Chương 10


............
Mặt trời hửng đỏ ở đằng đông. Nắng tràn xuống không gian vô tận, chảy dài trên thành ban công. Hải Băng ngẩng đầu, nheo mắt tỉnh dậy. Đêm hôm qua cô bé đã ngồi co ro và ngủ ngoài này. Mắt cô bé nhìn lên phía mặt trời mọc, cái nhìn có chút j mang ơn..... Người Hải Băng lạnh toát, những ngón tay vẫn khẽ run lên...... Nếu ở trong khu biệt thự mà không ngủ trong phòng có điều hòa, có lẽ cô bé không-thể-sống-được-đến-bình-minh!
Thụy An ngó đầu ra ban công, ngó nghiêng:
-Thì ra bạn ở đây.... Đêm qua ngủ được không?.... Này, coi vẻ bạn vẫn bình yên đấy nhỉ? Mình thấy không đẩu nổi lại chị Như đâu. Cứ như hôm qua bạn sẽ kiệt sức mất.
Thụy An ngồi phịch xuống đất cạnh cô bạn, thở dài:
- Tội nghiệp bạn.... Hôm qua không nhét được j vào bụng phải không? Không ăn uống mà phải làm việc hì hục.....
- Ăn rồi!
- Thụy An trợn tròn mắt nhìn Hải Băng, có vẻ như cô bé không thích nói và thỉnh thoảng ngẫu hứng, nói chen ngang lời ng khác 1 câu cộc lốc _ 1 cô bé kì lạ!
............
Một ngày của Hải Băng trôi qua thật không dễ dàng nếu Chấn Nam không ở nhà. Đương niên đối với cô bé thì mọi chuyện vẫn luôn ổn dù có hay không có ai đi nữa. Trong khu sinh hoạt lúc nào cũng nghe tiếng mắng nhiếc, **** rủa của cô quản gia, dẫu cô bé làm hết những việc được giao thì Kiều Như vẫn tìm cách móc máy, dựng chuyện. Và thái độ dửng dưng không phản kháng của Hải Băng chỉ làm Như điên hơn.
.......6h tối, vẫn công việc phải làm, Băng bê đồ ăn đến phòng 102.
Thời điểm này cô bé bắt đầu thấy nhiệt độ đang dần xuống thấp. Bk vào phòng 102, Băng suýt khụy xuống. Nhiệt độ trong phòng còn thấp hơn bên ngoài hành lang, khiến cơ thể cô bé không phản ứng kịp. Chấn Phong đã quên bật điều hòa, mà đúng hơn cậu cũng không thèm quan tâm nhiệt độ trong phòng là 30 hay 15.
Hai hàm răng Hải Băng siết chặt lại, những ngón tay ôm khay đồ dần run lên, hàng triệu mạch máu dưới lớp da muốn co lại. Hải Băng cố bk để đạt được khay đồ lên bàn kính...... cheeng....... Co bé bị trượt chân và làm khay thức ăn rơi xuống bàn, li sữa chòng chành, thật may, nó còn nguyên vẹn. Bàn tay cô bé dựa tào thành bàn, không 1 ai, không 1 điều j có thể làm cô bé khó chịu, nhưng với sự việc mất cân bằng bhieetj độ của cơ thể thì chỉ bất lực.
Hải Băng quay ng, ít nhất cũng nên thoát khỏi phòng này. Và không may, bàn tay cô bé quặc phải thứ j đó. Nó văng xuống đất, nghe tiếng lọc xọc và rơi tưng tóe......
Ánh sáng từ máy tính hắt xuống dưới sàn lằm Băng nhìn rõ nó. 1 hộp nhỏ, màu trong suốt đựng những hạt hình viên thuốc trắng. Hải Băng đưa cánh tay đang run run lại gần và túm được chiếc hộp lên. Đôi mắt dán vào vỏ hộp, chỉ 1 mảnh giấy trắng dính trên vỏ, không chữ, không màu. 1 cái nhíu mày nhè nhẹ, Hải Băng từ từ đưa miệng hộp lên gần mặt , nhắm mắt và hít thật sâu..... Mùi hương từ chiếc hộp nhỏ xộc vào cánh mũi cô bé, tràn qua phế quản..... Hàng triệu mách máu dưới lớp da dãn ra, máu chảy nhanh và đều hơn..... Hải Băng từ từ mở mắt, cảm nhận những ngón tay không còn rum lên nữa.....
