Chương 505 : Đăng cơ.


Ta phân tích:
"Phương bắc vừa mói được bình định, phía nam chiến sự lại nối lên, nếu như bây giờ khòi xướng chiến tranh vói Tân quốc, thì sợ rằng phần thắng của chúng ta không lỏn. Hon nừa nếu như chủng ta công kích Tần quốc, sẽ khiến cho nhừng nước khác cảnh giác, nói không chừng bọn họ sẽ lại liên minh chông ta."
Tiêu Tín nói:
"Đúng là có khả năng này, cho nên nắm chắc thòi cơ là một vân đề trọng yếu đôi vói chủng ta, đọi cho hai nước Tân Hàn chiến sự roi vào trong trạng thái giằng co, chúng ta dùng một thòi gian ngắn nhất đánh bại Tân quốc."
Dực Vương nói:
"Nếu mà như vậy, tại sao chủng ta không hạ thủ vói nước yếu hon, đó là nước Hán, nếu như chủng ta bây giờ tiến quân nước Hàn, nước này hai mặt thụ địch, chiếm được đất đai của họ cũng không khó."
Tiêu Tín lăc đau nói:
"Đánh nước Hàn, sẽ chi làm Tần quốc có thêm thòi gian chuẩn bị đầy đủ, cho dù chủng ta có được đất đai của nước Hàn, thì cũng chi đã hao tốn binh lực. Huống chi mục đích thực sự của chủng ta là thống nhất Trung Nguyên, muôn thống nhất nhanh nhất thì phải phá bỏ liên minh giừa 3 nước Hán, Tề, Tân, tiêu diệt Tân quốc là chủng ta đã phá được rào cản ờ phía nam. Đồng thòi cô lập nước Hán, dựa vào tinh thế của họ, có khi chủng ta không cần đánh họ cũng hàng."
Trần Tử Tổ mim cười nói:
"Hay cho một diệu kế nhất tiền hạ song điêu."
Tiêu Tín nói:
"Ta có thế nói một cách tự tin, đó là trong vòng 1 năm ta có thế đánh bại Tân quốc."
Ta gật đầu:
'Chuyện này ta giao cho ngươi đi làm."
Tiêu Tín lon tiếng nói:
"
Mạt tướng tuân mệnh! "
Hứa Vũ Thần nói:
"
Nhân sứ giả của các nước tói đây phúng viến, thái tử nên trân an tinh thần của hai nước Hán, Tề."
Trần Tử Tô nói:
"
Lực lợng của Hán quốc, Tề quốc không thế khinh thường, hiện giờ sự quật khởi của Đại Khang làm cho họ cảnh giác, trân an bọn họ đâu có dề như vậy."
Ta trầm tư trong chốc lát, mói nói:
"
Trần tiên sinh, tiên sinh thảo cho ta một bức chiếu thư, khi hạ táng phụ hoàng xong, ta sẽ công bô' nó cho thiên hạ."
Trần Tử Tổ gật đầu, ta lại hướng Hứa Vũ Thần nói:
"
Các chuyện cụ thế thì do Hứa tướng quốc lo liệu."
Hứa Vũ Thần cung kính nói:
"
Vũ Thần cấn tuân thánh dụ!" sắc mặt của mọi người đã có sự biến hóa, từ giò' khắc này. Ta đã quyết định trờ thành đế vương chân chính của Đại Khang.
Trung Sơn quốc quân Trương Trí Thành sẽ tói Khang đô vào sáng ngày mai, sau khi bái tế Hâm Đức hoàng đế, ta tiếp đãi hắn ở Cảnh Dương cung.
Trương Trí Thành tinh thần tiều tụy hon so vói sự tường tượng rất nhiều, hắn tuy rằng chưa tói 60 tuốỉ, nhưng mà tóc bạc đầy đầu, vóc người thon gây, hai má hắn hõm sâu, xương gò nhô lên, chng có chút khí thế nào của vương giả.
Hành động của Trương Trí Thành luôn thế hiện sự kính nế vói ta, từ khi ta không chế được quân sự của Tần quôc, thì Trung Sơn quôc đã bị uy hiếp, tiền đồ, số phận của hắn hoàn toàn thuộc về ta.
Đầu tiên là ta tỏ ra cảm ơn hắn:
"Trung Sơn vương không ngại cực khổ, đường xa mà đến, Dận Không thật sự là cảm động đến roi nước mắt."
Trương Trí Thành khiêm cung nói:
"
Tiêu Vương vói Hâm Đức hoàng đế ngày xưa có chút giao hảo, nhưng do quôc sự... bề bộn, rất ít có cơ hội gặp nhau, lần gặp đầu tiên đã cách đây 15 năm trước rồi..."
Trương Trí Thành tỏ ra thâm tình, nước mắt roi lã chã, nói: "
Giọng nói và nụ cười của Hâm Đức hoàng đế vẫn như in sâu vào trong lòng của tiếu vương, không ngờ lần gặp mặt này cũng là lúc vinh biệt..."
