Chương 4 ngoại truyện: Nếu lại thấy ngươi một lần


- Ta Chúc Anh Hoa nhớ kỹ.

Nghe được Thái Thúc Dịch tự báo tên sau đó, Chúc Anh Hoa bỏ lại một câu, thân hình lóe lên, cả người đều nhạt xuống, biến mất.

Niếp Song Song đi nhanh đến trước mặt nam tử trung niên này, khom người thi lễ nói:

- Vãn bối Niếp Song Song bái kiến Thái Thúc tiền bối.

- Ngươi quen biết ta?

Thái Thúc Dịch nghi hoặc nhìn Niếp Song Song.

Niếp Song Song liền vội vàng nói:

- Tiền bối năm đó ở Hư Thị thần bảng xếp hàng thứ nhất, vãn bối mộ danh đã lâu. Hôm nay vừa thấy, tiền bối phong thái vẫn như cũ.

Thái Thúc Dịch nghe được Niếp Song Song nhắc tới sự tình thần bảng năm đó, hắn thở dài:

- Trước đây ta cũng cho là ta là thần bảng đệ nhất, nhưng so với Diệp Tông Chủ, ta chút thành tựu này căn bản là không tính là cái gì.

Đối với Diệp Mặc, Thái Thúc Dịch là thật tâm kính phục. Hắn từng căn bản không có đem Diệp Mặc xem ở trong mắt, khi dùng Hỗn Nguyên Nghê Hà Quả cùng Diệp Mặc trao đổi tinh không đạo đan, công phu sư tử ngoạm. Kết quả Diệp Mặc căn bản cũng không mắc lừa hắn, không có lừa bịp được đồ đạc của Diệp Mặc, trái lại để cho chính hắn bỏ ra nhiều thứ hơn.

Sau một lần kia, hắn liền dự định chờ hắn Hỗn Nguyên lại giáo huấn Diệp Mặc.

Kết quả hắn lần thứ hai thấy Diệp Mặc, thực lực của hắn cùng Diệp Mặc đã là một trời một vực. Diệp Mặc khi đó biết rõ trên người hắn còn có Hỗn Nguyên Nghê Hà Quả, cũng không có nửa phần mơ ước. Cũng là bởi vì chuyện này, cái nhìn của hắn đối với Diệp Mặc đã có thay đổi. Đổi thành hắn biết có tên gia hỏa tu vi thấp hơn, mà trên người có đỉnh cấp bảo vật, hắn tuyệt đối sẽ không để yên. Coi như là không giết đối phương, cũng phải đoạt lại.

Tại Thái Thúc Dịch nguyên tắc, tu luyện chính là con đường tranh đoạt đánh nhau, vô luận là cùng trời tranh hay người tranh hay tất cả tranh, chỉ có không ngừng tranh đấu, mới có thể thu được cơ duyên lớn nhất.

Đã bị thái độ Diệp Mặc xử thế lây nhiễm, Thái Thúc Dịch cũng dần dần thay đổi bản thân đại đạo. Từ đó về sau, hắn chỉ cầu không thẹn với lương tâm.

Bởi vì loại sửa đổi này, hắn rốt cục chậm rãi tạo thành đạo của mình, trở thành một tuyệt thế cường giả danh xứng với thực.

Cũng không phải là mỗi một cường giả Tạo Giới Cảnh đều có thể tùy tiện đánh đuổi Chúc Anh Hoa, Thái Thúc Dịch có thể dễ dàng dọa sợ Chúc Anh Hoa chạy mất, có thể thấy được thực lực của hắn rất cường đại.

- Hai vị đều biết Ninh huynh sao?

Thái Thúc Thạch không kịp chờ đợi muốn biết tin tức Ninh Thành, nhanh chóng tới hỏi.

Ninh Thành chẳng những là bằng hữu tốt nhất của hắn, cũng là người ân nhân cứu mạng một nhà hắn. Vợ hắn cùng nhi tử lưu lạc tại tu chân giới bị người khi dễ, là Ninh Thành đưa bọn họ dẫn tới Thiên Châu Lạc hồng kiếm phái. Tạo Hóa Chi Môn mở ra, hắn tu vi quá thấp. Chờ hắn Tạo Giới sau đó, hắn trước tiên liền cùng ông cố mình Thái Thúc Dịch đi tới Vọng Sơn, là muốn trợ giúp Ninh Thành.

