Chương 55: Bắc cương (1+2+3)


Lý Hùng Tín suất lĩnh vài tên thủ hạ, mạo hiểm vượt qua ngọn lửa nhảy vào trong hậu điện.
Ta bỗng nhiên nghĩ đến một việc, lớn tiếng hướng Tiêu Trấn Kỳ nói: "Mau vào trong Thiên điện! Đừng để cho loạn tặc thừa dịp cứu Tuệ Kiều."
Tiêu Trấn Kỳ xoay phòng vào trong Thiên điện.
Lý Hùng Tín và thủ hạ từ trong đám cháy mang quan tài ra ngoài, quần áo trên người và đồ dùng đề bị đốt cháy đen, chiếc quan tài cũng bị bắt lửa, hiện giờ vẫn còn chưa tắt.
Ta cuống quít đi tới bên cạnh quan tài:
"Thế nào? Bên trong có người không?"
Lý Hùng Tín lắc đầu nói:
"Không có."
Ta lúc này mới yên lòng lại, xem ra Đường Muội đã thừa dịp hỗn loạn mang Yến rời đi, trận hỏa hoạn này không cần biết là do ai sắp đặt, cũng mang tới điều lợi to lớn cho ta không thể nghi ngờ.
Ta làm bộ dáng lo lắng, nói:
"Hỏng rồi! Đường Muội còn ở bên trong!" Vừa dứt lời, từ trong đại điện vang lên tiếng đinh tai nhức óc, nó ầm ầm sập xuống.
Ta hướng Thiên điện nhìn lại, một gã hắc y nhân lưng cõng Tuệ Kiều lao ra ngoài cửa sổ, đang chạy về hướng tường chùa.
Tiêu Trấn Kỳ sau đó đuổi theo ra, bắn liên tục ba mũi tên vào hắc y nhân đang chạy trốn, hắc y nhân vung tay, đánh rơi toàn bộ.
Hai gã võ sĩ nỗ lực ngăn cản hắn tiếp tục đi tới, hắc y nhân nổi giận gầm lên một tiếng, trường kiếm nhanh như tia chớp xẹt qua yết hầu hai người, hai người kêu thảm một tiếng, lập tức bị mất mạng.
Hắc y nhân lăng không nhảy lên, thân thể đã tới sát cạnh bức tường.
Tiêu Trấn Kỳ lại tiếp tục bắn ra hai mũi tên, nhưng mục tiêu lúc này là Toàn Tuệ Kiều.
Hắc y nhân bất đắc dĩ thân thể ở trên không trung xoay tròn một cái, đem Toàn Tuệ Kiều giấu ra đằng sau lưng, vung kiếm gạt tiễn, trong ánh lửa, tà nhìn rõ người này là Cao Ly võ sĩ Xa Hạo.
Tiêu Trấn Kỳ hét lớn một tiếng song song bắn ra 5 mũi tiễn, Xa Hạo không chỉ phải tránh né vũ tiễn, mà còn phải chú ý Tuệ Kiều, nhất thời không sao chiếu cốt hết được, đã bị vũ tiễn bắn trúng đùi phải. Tiêu Trấn Kỳ thừa dịp hắn dừng lại, thân hình bay lên cao, vung quyền đánh tới. Nguồn truyện: TruyệnYY.com
Xa Hạo nhịn đau đau nhức, cũng vung quyền đấm tới Tiêu Trấn Kỳ, hai người đều dốc toàn bộ thực lực của mình.
Lý Hùng Tín và chúng võ sĩ đuổi theo, giương cung hướng Xa Hạo vọt tới.
Xa Hạo và Tiêu Trấn Kỳ ở trên không trung va chạm nhau, hai người đều bắn ra ngoài miếu. Tiêu Trấn Kỳ sao có thể cho hắn rời đi, dùng tốc độ cao nhất đuổi tới.
Đám người chúng ta cũng toàn bộ chạy ra ngoài.
Xa Hạo trên đùi bị tên bắn trúng, tốc độ hành động chậm lại srất nhiều. Hắn liều mạng chạy về hướng rừng Tùng trước mặt, tới sát rừng tùng, hắn buông Tuệ Kiều, cầm kiếm đứng thẳng ở tại chỗ. Hắn đã nhận ra không có cách nào thoát khỏi sự truy kích của chúng ta, nên đành ở lại ngăn cản, tạo cơ hội cho Toàn Tuệ Kiều chạy thoát.
Tiêu Trấn Kỳ chậm rãi đi tới hướng Xa Hạo, càng gần thì cước bộ của hắn càng nhanh.
Xa Hạo thản nhiên đứng ở tại chỗ, trường kiếm trong tay chậm rãi giơ lên, kiếm phong băng lãnh như thu thủy, quang mang vừa vặn chiếu tới đôi mắt của Tiêu Trấn Kỳ, đôi mắt của Xa Hạo như co rút lại, hàn mang trong trường kiếm tỏa ra, đâm tới ngực trái của Tiêu Trấn Kỳ.
