Chương 271: Giết, giết, giết


Không thể chỉ chết mất một vị thần, giọng nói cuồng vọng mà lãnh khốc vô cùng truyền đến mọi ngóc ngách khiến các Thiên giới chủ thần và ma thần đều biến sắc. Họ cảm giác được sát ý đáng sợ của Thần Nam nên không hoài nghi.
Các Huyền giới cao thủ càng kinh ngạc, vừa nãy Thần Nam đã giết thần thành công, giết Nguyên Tố hỏa thần danh truyền thiên hạ mấy ngàn năm nay, chuyện này… quá đáng sợ.
Nên biết đó là cường giả uy chấn thiên hạ mấy ngàn năm rồi, lại bị người ta xé tét, mà đó lại là một Nhân gian thanh niên cường giả mới quật khởi gần đây!
Lời lẽ lạnh lùng của Thần Nam càng khiến người ta kinh ngạc hơn, hắn quá ngông cuồng, cách đây không lâu đã gây sự với mấy vị Thần Vương của Đông phương Thiên giới, hiện tại lại thành tử địch của các Tây phương Thần Vương. Quả không tưởng tượng được.
Chiến Thần nổi giận bể phổi, vừa ứng phó với phệ thần thú vừa rít lên: "Thần Nam, ta phải khiến ngươi tịch diệt."
Quang Minh thần và Thủy thần cũng vô cùng phẫn nộ
Hắc Ám đại ma thần và Huyết Hoàng cười lạnh lẽo, kết quả này khiến cả hai vui hơn hết.
"Muốn giết ta? Ta đến giết ngươi trước."
Năm ma thân của Thần Nam nhanh chóng lao tới: một cầm Đại Long đao, một cầm Khốn Thiên tác, một cầm Hậu Nghệ cung, hai ma thân khác tay không.
Chiến Thần cầm hoàng kim thánh kiếm, đang đấu kịch liệt với phệ thần thú, mấy ma thân cùng tới khiến y luống cuống.
"Bình."
Khốn Thiên tác hung hãn đập vào mình y.
"Grào…" Đại Long đao ảo hóa thành tàn long, va chạm với hoàng kim thánh kiếm trong tay Chiến Thần, hào quang sáng chói bùng lên khiến y lạnh mình, sợ thánh khí tổn hủy. Thánh kiếm trong tay y là bảo vật nhưng còn lâu mới sánh được với Đại Long đao. Cũng may hai món thần binh chỉ va nhau về năng lượng, không chân chính tiếp xúc, hoàng kim thánh kiếm vẫn nguyên lành.
Chiến Thần càng bất an khi thấy ma thân cầm Hậu Nghệ cung cười lạnh với y, lúc nào cũng sẵn sàng bắn tên.
Hiện tại còn mỗi Huyết Hoàng chưa đối địch, y giả bộ cao đạo lên tiếng: "Chiến Thần, chúng ta là minh hữu, ta bỏ qua thù cũ đến giúp ngươi." Đoạn lao tới nhưng không xuất lực, cực lực tránh va chạm với năm ma thân của Thần Nam.
Trong mắt Thần Nam lóe thần quang, Huyết Hoàng này quá giảo hoạt và âm độc. Đối phương suýt nữa thành Thần Hoàng chân chính, nếu cho y cơ hội, triệt để khôi phục đỉnh cao, nhất định thành đại hoạn, đây là cơ hội tốt để trừ khử y.
Năm hóa thân đột nhiên hú vang, để lại năm tàn ảnh rồi quay sang tấn công Huyết Hoàng, bỏ qua Chiến Thần đang nổi giận. Huyết Hoàng biến sắc, không ngờ lại châm lửa đốt mình.
Bất quá, y là cường giả Thần Vương, không hề sợ hãi mà xòe ma thần dực màu máu ra, thiên địa đỏ lựng, vô tận huyết thủy hướng ra bốn phương tám hướng, định nhấn chìm cả năm ma thân.
Chân thân Thần Nam cười lạnh, hắn và năm ma thân tâm ý tương thông, thu hồi Hậu Nghệ cung về, nhắm vào Huyết Hoàng bắn tới.
