Chương 431: Đến gần hủy diệt


Huyết quang xung thiên, cốt nhục tan nát của Thần Nam rải khắp hư không nhưng chiến ý bất khuất chống trụ cho bán hồn, vẫn tản khắp thiên địa, phương thiên họa kích sắp tan tành vẫn đính chặt với hồn phách Tam tổ.
Nỗi đau xen lẫn sát ý lan khắp không trung.
Khí tức của hắn suy nhược dần, Đại tổ và Nhị tổ lại vô tình lạt thủ, bán hồn cũng sẽ tan nát.
Hoàng kim chung che kín thiên địa, kim quang sáng rực, lấp lánh, vây chặt khu vực này thành một phiến tuyệt vực!
"Vì sao lại thế, sao lại không phá được số mệnh?"
Nữ tử đang quỳ khóc ra huyết thủy, thanh âm thê lương phiêu đãng khắp thiên địa, mất chồng rồi con trai, cả cháu cũng bị giết, tim bà tan thành vô số mảnh.
"Chồng, con ta rồi hôm nay đến tôn nhi…"
Thần Nam hệt như đại bàng gãy cánh, liên tục vung tàn dực giãy giụa giữa đất trời. Tuy đã vô lực nhưng không chịu buông xuôi.
"Tổ mẫu mau đứng dậy, cháu không muốn người như thế." Thần Nam bi phẫn, đối diện với Đại tổ và Nhị tổ vô tình, hắn đâm cứng Tam tổ, gầm lên: "Ta làm thiên cổ ác nhân, trước khi chết phải kéo theo một tên bằng không sao đáng là kẻ khi sư diệt tổ."
Mục quang Đại tổ lạnh tanh, không hề có chút tình cảm nào: "Ngươi còn cơ hội sao?" Đoạn dùng tuyệt thế đại thần thông phát ra một đạo thần quang nhập vào hồn phách Tam tổ, bảo vệ cho lão.
Thần Nam dùng phương thiên họa kích đâm vào linh hồn Tam tổ, lùi lại, cười lạnh lẽo: "Đều là các ngươi bức ta, hiện tại ta đã cùng đường."
Hắn ngửa mặt gầm vang, thanh âm vạch ngang bầu trời khiến kim chung vang lên những tiếng ong ong, sát khí lan tỏa.
"Đem ma hồn cho Viễn tổ, chi bằng ta tự nuốt lấy. A…."
Hắn gầm lên gần như điên cuồng, trong linh thức lóe sáng, một hồn ảnh khai phá trùng trùng mê vụ, bay ra ngoài thế giới hiện thực.
Cũng giống hệt Thần Nam.
Nhưng hồn ảnh không có linh thức dao động, hoàn toàn do vô tận chiến lực ngưng tụ thành.
Đó là ma tính và Thái Thượng Thần Nam bị đánh tan. Ma tính bị bản thể quét sạch linh thức, bảo tồn lại hồn lực, vốn định tìm cách chiết trung hiến cho viên tổ. Nhưng việc xảy ra hôm nay khiến hắn tắt lịm cõi lòng.
Ma khiếu chấn thiên!
Chiến hồn vỡ tan, linh lực vô tận chảy hết vào bán hồn của Thần Nam, đồng thời rút sạch linh khí trong hoàng kim chung đưa vào thể nội hắn, huyết nhục tan nát lại ngưng tụ, bán hồn dính trên phương thiên họa kích cũng quay về.
Tất cả xảy ra trong nháy mắt, một Thần Nam vượt hơn cảnh giới đỉnh cao sống lại như hỏa phượng hoàng.
Thiên giai chiến hồn vỡ tan, hóa thành linh lực quay về bản thể, đồng thời bước lên tầm cao mới.
Tuy bán hồn không còn quấn lấy Tam tổ nhưng bản thể Thần Nam lại chộp lấy cổ linh hồn lão, giữ chặt trong lòng tay.
Thần quang được Thần lão đại đẩy vào thể nội Tam tổ vị bức ra, tan tành trên không, hóa thành điểm điểm tàn quang, vĩnh viễn tan biến trong hư không.
"Gào…"
Thần Nam lộ vẻ vẻ điên cuồng, cổ Tam tổ sắp bị hắn bẻ gãy, sức mạnh bản nguyên của thời không sắp được tung ra, đệ nhất thức trong Nghịch Loạn bát thức cũng sắp được thi triển.
"Không được làm càn." Nhị tổ biến sắc, bật lên tiếng kêu, lão cảm giác được sát ý của Thần Nam, sợ hắn đang lúc cuồng nộ sẽ hạ sát thủ.
"Ngươi nói gì?" Giọng Thần Nam lạnh tanh.
"Cụp."
Đệ nhất thức thoát thai từ Nghịch Loạn bát thức xuất ra, một cánh tay của linh hồn Tam tổ bị đánh gãy.
Đại tổ lạnh tanh như lòng giếng, mắt xạ ra hai đạo lãnh điện, ngưng thị vào Thần Nam, lạnh lùng cất tiếng: "Bỏ y ra."