Niếp Song Song đã nhìn ra Thái Thúc Thạch cùng Ninh Thành quan hệ không giống bình thường, nhanh chóng nói:

- Đúng vậy, Mộ Uyển là hồng nhan tri kỷ của Ninh Thành.

Nàng căn bản liền không biết quan hệ giữa Điền Mộ Uyển và Ninh Thành tới cùng làm sao, chỉ biết là Điền Mộ Uyển đối với Ninh Thành rất là tưởng niệm. Sở dĩ nói như vậy, chính là muốn mượn hơi cùng Thái Thúc Thạch quan hệ, sau đó muốn để cho Thái Thúc Dịch mang các nàng đi tạo hóa thế giới.

Tạo hóa thế giới quy tắc cường hãn, như nhau phi thường hỗn loạn. Không có Thái Thúc Dịch cường giả loại này dẫn đường, các nàng đừng nghĩ tùy tiện đi vào tạo hóa thế giới.

Điền Mộ Uyển nhanh chóng nói:

- Song song sư tỷ, ta cùng Ninh Thành không phải là như ngươi nghĩ, ngươi hiểu lầm rồi. Ta chỉ là, chỉ là... Chỉ là cùng hắn đến từ một nơi mà thôi.

- Địa phương nào?

Niếp Song Song nghĩ đến sự tình lúc trước Ninh Thành nói về văn bằng, vội vàng hỏi.

- Chỗ đó gọi là Địa cầu.

Điền Mộ Uyển cúi đầu, giọng nói sa sút.

Niếp Song Song có chút khó chịu nói:

- Tên này quả nhiên đến từ địa cầu, ta trước đây hỏi hắn, cư nhiên bảo ta nói mò.

- Ha ha, không nghĩ tới mọi người quen biết Ninh huynh a. Ta gọi Tề Thập Tam Tinh, cũng là chuẩn bị đi tạo hóa thế giới, đáng tiếc thực lực của ta quá thấp.

Tề Thập Tam Tinh đi tới, liền ôm quyền ha ha cười nói.

- Ta gọi Thái Thúc Thạch, ngươi là bằng hữu của Ninh huynh, chính là bạn của Thái Thúc Thạch ta.

Thái Thúc Thạch cũng đi lên nói.

- Ngươi có lôi không tồi, vậy hẳn là là Thái Tố Thần Lôi sao??

Thái Thúc Dịch đối với Tề Thập Tam Tinh rất là tán thưởng nói.

Tề Thập Tam Tinh biết Thái Thúc Dịch hẳn là Thái Thúc Thạch trưởng bối, hơn nữa Thái Thúc Dịch thực lực cường đại, nghe được Thái Thúc Dịch tán dương, nhanh chóng khom người thi lễ nói:

- Bái kiến Thái Thúc tiền bối.

Sau đó thở dài nói:

- Ta cho rằng Tạo Giới liền có thể giết chết Chúc Anh Hoa, không nghĩ tới cùng nàng chênh lệch xa như vậy.

Tề Thập Tam Tinh là phi thường nếu muốn giết Chúc Anh Hoa, Chúc Anh Hoa năm đó muốn hủy diệt Thái Tố Giới, Ninh Thành giết nàng cũng không có giết chết.

Thái Thúc Dịch khẽ mỉm cười:

- Chúc Anh Hoa là Huyền Đạo thân thể không sai, đáng tiếc người nữ nhân này quá mức dơ bẩn. Ngủ với vô số nam nhân, trong cơ thể đạo vận không tinh khiết. Tu luyện đồ đạc tuy rằng cường đại, cũng chỉ là dừng ở đây. Thái Tố Thần Lôi của ngươi vốn chính là có thể át chế nàng, một là tu vi của ngươi quá thấp, còn không có Hợp Giới. Cái thứ hai nguyên nhân chủ yếu, là bởi vì Thái Tố Thần Lôi của ngươi thiếu khuyết một món đồ.

- Còn xin tiền bối chỉ điểm.

Tề Thập Tam Tinh nhanh chóng khom người nói.

Hắn tại Táng Ảnh Lam Sa thu được Thái Tố Thần Lôi sau đó, đã cùng giai vô địch, thậm chí dễ dàng vượt cấp chiến đấu. Cho tới hôm nay cùng Chúc Anh Hoa đánh một trận, hắn mới biết mình cùng cường giả chân chính chênh lệch quá lớn.

- Lôi hệ bản nguyên.

