Chương 34: Thánh long bào hao ngũ giai tuyệt thế


Dịch: thu_cuc
Biên Dịch: antheonoileo
Biên Tập: HannaKid
 
Lúc nửa đêm Thần Nam lảo đảo quay trở về khách sạn, mấy cú quất mạnh của thủy quái thật làm hắn thụ thương không nhẹ. Ngay khi vừa về đến phòng, ngay lập tức ngồi xuống điều tức, đến khi ánh sáng mặt trời chiếu đến mới thu công.
 
Tuy thương thế hắn vẫn chưa hoàn toàn khỏi hẳn, nhưng cũng hồi phục được hơn một nửa, ngực và bụng không còn đau như lúc đầu nữa. Quá mệt mỏi hắn ngã xuống giường lập tức chìm vào giấc ngủ.
 
Đến khi Thần Nam mở mắt ra lần nữa thì đã quá trưa, sau khi tắm rửa hắn lại tiếp tục vận công điều tức lần nữa, sau một thời gian dài mới mở mắt ra, thở dài:
 
“Ái dà! Không thể tưởng tượng được dưới hồ đột nhiên lại xuất hiện cái đám quái vật hiểm ác như vậy, gần tiên thảo có linh thú bảo hộ thì cũng được đi, đằng này thần cốt cùng bảo ngọc là vật chết mà bên cạnh cũng có quái thú xuất hiện, thật sự là không có thiên lý mà!”
 
Tuy miệng nói vậy nhưng hắn lại vui vẻ cầm ngọc như ý đặt xuống, giữ tại chưởng tâm cẩn thận quan sát, viên ngọc như ý lung linh tinh oánh trong suốt, thuần khiết vô cùng. Tại cái móc có một cái lỗ nhỏ tinh xảo, có sợi tơ mảnh xuyên qua, do đó có thể trở thành một vật trang sức, tuỳ ý mang theo bên mình.
 
“Thật là cực phẩm bảo ngọc a! Sau này nếu không có tiền có thể đem đổi lấy vài vạn kim tệ hắc hắc…”
 
Những lời này nếu nghệ nhân khắc ngọc nghe thấy, không thể không tức đến ngất đi, vì viên bảo ngọc này dưới con mắt các đại hành gia tuyệt đối là bảo vật vô giá.
 
“Hì..Hì..Bất quá nói thế nào thì cũng không thể bán, đây là bảo vật làm lưỡng vị cổ thần đồng quy cùng tử, ta cũng phải dùng tính mạng đổi lấy. Nhưng tại sao ta lại không nhìn ra được viên ngọc như ý này có gì đặc biệt nhỉ?” Thần Nam chuyển thân nhìn lại, trừ việc khẳng định được bề ngoài viên ngọc này là trân phẩm trong các loại ngọc, còn lại không phát hiện ra nó có điều gì huyền diệu.
 
“Vật có thể được thần coi trọng quyết không phải là vật tầm thường, nhưng nó rốt cuộc có chỗ nào đặc biệt, sợi tơ trong suốt này cũng có điểm cổ quái, không ngờ bị ngâm trong nước nghìn năm lại không mục. Thật kì quái, kì quái!” Sau đó song thủ giữ chắc sợi tơ giữa các ngón tay, nhè nhẹ kéo ra, nhưng sợi tơ trong suốt quả không hề có sự thay đổi nhỏ nào, cuối cùng hắn đành vận huyền công dụng lực kéo nhưng cũng không kéo đứt được sợi tơ.
 
“Viên ngọc này không phải đùa nha, cùng với sợi tơ này đều là bảo bối.” Thần Nam đem ngọc như ý trong lòng bàn tay nhẹ nhàng dùng lực giữ lấy, một cỗ ánh sáng thánh khiết đột nhiên truyền qua khe hở giữa các ngón tay, thật sự làm hắn sợ nhảy dựng lên, vội vàng buông tay, ngọc như ý liền rơi xuống gường, nhanh chóng khôi phục lại hình dạng ban đầu.
 
