Chương 31: Dụ dỗ gian dâm.


 
 
 
"Mình sao thế này? Mình sao lại ướt rồi?" Nhìn dương cụ to như cánh tay con nít của bác sỹ Lô, Vân Vũ Phi vừa tim đập nhanh vừa ngỡ ngàng. Một ngọn lửa dục bùng lên mãnh liệt, nhưng Vân Vũ Phi lại cảm thấy một cảm giác nhục nhã chưa từng có. Từ sau khi ở salon ảnh viện về, nàng cứ luôn nghĩ tới cái thứ đó của nam nhân. Rất muốn, ra sức muốn. Nàng không cách nào kiềm chế được nhu cầu trong lòng.
 
"Được rồi, giờ chúng ta bắt đầu nào" Bác sỹ Lô kích động đến run run. Chuyện này không so với làm phẫu thuật được. Cho dù là ca phẫu thuật ngoại khoa khó khăn đến cỡ nào, y đều trấn tĩnh như không, thành thạo có thừa. Y thích giãi phẫu cơ thể người, mỗi lần giải phẫu các bộ phận cơ thể người, y đều có một loại cảm giác thỏa mãn. Mỗi lần hoàn thành một ca phẫu thuật, y đều vô cừng hưng phấn. Nhiều năm qua, loại cảm giác đó càng ngày càng mãnh liệt. Trong mắt y, giết một người cũng giống như thực hiện một ca phẫu thuật ngoại khoa hoàn mĩ.
 
Hôm nay, bác sỹ Lô đã không cẩn thận giết mất một người, cho nên hiện giờ y rất hưng phấn.
 
"Anh.thật sự không có biện pháp nào khác sao? Thật sự phải làm..làm mẫu như thế nào sao? Trực giác báo cho Vân Vũ Phi bác sỹ Lô có vẻ cường điệu hóa. Mặc dù bác sỹ Lô là muốn tốt cho Doãn Xuyên, cũng nói rất có đạo lý, nhưng không hiểu vì sao nàng vẫn cảm thấy một bác sỹ bày hạ thể ra với người nhà bệnh nhân thật là vô lễ. Nhưng ánh mắt Vân Vũ Phi lại nhìn chằm chằm vào quy đầu của bác sỹ Lô, một cục tròn to tướng. Nàng khép chặt đùi lại một cách vô ý thức.
 
"
Muốn người yêu cô mau lành bệnh, bắt buộc phải hy sinh một chút. Chẳng lẽ cô không hy vọng người yêu cô lấy lại hùng phong sao? Chẳng lẽ cô không hy vọng có một cây sinh thực khí thô thô, cứng cứng chọc vào âm đạo của cô, làm cho cô khoái lạc sao?" Lời của bác sỹ Lô rất liều lĩnh, rất khêu gợi.
 
"
Anh..anh sao lại nói như thế chứ?" Không mặt Vân Vũ Phi thoáng chốc đỏ bừng lên. Từ trước tới giờ nàng còn chưa từng nghe thấy một nam nhân xa lạ nói năng trắng trợn như vậy trước mặt nàng.
 
"
Tôi chỉ lấy thí dụ. Ca phẫu thuật của người yêu cô mặc dù không phải do tôi thực hiện, nhưng lúc kiểm tra thường lệ hồi sáng tôi đã biết sinh thực khí của người yêu cô rất mạnh mẽ, cô nhất định là rất hài lòng sinh thực khí của người yêu cô, đúng không?" Bác sỹ Lô thận trọng giải thích. Y rất kiên nhẫn. Một bác sỹ ngoại khoa xuất sắc thông thường đều rắt kiên nhẫn, bằng không có lúc phải đứng phẫu thuật đến mấy tiếng đồng hồ liền, thậm chí mười mấy tiếng, sẽ rất khó đối phó.
 
"
Ô.là......" Vân Vũ Phi không sao phủ nhận nàng say mê dương cụ của Doãn Xuyên. Nàng biết bác sỹ Lô nói rất chính xác. Mỗi lần thứ của Doãn Xuyên thọc vào nhục huyệt của nàng, nàng thu được cảm giác thỏa mãn trước nay chưa từng có. Trong số những nam nhân nàng từng trải qua cũng không có một ai có thể khiến cho nàng cảm giác kích thích mãnh liệt đến như vậy. Kể cả Lý Kha. Nam căn của Lý Kha cũng rất mạnh mẽ, nhưng không thể nào so sánh với Doãn Xuyên.
 
"
Còn cây trước mắt thì sao? Dường như cũng rất to, dường như có thể đọ sức với con quái vật của Doãn Xuyên. Dài quá à!" Vân Vũ Phi dán mắt vào cự vật trước mắt, trong lòng nàng phát ra lời ca ngợi, thậm chí nghĩ tới cự vật dài đến như vậy, nếu mà đâm vào trong nhục huyệt của mình liệu có chọc thủng cả nhục huyệt ra không?
 
"
Nếu bằng lòng, vậy chúng ta không nên lãng phí thời gian, có thể bắt đầu được chưa?" Bác sỹ Lô lại lẳng lặng nhích tới nửa bước. Lần này cự vật của y chỉ còn cách chiếc miệng xinh của Vân Vũ Phi chừng một thước mà thôi.
 
"
Được.được rồi, anh .anh nói đi" Trái tim Vân Vũ Phi đập dữ dội, nàng như hoa cả mắt.
 
"
Chữa bệnh liệt dương hay trở ngại chức năng tình dục ngoại trừ việc uống thuốc và chú ý ăn uống ra, thì việc điều trị bổ trợ bằng mát xa và khêu gợi cũng rất quan trọng. Bởi vì rất nhiều bệnh nhân liệt dương đều do nhân tố tâm lý gây nên, cho nên chúng tôi đặc biệt chú trọng tới phương pháp điều trị phụ trợ này. Tôi xin giới thiệu mấy loại: bước đầu tiên là 'mát xa' sau đó là 'khẩu giao', 'nhũ giao' và 'tính giao'. Đầu tiên chúng ta nói về 'mát xa'. Vân tiểu thư, xin cô cầm lấy sinh thực khí của tôi. Trước hết tôi hướng dẫn cô làm mát xa thế nào" Bác sỹ Lô cầm lấy bàn tay nhỏ nhắn của Vân Vũ Phi đặt lên nhục bổng của y. Cây nhục bổng đó đã đỏ lên, giống như một cây gậy sắt đang nung đỏ.
 
"
Ác.không" Vân Vũ Phi theo bản năng định hẩy tay bác sỹ Lô ra, nhưng nàng phát hiện tay bác sỹ Lô rất khỏe, nàng giật mấy cái mà không giật ra nổi.
 
"
Thời gian của chúng ta rất quý giá, mong cô phối hợp với công việc của chúng tôi, được không?" Mặc dù bác sỹ Lô cảnh cáo Vân Vũ Phi, nhưng ngữ khí vô cùng ôn nhu. Y còn nở nụ cười tươi tắn có thể giết chết các cô gái.
 
"
Vâng" Tiếng trả lời của Vân Vũ Phi nhỏ đến mức gần như chỉ có nàng mới có thể nghe thấy. Nàng len lén nhìn bác sỹ Lô một cái, sau đó thẹn thùng ngoảnh đầu đi, không nhìn cự vật khiến tim nàng đập dồn kia nữa. Chỉ là, bàn tay nhỏ nhắn của nàng không tránh né nữa, mà rất ngoan ngoãn đặt trên dương cụ của bác sỹ Lô.
 
Vào lúc tiếp xúc với dương cụ kia, Vân Vũ Phi khẽ rụt tay lại như chạm phải điện. Nàng lại do dự. Có điều, bác sỹ Lô lại bóp lấy mấy ngón tay Vân Vũ Phi, làm cho ngón tay nàng khép lại, chân chính nắm lấy cự vật vừa nóng vừa to đó.
 
"
Không nhìn không được" Bác sỹ Lô cười nói.
 
Nghe thấy tiếng cười của bác sỹ Lô, Vân Vũ Phi càng xấu hổ. Nhiệt độ trên dương cụ nóng hổi thông qua bàn tay nàng truyền khắp toàn thân. Lúc này, Vân Vũ Phi không những cảm thấy ướt, còn cảm thấy nóng. Nàng rất muốn lột bỏ tấm áo vốn đã rất mỏng trên người ra.
 
