Chương mở đầu - Mắt thấy là giả


Trên một con đường xi măng không rộng rộng rãi, một chiếc xe đường hổ lại chạy cực kỳ bình ổn. Hai bên thôn dân thấy chiếc xe đường hổ này, đều có chút nao núng đứng ở bên ngoài con đường, nhường cho chiếc xe đi qua. Những thôn dân này không nhận ra đây là loại xe gì, lại có thể cảm giác được người ngồi trên xe này khẳng định không bình thường.

Đối với Đông Hợp thôn mà nói, nếu mà không phải thôn làm công trình, con đường xi măng này cũng sẽ không tồn tại.

Xe Đường hổ ở cách bên ngoài Đông Hợp thôn còn chừng hơn một trăm thước liền ngừng lại, người lái xe rất cẩn thận, dừng xe ở trên một khối đất hoang nhô ra phía ngoài đường xi măng.

Tài xế đỗ xe xong, sau đó nhanh chóng xuống xe ra sau mở cửa xe, hai thiếu nữ ngồi ở phía sau xe liền bước ra.

Xuống xe trước tiên là một người thiếu nữ mặc váy xanh, tóc cài tùy ý xõa sau vai. Váy dài qua đầu gối, càng phụ trợ ra cho vóc người duyên dáng yêu kiều cùng da thịt trắng nõn của nàng.

Nàng chỉ là tùy ý đứng ở ven đường, nhưng thật giống như đã sáp nhập vào toàn bộ vùng quê, như từ giữa bức tranh đi ra giống nhau, thoát tục xuất trần.

Xuống xe tiếp theo chính là một thiếu nữ mặc quần jean màu lam, áo Hồ Điệp màu trắng. Quần jean hơi có chút bó sát càng làm nổi bật bờ eo thon thân cùng cái mông vun cao của nàng, hơn nữa cô gái này có một mái tóc ngắn, có vẻ khí tức thanh xuân bức người. Nếu mà không phải môi hơi chút mỏng một chút, nàng tuyệt đối là một mỹ nữ làm cho ánh mắt người ta dời ra không được. Coi như là như vậy, nàng cũng đã là một thiếu nữ vô cùng xinh đẹp.

Sau khi xuống xe người thiếu nữ tóc ngắn nhìn thoáng qua tuyệt mỹ dung nhan của thiếu nữ váy xanh đang đứng ở ven đường, khóe mắt hiện lên một tia đố kị căn bản là không cảm thấy được.

- Tễ Vân, nơi này chính là Đông Hợp thôn sao?

Thiếu nữ váy xanh kia nhìn một vài ngôi nhà ngói, nhà gác đơn độc xa xa mất trật tự không hề có quy hoạch hỏi.

Thiếu nữ tóc ngắn được gọi là Tễ Vân cười khúc khích:

- Dĩ nhiên, tuyệt đối sẽ không có sai, ta đã tới một lần. Đi thôi, Mộ Uyển, ta dẫn ngươi đi tới trong nhà Ninh Tiểu Thành nhìn xem. Được rồi, đứng ở chỗ này cũng có thể thấy, ngươi nhìn thấy ngôi nhà ngói ở góc ngoài cùng phía đông chỗ kia chứ? Đó chính là nhà của Ninh Tiểu Thành.

Điền Mộ Uyển theo phương hướng của ngón tay Tễ Vân nhìn sang, thời điểm nàng nhìn thấy một ngôi nhà ngói thấp bé bằng đất, lập tức liền nhíu mày. Thôn này thoạt nhìn cũng không giàu có, thế nhưng phòng ở bằng đất cũng ít thấy, coi như là kém nhất cũng là phòng gạch ngói. Nàng cau mày không phải là bởi vì nhà của Ninh Tiểu Thành làm bằng đất, mà là bởi vì Ninh Tiểu Thành trong nhà nghèo như vậy, hắn xuất thủ lại quá khoa trương đi.

- Mộ Uyển, chúng ta đi qua xem một chút đi.

Tễ Vân thấy Điền Mộ Uyển cau mày, lập tức liền nói.