Thần Nam cố gắng nắm lấy nó một lần nữa trong lòng bàn tay, hắn từ từ tăng lực, nhiều điểm ánh sáng hiện ra giữa các ngón tay, đồng thời cảm thấy như năng lượng trên tay như bị ngọc như ý hút lấy.
 
Khi hắn vận chuyển công lực toàn thân nắm chặt ngọc như ý, trong phòng quang mang đại thịnh, trong tay hắn như có một tiểu thái dương. Cùng lúc hắn cảm thấy công lực toàn thân như thuỷ triều ào ạt bị hút vào trong ngọc như ý, sợ đến toát mồ hôi lạnh, nhanh chóng ngừng vận chuyển huyền công.
 
“Thật sự là một khối quái ngọc quái dị, không ngờ nó có thể hấp thu công lực của người ta!” Lúc này trong đầu của hắn chắc chắn khẳng định, ngọc như ý linh lung này nhất định là vật phi phàm. Sau đó lại tiếp tục nghiên cứu hơn nửa ngày, nhưng không phát hiện thêm điều gì kì quái nữa.
 
“Lạ thật! Tối qua, thậm chí từ khoảng cách rất xa, ta cũng cảm thấy như có cái gì đó đang kêu gọi, nhưng sao hôm nay gần sát ngươi thế này mà lại không có chút cảm giác gì?”
 
Tối qua Thần Nam cũng mập mờ đoán ra, có khả năng do hắn từ Viễn cổ thần ma mộ địa sống lại, trên thân còn lưu giữ lại chút khí tức của thần ma, vì vậy có khả năng cùng ngọc như ý do cổ thần lưu lại tương hỗ phát sinh cảm ứng.
 
Hắn không ngừng hoài nghi, suy đoán nguyên nhân tại sao hắn lại có thể sống lại, vì thế mọi việc, mọi vật có liên quan đến cổ thần, hắn đều muốn biết rõ ràng.
 
Lúc này vô luận hắn dụng tâm cảm ứng thế nào, ngọc như ý cũng không truyền ra chút ba động nào, cũng không như tối qua liên tục kêu gọi hắn.
 
Nhớ lại tất cả các lại các sự kiện xảy ra tối qua, Thần Nam có chút mê hoặc, lúc đó hắn đột nhiên nhớ lại, tựa hồ nghe thấy một nữ tử kêu gọi, âm thanh như có như không.
 
“Ta…… muốn…… nhìn…… thấy…… mặt trời……”
 
Thần Nam nhìn lại ngọc như ý, trên mặt xuất hiện vẻ kinh ngạc, hắn cũng không thể xác định đó là ảo giác của bản thân, hay là đã thật sự nghe được thanh âm của một nữ tử.
 
o0o
 
Lúc này, tại trung tâm Thần chiến di tích, hồ nước nguyên lúc đầu khô cạn sau một đêm đột nhiên biến thành hồ nước xanh gợn sóng . Tin này nhanh chóng truyền đi khắp Tội Ác chi thành, khiến toàn thành chấn động, không chỉ các tu luyện giả mới vội vã đến đó, ngay cả bình dân bách tính cũng không giữ được tò mò mà chạy đến.
 
Thần Phong học viện cũng xuất động số lượng lớn cao thủ, đương nhiên là muốn có thu hoạch tại Thần chiến di tích.
 
Sau khi nghe tin này, người duy nhất có thể giữ được sự bình tĩnh là gã mặc y phục có gắn ngọc như ý cười hắc hắc, hắn chầm chậm đi vào một toà tửu lâu ăn uống.
 
Sau khi ăn xong Thần Nam ghé vào một toà trà lâu chọn một gian thanh tịnh, nằm dài trên ghế mây lim dim mắt, yên lặng nghe trà khách bên ngoài bàn luận.
 
Nam lai bắc vãng, phong xuy thảo động, địa phương thế này tin tức rất linh thông, ngay tại Tội Ác chi thành vấn đề to nhỏ thế nào, nhất định trong thời gian ngắn cũng có thể truyền đi.
 
“Các ngươi biết không, di tích ngoài thành bắc 50 dặm phát sinh một chuyện lớn, hồ nước khô cạn chỉ sau một đêm đột nhiên biến thành thuỷ trạch.”
 