"
Một tay nắm tinh hoàn, tay kia nắm lấy nhục trụ, sau đó xoay tròn lên xuống theo chiều kim đồng hồ hoặc ngược chiều kim đồng hồ. Nhớ kỹ, lúc đối đãi với người yêu cô, ngàn vạn lần không thể tuốt vuốt lên xuống trực tiếp, tránh để động tác kịch liệt quá mà ảnh hưởng tới việc âm hành sung huyết" Thấy Vân Vũ Phi lại chăm chú nhìn dương cụ dưới hông, bác sỹ Lô lấy hết khả năng nói cho thật chuyên nghiệp, thật sâu xa. Y biết Vân Vũ Phi đang từng bước rơi vào chiếc bẫy được y thiết kế sẵn.
 
Vân Vũ Phi lại nhùng nhẳng đưa tay trái ra, nắm lấy âm nang dúm dó, mấy cọng âm mao to xoăn tít quẹt vào bàn tay nõn nà của nàng. Nàng mẫn cảm khẽ run lên, rồi tiếp đó nhẹ nhàng xoa nắn tinh hoàn, khẽ hỏi: "
Có phải như thế này không?"
 
"
Đúng rồi, xoay tròn nha, xoay tròn từ từ" Bác sỹ Lô lén rên lên một chút, cảm giác khoan khoái đến kỳ diệu lan tỏa khắp toàn thân, thậm chí y còn có cảm giác xuất tinh.
 
Tay phải Vân Vũ Phi nhẹ nhàng nắm cự vật, từ từ vuốt ngược lên, đến quy đầu lại xoay kéo ngược xuống. Cự vật trong tay nàng càng lúc càng hung dữ, càng lúc càng cứng. Dường như Vân Vũ Phi đã có chút thích thú với việc vuốt ve cái thứ đó. Quy đầu sáng bóng, gân xanh nổi gồ, khí thế khiếp người. Mặc dù cái thứ gia hỏa hung hăng đó tỏa ra mùi vị khó ngửi, nhưng dường như Vân Vũ Phi lại càng tiếp cận hơn, cánh mũi nàng chỉ còn cách cự vật chừng năm phân. Bất giác, tốc độ chuyển động xoay vuốt bàn tay của Vân Vũ Phi càng lúc càng nhanh.
 
"
Được rồi, bước tiếp theo là 'khẩu giao'!"
 
"
Khẩu giao?" Nghe bác sỹ Lô nói đến 'khẩu giao', Vân Vũ Phi chấn động, thầm nghĩ: chẳng lẽ để mình ăn cái thứ hôi hôi này à? Ngoài Doãn Xuyên, đến cả Lý Kha mình cũng chưa từng ngậm qua, chẳng lẽ muốn mình ngậm nhục bổng khác ngoài của lão công sao? Mình..mình có thể ngậm cái thứ này sao? Sao mà hôi thế, trừ khi, trừ khi rửa đi, bằng không, còn lâu mình mới ngậm.
 
"
Cô đã khẩu giao bao giờ chưa?" Bác sỹ Lô hỏi. Nhìn ánh mắt lộ vẻ tâm thần không yên của Vân Vũ Phi, y vẫn thận trọng hỏi, không dám lỗ mãng.
 
Vân Vũ Phi ngượng ngùng gật đầu. Nàng rủa thầm: Doãn Xuyên vẫn thường vô duyên vô cố để người ta ăn nhục bổng của anh ấy, tên gia hỏa đó không những không rửa ráy nhục bổng, có lúc lại còn đang ân ái với người ta nửa chừng còn rút nhục bổng ra, kêu người ta ăn, đúng thật là. Trên cây nhục bổng đó vẫn còn dính dịch trắng trắng, thật đáng ghét.
 
"
Nhưng khẩu giao bây giờ lại không giống với khẩu giao cô vẫn thường làm với người yêu, bởi vì mạch máu mô xốp của người yêu cô bị hoại tử nhiều chỗ, cho nên phải dùng cả răng, dùng răng làm thông huyết quản, kích thích huyết quản tái sinh năng lực....." Kiến giải của bác sỹ Lô có vẻ rất có đạo lý.
 
"
Răng? Ý anh là muốn tôi vừa ngậm vừa cắn?" Vân Vũ Phi rất mê hoặc.
 
"
Đúng vậy, hà, cô thật thông minh" Bác sỹ Lô cực lực khen ngợi Vân Vũ Phi.
 
Mặc dù vẫn đang giảng giải, những bàn tay Vân Vũ Phi vẫn không ngừng hoạt động. Nàng xoay vuốt càng lúc càng thuần thục. Ngoài việc xoay vuốt lên xuống, nàng còn mân mê tinh hoàn của bác sỹ Lô. Không biết là do vô tình hay cố ý, ngón tay nàng còn lướt qua đáy chậu của bác sỹ Lô. Đó là vị trí mẫn cảm của nam nhân.
 
"
Dùng răng cắn, nam nhân có đau không?" Vân Vũ Phi xấu hổ hỏi. Nàng đã tưởng tượng tới việc cắn cây nhục bổng to này một cái. Cây nhục bổng đó tràn đầy sức cám dỗ trí mạng. Vân Vũ Phi thầm nghĩ, nếu cây nhục bổng trước mặt này là của Doãn Xuyên, nàng sẽ không hề do dự nuốt vào.
 
"
Mức độ cắn thì cô cần phải khống chế thuần thục, hơn nữa phải cắn vào chỗ gốc của ngọc hành, nơi đó có nhiều mạch máu nhất. Tốt nhất là cô nên thử một chút, tôi có thể chỉ cho cô xem vị trí đó"
 
"
Tôi..tôi không muốn thử" Vân Vũ Phi vội vàng lắc đầu.
 
"
Không thử làm sao được? Cô còn không biết rõ đó là vị trí nào. Nào, ngậm vào rồi tôi chỉ cho biết cần phải dùng răng cắn vào chỗ nào" Bác sỹ Lô đột nhiên bước dấn tới, dương vật to đùng cứng ngắc đã dí sát tới mặt Vân Vũ Phi. Quy đầu to lớn "không cẩn thận" đụng một chút vào bờ môi căng mọng của Vân Vũ Phi.
 
"
A..ọc ọc........" Vân Vũ Phi bất ngờ không kịp đề phòng, á lên một tiếng, vừa định mở miệng nói gì đó, quy đầu to tướng kia lại như có linh tính, thừa cơ xông thẳng vào cả nửa quy đầu.
 
Lúc này Vân Vũ Phi mới kịp phản ứng, nàng vội vàng định nhả quy đầu ra, nhưng phản ứng của bác sỹ Lô còn nhanh hơn. Hai tay y chộp giữ lấy đầu Vân Vũ Phi nhanh như điện. Vân Vũ Phi kinh hoàng ngước lên nhìn bác sỹ Lô, quai hàm nàng đã banh ra, quy đầu to đùng đã chiếm đóng khoang miệng nàng chẳng hề khách khí. Có lẽ nhục bổng to quá mức, nước mắt Vân Vũ Phi thiếu chút nữa thì rớt ra.
 
"
Đúng rồi, đừng động, hư.đừng động. Năng lực sinh lý của người yêu cô có thể khôi phục được hay không đều trông vào cô đó. Mới đầu cô có thể không quen, đừng lo lắng, cô thích ứng một chút đã." Bác sỹ Lô nghĩ bụng, thân ở bệnh viện, thời gian không thể kéo quá dài, huống chi còn có người chết cần phải xử lý, cho nên y mới quyết định xuất thủ bừa đi, dùng chút thủ đoạn cưỡng chế. Y càng lo sợ đêm dài lắm mộng, bởi vì lần đầu tiên nhìn thấy Vân Vũ Phi, y đã không sao khống chế nổi mà mê luôn Vân Vũ Phi, không những lén nghe Vân Vũ Phi ve vãn làm tình, mà còn vì việc nghe lén bị phát hiện mà giết người.
 
Bác sỹ Lô giết người cũng không nhiều, chỉ giết có hai mươi ba người mà thôi. Gặp được nữ nhân mình thích càng ít, chỉ có hai người. Vân Vũ Phi chính là một người trong đó. Y thích nữ nhân có cặp chân dài săn chắc, y càng thích nữ nhân có đôi môi dày căng mọng. Đôi môi Vân Vũ Phi rất căng rất mọng, rất dày. Y hy vọng đến không thể chờ đợi được làm môi gợi cảm đó bao lấy, bao lấy nhục bổng phấn khích của y.
 