Tiêu Trấn Kỳ thân hình tránh thoát kiếm quang, hữu quyền đánh ra, quyền phong bá đạo làm cho trường kiếm vang lên ông ông. Hai người lực lượng tương đương nhau, lần này được coi như kỳ phùng địch thủ, quyền đến kiếm đâm, trong nháy mắt đã giao thủ, Xa Hạo do đùi phải bị thương, phải lùi lại mấy bước.
Ta mang theo vài tên võ sĩ tiến vào trong rừng cây, trong rừng bụi gai rất nhiều, ta lưu ý tới trên một bụi cây có mảnh áo rách. Đại khái là do Toàn Tuệ Kiều trong lúc chạy trốn lưu lại, nhưng ta lại thấy phương vị không đúng, trong lúc nhất thời không biết là nàng chạy ra từ con đường nào, Tuệ Kiều quả nhiên trí tuệ hơn người, trong lúc nguy cấp mà vẫn không quên bố trí nghi trận.
Ta ra hiệu cho mấy tên binh sĩ:
"Chúng ta chia nhau tìm kiếm, phải bắt được nàng mang về."
Khi tiến vào trong rừng rậm một đoạn, ta và một tên binh sĩ cùng nhau đi, trong lòng ta âm thầm kỳ quái, theo lý thuyết nàng là một nữ tử yếu đuối, thì làm sao đi xa được, tên binh sĩ thấp giọng nói:
"Bình Vương điện hạ, chúng ta trở về đi, trong hoang sơn này rất nhiều dã thú..."
Ta gật đầu, xoay người hướng bụi cây bên cạnh, cười nói:
"Hóa ra ngươi ở trong này!"
Tên binh sĩ này cũng không biết là ta cố ý, rút đao ra xông vào trong rừng cây chém lung tung, cành lá bay tới tấp, nhưng đâu có thân ảnh nào.
Ta thầm mắng hắn ngu xuẩn, nếu như Toàn Tuệ Kiều ẩn thân ở đây, thì chẳng phải bị hắn chém thành thịt vụn rồi hay sao.
Ta xoay người nói:
"Chúng ta đi thôi."
Đột nhiên bên tai vang lên tiếng nước chảy róc rách, ta dừng bước lại, hướng binh sĩ, nói:
"Ngươi có nghe thấy gì không?"
Hắn gật đầu chỉ về hướng Đông, ta rút trường đao, chém những cành cây bụi rậm khi đi qua, đi được tầm trăm bước, thì thấy một dòng suối nhỏ, dòng nước chảy xiết, phía trước 50 trượng là một vách núi, tạo thành một thác nước. Ta nhìn quanh bốn phía, vẫn không thấy ai, dần dần bỏ hi vọng bắt được Toàn Tuệ Kiều.
Trong lúc vô ý cúi đầu xuống, thì thấy trong dòng suối có một dấu chân nhỏ, nước vẫn còn đục, ta cầm cung tên, đi dọc theo dòng suối.
Không đợi ta đi hết dòng suối, thì có một thân ảnh hiện lên, Toàn Tuệ Kiều quả nhiên trốn trong dòng suối, toàn thân nàng bị nước dính vào, hiện lên những đường cong mềm mại.
Ta kéo căng dây cung, nhắm vào hậu tâm của nàng, nhưng trong lòng vẫn có một cảm giác không đành lòng xuất thủ.
Toàn Tuệ Kiều dừng lại, không chạy trốn nữa, dùng đôi mắt lạnh lùng nhìn ta, ta cắn môi, mũi tên như lưu tinh lao đi, cắm vào trong ngực của nàng.
Toàn Tuệ Kiều như một bông hoa trong gió, run rẩy ngã xuống, theo dòng nước chảy xiết lao xuống phía dưới.
Một cảm giác bi thương dâng lên trong lòng ta, nếu như có thể lựa chọn, ta sẽ không giết thiếu nữ này.
Ta đem cung tiễn ném xuống đất, cướp đoạt đi sinh mệnh của Toàn Tuệ Kiều, giữ nó chỉ thêm buồn.
Toàn Tuệ Kiều như một cánh bèo, trôi theo dòng nước, sau đó mất hẳn trong tầm mắt của ta...
Tiêu Trấn Kỳ mặc dù áp đảo được Xa Hạo, nhưng vẫn không thể bắt sống hắn, chuyện này đã để lại một bóng ma trong lòng ta, nếu như hắn biết ta giết Toàn Tuệ Kiều, thì chắc chắn hắn sẽ liều mạng báo thù.
Sau khi kiểm kê nhân số mới phát hiện, Xa Hạo tổng cộng giết chết sáu gã binh sĩ, quan tài của Yến Lâm bị đốt, đành phải tìm mua một cái mới.
Lý Hùng Tín thần tình chán nản nói:
"Lần này sao có thể bẩm báo với Thái Hậu đây..."
