Chương 342: Thành hôn


Mười năm, đã xảy ra quá nhiều chuyện.

Thần Nam không hiểu gì nhưng thấy cường giả đệ ngũ giới xuất hiện, lại nói thông thạo ngôn ngữ Nhân gian là biết thiên địa phát sinh nhiều biến cố. Đệ ngũ giới cường giả đã xâm nhập Nhân gian và Thiên giới rất lâu.

Nhưng hắn không hiểu vì sao hai cường giả lại bị dọa đến chết trong căn nhà tranh.

Đó là cao thủ cấp Thần Hoàng, tuy đã lùi ra ngoài nhưng chưa xa lắm. Cường địch thế này thì một người tu vi chưa đạt đến Thần Vương như Long Vũ khẳng định không phải là đối thủ.

Nếu Thần Nam muốn chiến tử, đây là lúc thích hợp nhất nhưng bậc hồng nhan tri kỷ trọng tình Long Vũ còn ở bên, hắn không thể để nàng thương tổn, định bất chấp tất cả triệu hoán Thiên Quỷ diệt địch.

Nhưng hắn chưa cần làm vậy, cường giả Thần Hoàng của đệ ngũ giới đã gặp địch thủ.

Một cường giả toàn thân ẩn trong hắc vụ, phát ra vô tận sát ý, cầm một lưỡi tử thần liêm đao cực lớn lạnh lùng nhìn y.

"Tử Thần Tiềm Long." Cường giả đệ ngũ giới mắt ánh lên tia cừu hận, lạnh giọng: "Huynh muội các ngươi quá lắm rồi, lại dám giết cường giả Thần Vương của tộc chúng ta, đúng là công nhiên gây hấn với cường giả đệ ngũ giới. Hậu quả các ngươi sẽ phải hứng chịu."

"Các ngươi chẳng qua chỉ là một tộc, đại diện được cho cả đệ ngũ giới sao? Dù ngươi thay mặt được thì đã sao, Tiềm Long giết người đệ ngũ giới không cần lí do."

Thanh niên cường giả đứng trong tử vong minh vụ chính là Tiềm Long, mười năm rồi Thần Nam mới gặp lại, không khỏi phải công nhận Ma Chủ công tham tạo hóa, trước lúc vào đệ tam giới đã gieo ma chủng vào mình Tiềm Long, để sau mười năm y tăng từ Thần Vương lên Thần Hoàng.

Tính cách Tiềm Long cũng khác hẳn, trước kia y luôn rạng rỡ như ánh nắng, hiện tại thành một kẻ đi gieo rắc cái chết trong bóng đêm, toàn thân phủ đầy tuyệt sát chi khí.

"Hắc hắc …chắc các ngươi không phục. Được, để Mạc Hán Sâm ta xem ngươi tiến vào cảnh giới Thần Hoàng có bản lĩnh gì."

Mạc Hán Sâm cười nanh ác, thân thể cao trượng rưỡi vang lên tiếng răng rắc, xương cốt chuyển động, phảng phất cao hơn một cái đầu, cơ nhục trên mình bạnh ra như một ngọn núi nhỏ. Trong tay y xuất hiện một ngọn khoát đao xanh lè, chỉ vào Tiềm Long.

Gió khẽ mơn qua, tử vong minh vụ dày đặc bị thổi tan một phần, lộ ra khuôn mặt anh khí bức nhân của Tiềm Long, thân thể đĩnh bạt đầy sát ý, tử thần liêm đao trong tay sáng rực, chấn nhiếp hồn người.

"Giết." Mạc Hán Sâm quát vang, lao vào Tiềm Long.

Thân thể Tiềm Long bất động nhưng tử thần liêm đao chợt phóng đại gấp trăm lần, dài cả trăm thước, chung quanh có vô số oan hồn giãy giụa kêu gào, nhanh chóng cắt qua Mạc Hán Sâm, xé tan một vùng không gian hắc ám.