"
..ọc ọc......" Sự chống cự của Vân Vũ Phi không đến mức kịch liệt như bác sỹ Lô tưởng tượng. Không những không kịch liệt, nàng thậm chí còn dịu xuống, chỉ là ánh mắt nàng vẫn nhìn bác sỹ Lô. Ánh mắt đó mang theo nỗi kinh hoàng, bất lực, nhưng nhiều hơn là sự nhục nhã. Nàng không ngờ nổi bản thân lại không chống cự.
 
Tại sao chứ? Vân Vũ Phi tự hỏi. Đáp án có được lại là không biết. Nàng chỉ cảm thấy rất có lỗi với Doãn Xuyên, nhưng dục vọng cuộn trào trong thân thể nàng sao mà mãnh mẽ, mạnh mẽ tới mức đủ để quăng đi mọi nỗi nhục nhã.
 
"
Nào, nắm lấy" Thấy Vân Vũ Phi không giãy giụa nữa, bác sỹ Lô gắng nhẫn nhịn khoái cảm đang ầm ầm kéo tới, kéo bàn tay Vân Vũ Phi đang thả xuống, đặt lại lên cự vật của y. Y cảm giác thấy một lực hút, một lực hút từ trong miệng Vân Vũ Phi. Y cực kỳ hoan hỉ ấn cự vật vào thêm một chút . Lần này, chiếc miệng xinh của Vân Vũ Phi hoàn toàn bao lấy quy đầu to tướng.
 
"
Ư....." Vân Vũ Phi cảm giác nước miếng của mình tiết ra ào ạt, giống như đứa con nít nhìn thấy kẹo mút vậy, thèm nhỏ dãi. Hai bàn tay nhỏ nhắn của nàng nắm lấy nhục bổng nóng hổi, nhẹ nhàng nuốt vào, rồi từ từ kéo ra, kéo toàn bộ nhục bổng ra.
 
Lần này, bác sỹ Lô tuyệt không ngăn cản. Y mỉm cười ôn nhu nói: "
Thật không phải, tôi chỉ nóng lòng muốn trị bệnh cứu người, đây là tôi lo lắng cho anh ấy thay cô, nghe cô nói chuẩn bị kết hôn rồi, kết hôn thì phải động phòng, xuân tiêu nhất khắc đáng giá ngàn vàng, nếu người yêu cô bất lực, liệu cô có vui vẻ không?"
 
Mấy câu nói của bác sỹ Lô làm cho Vân Vũ Phi mặt ủ mày ê, ngẩn ra như gà gỗ. Y vội vàng đổ thêm dầu vào lửa: "
Cô dâu mặc áo cưới và lễ phục rất xinh đẹp, nhưng không có sinh hoạt tình dục, cô dâu nhất định không hạnh phúc."
 
"
Khụ khụ" Vân Vũ Phi ho khan mấy tiếng, vừa ổn định hơi thở gấp gáp của mình, vừa nhỏ giọng trách móc: "Vậy.vậy anh cũng phải đợi tôi chuẩn bị chứ, hấp tấp tống vào như thế, thứ đó to như vậy người ta làm sao chịu nổi?"
 
Vân Vũ Phi nghĩ lại vừa rồi miệng căng đầy, trong lòng vẫn còn hoảng sợ. Nàng lấy mu bàn tay lau lau cánh môi đỏ hồng.
 
"
Được rồi, từ từ ngậm lại nào, cố gắng ngậm sâu vào, đến tận gốc của sinh thực khí, cô hãy dùng răng cắn nhẹ, nhớ là chỉ cắn nhẹ thôi" Thấy Vân Vũ Phi trách móc mà chẳng có chút tức giận nào, bác sỹ Lô trong lòng quá đỗi vui mừng, y thầm cảm thấy may mắn vì xung động lỗ mãng vừa rồi, thầm nghĩ, xem ra ông trời nhất định đang giúp mình.
 
"
Ư...." lần này hoàn toàn là do Vân Vũ Phi chủ động. Nàng nhìn cự vật một cái, sau đó cố sức há rộng chiếc miệng xinh, từ từ ngậm lấy quy đầu to lớn, một luồng điện nhanh chóng chạy khắp toàn thân nàng, đầu óc nàng trống rỗng, theo bản năng nhồi nhục bổng to lớn vào sâu trong miệng mình.
 
"
A...." Bác sỹ Lô kiềm nén từ rất lâu cuối cùng nhịn không nổi phát ra một tiếng rên rỉ. Hai tay y đặt lên bờ vai tròn trĩnh mịn màng của Vân Vũ Phi, nhẹ nhàng vuốt ve, sau đó vuốt dần lên trên, cẩn cổ, gáy, dái tai..
 
"
Ưm...." Vân Vũ Phi kéo nhục bổng ra, rồi lại ngậm vào, mỗi lần đều sâu một chút. Có điều, nàng dần dần phát hiện, khoái cảm mang lại từ việc nhục bổng ma sát với khoang miệng càng lúc càng mãnh liệt. Nàng trở lên nôn nóng không yên, trong tiểu huyệt cũng có cảm giác ướt ướt không ngừng.
 
Vân Vũ Phi không sao khống chế được hệ thần kinh càng lúc càng mê loạn, nàng bắt đầu nuốt nhả nhục bổng trong miệng đến quên cả trời đất, tần suất càng lúc càng nhanh, nước miếng dồi dào bôi trơn con đường ra vào. Vân Vũ Phi phát hiện bản thân sao mà dâm đãng đến vậy, giống như một con mèo tham ăn, đang ngấu nghiến nhai con cá tươi trong miệng. Đó xem ra đã không còn là học tập kỹ năng chữa bệnh nữa, mà đơn giản là màn tán tỉnh khởi động trước khi làm tình cùng tình nhân.
 
"
Ư......" Bác sỹ Lô khép hờ mắt lại, hưởng thụ khoái cảm đến tê người đó.
 
"
Ư.ô ô ô........" Vân Vũ Phi tham lam nút mút. Bàn tay nàng cũng phối hợp vuốt lên tuốt xuống. Nhục bổng to tướng không ngừng to thêm, cứng thêm trong miệng nàng, còn bắt đầu không ngừng giần giật. Vân Vũ Phi rất lo lắng, lo lắng bác sỹ Lô sẽ phóng tinh dịch trong miệng nàng. Mặc dù nàng thích mùi vị của tinh dịch, nhưng bác sỹ Lô không phải là trượng phu của mình, nàng không cho phép tinh dịch của nam nhân khác lưu lại trong miệng.
 
Vân Vũ Phi lập tức ngừng nuốt nhả, lén nhìn bác sỹ Lô một cái. Nàng phát hiện dáng vẻ bác sỹ Lô rất say mê, trong lòng thầm trách: Cái gì chứ? Bộ dạng say sưa khoan khoái thế kia, rõ ràng là mượn việc công để làm việc tư mà.
 
"
A a, thật thoải mái, bệnh của trượng phu cô rất có hy vọng chữa khỏi. Tiếp theo, chúng ta tới phần 'nhũ giao'" Bác sỹ Lô cũng phát hiện ra Vân Vũ Phi đang nhìn mình, y cũng chẳng giấu giếm cảm giác thỏa mãn của mình.
 
"
Nhũ giao? Tôi.tôi chưa từng nghe qua" Vân Vũ Phi như muốn tỏ ra mình rất ngây thơ. Thật ra, dù là người ngốc hơn thì cũng có thể tưởng tượng ra nhũ giao là thế nào. Đương nhiên Vân Vũ Phi tưởng tượng ra, cho nên ráng hồng vừa mới rút đi đã lại một lần nữa phủ đầy khuôn mặt xinh xắn của nàng. Nàng vô ý kéo kéo chiếc cổ áo bị trễ, che đậy xuân quang không cẩn thận để lộ ra lúc quên cả đất trời vừa rồi.
 
Bác sỹ Lô cười cười một cách quỷ dị, quay người lấy từ trong một cái tủ ra một chai gì đó trong suốt. Đó là chất bôi trơn, thứ rất bình thường trong bệnh viện, thông thường dùng khi chụp X quang hay siêu âm.
 
Bác sỹ Lô xòe bàn tay ra, đổ chất dịch trong suốt đó vào lòng bàn tay, sau đó bước tới trước mặt Vân Vũ Phi, nói: "
Giờ cô cởi áo ra, sau đó bôi chất bôi trơn này lên nhũ phong"
 
"
Tôi.tôi không cởi" Vân Vũ Phi ngượng ngùng lắc đầu. Lý trí nói với nàng không thể tái phạm sai lầm ở salon ảnh viện. Mặc dù toàn thân nàng nóng bức đến muốn tắm nước lạnh, nhưng nàng vẫn gắng lắc đầu, thái độ rất kiên quyết.
 