“Chúng ta đã biết từ sớm rồi, tin này đã quá lỗi thời, ta còn biết trong hồ có thuỷ quái cơ.”
 
“Không những chỉ có thuỷ quái mà còn có cả cánh tay trái của cổ thần ……”
 
“Hắc, nhường huynh nói đó, thật làm người ta tò mò, mau nhanh kể ra đi.”
 
“Ta có vị huynh đệ từ Thần chiến di tích trở về, hắn nói bờ hồ đã nhanh chóng sôi sục, dưới đáy cái hồ nhỏ mới xuất hiện đó quang mang thiểm hiện, theo đó mà đoán nhất định là cổ thần tả thủ cùng thần bí bảo vật. Rất nhiều người tranh nhau nhảy xuống, nhưng không có một ai có thể quay trở lên một lần nữa.”
 
“A, xảy ra chuyện gì thế?”
 
“Tất cả những người này toàn bộ đều bị thuỷ quái ăn hết, thuỷ quái thật khủng bố a! Mình rắn đuôi cá, trên đầu mọc độc giác, mỗi con đều dài hơn 3 trượng, giống như cái thùng dài, cái miệng đỏ như chậu máu sau khi há rộng ra có thể nuốt cả con lợn to, chỉ nghĩ thôi cũng đã thấy sợ.”
 
“Thật là khó đối phó a, tu luyện giả trên mặt đất thì đúng là cường giả, nhưng xuống dưới nước quả thật bị bó chân bó tay, có bản lĩnh cũng không phát huy được. Hơn nữa thuỷ quái cũng không phải vật tầm thường, sức khoẻ vô cùng, hung tàn như giao xà, hơn nữa lại biết phóng điện, ở trong nước muốn tránh cũng không được, rất nhiều tu luyện giả sau khi nhảy xuống hồ liền bị điện giật, sau đó bị thuỷ quái nuốt mất.”
 
“Thuỷ quái thật đáng sợ a!”
 
“Chứ còn gì nữa, hiện tại cũng mới chỉ giết được có sáu con, nhưng dưới hồ số thuỷ quái không giết được như thế, nhiều đếm không xuể.”
 
“Tại sao lại có nhiều thuỷ quái như thế, quả thật khó mà tin được tiểu hồ lại tự nhiên xuất hiện?”
 
“Đương nhiên không phải, theo như các cao thủ tại đó nói, ban đầu có khả năng dưới phiến cốc có cái hồ ngầm, khi mặt cốc sụp thì cái hồ ngầm này liền xuất hiện. Dưới đáy hồ có ám đạo thông với dòng sông gần đấy, bọn thuỷ quái này có khả năng vài ngàn năm nay theo dòng sông mà vào, chỗ đó có thể coi thành sào huyệt của chúng rồi.”
 
“Thật là đáng sợ……”
 
Sau khi nhóm người này rời đi, không lâu sau lại có một nhóm khách khác đến uống trà, tất cả đều tranh cãi về tiểu hồ xuất hiện tối qua.
 
Thần Nam thông qua những người này mà biết được những tin tức mới nhất, Thần chiến di tích có biến hoá dù là nhỏ nhất hắn cũng biết được rõ ràng.
 
Theo các cuộc nói chuyện của những người này, tịnh không phải là không có ai có thể tiềm nhập đáy hồ lấy Thần cốt cùng thần bí bảo vật. Chỉ có điều vì thấy nhiều người đứng đó quan sát như vậy, sợ tự lực chống thuỷ quái thành công lấy được bảo vật, sau đó lại bị người khác vây công, phổng mất trên tay.
 
Sau đó có vài nhóm trà khách khác cũng truyền đến tin tức so với nhóm đầu không khác là bao nhiêu. Nhưng tận đến khi mặt trời nhanh chóng hạ xuống sau núi, khi đó truyền đến một tin làm người ta phải kinh ngạc.
 
Một số vị long kị sĩ liên thủ giết vài chục con thuỷ quái, tiếp theo đó có bảy vị cường đại ma pháp sư liên thủ thi triển một loại ma pháp uy lực tuyệt đại, đóng băng toàn bộ tiểu hồ, từng giọt nước đều biến thành băng, mọi sinh vật trong hồ đều bị đông cứng lại.
 