Mười năm qua, các cao thủ Thiên giới và Nhân gian đã biết được pháp môn của đệ ngũ giới, khi giao chiến với họ vạn vạn lần không được dùng hào quang công kích, chỉ dùng thực chất mới sát thương đối phương hữu hiệu hơn cả.

Mạc Hán Sâm vung mạnh ngọn hung đao xanh lè, xoảng một tiếng, chém trúng tử thần liêm đao, tia lửa tung tóe.

Hai cao thủ cấp Thần Hoàng quấn lấy nhau, cùng bay lên cao, hai đạo nhân ảnh hóa thành ha dải sáng liên tục di hình hoán vị, công kích với tốc độ người thường khó lòng tưởng tượng được.

Thần Nam và Long Vũ đứng ngoài căn nhà tranh ngẩng đầu quan sát. Hiện tại Thần Nam mất hết tu vi, thiên giai nhục thân không còn, đôi mắt mờ đục không thấy rõ thân ảnh hai cao thủ đại chiến trên không, chỉ nghe được âm thanh đáng sợ của hai cây đao va nhau.

Thanh âm này khiến hắn có cảm giác như tự nhìn thấy, hiểu được động tác nhanh kinh hồn của hai người. Thần Hoàng cấp đại chiến khiến chiến ý đã lụi tắt lâu nay của Thần Nam dần tỉnh lại, phảng phất như hắn trở lại với chiến trường nóng bỏng năm xưa.

Tiềm Long và Mạc Hán Sâm đều tung ra tuyệt sát, hận không thể lập tức giết chết đối phương, trận chiến thảm liệt hơn bình thường nhiều lần. Đại chiến kéo dài nửa thời thần, chợt huyết quang bùng lên, Tiềm Long hú vang, một tay trải thành sợi máu văng về xa.

"Ca ca …" Long Vũ kinh hãi kêu lên, nước mắt ròng ròng định bay lên không.

"Không nên." Thần Nam ngăn lại.

Đồng thời, trên không sáng rực huyết quang, tay phải cầm hung đao của Mạc Hán Sâm bị tử thần liêm đao bên tay phải của Tiềm Long cắt đứt.

Mạc Hán Sâm kinh hãi xen lẫn tức giận, gầm lên động trời, địch thủ quá đỗi tàn khốc và đáng sợ, lại dùng cách lưỡng bại câu thương. Bất quá, kiểu đánh lãnh khốc này đã có tính toán, Tiềm Long dùng tay trái cầm binh khí thay cho tay phải nên chiếm được chủ động và thượng phong.

Tất cả xảy ra trong thoáng chốc, Mạc Hán Sâm là cường giả cấp Thần Hoàng, đương nhiên có thể phục nguyên cánh tay nhưng Tiềm Long không cho y có cơ hội.

Trận quyết chiến vong mạng chỉ được quyết định trong một sát na, đương nhiên Tiềm Long không đời nào cho y cơ hội.

Mặc kệ tay trái đổ máu, tử thần liêm đao bổ xuống, vạch thành một tử vong quỹ tích, lưỡi đao lạnh ngắt cắt vào ngực Mạc Hán Sâm một cách tàn khốc, vô tình, vết thương lại nặng thêm một mức.

Hai đại cao thủ giao chiến trên không, máu tươi không ngừng đổ xuống.

Hiện tại Mạc Hán Sâm hoàn toàn hạ phong, dù liên tục gầm hét vẫn không chống nổi Tiềm Long.

Y liều chịu thêm một vết trọng thương, dùng cánh tay trái còn lành bẻ gãy tử thần liêm đao, nhưng Tiềm Long đã tính sẵn, tử vong chủy thủ chuyên đối phó với Thần Hoàng cao thủ cắm luôn vào ngực y.

Thương thế nghiêm trọng nhưng với cao thủ cấp Thần Hoàng, quyết không chết được. Song y liên tục thụ thương, bại cục không tài nào xoay chuyển được.

