Chương 317: Người hầu


Trong Phong Đô sơn, âm phong gào rú, tử khí lan tràn, vân vụ đen ngòm che kín trời, dãy núi chìm trong hắc vân, tựa như một thi ma khổng lồ đang múa may.

Thiên Quỷ phân giải thân thể rồi nhưng bất kể quỷ trảo hay khô lâu đầu cốt đều cực lớn, liên tục đánh lén Thần Nam. Quỷ trảo che kín mấy ngàn trượng như ngọn núi tuyết liên miên, chói rực, đầu cốt hệt ngọn núi, màu sắc trắng âm u khiến ai nhìn vào cũng lạnh mình, hai mắt lập lòe quỷ hỏa, liên tục gào hét.

Nhưng tất cả đều không lọt vào mắt Thần Nam, hắn bình thản ứng chiến, ép Thiên Quỷ liên tục gào rú.

Thứ khiến hắn lo lắng là tấm bia đá.

Hắn dùng phương thiên họa kích mở một đại hiệp cốc mấy ngàn trượng, dưới đáy sâu Phong Đô sơn qua nhiên có một khối thần bí cự bi. Lòng hắn dấy lên cảm giác không lành, tấm bia quá lớ, chỉ lộ ra một nửa đã vươn cao mấy trăm trượng.

Nếu không lầm, đó là một tấm bia mộ.

Khiến hắn lo ngại nhất là hai chữ cổ kính khắc trên bia mộ, hắn không đọc được, chỉ có chữ thứ hai là đại khái đoán ra, hình như là kiểu chữ từ thời Thái cổ: "Thiên".

Đương nhiên, đó chỉ là suy đoán, không phải khẳng định, dù vậy cũng khiến hắn kinh hãi.

Không hề có dao động năng lượng phát ra nhưng hắn vẫn có cảm giác bất an rằng dưới lòng Phong Đô sơn ẩn chứa hung hiểm vô cùng.

Tu vi hiện tại của hắn mà thấy hung hiểm, ắt là sự tình phi thường nghiêm trọng. Cảm giác hiện tại uy hiếp được hắn, ít nhất cũng phải đồng cấp với Thái cổ nam tử Tùng Tán Đức Bố.

Dựa vào linh giác sắc bén, hắn phát hiện bia đá không có dao động sức mạnh, cũng không có khí tức đáng sợ, xem ra nó không phải thông linh chi vật như Trấn Ma thạch.

Uy hiếp đến từ dưới lòng đất nhưng không thể cảm nhận được.

"Thiên? Lẽ nào là Thương Thiên hoặc Hoàng Thiên? Hoặc là Thiên khác…" Thần Nam đột nhiên nay ra ý nghĩ này, nếu là thật ắt phiền hà vô cùng, hắn vô ý mở ra cánh cả còn đáng sợ hơn địa ngục.

Đó là dạng tồn tại từng khiến Ma Chủ và những Thái cổ nam tử liên thủ đối phó.

"Mong là… hắn thật sự chết rồi, không lưu lại vật gì." Tuy suy nghĩ tích cực nhưng hắn biết thế khác nào đang tự an ủi bản thân.

Đại chiến tiếp tục với Thiên Quỷ, tấm bia trong khe nứt không hề xuất hiện điều gì dị thường, chỉ sừng sững đứng yên. Bất quá, Thần Nam phát giác Thiên Quỷ có ý dẫn hắn về phía tấm bia, tựa hồ mong hắn đánh tan thạch bi.

Hắn cười lạnh, chắc chắn có nguy hiểm bất thường, dù đại chiến kịch liệt nhưng hắn tuyệt không chạm vào thạch bi, ngược lại vận chuyển đại thần thông đẩy Thiên Quỷ về phía đó.

