Chương 128 - Tử vong tuyệt địa tái hiện


"Ma Oa, lẽ nào ngươi thực sự cho rằng bằng sức lực của một mình ngươi, có thể đạp bằng cả Quang Minh giáo hội hay sao?". Kim thân của giáo hoàng đứng giữa không trung, quang mang rực rỡ chiếu sáng cả bầu trời.
Ma Oa không hạ xuống nữa, cơ thể khổng lồ dừng lại trên không, ma nhãn phát ra hai đạo kim quang quan sát giáo hoàng nói: "Đương nhiên ta biết giáo hội của các ngươi có vài lão quái vật bất tử, nhưng ta tin rằng trong chốc lát bọn họ chưa đến ngay được, bọn họ sẽ không dám tới giao chiến với ta. Ngươi và ta đều biết bây giờ mọi thứ đang ở trong một tình thế cân bằng vi diệu, bất cứ bên nào có hành động trước, sẽ trở thành đích ngắm cho các bên còn lại. Ộp ộp ộp, chính vì như thế, ta mới có thể thu hồi bổn thể của ta, hi vọng các ngươi biết điều. Nếu như dám cản trở ta, hậu quả chắc ngươi có thể tự suy nghĩ được.
Kì Lân thần thú im lìm đứng ở phía xa, quan sát một trường đại chiến sắp xảy ra, dường như nó không hề có ý định can thiệp.
Kim thân của giáo hoàng lạnh lùng nói: "
Mỗi người đều phải chịu trách nhiệm về hành động của mình, làm sai cần phải trả giá. Ngàn năm trước ngươi gây hoạ tại Tây thổ, giết người vô số, đáng ra phải chịu kết cục hình thần câu diệt, cuối cùng bất quả chỉ phong ấn một nửa cơ thể của ngươi, ngươi còn không biết điều, lại dám tới gây sự…"
Ma Oa lạnh lùng đáp: "
Ộp ộp ộp, có cho các ngươi cũng không dám huỷ nửa cái bản thể đó của ta, đương nhiên, nếu như các ngươi muốn triệt để đối đầu với Yêu tộc Đông thổ bọn ta, thì coi như ta nhiều lời. Kì thực, cả ta và ngươi đều biết, lần này ta tới Tây thổ không thể về tay không, giữa ta và ngươi đối đầu bất quá chỉ là thủ tục. Cái mà ngươi quan tâm không phải ta phá khai tầng thứ 10, mà chính là nhân vật bị phong ấn ở tầng dưới cùng."
Kim thân của giáo hoàng hét lớn: "
Vậy hãy vượt qua cái thủ tục này đi. Nếu như cả thủ tục này ngươi cũng không qua được, kết quả không chỉ là bị phong ấn một nửa bổn thể của ngươi đâu
Roẹt
Một thanh trường thương kim sắc đột ngột xuất hiện trong tay kim thân của giáo hoàng, phát ra quang mang nóng bỏng, rực rỡ. Giáo hoàng cầm thương, xung quanh là một quầng lửa rừng rực, giống như một thiên thần mặc giáp vàng.
Ma Oa đại nộ, lão dù sao cũng là một trong số đại yêu ma trong thiên hạ, không ngờ lại bị coi thường như vậy, khiến lão lửa giận bừng bừng.
"Tiểu tử ngươi dám khinh thị lão phu như vậy, khi ta xuất đạo, ngươi không biết còn đang chuyển thế ở đâu, chịu chết đi".
Ma Oa vũ động bổn thể khổng lồ của mình, lao xuống dưới. Hắc sắc ma khí bao phủ toàn bộ thần điện bên dưới.
Nhưng kim thân của giáo hoàng không hề sợ hãi, trường thương đâm thẳng lên không. Mũi thương sắc nhọn liên tục điểm tới, làm hư không bị phá toái, lộ ra vô số lỗ hổng, những lỗ hổng này như những cái phễu, hút hết toàn bộ ma khí vào bên trong
Tiếp theo, giáo hoàng bay lên, như một đạo kim sắc thiểm điện lao thẳng về phía Ma Oa, đầu thương sắc nhọn nhắm thẳng vào đầu lão.
"Được, quả nhiên cũng có chút bản lĩnh".
Ma Oa ộp ộp vài tiếng, chiếc trảo khổng lồ phía trước chụp thẳng về phía giáo hoàng, không hề e ngại ngọn thương sắc bén kia.
"Leng keng"
Những tiếng kim loại va chạm vang vọng khắp Thánh thành, chiếc trảo giữ chặt lấy mũi thương. Nhìn từ phía xa, một đại yêu qua cao to như một toà núi cùng với một kim sắc thân ảnh nhỏ bé bất phân thắng bại, thật có chút khoa trương và đặc sắc.
