Chương 32: Cấm kỵ về đạo đức.


 
 
 
 
Ngày mồng một tháng chín nhiều chuyện không nên làm, giờ tý là đại hung.
 
Hôm nay là ngày mồng một tháng chín, quẻ tướng nói, hôm nay tốt nhất là nên ăn cơm sớm, lên giường đi ngủ sớm, ngàn vạn lần không nên đi làm những việc quan trọng một chút.
 
Nhưng lại vẫn cứ có người làm việc quan trọng vào lúc này. Đó là đốt tiền giấy vào giờ tý.
 
Người phải đốt tiền giấy là Triệu Đông Minh và Tống Hân Viện. Đốt cho ai? Đương nhiên là đốt cho người chết.
 
Hôm nay vừa khéo là tròn sau ngươi ngày Triệu Hiển bị chết đuối.
 
Nghe nói hồn phách của người chết bị đói khát nhất trong vòng sáu mươi ngày sau khi chết, cần một số lượng lớn đồ cúng và tiền âm phủ. Nếu không có đồ cúng, tiền âm phủ cũng không có, vậy thì hồn phách sẽ biến thành quỷ đói, sẽ rất khó đầu thai.
 
Nếu không thể đầu thai thì những quỷ đói kia sẽ trút giận sang người khác, biến thành ác quỷ hung dữ.
 
Oan có đầu, nợ có chủ, đám ác quỷ phần lớn sẽ tìm đến người nó quen thuộc nhất lúc sinh tiền. Nếu là oan quỷ thì sẽ càng điên cuồng, điên cuồng báo thù.
 
Đêm đã khuya, mây đen che lấp mặt trăng, bên bờ Bạch lộc giang là một màn tối tăm. Lúc này gió lạnh nổi lên, thổi tới vù vù, thổi cho đám lá kêu xào xạc. Vốn là nửa đêm đầy tiếng con ve con bọ kêu vang, con ếch con nhái tranh nhau ì oạp, đột nhiên trở nên cực kỳ yên tĩnh, bốn phía không một tiếng động, có một cảm giác quỷ dị không thể nói thành lời.
 
"Hân Viện, em cũng lại đây rải ít tiền giấy đi, dù sao ông ấy cũng là phụ thân của anh" Triệu Đông Minh rải xuống một tập tiền âm phủ dày. Có lẽ gió quá to, Triệu Đông Minh tịnh không đốt tiền âm phủ trong tay mà chỉ rải, ra sức rải. Tiền âm phủ rất nhẹ, trong thoáng chốc đã tung bay đầy trời theo cơn gió, nhờ vào ánh sáng âm u xung quanh phảng phất như nhìn thấy một bàn tay đen hình hình dáng như bộ xương khô cướp lấy trong màn đêm.
 
"Đốt cho ông ta? Mấy năm qua, mỗi giờ mỗi khắc em đều nóng lòng mong muốn ông ta chết. Ông ta là đồ súc sinh, ông ta vấy vẩn thân thể em. Từ cái ngày ông ta cưỡng gian em đó trở đi, em đã muốn ông ta chết" Giọng nói của Tống Hân Viện tràn ngập thù hận. Nàng ăn vận phong phanh, thân hình run lẩy bẩy trong tiếng gió thổi ù ù cứ như lúc nào cũng có thể bị thổi ngã, nhưng nàng vẫn ngoan cường đứng vững.
 
"Chẳng lẽ cái chết của ba có liên quan đến em?" Triệu Đông Minh ngừng rải tiền giấy. Y nhìn Tống Hân Viện chăm chăm hỏi.
 
"Ha ha, thật ra anh vẫn luôn muốn hỏi về vấn đề đó. Hôm nay cuối cùng anh cũng hỏi. Em cũng không muốn giấu giếm, cái chết của ba anh đích xác là có liên quan tới em. Bây giờ anh có thể đi tố cáo em, cũng có thể giết chết em, báo thù cho phụ thân anh" Tống Hân Viện cười lạnh.
 
"Ài, anh đâu phải thằng ngốc. Vào cái ngày phụ thân chết, em hốt hốt hoảng hoảng, toàn thân nhếch nhác trở về nhà, anh đã đoán ra tám chín phần. Anh mà muốn tố cáo em còn phải đợi đến bây giờ sao? Nhưng.nhưng ông ấy có lỗi với em nữa, thì em cũng không nên hại chết ông ấy. Dù sao ông ấy là phụ thân của anh" Triệu Đông Minh thở dài. Y rất buồn.
 
"Phụ thân anh cưỡng hiếp em, làm cho em nhục nhã, anh không phải là không biết, nhưng anh biết rồi mà đến cả một câu nói anh cũng không dám, anh biết vì sao em giết phụ thân anh không?" Tống Hân Viện kích động gầm lên.
 
"Còn có nguyên nhân gì nữa?" Triệu Đông Minh bình tĩnh hỏi. Có lẽ y hiểu rõ việc làm của phụ thân.
 
"Em cho anh biết, không chỉ bởi vì ông ấy cưỡng gian em. Mấy năm nay, em và phụ thân anh lén lén lút lút đã thành thói quen, em vối đã không còn hận ông ấy như vậy nữa. Nhưng, chức chủ tịch Manchester United sắp có nhiệm kỳ mới, phụ thân anh muốn cắt chữ 'phó', làm nhân vật số một, cho nên ông ta muốn em ngủ với người khác để mang về công danh cho ông ta. Người đó còn già hơn phụ thân anh." Tống Hân Viện giận dữ nói. Đôi mắt nàng ứa ra dòng nước mắt khuất nhục.
 
"Ài" Triệu Đông Minh đau thương nhắm đôi mắt lại. Gã không hề tỏ ra kinh ngạc.
 
"Em không đồng ý, ông ta liền đánh chửi em. Vào đêm hôm đó, ở chỗ anh đang đứng, ông ta lột sạch y phục của em rồi sau đó cưỡng hiếp em, làm cho em nhục nhã, còn muốn ép em cùng ông ta xuống dưới sông làm chuyện đó. Em không có sức chống cự, cũng không dám chống cự, mới theo phụ thân anh xuống sông. Ai ngờ phụ thân anh hưng phấn quá độ, ngất xỉu ở dưới nước. Đúng là tự gây nghiệp chướng. Đương nhiên em không đi cứu ông ta, không hề có một chút ý định nào cứu ông ta, ha ha" Tống Hân Viện quá phẫn nộ đến bật cười.
 