Lần nào Thiên Quỷ cũng tỏ vẻ sợ hãi, nhanh chóng thoát khỏi khu vực đó, tựa hồ nó biết không thể kéo Thần Nam lại gần tấm bia, bản thân lại không địch nổi hắn. Sau cùng nó gầm lên bất cam khiến ai nghe thấy rợn người, triệt để phân giải thân thể thành ngàn vạn khô lâu cốt ẩn nhập xuống đất, không chịu ló đầu ra.

Thần Nam thoáng nghĩ ngợi, quyết định tạm thời không chạm đến Thiên Quỷ, đứng cách xa đi quanh tấm bia một vòng mà không phát hiện điều gì dị thường. Đoạn hắn bay lên, dùng phương thiên họa kích chẻ đôi hai ngọn núi, lấy hết đá vỡ lấp khe nứt và tấm bia.

Đó là một phiến "Vực."

"Thiên khanh!"

Vô tình nhảy vào ắt vong mạng.

Thần Nam ngầm ghi nhớ phiến "vực" này vào lòng, quyết định chừa lại cho cường địch, ví dụ như sáu vị Thái cổ nam tử sẽ xuất hiện.

Hắn cầm phương thiên họa kích lẩm bẩm: "Phiến vực này chuẩn bị sẵn cho các ngươi, lúc đó ta xem chác ngươi có nhảy xuống không."

Hắn sơ bộ xác định được rằng chỉ cần không chạm vào bia đá ắt không nguy hiểm, hiện tạ Thiên Quỷ đã ẩn đi, lại dùng hung kích hút âm sát chi khí.

Hung kích ngàn trượng cắm ngay giữa ngọn núi, điên cuồng hút lấy sát khí vô hạn.

Hắc vân cuồn cuộn, sóng dâng ào ạt như mặt biển đen ngòm cuồng nộ, ngàn vạn dòng khí đen nhánh đổ về cây kích khiến nó hưng phấn, không ngừng rung lên.

Ba thời thần trôi qua, sắc trời cạnh đó sáng hẳn, toàn bộ âm sát chi khí bị hung binh hút hết. Nhưng dãy núi ngoài xa vẫn đầy tử khí, hắc vân sà xuống, liên tục đổ về.

Hắn lại thôi động công lực tương trợ binh hồn trong hung kích, khiến nó hút âm khí điên cuồng hơn, một mặt dùng đại pháp lực luyện âm sát chi khí hóa thành xung thiên sát khí.

Trên đời có không ít âm địa, tính về sát khí và lệ khí, không đâu so được với cổ chiến trường. Loại quân hồn lệ khí hình thành trong nạn binh đao lại nặng âm khí hơn hết.

Lúc này ở thiên hạ đệ nhất âm địa, sát khí do ngàn vạn quân hồn ngưng tụ thanh đang cuồn cuộn, nếu không có phong âm đại trận, sát khi tiết ra chắc chắn tạo thành hậu quả kinh nhân.

Binh hồn của phương thiên họa kích mạnh hơn tưởng tượng, quyết hút sạch quân hồn sát khí. Thật ra cũng không có gì đáng ngạc nhiên, nó từng hút cả thần mâu chi hồn do Tùng Tán Đức Bố tế luyện, hồn năng bản thân đã cực mạnh, có tiềm lực thế này cũng là đương nhiên.

Năm thời thần sau, sát khí cuồn cuộn tràn tới, đại khái hung kích hút được một thành sát khí của Phong Đô sơn, tuy chỉ một thành nhưng đã cực kì đáng sợ.

Thiên Quỷ vốn do sát khí ngưng tụ thành nên vô cùng tức giận, đây là nơi tu luyện của nó, bị người ta tranh đoạt kiểu này thật không thể nhân nhịn – nhưng nó phải nhẫn.

Nếu nó lại nhảy ra, rất có thể cả bản thân cũng bị hút vào.

Thần Nam không có ý dừng tay, nếu có thể, hắn muốn thu hết sát khí của Phong Đô sơn, để nơi đây trở lại trong lành. Nhưng hắn biết thời gian không cho phép.