Ta vỗ vỗ bờ vai của hắn nói:
"Di thể của Cửu công chúa vẫn còn, chúng ta chỉ cần mua một cỗ quan tài khác, hơn nữa Thái y Cao Ly kia cũng bị ta giết chết, lúc tới trước mặt Thái Hậu, ta sẽ bẩm báo cho."
Lý Hùng Tín gật đầu, tình thế phát triển tới mức này đã vượt ra khỏi năng lực của hắn.
Một binh sĩ lớn tiếng nói:
"Dưới chân núi có đoàn người đang vọt tới chỗ chúng ta!"
Chúng ta đồng thời cả kinh, nhanh chóng rút vũ khí chạy tới chỗ cao. Đưa mắt nhìn lại, thì có hơn mười binh sĩ đang lao tới, nhưng căn cứ vào trang phục của bọn họ, thì là binh Tần, trong lòng ta lúc này mới yên lòng lại.
Trong nháy những binh sĩ kia đã tới trước cổng chua, đứng ở xa xa hô lớn:
"Bình Vương điện hạ có ở đây không?"
Tiêu Trấn Kỳ cả tiếng đáp:
"Các ngươi là ai?"
"Chúng ta phụng bệ hạ tới đón Bình vương tới Bắc cương!"
Trong lòng ta âm thầm thở dài, vốn muốn nhân cơ hội này trở lại Tần đô, nhưng Yến Nguyên Tông lại hết lần này tới lần khác bắt ta cùng đi.
Tên đầu mục nhảy xuống ngựa, đi tới trước mặt của chúng ta.
Hắn trước đây chắc là biết ta, nên mới cung kính hành lễ nói:
"Lúc thuộc hạ tới Tùng Giang thành mới biết chuyện của Cửu công chúa, nên một đường chạy tới đây."
Không ngờ tình cảm mà Yến Nguyên Tông dành cho Yến Lâm lại khác thường tới như vậy, trong lòng ta càng thêm thấp thỏm bất an, nếu như hắn biết tin tức Yến Lâm chết, thì sẽ có phản ứng như thế nào.
Kỵ sĩ kia nói:
"Quân mệnh khó cãi, Bình vương mau chóng theo thuộc hạ lên đường."
Ta gật đầu nói:
"Mấy vị kính xin một chút, ta còn có công việc phải bàn giao."
Ta gọi Lý Hùng Tín sang một bên, hắn nghe nói ta không về Tần đô, thì thần tình tỏ ra kinh sợ, hành trình lần này đúng là một hành trình ma, đầu tiên là Yến Khải Nguyệt bị giết, bây giờ lại tới Yến Lâm chết trong tay Nghênh thân đội của Cao Ly, hắn biết ăn nói như thế nào với Thái Hậu đây.
Ta lấy ra một phong thư, giao cho Lý Hùng Tín nói:
"Ngươi đích thân đem phong thư này giao cho thái hậu, chân tướng sự việc như thế nào, ta đã nói rõ, người sẽ không trách tội ngươi."
Kỳ thực ta cũng không tin điều mình nói. Xảy ra chuyện lớn như vậy, Tinh Hậu không tìm hắn gây phiền phức mới là lạ, nhưng mà Yến Khải Nguyệt và Yến Lâm đều chỉ là nhân vật râu ria, nàng tối đa cũng chỉ xử phạt một chút, chứ không tới nỗi tử hình.
Lý Hùng Tín và thủ hạ mang theo quan tài rời đi, ta và Tiêu Trấn Kỳ thu thập xong bọc hành lý, theo hướng bắc xuất phát tới Yến Châu.
Tiêu Trấn Kỳ và cùng nhau đi trong đội ngũ, hắn từ trong lòng lấy ra một tờ giấy đưa tới trong tay của ta, ta vừa mở ra nhìn, thì thấy có ghi dòng chữ: "Bắc Yến xuôi nam", bên dưới có đề là Đường Muội.
Ta mỉm cười, Đường Muội quả nhiên đã thành công giải cứu Yến Lâm, dựa theo kế hoạch, hắn sẽ hộ tống Yến Lâm tới Tế Châu, sau đó đi Trung Sơn quốc nghỉ tạm.
Ta xé nát tờ giấy, ở trong gió tung bay.
Tiêu Trấn Kỳ nói:
"Hoàng thượng nếu như biết tin Cửu công chúa chết, nhất định sẽ không tránh khỏi bi thống."
Ta gật đầu nói:
"Xem ra không tránh khỏi lần trách phạt này..."
Hai ngày sau chúng ta đến Yến châu, đường xá khắp nơi đều là bách tính chạy nạn. Bầu trời âm u, gió lạnh thổi tới làm cho da thịt của ta cảm thấy đau nhức. Ta vô ý thức rụt cái cổ lại, nhịn không được hắt hơi một cái. Trong gió lạnh này đã là một khảo nghiệm đối với binh sĩ Đại Tần.
