Chương 40: Trả Thù


Lòng bàn tay của Ngân Trì phu nhân ngưng tụ một dải huyền quang ngũ sắc, hóa thành ngũ sắc thủ ấn cực lớn, đánh bay Tiêu Ly ra ngoài.

Tiêu Ly văng ra khỏi xa gia của nàng giống như một con chó chết, rơi xuống bên đường. Toàn thân dính đầy máu và bụi đất, thoạt nhìn giống một kẻ ăn mày.

Cỗ xe ngựa băng băng rời đi, biến mất sau cuối con đường.

Tiêu Ly chật vật từ trên mặt đất bò dậy, miệng hộc ra một ngụm máu tươi, dung mạo vẫn anh tuấn như trước, thế nhưng nhìn thế nào vẫn thấy giống chó nhà có tang.

Trên đường cái, đám Võ giả trên đường đều nhìn hắn với vẻ châm chọc, có người còn cười nhạo:

- Lại một tên bị bám váy bị Ngân Trì phu nhân vứt bỏ.

- Phi! Loại bám váy chó má, chỉ là đồ chơi trên giường của Ngân Trì phu nhân, loại nam nhân không có cốt khí này, cho dù bị Ngân Trì phu nhân đánh chết cũng đáng.

- Ngân Trì phu nhân chỉ nuôi dưỡng một con chó mà thôi.

Tiêu Ly cắn chặt răng, Huyền Khí trên người bắt đầu vận chuyển, đánh trọng thương mấy tên Võ giả cười nhạo hắn, sau đó ném vào trong cống.

Trong lòng hắn hận nhất là Ninh Tiểu Xuyên, nếu không phải Ninh Tiểu Xuyên xuất hiện, hắn sẽ lập công lớn trước mặt Ngân Trì phu nhân, nói không chừng đêm này còn có thể hưởng thụ cá nước thân mật với Ngân Trì phu nhân.

Đồng thời, hắn cũng hận Ngân Trì phu nhân.

Nữ nhân này đã hoàn toàn hủy hắn, biến hắn thành một con chó, một con chó đực hầu hạ cho nàng.

Sau khi làm nàng tức giận, nàng sẽ vứt bỏ bản thân một cách vô tình, không có nửa phần lưu luyến.

Nàng chính là một con chó cái.

Một con chó cái mà ai cũng có thể làm chồng.

- Ngân Trì phu nhân, sớm muộn cũng có ngày ta bắt người quỳ trên đất liếm ngón chân cho ta, biến ngươi trở thành nô lệ của Tiêu Lý ta.

Tiêu Lý biết bản thân hiện nay còn lâu mới là đối thủ của Ngân Trì phu nhân, thậm chí bản thân cũng không rời khỏi Ngân Trì phu nhân được, thân thể của Ngân Trì phu nhân khiến hắn như si như cuồng, hắn quyết định phải giết chết Ninh Tiểu Xuyên, sau đó đem đầu của Ninh Tiểu Xuyên về hiến lên cho Ngân Trì phu nhân, có lẽ lúc đó bản thân có thể trở lại bên cạnh nàng, được nàng sủng ái.

Nghĩ đến đây, Tiêu Ly liền hăng hái tiến đến Dưỡng Tâm Điện Kim Bằng.

Trong Dưỡng Tâm Điện Kim Bằng.

Ninh Tiểu Xuyên đặt gốc Huyết Thạch Huyền thảo đỏ như máy vào lại trong hộp.

- Cạch…

Huyết Thạch Huyền Thảo lập tức biến thành một đống bột phấn.

Trên thực tế, Ninh Tiểu Xuyên cũng không biến nó lại thành Huyết Thạch Huyền thảo một lần nữa, mà chỉ lợi dụng Huyết Thiềm Mộc khí để tạo thành dáng vẻ bên ngoài mà thôi.

Một khi thạch thảo rời khỏi tay Ninh Tiểu Xuyên, sẽ lập tức biến thành bột phấn.

Có thể nói, chuyện này vẫn tương đối mạo hiểm, so đấu giữa hai tòa Dưỡng Tâm Điện, cuối cùng vẫn là Dưỡng Tâm Điện Kim Bằng thắng một bậc.

- May mắn là Ngân Trì phu nhân đang tức giận, không lấy gốc thạch thảo này đi, bằng không thì phiền toái lớn.

Ninh Tiểu Xuyên thở dài một hơi nhẹ nhõm.