.......Chấn Phong đang trong phòng tắm, vẫn mặc quần jean, áo sơ mi ướt sũng nằm yên vị dưới sàn. Vòi nước xối xả từ trên xuống đầu Phong, chảy khắp cơ thể vạm vỡ, cánh tay rắn chắc chống lên tường, măt nhắm nghiền. Bỗng nhiên, Phong ngẩng đầu, nhìn thẳng vào bức tường lát gạch, năm tay lên gân và dùng hết sức đấm mạnh vào tường..... Cánh tay cậu khẽ run lên..... máu chảy trên tường, loang ra với nước...... Cắn chặt răng, những đường gân hiện rõ trên mặt, Phong đưa tay giật mạnh chiếc hộp trên thành đá. Chiếc hộp bật nắp. Phong ngửa cổ dốc vào miệng. Nước từ vòi xối xuống, làm trôi tất cả những viên thuốc trắng vào cổ họng Phong. Chiếc vỏ hộp trong suốt rơi xuống sàn..... Phong đã bình tĩnh lại......
........
2 tuần sau.
- Con điên kia!!!!- Kiều Như gầm lên, chỉ chực nhảy sổ đến đạp tơi bời Hải Băng - Mày dám ăn đồ ăn của cậu 2, mày chán sống rồi phải không?
Như túm áo Hải Băng giật mạnh về phía mình với 1 vẻ tức giận vô cùng.
- Ai cho mày ăn hả? Tại sao mày dám ăn hả?
Kiều NHư giận dữ không chỉ vì cô bé dám đụng tới đồ ăn của cậu 2 mà bởi vì đã nghĩ cô bé bị bỏ đói suốt mấy ngày trời thì sự thật cô bé lại được ăn ngon hơn cả mình.
Chatt......
1 cái tát trời giáng lằm Hải Băng ngã nhào xuống đất. Kiều Như lại cúi xuống, kéo cổ áo cô bé, xốc lên:
- Tao đã bảo phải trả lời khi tao hỏi! Mày nghe chưa thủng tai àh? Hay mày cố tình chọc tức tao!!!...... Mày co nói không? Tại sao mày dám ăn hả? Hải???.....
Sau lời đay nghiến chói tai của Kiều Như, Hải Băng từ từ ngước lên, 1 bên má đỏ ửng vì cái tát. Kiều Như đang trừng mắt, chỉ muốn xé xác cô bé ra nếu không nhận được câu trả lời. Hải Băng nhìn Như với ánh mắt thản nhiên thường thấy và cũng với vẻ chậm rãi, nhẹ nhàng thường thấy, cô bé trả lời:
- ĐÓi!!!
Không tranh cãi j thêm, ai cũng hiểu Kiều Như sẽ lồng lộn thế nào sau khi nghe câu trả lời đó..... Như xô Hải Băng vào tường, 2 bàn tay lên gân, ghì chặt lấy cô bé
- Từ khi mày bk chân vào đây, tao đã ngứa mắt lắm rồi. Giừ thì tao nói thẳng luôn. Cậu 3 là của tao! Của tao! Chỉ của tao thôi! Đứa nào dám cướp cậu 3 từ tay tao, tao chắc chắn sẽ xé xác nó ra, sẽ cạo đầu, móc mắt, sẽ chặt từng đốt xương....
Giọng Kiều NHư rít lên, rồi bỗng gầm kên như 1 con thú hoang:
- Hiểu không? Hiểu không? Mày hiểu không.....- Mỗi câu nói Như đều dùng sức léo Hải Băng ra rồi xô mạnh vào từơng như ném 1 con gấy nhồi bông. Cuối cùng cô quản gia đẩy nhào Băng xuống đất, đôi mắt hằn học nhìn, cơn tức giận vân chưa nguooirr\.
Kiều Như thở hồng hộc...... Còn Băng, từ từ đưa náh mắt lên, vẻ mặt vẫn không thay đổi.... Đám giúp việc nép ở góc càng căng mắt sửng sốt...... Họ nhìn chằm chằm vào cái miệng xinh xắn của cô bé đấy.....
- Chấn NAm,,,....không.... của ai cả..... Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenyy.com
Không ai đoán nổi Như sẽ sửng sốt thế nào khi nghe câu đó.....
- Mày.... mày gọi tên cậu 3????..... Mày.....mày.............
Như vớ được chiếc bình đừng nước = thủy tinh và...... giơ tay ném thẳng nó vào đầu Hải Băng
Xoảng..... mảnh vỡ tung tóe ...........
* * *
Kiều Như định nào tới ôm luôn chiếc bình hoa trên kệ, nhưng đám giúp việc đã kịp lao tới cản lại....
- Không được, chị Như. Nhỡ xảy ra án mạng thì sao????
- Bình tĩnh đi chị Như.... tìm cách khác giết nó cũng được mà
Mấy ng giúp việc kéo Như vào phía trong phòng ngủ, còn Như lồng lộn lên, giằng ng ra như con hổ dữ....
Thụy An chạy lại chỗ cô bạn, kéo lên, giọng đầy lo lắng.
- Bạn ổn chứ? Đi được chứ?.... Bạn có sao không????
