Chương 500 : Thoát khốn.


Phía sau vang lên mấy tiếng kêu thế thảm. Trong số bôn tên cao thủ thuộc hạ của Lý Mộ Vũ, dưới dự giáp công của tám tên võ sĩ hộ vệ của Kỳ Phong đã có hai người chết, tinh thế đôi vói chủng ta càng trờ nên bất lọi.
Kỳ Phong nối giận gầm lên một tiếng, dùng tay không chộp lấy trường đao của ta. Trường đao dưói lực lượng của hai chúng ta bị bẻ cong như cây cung. Lúc này một quyền nặng ngàn cân của Lý Mộ Vũ lại nện vào sau lưng Kỳ Phong khiến thân thế Kỳ Phong lắc lư một chút.
Trươngg đao cuối cùng cũng không thế thừa nhận lực lượng của chủng ta, gãy làm hai đoạn. Ta dùng nửa đoạn đao gãy hung hăng đâm về phía mắt trái Kỳ Phong. Kỳ Phong kịp thòi nhắm mắt lại, lười đao gãy tựa như đâm trúng một khúc gồ, vang lên một tiếng khô khốc.
Kỳ Phong cam nửa đoạn đao gãy còn lại, trở tay đâm về phía Lý Mộ Vũ. Lý Mộ Vũ hoi dao động, nếu như hắn lui về phía sau chắc chắn sẽ bỏ lờ cơ hội tiếp tục tân công Kỳ Phong.
Hắn cắn môi dưới, lại hung hăng đánh một quyền vào sau lưng Kỳ Phong. Nửa đoạn đao gãy cắm vào sườn phải Lý Mộ vù, mà ba quyền nặng nề của Lý Mộ Vũ rốt cuộc cũng đánh cho chân khí trong cơ thế Kỳ Phong tán loạn.
Lười đao gãy vẫn đang giằng co ở trước mắt trái của ta đột nhiên mất đi lực cản, lười đao đâm về phía trước nửa tấc. Nhưng chi nửa tấc này cũng đã làm bị thương mắt phải của Kỳ Phong.
Kỳ Phong hét lên thảm ứìiết, đánh một quyền về phía ngực ta. Ta dùng tay trái chộp lấy cố tay hắn, tay phải cầm đao tiếp tục đâm thẳng về phía trước.
Ba người chúng ta vận lộn sát người khiến nhừng người khác căn bản không thế nào chen vào.
Dưói chân đột nhiên vang lên một tiếng nô mạnh, chân động kịch liệt khiến chủng ta không thế đứng vừng, vốn đang dây dưa cùng một chỗ liền bị hất văng ra ngoài.
Thân thuyền vang lên tiếng đứt gãy răng rắc, ờ giừa thuyền hoa bị phá ra một vết rách rộng hon một trượng. Rõ ràng là sáu tên thuộc hạ sờ trường về boi lội của Phan Độ sau khi hoàn thành nhừng nhiệm vụ khác đã tói phía dưói thuyền hoa của chủng ta, dùng Phích Lich Tiễn bắn vào dưói đáy thuyền hoa, làm nố tung thân thuyền. Bạn đang đọc truyện tại TruyệnYY - www.truyenyy.com
Thuyền hoa chầm chậm chim xuống nước. Ta không tiếp tục truy kích Kỳ Phong nừa, kéo tay Khinh Nhan và Mộ Dung Yên Yên nhảy xuống nước.
Tinh cảnh trên thuyền hoa rất hồn loạn. Hai bên vốn đang đôi lập liền lậ tức bỏ qua tranh đấu, đều lo tự cứu lấy minh.
Mọi người bên phe ta đã sớm có chuẩn bị cho tinh huống trước mắt, thừa dịp hồn loạn, dùng hết sức lực boi về phía đám hoa sen gần đó.
Ta vẫn chưa rõ mục đích thật sự của Phan Độ muôn chủng ta boi tóTao sẽ làm gì, đến khi boi vào tói giừa đám sen mói biết, trong đó thậm chí còn dấu ba chiếc thuyền gồ.
Ngay cả ta cũng không đoán được Phan Độ làm cách nào đế liên lạc vói bên ngoài, sắp xếp ba chiếc thuyền gồ đến đây tiếp viện từ khi nào?
Ta giúp ba người Khinh Nhan lên thuyền gồ, sau đó mói bò lên. Phan Độ, Quản Thư Hành, A Đông ngồi chung chiếc thuyền này vói chủng ta. Lý Mộ Vũ và nhừng người khác lên hai chiếc thuyền còn lại. Ong lão cầm mái chèo chậm rãi chéo, thuyền nhỏ xuyên qua giừa nhừng đám lá sen đi về phía trước.