Ngự Thiến Thiến thì lại cao hứng nói:

- Ngân Trì phu nhân thật ra là Võ Đạo chí cường, nàng còn nắm trong tay thế lực một tòa Hầu Phủ, nhân tài đông đúc, cao thủ nhiều như mây, Tề Thiên Hầu Phủ có thể nói là một tay che trời. Nàng là nữ nhân kiêu ngạo, chịu phải thiệt thòi lớn như vậy, tất nhiên sẽ vội vàng chạy đi, nào còn tâm tình để ý đến một gốc Huyền dược tứ phẩm. Tiểu Xuyên, lần này cảm ơn ngươi, nếu không phải có ngươi, e rằng thanh danh của Dưỡng Tâm Điện Kim Bằng cũng khó giữ nổi.

Ninh Tiểu Xuyên nói:

- Ta thân là Dưỡng Tâm Sư của Dưỡng Tâm Điện Kim Bằng, lĩnh lương của Dưỡng Tâm Điện Kim Bằng, tất nhiên đây là chuyện ta nên làm rồi.

Chấp sự thứ sáu bưng một chiếc hộp ngọc nho nhỏ đi tới, cung kính dâng lên cho Ngự Thiến Thiến.

Ngự Thiến Thiến liền đưa lấy chiếc hộp nhỏ đó cho Ninh Tiểu Xuyên, mỉm cười tao nhã, nói:

- Tiểu Xuyên, lần này ngươi đã lập công lớn cho Dưỡng Tâm Điện Kim Bằng, Dưỡng Tâm Điện quyết định sẽ tặng cho ngươi một phần thưởng.

Ninh Tiểu Xuyên vốn định cự tuyệt, nhưng trong lòng đột nhiên sinh ra một tia cảm ứng vi diệu, vì thế liền nhận lấy cái hộp nhỏ, mở nắp hộp ra.

Trong hộp đặt một viên đan dược nhỏ bằng hạt đậu, toàn thân trong suốt, có một luồng Huyền Khí lưu chuyển quanh thân đan, tản mát ra một luồng hương khí thơm ngát.

Ninh Tiểu Xuyên chỉ ngửi một hơi đan khí, liền cảm thấy máu trong người lưu chuyển nhanh chóng, Huyền Khí Võ Đạo cũng cấp tốc vận chuyển, phát ra thanh âm “ầm ầm”.

- Trung Cấp đan!

Ninh Tiểu Xuyên mừng rỡ, vội vàng đậy nắp cái hộp lại, nói:

- Đa tạ Quận chúa ban thưởng!

Giá trị của một viên Trung Cấp đan rất cao, Ninh Tiểu Xuyên tự nhiên sẽ không cự tuyệt, còn đối với Dưỡng Tâm Điện Kim Bằng mà nói, Trung Cấp đan cũng không đáng kể gì.

Có viên Trung Cấp đan này, xem như sắp đột phá được Thần Thể cảnh rồi.

Một khi đạt tới Thần Thể cảnh, Ninh Tiểu Xuyên liền có thể tự luyện chế Trung Cấp đan.

Ngự Thiến Thiến rất vui vẻ, đôi mắt ngọc tinh tế đảo một vòng, thận trọng nói:

- Còn một việc phải nhắc nhở ngươi, tuy rằng Ngân Trì phu nhân rất mỹ lệ xinh đẹp, nhưng thanh danh cực kém, mười năm qua, nàng đã nuôi dưỡng rất nhiều trai bao, thế nhưng những trai bao đó đều chết trong tay nàng. Loại nữ nhân này, ngươi tốt nhất không nên tiếp xúc với nàng, một khi tiếp xúc với nàng, nàng sẽ hủy đi tiền đồ của ngươi.

Ninh Tiểu Xuyên chợt nghĩ đến thân ảnh nữ tử xinh đẹp thanh lịch vừa rồi, quả nhiên là tuyệt đại yêu cơ, luận mỹ mạo, hoàn toàn có thể sánh ngang với Ngự Thiến Thiến. Thế nhưng, dáng người đầy đặn khêu gợi của nàng, có thể trực tiếp miểu sát loại thiếu nữ ngây ngô như Ngự Thiến Thiến, cho nên, nàng ta lại càng câu hồn dụ người hơn Ngự Thiến Thiến.