Tiếng kèn thê lương truyền ra, mang tới một hương vị khác.
Tiêu Trấn Kỳ cảm thán nói:
"Chẳng biết lúc nào, bách tính mới có thể được an bình."
Ta nhìn thành quách phía xa xa thản nhiên nói:
"Người Hồ sở dĩ ở trong khoảng thời gian ngắn có thể nhanh chóng phát triển, là vì trước đây 8 nước đều đánh giết lần nhau, nếu như 8 nước thống nhất, hình thành một phòng tuyến, thì người Hồ sao có thể xuôi nam."
Tiêu Trấn Kỳ gật đầu nói:
"Hơn 50 năm nay, người Hồ đều xâm lấn lãnh thổ của Tần, Khang, Yến."
Ta bùi ngùi than thở:
"Khang quốc bị địa tổn thất nghiêm trọng nhất, bị người Hồ chiếm tới một phần tư lãnh thổ ở Phía Bắc."
Tiêu Trấn Kỳ nói:
"Năm đó nếu không phải là Tần quốc và Hồ Quốc liên minh, Khang quốc cũng sẽ không bị thảm bại trong chiến trận như vậy."
"8 nước đánh nhau mới là nguyên nhân chính trong chuyện này, muốn trừ tận gốc thì phải thống nhất 8 nước thành môt chỉnh thể."
Tiêu Trấn Kỳ nói:
"Thiên hạ có phân thì phải có hợp, có hợp tất sẽ có phân, Hồ Quốc cũng chạy không thoát khỏi quy luật này, hiện giờ đã bắt đầu phân liệt."
Ta lắc đầu nói:
"Đông Hồ tuy rằng nhanh chóng trỗi dậy, nhưng mà chúng sẽ không có sức chống lại Bắc Hồ, xâm lược Đại Tần chính là bắt đầu sự suy sụp của chúng...",
Tiêu Trấn Kỳ nói:
"Bắc hồ trong khoảng thời gian ngắn sẽ không đánh Đông Hồ, Nhị Hồ cách nhau bởi dãy Thiên Lĩnh, nếu như Bắc Hồ vượt qua núi cao xâm lược Đông Hồ, thì tổn thất sẽ thảm trọng."
Ta cười nói:
"Cái bọn họ muốn làm nhất là đánh hạ Đại Khang, lấy Đại Khang làm chỗ dựa Đông tiến, đánh bại Đại Tần sau đó Bắc thượng Đông Hồ."
Tiêu Trấn Kỳ nở nụ cười:
"Bắc hồ tuy rằng cường thịnh, nhưng muốn hoàn thành sự nghiệp này chắc chắn sẽ không hề dễ dàng."
Đi tới trước cửa thành, có một đội binh sĩ đang kiểm tra bách tính vào thành, đại khái là để phòng ngừa gian tế trà trộn. Tường thành của Nhạn Châu quan cũng không cao, các công tượng (thợ xây dựng) và binh sĩ đang tu bổ, trông có cảm giác như mới.
Tiêu Trấn Kỳ than thở: "Tần quốc dựa vào tường thành đơn sơ như vậy, có thể tránh khỏi sự xâm lược của thiết kỵ Đông Hồ hay không?"
Ta cho ngựa đi chậm lại, dùng roi ngựa chỉ về phía trước, nói:
"Phòng ngự của Tần quốc chủ yếu là ở vùng Man Châu, sở dĩ tu bổ tường thành cũng chỉ là việc đột xuất, chỉ cần Bạch Quỹ có thể ngăn cản Hồ Lỗ ở Man Châu, thì ở đây có nguy hiểm gì."
Ta đã có nghiên cứu về đợt Bắc chinh lần này, lên cũng có lý giải về thực lực đôi bên.
Trong lúc nói chuyện đã tiến tới cửa thành, binh sĩ đi theo tiến lên báo cáo, binh sĩ thủ thành lập tức cho qua.
Nhạn châu là một trong tam đại trọng trấn ở phía Bắc của Đại Tần, cùng Man Châu và Bắc Xuyên hình thành một hình tam giác, Man Châu là trấn ở gần nội địa nhất.
Bạch Quỹ ở đây thiết lập tầng phòng tuyến thứ hai, phòng tuyến trọng điểm đối kháng Đông Hồ lần này là ở Man Châu và Bắc Xuyên, ở đó có 30 vạn tinh binh của Đại Tần, ở đây chỉ có 10 vạn.
Đi vào cửa thành, khắp nơi chỉ thấy binh sĩ khôi giáp sáng loáng, không có một bách tính phổ thông nào.
Yến Nguyên Tông ở phủ của Nhạn Châu thành chủ là Nhạc Trì Cạnh, con đường đi tới biệt viện đã được tu sửa, đại môn đã được làm mới.