Cùng lúc cảm giác mẫn duệ cho Thần Nam biết trên trời truyền xuyên từng trận dao động, không lâu sau có mười mấy bóng người xuất hiện. Thần gia Thất tổ mang theo mấy vãn bối nhanh chóng phá không bay tới.

"Thần Nam, ta mang cho cháu chí bảo của gia tộc, Tụ nguyên trận đồ!" Thất tổ tay áo bay bay, râu tóc bạc phơ, tiên phong đạo cốt, nở nụ cười. Hiện tại Thần gia hết sức "cưng chiều" Thần Nam, họ đến trợ giúp.

Tụ nguyên trận đồ đích xác là bảo vật quan trọng của Thần gia, mở trận đồ ra sẽ tăng tốc độ tụ tập thiên địa nguyên khí lên mười lần, với những người tu vi đạt từ Thần Hoàng trở xuống, quả thật có nhiều lợi ích.

Thần Nam được Thất tổ cho biết, vui mừng ra mặt.

Thất tổ hạ lệnh, mấy chục ngọn tiểu kì được quăng xuống quanh phương thiên họa kích, tiểu kì đoán gió trải ra, nhanh chóng phóng đại, lúc cắm vào ngọn núi đã vươn cao trăm trượng.

Tám mươi mốt lá đại kì phần phật trong ma vân, liên tục hút lấy âm sát chi khí

Trận đồ bố trí xong liền vận chuyển, không chỉ tụ tập thiên địa tinh khí mà cả âm sát chi khí. Âm khí cuồn cuộn đổ tới với tốc độ gấp mười lần, thanh thế kinh người.

Quanh đó, hắc vân sà xuống thấp, địa vực tối đen, thò bàn tay không thấy ngón, phương thiên họa kích nằm giữa tám mươi mốt lá cờ liên tục rung lên, điên cuồng hút lấy thiên địa sát khí.

Thần gia Thất tổ và mấy vị hậu bối cùng hít một hơi khí lạnh.

Ba thời thần trôi qua, bảy tám thành âm sát chi khí của Phong Đô sơn bị phương thiên họa kích hút mất, nó quả thật là một tòa động không đáy.

Thiên Quỷ không chịu nổi nữa, ba lần bốn lượt giận dữ xông ra nhưng đều bị Thần Nam đánh lún xuống đất.

Bảy tám thành âm sát chi khí của Phong Đô sơn quả là con số lạnh mình, toàn do ngàn vạn quân hồn ngưng tụ thành.

Phương thiên họa kích trở thành đệ nhất hung binh thật sự.

Thần Nam hoàn toàn luyện hóa lệ khí thành sát khí, hiện tại hung kích đã hút đủ, phát ra sát khí xung thiên. Tuy nó cắm trong Phong Đô sơn nhưng phạm vi mây ngàn dăm quanh đó đều dấy lên sát ý kinh hồn.

Dù là vùng ngoại vi xa nhất của Phong Đô sơn cũng khiến người ta lạnh lùng thấu cốt như đang trong tiết đông lạnh giá.

Lúc Thần Nam rút phương thiên họa kích lên, sát khí lan khắp thiên địa, lưỡi kích sáng choang phát ra "uy thế" cực mạnh

Mấy thanh niên đi sau Thất tổ, nếu không được Thần Nam dùng pháp lực bảo vệ chắc đã nổ tung xác.

Thất tổ đạt tới tu vi Thần Hoàng cũng không khỏi biến sắc, cảm thán: "Hung binh, quả là hung binh. Ta như thấy cảnh Lục đạo máu chảy thành sông… đáng sợ."

"Các vị đi trước." Thần Nam buông lời lạnh lùng, toàn thân phát ra trận trận ma khí.

Bọn Thất tổ thu lại tám mươi mốt là đại kỳ rồi nhanh chóng rời đi.

Lúc họ đi khỏi, Thần Nam mới thật sự nắm lấy phương thiên họa kích vào quang chưởng. Thoáng chốc, mái tóc hắn cuồng loạn vũ động, ma khí cuồn cuộn từ thân thể phát ra, hai mắt bắn ra hào quang lạnh lùng phảng phất như hai đạo kiếm mang dài mấy dặm, chém đứt hư không.