Tin này không nghi ngờ gây ra sự sửng sốt, bảy vị cường đại ma pháp sư hợp lực giết toàn bộ thuỷ quái, làm toàn bộ tu luyện giả có mặt quanh tiểu hồ hưng phấn, nó gần như phá huỷ chướng ngại lớn nhất trong việc tìm kiếm thần chi tả thủ cùng thần bí bảo vật.
 
Băng phong toàn hồ vô luận trong mắt người bình thường hay trong mắt tu luyện giả đều là một kỳ công, đương nhiên bảy vị ma pháp sư cũng phải trả một cái giá vô cùng đắt, bọn họ cả thảy đã dùng hết ma lực của mình, trong thời gian ngắn không thể xuất thủ, do đó mặt hồ cũng không thể nhanh chóng giải niêm phong.
 
Trong đám đông đương nhiên cũng có không ít ma pháp sư cường đại, nhưng mỗi người đều đứng nhìn chờ đợi, không có ai dám tiến về phía trước, sự thật là toàn bộ đều tích tụ lực lượng, đợi đến khi thuỷ hồ tan băng, sau đó tranh đoạt vật thần bí mà cổ thần đánh rơi. Có thể đoán được, một trường đại chiến nhất định không thể tránh khỏi!
 
Sau khi nghe bảy vị ma pháp sư thi triển một loại cường đại ma pháp, Thần Nam được một phen kinh ngạc, thầm than ma pháp quả nhiên không thường, thật sự có chỗ độc đáo.
 
Sau khi trời tối hắn liền li khai trà quán, quay trở về khách sạn, theo phán đoán của hắn, bây giờ tuy là ngày hè nóng bức, nhưng cả tiểu hồ bị đông thành khối băng cũng không thể tan chảy được trong thời gian ngắn.
 
Chiều hôm đó Thần Nam tiếp tục vận chuyển huyền công trị thương, cuối cùng khi thu công cũng cơ bản hồi phục, thầm hoan hỉ thần công gia truyền thần diệu. Hồi xưa hắn không chỉ một lần hỏi Thần Chiến tên loại huyền công, Thần Chiến mặc dù trên phương diện võ học đối với hắn đều giải thích kỹ càng rành rọt, chỉ có duy nhất tên loại tâm pháp này tuyệt không thổ lộ một chút nào, do đó đến tận bây giờ hắn cũng không biết mình đang tu luyện loại võ công gì.
 
Ngày thứ hai, Tội Ác chi thành như sôi lên, trong thành truyền ra một tin làm mọi người chấn động.
 
Hầu hết tu luyện giả liên tục đợi suốt ngày đêm, cuối cùng khi băng tan ra, vô số người nhảy vào hồ điên cuồng tranh đoạt vật thần bí cổ thần đánh rơi, có người chỉ tìm cổ thần tả thủ bị đứt rời đó, nhưng cũng không phát hiện có gì đặc biệt.
 
Sau đó chúng nhân chuyển qua nghi ngờ lẫn nhau, cuối cùng thành ra hỗn chiến một trận, vô số người chết, máu nhuộm đỏ cả mặt hồ, bên cạnh tiểu hồ cũng một phen hỗn loạn, tranh đấu vẫn chưa dừng lại.
 
Thần Nam sau khi nghe được liền ung dung hướng hồ đi tới. Nếu có người biết hắn mang bảo vật cổ thần tranh đoạt trong người, chỉ sợ hắn cũng đã rơi vào cảnh bị người ta truy sát.
 
Nhìn về phía xa, thấy được vài phi long kị sĩ trên tiểu hồ đang hỗn chiến, còn có vài á long kị sĩ cùng cự long kị sĩ trố mắt thèm thuồng đứng khoanh tay bên cạnh. Cự long to lớn như mấy đám mây đen, ngăn cản ánh sáng mặt trời chiếu sáng cả một vùng, làm cho người ta trông thấy mà khiếp sợ.
 