Dần dần, trường thương trong tay kim sắc thân ảnh, từng chút từng chút đẩy thân thể khổng lồ của Ma Oa lên trên cao
"Oanh"
Một đạo kim quang bạo phát, kim thân của giáo hoàng đột nhiên rút thương lại, sau đó thân thương đột nhiên to lên gấp trăm ngàn lần, dài ra trên dưới trăm trượng, rồi lạnh lùng đâm thẳng vào người Ma Oa, hất văng lão ra cả nghìn thước.
Ộp ộp
Ma Oa phẫn nộ đến cực điểm, gầm lên giận dữ: "Thì ra chính là lão bất tử nhà ngươi, ta đang băn khoăn làm sao một kẻ tiểu bối lại có thể có được công lực cao tuyệt như vậy, thật không nghĩ ra ngươi vẫn chưa chết, không ngờ lại con tu luyện thành bất diệt chi thân, luyện ra một thân thể khác."
Hừm
Giáo hoàng chỉ hừ mạnh một tiếng
"Đáng chết…" Ma Oa tức đến nghẹn thở, lão đã nhận ra giáo hoàng trước mắt, chính là lão giáo hoàng của ngàn năm trước trong một cơ thể khác, nhưng hồn phách không thay đổi, lão cảm giác được khí tức quen thuộc! Năm đó, lão chính là chịu khổ trong tay lão giáo hoàng này, bị đối phương đích thân tống vào tầng địa ngục thứ 10.
"Ộp ộp…" Ma Oa há to miệng, nọc độc có thể huỷ diệt tiên thần phun xuống như mưa.
Nhưng đối với giáo hoàng vốn tinh thông không gian ma pháp, chiêu này khó có thể tạo thành sát thương hiệu quả".
"
Thời không đại nghịch chuyển".
Cùng với tiếng hô của giáo hoàng, quang hoa như nước xuất hiện, bồng bềnh giữa không trung, toàn bộ nọc độc bị bao vây vào bên trong. Nọc ếch, một trong năm loại nọc độc mạnh nhất thế gian bị hoá giải toàn bộ, cũng không biết đã bị tống đi đâu mất.
"
Đáng chết!". Ma Oa nghiến răng nghiến lợi, ngàn năm trước thực lực của lão và giáo hoàng không phân cao thấp, nhưng cuối cùng vẫn bị bại dưới không gian và thời gian ma pháp của đối phương.
Giáo hoàng, cường giả vô địch của Tây phương, là chúa tể của Quang Minh giáo hội, là người của phàm giới duy nhất có thể tu luyện thời không ma pháp đến cực điểm trong hàng ngàn năm nay.
Cùng với cái chết của thời gian chủ thần và không gian chủ thần, thời gian và không gian ma pháp thất truyền đã hàng ngàn năm, chỉ có chút vụn vặt bên ngoài còn được lưu truyền. Giáo hoàng chính là một số ít nhân vật có thể nghiên cứu được tinh tuý bên trong của hai loại ma pháp này.
"
Tam chuyển ma oa công, ộp ộp…"
Cùng với tiếng hô của Ma Oa, thân thể khổng lồ của Ma Oa trên không, đột nhiên phát ra ba quang cầu rực rỡ: Nhật, Nguyệt, Tinh. Ba quang cầu khổng lồ kim dương, ngân nguyệt, lam tinh không ngừng xoay vòng trên không, lần lượt phát ra quang mang ba màu kim (vàng) ngân (bạc) và lam (xanh), bao phủ toàn bộ khoảng không gian xung quanh.
Giáo hoàng kinh ngạc, lão đứng trong khu vực đó, cảm giác tuyệt đại bộ phận ma lực của mình giống như bị cấm cố, khó có thể huy động được chút nào. Lão kinh ngạc thốt nên: "
Không ngờ là cấm ma lĩnh vực, khó trách ngươi dám một mình tấn công mười tám tầng địa ngục".
"
Ộp, cấm ma lĩnh vực có đáng là gì, trong tam chuyển không gian của ta, tất cả các yêu pháp, ma pháp, tiên pháp đều bị mất tác dụng, chỉ có thể trông cậy vào sức mạnh cơ bắp". Ma Oa cười lạnh, sau đó huy động thân thể khổng lồ lao xuống.
Giáo hoàng lần đầu tiên biến sắc, không gian và thời gian ma pháp là tuyệt chiêu sát thủ của lão, trước mắt lại không thể phát động, thật không có gì có thể tồi tệ hơn. Nhưng rất nhanh, lão liền bình tĩnh lại, bởi vì không chỉ tinh thông ma pháp, về mặt võ công lão cũng là cao thủ hàng đầu, nếu không thì làm sao lại có thể tu luyện được thành cái gần giống như là kì công Bất diệt kim thân của Đông thổ?
Kim sắc thân ảnh như ánh chớp phá nát không gian, huy động thần thương nghênh đón Ma Oa.
