bé đã ấm lên.
- Rốt cuộc.... cậu chủ đang định nói điều j?
- Tất cả những bieur hiện đó là triệu trứng của Smith-agen , 1 trong những căn bệnh hiếm gặp nhất trên thế giới và hiện chưa có thuốc chữa!
Smith-agen là căn bệnh do biến đổi gen thứ 17, nó làm thay đổi trậtt tự 1 số cấu trúc ADN dẫn đến 1 số bất thường của cơ thể như làm yếu xung thần kinh cảm giác hoặc mất hoàn toàn cảm xúc chi phối bởi não bộ, làm kích thích sự sản sinh của bạch cầu trong máu, làm mất khả năng điều hòa nhiệt độ cơ thể, nhất là khi nhiệt độ bên ngoài xuống thấp đột ngột...... và 1 số biểu hieenj suy giảm chức năng khác tùy từng ng mắc phải.
- Nếu tôi không nhầm thì đó là căn bệch mất ảm giác.
- Bởi không có cảm giác đau đớn nên ng bệch không biết mình gặp nguy hiểm. Ta không tìm hiểu về căn bệnh này nhưng ta biết nguy hiểm lớn nhất của căn bệnh này là phản ứng chậm hoặc không thể phản ứng với nhiệt độ bên ngoài của ng mắc phải. Chỉ cần nhiệt độ xuống đến 20 độ, cơ thể sẽ lạnh buốt, tê cứng và khó thở. Nếu tình trặng kéo dài sẽ dẫn đến tử vong!
Nam ngồi dưới ghế, 2 tay đan chéo nhau, vẻ mặt vô cùng căng thẳng
- Dù sao cũng chỉ là suy đoán của ta. Hi vọng là không phải sự thật.
- Nếu là thật, có nên nói với ông chủ.....
- không!
- Cô bé không đơn giản là ng ông chủ mang về mà còn là yếu tố quyết định thắng bại trong cuộc chiến giữa cậu chủ và 2 anh. Tôi nghĩ ông của và cậu cả, cậu 2 cũng có quyền được biết.
- Nếu ngươi nói ra điều j, ta sẽ không đảm bao ngươi còn sống được bao lâu!
Chấn Nam liếc nhìn tay quản lí với 1 ánh mắt quyền lực. tay quản lí lập tức cúi mặt, không tranh cãi j thêm.
Nam đứng dậy, tiến lại phía giường mình, nơi Hải Băng đang chuyền dịch
- Không cần biết sau này sẽ thế nào nhưng từ h, ta sẽ là ng bảo vệ và đảm bảo sự sống cho cô bé, bằng bất cứ giá nào.
- Chỉ cho đến ngày cô bé tròn 17t thôi thưa cậu chủ!
Phải. Đó là 1 nửa suy nghĩ của ta bây h.
- Còn sau này?
- Ta không chắc.....
Nam kéo tâm chăn lên ngang ngực cho cô bé đang mê man và nhìn cô bé với ánh mắt dịu dàng đầy lo lắng.....
Nam cầm tay Hải Băng đưa lên và bỗng nhận ra trong bàn tay ấy có chiếc hộp trong suốt. Nam lôi chiếc hộp ra.... bật nắp hộp theo cảm tính, từ từ đưa miệng hộp lên gần mặt, khẽ hít 1 hơi dài......
- Zkilico?...
..........
- Thuốc chưa đóng nhãn sao?
- Zkilico chưa được viện hàn lâm khoa học cho phép sản xuất vì sự nguy hiểm của nó. Công dụng làm ổn định tinh thần, giảm ức chế thần kinh và căng thẳng não bộ. Nhưng chỉ có ng có hệ thần kinh điều khiển trung ương não bộ cực tốt mới sử dụng được, còn ng bình thường sẽ rất dễ rơi vào tình trạng hoảng loạn dẫn đến phát điên.
- Cậu chủ đang định nghiên cứu cách chế tạo à?
- Không. Là ta tìm thấy trong tay của cô bé!
- Cô bé? .... Không phải thuốc chưa được phép sản xuất sao? Cô bé lấy ở đâu ra được chứ.