Sớm có người đã bẩm báo với Yến Nguyên Tông là ta tới, Tiêu Trấn Kỳ thì về dịch trạm nghỉ ngơi trước, ta theo tiểu thái giám đi vào trong phủ.
Yến Nguyên Tông đang ở trung phủ cùng Nhạc Trì Cạnh chơi cờ, hắn chỉ chăm chú nhìn vào bàn cờ, nhíu mày, chứ không chú ý tới ta.
Ta khoanh tay đứng ở phía sau hắn, nội tâm thấp thỏm bất an, tin tức Yến Lâm chết nhất định đã tới tai của hắn.
"Xong!"
Yến Nguyên Tông lớn tiếng nói.
Nhạc Trì Cạnh khiêm cung nở nụ cười, nịnh nọt nói:
"Bệ hạ kỳ nghệ tinh diệu, vi thần bội phục vô cùng..."
Yến Nguyên Tông cười ha ha, đứng dậy lạnh lùng nhìn ta một cái.
Ta cuống quít quỳ xuống nói:
"Dận Không tham kiến bệ hạ." Trên mặt ta đã biểu hiện ra biểu tình bi thống.
Yến Nguyên Tông lạnh lùng nhìn thẳng ta hồi lâu không nói.
Ta rơi lệ nói:
"Dận Không phụ sự nhờ vả của bệ hạ, để công chúa gặp nạn, xin bệ hạ trị tội!"
Yến Nguyên Tông rốt cục thở dài nói:
"Lâm nhi đã chết, trừng phạt ngươi có lợi gì? Ngươi trước tiên đứng lên đi."
Ta không thể tin tưởng vào lỗ tai của mình, Yến Nguyên Tông sao lại có thể bình thản tới như vậy.
Ta len lén nhìn hắn, Yến Nguyên Tông không thể nghi ngờ là đã thay đổi tính cách, dường như thành một con người mới? Lẽ nào hắn leo lên đế vị, thì đã học xong môn công phu ẩn giấu tình cảm của mình?
Nhạc Trì Cạnh đoán chúng ta có chuyện riêng cần nói, lên cáo lui rời đi.
Yến Nguyên Tông hướng ta nói:
"Đông Hồ đã sắp tới phòng tuyến Man Châu, đại chiến hết sức căng thẳng. Nhưng Bạch Quỹ lại năm lần bảy lượt mời ta tới Man Châu, rõ ràng là muốn ta đi vào trong hiểm cảnh."
Trong lòng ta cười thầm, Bạch Quỹ đương nhiên sẽ không bỏ qua một vương bài như Yến Nguyên Tông, có hắn ở bên cạnh thì Tinh Hậu nhất định sẽ lo lắng hơn rất nhiều. Ta kiến nghị nói:
"Hoàng huynh chính là hoàng đế Đại Tần, chỉ cần huynh không đi, thì Bạch Quỹ có thể làm gì."
Yến Nguyên Tông nói:
"Ngươi không biết, Bạch Quỹ từ lâu đã tung tin là ta sẽ tới Man Châu ủy lạo quân sĩ rồi. Nếu như ta tiếp tục ẩn thân ở chỗ này, thì sẽ mất đi uy tín đối với binh sĩ?"
Hắn do dự nói:
"Trước khi tới đây, mẫu hậu đã nhiều lần dặn ta là phải giữ uy tín ở trong quân, ngàn vạn lần không nên đánh mất thể diện trước Bạch Quỹ, ta phải làm sao bây giờ?"
"Ý của hoàng huynh là..."
"Ta dự định trước khi chiến sự phát sinh thì tới Man Châu một chuyến, ủy lạo sĩ khí, sau đó nhanh chóng trở về."
Ta gật đầu nói:
"Bệ hạ minh giám, tới Man Châu có thể nói là một chuyện phiêu lưu, nhưng có thể tạo dựng được uy tín trong lòng binh sĩ, điều đó có lợi cho việc sau này của bệ hạ."
Yến Nguyên Tông nói:
"Được, ngày mai ta với ngươi sẽ tới Man Châu."
Trở lại trạm dịch, Tiêu Trấn Kỳ tiến ra đón, ta đem chuyện vừa rồi nói cho hắn nghe, có chút kỳ quái nói:
"Yến Nguyên Tông sao lại có thể thờ ở trước tin Yến Lâm chết, nếu như ta không phải tận mắt chứng kiến, thì sẽ không thể tin được."
Tiêu Trấn Kỳ đến:
"Chuyện này có thể hiểu là, hôn sự của Yến Lâm đã làm cho hắn thờ ơ."
Ta lắc đầu đến:
"Không đúng! Ta vẫn cảm giác có cái gì không đúng, nhưng không biết không đúng ở điểm nào...
Tiêu Trấn Kỳ cười nói:
"
Lo lắng nhiều như vậy có lợi gì chứ? Việc cấp bách là phải mau chóng nghĩ cách thoát thân."