"A …"

Hắn gầm vang, múa tít phương thiên họa kích, bắt đầu diễn luyện trong Phong Đô sơn.

Múa kích giữa làn gió.

Trời cao cung rung lên với cơn cuồng loạn của hắn.

Tuyệt thế hung binh ngàn trượng được hắn múa lên, cơ hồ nghịch loạn thời không, trời cao bị uốn cong rồi sụp lở.

Xung thiên sát khí từ Nhân gian bắn lên Thiên giới!

Quần sơn trong Phong Đô sơn bị một kích quét qua, bị dẹp bằng phẳng như rọc giấy.

Nơi nào hung kích đi qua, tất cả tan tành.

Sát khí quét ngang dọc.

Thần Nam như thần quân ma chủ giáng lâm thiên hạ, toàn thân phát ra một cỗ "Thế" mạnh khôn tả.

Hắn dùng hung kích đâm xuống Phong Đô sơn, lưỡi kích ngàn trượng găm lấy một khô lâu đầu khổng lồ từ dưới đất lôi lên.

Lúc khô lâu đầu chưa kịp giải thể, hắn dùng đến pháp tắc của bát hồn.

"Băng Phong Tam Vạn Lí!"

Dải băng ngàn trượng phong bế khô lâu đầu vào trong, những tiểu khô lâu không kịp tách ra chạy trốn.

Thần Nam cầm tuyệt thế hung binh, toàn thân gần như tà dị, lạnh lùng nói với khô lâu đầu bị băng phong: "Vừa nãy không có thời gian giết ngươi, hóa ra ngươi lại định đánh lén ta, chủ động gây sự. Hừ."

Hắn phát ra sát ý hùng hồn, so với dải băng ngàn trượng còn lạnh hơn khiến khô lâu gần như hồn phi phách tán.

"Ta còn chưa dốc toàn lực, để lại cho ngươi một mạng, hiện tại nói mau, dưới tấm bia đá có bí mật gì?"

Dưới áp lực hùng hồn của Thần Nam, khô lâu đầu cốt triệt để thần phục, nó gần như sup sụp, run rẩy phát ra dao động tinh thần hồi đáp.

Thiên Quỷ quả là kì tích của tu luyện giới, do ngàn vạn quân hồn ngưng tụ lại, tu vi tinh thần hữu hạn, không sánh được với thiên giai tu vi. Nhưng hồn năng hung hậu lại dựa vào "Lực" mà tiến lên được thiên giai.

Chuyện này được hậu nhân coi như ngoại lệ, nếu có đủ sức mạnh sẽ từ một lĩnh vực đột phá lên thiên giai vốn được coi là không với tới. Sức mạnh của ngàn vạn quân hồn ngưng tụ ắt sinh ra thiên giai lệ quỷ.

Tu vi tinh thần của Thiên Quỷ không cao, nó tuy tu luyện ở đây nhưng chưa từng thám sát xem dưới đáy sâu có ẩn bí gì. Chỉ là mấy ngàn năm trước nó vô ý tiến vào nơi đó, bị một cỗ sức mạnh kinh hồn dánh tan, mãi mấy trăm năm trước mới hồi phục được.

Chuyện đó càng khiến Thần Nam kiên định, cho đó là một "Thiên khanh" chuẩn bị sẵn có cường địch, tương lai hắn sẽ nhử vài kẻ nhảy xuống.

Đoạn hắn nhấc phương thiên họa kích chém về phía Thiên Quỷ bị băng phong khiến nó hoảng sợ run rẩy, dao động tinh thần phát ra cầu xin.

"Không giết ngươi, tương lai ngươi sẽ giết ta, cho ta lí do thả ngươi."

