Chương 1186: Nguyên Giới


Nguyên Giới nghe nói chỉ là một vùng đất hoang vu trong bầu tinh không, không có bất cứ sinh khí nào, không một sinh linh nào có thể tồn tại.

Nơi hoang địa như vậy không thể phát triển được nền văn minh. Nếu không thì trong tinh không vô hạn như vậy, văn minh Thần Hà đến giờ cũng không thể nào chỉ có tám khu Giới Diện.

Vì thế rất lâu trước kia văn minh Thần Hà chỉ có bảy Giới Diện chứ không có Nguyên Giới.

Chỉ là sau đó một vị đại năng từ văn minh cấp thấp phi thăng, dùng hết năng lượng khai hoang tinh không, dựa vào thủ đoạn thần quỷ khó lường của mình, tạo ra Nguyên Giới trong bầu tinh không mênh mông. Chính thức khiến văn minh Thần Hà có tám Giới DIện.

Là Giới Diện mới, so với bảy Giới Diện còn lại, quy mô của Nguyên Giới nhỏ hơn rất nhiều, hơn nữa cũng rất hỗn loạn.

Bên trong Nguyên Giới, vẫn có rất nhiều khu vực nhỏ còn hoang vu, những khu vực ở trung tâm Nguyên Giới thì cũng bắt đầu sinh ra các loại sinh mệnh và vật chất đặc biệt.

Nơi Ma Đà Sơn tới để lịch luyện chính là một nơi hoang vu biến dị như vậy.

Trong vùng đất hoang vu biến dị nhỏ bé này có vô số linh dược, khoáng vật và những sinh mệnh thể kỳ lạ. Vì thế dù là Dưỡng Tâm Sư hay võ giả, khi đã đến đây, chỉ cần vận khí đủ tốt thì sẽ có bội thu.

Uỳnh!

Hôm nay, trên một tnh cầu của vùng đất hoang vu này đột nhiên xuất hiện một trận pháp khổng lồ.

Khi ánh sáng của trận pháp càng ngày càng mạnh, vô số thân ảnh mơ hồ bắt đầu xuất hiện trên tinh cầu.

– Ha ha, cuối cùng cũng tới Nguyên Giới rồi. Cảm giác đi xuyên thời gian không gian này thật quá tuyệt vời! Sớm muộn gì cũng có ngày ta có được khả năng này, dùng nhục thân xuyên không.

– Đây chính là Nguyên Giới sao? Sự sống quả nhiên rất ảm đạm, giống như một tinh cầu hoang vu vậy.

– Nguyên Giới so với Ma Giới của chúng ta vốn đã là nơi lạc hậu, xa xôi. Nếu không phải vì mấy cự đầu ở Nguyên Giới thì chúng ta đã tiêu diệt Nguyên Giới lâu rồi.

– Nói linh tinh ít thôi. Mau rời khỏi đây càng nhanh càng tốt, ta không muốn bảo vật ta cần bị kẻ khác cướp mất đâu.

Từ khắp nơi trên tinh cầu vang lên những giọng nói khác nhau, đồng thời cũng có vô số thân ảnh phá không bay đi bốn phía tinh cầu.

Những người này tất cả đều là thiên kiêu từ Ma Đà Sơn.

Lịch luyện đã chính thức bắt đầu.

Ninh Tiểu Xuyên và Ma Thiên Hương ở trong đám người, vừa xuất hiện tại đay Ninh Tiểu Xuyên lập tức vẫy tay:

– Thiên Hương chúng ta ta đi!

Rồi hai người bay lên trời. Vừa rời khỏi tinh cầu, trong tay Ninh Tiểu Xuyên lập tức xuất hiện một chiếc Tinh Không Châu cao cấp, hai người bước vào trong, con thuyền liền bay vào trong hư không.

Giờ rời khỏi Ma Đà Sơn, Ninh Tiểu Xuyên như cá gặp nước, không còn phải giả vờ sợ này sợ nọ nữa.

Ở một nơi khác trên tinh cầu, Tống Thiên và Phi Các cũng xuất hiện.

Tống Thiên thần sắc băng lãnh, quét mắt nhìn quanh, thích phóng tâm thần chilực, lập tức bao trùm toàn bộ tinh cầu này.

Đương nhiên hai người Ninh Tiểu Xuyên vừa mới rời đi bị Tống Thiên phát hiện ra ngay.

Tống Thiên hừ lạnh một tiếng, quay người nói với mấy thiên kiêu Ma Đà Sơn:

– Hắn còn định bỏ chạy. Thiệu An sư đệ, Đỗ Diêm sư đệ, Nam Cung Thượng sư đệ, Ninh Tiểu Xuyên ta giao cho các đệ giết hắn giúp ta. Đợi ta và Phi Các sư huynh bắt được con Thiên Viên dị chủng sẽ không bạc đãi các đệ.