Ta cười khổ nói:
"
Yến Nguyên Tông muốn đi Man Châu úy lạo đại quân, sợ rằng đến đó rồi sẽ rất khó rời đi, Bạch Quỹ là nhân vật nào, sao có thể cho hắn rời đi được cơ chứ. "
Tiêu Trấn Kỳ nói:
"
Vậy công tử sao đồng ý để Yến Nguyên Tông tới đó?"
"
Toàn bộ Bắc cương đều là phạm vi thế lực của Bạch Quỹ, ta ngăn cản thì cũng có tác dụng gì? Còn nữa, Yến Nguyên Tông hỏi ta nhưng kỳ thực đã sớm quyết định, ý kiến của ta hắn sẽ không quan tâm tới."
Tiêu Trấn Kỳ có chút ít sầu lo nói: "
Bạch Quỹ đối với công tử có thành kiến, ta lo lắng lần này hắn sẽ đối phó với công tử."
Ta mỉm cười nói: "
Xem rat a phải ôm chặt bắp đùi Yến Nguyên Tông, lấy hắn làm bức tường che gió."
Nhạc Trì Cạnh phái ra 1500 binh sĩ tự mình hộ tống Yến Nguyên Tông tới Man Châu, Nhạn Châu và Man Châu cách nhau chỉ có một ngày hành trình, chúng ta sáng sớm xuất phát, thì tới hoàng hôn đã nhìn thấy thành Mạn Châu.
Yến Nguyên Tông đa số thời gian đều ở tỏng xe của hắn yên giấc, ta và Nhạc Trì Cạnh sóng vai đi ở phía trước, nghe hắn nói chuyện phong thuỷ Bắc cương.
Nhạc Trì Cạnh nói: "Bắc cương vốn có phòng tuyến Thiết Toả Thất Quan, thế nhưng mấy năm nay Đông Hồ không ngừng xâm nhập phía nam đã đoạt mất 4 thành là Tân Thành, An Dương, Truân Lưu, Đào Ấp, hiện tại chỉ còn lại có Man Châu, Bắc Xuyên, Nhạn Châu tam trấn, Thiết Toả Thất Quan từ lâu đã chỉ có tiếng mà không có miếng rồi."
Tiêu Trấn Kỳ ở sau người nói: "
Lần này Đông Hồ xâm nhập phía nam có bao nhiêu binh lực?"
"
Nghe nói có năm mươi vạn quân sĩ, chỉ sợ la sau hai ngày sẽ tới nơi này."
Trên bầu trời bỗng nhiên truyền đến một tiếng cô nhạn kêu to, ánh mắt của mọi người đều bị nó hấp dẫn. Ta cảm khán nói: "
Trời giá rét đông lạnh, vì sao nó còn ở lại đây?"
Nhạc Trì Cạnh nói: "
Đây chỉ là cô nhạn lạc đàn, xem ra tính mệnh không còn được dài nữa."
Trong khi nói chuyện, từ không trung truyền tới tiếng chim Điêu hót vang, một con hắc điêu từ trên cao lao xuống phía dưới.
Tiêu Trấn Kỳ nói: "
Nghiệp chướng, lại dám lợi dụng lúc người ta gặp khó khăn."
Hắn tháo cung xuống, đặt một mũi tên vào dây cung, vũ tiễn như lưu tinh bắn đi, trúng ngay vào cổ con hắc điêu, con hắc điêu kêu thảm một tiếng, rơi xuống, Cô nhạn bị kinh sợ, chút sức lực còn lại biến mất, đồng thời rơi xuống.
Ta hướng Tiêu Trấn Kỳ nói: "
Ngươi một lòng chỉ muốn cứu vớt tính mạng cô nhạn nhưng đâu có nghĩ mũi tên kia đã tước đoạt đi 2 sinh mạng. Thiên địa vạn vật tồn tại đều có quy luật, sao có thể để cho ngươi tuỳ ý thao túng?"
Tiêu Trấn Kỳ trên mặt lộ vẻ xấu hổ. Có một binh sĩ tiến lên nhặt lên hắc điểu và cô nhạn, đi tới trước ngựa dâng lên cho chúng ta. Ta cười nói: "
Thịt điêu tuy khô khan, nhưng thịt nhạn lại là mỹ vị, đợi tới Mãn Châu rồi chúng ta cùng ăn."
Nhạc Trì Cạnh không để mất thời cơ nịnh nọt nói: "
Bình Vương điện hạ quả nhiên kiến thức phi phàm, vi thần bội phục bội phục."
Ta cười ha ha, người này thật thú vị, chỉ có một con cô nhạn mà nói ta kiến thức phi phàm cái gì, ta hiện giờ lại nghĩ, Đại Tần cũng là một con cô nhạn. Đông Hồ như hắc điêu lúc nào cũng có thể hành động còn ta có thể thao túng bọn họ được hay không?