1 cô giúp việc tiến lại xô Thụy An ra, đanh giọng:
- CÚt khỏi phòng này đi! Khôn ra thì đừng xuất hiện trước mặt chị Như nữa!- Rồi nhìn sang An - CÒn mày, muốn giúp con điên này hả?Muốn bị giống nó không? Về phòng ngủ ngay!
Thụy An lo lắng nhìn cô bạn đang từ từ đứng dậy. Từ chỗ bị bình thủy tinh ném vào, máu băt đầu tuôn ra thành dòng chảy xuống dọc sống mũi và bên thái dương.... Hải Băng loạng choạng bk ra ngoài.....
Trên hành lang dài và vắng lặng.... Băng cứ bk chậm rãi không suy nghĩ, thỉnh thoảng 1 bk bị lệch suýt ngã..... Máu từ trán vẫn chảy xuống mặt, nhỏ giọt đều đều xuống bộ áo giúp việc. Cả một mảng áo trắng trước ngực bắt đầu loang ra màu đỏ thẫm.... Nhưng, điều cở thể Hải Băng cảm giác được, không phải là vết thương mà là nhiệt độ ngoài hành lang lúc này, 11h23p đêm!
Chân tay cô bé bắt đầu run lên, ng lạnh toát..... Đi đến cuối hành lang, chân cô bé khụy xuống..... Máu từ vết thương vẫn tứa ra trên khuôn mặt nhợt nhạt, môi khô lại vì mất nước. Hải Băng cảm thấy khó thở, cảm giác như có cái gì đó đang siết lại khí quản..... Bàn tay run bần bật lần đi trên vạt áo...... Cô bé móc từ túi áo ra 1 chiếc hộp nhỏ trong suốt, nghe lọc xọc nhưng viên thuốc nhỏ lộn xộn bên trong. 1 tay cố cầm chắc chiếc hộp, tay kia lần trên nắp hộp, nhưng ngón tay cái mới chạm nhẹ trên thanh gạt thì ..... nhưng giọt máu chợt nhỏ xuống mu bàn tay..... Mắt Băng hơi lóe lên trước khi cô bé nằm xuống sàn. Cô bé h mới nhận thấy mình bị chảy máu và đã mất máu quá nhiều.....
.............
........11h30'.. Phòng 101.
-Anh.... nằm tiếp đi, em mệt quá!
Chấn Khang đứng cạnh giường, tay cài nút áo sơ mi, mặc cho cô nàng chân dài dưới giường đang nheo nhéo lên. Chấn KHang rút mấy tờ tiền trong túi vứt xuống giường:
- Đủ rồi! Về khách sạn mà ngủ!
- Thôi mà..... sao a bắt e về giữa nửa đêm thế này.
- Tôi sẽ nói cho cô nghe 1 quy tắc của tôi. Tôi rất ghét đứa con gái nào ở trong phòng tôi quá 2 tiếng. Và tôi rất thích giết kẻ nào mà tôi ghét!
Chấn Khang cười khẩy 1 cái rồi quay ng bước đi. Cô tiếp iên hốt hoảng bật dậy, ng nổi da gà ớn lạnh.....
- Cậu chủ!
- Đưa cô ta ra ngoài rồi cho ng thay chăn gối và ga giường đi.
- Rõ!
...... Chấn Khang bk đi trên hành lang..... Và chợt dừng lại khi thấy 1 cô bé nằm sõng soài giữa lối đi. Tay đút túi, Khang nhìn chằm chằm vào cô bé với vẻ thản nhiên. Cậu chưa nhận ra vết thương trên trán Hải Băng vì cô bé nằm nghiêng sang 1 bên, KHang chợt cười, đầu đang nghĩ xem có trò j thú vị có thể thực hiện lúc này. Khang ngồi xuống. Từ từ đưa tay vuốt nhẹ mái tóc Hải Băng..... những ngón tay ve trên cổ áo, nhự nhàng đưa xuống....
- Lớn lên.....e sẽ đẹp cỡ nào nhỉ?..... ta thật sự muốn biết đấy... Nếu không....
Ngón tay Chấn Khang khựng lại, Mắt cậu vừa nhận ra mảng áo loang máu phía bên kia, cậu hơi nhíu mày......
Chuông di động của Chấn Khang bỗng reo lên.
-Mẹ kiếp...... Alo.....
-..........
- Lũ đần độn! Lô hàng đó không nhỏ hơn 20 000 USD. Chúng mày mà để bọn hải quan chạm vào, tao sẽ xé xác từng đứa!
-.......
- Được rồi! Tao sẽ đến!
Khang tắt máy, quay lại nhìn Băng, tặc lưỡi.
- Nếu e còn sống cho đến lúc ta về. ta sẽ giết kẻ nào đó làm e ra thế này, ng đẹp ạ!
* * * * *
........
11h45'.....