Tiếng kêu cứu thê thảm bên tai dần dần nhỏ đi, xoay người nhìn lại chi thấy noi noi trên mặt hồ đều là lửa cháy rừng rực.
'Chuyện ờ noi này sẽ lập tức làm cả Vọng Giang thành chân động."
Phan Độ đi đến bên cạnh ta nói.
Ta gật đầu nói:
rhải nói la ca I ân quốc.
Ong lão chèo thuyền nói:
"
Ra khỏi hồ sen là có thế tói thẳng Lưu Phương hà."
Ta nhíu mày nói:
"
Để chủng ta xuống bờ hồ gần đây, trên đường sông chắc chắn sẽ có người của Kỳ Phong mai phục." Ong lão chèo thuyền nói:
"
Lúc đầu chủng ta chèo thuyền theo đường đó tói đây. Noi đó không có ai cả, hai bên bờ Lưu Phương hà đều là lau lách rậm rạp. Cho dù Kỳ Phong có bản lình bằng tròi cũng không thế phong tỏa hết cả rừng lau được."
Ta hoi hiếu ki nói:
"
Kỳ Phong đã phong tỏa hoàn toàn vùng nước xung quanh đảo giừa hồ. Tại sao lão có thế nhận được tin tức mà ờ chỗ này tiếp viện cho chủng ta?"
Ong lão nở nụ cười.
Phan Độ mim cưòi nói:
"
Ta và Tô lão thường dùng bồ câu đế đưa tin, Kỳ Phong không lường trước được điều này."
Ta giật minh tinh ngộ gật đầu.
Đoạn đường thủy phía trước đột nhiên trở nên chật hẹp, có lẽ do tầm mắt đều bị lá sen che khuất, chủng ta cũng không phát hiện ra đã tiến vào giừa Lưu Phương hà. Ong lão nói:
"
Chúng ta tiếp tục đi về phía trước hai dặm rồi sẽ lên bờ. Tất cả xe ngựa đều đã chuẩn bị xong."
Hai bên bờ Lưu Danh hà đều là nhừng đám lau lách rậm rạp, kẻ địch muôn phát hiện tung tích của chủng ta đúng là không phải chuyện dề.
Tất cả mọi người đều biết vẫn chưa thoát khỏi nguy hiếm, cả đám đều im lặng, không khí lộ ra vẻ nặng nề khác thường.
Khinh Nhan khấn trương nắm tay ta, ta cười nói:
"
Có biết tôi nay điều gì làm ta tức giận nhất không?"
Mọi người đồng loạt nhìn về phía ta.
Ta cười nói:
"
Chính là lúc Kỳ Phong nắm tay Khinh Nhan, ta hận không thế chặt đôi tay của hắn xuông."
Mọi người đều nờ nụ cười, nhừng lòi này của ta đã làm hòa tan không khí khấn trương lúc này.
Thuyền gỗ dừng lại bên bờ.
Ong lão kêu lên mấy tiếng cúc cu, không lâu sau đã nghe được mấy tiếng vó ngựa truyền đến, bôn chiếc xe do o Bồng mã kéo chạy nhanh tói.
Phan Độ nói:
"
Điếm dừng chân ờ trong thành."
Ta binh tình nói:
"
Xem ra chủng ta phải ở lại Vọng Giang thành nghi ngoi một đêm rồi."
Ánh mắt ta và Hoàn Tiếu Trác chạm nhau, khuôn mặt Hoàn Tiếu Trác đỏ lên, rõ ràng là đang nhớ tói nhừng lòi ta nói vói nàng lúc xế chiều.
Bôn chiếc xe ngựa chờ chủng ta đến một khu nhà ờ phía bắc Vọng Giang thành. Mặc dù phô' xá noi này sầm uất, nhưng chủng ta đi sâu vào trong hẻm nhỏ, hành động lặng lẽ nên cũng không dề dàng bị người phát hiện.
Tiến vào trong khu nhà, Phan Độ dần chủng ta vào trong phòng, hắn thấp giọng nói:
"Noi này chi đế dừng lại nghi ngoi tạm thòi. Sau khi mọi người thay quần áo xong, ta sẽ sắp xếp cho các vị đến nhừng noi khác đế ẩn náu."
Hắn dừng lại một lát rồi bổ sung:
"
Khu nhà này cũng không phải là tài sản của ta, Kỳ Phong sẽ không dề dàng phát hiện được."