Đêm đó Bạch Quỹ ở trong quân doanh tổ chức dạ tiệc giúp Yến Nguyên Tông tẩy trần, ta và Yến Nguyên Tông đến doanh trướng thì Bạch Quỹ vẫn chưa trở về. Yến Nguyên Tông và ta cùng nhau ở tỏng doanh trướng ngồi xuống, trên mặt không hề lộ ra vẻ hờn giận.
Trong doanh trướng vô cùng lạnh lẽo, chậu than chúng ta mới đốt lên, đã dần dần liẹm đi, đương nhiên là không đủ vật liệu.
Yến Nguyên Tông không chịu nổi lạnh lẽo, đi tới bên cạnh chậu than, giơ hai tay ra để sưởi ấm.
Đợi đủ nửa canh giờ, vẫn không thấy Bạch Quỹ trở về, Yến Nguyên Tông không nhịn được nói: "Bạch đại tướng quân mời ta tới đây, còn bản thân mình lại không có mặt, có phải là đem tar a làm trò đùa?"
Lý Vệ cuống quýt giải thích: "
Bạch đại tướng quân đi kiểm tra công sự phòng ngự, nhất định là có việc làm chậm trễ, xin bệ hạ chớ trách."
Yến Nguyên Tông hừ lạnh một tiếng: "
Bỏ đi, ta tháy ta tới nơi này không có lộc ăn, tốt nhất là quay về nghĩ ngơi."
Lúc hắn xoay người định rời đi thì Bạch Quỹ ở ngoài trướng cười ha hả, cùng hai tướng lĩnh đi vào.
Ba người còn vương rất nhiều hoa tuyết, chứng tỏ tuyết ở bên ngoài đã bắt đầu rơi.
Bạch Quỹ phủi hoa tuyết, cởi áo cừu, hướng Yên Nguyên Tông nói: "
Để bệ hạ đợi lâu, vi thần bận việc thị sát phòng tuyến, kính xin người thứ tội."
Vẻ mặt của hắn không có bất luận cái gì áy náy, cứ để luôn kim đao ngồi xuống, nhận lấy khăn mặt trong tay thuộc hạ, xoa xoa mặt.
Yến Nguyên Tông nhìn thấy Bạch Quỹ thì bực tức đã vứt lên chín tầng mây, mỉm cười nói: "
Bạch đại tướng quân vì nước vất vả, Trẫm cảm kích còn không kịp, sao lại có thể trách tội."
Bạch Quỹ cười ha ha, bắt chuyện mời mọi người ngồi, hướng Yến Nguyên Tông nói: "
Bắc cương thời tiết lạnh khủng khiếp, nơi này không chu toàn như Tần đô, mong bệ hạ bao dung."
Yến Nguyên Tông liên tục gật đầu. Lý Vệ làm cho bưng rượu và thức ăn lên, quả nhiên đúng như lời Bạch Quỹ, thức ăn chỉ là vài món tầm thường, rượu cũng được làm từ cao lương.
Bạch Quỹ bưng bát rượu nói: "
Bệ hạ đích thân tới tiền tuyến, khích lệ sĩ khí chúng tướng, cổ vũ lòng tin toàn quân, quả thật là may mắn của Đại Tần, thàn xin mời bệ hạ một chén!"
Chúng tướng đồng thanh hưởng ứng, nhất tề bưng bát rượu lên.
Yến Nguyên Tông bưng bát rượu lên, uống một ngụm, rượu cay xè làm cho hắn ho sặc sụa, từ nhỏ hắn sống trong hoàng cung, đâu có uống qua thứ rượu thô như thế này bao giờ.
Bạch Quỹ mỉm cười đắc ý, hắn đưa tay nói: "
Bệ hạ mời dùng thức ăn."
Yến Nguyên Tông cầm lấy chiếc đũa, gắp một miếng thịt bò, nhai vài miếng, cố gắng mà nuốt.
Bạch Quỹ ánh mắt chuyển hướng sang ta nói: "
Bình Vương đã thích ứng với thời tiết ở Bắc cương chưa?"
Ta cười nói: "
Đa tạ Bạch đại tướng quân quan tâm, Dận Không coi đây như một lần khảo nghiệm."
Bạch Quỹ cười nói: "
Thanh niên hiện giờ giống như ngài không được nhiều lắm."
Lời thoại của hắn biến chuyển, trọng tâm câu chuyện được dời sang người Yến Lâm, nói: "
Cửu công chúa chết ở trên nghênh thân thuyền của người Cao Ly, Bình Vương đã điều tra được manh mối gì chưa?"
Ta thở dài nói: "
Việc này rắc rối phức tạp, đến bây giờ ta vẫn chưa hiểu được vì sao nữ y Cao Ly kia lại hạ thủ với công chúa."
Bạch Quỹ nói: "
Thái hậu vốn định muốn dùng lễ cưới này cùng Cao Ly đạt thành liên minh, để Cao Ly từ sau công kích Đông Hồ, không nghĩ tới lại như vậy, đúng là thiên ý trêu người."