Hai chân Tiềm Long cũng bị đánh gãy, máu tươi tung tóe nhưng cũng thành công đá tan Thần Hoàng chi thể của Mạc Hán Sâm. Sau cùng, Tiềm Long chịu trả giá đắt, mặc cho nửa thân thể bị đánh nát mà diệt hẳn được Thần Hoàng hồn phách của địch thủ, cánh tay phải còn lành lặn cầm một viên Thần Hoàng đan màu lục sẫm.

"Nam nhân phải tàn nhẫn với mình một chút." Thần Nam dùng thính giác "quan sát" trận chiến, bất giác cảm thán như vậy.

Nếu đánh theo cách thông thường, khó lòng nói trước ai thắng ai bại, hiện tại Tiềm Long đã hóa thân thành tử thần!

Huyết nhục phiêu tán trên không nhanh chóng tụ lại trên mình Tiềm Long, dù vậy sắc mặt nhợt hẳn đi, địch thủ là Thần Hoàng nên nhục thân khôi phục song nguyên khí bị thương.

Long Vũ nhanh chóng tiến tới, đau lòng nhỏ lệ: "Ca ca, lần nào cũng không biết thương cho thân thể, muội rất lo…"

Tử Thần Tiềm Long lộ ra nụ cười trên gương mặt như hàn băng vạn năm không tan: "Yên tâm, ta biết chứ, quyết không thể chết được, nếu không lấy ai chiếu cố cho muội."

Giải được tâm kết năm xưa, tình cảm của hai huynh muội càng sâu hơn, luyến ái mông lung khi xưa chuyển thành thân tình nồng đượm.

Tiềm Long và Long Vũ đáp xuống trước căn nhà tranh, đôi mắt y lạnh lùng nhìn Thần Nam, đoạn vung tử thần liêm đao quay quanh Thần Nam, thần sắc ngưng trọng như gặp đại địch.

Thần Nam yên lặng, Long Vũ lại kêu lên: "Ca ca định làm gì? Huynh ấy là… bằng hữu tốt nhất của muội, huynh không nên có địch ý."

"Vì sao thế này? Thân thể già lão… thể nội trống rỗng, linh hồn gần như tàn phế, sinh mệnh sắp kết thúc." Tiềm Long ngưng thị vào Thần Nam, tỏ vẻ nghi hoặc, đoạn nói với Long Vũ: "Vừa nãy ta cảm giác rõ ràng có hồn phách hùng mạnh mà tà ác gầm lên trong thân thể y, đó… là sao?"

Long Vũ nhìn y với vẻ không hiểu: "Ca ca nói gì, huynh ấy…thân thể rất yếu ớt, sinh mệnh… sinh mệnh sắp tàn…" Nàng tỏ vẻ buồn bã.

Thần Nam quay lại nhìn Tiềm Long, trầm giọng: "Ngươi nói đúng không? Cảm giác được trong thân thể ta có linh hồn vừa hùng mạnh vừa tà ác?"

"Không sai, một hồn phách đáng sợ, tà ác mà hùng mạnh vô cùng."

"Giết ta đi." Thần Nam vô cùng kiên quyết.

Cả Tiềm Long và Long Vũ đều ngạc nhiên.

"Thần …huynh nói gì vậy!" Long Vũ đến cạnh hắn, cầm một cánh tay: "Huynh đừng cả nghĩ, đừng suy nghĩ linh tình gì nữa." Vẻ mặt nàng vô cùng buồn bã, lo lắng.

"Sống có gì vui, chết có gì tiếc. Những gì ta trải qua coi như đủ một kiếp người. Hoan lạc, thống khổ đã nếm, thấy bi hoan ly hợp đã nhiều, được thể nghiệm muôn mặt của đời rồi, dù thế này chết đi, ta cũng không còn gì đáng tiếc."

Thấy Long Vũ nhỏ lệ, Thần Nam khuyên giải: "Long Vũ, nghe ta nói này, ta không phải buông xuôi vì khiếp sợ, mà vì buộc phải thế. Ta đoán ra từ lâu nhưng không ngờ lại xảy ra sớm thế, Tiềm Long ca ca của muội cảm ứng không sai, trong thân thể ta có một hồn phách tà ác hùng mạnh ẩn tàng, lúc ta già chết đi, nó sẽ sống lại. Ta không muốn thế nên phải giết nó trước khi nó trưởng thành."