Chấn Phong đi trên hành lang, vẫn cái cẻ ngang tàn và lạnh lùng hết mức. Không bao h ra khỏi phòng vào h này,
nhưng hôm nay, cậu cần vài linh kiện cho chiếc mp3 bị sập nguồn. Nếu không có nhạc. Chấn PHong không thể bình tĩnh để ngủ.
Phong dừng chân ngay chỗ anh cả đã dừng, khuôn mặt lơ đễnh từ từ cúi xuống, đôi mắt vô hồn chạm vào 1 cô bé đang bất động dưới sàn. Ánh mắt chậm rãi đưa đi.....
1 mái tóc đen huyền xõa xuống sàn gạch, đôi mắt với hàng mi cong dài, chiếc mũi thẳng và cái miệng xinh xắn........ nhưng đôi mắt Phong không dừng lại ở bất kị 1 điểm nào .... mà dừng lại ở.... vũng máu loang ra cạnh khuôn mặt thuần khiết ấy. Vết thương vẫn chưa tự cầm được máu, trong khi Hải Băng vẫn run lên và da tái đi vì lạnh.
Nét mặt không hề đổi thay, đôi mắt Phogn từ từ đưa lên và chân cậu..... bk tiếp. Phong lượt qua ng Hải Băng như chưa từng thấy có sự tồn tại của cô bé, đôi mắt cậu vẫn nhìn thẳng..........(đồ máu lạnh. hix hix)
.............
12h hơn....
- Cậu chủ. hay để tôi gọi bác sĩ?
- Không sao. Ta chỉ hơi mệt thôi. Chắc tại thời tiết không tốt
Quản lí của Chấn NAm kéo vali phía sau cậu chủ, có vẻ lo lắng khi Chấn Nam chưa khỏi cảm đã vội vã lên máy bay về nước sau nửa tháng xuất cảnh.
- Vậy để tôi cho ng nấu bữa ăn nhẹ.
- không cần, ta không đói. Đừng đánh thức mọi ng.
- Cậu chủ không nên nhẹ nhàng quá với nh làm.
- Ta biết rồi
Chấn Nam bk nhanh trên hành lang, chỉ muốn về phong ngủ 1 giấc cho đến sáng...... Và, như 2 ng anh, cậu cũng nhìn thấy 1 cảnh tượng không mấy vui vẻ..... Đương nhiên, nếu là Chấn Nam thì cô bé đó sẽ được cứu!
.............
- Chuyện j đã xảy ra vậy, cậu chủ?
- Nếu ta biết thì tốt. Trước mắt cần máu cho cô bé đã!
...........
Nam luôn bình tĩnh để giải quyết vấn đề. Cậu đã được học cách không hoảng hốt, hoảng loạn trong mọi tình huống. Vậy nên cho dù vô cùng lo lắng, cậu vẫn giưx được bình tĩnh để đưa Hải Băng về phòng mình.
- Có nguy hiểm j không?
- Tốt rồi! Ta đã cầm được máu. Nhưa cô bé đã mất máu khá nhiều.
Chấn Nam bỏ bông băng và xi lanh xuống khay, rồi lấy khăn lau máu trên mặt cô bé. hết sức nhẹ nhàng.
- Tôi sẽ gọi tất cả ng làm đến. Chắc chắn phải có lí do....
- Cô bé bị đồ thủy tinh đập vào đầu!- Nam gắp lên 1 mảnh thủy tinh nhỏ dính trên tóc Hải Băng, cẩn trọng xem xét.
- Không lẽ vô tình bị thương nặng thế?
- Không, là cố ý..... Ta sẽ giải quyết việc này vào sáng mai.
Nam tiếp tục cẩm chiếc khăn lau máu trên mặt và cổ Hải Băng. Cô bé vẫn mê man.......Đột nhiên, từ vết thương, máu bỗng đổ ra làm ướt mảng băng bông.
- Không ổn rồi!...... Winter..... Lấy cho ta thuốc cầm máu và kháng viêm liều mạnh....... Không thể nào, sao lại khó cầm máu thế nhỉ?........
Nam bóc lớp bông băng. Vết thương không sâu cũng không rộng lắm. Cậu rắc thuốc lên vết thương, vẫn thấy khó hiểu vì vết thương lâu cầm được máu, trong khi máu đã chảy ra khá nhiều, tức là bị thương đã khá lâu.
- Chuyện j thế này?....
- Cậu chủ? Sao vậy? Para kháng viêm liều 500mg rồi.
- Không được, máu cô bé hòa tan quá nhanh với thuốc.
- Vậy là sao ạ?
- Chuẩn bị đồ, ta sẽ khâu vết thương lại.
- Nhưng....
- Làm nhanh lên, không thể cầm máu thường được.....

Thiên Thần Bóng Tối - Chương #10


Báo Lỗi Truyện
Chương 10/48