Thiên kiêu tinh anh như Tống Thiên, đến Nguyên Giới lịch luyện đều có mục tiêu rõ ràng.

Hắn và Phi Các cùng đến đây chính là để bắt một con Thiên Viên khổng lồ mới sinh ra ở khu vực này. Loại Thiên Viên này sinh ra từ trong lõi của tinh cầu, vô cùng mạnh mẽ, chỉ cần hàng phục được nó sau này sẽ cánh tay đắc lực.

Tống Thiên vốn định đến đây là ra tay giết Ninh Tiểu Xuyên, nhưng sau khi biết thực lực của Ninh Tiểu Xuyên thì hắn không thèm lãng phí thời gian với Ninh Tiểu Xuyên nữa.

– Sư huynh yên tâm, một tên rác rưởi cứ giao cho bọn đệ.

Ba thiên kiêu trẻ tuổi mặc chiến giáp bên canhj Tống Thiên bước rồi cũng dùng Tinh Không Châu cao cấp đuổi theo về hướng của Ninh Tiểu Xuyên và Ma Thiên Hương.

Phi Các lạnh lùng đứng một bên, dường như không hề hứng thú can thiệp vào chuyện của Tống Thiên.

Sau khi Tống Thiên sắp xếp xong, hai người hắn bay đi.

Trong bầu tinh không, hai chiếc Tinh Không Châu một trước một sau bay đi.

Bên trong chiếc Tinh Không Châu phía trước, Ma Thiên Hương nhíu mày:

– Tống Thiên không đuổi theo mà lại là ba thiên kiêu khác của Thiên Kiêu Cung. Chủ nhân, chúng ta làm gì đây?

– Tống Thiên không đích thân tới mà phái ba thiên kiêu bình thường tới liều mạng. Đã vậy thì ta cũng cho chúng thỏa nguyện. Đến tinh cầu trước mặt chúng ta dừng lại giết chúng đi.

Ninh Tiểu Xuyên gật đầu nói.

Hắn vốn định tách Tống Thiên ra khỏi Phi Các rồi tìm một nơi đại chiến một trận, nhưng giờ Tống Thiên không tới mà lại chỉ có ba cái đuôi kia đương nhiên Ninh Tiểu Xuyên càng không bận tâm.

Vù!

Ma Thiên Hương cho Tinh Không Châu dừng lại trên một tinh cầu màu đỏ.

Tinh Không Châu biến mất, Ninh Tiểu Xuyên và Ma Thiên Hương xuất hiện.

Quay lại nhìn chiếc Tinh Không Châu phía sau, hai người bước lên tinh cầu trước mắt.

Chiếc Tinh Không Châu kia cũng dừng ngay sau đó, ba người Thiệu An nhảy ra.

– Thiệu An sư huynh, Ma Thiên Hương lại dám ở đây đợi chúng ta. Lẽ nào có quỷ kế gì?

– Quỷ kế gì cũng vô ích. Thực lực Ma Thiên Hương tuy mạnh hơn chúng ta nhưng chỉ cần hai trong chúng ta giữ chân nàng ta, người còn lại giết Ninh Tiểu Xuyên dễ như trở bàn tay.

– Ha ha, Thiệu An sư huynh nói đúng. Chúng ta cùng ra tay, đem đầu Ninh Tiểu Xuyên về gặp Tống Thiên sư huynh.

Trao đổi một lúc, ba người Thiệu An liền lao xuống tinh cầu như ba tảng thiên tạch.

Trên tinh cầu đỏ, Ninh Tiểu Xuyên và Ma Thiên Hương ngẩng lên nhìn.

Thấy ba người Thiệu An, Ninh Tiểu Xuyên đột nhiên nói:

– Thiên Hương, ngươi đừng ra tay. Để một mình ta giải quyết chúng. Sau này chắc chắn ta và Tống Thiên sẽ có một trận chiến, giờ ta coi chúng như để khởi động.

Ninh Tiểu Xuyên nếu muốn bỏ đi thì có thể bỏ đi ngay.

Chỉ cần hắn rời khỏi khu vực thí luyện thì Tống Thiên cũng không thể dễ dàng tìm thấy hắn. Vì Tống Thiên căn bản không biết Ninh Tiểu Xuyên tới Ma Đà Sơn là để rời khỏi Ma Giới tới Nguyên Giới.