Tên do Hậu Nghệ cung bắn ra, uy lực thế nào, Thiên giới chúng thần đều biết, Huyết Hoàng đành cẩn thận ứng phó. Y nhanh chóng lách tránh, song chưởng liên tục vung lên, huyết sắc kình khí tràn ra mấy lần mới đánh tan được thần tiễn.
Cùng lúc, năm ma thân đột phá huyết thủy xông đến gần y, đại chiến kịch liệt. Thần Nam ở cạnh, có lúc giương cung, có lúc lại tự xông đến tấn công Huyết Hoàng.
Huyết Hoàng nhận chuẩn một hóa thân, toàn lực tiến công hòng diệt đi nhưng hóa thân của Thần Nam khác hẳn, tuy lực công lực không như bản thể nhưng lực phòng ngự không khác gì Thần Vương chân chính. Thần Nam trải qua thiên lôi thoái luyện tu thành ma thể gần như bất diệt, mấy ma thân cũng là bất tử chi thể.
Nhất thời, Huyết Hoàng vô cùng bị động, tận lực phản kích.
"Grào… long đại gia cũng phải diệt thần. Nhân giả vô địch, phong sinh thủy khởi, hây a. Thủy thần tiểu nữu, chịu chết đi." Tử Kim thần long cũng vung côn ảnh ngập trời tấn công Nguyên Tố thủy thần.
Con rồng du côn đã lõi đời, sống mấy ngàn năm không hề bị hoài phí, kinh nghiệm đối địch vô cùng phong phú, tuy Thần Vương lực không thâm hậu bằng Thủy thần nhưng vẫn không hạ phong.
Gần đó, Long Bảo Bảo liên tục vung long dực, phát ra năng lượng quang nhận, quét qua nửa tầng không đuổi theo hồn phách Minh Thần. Thiên Long giác đáng sợ hóa thành hai lưỡi long hình thánh kiếm bổ vào Ngạc Vận ma thần, hoàng kim long kiếm trăm trượng tung hoành, liên tục xé nát hư không.
"Ai da, thiếu một chút là xong." Long Bảo Bảo vừa đối địch vừa hô lên.
Hai ma thần tuy bản lĩnh cao thâm nhưng cũng làm gì được tiểu long. Nó vô cùng hoạt đầu, không chịu cận chiến bởi kinh nghiệm còn quá ít.
Hai lưỡi long kiếm và vô tận quang nhận khiến hai Thiên giới ma thần luống cuống, thi thoảng qua được đợt tấn công lại bị hoàng kim tiểu trảo nhanh chóng hóa giải.
"Ai da, lại thiếu một chút là xong. Được rồi, ta tới đây, xem Đại đức đại uy bảo bảo Thiên Long trảo!" Tiểu long ngọng nghịu gào lên, vô số trảo ảnh lao vào Minh Thần và Ngạc Vận ma thần.
Hai ma thần dị thường nổi giận, thực lực của tiểu long quả thật rất mạnh, họ liên thủ tấn công đã lâu vẫn không làm gì được. Nhưng họ giận nhất là lời lẽ của tiểu long còn bập bẹ, khiến họ mất hết mặt mũi, hai lão bất tử lại không đối phó nổi một tiểu đậu đinh, quả thật đáng đập đầu vào tường tự tử.
"Ai da, thật thế à! Các ngươi đừng chạy, lẽ nào lại sợ Đại đức đại uy bảo bảo Thiên Long ta?"
Nghe âm thanh non nớt tỏ vẻ bất mãn, hai vị ma thần phát cuồng, mất mặt đến thế là cùng, sao lại đi chọn một tiểu đậu đinh làm đối thủ? Thắng không ra gì, mà bây giờ thắng bại rất khó nói.
Thiên Long kiếm, Thiên Long dực, Thiên Long trảo dung nhập vào thân thể tiểu long tuy chưa phát huy được thực lực cấp Thiên Long nhưng nó có hai mảnh cổ thuẫn tàn phiến phòng hộ, thoải mái dốc toàn lực công kích.
Nó càng đánh càng hưng phấn, liên tục hô hoán.
"Thần dạy các ngươi kém quá, không dám cùng ta chính diện giao phong, các ngươi là ma thần sao? Quỷ nhát chết thì có."