Ta thờ dài một hoi nói:
"
Sinh lão bệnh tử chính là số mệnh mà con người không thế chạy trôn được, ta tin rằng vong linh của phụ hoàng sẽ sớm được về miền cực lạc"
Trương Trí Thành cuông quít phụ họa nói:
"
Nhất định như vậy, nhất định như vậy!"
Ta chậm rãi đặt chén trà xuống, đồng thòi nháy mắt cho Đa Long, Đa Long hiếu ý, đi tói trước mặt của ta, nói:
"
Chủ tử, ngọc tỷ đã cất xong, người có muôn kiêm tra một chút không?"
Ta lăc đau nói:
"
Ta đang cùng Trung Sơn vương nói chuyện, có chuyện gì đọi lát nừa hãy nói."
Đa Long lui sang một bên.
Trương Trí Thành cấn thận từng li từng tí hỏi:
"
Thái tử điện hạ khi nào đăng cơ?"
"
Nước không thế một ngày không có vua, sau khi phụ hoàng hạ táng, ta sẽ lập tức đăng cơ! "
Trương Trí Thành thấp giọng nói:
"
Thái tử trờ thành quốc quân Khang quốc là một chuyện chung của các nước, Tiêu Vương lần này sẽ ở lại đây mấy ngày, tham gia đăng cơ đại điến của người rồi mói tnvor về! "
Ta cười nói:
"
Như vậy liền đa tạ Trung Sơn vương."
Trương Trí Thành dường như đã quyết định, thấp giọng nói: "
Tiêu Vương lần này đến đây còn muôn tăng cường quan hệ bang giao của hai nước."
Ta mim cười nói:
"
Trung Sơn vương có dự tính như thế nào?"
Trương Trí Thành thấp giọng nói:
'Tiếu vương đã chuẩn bị chu đáo, mòi thái tử điện hạ xem qua."

Hắn dùng hai tay đưa hiệp nghị tói trước mắt của ta.
Ta mờ ra, đọc kỹ một lần, nhừng đề nghị của Trương Trí Thành không làm cho ta hứng thủ chút nào, chi đon giản là hai nước tăng cường quan hệ, đồng thòi cũng tính con số mà mồi năm nước hắn tiến công Đại Khang.
Ta cười nhạt một tiếng, đặt hiệp nghị lên trên bàn.
Trương Trí Thành thấy hành động của ta, trong ánh mắt của hắn hiện lên sự bất an, thấp giọng nói: "Thái từ điện hạ..."
Ta cam chén trà, chậm rãi uống một mói nói:
"Trung Sơn vương hình như vẫn coi ta là người ngoài thì phải.""
Trương Trí Thành cuông quít nói:
"
ơ trong lòng Tiếu Vương đã coi Đại Khang là huynh đệ, sao có thế coi là người ngoài?"
Ta mim cười nói:
'Khang - Tần đã đạt thành liên minh từ lâu rồi, bước tiếp theo bây giờ ta sẽ hủy bỏ biên giói Khang - Tần, thống nhất buôn bán của hai nước, không biết Trung son vương có hứng thủ không?"

Sắc mặt của Trương Trí Thành trở nên có chút cứng ngắc:
'Tiếu Vương không rõ ý của thái tử điện hạ..."
Ta phá lên cười:
"
Ngày xưa khi Tần quốc cùng Trung Sơn kết minh, Trung Sơn đã hủy bỏ toàn bộ nhừng trạm kiếm soát của minh, buôn bán của Trung Sơn mấy năm nay phát triển khiến cho thiên hạ ai cũng đế mắt tói."
Trương Trí Thành chậm rãi gật đầu nói:
' Tiêu Vương hiểu.
Ta mim cười cam lấy bản hiệp nghị kia, đưa cho Trương Trí Thành nói:
"
Nếu như đã là huynh đệ, thì sau này không cần phải nhắc tói tiến công nừa, Trung son vương cũng không cần giừ lại quân đội làm gì, quân lính có sẵn có thế an bài trong quân đội của Khang - Tần, có như vậy chủng ta mói cùng tiến cùng lùi. Nếu như Trung Sơn quốc có bất cứ chuyện gì, thì liên quân sẽ ứng phó, đôi vói Trung Sơn quốc mà nói, đây là một chuyện tốt vô cùng?"
Ta đã biếu lộ cho Trương Trí Thành biết, hắn phải giải tán quân đội.
Ta mim cười cam lấy bản hiệp nghị kia, đưa cho Trương Trí Thành nói:
"
Nếu như đã là huynh đệ, thì sau này không cần phải nhắc tói tiến công nừa, Trung son vương cũng không cần giừ lại quân đội làm gì, quân lính có sẵn có thế an bài trong quân đội của Khang - Tần, có như vậy chủng ta mói cùng tiến cùng lùi. Nếu như Trung Sơn quốc có bất cứ chuyện gì, thì liên quân sẽ ứng phó, đôi vói Trung Sơn quốc mà nói, đây là một chuyện tốt vô cùng?"