Điền Mộ Uyển gật đầu, quay đầu hướng tài xế kia nói:

- Mạnh thúc, ngươi liền ở chỗ này chờ chúng ta được rồi.

- Vâng.

Tài xế trả lời cực kỳ kính cẩn.

Nhà ngói bằng đất xa xa nhìn còn có chút hình dạng, thế nhưng khi đến gần, Điền Mộ Uyển mới biết được nơi ở này là cũ nát cỡ nào. Hai cánh cửa gỗ vỡ nát bị một dây xích xe đạp khóa lại, hơi đẩy một chút, có thể lộ ra một cái khe rất lớn, nếu mà người nào gầy một chút, có thể từ trong khe hở này chui vào. Khe hở lớn như vậy, đứng ở ngoài cửa có thể rõ ràng thấy tình huống trong nhà.

Nếu như nói lúc trước đứng ở đằng xa nhìn, vẫn không thể thấy rõ ràng cái nhà này nghèo khó ra sao, hiện tại Mộ Uyển đứng ở cửa chính ngôi nhà này, giờ mới hiểu được cái nhà này tới cùng có bao nhiêu nghèo nàn. Trong nhà ngoại trừ vài món nông cụ cũ nát, chỉ có một cái bàn gỗ nhỏ cũ kỹ, phòng bếp chính là một góc dựng lên một bãi đất khô.

- Đây là nhà của Ninh Tiểu Thành?

Điền Mộ Uyển run giọng lại hỏi một câu.

Tễ Vân gật đầu:

- Đúng vậy, hắn còn có một cái muội muội, bất quá muội muội hắn hiện tại hẳn là đang trên đồng làm việc. Phí dụng để Ninh Tiểu Thành đi học, nghe nói là do muội muội của hắn cung cấp. Ta đã tới một lần, nếu không ta dẫn ngươi đi gặp muội muội của hắn?

Điền Mộ Uyển dường như căn bản cũng không có nghe Tễ Vân nói, trong đầu nàng hiện ra bộ dáng tươi cười chân thành tha thiết tự nhiên của Ninh Tiểu Thành. Còn có chính là Ninh Tiểu Thành vung tay lên nói: 'Ngày hôm nay ta mời ngươi ăn cơm'.

Nếu mà không phải Ninh Tiểu Thành, Điền Mộ Uyển tuyệt đối sẽ không đi tới chỗ đó, loại tiệm ăn ổ chuột đầy ruồi nhặng mà ăn cơm. Nhưng bởi vì nàng sợ nếu đi tới tiệm cơm tốt một chút, Ninh Tiểu Thành sẽ mời không nổi. Đối với một người nam nhân mà nói, cùng nữ nhân ăn cơm không trả tiền nổi, đó là chuyện tình vô cùng mất mặt. Nếu đã đi cùng với Ninh Tiểu Thành, nàng liền không muốn để cho Ninh Tiểu Thành mất mặt.

Thế nhưng nàng nghĩ không ra trong nhà Ninh Tiểu Thành dĩ nhiên nghèo khó đến loại tình trạng này, hơn nữa còn có một người muội muội ở nhà làm ruộng kiếm tiền cho Ninh Tiểu Thành đi học.

Trong lòng nàng bỗng nhiên dâng lên một loại phẫn nộ, mặc cho muội muội của mình ở nhà làm ruộng kiếm tiền cho hắn đọc sách, lại vẫn dám tiêu xài tiền như thế. Phía sau bộ dáng tươi cười như ánh mặt trời của Ninh Tiểu Thành này, dĩ nhiên cất giấu nội tâm chẳng biết liêm sỉ.

Lại nghĩ tới những kỷ niệm nàng cùng Ninh Tiểu Thành cùng nhau có, tình cảm chân thành tha thiết cùng bảo vệ của Ninh Tiểu Thành đối với nàng, Điền Mộ Uyển cũng cảm giác được trong ngực có một trận quặn đau. Nàng không hy vọng người mình thích là một kẻ ích kỷ như thế này một, một người đối với muội muội mình đã như vậy, tương lai đối với nàng há có thể tốt hơn chỗ nào? Hết thảy trước đây đều là giả tạo.