Ta lén nhìn Yến Nguyên Tông, khi ta và Bạch Quỹ đàm luận chuyện Yến Lâm, hắn đang xoa xoa hai tay, dường như lời nói của chúng ta đối với hắn không hề có bất kỳ tác động nào.
Rất khó tưởng tượng đây là Yến Nguyên Tông, ngươi mê luyến Yến Lâm gần như điên cuồng, thế nhưng bây giờ hắn đang ngồi ở bên cạnh ta. Yến Nguyên Tông đối với Bạch Quỹ không có nhiều hứng thú, uống vài chén rượu, sau đó liền đứng dậy cáo từ. Bạch Quỹ cũng không giữ lại, đứng lên nói: "Sáng sớm ngày mai có cuộc thao luyện binh sĩ, bệ hạ nghĩ ngơi cho lại sức."
Đi ra ngoài trướng, đã thấy trên bầu trời tuyết lớn rơi lả tả, Yến Nguyên Tông được binh sĩ bảo vệ tới doanh trướng của mình. (Typer: ta mà cái thằng dịch chương này là ta đâm đầu vô cột điện chết cho khỏi nhục mặt rồi, gõ mà nhục cả mấy ngón tay …)
Ta đang muốn đến doanh trướng của mình thì nghe ở phía sau có người gọi ta: "
Bình Vương điện hạ!"
Xoay người nhìn lại, hoá ra là thiên tướng Lý Vệ.
Hắn đi tới trước mặt ta nói: "
Bạch tướng quân có lời mời điện hạ tới doanh trướng, người có chuyện muốn hỏi."
Ta gật đầu, hướng hắn hỏi rõ vị trí doanh trướng của Bạch Quỹ, sau đó về trướng của mình đem theo cái áo mà Tư Hầu nhờ.
Tuyết rơi rất lớn, trong nháy mắt đã che lấp mặt đất, gió bắc gào thét, khắp bầu trời toàn là hoa tuyết, trông như một màn múa trước mắt của ta.
Đi tới trướng của Bạch Quỹ, binh sĩ thủ vệ ở ngoài sau khi kiểm tra thân phận mới để cho ta đi vào.
Bạch Quỹ đã cởi áo giáp, ngồi ở trên thảm lông dê xem binh thư. Thấy ta đến, hắn buông binh thư, chỉ chỉ thảm nói: "Ngồi đi."
Đây là lần đầu tiên hắn đối với ta hoà ái như vậy, ta có chút thụ sủng nhược kinh, đi lên thảm ngồi xếp bằng. Sau đó ta đưa cái áo tới, nói: "
Trước kia Tư Hầu tiểu thư có nhờ ta mang tới cho ngài một cái áo."
Trong mắt hổ của Bạch Quỹ nhất thời toát ra vẻ hiền hoà, hắn tiếp nhận cái áo, nhẹ nhàng vuốt ve cảm thán nói: "
Hài tử này…"
Hắn bỗng nhiên chú ý tới cái áo ta đang mặc giống y hệt cái áo mà hắn đang cầm, ánh mắt hơi rùng mình, lấy trí thông minh của hắn, đương nhiên hiểu vấn đề.
Cũng may hắn không có hỏi tới, đem chiếc áo đặt ở đầu gối hỏi: "
Nghe nói trong hành trình ngài đưa công chúa tới Tùng Gianh thành, gặp phải nhiều lần phục kích, không biết là ai làm?"
Ta do dự một chút, rốt cục nói: "
Những người đó tất cả đều là quân phạm."
Bạch Quỹ nhăn mày lại: "
Quân Phạm?"
Ta gật đầu: "
Bọn họ biết đường đi của công chúa, hơn nữa còn cực kỳ tinh tường, hơn nữa ta hoài nghi …"
Bạch Quỹ hoàn tàon bị ta hấp dẫn.
"
Ta hoài nghi Yến Khải Nguyệt chính là nội gian thông báo tin tức."
"
Có chứng cứ gì?"
Ta thấp giọng nói: "
Dận Không cũng chỉ là suy đoán, từ sau khi rời Tần đô, Yến Khải Nguyệt vẫn cố gắng kéo dài hành trình, chuyện này phía sau nhất định có người sai sử."
Bạch Quỹ gật đầu nói: "
Ngài hoài nghi ai đứng sau những chuyện này?"
"
Trước khi có chứng cứ xác thực, Dận Không không dám nói lung tung."
Bạch Quỹ cười ha hả, lại nói: "
Ngài có từng hoài nghi ta sai sử những quân phạm này tập kích hay không?"
Ta lắc đầu nói: "
Dận Không không có hoài nghi Bạch tướng quân."
Bạch Quỹ hứng thú hỏi: "
Vì sao?"

Tam Cung Lục Viện Thất Thập Nhị Phi - Chương #55


Báo Lỗi Truyện
Chương 55/514