- Đó mới là điều ta ddng suy nghĩ. Gần hết thế giới này chưa biết đến loại thuốc Zkilico. Muốn có nó chỉ có thể thông qua viện hàn lâm. Và giá thuốc của loại thuốc chưa được chấp nhận sử dụng thì không dễ thở chút nào. Chưa kể đến không phải ai cũng giao dịch được với viện hàn lâm, ngay cả với ta cũng là khó khăn lớn.
- Vậy cô bé làm sao có được?
- CŨng có thể lấy từ chỗ 2 anh của ta. Nhưng, 1 trong 2 anh của ta sao lại phải sử dụng loại thuốc nguy hiểm này? Và tại sao, cô bé ấy biết về công dụng của thuốc?... Nếu cơ thể cô bé sử dụng được loại thuốc này...... thì là cả 1 vấn đề khiến ta suy nghĩ .....
..........
"- Con gái ba thích đọc sách sao? Ba ra thư viện công cộng mượn vài cuốn tr cổ tích nhé?
- Không cần ạ.
- Vậy vài cuốn về khoa học?
- Không cần, con đọc hết sách ngoài thư viện ấy rồi.
- Vậy sao?.... Ba thật vô tâm. Không biết con gái ba thông minh đến thế. Hôm nay cô giáo gọi cho ba, bảo con ở lớp quá xuất sắc, cô muốn con chuyển lên cấp trung học cho vừa tầm. Con đã tự học tất cả sao?....
- Ba ồn quá! Con đang đọc sách....
- Ôi.... con gái 8t của ba.... a ôm nào.....
- Con ngạt thở mất!
- Lớn lên con sẽ
thông minh như mẹ con.
- Không phải như ba sao?
- À... cả ba nữa.. hahaha.....
......
- Băng này? ba yêu con lắm.
- Ba sến quá!
- Ba rất rất yêu con, ba cũng rất rất yêu mẹ.
- Đã xảy ra chuyện j với ba àh?
- Ba có thể..... phải đến 1 nơi rất xa....
- Ba xuất cảnh sao?
- Không.... là đến 1 nơi..... nơi có mẹ của con....
- Ba .... nói..... j vậy?
- Con gái rất hiểu chuyện nên ba mới nói. Con cũng biết phải không? Công việc ba làm vô cùng nguy hiểm.
- Ba muốn bỏ con sao?
- Không! Không phải! Ba muốn ôm con mãi.... Nhưng ba cũng phải có trách nhiệm với việc mình làm.
- Ba quên là mẹ đã ra đi thế nào àh?
- Ba không quên!
- Vậy ba quên lời hứa của chúng ta? Đến 1 bờ biển xây 1 ngôi nhà gỗ nhỏ. Con tin là mẹ cũng đang đợi chúng ta ở đó.
- Ba xin lỗi. Xin lỗi con gái.... Ba chưa bao h giữ được lời hứa cả....
- Vậy h ba giữ lời hưa đi!
- Ba yêu con nhưng ba không thể rũ bỏ tất cả
- Ba mẹ rất ích kỉ....
- Ba xin lỗi.... Ba phải đi bây h. Con gái ngủ ngon nhé......
- Sáng mai tỉnh dậy..... có phải con sẽ không thấy ba nữa....?.....
- Ba.... nhớ mẹ con lắm...... có lẽ ba sẽ gặp được mẹ........ngủ ngon..... con yêu....
- Con.....yêu....ba.....yêu cả mẹ nữa.....
........
- Ba mẹ không muốn thấy con khóc phải không? Lúc trước, ba mẹ chắc mỏi mệt nhiều, còn bây h, 2 ng đang hạnh phúc lắm, phải không?....... Dù chỉ còn mình con trên thế giới này, con cũng sẽ không khóc..... Sẽ có 1 ngày, con thực hiện được ước mơ của ba mẹ..... sẽ có 1 ngày......
........