"Đừng nói nữa Hân Viện. Gió to đấy, em lạnh không? Chúng ta trở về đi" Triệu Đông Minh rất lo lắng cho thân thể của Tống Hân Viện. Y phát hiện khoảng thời gian này Tống Hân Viện tiều tụy đi nhiều.
 
"Có lạnh nữa cũng không bằng cái lạnh trong tim em. Đông Minh, em biết anh quan tâm em, nhưng em không yêu anh, có lẽ anh cũng biết" Giọng nói lạnh lùng của Tống Hân Viện mang theo chút day dứt.
 
"Anh biết, phụ thân anh đối đãi với em như vậy, mà anh lại có trở ngại ở chức năng sinh lý..Hân Viện, phụ thân anh đã mất rồi, chúng ta xây dựng lại từ đầu nha" Giọng nói của Triệu Đông Minh có chút nghẹn lời. Nam nhân khó chịu nhất, buồn nhất không gì bằng nữ nhân tâm ái nói lời tuyệt tình với hắn.
 
"Bắt đầu lại từ đầu? Anh biết nhu cầu sinh lý của em mạnh, em muốn ân ái, nhưng anh không có cách nào thỏa mãn được em. Em cũng không muốn giết phụ thân anh, sau đó lại giết anh, hay là chúng ta chia tay đi" Tống Hân Viện thẫn thờ lắc đầu.
 
"Anh đã tìm được một bác sỹ, y thuật của anh ta không tệ......" Triệu Đông Minh ôm lấy hai tay Tống Hân Viện.
 
"Đợi đến khi anh là nam nhân rồi hãy nói, bằng không anh không nên cố ép em, cố ép cũng chẳng tác dụng gì. Em không còn là Tống Hân Viện trước đây nữa, em sẽ đi tìm nam nhân, anh thích bị cắm sừng thì cứ việc" Tống Hân Viện tâm tình phức tạp nhìn Triệu Đông Minh. Nam nhân trước mắt này chung sống với nàng gần mười năm, như cùng đi một chiếc giày trong mười năm, cho dù không thích, cũng đã quen rồi, nói muốn rời bỏ y, trong lòng vẫn có chút không nhẫn tâm. Huống chi Triệu Đông Minh quả thật rất yêu nàng, chiều chuộng nàng.
 
"Trước khi chức năng sinh lý của anh bình phục, anh không phản đối em tìm nam nhân khác, chỉ cần em không rời bỏ anh, anh không trách em, anh vẫn yêu em, quan tâm tới em như trước đây" Triệu Đông Minh ôm ghì lấy Tống Hân Viện vào lòng, ôm thật chặt.
 
"Ha ha, em thật tốt vậy sao? Đáng cho anh lưu luyến đến thế sao? Tống Hân Viện không ngờ được một câu nói hoang đường nửa thật nửa giả của mình, Triệu Đông Minh lại đồng ý. Nàng rất kinh ngạc, lòng cũng mềm lại.
 
"
Đúng vậy, trong lòng anh, không một nữ nhân nào có thể thay thế được cho em" Triệu Đông Minh lẩm bẩm bên tai Tống Hân Viện.
 
"
Ha ha, để em ở lại bên anh, anh còn bắt buộc phải ưng thuận em một việc" Tống Hân Viện cười, cười thật giảo hoạt.
 
"
Không cần nói một việc, dù là một trăm việc anh cũng đáp ứng em, chỉ cần em vui vẻ" Triệu Đông Minh lớn tiếng nói.
 
"
Ài! Mấy năm qua anh đối với em mỗi bước mỗi xu nịnh, giống như con chó vậy, làm sao em có thể vui vẻ? Lần này, sau khi anh giúp em lấy được hai chiếc chén sứ bảo bối của Vân gia, em sẽ vui vẻ" Tống Hân Viện nhàn nhạt nói.
 
"
Tại sao cứ nhất định phải là hai chiếc chén sứ đó? Chúng ta đâu thiếu tiền, mấy năm qua chúng ta kiếm được rất nhiều tiền, số tiền đó anh không cần một phân nào, để cả cho em" Triệu Đông Minh không ngờ Tống Hân Viện lại cố chấp đối với cặp chén sứ đó đến vậy.
 
"
Tiền? Tiền em chẳng quan tâm, em quan tâm chí là tuổi thanh xuân của em. Có lẽ anh không biết được bí mật của hai chiếc chén đó. Em biết, cũng có thể nói với anh. Hai chiếc chén sứ đó có công hiệu giữ gìn nhan sắc thần kỳ. Phụ thân em sưu tầm đồ cổ cả đời, ông ấy biết rất nhiều bí mật. Khi em đưa cho ông ấy xem mấy bức hình chụp hai chiếc bát sứ kia, phụ thân em kích động cho em biết, đó chính là Hợp cẩn phượng hoàng trong truyền thuyết" Tống Hân Viện nhẹ nhàng thoát ra khỏi cái ôm của Triệu Đông Minh, chậm rãi nói.
 
"
Hợp cẩn phượng hoàng?" Triệu Đông Minh không hiểu.
 
"
Đúng, Hợp cẩn phượng hoàng chính là hai chiếc bát sứ Dương quý phi và Đường Huyền Tông dùng lúc uống chung rượu đính ước ngày xưa" Tống Hân Viện gật đầu.
 
"
Nếu là uống rượu, vì sao lại là bát mà không phải là chung rượu?" Triệu Đông Minh có vẻ không tin.
 
"
Bởi vì lúc đó Dương quý phi còn đang xuất gia trong chùa. Chỗ của người xuất gia làm sao có chung rượu được?" Tống Hân Viện giải thích.
 
"
Sao lại lạc vào nhà Vân gia?" Triệu Đông Minh hỏi.
 