Dưới đất vô cùng náo nhiệt, đao quang, kiếm ảnh, thiểm điện, hoả diễm…… Có ma pháp sư, có võ giả, mọi người đều điên cuồng xuất thủ, tại đương trường thật hỗn loạn bất kham.
 
Vài trăm người hỗn chiến, vài nghìn người vây quanh quan sát, vài chục người nằm trên mặt đất không ngừng kêu gào, trong tiểu hồ gần trăm thi thể trôi nổi, nước hồ cũng đã chuyển thành màu đỏ, hiện trường dù chưa đến mức vượt ngoài tầm khống chế, nhưng cũng đã quá thảm liệt.
 
Nghìn năm trước hai vị cổ thần vì tranh đoạt thần bí bảo vật mà điên cuồng xuất thủ, đồng quy cùng tử, nghìn năm sau thần bí bảo vật này lại làm cho vô số tu luyện giả vì nó huyết chiến.
 
Tiếng hét “sát”, tiếng binh khí va vào nhau, tiếng long gào…… thanh âm huyên náo điếc cả tai.
 
Chỉ có thể hình dung nó trong một từ : “Loạn!”
 
Tội ác bắt đầu từ dục vọng, nếu mỗi cá nhân đều có thể kiềm chế ác niệm của mình, thì trên thế gian này đã không có thảm sự phát sinh. Nhưng bất hạnh thay, mỗi cá nhân ở đây trong tâm đều sung mãn tham niệm, đều hoài nghi đối phương có bảo vật cổ thần lưu lại, tất cả đều muốn chiếm đoạt tư lợi cho bản thân.
 
Chính lúc tình hình sắp mất đi sự khống chế, hàng nghìn người xung quanh cũng đã tham gia huyết chiến, thì xa xa truyền lại âm thanh long gầm khủng khiếp, thanh âm như thiên lôi cuồn cuộn, dâng lên trên không trung.
 
Tại không trung, vài vị nhị giai phi long kị sĩ đang cật lực hỗn chiến với nhau nghe tiếng gầm, sắc mặt đột nhiên thay đổi, phi long bên dưới sợ đến không thể khống chế, tung mình bỏ chạy. Bảy tam giai á long kị sĩ cùng năm tứ giai sự long kị sĩ quan chiến bên cạnh đồng thời biến sắc, rồng cưỡi của bọn họ cũng đều hiện lên thần sắc sợ hãi bất an.
 
Dưới đất các võ giả cùng ma pháp sư đang hỗn chiến cũng đại kinh thất sắc, tiếng long gầm to lớn làm tất cả hoảng sợ, mọi người không hẹn cùng nhìn về hướng truyền đến tiếng long gầm, cục diện hỗn loạn tạm thời dừng lại.
 
Trong tràng mọi người đều minh bạch, âm thanh long gầm này không thể phát ra từ tứ giai đích long.
 
Tận khi tiếng long gầm khủng khiếp dừng lại, tất cả đích long mới khôi phục như bình thường, “Thánh long” cái tên này đều vụt qua tâm trí mọi người, chỉ có ngũ giai thánh long mới có thể làm cho tất cả đích long sinh ra ý khiếp sợ. Không còn nghi ngờ gì nữa, gần đây nhất định có một thánh long kị sĩ, một tuyệt thế cường giả!
 
Theo vài loại ý nghĩa mà nói, nếu long kị sĩ cùng tu luyện giả chiến đấu, nếu cùng cấp đối kháng, nhất định sẽ chiếm được phần lớn ưu thế.
 
Long kị sĩ cùng toạ kị đẳng cấp tương đồng, tương đương tổ hợp hai vị cường giả. Đương nhiên rồng bị thuần phục, lại chủ yếu hoạt động như toạ kị, phụ trợ long kị sĩ tác chiến, tuy không thể phát huy hết thực lực nhưng tổ hợp kiểu này dù không thể đạt đến sức mạnh thực sự như của hai vị cường giả kết hợp, so với tu luyện giả cùng cấp đối kháng, thực lực cũng cao hơn một chút.
 