Ta đã biếu lộ cho Trương Trí Thành biết, hắn phải giải tán quân đội.
Trương Trí Thành gật đầu nói:
'Thái tử yên tâm. Tiếu Vương sẽ làm lại bản hiệp nghị này..."
Ta cười nói:
"
Không cần phiền toái như vậy, ta đã bảo Hứa tướng quôc làm xong rồi."
Ta chuyến hướng nhìn Đa Long nói:
"Đa Long, đưa hiệp nghị của Hứa tướng quôc cho Trung son vương xem."
Đa Long mặt mày rạng rờ đưa bản hiệp nghị đã chuẩn bị từ lâu ra.Trương Trí Thành kiên nhẫn xem bản hiệp nghị, hai hàng lông mày của hắn nhíu chặt, ta bảo Hứa Vũ Thần viết hiệp nghị cũng không hà khắc như hắn tường tượng, ngoài việc giải tán quân đội, thì nhừng điều khác là vô cùng họp lý.
Căn cứ theo bản hiệp nghị, ta vẫn đế Trương Trí Thành làm Trung Sơn vương, đôi vói chính trị và pháp luật của Trung Sơn quôc ta không can thiệp. Thục ra đây chi là kế tạm thòi trân an hắn, việc hắn giải tán quân đội cũng đã khiến cho cánh của vào Trung Sơn quôc mở rộng, Trương Trí Thành đã không còn lực hoàn thủ nừa rồi.
"Trung Sơn vương cho rằng bản hiệp nghị này có họp lý không?" Ta thâm ý hỏi.
Trương Trí Thành gật đầu, trên mặt nò' một nụ cười miền cường, hắn chi còn cách đáp ứng mà không còn sự lựa chọn nào khác.
Ta mim cười cam lấy bàn tay của hắn nói:
"Kế từ hôm nay, Trung Sơn và Đại Khang chính là huynh đệ, chuyện của Trung Sơn quôc là chuyện của Đại Khang, trong thiên hạ có ai dám có chủ ý vói Trung Sơn quôc, thì cũng chính là có chủ ý vói Đại Khang!"
Lấy Đại địa vị của Đại Khang bây giờ, làm gì có ai dám gây khó dề cho chủng ta, cho dù liên minh củớc là Hán, Tề, Hàn, cũng phải phái người tói phúng viếng.
Cô mẫu Trường Thi đã xa nước nhiều năm, bây giò' được trò' lại quên cũ, tói đây phúng viếng vong huynh, Đại hán tam hoàng tử Hạng Đạt Sinh cũng đi cùng mẫu thân tói đây.
Nghe nói tin cô mẫu Trường Thi tói đây, ta bảo Sò' nhi và Lục Châu đi đón.
Cô mẫu Trường Thi tuy rằng có nhiều điều không hài lòng vói Hâm Đức hoàng đế khi còn sông, thế nhưng hôm nay huynh trường đã chết, chuyện ngày xưa đã không còn trọng yếu nừa rồi, dù sao hai người cũng là máu mủ tinh thân, cho nên người khóc ở trước linh vị của Hâm Đức hoàng đế tói mức bất tinh.
Ta đôi vói cô mẫu Trường Thi đúng là có chút cảm tình, khi còn ờ Đại Hán, nếu như không có người bảo vệ, sợ rằng ta không thế nào thuận lọi ròi khỏi Hán đô được.
Hạng Đạt Sinh là người thiện lương, nhớ tói nhừng chuyện ta đã làm vói hắn khiến ta có chút áy náy, lần này đôi đãi vói hai mẹ con họ hết sức nhiệt tình, đế cho bọn họ cảm nhận được sự ấm áp của nhà mẹ đẻ.
Cô mẫu Trường Thi kiên trì túc trực ờ bên cạnh linh cừu, Hạng Đạt Sinh cũng ờ bên cạnh mẫu thân.
Sau đêm hôm đó, cô mẫu Trường Thi gọi ta sang một bên, trải qua một ngày một đêm, người đã tiều tụy và gầy gò hon trước rất nhiều.
Ta cung kính đờ người ngồi xuống ghế, nhẹ giọng nói:
"Cô mẫu nếu như đã mệt mỏi, vậy thì hãy đi nghi ngoi, ngàn vạn lần đừng làm ảnh hường tói sức khỏe."
Cô mẫu Trường Thi buồn bã thở dài một hoi nói:
"Ta không có chuyện gì, chi là trong lòng có chút chuyện muôn nói vói ngươi."
Ta cung kính nói:
"Dận Không lắng nghe cô mẫu giáo huân."
Cô mẫu Trường Thi cười nhạt nói:
"Ngươi bây giờ đã là vua một nước, là vương giả có quyền lực nhất thiên hạ, ta có thế giáo huân ngươi cái gì, chi có một chuyện muôn thương lượng vói ngươi mà thôi."