"
Em đã điều tra. Mẫu thân Dung An Dao của Vân gia là hậu duệ của hoàng gia triều Thanh, có lẽ cặp 'Hợp cẩn phượng hoàng này lưu truyền vào trong hoàng cung, rồi lại truyền tới tay của tổ tiên Dung An Dao. sau đó dĩ nhiên là do Dung An Dao bảo quản. Có lẽ Dung An Dao cũng không biết sự kỳ diệu trong đó. Anh không nhận thấy, Dung An Dao đã gần năm mươi mà xem ra chẳng khác gì so với nữ nhân mới hai sáu hai bảy tuổi. Bảo bối như vậy, đừng nói bảy ngàn vạn, cho dù là đặt bảy trăm triệu trước mặt em, em cũng sẽ không thay đổ sự hứng thú đổi với 'Hợp cẩn phượng hoàng'. Ha ha tuổi xuân của nữ nhân là vô giá, anh cũng hy vọng em xinh đẹp mãi mãi, đúng không?" Tống Hân Viện có chút kích động.
 
"
Đương nhiên, đương nhiên. Anh cho dù có mất mạng, cũng phải cướp đôi chén đó về tay em" Đương nhiên Triệu Đông Minh nguyện ý để nữ nhân yêu dấu mãi mãi mĩ lệ.
 
"
Ừm, thế này mới giống nam nhân" Tống Hân Viện mỉm cười.
 
"
Anh sẽ là một nam nhân chân chính. Hân Viện, anh..anh lại muốn" Triệu Đông Minh có chút xung động.
 
"
Muốn thì có tác dụng gì, làm cho em không đủ đô thì em chịu sao nổi" Tống Hân Viện lại thu lại nét cười.
 
"
Thử một lần xem sao. Gần đây uống loại thuốc của tay bác sỹ kia, cảm giác tốt hơn nhiều, không tin em sờ thử xem" Triệu Đông Minh sốt sắng nói.
 
"
Ồ, rất cứng. Tay bác sỹ nào mà thần kỳ đến vậy? Em phải cảm ơn y thật tốt" Quả nhiên Tống Hân Viện đưa tay vào trong quần Triệu Đông Minh mò một cái.
 
"
Tay bác sỹ đó họ Lô........."
 
"
Em không cần biết y họ gì, chỉ cần có thể trị khỏi bệnh cho anh, a..anh mau tuột xuống để em xem xem" Tống Hân Viện có vẻ nôn nóng không chờ được nữa.
 
Triệu Đông Minh cởi quần ra. Trong bóng tối, thứ đồ dưới hông y ngỏng lên cao cao.
 
"
Thật là lợi hại hơn trước đây nhiều. A..nóng quá. Đông Minh, em muốn" Tống Hân Viện rất ngạc nhiên.
 
"
Vậy chúng ta mau về nhà" Hơi thở Triệu Đông Minh dồn dập.
 
"
Không, em muốn bây giờ....." Hơi thở của Tống Hân Viện các gấp rút.
 
"
Ở đây?" Triệu Đông Minh rất ngạc nhiên.
 
"
Ở đây đâu có người" Tống Hân Viện cười khanh khách.
 
"
Được" Triệu Đông Minh vẫn chưa một lần thưởng thức qua món giao hợp dã ngoại. Y không ngờ nổi Tống Hân Viện lại lẳng lơ như vậy, liều lĩnh như vậy. Tay y luồn vào giữa hai đùi Tống Hân Viện. Khiến y bất ngờ là nơi đó đã lẳng lặng chảy ra dịch thể trơn ướt.
 
Nhưng lúc Triệu Đông Minh cởi quần Tống Hân Viện, một tiếng cười "
khịt khịt" cắt ngang màn đêm. Tiếng cười không to, nhưng ở vùng thoáng đãng yên tĩnh lại trở nên đặc biệt chói tai. Rõ ràng Triệu Đông Minh và Tống Hân Viện đều nghe thấy tiếng cười đó. Thân thể bọn họ chợt cừng đờ ra.
 
"
Ai?" Triệu Đông Minh nhìn xung quanh kinh hoàng hỏi. Giọng nói của y có chút run rẩy. Có điều so với Tống Hân Viện ở bên cạnh, coi như y trấn tĩnh hơn nhiều.
 
"
Đông.Đông Minh, chúng.chúng ta có phải là nghe.nghe lầm không?" Tống Hân Viện ôm chặt lấy Triệu Đông Minh, đến cả y phục trên người nàng cũng quên cả mặc vào.
 
"
Một người nghe thấy cũng có thể bị nhầm, hai người cùng nghe thấy thì làm sao lai sai lầm được chứ? Liệu có phải là phụ thân nah hiển linh?" Triệu Đông Minh khẩn trương chăm chú nhìn bốn phía, nhưng câu nói của y càng khiến Tống Hân Viện lo sợ quá sức. Nữ nhân mĩ lệ này cũng giống như nữ nhân bình thường, đều sợ quỷ.
 
"
Anh.anh nói linh tinh, thế giới này làm..làm gì có quỷ?" Giọng nói của Tống Hân Viện run như cầy sấy.
 
"
Cũng khó nói, chúng ta đi thôi" Triệu Đông Minh cũng tê cả da đầu.
 
"
Được.ai, em còn chưa mặc y phục" Tống Hân Viện thiếu chút nữa trẹo cả chân.
 
Triệu Đông Minh và Tống Hân Viện gần như vừa lăn vừa bò mà chạy. Bọn họ thậm chí cũng chẳng dám quay đầu lại. Nghe nói quỷ thích nhất là cắn cổ người. Nếu quay đầu, chẳng phải là cực kỳ nguy hiểm sao.
 
Người chạy mất rồi, theo lý mà nói bên bờ Bạch lộc giang tối đen sẽ càng tĩnh lặng hơn. Nhưng, có âm thanh vang lên. Đó là tiếng bước chân. Một bóng đen xuất hiện ở nơi Triệu Đông Minh và Tống Hân Viện vừa đứng. Bóng đen đó rất giống quỷ.
 
"
Ta cũng không muốn dọa hai người, là hai người chọn chỗ không đúng. Ta còn phải làm rất nhiều việc, đợi hai người hành sự xong, nói không chừng trời sáng bạch rồi. Trời sáng thì thật phiền phức" Bóng đen lẩm bà lẩm bẩm. Y quay người bước vào trong đám cỏ gần đó, lôi ra một cái bao to tướng. Cái bao đó to đủ để chứa một người.
 