Nếu như nàng ta thật sự muốn đi dụ hoặc một nam nhân nào đó, quả thật trong thiên hạ cũng không có mấy nam nhân không bị nàng dụ hoặc, cho dù là Ninh Tiểu Xuyên cũng không nắm chắc có thể toàn thân trở ra khi bị nàng dụ hoặc hay không.

Chấp sự thứ sáu đứng ở cách đó không xa, nhìn Ngự Thiến Thiến và Ninh Tiểu Xuyên, mặc dù bọn họ chỉ mười sáu, mười bảy tuổi, nhưng đều biểu hiện ra một loại cơ trí và bình tĩnh siêu việt đám đồng lứa.

Chỉ nhìn trí tuệ và thủ đoạn mà hôm nay bọn họ liên thủ đối phó với Ngân Trì phu nhân, quả thực còn lợi hại hơn những người thế hệ trước, tương lai của hai người nhất định bất phàm.

Chấp sự thứ sáu đứng ở cách đó không xa, nhìn Ngự Thiến Thiến và Ninh Tiểu Xuyên, mặc dù bọn họ chỉ mười sáu, mười bảy tuổi, nhưng đều biểu hiện ra một loại cơ trí và bình tĩnh siêu việt đám đồng lứa.

Chỉ nhìn trí tuệ và thủ đoạn mà hôm nay bọn họ liên thủ đối phó với Ngân Trì phu nhân, quả thực còn lợi hại hơn những người thế hệ trước, tương lai của hai người nhất định bất phàm.

Ngự Thiến Thiến nói:

- Sau này nếu cần gì có thể đến Đại Kim Bằng Vương Phủ tìm ta, trong thiên hạ này, chuyện mà Đại Kim Bằng Vương Phủ không giải quyết được cũng không nhiều đâu.

Ninh Tiểu Xuyên ở lại Dưỡng Tâm Điện Kim Bằng mua một lượng lớn Huyền dược, ví dụ như Dưỡng Tâm thảo, Uẩn Huyết thảo, Đoạn Tục Phục Cốt thảo,… Hiện tại hắn có 630 vạn đồng tiền nhỏ trong người, tài đại khí thô, tất nhiên có thể mua được một lượng lớn Huyền dược rồi.

Sau khi mua Huyền dược xong, Ninh Tiểu Xuyên liền đánh xe Thanh Lộc Mã quay trở về Hải Đường trang viên.

Lúc xe Thanh Lộc Mã chạy ra khỏi nội thành, Ninh Tiểu Xuyên đột nhiên dừng xe Thanh Lộc Mã lại, nói:

- Bằng hữu, đi theo ta từ nội thành đến tận đây, ngươi không ngại mệt sao?

- Hừ!

Dưới thùng xe Thanh Lộc Mã, chợt truyền đến một tiếng hừ lạnh.

Tiêu Ly từ dưới thùng xe Thanh Lộc Mã bay ra, đánh tới một quyền, Huyền Khí mạnh mẽ trên người bộc phát, hoàn toàn đánh nát xe Thanh Lộc Mã.

- Rào rào…

Tiền trên xe, bay lả tả ra ngoài, rơi đầy trên đất

Xe cũng chia năm xẻ bảy.

Ninh Tiểu Xuyên nhảy ra ngoài, tránh thoát một quyền của Tiêu Ly, thối lui thật xa, nhìn chằm chằm vào thiếu niên tóc tai bù xù bên dưới thùng xe Thanh Lộc Mã.

Bất ngờ chính là thiếu niên anh tuấn đi theo Ngân Trì phu nhân.

Tiêu Ly lạnh lùng liếc nhìn Ninh Tiểu Xuyên một cái, nói:

- Tính cảnh giác của ngươi rất cao, ngươi phát hiện ta núp ở dưới xe ngựa của ngươi từ khi nào?

Ninh Tiểu Xuyên nói:

- Tu vi của ngươi cũng đủ cao, không ngờ có thể giấu được Tâm Thần cảm ứng của ta. Cho đến tận khi ra ngoại thành, sát ý nồng liệt trong người ngươi liền không khắc chế được nữa, lúc đó ta mới cảm giác có người núp ở dưới xe. Là Ngân Trì phu nhân phái ngươi đi giết ta?

- Ta không cần phải nói nhảm với người chết như ngươi làm gì.

Trong mắt Tiêu Ly, Ninh Tiểu Xuyên đã là một người chết, trên tay ngưng tụ ra một thanh Huyền Khí kiếm, từng bước đi về phía Ninh Tiểu Xuyên.