Bị mấy câu mắng này, hai ma thần gần như phát điên, bất kể trảo ảnh, kiếm quang, mang nhận, hung hãn lao bổ tới.
"Ha ha, các ngươi lên hết đi, Bảo bảo Thiên Long trảo." Tiểu long hưng phấn kêu lên: "Ai da, trúng này. Tiếp nào. Vô ảnh song long kiếm!"
Ngạc Vận ma thần bị một đạo trảo ảnh xé toạc một vạt tóc, cả da đầu cũng bị bứt, đau quá gầm vang. Minh Thần cũng không khá hơn, mấy đạo kiếm quang suýt nữa đánh trúng thần thức chi hải y.
Trận này quả thật quá mất mặt, bị tiểu long dồn ép loạn xạ. Nhưng hai ma thần dị thường kì quái, Thần Vương lực của nó không xuất chúng lắm nhưng trảo, cánh, sừng lại phát huy uy lực gần đạt mức Thần Hoàng.
"Ai, không ngờ phải dùng ngạc vận thiên địa với nó." Ngạc Vận ma thần thở dài, đứng sững trên không, sau lưng nứt toác một khe hở không gian, từ trong đó tràn ra vô tận ma khí như sóng thần dâng cao.
Ngạc Vận ma thần không nổi danh về chiến lực nhưng có thần thông đặc dị, tu thành ngạc vận nội thiên địa, trong đó có năng lượng kỳ dị có thể ảnh hưởng mạnh đến tâm thần địch nhân trong chiến đấu, tạo thành những sai lầm trí mệnh để y khai thác. Sức mạnh tinh thần tà dị này tu luyện cực khó, bình thường y không đời nào thi triển.
Vô tận ma khí nhuộm sức mạnh tinh thần tà dị, bao trùm cả chiến trường, tâm thần tiểu long liền lỏng ra. Ngạc Vận ma thần cười lạnh liên hồi, Minh Thần cũng lộ ra nụ cười tàn nhẫn, tựa hồ thấy được cảnh kẻ khiến họ mất mặt phải chịu tội.
Vô tận ma khí nuốt chửng thinh không, tiểu long tựa hồ quên cả công kích, mắt lờ đờ vô thần, ngẩn ngơ nhìn hai ma thần. Long kiếm, long dực, long trảo không xuất kích, chỉ có cổ thuẫn tàn phiến liên tục quay quanh nó.
Hai ma thần cười âm lãnh, từng bước từ hư không tiến tới. Đột nhiên thần thức cho họ biết có điểm không ổn, tựa hồ có khí tức nguy hiểm đến gần, nên vội vàng lui lại.
Nhưng vẫn chậm một bước, Long Bảo Bảo đang ngơ ngẩn, hai mắt chợt sáng rực kim quang, long kiếm, long dực, long trảo đồng thời xuất kích, quang nhận vàng chóe dệt thành một tấm lưới chụp xuống hai ma thần.
Cả hai đều không phải thần linh tầm thường, trong lúc nguy cấp đã tránh được phần lớn công kích. Nhưng nguy hiểm chân chính không phải từ Long Bảo Bảo.
Hư không phía sau họ bị xé tét, chân thân Thần Nam cầm Đại Long đao đột ngột xuất hiện, Tử Kim thần long cầm Liệt Không Kiếm cũng xuất ra. Binh khí của cả hai sáng rực thần quang, chém qua hư không, hung hãn bổ vào hai ma thần.
Lưỡng vị ma thần bay sạch hồn vía, họ đã nghe về hai bảo vật này, bị chém trúng tất nhục thể không chống nổi.
Trong lúc nguy cấp, Minh Thần hiển hiện pháp lực cao thâm vô cùng, thoáng chốc đã phá toái hư không đào thoát khỏi vùng nguy hiểm. Ngạc Vận ma thần phản ứng chạm hơn, đang lúc toàn lực phá tan hư không thì Đại Long đao và Liệt Không Kiếm giao nhau chém vào cổ và eo y, tức thì đầu ma thần lăn lông lốc, eo cũng chém đứt.