Ta kéo một cái ghế, ngồi xuống bên cạnh bàn.
Cô mẫu Trường Thi cam ta tay nói:
"Dận Không, trong số huynh đệ các ngươi, thì ngươi thông minh nhất, cũng là người có bản lình nhất, khi ngươi tói Hán đô, ta đã nhận ra điếm này."
Ta khiêm tốn cười.
Cô mẫu Trường Thi nói:
"Phàm là một người làm vua, không ai không ôm mộng nhất thống giang son, bề nghề thiên hạ, duy ngã độc tôn, phụ hoàng ngươi cũng như vậy,..."
Cô mẫu dừng lại một chút, nhìn chằm chằm vào ta, nói:
"Ngươi cũng sẽ không ngoại lệ."
Ta không nói gì, ờ trong mắt cô mẫu Trường Thi ta là một người cam chịu.
Cô mẫu Trường Thi nói:
"Ta chi là một nừ tử, nhưng sông trong gia đình quan lại, gả nhập hoàng gia, ân oán thế nào ta cũng đã trải qua nhiều rồi. Trước kia vì đế cho ngươTan toàn ròi khỏi Hán đô, dượng ngươi đã hôi hận tói cực điếm, thậm chí hắn còn giận chó đánh mèo, nói là ta thả cho ngươi đi."Cô mẫu Trường Thi cười lạnh nói:
"Ta gả cho hắn nhiều năm như vậy rồi, nhưng hắn chưa từng coi ta là người trong nhà, đồng thòi ta cũng không cách nào coi Đại Hán là quồc gia của minh được."
Mi mắt của người đỏ lên, nói:
"Sức khỏe của ta càng lúc càng yếu, thòi gian trên dương thế đã không còn nhiều, trong lòng ta không yên lòng một chuyện, đó là biếu huynh và hai biếu muội của ngươi. Như Nhân vốn đã gả cho Tần vương Yến Nguyên Tông, thế nhưng số phận không tốt, vừa đính hôn, Yến Nguyên Tông lại đột nhiên bệnh chết. Như Diệp gả cho Đại Đô Đốc Lý Mộ Vũ, thế nhưng từ khi nó lập gia đình, ta chưa thấy nó cười bao giờ, đương nhiên ta cũng biết, nó và Lý Mộ Vũ không hạnh phúc..."
Cô mẫu Trường Thi nói đến đây, nhịn không được nừa, thấp giọng khóc nức nò' lên.
Ta lấy khăn cấm đưa cho cô mẫu của minh.
Cô mẫu Trường Thi lau nước mắt nói:
"Đạt Sinh tuy rằng tâm địa thiện lương, đôi vói chính quyền không hề có dã tâm, cho nên không được cha nó yêu thích. Đại huynh của hắn là người lòng dạ hẹp hòi, vẫn có thành kiến vói mẹ con ta, nếu như có một ngày hắn leo lên đế vị, thì sẽ làm điều bất lợi vói Đại Sinh, ... nghi tói chuyện này, trong lòng ta vô cùng thấp thỏm bất an."
Ta an ủi nàng nói:
"Cô mẫu cứ thả lòng tinh thần, chi cần biếu huynh không có lòng tranh đoạt vương vị, các vị huynh đệ sẽ không ai tính toán vói huynh ấy đâu."
Cô mẫu Trường Thi lắc đầu nói:
"Ta sao có thế yêm tâm được cơ chứ!"
Nàng nắm chặt ta tay nói:
"Dận Không, ta biết sớm muộn gì Khang - Hán cũng có một trận chiến, tói lúc đó, ta có thế đã không còn tại thê' biếu huynh, biếu muội của ngươi, bọn chủng nên làm thế nào đây?"
Ta thấp giọng nói:
"Cô mẫu muôn ta thế nào làm?"
Cô mẫu Trường Thi nói:
"Ta muôn ngươi chiếu cô' tốt cho 3 người bọn họ."
Ta nặng nề gật đầu nói:
"Cô mẫu yên tâm, Dận Không chi cần còn sông ở trên đòi này một ngày, thì sẽ không đế cho bọn họ phải chịu bất cứ ủy khuất gì."
Cô mẫu Trường Thi rưng rưng gật đầu nói:
"Có nhừng lòi này của ngươi, ta yên tâm rồi."
Nàng nhẹ giọng nói:
"Dận Không, ngươi là kiêu ngạo của dòng họ Long thị chủng ta, mong rằng ngươi có thế sớm nhất thống thiên hạ!"
Trở lại linh đường, tâm tình của ta không thế bình tình lại được vì nhừng câu nói của cô mẫu Trường Thi, cô mẫu Trường Thi từ lâu đã nhận ra hùng tâm xưng bá thiên hạ của ta.