"
Thật không ngờ, tự nhiên lại nghe được một bí mật tày trời. Bảo bối, chén sứ, bảy ngàn vạn. Hà, ta có bảy trăm vạn là rất thỏa mãn rồi. Ai.tiểu Tư vẫn luôn muốn mua nhà ở Tây Uyển, ta là ca ca nhất định phải làm nó thỏa mãn. Ừ, Vân gia, Dung An Dao. Nếu đoán không lầm, Vân Vũ tức nhà nhà Vân Vũ Phi, Dung An Dao tức là mụ mụ của Vân Vũ Phi, tức là vị thiếu phụ mê chết người kia...." Bóng đen tiếp tục lẩm bẩm. Y tiếp tục kéo cái bao tới trước, đi khoảng mười mấy thước rồi dừng lại trước một cái hố lớn. Tiếp đó, bóng đen mở bao ra. Lúc này, vừa khéo mây đen mờ mịt toát ra mấy lỗ hổng, ánh trăng bàng bạc chiếu xuống mặt đất bên bờ Bạch lộc giang. Bóng đen kia không còn đen nữa. Không ngờ được, bóng đen đó không phải là quỷ, mà là bác sỹ Lô dáng vẻ tuấn tú.
 
Cái bao dưới chân bác sỹ Lô không ngờ lại chứa một nữ nhân, chỉ là nữ nhân đã chết lâu rồi. Khuôn mặt trắng xanh của cô gái hiện ra thật dữ dằn, đáng sợ dưới ánh trăng chiếu dọi mờ mờ. Nhưng bác sỹ Lô không hề sợ hãi. Y không những không sợ mà còn có chút hưng phấn, bởi vì ý nghe được một bí mật khiến y rất hưng phấn.
 
"
Xem ra ta giết người là đúng đắn, nếu ta không giết người, làm sao ta lại đến đây để chôn thi thể? Nếu không đến chôn thi thể, làm sao ta lại nghe được bí mật? Cảm ơn cô hộ sỹ Cổ" Bác sỹ Lô vừa rì rà rì rầm tự nói, vừa nhẹ nhàng đưa hộ sỹ Cổ xuống hố, ôn nhu cứ như là bế tình nhân lên giường vậy.
 
Đứng bên cạnh hố, bác sỹ Lô giơ xẻng lên. Y không những rất đẹp trai, còn rất có sức vóc. Thật nhanh cả một cái hố lớn đã bị đất cát lấp đầy. Y còn cần thận rải lên lên trên bề mặt hố đất một lớp cây cỏ để ngụy trang. Nếu chỉ nhìn thoáng qua, ai mà biết được trong bãi cỏ bình thường không có gì đặc biệt này lại chôn giấu một nữ hộ sỹ xinh đẹp?
 
Gió to chợt nổi lên, cuộn cát bụi bay đầy trời. Bầu trời đêm vừa hiện ra chút ánh trăng lại một lần nữa bị những đám mây đen nặng nề nuốt chửng, mặt đất biến thành một mảng tối đen, phảng phất như đến ngày tận thế của thế giới, tiếng cành lá xao xác vang lên như một khúc ca buồn lo âu, khắc khoải.
 
 
oOo
 
Tiểu Tư họ Lô, tên là Lô Xảo Tư, bạn bè đều gọi nàng là tiểu Tư.
 
Tiểu Tư rất đẹp, trong quán trà Tử Vân hiên nàng là cô gái bán trà được hoan nghênh nhất. Nam nhân đều thích uống thứ lá trà được lấy ra từ áo ngực tiểu Tư. Nghe nói, uống trà thơm của tiểu Tư có một hương vị khác hẳn với người khác, đám nam nhân đều mê trà thơm, càng mê tiểu Tư hơn. Có điều, tiểu Tư chỉ bán trà thơm không bán thân thể.
 
Không những nam nhân mê trà thơm, đến cả nữ nhân cũng thích trà thơm. Đêm đã khá khuya rồi, trong một gian phòng bao nhỏ của Tử Vân hiên, tiểu Tư đang pha cho một nữ nhân xinh đẹp một bình trà thơm. Dường như tiểu Tư hiểu rõ khẩu vị của nữ nhân xinh đẹp đó. Nàng lấy một cái môi nhỏ, cẩn thận bỏ một môi đường vào trong bình trà.
 
"
Ừ, trà thơm quá, chẳng trách hàng ngày cậu đều bận tối tăm mặt mũi. Tớ muốn đến tìm cậu còn phải đợi đến lúc đóng cửa mới được. Xem ra à, chẳng bao lâu nữa cậu có thể mua một căn hộ ở Tây Uyển rồi, hi hi" Nữ nhân xinh đẹp khép hờ hàng mi, hít lấy hít để mùi trà thơm hấp dẫn.
 
"
Vậy phải nhờ bạn Tô Tình giới thiệu nhiều nhiều khách hàng tới cổ vũ mới được à" Tiểu Tư cũng cười hi hi nói.
 
"
Thật ra tiểu Tư cậu đâu cần khổ cực như vậy, với nhan sắc của cậu tìm người có tiền mà gả, đừng nói mua một gian phòng ở Tây Uyển, dù là mua tám căn mười căn cũng chẳng thành vấn đề, hi hi" Tô Tinh nhấm nháy mắt với tiểu Tư.
 
"
Ài, Lô Xảo Tư tớ làm gì tốt số như vậy. Đừng nói gả cho người có tiền, đến cả liệu có gả được hay không còn khó nói" Tiểu Tư rót trà đã pha vừa vặn vào một chiếc chung sứ trắng, sau đó đẩy tới trước mặt Tô Tình.
 
"
Cậu đừng thở dài? Giống con mụ già lắm. Tớ hỏi cậu, cái tay Doãn Xuyên kia thế nào? Tớ vẫn cảm thấy chuyện lần trước chúng ta làm hơi quá đáng" Tô tình nhíu mày.
 