Tất cả diễn ra quá nhanh, Huyết Hoàng bị năm ma thân vây đánh, không thể cứu viện, mấy lần phá toái hư không nhưng đều bị ma thân chặn đứng.
Thủy thần tuy không có địch thủ nhưng không dốc sức cứu viện. Cái chết của Nguyên Tố hỏa thần do Huyết Hoàng thấy chết không cứu, bọn Quang Minh thần làm gì có chuyện không biết? Nên giờ thấy mà họ làm lơ, coi như trả lại món nợ lúc trước.
Thành ra, Ngạc Vận ma thần bị diệt có mùi của dự mưu.
Lúc Ngạc Vận ma thần định dùng sức mạnh tinh thần tà dị, lão du côn có kinh nghiệm phong phú liền biết ngay tình thế, vội dùng thần thức ý niệm đề tỉnh Long Bảo Bảo đừng bị mê hoặc, đồng thời báo cho Thần Nam.
Thần Nam quyết định phải diệt ngay đối thủ.
Hắn và con rồng du côn đang đại chiến, cố ý kéo trận đánh vào gần, rồi nhân lúc khẩn yếu quan đầu liền phá toái hư không, đột nhiên xuất hiện, tiến hành tập kích. Trong khi đó, Long Bảo Bảo phối hợp ra vẻ tâm trí bị mê hoặc.
Ngạc Vận ma thần bị chém đứt nhục thể, Thần Vương hồn nhanh chóng bay lên, nhưng hai lưỡi hoàng kim long kiếm chặn lại.
"Thần dạy, Bảo Bảo rất tức giận, hậu quả rất nghiêm trọng." Tiểu long giận dữ nghọng nghịu lên tiếng.
Thần Nam, Tử Kim thần long, Long Bảo Bảo cũng bay lên, sử dụng đòn công kích mạnh nhất, hào quang chói lói bùng lên, hồn phách Ngạc Vận ma thần bị đánh tan triệt để.
Cả bọn đã liên thủ diệt gọn Ngạc Vận ma thần!
Huynh đệ đồng tâm hợp lực ắt làm được mọi thứ, cả ba hết sức hiểu nhau trong khi đối phương còn chia rẽ, chủ thần và ma thần làm gì có chuyện đồng tâm bao giờ? Cùng có tâm cơ nên bị đánh tan là đương nhiên.
Quang Minh thần, Chiến Thần, Nguyên Tố thủy thần cười lạnh. Hắc Ám đại ma thần, Huyết Hoàng và Minh Thần trốn thoát đều nổi giận, họ trơ mắt nhìn Ngạc Vận ma thần chết trước mắt nên giận cùng cực.
"Ta phải giết các ngươi." Hắc Ám đại ma thần gầm lên cuồng bạo, nhưng vừa phá toái hư không liền bị một con phệ thần thú chặn lại. Dù y pháp lực vô biên cũng khó đấu nổi man thú có lực phòng ngự sánh với Thần Hoàng.
Huyết Hoàng bị năm hóa thân của Thần Nam chặn lại, tuy chiếm thượng phong nhưng nhất thời không thể thoát thân. Minh Thần hung hãn nhìn Thần Nam và hai con rồng.
"Giết Minh Thần trước." Thần Nam quát lớn, lao tới. Hai con rồng hưng phấn kêu lên, cũng lao tới.
Hiện trường chỉ còn Nguyên Tố thủy thần không có đối thủ nhưng trong lòng nàng ta quyết định vứt bỏ tất cả, báo thù cho cái chết của Nguyên Tố hỏa thần đã.
Minh Thần tuy mất nhục thể nhưng chiến lực không giảm chút nào, lúc ba xông tới, không có cứu viện nên y đành phá toái hư không, chuẩn bị trốn về Thiên giới.
Nhưng quyết định đã muộn, hư không phá toái song y chưa kịp tiến vào, không gian thông đạo đã bị ba sát thần dùng sức mạnh Thần Vương đánh tan. Thông đạo không còn, năng lượng lúc không gian phá toái tràn lan tứ phía.
"Giết."
"Giết."
"Giết."
Hai tiếng gầm cùng một tiếng hét bập bẹ vang lên, Thần Vương lực cuồng bạo nuốt chửng Minh Thần, y gầm lên trầm trầm, đã thụ trọng thương.