Đồng thời, người cũng nhận thức được, không một ai có thế cản bước tiến của ta. Đôi vói người mà nói, quan trọng nhất trong cuộc đòi người chính là 3 đứa con, người không muôn họ bị chiến tranh ảnh hường, ta sẽ cô' gắng hết sức thỏa mãn tâm nguyện của người.
Trở lại linh đường, tâm tình của ta không thế bình tình lại được vì nhừng câu nói của cô mẫu Trường Thi, cô mẫu Trường Thi từ lâu đã nhận ra hùng tâm xưng bá thiên hạ của ta.
Đồng thời, người cũng nhận thức được, không một ai có thế cản bước tiến của ta. Đôi vói người mà nói, quan trọng nhất trong cuộc đòi người chính là 3 đứa con, người không muôn họ bị chiến tranh ảnh hường, ta sẽ cô' gắng hết sức thỏa mãn tâm nguyện của người.
Ngày hạ táng Hâm Đức hoàng đế, toàn bộ Khang Đô đều vang lên tiếng khóc, tròi đất tôi sầm.
Ta an bài đại táng cho Hâm Đức hoàng đế, coi như đó là sự an ủi nho nhỏ vói hắn.
Do tang lề quá quy mô đã làm cho nhừng người tham gia tinh thần có chút uế oải, do mấy ngày liên tiếp ta phải túc trực bên linh cừu, lại phải chạy bôn ba tiếp Sử Tiết các ngươi, cho nên mệt nhọc vô cùngs.
Sau khi lề tang chấm dứt, ta tranh thủ tắm nước nóng, thay quần áo sạch, sự mệt mỏi dần biến mất, giông như là đã được thoát thai hoán cốt.Đi tói Cần Chính Điện, ta gặp Tiêu Tín tói đây từ biệt, từ khi Tần quốc tân công nước Hàn, tinh hình thế cục luôn luôn biến đối, quân đội của Tân quốc thế như chẻ tre, chi trong một thòi gian ngắn đã có thế tân công vào sâu trong nước Hàn, đây cũng là điều mà chúng ta không ngờ tói.
Đột nhiên thế cục thay đốỉ, làm cho Tiêu Tín không còn cách nào lưu lại tham gia đại điến của ta, hắn phải cấp tốc tói phía nam biên cảnh nước Yên.
Ta thấp giọng nói:
"Không nghi tói Tân quân lại mạnh như thê?'
Tiêu Tín nói:
"
Không phải Tần quân mạnh, mà là quân Hàn không chịu nối một kích."
Ta nhíu mày nói:
"
Dùng số quân đội của ngươi, đánh Tần quốc thì sợ rằng không đủ."
Tiêu Tín cười nói:
"
Vừa rồi thuộc hạ và Hoàn Nhan vương phi đã thương lượng, người sẽ phái quân đội đồn trú ờ phía nam của Tần quốc tói tương trợ. Hon nừa, mục tiêu đầu tiên của thuộc hạ là vượt Tam Giang KHấu, đánh các tòa trọng trân ven sông của Tần quôc."
Ta gật đầu nói:
"
Chuyện cụ thế thế nào, ngươi tự minh lo lắng đi, công thành chiếm đất thì ta không bằng ngươi."
Tiêu Tín nói:
'Thái tử điện hạ ngàn vạn lần không nên nói như vậy, Tiêu Tín có thế có ngày hôm nay toàn dựa vào thái tử điện hạ bồi dường, hôm nay có cơ hội báo đáp, Tiêu Tín cúc cung tận tụy, tói chết mói thôi."
Ta cười nói:
"
Sao đang yên lành lại nói tói chừ chết, chò' ngươi đánh hạ Tân quốc, ta sẽ tự minh tói Tân đô mừng công ngươi!"
Tiêu Tín quỳ rạp xuống đất, lớn tiếng nói:
"Mạt tướng tất không phụ sự mong đợi của thái tử!"
Ba ngày sau, ta chính thức tuyên bô' đăng cơ. Bòi vì Hâm Đức hoàng đế mói mất, cho nên đại điến cũng không hoành tráng cho lắm. ngoại trừ số Sử Tiết của các quốc gia, thì nhân số quan lại tham gia đại điến rất hạn chê' ta cố gắng đon giản hết mức có thế.
Hứa Vũ Thần cao giọng nói:
"... Thiên hạ là phụ mẫu, đã đặt ra tên Khang, thay đốỉ niên hiệu thành Uy Đức, phong thê tử Sở nhi của Lâm thị làm hoàng hậu..."
Ta bình tình đứng ở trên đài cao, im lặng tiếp nhận sự quỳ lạy của nhiều người, cảnh tượng này không làm cho ta cảm thấy kích động gì cả, điều này cũng nằm ngoài dự kiến của ta, ta thấy nó chng khác xưa là bao nhiêu.
Sò' nhi kéo kéo cánh tay của ta, nàng đột nhiên nhẹ giọng nói: "Hình như huynh không được vui cho lầm."
Ta mim cười khó hiếu, lấy quyền thế địa vị của ta, đương nhiên ta cũng phải đánh đốỉ nhiều thứ của bản thân.