"
Đúng vậy, tớ cũng không ngờ nổi lại thành ra kết quả như vậy, thứ xuân dược đó quá bá đạo, chỉ không biết Doãn Xuyên nhìn thấy sẽ xảy ra chuyện gì? Tiểu Tư cũng có chút không yên lòng.
 
"Đúng vậy, mấy ngày nay trong lòng tớ không yên. Cậu vốn nói là thuốc xổ, sao lại biến thành xuân dược? Có phải cậu thích Doãn Xuyên quá, cho nên phải chia rẽ người ta cậu mới an tâm phải không?" Tô Tình lớn tiếng trách móc.
 
"Tớ rất thích Doãn Xuyên, nhưng tớ có thể thề với trời, lúc đó tớ cũng cho là thuốc xổ, là Hân Viện tỷ đưa cho tớ bỏ vào. Chị ấy nói ả Vân Vũ Phi kia cướp mất Doãn Xuyên, chị ấy muốn báo thù Vân Vũ Phi, cho nên kêu tớ giúp trừng phạt Vân Vũ Phỉ một chút" Tiểu Tư rất oan ức.
 
"Ài, cậu tin tưởng nên Tô Tinh tớ càng không nghi ngờ. Tớ cũng bị vào tròng, trở thành lính hầu của các cậu" Tô Tình thở dài than thở.
 
"ài, lúc đó Hân Viện tỷ còn cười nói số thuốc bột đó là thuốc xổ" Tiểu Tư không biết làm sao.
 
"Cho nên cậu tin liền?" Tô Tình trừng mắt với tiểu Tư một cái.
 
"Đương nhiên, chỗ làm ở quán trà là chị ấy giới thiệu cho tớ, chỗ tớ ở cũng là thuê của chị ấy, cậu nói tớ có thể không tin không, có thể không giúp chị ấy không?" Tiểu Tư chậm rãi nói.
 
"Nhưng, Hân Viện tỷ quả thật đã gạt cậu" Tô Tình rõ ràng là không thích bị người khác gạt.
 
"Xem ra Hân Viện tỷ rất ghét ả Vân Vũ Phi đó. Mặc dù chị ấy gạt tớ, nhưng tớ không hận chị ấy. Đúng rồi, tay thợ ảnh đó quả thật đã lên Vân Vũ Phi?" Tiểu Tư thấy Tô Tình có vẻ kích động, nàng nhẹ nhàng chuyển đề tài.
 
"Cái đó còn giả sao. Tớ ở ngoài cửa nghe thấy đến đỏ cả mặt" Tô Tình lộ ra vẻ mặt ngượng ngùng.
 
"Vậy Doãn Xuyên có nhìn thấy không?" Tiểu Tư vội hỏi.
 
"Không biết. Tớ cho là không nhìn thấy, bởi vì Doãn Xuyên không có phản ứng gì cả. Cậu thử nghĩ xem, nếu Doãn Xuyên nhìn thấy lão bà của mình làm chuyện đó với nam nhân khác, hắn không nổi giận được à?" Tô Tình nhớ lại tình cảnh hôm đó, thẫn thờ lắc đầu.
 
"Cũng phải" Tiểu Tư thầm cảm thấy may mắn.
 
"Cậu bị người ta lợi dụng, sau đó đến lượt tớ bị lợi dụng. Cậu nói xem, cậu cảm ơn tớ thế nào đây?" Đột nhiên Tô Tình khơi lại đề tài khó xử.
 
"Bình trà này tớ mời" Lần này tới lượt tiểu Tư mắc cỡ.
 
"Vậy đâu có được, nghe nói ca ca cậu làm bác sỹ ở bệnh viện, tớ có cô biểu muội vừa mới tốt nghiệp trường hộ sỹ, cậu xem xem có thể để ca ca cậu giới thiệu giúp?" Tô Tình cười giảo hoạt.
 
"Hứ, chẳng trách nửa đêm gà gáy chạy tới tìm tớ, quả nhiên chẳng có chuyện gì tốt" Tiểu Tư tỉnh ngộ. Xem ra Tô Tình không có việc gì mà lại trèo lên điện Tam bảo. Nàng làm ra vẻ tức tối.
 
"Vậy cậu tưởng là gì? Tớ đâu phải đám nam nhân háo sắc kia, cả ngảy chỉ muốn uống 'trà sữa' của cậu, hi hi" Tô Tình lại nháy mắt với tiểu Tư.
 
"Tô.mặt.mụn..." Tiểu Tư kêu lên.
 
"Trà..sữa.thối...." Tô Tình cũng chẳng kém cạnh.
 
Hai nữ nhân khả ái đang đùa nghịch, đột nhiên cửa phòng bao bị đẩy ra, một nam nhân rất đẹp trai bước vào.
 
"Ca, sao anh tới đây?" Tiểu Tư ngạc nhiên mừng rỡ.
 
"Ha ha, ở đây náo nhiệt quá nhỉ? Anh vừa hết giờ, cố ý đến đón em về" Bác sỹ Lô mỉm cười nói. Y rõ ràng đã trải qua việc thanh lý cẩn thận, trên người không có lấy một vết bẩn.
 
"Nói Tào Tháo Tào Tháo liền xuất hiện. Ca, anh đến vừa hay, em long trọng giới thiệu với anh một đại mĩ nữ. Cô ấy chính là người đẹp tựa thiên tiên, ngoài xinh đẹp trong thông minh, điềm đạm đáng yêu, phong lưu phóng khoáng, râu ria xồm xoàm mà em vẫn thường nói đến với anh, Tô Tình tiểu thư.ai ôi" Tiểu Tư kéo tay Tô Tình, giới thiệu với bác sỹ Lô.
 
"Phong lưu phóng khoáng tớ còn nhịn cho, không ngờ đến cả râu ria xồm xoàm cậu cũng dám sử dụng, hừ, hôm nay coi như nể mặt ca ca cậu trừng phạt nhẹ, lần sau tớ cho cậu nhớ mãi" Tô Tình vừa thẹn vừa giận không thôi. Nàng tức tối nhéo mạnh mông tiểu Tư một cái.
 
