Chương 53: Một đóa hoa một thế giới


Đợi đến khi tới được dãy núi, Thần Nam nhìn hai con rồng, tức giận nói: "Thật không ngờ, các ngươi đúng là phiễn nhiễu, đi tới đâu cũng gây ra tai họa, làm náo loạn khiến Côn Luân Huyền giới, chó gà không yên."
Con con rồng du côn vẫn giở bài cũ, ra vẻ không vui, Long Bảo Bảo đập đôi cánh màu hoàng kim, liêu xiêu bay trên không trung, liên tục chớp mắt, vô tội nói: "Ta rất lương thiện, sự việc không liên quan gì tới ta cả."
"Đi nào, tiểu thần côn ngươi, đúng là không chấp nhận được." Đoạn Thần Nam lại nói: "Chúng ta sống ở đây, có nhiều điểm cần dựa vào bọn họ, các ngươi biết điều ngoan ngoãn một chút cho ta."
Cứ nói mãi, điệu bộ tức giận cũng thay đổi.
"Hừ, lần sau lúc các người tới đó, chân tay phải nhanh nhẹn một chút, đương nhiên điều quan trọng nhất là không được quên… phần của ta! Hai tên các ngươi ăn những thức đặc biệt, lại quên mất ta, đúng là không thể tha thứ được."
"Ối."
"Ối."
Hai con rồng đồng thanh kêu lên.
Từ đó về sau, tình hình không có gì thay đổi, hai con rồng vẫn là hai mối họa của Côn Luân Huyền giới, tuy nhiên Long Bảo Bảo lần này đã học được cách lấy phần, mỗi lần đều mang về một đống đồ, chia chác sòng phẳng…
Thần Nam đỡ lấy một họa quyển đã ố vàng, trong lòng hơi xót xa, hai mắt dần mờ đi, bức tranh này chính là bút tích của mẹ hắn…
Vạn năm sau một mình tỉnh lại, người thân, bạn bè… tất cả đều không còn nữa, hắn từng bàng hoàng, từng cô đơn, từng đau lòng, cảm giác đau đớn luôn bám riết lấy hắn.
"Mẫu thân…" Bây giờ thấy bức tranh của người thân nhất vẽ, lòng hắn như có dao cắt, cơ hồ bật khóc.
Trong lúc loạn thế này, hắn phải một đơn độc chiến đấu với Đỗ gia, chống lại Lí gia, vô số cường giả lúc nào cũng uy hiếp đến tính mệnh hắn, bây giờ hắn chỉ có thể dựa vào bản thân mình.
"Soạt."
Đúng trong lúc này, đột nhiên xảy ra kì biến, họa quyển cổ xưa đột nhiên phát ra hai đạo kim quang bao phủ lấy hắn, không gian gấp khúc lại, hắn có cảm giác như bước vào một thế giới khác.
Trong hàng nghìn hàng vạn đạo hào quang có một bóng người đứng lặng yên, dù không phát ra khí tức mạnh mẽ nhưng lại tạo cho người khác cảm giác kịch liệt rằng người đó chính là trời, là đất, là chúa tể vạn vật.
Thần Nam vô cùng kinh ngạc, đó chính là phụ thân hắn, ánh mắt Thần Chiến vừa trí tuệ vừa thâm thúy, dường như nhìn thấu mọi hư ảo của thế gian, ông ta lặng lẽ nhìn hắn nói: "Không cần nói gì, ta chỉ là một đoạn tinh thần lạc ấn hư ảo mà thôi, chỉ duy nhất có dao động tinh thần của con mới có thể làm phát ra đoạn ấn kí trong họa quyển này, con tới là minh chứng rằng con đã thành công sống lại, bây giờ ta giao cho con những thứ thuộc về con."
Một hạt giống màu vàng nhanh chóng bắn về phía Thần Nam, dừng lại cách cơ thể hắn một tấc
"Đây là một hạt giống của thế giới, con tự chọn lấy một bộ phận nào đó của cơ thể để dung nạp nó."
Thần Nam giật mình, đưa cánh tay phải lên chỉ ngón tay giữa ra, hắn chọn ngón thực chỉ vì hắn từng khổ luyện trên ngón tay đó, từng thử quán thông tất cả những vi mạch nhỏ bé của nó. Hạt giống màu vàng lóe sáng rồi tắt, nhập vào ngón tay giữa của hắn, nhưng không hề tạo thành bất cứ cảm giác nào.
"Đây chính là nội thiên địa của con, là một hạt giống thế giới hoàn mĩ nhất, khi xưa con mất tích bốn năm, ta không muốn nó héo khô trong người con, nên đã lấy ra, phong ấn trong họa quyển này, có được nó, thành tựu trong tương lai của con sẽ vượt qua ta, con cần phải cố gắng tế luyện."
Thần Nam vô cùng kinh ngạc, đó chính là nội thiên địa cất giấu trong người hắn, là một hạt giống thế giới, mà Thần Chiến lại lấy được nó ra ngoài, đúng là quá kì dị. "Khi xưa, có một người pháp lực thông thiên, lấy thân thể con làm chiến trường, từng đấu với ta trong bốn năm liền. Chỉ cần con có thể sống lại, mọi chuyện năm đó sớm muộn gì cũng sáng tỏ, tới lúc đó con tự nhiên sẽ biết được mọi chuyện."