Thần Nam, Tử Kim thần long, Long Bảo Bảo không cho y cơ hội, lần lượt sử dụng sức mạnh tối đa, toàn bộ tập trung hướng và hồn phách Minh Thần.
"Ầm."
U quang sáng rực, hồn phách Minh Thần nổ tan trên không, tịch diệt ngay.
Thần Nam lại quát: "Giết Huyết Hoàng." Đại Long đao trong tay lóe lên ánh sáng chấn nhiếp, đao quang chiếu rọi mây cao.
Huyết Hoàng tâm cơ thâm trầm, lập tức đưa ra quyết định, liều chịu mấy đòn nặng của năm ma thân, phá toái hư không tiến về không gian thông đạo, toan tránh qua sát kiếp.
Năm ma thân tuy không có thực như chân thân Thần Nam nhưng có một ưu điểm là tâm ý tương thông với hắn nên cũng tiến vào không gian thông đạo.
Chân thân Thần Nam xòe Thần Vương dực nhanh chóng bay tới, quát vang: "Huyết Hoàng chạy đâu, hôm nay dù lên trời xuống đất ta cũng quyết diệt ngươi."
Trong không gian thông đạo, năm hóa thân cùng gầm lên: "Ngươi chạy lên trời, chúng ta theo lên tru sát ngươi."
Đoạn ba ma thân đuổi theo Huyết Hoàng, ma thân thứ tư đứng nguyên chỗ, giương Hậu Nghệ cung lên bắn tên, ma thân thứ năm trực tiếp đánh tan không gian thông đạo.
"Ầm, ầm, ầm."
Trên không sáng rực hào quang, không gian thông đạo vỡ tung, tràn ra vô tận năng lượng về tứ phía.
Các chủ thần và ma thần đang đại chiến đều quan sát mật thiết tình hình. Ngoài xa, các Huyền giới cao thủ cũng khẩn trương cực điểm, tình cảnh vô cùng gấp gáp, ai nấy tập trung tinh thần xem Huyết Hoàng có đào thoát không.
Dưới đất, Khôn Đức, Quang Minh giáo hoàng, thần bí lão nhân cũng lộ vẻ vô cùng quan tâm. Đạm Đài Tuyền bạch y như tuyết mắt hiện lên nét khác lạ.
"Ầm."
Lại tiếng nổ kinh thiên động địa vang vọng, mọi người thấy được kết quả trong làn quang ảnh.
Không gian thông đạo tuy nổ tan phần lớn nhưng Huyết Hoàng trong phút quan trọng đã qua được đoạn thông đạo sau cùng, ba hóa thân bám theo tiến vào Thiên giới.
Cùng lúc, một mũi thần tiễn nhuộm máu đột nhiên chiếu sáng hư không. Hóa thân thứ tư trên không dùng máu của mình bắn ra kinh thiên nhất tiễn. Tuy chỉ là huyết dịch của hóa thân nhưng uy lực cũng vô cùng, huyết tiễn xuyên phá hư không, tiến vào không gian thông đạo, nhắm thẳng hậu tâm Huyết Hoàng.
Kinh thiên huyết mang dài trăm trương tụ tập hết ánh mắt mọi người.
Trong lúc sinh tử, Huyết Hoàng phải xuất thủ tự cứu. Nhưng sát na phất tay về phía sau khiến thân hình hơi ngừng lại. Sát na đó tạo cho ba hóa thân cơ hội quý giá.
Một ma thân vượt lên, đứng song song Huyết Hoàng, tung một chưởng cuồng bạo trở lại.
"Ầm."
Không gian thông đạo lại vỡ vụn, Huyết Hoàng và hóa thân đó quấn lấy nhau. Dòng năng lượng khuếch tán, hào quang đình chỉ, tất cả đều thấy không gian thông đạo bị phá tan chỉ cách Thiên giới có năm trượng.
Huyết Hoàng liều mạng, dốc toàn lực triển khai cực tốc thân pháp nhưng hư ảnh Thiên giới biến mất, y cách Thiên giới đúng nửa bước.
 

Thần Mộ 2 - Chương #271


Báo Lỗi Truyện
Chương 271/513