"
Cô thật không biết phối hợp, như thế sẽ rất trở ngại cho việc điều tri của chúng ta. Như thế đối với cô, với người yêu của cô và cả bệnh viện đều rất thiếu trách nhiệm. Nếu cô kiên quyết không đồng ý, tôi có thể cân nhắc trưng cầu ý kiến trượng phu cô, nói cô.chỉ học 'khẩu giao' rồi bỏ dở giữa chừng" Lúc nói đến hai từ "khẩu giao", bác sỹ Lô cố ý lớn tiếng nhấn mạnh.
 
"
A? Không..không cần phải hỏi..hỏi lão công của tôi, tôi..tôi quyết định học tiếp là được" Vân Vũ Phi giật mình kinh hãi. Thầm nghĩ, cái gã bác sỹ Lô này đúng là hồ đồ, chuyện này làm sao có thể để cho Doãn Xuyên biết được chứ? Nếu Doãn Xuyên biết mình ngậm nhục bổng của bác sỹ Lô, anh ấy nhất định sẽ rất giận.
 
"
À, vậy tôi tiếp tục nhá, tiếp nào" Nói rồi, bác sỹ Lô nắm lấy tay Vân Vũ Phi, bôi chất bôi trơn trong tay lên lòng bàn tay Vân Vũ Phi.
 
"
Ai da.. anh bỏ thứ đó lên tay tôi, tôi.làm sao cởi đồ được" Bộ đồ trên người Vân Vũ Phi rất quý, nàng thật không hy vọng bị thứ dinh dính trơn trơn đó làm bẩn.
 
"
À, tôi quên mất. Như vậy đi, tôi cởi giúp cô" Bác sỹ Lô mỉm cười nói.
 
"
A? Như vậy sao được..bác sỹ Lô anh..anh không được chạm lung tung" Vân Vũ Phi thẹn thùng đến cực điểm, thầm nghĩ, ở trong salon ảnh viện bị một gã nam nhân xa lạ mặc nội y, trêu ghẹo một phen, còn lần này, lại bị một gã nam nhân xa lạ khác cởi đồ. Vân Vũ Phi à Vân Vũ Phi, mày không thể làm chuyện có lỗi với Doãn Xuyên nữa. Nhưng.nhưng nếu tay bác sỹ này cởi nội khố của mình thì phải làm sao? Nếu gã sờ soạng mình thì phải làm sao? Thân thể mình mẫn cảm đến thế, thật lo quá.
 
"
Không chạm lung tung, nhất định không chạm lung tung" Bác sỹ Lô mắc cười. Y nghe lén Vân Vũ Phi và Doãn Xuyên tán tỉnh nhau, cho nên y biết thân thể Vân Vũ Phi rất mẫn cảm, chỉ cần có thể khêu gợi thân thể Vân Vũ Phi, như vậy chắc Vân Vũ Phi nhất định không ngăn nổi tình tự.
 
Thật không tưởng nổi bác sỹ Lô cởi y phục nữ nhân cũng hệt như y làm phẫu thuật vậy, tinh chuẩn nhanh nhẹn. Bác sỹ Lô không những cởi áo Vân Vũ Phi mà còn cởi luôn cả áo ngực của nàng. Áo ngực ren màu trắng, rất đẹp, kiểu không dây.
 
Hơi thở của bác sỹ Lô như muốn ngừng lại. Từ trước tới nay y chưa từng nhìn thấy nhũ phong hoàn mĩ đến như vậy. Hai điểm màu phấn hồng ở nơi đầy đặn mà vút cao trên làn da tuyết bạch kia làm lộ ra ánh sáng mê người. Bác sỹ Lô bị thứ ánh sáng đó mê hoặc sâu sắc. Cự vật dưới hông y lại nẩy lên mấy cái, cũng như to thêm một cỡ.
 
"
Không được nhìn mà......." Vân Vũ Phi vừa thẹn thùng vừa kiêu ngạo. Nàng biết vẻ mê người của mình, nàng thích nam nhân điên đảo thần hồn vì nàng. Nhìn dáng vẻ ngẩn ngơ của bác sỹ Lô, nàng có một cảm giác hưng phấn không thể diễn tả được bằng lời. Trong nỗi hưng phấn, nàng chẳng hề giấu giếm ưỡn cao bộ ngực mê người, nhẹ nhàng thoa chất bôi trơn trong tay lên nhũ phong của mình.
 
"
Đúng, cô..cô thoa từ từ, thoa đều lên" Bác sỹ Lô cởi luôn áo blu và áo trong, chỉ mặc một chiếc áo lót mỏng, y không quên giải thích với Vân Vũ Phi: "Không muốn để chất bôi trơn làm bẩn y phục"
 
"
Ưm" Vân Vũ Phi đã chẳng quan tâm bác sỹ Lô đang làm gì nữa. Nàng chỉ chú ý đế hay tay đang dạo chơi trên nhũ phong mình. Chất bôi trơn lành lạnh không làm giảm cảm giác khô nóng trong nàng xuống chút nào. Ngược lại, nhũ phong mẫn cảm khi được vuốt ve lại sinh ra sức nóng còn mãnh liệt hơn. Luồng sức nóng đó đang dần dần ăn mòn lý trí của nàng.
 
"
Bây giờ, kẹp sinh thực khí của tôi vào giữa hai nhũ phong của cô, người bị bệnh liệt dương không cương nhiều được, có thể không tiến vào âm đạo được, lúc đó nhũ giao có thể thay thế cho tính giao" Bác sỹ Lô ưỡn nhục bổng to lớn lên, áp lên nhũ câu của Vân Vũ Phi.
 
"
Ư, nóng quá!" Vân Vũ Phi kêu lên một tiếng. Vào lúc nhục bổng to tướng của bác sỹ Lô tiếp xúc với thân thể nàng, toàn thân Vân Vũ Phi run lên mãnh liệt, khoái cảm như sóng triều trong thoáng chốc tràn ngập khắp toàn thân, dịch thể dính dấp từ nơi sâu thẳm trong nhục huyệt phun trào ra, thấm ướt cả âm bộ. Vân Vũ Phi tin chắc dưới mặt ghế là cả một vũng dịch thể khiến nàng khó có thể chịu nổi. Nàng vô ý thức di di đồn bộ, muốn dùng chiếc váy dưới mông lau đám dịch thể đó đi.
 
Nhưng nhục bổng của bác sỹ Lô đã bắt đầu ma sát nhũ câu. Vân Vũ Phi chỉ đành chuyên chú vào thứ gia hỏa vừa yêu vừa hận trước mắt. Nàng nâng cặp nhũ phong lên, ép chặt nhục bổng to tướng vào giữa cặp nhũ.
 
"
A, cô đúng là được trời ưu ái, cũng chỉ có nhũ phong đầy đặn như của cô mới có thể làm.làm nhũ giao. Người yêu cô thật may mắn!" Bác sỹ Lô thúc động nhục bổng, nhục bổng to tướng đâm qua lại giữa cặp nhũ phong, tỏ ta cực kỳ dâm mị.
 
"
Là như thế này sao?" Vân Vũ Phi õng ẹo hỏi. Ánh mắt nàng đã trở nên rất quyến rũ, rất lẳng lơ.
 
"
Đúng, có điều, chưa đủ chặt, cô giúp tôi nào" Bác sỹ Lô đưa tay ra, đặt lên hai bên nhũ phong của Vân Vũ Phi rồi dùng sức ép thật mạnh vào, tạo thành một nhũ câu thật sâu thật khít. Tốc độ đâm thọc của bác sỹ Lô cũng tăng dần lên.
 
"
A, không được sờ..a!" Nhũ đầu của Vân Vũ Phi rất đẹp, chỉ có thằng ngốc mới coi như không thấy trước nhũ đầu mê người như vậy để mà không sờ. Bác sỹ Lô không phải thằng ngốc, ngón cái và ngón trỏ của y rất 'không cẩn thận' vê lấy nhũ đầu màu phấn hồng. Đó là nơi mẫn cảm nhất của Vân Vũ Phi. Nàng khó chịu há to miệng, bác sỹ Lô lại một lần nữa không cẩn thận chọc nhục bổng to tướng vào giữa cặp môi mọng đỏ của Vân Vũ Phi.
 