- Trở về đi, ta không muốn nhìn nữa.

Điền Mộ Uyển kịp phản ứng với Tễ Vân, trong lòng bỗng nhiên quyết ý đứng lên.

Nàng lúc này con có một loại sâu đậm bi ai, cũng không biết là vì Ninh Tiểu Thành hay là vì chính nàng, nàng dường như còn không thể tin được người mình thích là như thế này. Thẳng đến lúc này, nàng mới hiểu được người nhà mình tại sao phải phản đối nàng và Ninh Tiểu Thành ở cùng một chỗ, có lẽ nàng thực sự sai rồi?

Ở giữa một mảnh u tối bụi bặm, Ninh Tiểu Thành tăng nhanh tốc độ vọt ra, ở phía sau hắn, cement máy trộn bê-tông còn đang điên cuồng gào thét.

Tuy rằng toàn thân đều dính một lớp bụi trần cùng bùn nhão, thế nhưng tâm tình của Ninh Tiểu Thành là cực kỳ khoái trá. Hôm nay là ngày hắn lĩnh lương, hắn đã cùng đốc công Phỉ thúc đã nói rồi, ngày hôm nay làm xong có thể nhận hơn nửa tháng tiền lương.

Đốc công Phỉ là người rất tốt, ngày hôm nay cũng không phải ngày lãnh lương, thế nhưng Ninh Tiểu Thành vẫn như cũ được nhận một nghìn ba trăm đồng tiền.truyện được lấy tại t.r.u.y.ệ.n.y-y Số tiền này đại bộ phận đều là lúc hắn trốn học, và cuối tuần đến công trường làm việc kiếm được.

Cầm hơn một ngàn đồng tiền, Ninh Tiểu Thành hầu như có chút cấp thiết về tới trường học, sau đó vội vã vào toilet dùng nước lạnh tắm một cái, thay đổi một bộ quần áo sạch liền lần nữa chạy ra khỏi trường học.

Hắn phải đi gặp tiểu muội Ninh Nhược Lan, ở thế giới này, tiểu muội Ninh Nhược Lan mới đúng thân nhân duy nhất của hắn. Nhược Lan so với hắn nhỏ hơn hai tuổi, so với hắn thông minh hơn, chẳng những đi tới trường học tốt hơn so với hắn, hơn nữa thời điểm hắn đi học năm thứ ba đại học, tiểu muội đã là năm thứ tư đại học.

Thứ duy nhất làm cho hắn có thể cảm giác được mình là một người anh, chính là hắn có thể phụ trách sinh hoạt phí cùng học phí của tiểu muội.

- Ca...

Ninh Tiểu Thành mới vừa từ trên xe buýt xuống, đứng ở cửa học viện ngoại ngữ Giang Châu, một cô nữ sinh hưng phấn hô lên một câu vọt tới.

- Nhược Lan, làm sao em biết ngày hôm nay anh sẽ đến?

Ninh Tiểu Thành thấy tiểu muội dĩ nhiên đứng ở cửa trường học chờ, trái lại có chút kỳ quái hỏi.

- Vốn em muốn đi tìm anh, trước khi đi em gọi điện thoại cho Phỉ thúc, nghe Phỉ thúc nói anh đã lãnh lương rồi, em liền đoán anh nhất định sẽ tới nơi này. Chờ một chút, anh tắm cũng không thèm rửa mặt kìa...

Ninh Nhược Lan líu ríu, thấy ca ca Ninh Tiểu Thành sau đó, vui vẻ như một con chim nhỏ.

Ninh Nhược Lan vừa nói, đã lấy ra một cái khăn tay đem bụi hai bên mặt mũi của Ninh Tiểu Thành lau đi. Nàng giống như Ninh Tiểu Thành, căn bản cũng không có thấy một chiếc xe Đường hổ chạy ngang qua bên cạnh.

- Là Ninh Tiểu Thành...

Tễ Vân vừa nói, nàng đã biết Điền Mộ Uyển cũng nhìn thấy Ninh Tiểu Thành.