* * *
....Băng chợt bừng tỉnh, mồ hôi lấm tấm trên trán. Thỉnh thoảnh những kí ức lại hiện về trong giấc mơ, những kí ức cô bé không thể quên nhưng cũng không hề muốn nhớ..... Ngồi dậy, cô bé đưa mắt nhìn khắp xung quanh, không thắc mắc là phòng ngủ của ai, không tự hỏi sao mình lại ở đây. Hải Băng định xuống giường thì thấy tay mình vướng phải kim chuyền. Cô bé dùng tay kia giật phựt kim chuyền ra rồi đứng lên ra khỏi giường. Băng thấy đầu óc hơi choáng váng, sờ tay lên trán thì nhận ra vết thương. Chẳng có j đáng quan tâm cả. Băng đứng giữa căn phòng, đồ đạc trong phòng vô cùng ngăn nắp và sang trọng. Bỗng, có tiếng động phía sau, cô bé quay lại và thấy trên bàn có 1 chú chim đuôi dài sặc sỡ bị nhốt trong lồng. Cô bé tiến lại phía bàn, cúi xuống nhìn con chim. Con chim đứng yên 1 chỗ, hơi nghiêng đầu nhìn cô bé....... Cô bé từ từ đưa ngón tay và trong chiếc lồng vuốt nhẹ lên bộ lông mượt óng của chú chim. Nó cũng gại gại cái đầu bé xíu vào ngón tay Hải Băng, tỏ vẻ thích thú.......
- E thích thì ta rất vui.....
Băng ngẩng đầu, nhìn ra cử, Chấn Nam đang bk vào.
- Đây là quà của e. Cú chim Palila này h rất hiếm, chỉ còn vài chục con ở đảo Hanai. Ta nghĩ là e sẽ thích.
Nam đã đứng trước mặt Băng, vẫn cái cách lịch sự thường ngày.
- Vết thương của e mất khá nhiều máu, nhưng h chỉ cần nghỉ ngơi và ăn bù
là ổn.
Nam rút chiếc khăn tay từ túi á, đưa lên thấm mô hôi trên trán cho cô bé, vô cung nhẹ nhàng.
- Còn h, ta nghĩ e nên ngủ thêm giấc nữa vì mới chỉ 5h sáng thôi. ta sẽ cho ng nấu cháo trước lúc e dậy......
..........7h sáng. Nam ngồi trong phòng đọc, lướt qua vài trang sách và chờ cô quản gia cùng vài ng làm.
- Mừng cậu chủ đã về.!!
Nam gấp quyển sách đang đọc dở, ngẩng đầu, 2 tay đan vào nhau trên bàn.
- Không cần giữ lễ. Nửa tháng ta không ở nhà, mọi chuyện vẫn ổn chứ, Kiều NHư!!!
- Dạ..... vẫn ổn ạ.
- Kể cả chuyện tối qua?
-Dạ?!!!
- Ta chắc e không được thông báo ta về. Tối qua mọi ng ngủ lúc mấy h?
- Cậu ba..... 10h ạ.
- Và sáng nay e không nhận ra điều j bất thường?
Như bỗng thấy lúng túng vì cách tra hỏi mục đích không rõ ràng của cậu chủ. Trước khi được gọi đến, nhỏ đã cảm thấy bất an vì không tìm được Hải Băng.
- Cậu ba. Thực ra, sáng nay dậy, e đã không thấy cô bé ấy đâu cả.
- Ý e là e không hề biết về chuyện xảy ra đêm qua?
- Chuyện.... j ạ?
- Ta trở về và thấy cô bé mà ta nhờ e quan tâm nằm giữa hành lang với 1 vết thương chưa cầm được máu.
Như mắt trợn tròn, lúc này đã vô cùng lo lắng.
- Sao.... sao lại có chuyện đó được....
- Thật sự là e không biết j sao?...
- E không biết, không biết mà cậu 3.
- Vâyh là e đi ngủ mà không biết trong phòng đã đủ ng hay chưa?
- Em.....
- Nói đi! Lí do có vết thương đó.
- Nhưng e không biết..... Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenyy.com
- Ta bảo là suy đoán của e về vết thương, trong lúc e và tất cả ng làm có lẽ đang ngủ ngon trên giường.