"
ư ư..ư ư........." Vân Vũ Phi nắm lấy nhục bổng nóng hổi, điên cuồng ngậm nhả. Nàng còn dùng lưỡi liếm láp xung quanh quy đầu. Nàng muốn báo thù bác sỹ Lô, bởi vì bác sỹ Lô đang đùa nghịch nhũ phong của nàng, còn vân vê nhũ đầu của nàng. Nhũ đầu đã săn cứng lên, thật đáng ghét.
 
"
Đừng ngậm vội.chúng ta tiến hành bước 'tính giao' cuối cùng. Nào, tôi giúp cô cởi váy" Bác sỹ Lô bế Vân Vũ Phi lên khỏi ghế.
 
"
Cái đó còn phải học sao?" Vân Vũ Phi ngượng ngùng hỏi. Hai tay nàng đặt lên mình bác sỹ Lô, dùng cặp bánh giò trước ngực ma sát vầng ngực của bác sỹ Lô.
 
"
Đương nhiên rồi" Bác sỹ Lô phát ra tiếng thở nặng nhọc như dã thú. Mặc dù còn cách lớp áo lót, nhưng y đã cảm giác được sự cọ sát của hai hạt nhũ đầu kia.
 
"
Vậy anh phải dạy tôi cẩn thận đó" Vân Vũ Phi ép chặt lên người bác sỹ Lô, hạ thể không ngừng hẩy tới trước. Nàng đang ra hiệu mạnh mẽ.
 
Đương nhiên bác sỹ Lô bắt sóng được tín hiệu đó. Y thuần thục cởi váy Vân Vũ Phi ra, nhưng lại không cởi nội khố, bởi vì cái đó không cần phải cởi. Hai sợi dây mảnh buộc lại bên hông, chẳng khác gì với việc không mặc nội khố. Y ôm lấy vòng eo thon nhỏ của Vân Vũ Phi, ôn nhu hôn nhũ phong cao vút, vừa hôn vừa dứt.
 
"
A..anh thật xấu, anh cố tình dụ dỗ tôi" Dường như đến lúc này Vân Vũ Phi mới hiểu ra. Nàng bắt đầu giãy giụa, giãy giụa rất yếu ớt, vừa giãy giụa vừa dùng hạ thể cọ sát lên cự vật hàng khủng cứng rắn như sắt kia. Nhục huyệt lầy lội của nàng đã vô cùng khao khátbị xâm nhập, bị chiếm hữu.
 
Bác sỹ Lô chẳng để tâm đến sự kháng nghị vô vị của Vân Vũ Phi. Nhục bổng ngỏng cao của y đã ở thế đợi phóng, quy đầu to tròn cứ luôn luẩn quẩn ngay rìa nhục huyệt, không ngừng chọc lên dải đất mẫn cảm bệnh cạnh nhục huyệt. Tay y đột nhiên nâng một chân của Vân Vũ Phi lên. Điều đó càng kích thích thần kinh Vân Vũ Phi hơn. Nàng thầm kêu lên kinh hãi: chẳng lẽ bác sỹ Lô muốn đứng để chọc nhục bổng của hắn vào hay sao? Nhưng đó là tư thế mình chưa từng thưởng thức qua, tư thế này dâm đãng quá, không biết tư thế đó thì có thể chọc vào thật sâu không?
 
"
A......" Vân Vũ Phi đã cảm giác thấy quy đầu to tròn kia đang tách mở hai cánh hoa của nàng ra.
 
Nhưng đúng vào lúc đó, từ phòng làm việc của bác sỹ vang lên tiếng gõ cửa. Mặc dù bác sỹ Lô và Vân Vũ Phi ở phòng trong, nhưng phòng làm việc yên ắng vẫn truyền tiếng gõ cửa vào tai họ. Cùng với tiếng gõ cửa là một giọng nói trong trẻo có vẻ lo lắng: "
Bác sỹ Lô có ở đó không?"
 
Bác sỹ Lô tức điên người. Y liếc nhìn Vân Vũ Phi một cái, phát hiện Vân Vũ Phi cũng đang nhìn y, vừa lắc đầu vừa ép sát thân thể tới. Điều đó như yêu cầu y mặc kệ. Bác sỹ Lô hiểu ý mỉm cười, một lần nữa nhắm chuẩn huyệt khẩu ướt rườn rượt.
 
Nhưng giọng nói trong trẻo kia lại một lần nữa vang lên, lần này càng lớn tiếng hơn: "
Bác sỹ Lô, có đó không?
 
Bác sỹ Lô nhớ tới cỗ thi thể kia, y đột nhiên có vẻ hoảng sợ, thầm nghĩ, chẳng lẽ xác của hộ sỹ Cổ đã bị phát hiện? Không thể nào, mình đã giấu rất kỹ, chẳng lẽ vẫn bị phát hiện?
 
Bác sỹ Lô do dự. Y thả chân Vân Vũ Phi xuống, ôn nhu nói: "Cô ở đây chờ tôi, tôi đi xem sao. Có thể phải đi xem bệnh gấp. Tôi là bác sỹ, phải có trách nhiệm với bệnh nhân, cô thấy thế nào?
 
"
Vâng" Vân Vũ Phi rất thất vọng, rất khó chịu, nhưng nàng lại phát hiện bác sỹ Lô không những đẹp trai, nhân phẩm cũng rất ổn, dường như còn ưu tú hơn Doãn Xuyên một chút. Đó chính là nam nhân tốt trong suy nghĩ của nàng, huống chi nhục bổng của y cũng rất oách.
 
Nghĩ tới đây, Vân Vũ Phi ngược lại không còn tức giận. Nàng ngồi xuống chiếc giường nhỏ trong phòng, ỏn ẻn nói: "
Tôi đợi anh, xử lý xong phải về nhanh nhé, anh còn.còn chưa dạy tôi bước.bước cuối cùng" Nói rồi, khuôn mặt đỏ bừng lên.
 
Bác sỹ Lô ngẩn người ra. Y nghiến răng cố gắng nhẫn nhịn dục vọng, nhanh chóng mặc y phục và tấm blu trắng, nở nụ cười mỉm đầy tiêu sái với Vân Vũ Phi rồi vội vàng lên tiếng đáp: "
Có ở đây, đợi chút, ra ngay đây" Tiếng gõ cửa liền ngưng bặt.
 
Cửa mở, một hộ sỹ cũng rất duyên dáng nôn nóng hỏi: "
Bác sỹ Lô, có thấy hộ sỹ Cổ không ạ? Hiện giờ chúng tôi có hai người trực ban, không biết cô ấy chạy đi đâu nữa. Vừa rồi có bệnh nhân ở phòng bệnh đặc biệt châm cứu quá thời gian bị chảy rất nhiều máu, tôi vừa cầm máu xong, anh đi xem sao"
 
"
Được rồi, chúng ta đi" Bác sỹ Lô nhanh chóng rời khỏi phòng làm việc. Trước khi đi, y còn không quên khóa cửa lại.
 
"
Châm cứu quá thời gian" là một sự cố điều trị, đương nhiên bác sỹ Lô không thể không đi xử lý. Cũng may, sự việc không đến nỗi nghiêm trọng, bác sỹ Lô xử lý rất nhanh.
 
Lúc đi ngang qua phòng bệnh của Doãn Xuyên, y phát hiện phòng bệnh của Doãn Xuyên mở hé cửa, từ trong vọng ra tiếng cười nói. Y dừng lại theo bản năng nhìn vào trong phòng một cái rồi nhanh chóng bước về phòng làm việc của bác sỹ. Nơi đó có một người đang chờ y, một vưu vật gợi cảm.
 
Bóng dáng quay người rồi biến mất của bác sỹ Lô khiến cho một người tóm được. Người đó là Vân Vũ Lôi.
 
Cùng Vương Cảnh đi dạo một vòng, trong lòng Vân Vũ Lôi trước sau vẫn bận lòng về Doãn Xuyên. Nàng như thiếu nữ mới chớm nở tình yêu, mỗi giờ mỗi khắc đều nhớ tới tình lang của mình. Có lẽ do sự ngầm hiểu giữa những người bạn thân, có lẽ cũng cùng yêu thích một người, tâm tình của Vương Cảnh cũng hệt như tâm tình của Vân Vũ Lôi, nhưng cả hai chẳng nói ra.
 