Ninh Tiểu Xuyên cảm thấy một luồng áp lực cường đại quét tới, toàn bộ không gian giống như đông cứng, khiến hắn cử động một ngón tay cũng rất gian nan.

Thiếu niên này nhất định là tu vi Thần Thể cảnh, bản thân hiện tại vạn vạn lần không phải là đối thủ của hắn.

- Đợi chút, ngươi cho rằng ngươi có thể giết được ta?

Biểu hiện của Ninh Tiểu Xuyên cực kỳ trấn định, cũng không hoảng loạn.

Tiêu Ly cười lạnh một tiếng, nói:

- Ngươi chẳng qua chỉ là tu vi Huyền Khí tầng thứ chín, hơn nữa còn là một Dưỡng Tâm Sư, ngươi cảm thấy ngươi ở trong tay ta, còn có cơ hội sống sao?

Sức chiến đấu của Dưỡng Tâm Sư Huyền Khí tầng thứ chín, tuyệt đối không bằng Võ giả Huyền Khí tầng thứ chín.

Huống chi, Tiêu Ly còn là tu vi Thần Thể cảnh tầng thứ nhất, hắn tin rằng muốn giết chết một Dưỡng Tâm Sư Huyền Khí tầng thứ chín, thì vẫn rất dễ dàng.

- Ta còn chưa biết tên họ của ngươi, cho dù ngươi muốn giết ta, cũng nên để ta làm quỷ minh bạch a.

Ninh Tiểu Xuyên biết hôm nay chạy trời không khỏi nắng, cho nên tận lực kéo dài thời gian, nói không chừng có thể gặp được cao thủ Võ Đạo nào đó đi ngang qua, có thể cứu bản thân một mạng.

Thế nhưng, khiến hắn thất vọng chính là vận khí của hắn hôm nay cũng không tốt lắm, không có người nào đếu cứu hắn.

- Tiêu Ly.

Tiêu Ly cũng không nói nhảm với Ninh Tiểu Xuyên nữa, kiếm khí chém ra, kiếm quang như tia chớp, chỉ trong nháy mắt đã bay tới bên cổ Ninh Tiểu Xuyên.

Nếu không có ai cứu mình, vậy thì chỉ có thể tự cứu bản thân mà thôi.

Khoảnh khắc Tiêu Ly xuất kiếm, Ninh Tiểu Xuyên liền vận chuyển Huyền Khí trong cơ thể, ngưng tụ ra một tầng huyền cương hộ thể, xoay người bỏ chạy.

Ầm ầm ầm...

Kiếm khí chém lên bề mặt huyền cương hộ thể sau lưng Ninh Tiểu Xuyên, chém tan huyền cương, lưu lại một đạo vết máu cực sâu trên lưng Ninh Tiểu Xuyên.

Ninh Tiểu Xuyên mượn lực trùng kích này nhảy tới, lập tức thân thể bay về phía trước hơn năm trượng.

Tiêu Ly vốn cho rằng một kiếm này sẽ chém bay đầu Ninh Tiểu Xuyên, nào ngờ huyền cương hộ thể của một Dưỡng Tâm Sư Huyền Khí tầng thứ chín lại có thể đỡ được một kiếm của Võ giả Thần Thể cảnh, mà chỉ bị thương.

Hắn cũng không biết rằng, mặc dù Ninh Tiểu Xuyên là Dưỡng Tâm Sư, nhưng sức chiến đấu cũng không yếu hơn Võ giả cùng cảnh giới chút nào, ngược lại, bởi vì hắn có Thất Khiếu Thần Ma Tâm Cung, cho nên trong tình huống cảnh giới ngang nhau, hắn gần như là tồn tại vô địch.

Đợi đến khi Tiêu Ly kịp phản ứng thì Ninh Tiểu Xuyên đã trốn xa hơn mười trượng.

- Tốc độ trốn chạy cũng rất nhanh, đáng tiếc, hôm nay ngươi chắc chắn phải chết.

Tiêu Ly phát ra một tiếng thét dài, sau đó cấp tốc đuổi giết Ninh Tiểu Xuyên, tốc độ còn nhanh hơn Ninh Tiểu Xuyên một bậc.

Thần Ma Thiên Tôn ​ - Chương #40


Báo Lỗi Truyện
Chương 40/1192