"Ta không bỏ thì sao?" Giọng hắn cũng lạnh lùng, vô cảm không kém.
"Cụp."
Một cánh tay khác của Tam tổ lại bị bẻ gãy, hóa thành điểm điểm linh khí, tiêu tán trong không trung.
Thần gia Tam tổ sắc mặt anh ác cùng cực, vết thương từ linh hồn khiến lão thống khổ cực điểm. Nhưng bản thể Thần Nam hút linh lực của ma tính xong, thực lực tăng thêm một mức, lại dùng sức mạnh bản nguyên của thời không triệt để áp chế lão không thể động đậy, lão cũng không muốn kêu gào trước mặt tiểu bối.
Nhị tổ quát lớn: "Ngươi không để tâm đến người trong chi mình sao? Ngươ làm thế sẽ có bao nhiêu người bồi táng theo?"
"Kết cục đã được sắp sẵn, ta không làm thế cũng cải biến được con mẹ gì?" Thần Nam rít lên, đánh gãy chân trái Tam tổ. Linh khí tiêu tán vào hư không, quang vụ dày đặc khiến Thần Nam toàn thân nhuộm máu trông càng đáng sợ, thân thể tụ lại phát ra sức mạnh phẫn nộ của linh hồn hắn.
Đại tổ lại khôi phục thần sắc lạnh lẽo vô tình, phi thường bình tĩnh nói: "Được, ngươi giết hắn đi, sau này ta thu thập tàn hồn của hắn, cùng với ngươi nữa, hiến hết cho Viễn tổ."
"Đại tổ…" Nhị tổ rúng động trong lòng, kinh hoàng nhìn sang thân ảnh anh tuấn, lạnh lẽo kia, không ai hiểu được nét tàn khốc và vô tình của Đại tổ như lão.
"Ngươi nói gì?" Thần Nam không buồn để ý, đệ nhất thức thoát thai từ Nghịch Loạn bát thức quả quyết xuất ra, đánh tan một chân của Tam tổ.
"Hài tử, đừng làm chuyện ngu ngốc nữa." Bên ngoài hoàng kim chung, tổ mẫu của hắn đứng dậy, đến bân thần chung, nhìn qua lớp chuông trong suốt, truyền âm: "Con ngàn vạn lần không nên làm thế, bằng không cả đời này sẽ bị hủy. Đừng vì nhất thời thống khoái mà gây ra những chuyện hối hận cả đời."
"Tổ mẫu lùi lại đi." Thần Nam không lay động, bái lạy tổ mẫu rồi quát vang với Đại tổ: "Mở hoàng kim chung!"
"Ta nói rồi, không cần uy hiếp ta, cứ việc giết y." Đại tổ vô cùng lạnh lùng, bình tĩnh đến đáng sợ
"Giết." Thần Nam gầm vang, nháy mắt đã chấn tan linh hồn Tam tổ.
"Hài tử mau dừng tay." Tổ mẫu hắn tuy vẻ ngoài cực kỳ trẻ trung tú lệ, song lúc này tỏa ra uy nghiêm cực độ, truyền âm: "Không nên tuyệt tình, họ có thể nhưng con không thể. Làm việc gì cũng nên bớt lại một chút đường lùi. Con có thể phế tu vi của ông ta nhưng không được diệt linh thức."
"Tổ mẫu, con…" Thần Nam xé tan Tam tổ, điểm điểm linh thức phiêu đãng trước mặt hắn, bàn tay nắm lấy đầy thống khổ.
"Hài tử nghe ta đi, mau dừng tay." Tổ mẫu tựa hồ nóng nảy, truyền âm gắt: "Ta chỉ muốn tốt cho con, nếu con diệt linh thức của ông ta, ta đành tự tuyệt trước."
Vẻ mặt bà diện rõ nét kiên quyết, ngọc thủ để lên trước ngực.
"Tổ mẫu, con nghe người." Thần Nam lẽ nào không hiểu khổ tâm của bà nhưng giờ hắn không diệt Tam tổ, liệu đối phương có chịu bỏ qua? Hắn đã là hung nhân thập ác bất xá, còn thoát dược tội danh sao? Không thể nào. Để lại chút đường lùi làm gì…
Hắn tuy chưa triệt để diệt Tam tổ nhưng đã phá hết chiến hồn, lại dùng trảo miết vào linh thức.
Thần gia Tam tổ gần như bị phế, muốn khôi phục công lực không biết cần bao nhiêu năm mới xong.
Thần lão đại đích xác là một nhân vật vô cùng đáng sợ, lạnh lùng nhìn tất cả xảy ra, Nhị tổ lại lộ rõ vẻ cuồng bạo.
"Đợi ta xuất thủ hay ngươi tự tuyệt?" Thần lão đại tiến lên, lão không cần phải e dè gì nữa.
"Nhu nhược tư tuyệt ư? Không phải Thần Nam ta, chỉ có thể chiến tử." Hắn cầm phương thiên họa kích tan tành gầm lên: "Bao nhiêu năm nay các ngươi không làm gì dược phụ thân ta, hôm nay ta quyết chiến tử cùng các ngươi."