Thông thường mà nói, trong đối kháng với tu luyện giả cùng cấp, tam danh long kị sĩ có thể kháng cự tứ danh tu luyện giả loại khác. Đương nhiên không có gì là tuyệt đối, cùng cấp tu luyện giả đối kháng, trường hợp long kị sĩ đại bại cũng không phải là hiếm.
 
Với nguyên nhân trên, khi chúng nhân đoán gần đây xuất hiện một thánh long kị sĩ sao có thể không sợ hãi. Tại đương trương tồn tại một địch thủ siêu cường khủng bố, là tuyệt thế cường giả trong cường giả, cũng khó trách tại sao cuộc hỗn chiến lại tạm thời đình lại.
 
Chúng nhân đồng thời kinh tâm, hơn nữa còn ngấm ngầm mong đợi, thánh long kị sĩ như phượng mao lân giác vô cùng hiếm thấy, gần như mọi người chỉ nghe qua, chưa bao giờ thấy, chúng nhân thật sự đều muốn nhìn thấy vị thánh long siêu việt đó.
 
Lúc này, Thần Nam trong lòng cũng sung mãn khát vọng, thực muốn lập tức nhìn thấy Thánh long Tây phương.
 
Tuy nhiên sau khi xa xa truyền lại âm thanh long khiếu chấn thiên, tuyệt không hề có thêm động tĩnh gì nữa.
 
Ngay khi hiện trường sắp trở lên nhộn nhạo lần nữa, từ không trung xa xa xuất hiện ba bóng người, tam danh ma pháp sư nhanh chóng phi đến, tốc độ làm người ta sửng sốt.
 
Tam danh ma pháp sư trông đã hơn năm mươi tuổi, ba người mặc ma pháp bào chính thống, trên ống tay áo mỗi người có thêu bốn đạo kim sắc điều văn, là tiêu chí ma pháp công hội công nhận họ đã đạt đến cảnh giới tứ giai đại ma pháp sư.
 
Ba tứ giai cường giả thực lực khủng bố đứng cùng một chỗ, vô hình chung tạo ra cho mọi người một cỗ áp lực, trong bọn họ có một người lên tiếng:”Các vị anh hùng, các vị bằng hữu, để ta giới thiệu, ba người chúng ta là giáo sư Thần Phong học viện, đến đây chỉ muốn khuyến cáo các vị đình thủ, không nên tiếp tục tranh đấu, tạo thêm thương vong.
 
Trong đám đông có người nói:”Ngươi nói đình thủ là đình thủ sao? Ở thế giới này chỉ dựa vào thực lực này mà nói, ba người các ngươi tuy nhiên đã là tứ giai cao thủ, nhưng ở đây tứ giai cao thủ cũng không chỉ có ba người, tứ giai cự long kị sĩ cũng đã có tới năm người.”
 
Ba ma pháp sư nói :”Quả thật ba người chúng ta chính xác không có phân lượng, vậy ta nghĩ để danh thánh long kị sĩ vừa rồi tới đây nói chuyện, đã đủ khả dĩ chưa ?
 
Chúng nhân đại hoảng, không ai nghĩ thánh long kị sĩ vừa rồi đột nhiên lại là người của Thần Phong học viện, chúng nhân trong tâm không thể không kêu lên kinh ngạc, thiên niên cổ học viện quả nhiên tàng long ngoạ hổ!
 
Trong lúc chúng nhân thở dài, xa xa một lão nhân tay áo bào rộng, áo dài phiêu phiêu chân đạp phi kiếm, từ xa phá không tới. Lão nhân tiên phong đạo cốt, hạc phát đồng nhan, phảng phất giống như người chốn thần tiên.
 
Chúng nhân lại lần nữa sửng sốt, người mới đến không ngờ là tu luyện giả đạo giả tối thần bí trong tu luyện giả, hơn nữa lại là một tu luyện giả đạo giả đạt ngũ giai nguyên anh, thực là một vị tuyệt thế cao thủ!
 
Trong một thời gian ngắn, tại thần chiến di tích xuất hiện hai vị tuyệt thế cao thủ, trong tâm mỗi người tại đây đều vô cùng kinh sợ.
 