"Ha ha, tớ để ca ca tớ giúp biểu muội cậu, ân oán của chúng ta coi như xóa sổ, thế nào?" Tiểu Tư bật cười khúc khích. Cuối cùng nàng cũng trả thù được sự cười nhạo của Tô Tình vừa rồi.
 
"Vậy còn tạm được" Tô Tình gật gù, ngượng ngùng liếc nhìn bác sỹ Lô một cái.
 
"Đây là ca ca tớ, Lô Hải Dân. Tô Tình, chuyện của biểu muội cậu cứ hỏi ca ca tớ nhé"
 
"
A, biểu muội của Tô Tình có chuyện gì?" Lô Hải Dân rất hiếu kỳ. Y nhìn Tô Tình một cái, rồi lại nhìn sang tiểu Tư.
 
"Ca, biểu muội Tô Tình vừa tốt nghiệp trường hộ sỹ, anh xem xem có thể thu xếp đến bệnh viện của anh được không" Thấy Tô Tình có vẻ mắc cỡ, tiểu Tư liền nói ra một cách ngắn gọn dứt khoát.
 
"Hay quá à. Khu phòng bệnh chăm sóc đặc biệt bọn anh vừa hay thiếu một chân hộ sỹ. Có điều, hộ sỹ ở khu phòng bệnh chăm sóc đặc biệt đòi hỏi tương đối cao về hình thức, không biết biểu muội của cô dáng vẻ thế nào?" Lô Hải Dân nghĩ tới nếu như hộ sỹ Cổ không còn nữa, cũng nên tìm một người thay thế. Về mặt bố trí nhân sự của bệnh viện, sự tiến cử của bác sỹ rất quan trọng.
 
"Biểu tỷ phong lưu phóng khoáng, biểu muội đương nhiên cũng ngọc thụ lâm phong rồi, hí hí" Tô Tình nghe thấy Lô Hải Dân chịu giúp đỡ, không khỏi mở cờ trong bụng. Thời buổi này, nữ hài tử có thể vào bệnh viện làm hộ sỹ không dễ. Có lẽ tâm tình đang rất tốt, nàng nói năng cũng tinh nghịch hơn.
 
"Ha ha..." Ba người cùng cười vui vẻ.
 
 
oOo
 
Nơi Lô Hải Dân và tiểu Tư ở cách Tây Uyên không xa, là một chỗ không tệ. Nhưng so với Tây Uyển, nơi bọn họ ở đơn giản là khu nhà nghèo, cho nên tiểu Tư từ trước tới giờ vẫn hy vọng có một căn phòng của mình ở Tây Uyển.
 
Mỗi người đều hy vọng cuộc sống của mình có thể tốt hơn một chút, tiểu Tư cũng không phải ngoại lệ.
 
"Tiểu Tư, ca ca nhất định giúp em mua một gian phòng ở Tây Uyển, hơn nữa sẽ nhanh thôi" Lô Hải Dân ôm lấy vòng eo nhỏ nhắn của tiểu Tư, ôn nhu xoa nắn cặp nhũ phong vừa trắng vừa mềm.
 
"Đừng an ủi em, với mức lương của ca ca, có lẽ cũng phải sau mười mấy năm mới có thể..ư, ca, anh sờ em thật dễ chịu" Mặc dù nhũ phong của tiểu Tư không to, nhưng rất đẹp, một bàn tay của bác sỹ Lô là có thể ôm trọn cả bầu nãi tử.
 
"Không đâu, sẽ rất nhanh thôi. Hãy tin ca, cũng giống như tin tưởng đại nhục bổng của ca có thể làm em khoái lạc" Lô Hải Dân không những vò nắn nãi tử của tiểu Tư, còn liếm vành tai tiểu Tư. Nơi đó rất nhột, rất mẫn cảm.
 
"Ư.muội muội tin tưởng.ư.ca, anh có thể mạnh hơn chút?" Tiểu Tư tựa lưng vào ngực bác sỹ Lô, nhẹ nhàng uốn éo thân thể nàng. Dưới thân nàng, một cây nhục bổng to lớn đang ngập chìm trong nhục huyệt múp míp của nàng.
 
Nhục huyệt của tiểu Tư rất phồng, cỏ cây thưa thớt, nhưng âm hộ rất trắng, cho nên âm thần màu phấn hồng tỏ ra đặc biệt đáng yêu, giống như đóa hoa đào vừa nở rộ.
 
"Thích ân ái với ca ca không?" Mặc dù Lô Hải Dân gia tăng sức đâm thọc, nhưng y vẫn hết sức khống chế tốc độ của mình, bởi vì nhục huyệt của tiểu Tư vừa hẹp vừa chặt, y đã mấy lần suýt tiết thân rồi.
 
Nhưng, Lô Hải Dân không dám bắn vào trong nhục huyệt của tiểu Tư, bởi vì y biết rất rõ hôm nay là kỳ nguy hiểm của tiểu Tư. Mặc dù y rất hy vọng được thoải mái tràn trề, nhưng hậu quả tội ác sinh sản loạn luân là có con nít. Lô Hải Dân thân là bác sỹ đương nhiên hiểu rõ thứ y học thường thức đó, cho nên y rất cẩn thận.
 
"Ư.thích, luôn luôn thích" Tiểu Tư uốn éo vòng eo nhỏ của nàng. Đại dương cụ nơi hạ thể nàng càng lúc càng to, cảm giác chật căng cực độ khiến nàng cảm thấy hết sức khoan khoái. Không hiểu vì sao, nàng đột nhiên lại nhớ tới Doãn Xuyên, nhớ tới những cú chọc vừa khoa trương vừa thô lỗ của Doãn Xuyên. Lần kích tình đó ở quán trà khiến tiểu Tư không thể nào quên.
 
"Nếu thích thì gả cho ca ca được không?" Lô Hải Dân rất say mê muội muội của mình. Tiểu Tư là nữ nhân đầu tiên của y, lần đầu tiên y hưởng thụ lạc thú tình dục là trên người muội muội, cho nên y say mê tiểu Tư đến mức si tình. Mặc dù y biết làm như vậy là nguy hiểm, nhưng mười năm qua, chỉ cần có thời gian, chỉ cần tiểu Tư nằm trong tầm mắt của y, y đều muốn chọc nhục bổng to tướng vào trong âm đạo của muội muội.
 