- E xin lỗi vì đã sơ xuất. Nhưng cô bé cũng không phải trẻ lên 3, cả ngày chằng làm việc j, cũng chẳng nghe lời e. Có khi nào cô bé bỏ ra ngoài và,,,,, không may..... trượt chân ngã.
- Nếu trượt chân, ng ta sẽ ngả về phía sau, vết thương này ở trên trán và cũng không ai sau khi trượt chân ngã lại lết 1 đoạn dài để máu rớt suốt dọc hành lang đâu.
- Có thể.... bị và vào đâu đó mà không biết nên vẫn đi....
- Vậy vài mảnh thủy tinh trên tóc cô bé và vài mảnh vụn thủy tinh trong khu bếp mà chắc chắn trước đó đã được dọn dẹp qua?
- Chắc là....
- Là có ng cố ý ném 1 vật = thủy tinh vào đầu cô bé!
- Không! Không phải vậy đâu cậu 3. Tối qua tòa bộ ng làm đã lên giường đi ngủ lúc 10h, không ai.....
- Vậy là e kiểm tra cẩn thận số ng làm và quên mất cô bé ấy?
- Dạ....không.... không phải....
Nam nhìn mấy ng giúp việc đang khép nép phía sau Như.
- Nếu các e biết j thì nói ta nghe.
- Tụi e không làm j cả, cậu 3.
- Phải đó. E còn chẳng biết con bé bị thương lúc nào.
Nam vẫn rất bình tĩnh, câu nhìn vẻ mặt lo lắng của cô quản gia. Bỗng... từ phía trong.... bàn chân trần bé nhỏ của Hải Băng bk ra, nhẹ nhàng không tiếng động. Kiều Như giật nảy mình khi thấy cô bé,
2 bàn tay bắt đầu run run , mặt lấm tấm mồ hôi.
- E không ngủ nữa sao?.... Lại gần đây với ta.... Ta đã định không hỏi e chuyện này, nhưng nếu có e thì chắc sẽ dễ dàng giải quyết hơn.... Ta đang chờ 1 lời giải thích về vết thương không hề nhẹ của e đấy...
Băng không quay lại nhìn cô quản gia. Trong khi Như và mấy ng giúp việc mặt đang tái đi và nhìn trân trân vào cô bé. Cậu ba rất dễ gần nhưng đã trừng trị chuyện j thì ai cũng phải khiếp sợ. Chỉ 1 câu nói nói của Băng, Kiều Như có thể mất việc và theo quy định là biến mất luôn khỏi thế gian. Như thì đang hoảng hốt và sợ hãi cực độ, mát chỉ dán vào chiếc miệng xinh xắn của Hải Băng và ước cho nó không mở lời.
- Ta chắc là e biết chuyện j đã xảy ra. Ta muốn biết, và đây là mệnh lệnh!
Tim cô quản gia như muốn nhảy khỏi lông ngực sau lời nói của Chấn Nam. Rốt cục, Băng cũng chịu mở lời:
- Ngã!
Nam nhíu mày vì không như mình suy đoán. CÒn Như và dám giúp việc thì hoàn hồn sau tiếng nói cụt lủn của Băng, thỏ phào nhẹ nhõm:
- E đã nói rồi, chẳng ai liên quan cả. Là do cô bé thôi.
- Được rồi, e về khu A đi. Có lẽ là ta lo lắng quá!
- Vâng!
Cô quản gia ra khỏi cửa, Băng cũng quay ng trở lại phòng ngủ của Chấn Nam, bình tĩnh hết mức. Nam nhìn theo cô bé, vẻ mặt đăm chiêu......
......
- Sao nó lại giúp chúng ta nhỉ?
- Nó sợ chị rồi đấy mà.
- Nhưng e thấy cũng nên biết ơn nó. Với trí thông minh của cậu 3 thì tra khảo tiếp khó ai biết được cậu 3 sẽ tìm được ra những j.
- Chị thấy suýt rớt tim. Tất cả là tại con điên đó. Chị sẽ không giương mắt nhìn nó quyến rũ cậu 3. Ranh con!!!
..........