Điền Mộ Uyển không nói gì, nàng nhìn Ninh Nhược Lan thân mật vuốt ve gương mặt của Ninh Tiểu Thành, toàn bộ trái tim đều như bị nứt ra giống nhau. Dù cho nàng đã đối với Ninh Tiểu Thành đã thất vọng tới cực điểm, vẫn không có nghĩ đến Ninh Tiểu Thành dựa vào tiền của muội muội mình đi học, chẳng những tiêu tiền như nước, còn bắt cá hai tay, một chân đạp hai thuyền.

Hơn nữa cô nữ sinh đang cùng Ninh Tiểu Thành thân thiết đều không kém nàng chút nào, tóc dài xõa ngang vai, mặc một áo sơmi màu lam nhạt ngắn tay, cho thấy vóc người một điểm đều không thua gì nàng. Khuôn mặt trắng noãn, đối mặt với Ninh Tiểu Thành chỉ có nụ cười sáng lạn như mặt trời.

- Mộ Uyển, chúng ta nên tới hỏi một chút sao?

Tễ Vân nhìn Điền Mộ Uyển sắc mặt có chút tái nhợt hỏi một câu.

Điền Mộ Uyển lắc đầu, sau đó vô lực tựa ở phía sau ghế ngồi không có nói thêm một chữ nào nữa. Có một số việc há có thể nói quên liền quên được sao, hai năm qua, tất cả vui sướng cùng hài lòng của nàng đều là Ninh Tiểu Thành mang cho nàng. Quen biết Ninh Tiểu Thành cùng nhau chỉ có hai năm, nàng thu được hài lòng cùng hạnh phúc còn hơn nhiều so với vài chục năm trước. Nhận được vô số xúc động cùng chấp nhất, nàng vẫn cho rằng, là Ninh Thành sẽ nói lời yêu với nàng.

Nhưng là hôm nay, nàng dĩ nhiên phát hiện Ninh Tiểu Thành cũng không phải con người như nàng nghĩ, đồng dạng là bao gồm một tầng mặt nạ dối trá, thậm chí ngay cả những thứ rất căn bản cũng đánh mất. Nàng rất muốn nói, những thứ này đều là giả, thế nhưng nàng biết những thứ này là thực sự, bởi vì là nàng tận mắt thấy.

- Những thứ này cho em.

Ninh Tiểu Thành không biết Điền Mộ Uyển đã thấy hắn, vẫn mở tâm lấy ra một nghìn đồng tiền đưa cho Ninh Nhược Lan.

Ninh Nhược Lan đem cánh tay Ninh Tiểu Thành đẩy trở lại:

- Ca, em đã sắp tốt nghiệp, tiền trên người có đủ. Anh không phải nói chuyện có một người bạn gái sao, mua ít đồ cho người ta đi.

Ninh Tiểu Thành căn bản cũng không ngại đem tiền lần thứ hai kín đáo đưa cho Ninh Nhược Lan nói:

- Trên người anh còn có mà, hơn nữa, nhà của Mộ Uyển rất giàu có, nàng thích anh không phải là vì tiền. Chờ lúc em tốt nghiệp, anh dẫn em đi gặp Mộ Uyển, anh còn chưa có kể cho nàng về em.

- Uhm.

Ninh Nhược Lan lần này không có cự tuyệt, nàng biết ý tứ của ca ca. Ca ca sở dĩ không đề cập tới nàng, là sợ Mộ Uyển len lén cho tiền nàng.

Nàng tuyệt đối không cho là ca ca Ninh Tiểu Thành không xứng với người khác, trên cái thế giới này bất luận nữ nhân ưu tú nào, ca ca đều xứng đáng. Thế nhưng nàng biết, nữ nhân có thể thích ca ca nhất định là người biết rõ ca ca ưu tú.

Thấy Nhược Lan đem tiền thu hồi, Ninh Tiểu Thành lần thứ hai lấy ra một quả châu hoa hình bông tuyết đưa cho nàng nói:

- Cái này cũng tặng cho em. Anh mua hai cái, một cái cho em, còn có một cái cho Mộ Uyển.

Tạo Hóa Chi Môn - Chương #1


Báo Lỗi Truyện
Chương 1/1542