"Các khanh bình thân!"
Quần thần trước điện lập tức hô tô:
"Tạ ơn hoàng thượng, vạn tuế, vạn tuế, vạn vạn tuế!"
Còi mũ mão, bỏ long bào, ta trờ lại hậu cung, nhìn các vị ái thê yêu kiều đi xung quanh, trong lòng ta cảm thấy ấm áp vô cùng.
Vân Na dần các vị kiều thê tói trước mặt ta, mim cười nói: 'Thần thiếp tham kiến vạn tuêl"
Ta ha hả cười nói:
"
Ta đã sớm nói rồi, các nàng đừng có rườm ra cấp bậc lề nghía, nếu không ta đầy tất cả các nàng vào trong lãnh cung đó."
Vân Na thản nhiên cười, Yến Lâm phía sau nói:
"
Vì sao các nàng đều có danh phận, chi có muội là Lệ Cơ không có?"
Lệ Cơ cười nói:
"
Yến Lâm, chủng ta đã chết từ lâu rồi, chi cần ở bên cạnh bệ hạ là đã thỏa mãn rồi, cần danh phận làm cái gì."
Yến Lâm nói:
"
Muội tuy rằng không ngại, thế nhưng Minh Nhi của muội chăng nhè lại phải giông như muội sao? Sau này có làm gì có mặt mũi nói chuyện vói các huynh đệ khác?"
Ta cười to nói:
"
Chuyện này đúng là ta chưa hề nghi tói."Thanh âm ôn nhu của Sỡ nhi từ bên ngoài vang lên:
"
Lâm tỷ tỷ, Dận Không đã an bài xong rồi, hai ngày nừa sẽ phong hiệu cho các người."
Sở nhi chậm rãi đi tói bên người ta, cười nói:
'Muội lúc nãy đã nói chuyện vói cha."

Yến Lâm ngạc nhiên nói:
"Nói chuyện gì?"
Sò' nhi cười nói:
"Tìm cho tỷ và Lệ Cơ một gia đình, lúc đó các tỷ sẽ có thân phận."
Yến Lâm lúc này mói hiếu được, có chút ngại ngủng nói:
"Ta không phải muôn danh phận gì cả, chi là..."
Ta cười nói:
"
Chuyện này mấy tỷ muội các nàng tự thương lượng đi!"
Ta bồng nhiên lưu ý đến Khinh Nhan và Tuệ Kiều không ờ đây, có chút kỳ quái nói:
"Khinh Nhan và Tuệ Kiều đâu?"
Tư Hầu nói:
"Khinh Nhan từ lúc có mang, sức khỏe không được tốt lắm, Tuệ Kiều phải chiếu cố nàng ấy."
Ta gật đầu nói:
"
Lát nừa ta tói thăm nàng."Thác Bạt Lục Châu và Vân Na đồng thòi đứng lên nói:
"Chúng ta cùng đi vói huynh."
Ta cam cánh tay hai người, hướng Sò' nhi nói:
"Sở nhi, muội mau chóng làm xong chuyện của Lệ Cơ và Yến Lâm, ta đi thăm Khinh Nhan một chút."
Sò' nhi mim cười nói:
"Huynh đi đi, chuyện nhỏ như thế này không làm phiền tói huynh."
Ta cùng Vân Na và Lục Châu đi tói Phúc Hi cung, Lục Châu nhỏ giọng nói:
'Khinh Nhan lần này phản ứng còn mạnh hon người khác, trong khTa Y Cố Lệ không như vậy."
Trong lòng ta vui vẻ, chuyến hướng nhìn Lục Châu nói:
"
A Y Cố Lệ cũng có rồi sao?"
Lục Châu cười khanh khách gật đầu nói:
"
Mấy hôm trước mói biết... nhưng do huynh bận quốc sự, nên không nói cho huynh biết dược.'' Ta cười nói:
"Xem ra lại có thêm mấy người con gái rồi."
Vân Na trêu ghẹo nói:
"Lục Châu, khi nào tói phiên muội đây?"
Lục Châu mặt cười lập tức đỏ lên, nhỏ giọng nói: "Vậy phải xem... ý của huynh ấy..."Ta cười nói:
"Xem ra lại có thêm mấy người con gái rồi."
Vân Na trêu ghẹo nói:
"Lục Châu, khi nào tói phiên muội đây?"
Lục Châu mặt cười lập tức đỏ lên, nhỏ giọng nói: "Vậy phải xem... ý của huynh ấy..."
Ta cười nói:
"
Lúc nào nàng muôn, ta cũng sẵn sàng đáp ứng."Câu nói này làm cho Vân Na và Lục Châu đỏ mặt, Vân Na nhịn không được sẵng giọng:
"Đã làm Vua của một nước rồi mà vẫn còn ăn nói lung tung."
Ta ha hả cười to, trước mặt đã là Phúc Hi cung.