- Băng trở lại phòng ngủ của Chấn Nam, đơn giản vì muốn ngắm tiếp con chim Palila sặc sỡ đầy thú vị. Cô bé không quan tâm Chấn Nam muốn giúp mình lấy lại công bằng hay chuyện Kiều Như sẽ bị Chấn Nam trách phạt ra sao. Nói thẳng ra, Băng không hề có ý giấu tội cho Như hay tốt bụng được đến thế, mà cô bé chỉ.... *ngại nói nhiều* (ng j mà kì quặc). Cô bé cũng không có ý định ở lại phòng Chấn Nam lâu. Suy nghĩ trở lại khu A để ngủ cùng cô bạn hay cười lóe lên, Băng chợt cảm thấy mình còn thiếu thứ j đó để có thể ra khỏi nơi đây. 1 hộp thuốc nhở trong suốt chẳng hạn! Đến lúc này thì cô bé mới phát hiện mình không còn mặc bộ đồ ng giúp việc nữa mà đang mặc 1 chiếc váy ngủ satanh mềm mại và dễ chịu vô cùng. Kệ, mặc cũng được, quan trọng là hộp thuốc ấy ở đâu. Băng đưa mắt nhìn khắp phòng, chậm rãi đi tìm trên giường, trên bàn và các đồ đạc quanh phòng, nhưng vẫn chẳng thấy cái hộp......
- Bay h e mới nhận ra mình mất thứ j sao?
Băng quay đầu lại, thấy Chấn Nam đang đứng cạnh cửa vào, cậu đã đứng nhìn cô bé tìm nãy h.
- Nhưng..... với cái vẻ bình thản mà tìm đồ ấy của e, ta chắc e sẽ chẳng tìm được...... Đây
..... có phải thứ e tìm.... không?
Băng chăm chú nhìn chiếc hộp trong suốt đựng đầy những viên thuốc nhỏ lọc xọc trên tay Nam, rồi từ từ liếc mắt lên nhìn Nam như chờ 1 câu giải thích.
- Vì e không thích nói nhiều nên ta sẽ hỏi thẳng những j ta đang suy nghĩ. Và e.... không có quyền im lặng! .... E có phải đã biết..... về căn bệnh của mình không.....?
Bằng vẫn nhìn Chấn Nam. không ngặc nhiên vì câu hỏi...
- Smitn-agen!
- Vậy....e biết trong chiếc hộp này.... đựng thứ nguy hiểm j không...?
-..... Zkilico!
Nam hơi sững lại vì những câu trả lời gọn ghẽ của Hải Băng.
- Em.... làm ta tò mò..... và bất ngờ nhiều.... cô bé ạ!..... Nhưng e nghĩ là ta tìm điều e nói sao? Ta có thẻ đoán được đã xảy ra chuyện j đêm qua, nhưng e muốn cho qua thì ta cũng không truy đến cùng nữa..... Em.... bắt đầu làm ta lo lắng. Hãy ở lại phòng ta, ít nhất cho đến khi vết thương của e lành.... Trong ngôi nhà này, chỉ khi ở bên ta.... e mới được an toàn....
........