Đương nhiên Lô Hải Dân biết quan hệ tình dục với muội muội mình là một tội ác, nhưng y không khống chế nổi mình. Y mù mờ, y sợ hãi, y tự ti, thậm chí y động một tý là giết người, đã giết hai mươi ba người rồi, nhưng y không hề có dấu hiệu sẽ dừng lại. Ngược lại, y cảm thấy càng giết nhiều y càng có cảm giác thành tựu, y lại càng hưng phấn. Sau mỗi lần giết người, nhu cầu sinh lý của y đều đạt đến cực đỉnh.
 
"Mười năm nay chẳng phải anh vẫn coi em là lão bà của anh sao?" Tiểu Tư bị chữ 'gả' kích thích một cách sâu sắc. Là người đã 25 tuổi rồi, nàng rất muốn tìm một nam nhân. Nhưng mà, nam nhân ôm nàng từ phía sau, chọ đại dương cụ vào trong âm đạo nàng lại không phải là chân mệnh thiên tử của nàng. Nàng cân nam nhân, không phải là ca ca.
 
Nhưng thân thể tiểu Tư không thể nào rời xa ca ca. Nàng rất thích đại nhục bổng, rất thích cảm giác căng chật tràn đầy đó ở trong nhục huyệt. Tiểu Tư không chỉ từng kiếm nam nhân, mà còn kiếm không ít, nhưng trước khi Doãn Xuyên xuất hiện, không có nhục bổng của một nam nhân nào có thể sánh nổi với của ca ca. Hiện giờ, Doãn Xuyên đã xuất hiện, nàng rất kinh ngạc, cũng rất hưng phấn. Nàng hy vọng Doãn Xuyên là chỗ dựa cho mình sau khi thoát khỏi ca ca.
 
"Anh nói là vĩnh viễn" Tay Lô Hải Dân vuốt ve lớp cỏ mềm thưa thớt của tiểu Tư. Y đắm chìm trong làn hương cơ thể của tiểu Tư.
 
"Ca, em đang muốn bàn với anh một chuyện" Tiểu Tư ngừng uốn éo.
 
"Em nói đi" Lô Hải Dân hôn hít cần cổ tiểu Tư.
 
"Đợi đã, em đổi tư thế đã" Tiểu Tư đứng lên. Nàng xoay người lại, đối mặt với Lô Hải Dân, rồi lại ngồi xuống. Tự nhiên, dương cụ to lớn của Lô Hải Dân lại một lần nữa đặt vào trong nhục huyệt của tiểu Tư. Tiểu Tư lấy sức uốn éo đồn bộ mấy cái, nàng mới ủ rũ nói: Ca, anh thấy Tô Tình có đẹp không?"
 
"
Đẹp, đương nhiên là đẹp, em...." Lô Hải Dân không hề ngốc. Y đã lờ mờ đoán ra.
 
"
Vậy Tô Tình làm chị dâu của em có được không?" Tiểu Tư cười hỏi.
 
"
Có phải em chán ghét ca rồi?" Sắc mặt Lô Hải Dân âm trầm xuống.
 
"
Đương nhiên không phải. Ca, em hy vọng Lô gia chúng ta có đời sau. Anh cũng biết chúng ta không thể nào có con nít. Còn nhớ nguyện vọng trước khi lâm tử của ba không?" Tiểu Tư nặng nề hỏi.
 
"
Đương nhiên là nhớ. Ài, ba hy vọng anh sớm lập gia đình, sớm bế con cháu" Lời phụ thân lúc lâm chung đương nhiên Lô Hải Dân nhớ rất kỹ.
 
"
Vậy là được rồi" Tiểu Tư cười nói.
 
"
Nhưng ca không thể không có em" Lô Hải Dân rất nôn nóng.
 
"
Anh thật ngốc à. Sau khi ca có chị dâu, vẫn có thể ân ái với tiểu Tư mà, em chỉ là muốn anh có con nít" Tiểu Tư giận dỗi nói.
 
"
Thật sao? Thật sự không chán ghét ca ca của em?" Lô Hải Dân vui mừng quá đỗi.
 
"
Đương nhiên là thật" Tiểu Tư lộ ra nụ cười mỉm giảo quyệt. Nàng biết, với khuôn mặt xinh đẹp và thân hình uyển chuyển của Tô Tình, Lô Hải Dân ca ca nhất định sẽ say mê Tô Tình, nhất định thay đổi sự chú ý với tiểu Tư, từ đó bắt đầu nhạt dần quan hệ loạn luân giữa huynh muội. Như vậy, tiểu Tư nàng liền có thể sinh hoạt giống như một nữ nhân bình thường rồi.
 
"
A, tiểu Tư đáng yêu của anh, em thật tốt, anh yêu em chết được" Lô Hải Dân hôn điên cuồng lên mặt tiểu Tư. Dưới thân, nhục bổng của y bắt đầu dồn dập tấn công tiểu huyệt mũm mĩm của tiểu Tư.
 
"
Ư.ư.vậy anh đồng ý hẹn hò với Tô Tình nhé" Tiểu Tư ngồi khoanh tròn trên đùi Lô Hải Dân cũng bắt đầu mê đi, sự uốn éo của nàng cũng bắt đầu kịch lệt.
 
"
Đồng ý, anh đồng ý" Lô Hải Dân hôn tới làn môi đỏ của tiểu Tư. Y điên cuồng nuốt mọi thứ trong miệng tiểu Tư.
 
"
ư..ư....."
 
"
Tiểu Tư, ca yêu em, ca muốn bắn"
 
"
A, không được bắn vào trong, hôm nay là kỳ nguy hiểm"
 
Anh biết, nào, em nằm xuống, anh muốn bắt lên mông em"
Tiểu Tư ngừng uốn éo. Nàng co một chân lên từ từ quay người, cố hết sức để đại nhục bổng của Lô Hải Dân tiếp tục nằm trong nhục huyệt của nàng. Lô Hải Dân ngầm phối hợp ních sâu đại nhục bổng trong nhục huyệt không động đậy, cho đến khi tiểu Tư xoay người xong. Bao nhiêu năm qua, sự phối hợp giữa bọn họ đã cực kỳ hiểu ngầm. Một động tác, một ánh mắt, bọn họ đều hiểu rõ.
 