Ta mói bước vào, đã nghe tiếng nôn mửa của Khinh Nhan.
Ta bước nhanh hon, tiến tói bên cnh giường, Khinh Nhan thò' phào nhẹ nhõm, muôn đứng dậy hành lề, bị ta đờ lấy vai, nói: "Chăng phải ta đã nói, đừng có làm nhừng chuyện này vói ta hay sao."
Khinh Nhan nhăn mày nói:
"Muội chưa bao giò' nghi tói chuyện hoài thai lại khố cực tói như vậy."
Vân Na nói:
"Có lẽ là do sức khỏe của muội yếu, hai tháng sau thì đờ hon."
Lục Châu lấy khăn ướt, lau mồ hôi trên trán của Khinh Nhan.
Lúc này Tuệ Kiều đã bưng thuốc tói, ta tiếp nhận chén thuốc trong tay của nàng, đút cho Khinh Nhan uống từng thìa một.
Tuệ Kiều nói:
"Thể chất của Khinh Nhan khác hán vói nhừng người khác, khi muội bắt bạch của nàng ấy, thì không giông như sức khỏe yếu, mà còn mạnh hon người bình thường nhiều. Muội đã tra tim sách vỡ, nhưng không tim ra được tại sao phản ứng của nàng ấy lại nghiêm trọng tói như vậy."
Trong lòng ta đã hiếu rõ, thế chất của Khinh Nhan và Thải Tuyết giông nhau, nàng vốn không thuộc về thế giói này, ta lúc này đầy tâm sự, không muôn vì có thai mà Khinh Nhan có chuyện gì ngoài ý muôn.
Ta ờ trong Phúc Hi cung thật lâu, sau đó mói ròi đi, đi được một lúc ta gặp Đa Long. Hắn dường như quá vội vàng, suýt nừa thì va cả vào ta, thấy hắn cuông quít quỳ rạp xuống đất:
"Lão nô tham kiến bệ hạ! Xin bệ hạ thứ tội."
Ta khoát tay áo nói:
'Đứng lên đi, ngươi vội vàng như vậy là vì sao vậy?"
Đa Long nhìn chung quanh, ta hiếu ý của hắn nên đi tói lương đình trong hoa viên, lạnh lùng nói: "
Có chuyện gì thì nói đi."
Đa Long nhỏ giọng nói:
"
Bệ hạ đã lâu rồi chưa tói Cừu Đinh sơn."
Có hắn nhắc nhò' ta mói nhớ tói, đã lâu rồi ta không tói Mộc Ân Am gặp Trân Phi, ta gật đầu, thấp giọng nói:
"
Nàng có khỏe không?"
Đa Long ho khan một tiếng, tói gần bên tai của ta nói:
"
Người... đã mang thai 7 tháng...."
Ta rủng minh, đây là một chuyện vô cùng vui vẻ, vậy mà ta lại bỏ quên chuyện này, không nghi tói Trân phi lại mang cô't nhục của ta, trong lòng ta vừa mừng vừa lo, thấp giọng hướng Đa Long nói:
"
Vì sao không nói cho ta biết sớm?"
Đa Long hoi có vẻ bôi rối nói:
"
Nô tài không có cơ hội."
Ta hừ lạnh một tiếng, bước đi bước lại, mói nói:
"
Ngươi đi sắp xếp, tôi nay ta tói Mộc An Am thăm nàng."
Đa Long liên tục gật đầu.
Ta lại nói:
"
Việc này có người khác biết hay không?"
Đa Long nói:
"
Chi có duy nhất một người là Ngọc Tỏa."
Ta yên tâm, hạ giọng nói:
"
Việc này quyết không thế cho người khác biết nừa!"
Đa Long cuông quít gật đầu.
Đêm đó ta tói Mộc Ân Am, Trân Phi không ngờ ta sê đến, cuông quít quỳ gôi trong viện nói:
"
Bần ni không biết bệ hạ giá lâm, không tiếp đón từ xa, xin bệ hạ thứ tội."
Ta nhìn cái bụng của Trân phi hoi nhô ra trong bộ tăng bào màu trắng, trong lòng có một cảm xúc không nói lên lòi.
Đa Long thức thòi lui ra ngoài, sau đó đóng cừa lại.
Ngọc Tỏa mặc trang phục ni cô, đi tói đóng chặt then cửa lại, sau đó lui ra ngoài.
Trong phòng chi còn lại có ta và Trân phi, ta nắm lấy bàn tay của nàng, nhẹ nhàng kéo nàng lên, nói: "
Ngọc Oánh, đôi vói ta không cần hành đại lề như vậy, hon nừa thân thế nàng cũng không tiện."
Trân Phi khuôn mặt ừng hồng, cam bàn tay của ta kéo vào trong tình thất, sau khi đóng cừa phòng, do bên trong không thắp đèn nên rất tối.