"Ma tôn. tha mạng…tôi sao dám không biết trời cao đất dày, thấy vô thượng ma uy của ngài, vĩnh viễn không dám phản lại. Tôi xin… làm người hầu của ngài." Thấy thần sắc của Thần Nam băng lãnh tàn khốc, Thiên Quỷ đành đưa ra quyết định đau lòng, dao động linh hồn run lên: "Tôi nguyện để ngài hạ Tử mẫu thiên quỷ chú! Nếu có lòng bội phản sẽ lập tức tiêu tan."

Thần Nam có nghe về loại bí chú này, loại ma chú nô dịch đáng sợ nhất, chủ chết ắt người hầu cũng vong, nói chung là loại phù chú bất bình đẳng nhất.

Thiên Quỷ run rẩy nói ra cách thi triển cấm chú, hắn liên tục gật đầu rồi sử dụng luôn Tử mẫu thiên quỷ chú. Từ đây về sau, trừ phi Thiên Quỷ muốn chết, bằng không sẽ không dám phản lại hắn.

"Kẻ hầu hạ vĩnh viễn của ma tôn xin chờ lệnh." Thiên Quỷ được thả ra liền tụ lại thân thể, khô lâu thân mấy ngàn trượng quỳ xuống Phong Đô sơn, như một ngọn núi tuyết hùng vĩ đáng chiếu sáng.

Thiên Quỷ đau lòng nhưng lúc này đang dần thấy thoải mái, thậm chí cho rằng mình may mắn, đối phương hùng mạnh đến mức khiến nó run rẩy, trong thế giới cường giả vi tôn này, có chỗ dựa vững chắc như vậy, sau này có lẽ sẽ được nhiều lợi lộc.

Chỉ là nó không biết rằng hai thời thần nữa, nam tử khiến nó quỳ lạy này sẽ mất đi sức mạnh. Lúc đó e là nó lại hối hận muốn tự sát.

Tâm thần Thần Nam tuy bị tuyệt thế hung binh ảnh hưởng đôi chút, thỉnh thoảng lộ ra ý muốn giết chóc nhưng lúc này hắn vô cùng hưng phấn, biết rằng từ nay lúc nào cũng có thể xé hư không triệu hoán "người hầu" này.

Trong khi thiên giai cao thủ bị Ma Chủ mời đi hết, một thiên giai đả thủ thế này coi như vô địch.

Tuy không thể đối phó với sáu Thái cổ nam tử, nhưng đối phó với những kẻ ở Thiên giới và Nhân gian ắt không thành vấn đề.

"Phong Đô sơn vẫn còn sát khí xung thiên, ngươi tiếp tục ở lại đây tiềm tu, gia tăng tu vi lên mức cao nhất, bằng không ta không ngại giết thêm một con ác quỷ vô dụng."

"Tuân lệnh chủ nhân."

Thiên Quỷ nhận lệnh của hắn, hài cốt khổng lồ thoáng chốc vỡ tan, ẩn phục vào lòng đất Phong Đô sơn.

Thần Nam cẩm phương thiên họa kích đằng không bay lên, tức thì sát khí xung thiên, vân vụ tiêu tan. Ngay cả lúc hắn lên Thiên giới, dọc đường khiến cho không ít tu giả hoảng sợ, hung kích quả nhiên đáng sợ, khiến linh hồn họ run rẩy.

Sau cùng, hắn ý thức được rằng, hung kích này không thể sử dụng hàng ngày, trừ phi gặp cường địch mới nên đem ra. Hắn đem ma kích giấu tại nơi sâu nhất của vùng hỗn độn trong nội thiên địa, phong bế tuyệt thế hung sát chi khí.

Nguyệt lượng hiện ra trước mắt, hắn giữ nổi bình tĩnh, Tứ tổ và Ngũ tổ có nói thật chăng? Vũ Hinh năm xưa có sống lại được không? Cả Mộng Khả Nhi, Đạm Đài Tuyền và hài tử chưa xuất thế.
 

Thần Mộ 2 - Chương #317


Báo Lỗi Truyện
Chương 317/513