Nếu hai người đã không có lòng đi dạo, vậy thì kiếm cớ để về nhà. Nhưng, Vân Vũ Lôi không về nhà. Nàng lại đến bệnh viện. Nàng muốn xem xem Doãn Xuyên thế nào. Không ngờ là, lúc nàng đẩy cửa phòng bệnh của Doãn Xuyên ra, trong phòng bệnh chỉ có một mình Doãn Xuyên. Điều đó khiến nàng rất bất ngờ, càng khiến nàng vui mừng. Cũng chẳng kịp đóng cửa phòng lại, nàng nhào tới cạnh giường bệnh của Doãn Xuyên, kể lể nỗi lòng của mình.
 
Doãn Xuyên đang chờ Vân Vũ Phi. Vân Vũ Phi nói ra ngoài mua ít tạp chí cho Doãn Xuyên giải buồn. Nhưng không ngờ ra ngoài rồi không thấy tăm hơi đâu. Gã đang sốt ruột chờ đợi, không ngờ nổi người đến lại là Vân Vũ Lôi hồn nhiên.
 
"
Đi dạo phố nhanh thế à?"
 
"
Người ta căn bản không đi dạo"
 
"
Cảnh Cảnh đâu?"
 
"
Hứ, anh chỉ biết nhớ tới Cảnh Cảnh tỷ thôi sao?"
 
"
Ai nói vậy? Em và Cảnh Cảnh anh đều nhớ"
 
"
Hứ, vậy anh nhớ ai nhiều hơn"
 
"
Nãi tử của ai to thì anh nhớ người đó"
 
"
Hi hi..vậy, vậy của ai to hơn?" Vân Vũ Lôi bật cười, bởi vì nhũ phong của nàng quả thật to hơn của Vương Cảnh một chút. Nàng biết rõ Doãn Xuyên cố ý thiên vị nàng, nhưng nàng vẫn rất vui vẻ.
 
"
Vậy phải sờ thử mới biết được hà" Thấy Vân Vũ Lôi cười rạng rỡ, Doãn Xuyên thừa cơ muốn để cho tay được một phen béo bở.
 
"
Không muốn, cửa mở đó" Vân Vũ Lôi liếc nhìn thấy có một bóng người ngoài cửa, một bóng áo trắng.
 
 
oOo
 
Bóng trắng đó đương nhiên là bác sỹ Lô. Trở về đến phòng làm việc, tay y móc chìa khóa ra cũng hơi run run. Cửa mở, bác sỹ Lô gần như lao vào phòng trong. Trong đó vẫn chan chứa sắc xuân, một cơ thể tuyệt diệu nằm ngang trên giường, mặc dù vẫn có y phục trên người, nhưng thân hình mơn mởn đó vẫn ngầm chứa dục vọng sắp sửa phun trào, huống chi xuân quang lấp ló dưới tấm váy cộc càng quyến rũ người ta đến phát cuồng.
 
Bác sỹ Lô đã phát cuồng. Y nhanh chóng cởi bỏ tấm blu trắng bước về phía mĩ nhân trên giường.
 
Mĩ nhân trên giường dường như đã ngủ. Hàng mi dài khép chặt. Nhưng bác sỹ Lô chỉ nhìn thoáng cái cũng biết mĩ nhân đó đang vờ ngủ. Bởi vì hơi thở của nàng không đều đặn, bộ ngực cao vút theo sự tiếp cận của y mà càng lúc càng nhấp nhô lên xuống. Y cười gằn tóm lấy nhũ phong mềm mềm đó, ra sức vần vò.
 
Mĩ nhân tỉnh rồi, nàng kêu lên một tiếng, che chở cho cặp đại nãi tử trước ngực, cười khúc khích nói: "
Không được sờ, anh còn chưa dạy người ta tính giao như thế nào."
 
"
Dạy, lập tức dạy, có phải cô rất muốn học?" Bác sỹ Lô cởi quần, lại một lần nữa lộ ra cự vật dũng mãnh nhanh nhẹn.
 
"
Mới học một nửa, đương nhiên phải học hết nha!" Vân Vũ Phi cười khúc khích. Ánh mắt nàng nhìn chằm chằm vào cự vật của bác sỹ Lô. Trong thoáng chốc, ngọn lửa dục bị nguội lạnh đã bùng cháy lên lần nữa.
 
Muốn học như vậy sao còn mặc váy vào?"
Tay bác sỹ Lô lướt qua cặp đùi trơn bóng, lần đến cánh rừng rậm rạp của Vân Vũ Phi.
 
"A.có việc không cần cởi váy cũng học được.a! Tay của anh......." Vân Vũ Phi khép đôi mắt đẹp lại, thân thể uốn éo kích tình theo cái vuốt ve của bác sỹ Lô. Nàng đã thở hổn hển.
 
"Đúng quá, đại mĩ nhân của tôi, cô thật phóng túng!" Bác sỹ Lô nhào tới, tóm gọn làn môi thơm mềm mại của Vân Vũ Phi, điên cuồng hút lấy nước miếng ngọt thơm. Áo Vân Vũ Phi bị lột ra, áo ngực cũng bị giật tung ra một cách thô lỗ, một cặp nhũ phong lại một lần nữa chịu sự đối xử rất thô lỗ.
 
"Ư..ư........" Sự đáp ứng của Vân Vũ Phi nhiệt tình quá mức bình thường. Cái lưỡi trơn mềm mấy lần bị bác sỹ Lô cắn lấy, nhưng nàng vẫn truy đuổi trêu ghẹo. Nhũ đầu săn cứng bị vân vê mạnh mẽ, nàng cũng vẫn ưỡn cao bộ ngực.
 
Nhiệt độ trong phòng tăng cao, trong bầu không khí lan tỏa một khí tức dâm đãng, tất thảy mọi thứ dường như sắp diễn ra.
 
Nhưng đúng lúc đó, ngoài cửa lại vang lên tiếng gõ cửa, tiếng gõ rất hòa nhã.
 
"Ai gõ cũng mặc kệ" Bác sỹ Lô kéo Vân Vũ Phi đến cạnh giường, nâng cao cặp đùi nàng, ưỡn nhục bổng to lớn tới trước.
 
"Bác sỹ Lô có ở đó không?" Đó là một giọng nói rất êm ái rất ỏn ẻn. Nữ nhân của Vân gia đều có một giọng nói cực kỳ dễ nghe.
 
"Là tỷ tỷ của tôi" Bác sỹ Lô có thể mặc kệ người tới là ai, nhưng Vân Vũ Phi lại không thể không để ý. Giọng nói của tỷ tỷ, nàng dù có nhắm mắt lại cũng có thể nghe ra. Nghĩ đến việc Vân Vũ Lôi không ngờ lại tìm tới đây, nàng hoảng sợ đến nhảy dựng lên, dục vọng sôi sục đã giảm xuống khá nhiều. Nàng vội vàng bò dậy.
 
"Tỷ tỷ của cô? Cô ấy làm sao lại biết cô ở đây?" Bác sỹ Lô ngỡ ngàng lúng túng.
 
"Không biết, anh mau mặc y phục ra mở cửa đi" Vân Vũ Phi cũng mặc y phục vào.
 
Cửa mở, bước vào là một cô nàng mê người. Có lẽ là chịu ảnh hưởng của Vương Cảnh, Vân Vũ Lôi cũng vấn mái tóc dài lại. Điều đó khiến nàng khác với muội muội Vân Vũ Phi. Vân Vũ Lôi tỏ ra thành thục hơn, thùy mị thướt tha hơn. Doãn Xuyên thường coi Vương Cảnh với Vân Vũ Lôi như là cùng một người.
 
"Cô tìm tôi?" Bác sỹ Lô vốn rất buồn bực. Nam nhân bị ngắt quãng chuyện hay không ai là không buồn bực cả. Nhưng lúc bác sỹ Lô nhìn thấy Vân Vũ Lôi, nỗi buồn phiền của y bay sạch lên chín tầng mây, thay vào đó lại là một nỗi rạo rực, rạo rực vì kích động. Y thầm kêu trong lòng, trời ạ, sao hai tỷ muội đều xinh đẹp mê người đến vậy? Thế này có muốn cho người ta sống nữa không đây?
 
"Vâng, vừa rồi nếu không phải nhìn thấy bác sỹ đi ngang qua phòng bệnh, tôi cũng không biết phải tìm anh thế nào đây. Đúng rồi, anh có thể nói cho tôi biết bệnh tình của Doãn Xuyên?" Vân Vũ Lôi nói năng càng nhỏ nhẹ, càng nhún nhường, mang lại cho người ta cảm giác rất ôn nhu.
 