Trân Phi xoay người lại, nhào vào trong lòng ta, ôm lấy cổ ta, điên cuồng hôn lên mặt ta. Nàng dùng cái lười thơm do, hôn dọc theo gò má, hai bàn tay nàng run rẩy còi áo của ta.
Ta còi y phục của nàng, mất đi sự che giấu của tăng bào, cái bụng to của Trân phi hiện lên trước mặt ta.
Ta đưa tay muôn xoa, nhưng lại bị Trân Phi cười duyên đấy ra, nàng không cho ta xoa tiếu phúc nàng. Nàng muôn còi đôi tất của minh, nhưng do không tiện lên không được, ta chạy tói giúp nàng, Trân Phi cười nói:
"Đế ông vua một nước còi tất cho minh, thiếp thực không dám nhận."
Ta đắp chăn gấm cho nàng, sau đó chui vào bên trong nằm bên cạnh nàng, một tay của ta kéo nàng vào trong lòng, hôn lên đôi môTanh đào của nàng. Trân phi nhắm hai mắt lại, ngẩng mặt đón nụ hôn của ta.
"
Cẩn thận đừng động tói con của chủng ta..."
Thanh âm của Trân phi run rẩy, sự kiều diềm lan tỏa trong không khí.
Ta và Trân Phi nằm sát vào nhau, mái tóc đen mềm mại của nàng chọc vào tai của ta, làm cho ta nhịn không được nò' nụ cười.
Trân Phi ôn nhu nói:
"
Thiếp luôn nhớ chàng."
Ta thấp giọng nói:
'Mấy ngày trước do bận tang lề của phụ hoàng, sau đó là việc đăng cơ, nên không có thòi gian tói noi này.
Trân Phi ôm chặt ta, đứa con trong bụng hình như biết ta gây áp lực vói nó, nên nó lại dùng chân đạp đạp. Chủng ta cùng nờ nụ cười, xích thân hình ra ngoài một chút.
Trân Phi nhẹ giọng nói:
"
Thiếp muôn có đứa con này."
Trong bóng tối, nụ cười của ta co quắp lại.
Trân Phi cảm thấy được biến hóa, lập tức bỏ thân hình của ta ra, im lặng ròi sang một bên, thấp giọng nói:
"
Thiếp có thế ròi khỏi hoàng cung."
Ta cam lấy bàn tay mềm mại của nàng, thấp giọng nói:
"
Lê nào nàng không muôn tiếp tục cùng ta hay sao?"Trân Phi u oán thở dài một hoi nói:
"
Khi thiếp phát hiện thân hình minh có điều không đúng, đã muôn bỏ đứa nhỏ này, thế nhưng tói lúc cư ôi cùng, thiếp lại không làm được. Hiện giò' ứìiếp phát hiện, đứa nhỏ này đã trò' thành một phần tính mạng của thiếp, nó trọng yếu giông như chàng, bảo ứìiếp buông bỏ nó, thực sự là không thế..."
Ta yên lặng không nói gì. Bạn đang đọc truyện tại TruyệnYY - www.truyenyy.com
Trân Phi nói:
"
Thiếp biết, đế nó lại sẽ mang lại cho chàng rất nhiều phiền phức, nhưng thiếp cũng đã suy nghi rồi, chi có ròi xa hoàng cung này, thiếp mói có thế bảo toàn danh dự cho chàng."
Trong lòng ta nhất thòi nối lên trăm môi cảm xúc ngôn ngang, đột nhiên ôm chặt thân thế mềm mại của Trân Phi, động tinh nói:
"
Ta không cho phép nàng ròi đi, ngày mai ta sẽ hạ chiếu lập nàng làm phi, đế ý gì tói cái danh dự thối tha, để ý gì tói thiên hạ nghi gì!"
Trân Phi tràn ngập yêu thương vuốt ve khuôn mặt ta, nói:
"
Chàng đã là vua của một nước, sao còn trẻ con như vậy, miệng người đáng sợ, cưới mẫu phi làm vợ, sẽ khiến cho chàng không ngẩng đầu lên được."
Ta cười lạnh nói:
"
Ai dám nói ta, ta sẽ giết người đó!"
Trân Phi nhẹ giọng nói:
"
Bách tính có thế giết, đại thần có thế giết, thế nhưng thê tử, nừ nhân cưa huynh có thế giết không?"
Trân Phi nhẹ giọng nói:
"
Bách tính có thế giết, đại thần có thế giết, thế nhưng thê tử, nữ nhân của huynh có thế giết không?" Trong lúc nhất thời, ta không biết nên nói gì cả.
Trân Phi nói:
"
Cho dù không có người nào dám nói, thế nhưng sách sử nhất định sẽ lưu lại, uy tín mà huynh tích lùy nhiều năm như vậy trong lòng bách tính, sẽ bị hủy hoại trong chốc lát. Dận Không, huynh có thế nói như vậy, muội đã thỏa mãn rồi."

Tam Cung Lục Viện Thất Thập Nhị Phi - Chương #505


Báo Lỗi Truyện
Chương 505/514