"Ngươi là… Thần Nam." Tiềm Long tỏ ra rất kích động, quăng tử thần liêm đao rồi tiến lên nắm chặt tay Thần Nam: "Ngươi… sao lại biến thành thế này? Ta đã nghĩ đến ngươi, bằng không Tiểu Vũ đâu có đau thương như thế."

Thần Nam biết không giấu được, bình tĩnh đáp: "Tiềm Long, đa tạ huynh đã quan tâm, hiện tại ta thành tàn phế…"

Xử lí hai thi thể trong nhà xong xuôi, Tiềm Long nghe Thần Nam kể lại những gì đã trải qua trong mười năm, vô vàn cảm khái nói: "Mười năm mà xảy ra quá nhiều chuyện, ta vẫn nghĩ không biết khi nào huynh xuất hiện để cùng tiến vào đệ ngũ giới. Chỉ là việc đời không liệu trước được…"

Long Vũ lau lệ, buồn bã nhìn Thần Nam, nghẹn ngào: "Thái Thượng vong tình lục mà huynh nói là thật? Lẽ nào huynh sẽ bị thay thế?"

"Đúng vậy." Thần Nam tuy không muốn thấy nàng thương tâm như thế nhưng đành nói ra, nhỡ may xuất hiện một Thần Nam ác ma hận tất cả những gì hắn hận, hắn yêu rồi hủy diệt sạch thì hậu quả bi thảm đó, hắn có chết cũng không yên lòng.

"Muội không tin, nhất định có cách." Long Vũ vô cùng đao lòng, nắm tay hắn, bật lên tiếng khóc.

Long Vũ xán lạn như ánh dương quang ngày xưa sau mười năm gặp lại Thần Nam, luôn luôn rơi nước mắt, khiến hắn buồn đau xen lẫn hối hận.

"Thần quy tuy thọ rồi cũng chết, Đằng xà khó thoát kiếp trần ai. Kiếp này của ta không bình phàm, có chết cùng không ân hận, nhất là trước lúc ra đi còn được gặp muội…" Hắn hiểu tâm ý của nàng nhưng sinh mệnh không còn bao nhiêu, nên không thể đáp ứng, bằng không khi chết đi sẽ càng khiến nàng thương tâm. Bất quá, thấy nàng đau buồn như vậy, hắn cũng lộ ra một đôi tiếng lòng.

Dù Long Vũ bình thường vô cùng thông tuệ nhưng lúc này tỏ ra ngơ ngác, dung nhan như ngọc nhuốm lệ, liên mồm lẩm bẩm: "Có cách, nhất định có cách…"

Tiềm Long chợt cười vang: "Tiểu Vũ khóc cái gì, Thần Nam sẽ không sao."

"Cái gì? Ca ca nói cái gì, thật không?" Long Vũ kích động đứng bật dậy.

Thần Nam nhìn y với vẻ kinh ngạc.

Sắc mặt lạnh lùng của Tiềm Long lộ ra nét ấm áp hiếm thấy: "Các vị đừng quên sư phụ ta là ai, là thiên cổ Ma Chủ. Sư phụ cực kì tôn sùng Thái Thượng vong tình lục, nếu bộ công pháp đó giết chính mình thì sư phụ ta đời nào lại khen ngợi như thế. Thần Nam cứ yên tâm mà sống, sẽ có ngày tất cả thay đổi, những gì huynh nói chỉ là vết xe đổ của người đi trước, quyết không phải cách hay."

Đoạn quay sang nói với Long Vũ: "Hơn nữa, hôm nay ta sẽ làm chủ để hai người thành hôn." Ngữ khí phi thường kiên quyết, xen lẫn bắt ép.

"Tiềm Long ngươi…" Thần Nam định nói gì đó.