"Ca, nhớ đấy uc, không được bắn vào trong nha" Tiểu Tư bò sấp trên giường nhẹ nhàng uốn éo bờ mông đẹp cong cong. Nàng không dám làm mạnh, chỉ sợ uốn éo mạnh mẽ khiến cho Lô Hải Dân nhịn không nổi mà tiết thân. Nàng muốn cố gắng kéo dài thời gian phấn khích của đại nhục bổng.
 
"A, tiểu Tư, mông em càng ngày càng ưa nhìn, càng ngày càng đầy đặn, có phải là ca ca làm em nhiều mới được như thế?" Lô Hải Dân nhẹ nhàng xoa nắn đồn bộ tiểu Tư. Ngón tay y không cẩn thận quét qua mắt cúc hoa.
 
"ư.Tô Tình nói mông em càng nàng càng ưa nhìn, ca đừng đụng vào đó..a" Tiểu Tư run rẩy toàn thân, không chịu nổi vong tình dộng mạnh về phía sau.
 
"A..là.là càng ngày càng ưa nhìn" Tiểu Tư đột nhiên thúc mạnh khiến Lô Hải Dân bất ngờ không kịp đề phòng, cảm giác tê rần ào ào kéo tới. Lô Hải Dân không còn chịu nổi tiểu huyệt hẹp khít của tiểu Tư nghiến ngấu, y điên cuồng xuất kích nhục bổng to tướng, tiếng 'bép bép' trong trẻo vang lên hết đợt này đến đợt khác.
 
"A..ca, anh thật lợi hại, mạnh thêm chút..em chịu không nổi nữa" Tiểu Tư đột ngột chịu đựng những cú thọc rút mãnh liệt, nơi sâu thẳm trong tiểu huyệt tức thì co giật, theo cơn co giật lan tỏa khắp toàn thân, nàng vùng vẫy thúc mạnh về phía sau lần cuối cùng, tiếp đó nằm ẹp xuống giường.
 
"A.ca tới đây......" Toàn thân Lô Hải Dân run lẩy bẩy. Nhục bổng của y sau vài lần thọc mạnh, chọc sâu vào nơi sâu thẳm nhục huyệt của tiểu Tư, dương tinh nóng hổi phun vọt ra, trong nháy mắt đổ đầy tiểu huyệt của tiểu Tư.
 
"A..ca, sao anh lại bắn vào trong vậy" Tiểu Tư mềm nhũn người rên rỉ.
 
"a.tiểu Tư, a thật sự không nhịn nổi nữa" Lô Hải Dân bất lực ngắm nhìn bờ mông cong của tiểu Tư. Giữa kiều đồn, dương cụ chọc vào nhục huyệt của tiểu Tư vẫn to đùng, giống như một cái nút chai to, bịt chặt lấy huyệt khẩu, không để cho một giọt tinh túy nào từ huyệt khẩu trào ra.
 
"Hứ, ca, anh thật là, hại người ta ngày mai phải uống thuốc tránh thai" Tiểu Tư thở một hồi mới bắt đầu trách móc Lô Hải Dân.
 
"Xin lỗi tiểu Tư, ai bảo tiểu huyệt của em lại khít như vậy?" Lô Hải Dân nằm phục trên tấm lưng ngọc của tiểu Tư vội vàng kêu oan.
 
"Chỉ viện cớ. Làm với người ta cả mười năm rồi, có khít nữa cũng bị anh làm cho lỏng ra" Nói rồi, cảm thấy buồn cười, nhịn không được bật cười khúc khích thành tiếng.
 
"Ha ha, có làm thêm mười năm nữa cũng không lỏng" Lô Hải Dân chọc cho tiểu Tư vui. Y vừa liếm mồ hôi trên mình tiểu Tư vừa xoa nắn nhũ đầu của tiểu Tư.
 
"Sao thế? Còn ỳ ra trên mình người ta định làm gì?" Cảm giác căng đầy trong nhục huyệt dần dần biến mất, lượng lớn dịch thể bắt đầu từ từ chảy ra, tiểu Tư làm việc vất vả cả ngày đã có vẻ mệt mỏi, buồn ngủ. Nàng muốn tắm rửa nghỉ ngơi.
 
"Tiểu Tư...." Tay Lô Hải Dân dần dần dùng sức xoa vuốt nhũ phong của tiểu Tư. Y cảm giác mình lại bắt đầu căng lên.
 
"Có chuyện thì nói, có.thì phóng" Tiểu Tư ứng tiếng đáp. nàng giả đò tức giận, nhưng nàng cảm giác thấy cái thứ to to ở trong âm đạo kia lại rục rịch ngóc đầu dậy.
 
"Nếu như ngày mai phải uống thuốc tránh thai, hay là để ca ca bắn thêm một lần?"
 
"
Không cho"
 
"
Tiểu Tư tốt, tiểu Tư ngoan, xin em đó"
 
"
Được thì được, có điều ca phải chấp nhận một điều kiện của em"
 
"
Mười điều kiện"
 
"
Hôm nay chí ít anh phải bắn ba lần mới được, hí hí"
 
"
Được, hôm nay ca sẽ chơi đến trời sáng"
 
"
Mới đến trời sáng sao được? Mai em nghỉ....."
 
"
Vậy thì làm năm lần"
 
"
Khoác lác..ai ôi....."
 
Nụ hôn vong tình lại bắt đầu triền miên. Dâm thanh lãng ngữ lại bắt đầu tràn ngập cả gian phòng. Hai cơ thể không một mảnh vải che thân lại một lần nữa khiêu chiến đạo đức nhân tính. Dường như bọn họ như cá gặp nước thưởng thức khoái lạc của tình dục , hưởng thụ sự thỏa mãn của tình dục, coi trái cấm như món ngon vật lạ, trong mắt bọn họ, hết thảy toàn bộ những trói buộc đều giống như một đống rác rưởi tràn ngập tanh hôi.
 

Tây Uyển Mị Ảnh - Chương #32


Báo Lỗi Truyện
Chương 32/41