Thái Thúc Dịch bình tĩnh nói:

- Thái Tố Thần Lôi của ngươi nếu như có lôi hệ bản nguyên, lại Hợp Giới thành công, vậy Chúc Anh Hoa tại trước mặt ngươi chính là đồ ăn.

- Lôi hệ bản nguyên?

Tề Thập Tam Tinh tự lẩm bẩm:

- Ta từ địa phương nào đi kiếm lôi hệ bản nguyên?

Điền Mộ Uyển tại một bên nói:

- Trước đây Hỗn Loạn Giới có lôi hệ bản nguyên, Hỗn Loạn Giới bị đánh phá sau đó cũng không biết có còn hay không.

Thái Thúc Dịch nhàn nhạt nói:

- Hỗn Loạn Giới có hay không ta không biết, ta khẳng định trên tạo hóa thế giới có lôi hệ bản nguyên. Nếu mà ngươi có thể tìm tới lôi hệ bản nguyên châu, tương lai ngươi thành tựu so với ta còn phải cao hơn. Coi như là tìm không được lôi hệ bản nguyên châu, ngươi chỉ cần tìm được lôi hệ bản nguyên dung nhập vào Thái Tố Thần Lôi của ngươi, ngươi vẫn như cũ có cực lớn tiềm lực.

- Tiền bối, vãn bối lần này tới liền là muốn mượn Vọng Sơn bên tạo hóa thế giới Hợp Giới, nếu mà tiền bối vào tạo hóa thế giới, còn xin giúp vãn bối một cái.

Tề Thập Tam Tinh nhanh chóng lần nữa thi lễ nói.

Một bên Niếp Song Song cùng Điền Mộ Uyển cũng nhanh chóng thi lễ:

- Tiền bối, chúng ta cũng muốn đi tạo hóa thế giới, xin tiền bối thành toàn.

Thái Thúc Dịch trầm mặc một hồi sau đó mới lên tiếng:

- Tạo hóa thế giới chính vào thời điểm quy tắc hình thành, đích xác có đại cơ duyên, nhưng như nhau tùy thời sẽ vẫn lạc. Thái Thúc Thạch cùng Tề Thập Tam Tinh tu vi tuy rằng kém, còn miễn cưỡng có thể cùng ta đi vào chung. Các ngươi mới Hợp Đạo, tu vi thật sự là quá yếu một chút...

Điền Mộ Uyển lần nữa khom người nói:

- Cầu tiền bối thành toàn, chỉ cần có thể tiến vào tạo hóa thế giới, vô luận sinh tử, ta Điền Mộ Uyển cũng không oán không hối.

Nàng biết mình cùng Ninh Thành không còn có cơ hội hợp lại, thế nhưng là nàng nếu mà không đi tìm Ninh Thành một lần nữa, nàng cả đời này sẽ không vui. Càng tu luyện, thọ nguyên của nàng càng dài dằng dặc. Thọ nguyên càng dài dằng dặc, nàng lại càng tịch mịch. Ức Mặc vẫn lạc sau đó, nàng có một đoạn thời gian thậm chí không biết mình phải làm gì.

Nàng không có bằng hữu, không có thân nhân, có chỉ là tu luyện dài đằng đẵng chút nào không bến bờ...

Hình ảnh Ninh Thành trước đây mặc vải thô áo gai, cũng chỉ có thể làm cho nàng hồi tưởng một năm tháng ngắn ngủi, nhớ lại hình dạng trước đây Ninh Thành tại bên trong mưa đá vụn cõng nàng đi.

Nếu mà có thể hối hận, nàng thà rằng đừng tu luyện, chỉ cần dùng một thân phận phàm nhân cùng Ninh Thành ở trên địa cầu bình bình đạm đạm sống cả đời.

Đáng tiếc thế giới này không có hối hận, dù cho nàng gần bước vào bước thứ ba, vẫn như cũ không cách nào để cho chính bản thân trở lại như trước. Nàng chỉ cầu một cái cơ hội, một cơ hội đi tới tạo hóa thế giới nhìn thấy Ninh Thành. Coi như là mặt mũi mất hết, nàng cũng muốn  ngay trước mặt Ninh Thành nói một câu, nàng đã hiểu, nàng hối hận.

 

P/s: Confirm là thằng 5 bị bồ bỏ hồi nhỏ nên giờ hận gái viết truyện, giả thù đời nhé! xD

Tạo Hóa Chi Môn - Chương #1542


Báo Lỗi Truyện
Chương 1542/1542