Thần Nam vô cùng kinh ngạc, thông tin này vượt xa những gì hắn tưởng tượng, chẳng nhẽ bốn năm đen tối khi xưa xuất hiện vì nguyên cớ này ư?
Người pháp lực thông thiên đó là ai? Chẳng lẽ lại là…Đạm Đài Tuyền? Không thể nào, khi đó ả tuyệt đối không đủ tư cách là đối thủ của phụ thân hắn, tuy nhiên hắn có cảm giác, chuyện này và Đạm Đài Tuyền nhất định có liên quan, không thể nào xem thường vai trò của ả.
"Trắc trở không phải là thất bại, lưỡi của thanh bảo kiếm do mài mà có, càng gặp khó khăn càng phải can đảm… con là con trai ta, tin rằng con có thể phá vỡ được mọi khó khăn."
Kim quang mờ dần, bóng Thần Chiến cũng biến mất, tia sáng cuối cùng lóe lên rồi vụt tắt, Thần Nam đứng nguyên chỗ đó, họa quyển trong tay hắn nát vụn, hóa thành những mảnh vụn nhỏ lả tả rắc xuống đất.
Hắn đứng ngây ngẩn, tin chắc rằng những chuyện xảy ra ban nãy là sự thật!
Thần Chiến giao lại cho hắn nội thiên địa của hắn, nếu ngón tay thực chỉ trên tay phải của hắn có một hạt giống thế giới hoàn mĩ nhất, mở ra một không gian thuộc về mình, liệu sẽ dùng được được bao lâu!
Chỉ có điều, chuyện lần này xảy ra nhanh chóng và kì diệu, những câu hỏi trong lòng hắn chất chồng thêm, Thần Chiến vẫn chưa nhắc tới sự việc xưa kia, cũng không nói cho hắn biết sắp xếp Đỗ gia, Hoàng Nghĩ thế nào… quá khứ xa xưa đã xảy ra chuyện gì? Tại sao ông lại không chỉ cho hắn hướng đi rõ ràng?
Những ngày sau đó, Thần Nam lại bế quan, tinh khí thần hợp nhất, cảm nhận ngoại thiên địa và hạt giống thế giới đó.
Trong suốt một tháng Thần Nam ở lại Côn Luân Huyền giới, tu luyện giới Đông thổ đang sôi sục, Đông thổ hoàng tộc Đỗ gia và Đệ nhất đạo môn Loạn Chiến môn khi xưa, liên tục sai các thanh niên đệ tử trong gia tộc tới khắp nơi ở Đông đại lục khiêu chiến với các cao thủ, gây lên vô số những trận chiến nảy lửa, Đông phương tu luyện giới khó lòng yên ổn được nữa.
Cũng trong thời gian đó, từ vùng đất cực hàn ở phía Bắc đại lục, một thanh niên cường giả hùng mạnh đi thẳng xuống phía nam, rất nhiều cao thủ thất bại trong tay hắn, không ai chịu nổi mười chiêu.
Người này mặc dù đơn thương độc mã, nhưng những phong ba mà hắn tạo ra, còn mạnh hơn cả đám thanh niên đệ tử của Đông thổ hoàng tộc và Loạn Chiến môn, cục diện hình thành thế chân vạc, giống như ba cơn cuồng phong tràn vào Đông thổ.
Lại qua tiếp nửa tháng nữa, Thần Nam cả ngày nghiên cứu võ học, nhưng hắn nỗ lực thế nào cũng không cảm ứng được nội thiên địa, dù biết rằng hạt giống thế giới đó nằm trong ngón giữa tay phải, nhưng hắn nhất thời không thể nào ngộ ra điểm mấu chốt.
"Mỗi người đều có nội thiên địa, thông thường chưa khi đạt tới lục giai cảnh giới, người có thiên phú sẽ có cảm ứng, tuy nhiên cũng không phải là tuyệt đối, bây giờ ta đã đặt một chân vào cảnh giới lục giai rồi, phải có đôi chút cảm ứng mới đúng chứ, chẳng lẽ ta không có thiên phú sao?"
Thần Nam tu luyện Nghịch Thiên thất ma đao nên tới một vùng cao nguyên, nhưng không thể nào chém ra được nhát thứ năm, bèn chuyên tâm nghiên cứu nội thiên địa, nhưng bây giờ cũng không mảy may tiến triển khiến hắn lo lắng.
Đoan Mộc lại tới, mang lại cho hắn một tia hi vọng, lão yêu quái này đã sống hàng nghìn năm, biết hết điển tịch các nhà, nên giải thích cho Thần Nam: "Từ rất xa xưa, có kẻ kì tài khổ luyện cả đời mà không thể mở ra một không gian cho riêng mình, cuối cùng do ưu sầu mà tóc rụng hết, biến thành một tên trọc, tuy nhiên tên trọc này bất chợt ngộ ra lí luận Huyền giới nổi tiếng: "Một đóa hoa là một thế giới, một ngọn cỏ là một thiên đường, một chiếc là là một vùng sáng, một hạt cát là một cõi cực lạc, một nơi cũng là một mảnh đất lành, một tiếng cười ẩn chứa cả trần duyên, một lần tụng niệm lòng thêm một lần thanh tịnh."
"
Phụt."
Thần Nam hớp trà vào miệng lập tức phun ra hết.
"
Ta…sao ta có cảm giác đây là do một hòa thượng nói?"
 

Thần Mộ 2 - Chương #53


Báo Lỗi Truyện
Chương 53/513