Thần Nam cũng nhận ra lão nhân ngự kiếm phi không này, ngày đó Thần Phong học viện tuyển học sinh mới, chính là vị tuyệt thế cao thủ tại đệ tam quan lần đó.
 
Bay đến gần, lão nhân cước đạp phi kiếm phảng phấp như thần tiên, đứng trong không trung, nhẹ nhàng cười nói: “Lão đầu long đó nhường ta tới thay, lão nóng nảy thái quá, chỉ gây hỏng việc, không thể thành sự.”
 
Chúng nhân đương nhiên minh bạch lão long mà lão nhân nói đến là ai, có lẽ chỉ có cao thủ tu vi tuyệt thế mới dám gọi thánh long kị sĩ như thế.
 
Ba vị tứ giai ma pháp sư Thần Phong học viện mặt hiện vẻ cung kính, bay về phía sau lão nhân.
 
“Các vị bằng hữu, lão hủ không hề có ác ý, chỉ muốn thỉnh các vị anh hùng dừng tay, Thần Phong học viện không hi vọng phụ cận Tội Ác chi thành xuất hiện thương vong lưu huyết thảm trọng.”
 
Ý tứ đồng dạng được nói ra từ một vị tuyệt thế cao thủ, hiệu quả hoàn toàn không giống trước, lần này không một ai dám phát ra âm thanh bất mãn, thậm chí tứ đại cường giả trong đám đông cũng không dám nói gì.
 
Bên ngoài truyền ngôn Thần Phong học viện có không ít cao thủ vô danh, lúc này cùng lúc xuất hiện hai vị tuyệt thế cao thủ, ai biết liệu có vị thứ ba, vị thứ tư nào không?
 
Lão nhân nói:”Vật thần bí mà cổ thần đánh rơi ai mà không động tâm, nhưng có ai trong các ngươi đã nhìn thấy cổ thần di bảo?”
 
Chúng nhân đột nhiên á khẩu.
 
“Mọi người đều nghi ngờ người khác, đều nghĩ đối phương nhặt được thần bảo, nhưng có ai đã thấy được nó? Không ai cả! Chiến đấu như thế này, kết quả như thế nào? Vài nghìn người chỉ sợ tử thương hơn nửa, những người may mắn sống sót cũng khó tránh tàn phế, cuối cùng chẳng được cái gì”
 
Chúng nhân yên lặng trầm mặc.
 
“Nhiều người tiến vào hồ tìm kiếm cổ thần di bảo, chỉ sợ tất cả đều là quỷ hồ đồ, hơn nữa tất cả đều đứng đây quan sát mà không ai phát hiện gì cả? Vậy mọi người tại sao phải tranh đấu? Tại sao lại phải nghi ngờ lẫn nhau?”
 
Đương trường lại một phen yên lặng.
 
“Quyển sách cổ da dê ghi lại, hai vị cổ thần tại sơn mạch một phen thảm chiến, một vị cổ thần tả thủ bị chặt đứt, thần thủ bị chặt đứt ấy giữ một vật không rõ tên lấp lánh quang mang rơi xuống thân sơn, đồng quy cùng tử. Cũng đã hơn nghìn năm, ai có thể đảm bảo cổ thần tả thủ cùng di bảo thuỷ chung vẫn ở cùng một chỗ? Không nghi ngờ gì, con sông này không xa với đáy hồ có ám đạo tương thông, cổ thần tả thủ có thể đã thông qua ám đạo mà tiến vào đáy hồ, nhưng ai có thể đảm bảo rằng bảo vật cũng trôi theo vào đây? Có lẽ cũng giống như thần cốt đã bị nước sông cuốn đi tới nơi khác.”
 
Sau một lúc yên lặng, đám đông nghị luận không dứt, cuối cùng có người bắt đầu bỏ đi……
 
Có ngũ giai cảnh giới tuyệt thế cường giả nhẫn nại thuyết phục nghìn tu luyện giả, số người li khai càng ngày càng nhiều, số người ở hiện trường càng ngày càng ít. Sự thật tàn khốc, vô luận ở đâu, sức mạnh luôn đại diện cho tất cả. Tuy lời nói giống nhau, lời nói của tứ giai cường giả không có tác dụng nhưng sau khi ngũ giai tuyệt thế cao thủ nhẫn nại thuyết phục, hiệu quả hoàn toàn khác biệt.
 