"
Phụp"
"
Keng"
"Leng keng"
Trên cao, tiếng va chạm vang lên không ngừng.
Ma Oa thân hình to lớn, lực tấn công vô cùng khủng khiếp. Giáo hoàng bị lão liên tục ép xuống bên dưới. Nhưng cũng bởi vì thân thể của lão quá lớn, khiến động tác của lão không linh hoạt, nhiều lúc còn vô cùng vụng về.
Kim quang lấp lãnh, sát khí bao trùm, cuộc chiến giữa hai cao thủ tuyệt định vô cùng kịch liệt. Cuối cùng Ma Oa biến thành hình người giao chiến với giáo hoàng. Do đó, lực tấn công của lão bị giảm đi, nhưng tốc độ lại nhanh hơn rất nhiều. Hai người như hai tia chớp trên không, không ngừng giao chiến, chỉ lưu lại những đạo tàn ảnh.
***
Lúc này, trong vĩnh hằng sâm lâm, tại phiến không gian kì dị nơi ẩn chứa Thần ma lăng viên, Bái tướng đài từ từ hạ xuống, khoảng cách với đám thần ma mộ bên dưới chỉ còn không đầy mười trượng. Nó tạp ra một áp lực khổng lồ, làm Thần ma lăng viên đang hỗn loạn từ từ yên tĩnh dần xuống.
Tiếng thần hét, ma gào mặc dù vẫn còn, những sớm đã không còn ồn ào huyên náo như lúc đầu, thần Ma cốt trảo vung vẩy loạn xạ cũng bớt đi, có rất nhiều thi thể thần ma từ từ bĩnh tĩnh nằm xuống.
Thần Nam đứng trên Bái tướng đài, lạnh lùng quan sát tất cả mọi thứ. Hắn không biết chuyện gì sẽ xẩy ra, bây giờ hắn tự coi hắn là một kẻ bàng quan đứng ngoài mọi việc, lặng lẽ quan sát tất cả những biến hoá đang xảy ra.
Nhưng, hắn không động, nhưng có người khác động.
Ngọc Như ý từ lâu không chút biến hoá, sôi lên trong ngực hắn, một đạo quang huy thánh khiết đột ngột phát ra từ ngực hắn, sau đó từ từ bao quanh hắn, cuối cùng từ từ đưa hắn bay lên, rời khỏi Bái tướng đài.
Thần Nam trong lòng có chút bất an, nhưng với thực lực bây giờ của hắn, cũng đã dần dần biết được nữ tử trong ngọc Như Ý của hắn tu vi cao thâm khó dò, vượt xa những gì mà bây giờ hắn có thể tưởng tượng ra được. Dù hắn có phản kháng cũng vô dụng, cho nên hắn vẫn im lặng quan sát mọi thứ.
Quang hoa từ ngọc Như Ý phát ra càng ngày càng mạnh, cuối cùng làm Thần Nam giống như một mặt trời nhỏ rực rỡ, treo giữa không trung.
Đột nhiên, tất cả quang huy thánh khiết đều nhanh chóng lao xuống Bái tướng đài, một đạo quang trụ màu bạc giáng thẳng xuống vị trí trung tâm của Bái tướng đài.
"Oành"
Một tiếng nổ long trời lở đất vang lên, Bái tướng đài rung lên kịch liệt. Thần ma lăng viên đang dần dần yên tĩnh bỗng lại sôi lên, các thi thể thần ma đều rung lên kịch liệt. Tiếng thần thét ma gào rung chuyển trời đất.
Đồng thời, Bái tướng đài giống như một con ác thú từ thời viễn cổ, phát ra những tiếng gào rú chấn nhiếp nhân tâm. Những âm thanh đó giống như những tiếng hú kì lạ từ thời thái cổ hồng hoang truyền đến, tạo ra một hậu quả mà những người hiện tại khó có thể tưởng tượng được.
Ma âm còn chưa kết thúc, trong Thập Vạn đại sơn nằm giữa Thiên Nguyên đại lục, một âm thanh tử vong vang tận mây xanh hô ứng "
Gừ grào…"
Tử vong tuyệt địa vốn đã biến mất đột nhiên xuất hiện, âm thanh tử vong chính là vọng ra từ đây. Âm thanh tử vong vang vọng truyền biến khắp Thiên Nguyên đại lục. Lúc này, tất cả mọi người đều cảm thấy sởn cả gai ốc, tóc gáy dựng đứng.
Khi những âm thanh đó kết thúc, rất nhiều người cảm thấy mình vừa trải qua một cơn ác mộng. Người thường coi đó là một ảo giác, nhanh chóng quên đi. Nhưng những cường giả trong các huyền giới đều đại kinh thất sắc. Bởi vì vừa rồi, bọn họ đều cảm giác được một cỗ khí tức vô cùng khủng bố…
 

Thần Mộ 2 - Chương #128


Báo Lỗi Truyện
Chương 128/513