"Ách, cái đó không thể.trừ phi là thân thuộc trực hệ, bằng không, chúng tôi không thể tùy tiện tiết lộ bệnh tình của bệnh nhân. Bệnh viện của chúng tôi đã có quy định" Bác sỹ Lô rất mâu thuẫn. Y vừa không muốn làm cho đại mĩ nhân như Vân Vũ Lôi thất vọng, lại vừa hy vọng Vân Vũ Lôi mau rời đi, để y còn tiếp tục chuyện hay ho của y.
 
"À, như vậy à, vậy làm phiền anh rồi" Vân Vũ Lôi không dám công khai mối quan hệ với Doãn Xuyên. Vô danh vô phận, nói ra lại thành chuyện cười cho người trong bệnh viện. Nàng chẳng biết làm sao đành gật gật đầu, quay đi với vẻ tiếc nuối.
 
Bác sỹ Lô cũng nuối tiếc nhìn theo bóng lưng Vân Vũ Lôi thầm kêu: "Cả hai tỷ muội đều là của ta, một người cũng không thể thiếu"
 
Đóng cửa lại, bác sỹ Lô lại tuột quần ra, vác nhục bổng to tướng định xông vào trong phòng. Nhưng Vân Vũ Phi lại đã mặc váy, khoác lại áo ngực gợi cảm từ trong phòng bước ra. Nàng bước đi tha thướt, mắt long lanh tình tứ, ráng hồng trên khuôn mặt vẫn chưa hề rút đi.
 
"Sao lại ra ngoài? Chúng ta có thể tiếp tục" Bác sỹ Lô xóc xóc cự vật đã mềm lại, hỏi.
 
"Không, tỷ tỷ tôi tới rồi, hôm..hôm khác học lại" Vân Vũ Phi nói xong, mặt lại đỏ bừng lên. Dường như nàng rất có thiện cảm với bác sỹ Lô. Đương nhiên, nàng càng có thiện cảm với cây nhục bổng hàng khủng kia. Vừa rồi nàng còn nghĩ, nếu Doãn Xuyên quả thật liệt dương, vậy thì, cái tay bác sỹ Lô này là một sự lựa chọn rất tốt.
 
"Không cần đổi ngày, cô xem, đệ đệ của tôi đã cứng rồi, cô không thể đi nha." Cự vật của bác sỹ Lô dưới sự tác động của y lại bắt đầu diễu võ dương oai, quy đầu đỏ đến chuyển tím, con mắt độc nhất không ngờ ứa ra một chút dịch thể trong suốt.
 
"A.cái......." Vân Vũ Phi do dự. Sức lôi cuốn kỳ lạ của nhục bổng như bao phủ lấy nàng. Nàng cảm thấy trong miệng mình ứa nước miếng, tiểu huyệt cũng ngứa ngáy, trái tim đập thình thình như muốn nhảy ra. Nàng lại muốn rồi. Huống chi miệng bác sỹ Lô lại một lần nữa tập kích nhũ phong của nàng. Nhũ phong cao vút trắng ngần vẫn mẫn cảm như thế. Nàng thở hổn hển.
 
Nhìn thấy phản ứng của Vân Vũ Phi, bác sỹ Lô vội vàng giữ chặt lấy vòng eo thon của Vân Vũ Phi. Một lần nữa y lại dí sát nhục bổng to đùng vào cửa nhục huyệt đang lan tràn dâm thủy.
 
"Vậy nhanh chút đi, đừng sờ nữa, tôi khó chịu lắm!" Vân Vũ Phi khép hờ hàng mi. Đôi cánh tay ngọc của nàng ôm lấy cổ bác sỹ Lô, không ngờ nhấc cao chân trái lên, gác lên trên một cái bàn, để khu cửa ngõ bí ẩn riêng tư của mình mở rộng. Giữa vùng âm mao rậm rạp lấp ló một cánh hoa non mềm màu phấn hồng tươi đẹp như muốn ứa nước.
 
"Nội khố của cô đâu?" Bác sỹ Lô phát hiện hạ thể của Vân Vũ Phi là một vùng trơn bóng trần trụi, y có vẻ ngạc nhiên.
 
"Ở đây này" Vân Vũ Phi xòe tay ra, bật cười khúc khích. Trên lòng bàn tay nàng không ngờ là chiếc quần dây màu trắng đó. Chỉ là chiếc quần dây đó vừa ướt vừa khai.
 
"Cho tôi" Mặc dù nội khố vừa ướt và khai nhưng bác sỹ Lô rõ ràng rất muốn có được.
 
"Không cho, trừ phi anh dạy tôi.làm sao tính giao" Vân Vũ Phi cố ý giấu hai tay ra sau lưng. Điều đó làm cho bộ ngực nàng càng nhô cao. Lúc nói đến hai từ 'tính giao', nàng cố ý kéo dài âm cuối, tỏ ra cực kỳ nhõng nhẽo, lẳng lơ quyến rũ đến tận xương tủy.
 
Bác sỹ Lô không thể nhẫn nhịn được nữa. Y nhanh chóng lột bỏ tấm áo lót duy nhất trên người, ôm chặt lấy đồn bộ Vân Vũ Phi, thô lỗ nói: "Được, bây giờ tôi sẽ dạy cô, cô xem, đầu tiên để quy đầu tiến vào âm đạo của cô......" Nói rồi, y rướn nhục bổng to tướng lên, nhắm chuẩn nhục huyệt đâm vào.
 
"A..........." Vân Vũ Phi quẳng nội khố đi, ôm chặt lấy bác sỹ Lô. Eo nàng run rẩy dữ dội. Thấy bác sỹ Lô dừng lại không cử động, nàng cắn môi hồng, chăm chú nhìn nhục bổng chọc vào tiểu huyệt hỏi: "Tiếp.tiếp đó thế nào?"
 
"
Tiếp đó, sẽ từ từ chọc vào, chọc đến tận gốc" Bác sỹ Lô vừa xoa nắn nhũ phong của Vân Vũ Phi vừa lách đại nhục bổng của y vào. Mặc dù nhục bổng của bác sỹ Lô rât thô, nhưng mật huyệt của Vân Vũ Phi đã có đủ chất nhờn. Cây gậy to đùng đó chiếm cứ huyệt đạo trống rỗng từng chút từng chút một. Một một tấc, Vân Vũ Phi lại rên lên một tiếng.
 
"A..chọc tới rồi, chọc tới rồi..a.dài quá" Vân Vũ Phi mồ hôi đầm đìa. Nàng phát hiện hoa phòng đã sắp nứt căng ra.
 
"Vẫn còn đoạn nữa" Bác sỹ Lô cười gằn.
 
"A..vẫn còn sao? A........" Vân Vũ Phi thở hổn hển. Nàng nhìn kỹ lại, quả nhiên đại nhục bổng vẫn còn một khúc nằm bên ngoài nhục huyệt. Nàng vừa định nói không muốn, bác sỹ Lô đã thót hông lại, rồi đột nhiên thọc mạnh tới. Cả cây nhục bổng toàn bộ ngập vào trong nhục huyệt của Vân Vũ Phi. Vân Vũ Phi kêu lớn một tiếng, ôm chặt lấy bác sỹ Lô, điên cuồng dâng chiếc lưỡi thơm tho tới.
 
"ư ư..........." Hai người hôn đến quên cả trời đất, hút mút nước miếng dàn dụa của nhau. Vân Vũ Phi càng lúc càng say mê, một tay nàng cầm lấy tay bác sỹ Lô đặt lên trên nãi tử trắng nõn của nàng, còn tay kia thì ôm lấy đồn bộ của bác sỹ Lô ấn tới, thân dưới ra sức ép mạnh vào âm bộ của bác sỹ Lô, tựa hồ như sâu thẳm trong nhục huyệt cần được gãi ngứa.
 
Bác sỹ Lô đã cảm thấy sự biến hóa của thân thể Vân Vũ Phi. Y dùng nhục bổng xay nghiền hoa tâm một hồi rồi rút đại nhục bổng ra. Vừa kéo đến huyệt khẩu lại thọc mạnh vào.
 
"ư ư.ô ô..........." Toàn thân Vân Vũ Phi run lẩy bẩy, nhưng bác sỹ Lô không vì thế mà xúc động. Nhục bổng to lớn của y bắt đầu thọc vào rút ra đều đặn mà có lực.
 