Cuối cùng cả ngàn người từ từ giải tán, một trường hung hiểm được hoá giải, lão nhân ngự kiếm trở về, tam danh ma pháp sư theo sát phía sau.
 
Tận khi mọi người rời đi hết, Thần Nam mới từ từ đi về hướng Tội Ác chi thành. Những gì trông thấy hôm nay đối với hắn đả kích không nhỏ, ma pháp sư, long kị sĩ, tu luyện giả đạo giả trên trời dưới đất đi lại tự do, so sánh mà nói Đông Phương vũ giả gần như yếu nhất.
 
Hắn than thở: “Đông Phương vũ giả nếu có thể phi hành, thì còn sợ gì các loại tu luyện giả khác!”
 
“Chàng trai trẻ không nên nản chí.” Âm thanh nhu hoà vang lên phía sau hắn.
 
Thần Nam đại kinh, vội vã chuyển người nhìn, trong tâm đột nhiên nhảy loạn lên, quả nhiên người mới đến lại là lão yêu quái.
 
Lão yêu quái sau phen cải lão hoàn đồng này thật giống như một tu đạo giả, có một cỗ khí chất phiêu phiêu xuất trần, vẫy song thủ nói: “Đông Phương vũ giả quyết không thua kém các loại tu luyện giả khác, ngươi còn nhớ đại cao thủ dưới cổ mộ trong Sở đô hoàng cung chứ? Hắn nhục thể phàm khu, thậm chí dụng thủ diệt tiên, trên thế gian có bao nhiêu người như thế?”
 
Thần Nam nói: “Vãn bối biết vũ giả sau khi tu luyện giả luyện đến một cảnh giới nhất định, cũng có thể ngự không phi hành, vô luận về bất kì phương diện nào, tất cả cũng không yếu hơn các loại tu luyện giả khác, lúc này chỉ có chút cảm thán mà thôi.”
 
Lão yêu quái gật gật đầu, nói:”Ngươi biết tuyệt thế cao thủ trong các loại tu luyện giả sợ gặp người nào nhất không?”
 
“Không biết.”
 
“Bọn họ sợ nhất gặp Đông Phương vũ giả tuyệt thế cao thủ.”
 
Thần Nam ngạc nhiên, hỏi: “Tại sao?”
 
“Trong quá khứ các loại tu luyện giả từ vô số cuộc đại chiến kinh điển rút ra kết luận, chỉ cần cùng Đông Phương tuyệt thế cao thủ tham gia đại chiến, các loại tu luyện giả khác khả năng thắng rất ít. Đông Phương vũ giả sau khi đạt tới cảnh giới nhất định, tất cả đều có thể tu luyện vài loại thần thông đặc thù, nếu ngươi có thể đạt tới cảnh giới này tự nhiên minh bạch.”
 
Thần Nam đương nhiên biết vũ giả sau khi tu luyện tới chí cao cảnh giới có vài loại đại thần thông theo đó xuất hiện, bất quá hắn đối với các loại thần thông trong truyền thuyết không hiểu rõ ràng, chỉ đại khái biết bí văn có những loại như thiên nhãn thông, vân vân. Hắn mở miệng hỏi:”Tại sao nhiều người nghĩ Đông Phương vũ học càng ngày càng suy yếu?”
 
“Thật ra Đông Phương vũ giả cao thủ hành sự thật sự quá ít, tự nhiên làm người ngộ nhận Đông Phương vũ học dần dần suy sụp. Kì thật vài môn phái cổ vẫn có không ít nhân vật kinh thiên động địa, nếu những người này xuất hiện, hắc hắc……”
 
Thần Nam đối với những lời này tịnh không một chút nghi ngờ, bởi vì lão yêu quái bản thân là loại người thế nào? Có lẽ lúc còn trẻ cũng kinh qua không ít phong vân, nhưng hiện tại chỉ e là không ai còn nhớ.

Thần Mộ - Chương #34


Báo Lỗi Truyện
Chương 34/285