Nhưng Ninh Tiểu Xuyên không định dễ dàng bỏ đi như vậy. Ma Đà Sơn chọn nơi này làm khu vực thí luyện thì có thể thấy nơi này chắc chắn không tầm thường. Trước khi rời khỏi đây hắn cũng muốn thí luyện ở đây, tốt nhất là thăng lên thần cấp trong thời gian ở đây.

Ở văn minh Thần Hà, Thứ Thần chỉ là tầng lớp dưới đáy thấp nhất. Chỉ khi trở thành thần linh thì Ninh Tiểu Xuyên mới coi như đứng vững ở Thần Giới.

Hơn nữa, quan trọng hơn là sau khi đạt tới cảnh giới Thần Linh Ninh Tiểu Xuyên có thể lái Phá Giới Châu, đi lại giữa Đại Diêm và văn minh Thần Hà.

Ma Thiên Hương nghe Ninh Tiểu Xuyên dặn dò thì gật đầu rồi lùi sau vài bước.

Nàng đã biết thực lực của Ninh Tiểu Xuyên nên không lo lắng gì cho hắn.

Ngược lại, ba người bọn Thiệu An khi thấy Ninh Tiểu Xuyên chuẩn bị một mình đối mặt với ba người thì trợn tròn mắt.

– Ta không nhìn nhầm đấy chứ? Tên Ninh Tiểu Xuyên này lẽ nào đầu có vấn đề, lại định một mình đối kháng với chúng ta.

Ba người Thiệu An dừng lại giữa không trung, nhìn Ninh Tiểu Xuyên đầy hồ nghi.

Hành động của Ninh Tiểu Xuyên đúng là khiến chúng mơ hồ.

Từ Phi Các chúng được biết Thần Cách của Ninh Tiểu Xuyên chỉ có một trăm linh tám mặt. Thần Cách yếu như vậy chính là rác rưởi trong mắt chúng.

Mà thực lực của người có Thần Cách đó cũng chẳng mạnh là bao. Nhưng hành động tự sát này của Ninh Tiểu Xuyên đúng là đã dọa được chúng.

Đương nhiên, Ma Thiên Hương mới là người khiến chúng lo lắng. Chúng cho rằng chắc chắn Ma Thiên Hương đang giở trò.

– Dù hắn có giở thủ đoạn gì, hai vị sư huynh hãy trông chừng Ma Thiên Hương, ta đi giết Ninh Tiểu Xuyên, mang đầu hắn về.

Chần chừ một lúc, Nam Cung Thượng sốt ruột nói, trên ngời hiện ra một tầng pháp tắc đao đạo xông tới Ninh Tiểu Xuyên.

Diệt Thế Đao Đạo!

Ninh Tiểu Xuyên dùng tay không, tập trung năng lượng của Diệt Thế Đao Đạo vào nắm đấm, tung về phía Nam Cung Thượng.

Pháp tắc đao đạo là một loại pháp tắc có tính phá hoại cực lớn. Loại Nam Cung Thượng lĩnh ngộ được là một loại pháp tắc sinh ra từ pháp tắc đao đạo.

Nhưng Diệt Thế Đao Đạo lại có sức phá hoại mạnh hơn nhiều so với pháp tắc đao đạo.

Đao khí từ người Ninh Tiểu Xuyên lập tức chém tới đao khí từ người Nam Cung Thượng. Những tiếng keng keng vang lên, giống như có vô số lưỡi đao thực thể đang chém vào nhau vậy.

– Ủa, ngươi chặn được Võ Khúc Bá Đao của ta.

Thấy Ninh Tiểu Xuyên không bị nát vụng, Nam Cung Thượng ngạc nhiên.

Nhưng rồi hắn lập tức lấy lại sự khinh thường:

– Với Thần Cách rác rưởi của nguoi, phát huy được thực lực như vậy cũng là nghịch thiên rồi. Nhưng đáng tiếc hô nay ngươi gặp phải ta.. ặc.

Nam Cung Thượng còn chưa nói hết thì lập tức im bặt.

Vì Ninh Tiểu Xuyên lúc này đã đột phá tầng tầng đao đạo pháp tắc quanh người hắn, xuất hiện bên cạnh hắn, đưa tay bóp cổ hắn.

– Thật ra, loại Thần Cách của các ngươi mới là rác rưởi thực sự.

Ninh Tiểu Xuyên thản nhiên nói rồi rắc một tiếng bẻ gãy cổ Nam Cung Thượng.

Cùng lúc đó tay kia của Ninh Tiểu Xuyên đấm vào ngực Nam Cung Thượng, lấy Thần Cách mô phỏng của hắn ra bóp nát vụn.

Thần Ma Thiên Tôn ​ - Chương #1188


Báo Lỗi Truyện
Chương 1188/1192