Lọ sứ ngại gì miệng giếng, đại tướng tránh sao khỏi chết trận, đó là số mệnh. Con đường của cường giả quy về chiến tử! Thần Nam nghênh ngang đối diện với Thần lão đại.
"Ta không làm gì được phụ thân ngươi?" Nhắc đến chuyện này, Thần lão đại có vẻ phi thường kích động, cuối cùng cũng lộ ra nộ ý: "Hắn bị chúng ta đánh tan vô số lần nhưng sinh lực cực mạnh, công phu chạy trốn quá cao nên thoát được."
Thần Nam biết lời Thần lão đại là thật, phụ thân hắn thần ma lưỡng phân, vĩnh hằng bất diệt, có lẽ vì nguyên nhân đó mà tránh thoát tru sát khỏi tay mấy vị lão tổ.
Thần lão đại khôi phục bình tĩnh rất nhanh, vung ma trảo khổng lồ chụp lấy Thần Nam.
Thân kích dài ngàn trượng tỏa quang mang vạn trượng bổ vào cự trảo!
"Choang."
Tiếng kim thuộc va nhau choang choảng, vang khắp chân trời, bên ngoài hoàng kim chung liên tục rung lên.
Thần lão đại không mảy may lay động, Thần Nam bị văng đi, phương thiên họa kích trong tay vỡ tan, bắt đầu từ lưỡi lãn xuống cán, toàn cây kích tan nát.
Thần lão đại quả đáng sợ.
Thần Nam chưa từng coi thường vị Thần gia Đại tổ này, hắn cho rằng lão không kém hơn Ma Chủ, còn lợi hại hơn cả Thần gia bát hồn, tuy tư chất không bằng bát hồn nhưng đã tu luyện rất nhiều năm tháng, lại tham dự cả trận Thái cổ đại chiến thảm liệt. Lão được coi là một trong những siêu cấp cường giả ít có trong thiên địa luôn duy trì được cảnh giới đỉnh cao, thực lực không thể dò nổi.
"Kết thúc thôi." Thần lão đại bình tĩnh nói xong, lại chậm rãi giơ tay lên.
"Ta không còn sợ sống chết nữa, có chết cũng phải đánh tan hồn lực, không để lại cho các ngươi." Thần Nam biết rõ không địch nổi nhưng chiến ý vẫn ngùn ngụt.
"Choang."
Hoàng kim chung vang động, tổ mẫu hắn đập đầu vào chuông, thê thảm gào lên: "Cầu xin lão tổ, con không muốn mất nốt người thân nhất thứ ba…"
"Hừ." Đại tổ hừ lạnh, kim chung mãnh liệt rung lên, thân thể tổ mẫu Thần Nam bị hất đi ngàn trượng, liên tục phun máu.
Nhưng bà vẫn cố lắc lư đứng dậy, bò qua không trung tiến tới, lặp lại câu vừa rồi, thần tình vô cùng bi thiết.
Lòng Thần Nam như dao cắt, không biết nói gì, chỉ đành công kích.
"Ta cho ngươi xem Thần gia tuyệt học chân chính." Đại tổ hừ lạnh, thò cự trảo ra, hóa thành hung ma khổng lồ toan nuốt gọn Thần Nam.
Thần Nam chiến ý xung thiên, gầm lên thê lương: "Đốt lên tấm thân bất tử của ta, hòa tan bất diệt hồn, dòng chiến huyết chảy ra…"
Tiếng hú vang trời, lời lẽ hùng hồn, chiến ý cao vút nhưng con cháu Thần gia tụ tập ngoài xa lại cảm giác nỗi niềm thê lương, ai nấy chăm chú nhìn vào tấm thân và chiến hồn rừng rực cháy trong hoàng kim chung.
"Hôm nay ta trả lại xương máu cho Thần gia." Phương thiên họa kích tan nát, tấm thân và chiến hồn của Thần Nam rừng rực cháy, quả như hắn nói, chiến huyết thấm ra ngoài làn da, khắp trời đỏ rực.
"Chết ta cũng không lưu lại hồn lực cho các ngươi. Dùng sinh mệnh đấu với các ngươi một phen." Thần Nam gầm vang trong làn máu lửa, sinh mệnh chi quang được châm ngòi, dấy lên linh lực khắp trời, lao vào Đại tổ.
Thần sắc Đại tổ lần đầu biến hẳn.
"Ầm."
Thần Nam đốt cháy sinh mệnh, đập vào Đại tổ, hoàng kim chung lắc lư, phảng phất tan vỡ đến nơi.
Đại tổ bị hất bay đi.
Huyết quang rợp trời, chiến hồn chi hỏa ngùn ngụt, thân thể tan nát của Thần Nam được sinh mệnh chi quang bao phủ, lay động cả hoàng kim chung đập vào Nguyệt lượng.
"Thí tổ hay giết các ngươi có tác dụng gì? Hôm nay đốt sạch linh hồn và máu để Viễn tổ cùng ta hủy diệt."
 

Thần Mộ 2 - Chương #431


Báo Lỗi Truyện
Chương 431/513