11h đêm, Băng tỉnh dậy trên giường Chấn Nam sau khi ngủ 1 giấc dài từ chiều. Cũng lâu rồi cô é không được ăn 1 bữa no rồi ngủ 1 giấc ngon đến vậy. Dù không sợ bị cô quản gia hành hạ hay **** rủa suốt ngày, cô bé vẫn biết ở đây mình sống dễ chịu hơn nhiều. Băng ngồi dậy, ra khỏi giường, không cần biết mình ngủ trên giường Chấn Nam thì cậu sẽ ngủ ở đâu. Cô bé cảm thấy thoải mái vô cùng vì Chấn Nam đã để điều hòa chế độ sưởi ấm. Băng liếc nhìn lên chiếc bàn, con chim Palila đang đứng ngủ, cạnh chiếc lồng chim là khay đồ ăn nhẹ với 1 cốc sữa nóng chuẩn bị sẵn. Lúc nào Nam cũng là ng chu đáo và tâm lí, Hải Băng chợt dừng lại trước khi bk qua khỏi cửa. Ngoài khu biệt thự, trời đang mưa rất to. Tiếng mưa xối xả đập và thành tường vọng lại từ đâu đó rất xa..... Ngày Băng còn 1 mình cô độc giữa thế gian là 1 ngày mưa. Ngày đâu tiên e bk vào khu biệt thư cũng là 1 ngày mưa..... Trong đầu cô bé, tiếng mưa rả rích trong đêm tĩnh mịch tựa hồ tiếng hàng vạn linh hồn đang kêu than, nghe rờn rợn và ai oán lạ lùng. Bước khỏi phòng ngủ là đến phòng đọc. Giữa căn phòng tối với 4 bức tường kín, tiếng mưa đêm càng vọng về rõ hơn, Băng định lần đi tìm cửa ra.... bỗng nhận ra 1 bóng ng ngồi dưới sàn, dựa lưng vào tường.... là Chấn Nam! Bàn chân Băng khẽ bk đến gần..... Nam từ từ ngước lên..... giữa bóng đêm, khuôn mặt Băng chỉ hiện rõ đôi mắt nâu, sáng lị kì, như hàng triệu tia sáng chiếu xuống mặt hồ trong veo màu khói.... 1 khoảng lặng, khi 2 đôi mắt nhìn nhau.....
- E nghe thấy không?.... tiếng mưa ấy?....
Đôi mắt Băng vẫn nhìn Nam không chớp.....
- E đã bao h trải qua chưa? .... Cái cảm giác..... 1 mình trong bóng đêm tĩnh lặng..... nghe tiếng mưa vọng vè xuyên qua bức tường... chỉ tiếng mưa..... không j khác..... chỉ 1 mình.... không ai khác.....
Nam cúi đầu, giong nhỏ dần đi.
- Không phải ta.....không phải.... là 1 ng...... 1 ng..... cô đơn...... và hoảng loạn......
Từ tay Nam, 1 chiếc hộp nhỏ chợt lăn xuống sàn..... lọc xọc..... lọc xọc những viên thuốc trắng bên trong.
..........
12h đêm. Phòng 102
Màn hình máy tính vẫn chạy, ánh sáng hắt xuống sàn..... Những viên thuốc trắng nằm tung tóe dưới sàn gỗ, chiếc hộp trong suốt lắn lóc cạnh chân bàn. 1 bằn tay rắn chắc để buông lơi dưới sàn, loang màu đỏ..... máu..... nhỏ giọt xuống, từ những ngón tay....... Chấn Phong đang ngồi dưới sàn, ngay dưới chiếc cửa sổ đóng kín, bất động. Bên kia bức tường, tiieengs mưa đêm vẫn vọng về. Trong phòng, bên chiếc bàn máy tính, chiếc mp3 nằm trơ trọi, tai nghe đã bị rơi ra, tiếng nhặc buồn vẫn vang lên đều, hòa vào tiếng mưa. Đôi mắt PHong nhìn xuống sàn, như vô hồn....
Cánh cửa phòng kẹt mở, chút ánh sáng đèn tường mờ nhạt từ hành lang hắt vào. Đôi chân trần khe khẽ bk. Giữa bóng tối mờ mịt, hiện lên chiếc váy trắng, mái tóc dài và đôi mắt nâu..... 1 khoảng im lặng......
- Cô đơn..... buồn.... lắm.... phải không.......?
Phong chậm rãi.... đưa đôi mắt lên..... chạm vào đôi mắt nâu ấy..... khoảnh khắc này... thời gian như ngừng trôi
Ngoài kia, mưa vẫn rơi.........
Tôi gặp em vào 1 đêm mưa....
Trái tim tôi giá băng và cô độc
Tâm hồn tôi trống trải và lạnh lẽo
Đôi mắt tôi..... nhuộm màu của máu.....
Em là ai?
Mà làm tan chảy tất cả.....
Em đến từ đâu?
Thiên Đường....
hay Địa Ngục
????

Thiên Thần Bóng Tối - Chương #11


Báo Lỗi Truyện
Chương 11/48