Long Vũ cũng không ngờ ca ca lại bắt ép chuyện này, kêu lên: "Ca ca…"

Tiềm Long cắt ngang: "Thần Nam, ta hỏi huynh, Tiểu Vũ đối với huynh thế nào? Mười năm chờ đợi, vô oán vô hối, huynh có cảm động không? Một nữ tử mất ngần ấy năm đợi huynh, lẽ nào huynh cứ yên lặng?"

"Ta…" Nghĩ đến Long Vũ, trong lòng hắn chỉ có cảm động, không biết nói gì.

Tiềm Long lại nói với Long Vũ: "Tâm ý của muội, Thần Nam cũng biết nhưng hiện tại huynh ấy thân thể suy bại, muội có chê không?"

"Không…" Long Vũ bật khóc.

"Vậy được, ta tác chủ cho hai người thành thân hôm nay. Thần Nam, huynh không cần nói cái gì mà sinh mệnh sắp hết, huynh làm thế chẳng qua muốn tốt cho Tiểu Vũ, đúng không? Nhưng thế lại càng khiến nó đau khổ. Tiểu đệ không muốn hai người ân hận điều gì, nếu có chân tình, đâu cần sớm chiều bên nhau, một ngày cũng coi như cả đời."

Tiềm Long hoàn toãn cưỡng ép, y biết nếu không kiên quyết, hai người không bao giờ đến với nhau, đành phải làm thật nhanh gọn, không cho họ nói nhiều, quyết định tất cả.

Thật ra, những gì y nói khiến Long Vũ và Thần Nam đều phải thừa nhận.

Hôn lễ rất đơn giản, một căn nhà tranh, một vị khách là huynh trưởng, kiêm luôn vai trò chứng hôn, cộng mấy món ăn sơn dã, tất cả đều bình bình đạm đạm.

Hôn lễ xong, Tiềm Long cười vang: "Ta không thể để dung nhan như tiên tử của muội muội cả ngày đối diện với một lão giả già nua, các người cầm lấy viên Thần Hoàng đan và hai viên Thần Vương đảm này đi, ít nhất cũng kéo dài mạng sống cho Thần Nam năm ba năm. Trong thời gian ngắn nhất ta sẽ khiến Thần Nam dẹp tan buồn phiền."

"Ca ca không cần…" Long Vũ biết y lại định đi giết Thần Hoàng, Thần Vương.

"Yên tâm, ca ca sẽ không mạo hiểm, có mấy tên hiếu chiến cuồng nhân nắm trong tay không ít chiến lợi phẩm, ta phải đến lấy."

Trước lúc đi, y dặn riêng Thần Nam: "Hi vọng sớm có ngày cùng huynh cộng đồng tác chiến. Về Thái Thượng vong tình lục, sư phụ…"

"Sư phụ huynh không nói những lời như thế, giờ đệ và Long Vũ thành hôn, huynh biết đệ sẽ không dễ dàng giết hại bản thân nữa, đúng không?" Thần Nam nhìn y chằm chằm, trong lòng dâng lên cảm động và cảm kích.

"Nhưng sư phụ ta có nói rằng Thái Thượng vong tình lục cực kỳ tà dị, muốn tu luyện phải xem khắp nhân thế nổi chìm, thể nghiệm hết lẽ đời."

"E là lại do huynh tự nói."

"Không." Tiềm Long cả quyết: "Đó là lời sư phụ, đương nhiên đệ chỉ đoán."

"Nhân thế nổi chìm, thể nghiệm hết lẽ đời…."

"Thần Nam, đệ sẽ nghĩ cách giúp huynh kéo dài mạng sống nhưng huynh phải tin chính mình, mười năm nữa thì sao? Đệ hi vọng thanh kiếm gãy như huynh sẽ tiếp tục lăn đi trong chốn hồng trần, lại bừng lên vạn trượng quang mang. Có ngày nào đó chúng ta cùng đánh vào đệ ngũ giới, không thể để chúng đánh lên."

"Tiềm Long, đa tạ huynh, đệ sẽ không buông xuôi, sẽ luyện tâm trong vạn trượng hồng trần."
 

Thần Mộ 2 - Chương #342


Báo Lỗi Truyện
Chương 342/513