"Bách bách......."
 
"
A.thật lợi hại..thật thoải mái..sướng chết mất thôi........." Tiếng kêu dâm đãng của Vân Vũ Phi vang lên không ngừng. Sau một thời gian thích ứng, nàng bắt đầu ngầm phối hợp, chất dịch màu trắng từ nơi giao tiếp chảy ra, dính cả lên âm nang của bác sỹ Lô.
 
"Có thích không?" Bác sỹ Lô ồ ồ hỏi.
 
"Thích.a......."
 
"
Làm tình nhân của anh được không?"
 
"
Được..em muốn anh ngày ngày làm tình với em..em thích đứng làm tình......" Đùi Vân Vũ Phi không những đẹp, hơn nữa còn rất vững chắc. Nàng cứ đứng mãi một chân, nghênh đón đòn tấn công của đại nhục bổng.
 
"Vậy anh sẽ ngày ngày đứng làm em" Nhịp thọc rút dồn dập của bác sỹ Lô nhưng sóng dồn gió dữ, đợt sau cao hơn đợt trước.
 
Nhưng đúng vào lúc đó, tiếng gõ cửa không hợp thời lại vang lên.
 
Phòng bệnh đặc biệt bình thường luôn rất yên tĩnh, rất ít người tới, bởi vì nơi đây cần duy trì sự yên tĩnh tuyệt đối. Nhưng hôm nay lại rất náo nhiệt.
 
"Không, không được dừng..em sắp tới rồi" Tiếng thở của Vân Vũ Phi phát ra như tiếng mèo kêu.
 
Bác sỹ Lô đương nhiên không dừng lai. Y căm hận người tới, nguyền rủa người tới. Y thậm chí còn muốn giết người tới.
 
"ư.ư..a.em tới rồi, em tới rồi........." Đôi mắt đẹp của Vân Vũ Phi đã mơ đi.
 
"A.đợi đợi anh.a.a" Cú thọc vào cuối cùng của bác sỹ Lô như rung chuyển đất trời. Tinh hoa của y bắn vọt ra, bắn vào nơi sâu thẳm nhất trong nhục huyệt của Vân Vũ Phi.
 
Cừa cuối cùng cũng được mở ra.
 
Người bước vào bác sỹ Lô không thể nào căm hận, cũng không nguyền rủa, càng không thể động ý niệm giết chóc. Bởi vì chỉ có thằng ngu mới muốn giết một mĩ nhân phong thái thướt tha. Mĩ nhân đẫy đà một chút, nhưng tràn đầy vận vị. Đó là một thiếu phụ mê người.
 
"Chào anh, bác sỹ. Tôi là người nhà của Doãn Xuyên, tôi muốn tìm hiểu bệnh tình một chút." Giọng nói của thiếu phụ càng êm ái càng mềm mại. Giọng đó mà hát lên nhất định rất dễ nghe. Có điều, chỗ mà thiếu phụ cuốn hút nam nhân thì ngoài giọng nói còn có thân hình khiến nam nhân phun máu mũi. Nguyên do thiếu phụ mê người là bởi vì thân hình nàng là một hình chữ S hoàn mĩ.
 
"Không thể được, trừ phi là thân thuộc trực hệ. Bằng không, chúng tôi không thể tùy tiện tiết lộ bệnh tình của bệnh nhân. Bệnh viện chúng tôi đã có quy định rồi" Bác sỹ Lô cứ như tụng bài nhắc lại quy định của bệnh viện.
 
"Cái gì? Tôi không phải là thân thuộc à? Tôi là lão..nhạc mẫu của cậu ta" Đương nhiên thiếu phụ mê người là Dung An Dao. Nàng nhất thời sốt ruột, thiếu chút nữa nói mình là "lão bà" của Doãn Xuyên. Cũng may khép miệng kịp thời, mới biến thành 'lão nhạc mẫu'.
 
"Cái cớ đó thì không cần nói đâu" Bác sỹ Lô vui vẻ cười nói: "Cô nói cô là tỷ tỷ của Doãn Xuyên tôi còn xem xét tin tưởng lời của cô.ha ha!"
 
"
Đừng cười, cô ấy thật sự là nhạc mẫu của Doãn Xuyên đó. Có điều, cái bà nhạc mẫu này chẳng già chút nào, hi hi" Một đại mĩ nữ cũng đẹp như hoa như ngọc bước vào phòng làm việc.
 
"A. tiểu Cảnh cũng tới rồi" Dung An Dao mím môi nén cười.
 
Bác sỹ Lô không cười nổi. Y hoài nghi có phải bản thân đang nằm mộng? Lén bấm ngón tay một cái, cảm giác đau ngâm ngẩm cho bác sỹ Lô biết đây không phải là nằm mộng, hai mĩ nhân đẹp không sao tả xiết trước mắt quả thật là người sống sờ sờ.
 
Y vừa định lên tiếng nói gì đó, từ phòng trong vọng ra một giọng nói.
 
"Mụ!" Vân Vũ Phi chạy ào ra.
 
Vân Vũ Phi vẫn nấp ở phòng trong. Nàng vốn không muốn chạy ra, nhưng nghe thấy mẫu thân muốn hỏi thăm bệnh tình của Doãn Xuyên, nàng ngồi không yên nữa. Nàng không muốn để cho tất cả mọi người biết được bệnh tình của Doãn Xuyên. Dù sao liệt dương sẽ khiến cho nam nhân mất mặt, cũng khiến cho lão bà của nam nhân mất mặt. Huống chi nàng nghe thấy Vương Cảnh cũng tới nữa, cho nên nàng chỉ đành bước ra, mục đích là để ngăn cản những người khác hiểu được bệnh tình của Doãn Xuyên.
 
"Mụ, bệnh tình của Doãn Xuyên con biết rồi, lát nữa con sẽ nói với mẹ, chúng ta đi thôi" Vân Vũ Phi khoác tay Dung An Dao, giục giã đi ra.
 
"Ồ, tiểu Phi con ở đây là gì? Sao lại ẩn bên trong?" Dung An Dao vốn đã ngạc nhiên trước sự xuất hiện của Vân Vũ Phi, lúc Vân Vũ Phi ôm lấy cánh tay nàng, nàng phảng phất ngửi thấy một mùi vị, một thứ mùi hăng hăng trên người con gái. Nàng nghi hoặc nhìn lên mặt Vân Vũ Phi, còn phát hiện áng hồng nhàn nhạt.
 
"Con đang hỏi thăm bệnh tình của Doãn Xuyên" Vân Vũ Phi nhìn bác sỹ Lô một cái. Bác sỹ Lô đang ừng ực uống trà. Y dường như khát quá rồi.
 
"Vậy vì sao lại chốt cửa?" Khẩu khí của Dung An Dao đã có vẻ hùng hổ dọa người.
 
"Sợ..sợ người khác xông vào nghe thấy" Vân Vũ Phi không ngờ được mẫu thân lại truy hỏi tận nguồn cơn, nàng có vẻ hoảng loạn.
 
"Có gì đáng sợ chứ? Đúng thật là..chúng ta đi thôi, ha ha, tiểu Cảnh cô cũng thật có lòng, đã ăn cơm chưa?" Dung An Dao rất nhã nhặn kéo tay Vương Cảnh, cảm giác của nàng đối với Vương Cảnh rất tốt.
 
"Chưa ạ, cháu muốn ăn đồ a di nấu" Vương Cảnh cười đáp.
 
"Ừ, tối đến nhà chúng ta ăn cơm" Dung An Dao thích nhất người ta nói nàng nấu nướng ăn ngon. Nàng vẫn thường nói, người sẽ già, nhưng tay nghề vĩnh viễn không già.
 
"A di, Doãn Xuyên còn đang nằm viện, cháu không muốn gây phiền phức thêm cho cô, đợi mọi người hết bận, cháu lại tới quấy rầy cô" Vương Cảnh rất hiểu biết, rất ngoan ngoãn.
"Tiểu Xuyên hôm nay sẽ xuất viện" Dung An Dao thở dài, nói ra một khiến mọi người giật nảy mình.
 
"Vì sao ạ?" Vân Vũ Phi láng máng cảm thấy có chuyện gì đó.
 
"Bởi vì ta nói vậy" Khẩu khí của Dung An Dao ôn nhu nhưng kiên quyết.
 

Tây Uyển Mị Ảnh - Chương #31


Báo Lỗi Truyện
Chương 31/41