Khép cửa phòng lại, Khinh Nhan và Hoàn Tiếu Trác giúp ta gờ bỏ nhừng dụng cụ hóa trang xuống. Khinh Nhan nắm chắc thòi gian hóa trang lại cho chủng ta. Không lâu sau, ta lại biến thành một người đàn ông cao lỏn mặt đen, có râu quai nón.
Dưói sự yêu cầu của ta, Khinh Nhan lại cải trang thành một lão bà tóc bạc trắng, Hoàn Tiếu Trác và Mộ Dung Yên Yên cũng bị nàng biến thành hai người thôn nừ có vóc dáng bình thường, nước da hoi ngăm đen. Nhìn vào gương xong chủng ta đều vui vẻ cười
Khinh Nhan cô' ý giả giọng già nua:
"Từ giò' trò' đi các ngươi sẽ là con trai, con gái ngoan của ta, nhất định không được đế lộ thân phận."
. Mộ Dung Yên Yên nũng nịu mắng:
"
Giỏi cho Khinh Nhan ngươi, thậm chí còn dám chiếm tiện nghi của chủng ta."
Ta mim cười nói:
"
Trong thiên hạ còn có lão bà quyến rũ như vậy, khiến ta cũng không nhịn được động sắc tâm rồi." Khinh Nhan cười mắng:
"
Huynh có phải con người không, thậm chí còn có ý nghi không đàng hoàng vói bà lão như ta."
Mặc dù bộ dạng của nàng là một lão bà, nhưng giọng nói lại lơ đãng lộ ra sự quyến rũ của thiếu nừ. Trong lòng ta hoi động, lặng lê xoa lên mông nàng.
Khinh Nhan lặng lẽ cúi đầu xuống, nếu không phải hóa trang che giấu, lúc này chắc chắn là mặt đầy thẹn thủng.
Ta đế Khinh Nhan hỗ trợ hóa trang cho nhừng người khác, dưói bàn tay Khinh Nhan, bộ dạng của tất cả mọi người đều thay đốỉ. Nhân lúc Khinh Nhan giúp người khác hóa trang, ta và Lý Mộ Vũ, Phan Độ, Xích Lỗ Ôn tụ tập lại một chồ bàn bạc hướng đi tiếp theo.
"Đoán chừng Kỳ Phong sẽ lập tức bắt đầu hành động lục soát trên quy mô lỏn, nhiều người chúng ta tụ tập ờ noi này như vậy sẽ rất không an toàn."
Ta gật đầu nói:
"
SỐ người càng nhiều thì mục tiêu càng lỏn, khả năng bị phát hiện của chủng ta cũng càng lỏn.'' Phan Độ nói:
"Hiện giờ cửa thành Vọng Giang thành đã đóng, muôn ra khỏi thành, nhanh nhất cũng phải chò' sáng sớm ngày mai."
Xích Lỗ Ôn nói:
"Không biết khi chủng ta tiến vào khu nhà này có bị láng giềng xung quanh bắt gặp hay không?" Phan Độ nói:
"Ta đã sắp xếp tốt chỗ cho các vị ẩn náu. Chò' mọi người hóa trang xong, mọi người có thế chia nhau ra làm việc Ta sẽ cho thuộc hạ dần các vị đến noi ẩn náu của minh."
Ta và Lý Mộ Vũ nhìn nhau, trên khóe một đều nở nụ cười hiếu ý.
Ta thấp giọng nói:
"Sau khi mọi người chia tay sẽ phải dựa vào chính minh. Tin rằng Lý Mộ Vũ sẽ không có bản lình nhận ra tất cả chủng ta."
Nghi đến võ công quái dị của Kỳ Phong, ta cũng không nhịn được nhíu mày nói:
"Rốt cuộc là hắn luyện tập võ công gì, không ngờ lại kỳ lạ như thê?"
Lý Mộ Vù nói:
"Nếu như ta không nhìn lầm, Kỳ Phong tu luyện hẳn là Khô Mộc thần công của Mộc Cao Quật, nghe nói sau khi luyện môn thần công này có thế trò' thành kim cương bất hoại thân."
Nói tói đây, hắn cười nói:
"Nhưng xem ra Kỳ Phong vẫn chưa tu luyện tói mức đó, vẫn bị ngài chọc mù một con mắt."
Ta cười ha hả nói:
"Hi vọng có thế đâm mủ mắt hắn."
Một canh giờ sau, chủng ta phân chia tố xong liền tự minh hành động, dưói sự dần dắt của thuộc hạ của Phan Độ, chủng ta lần lượt ròi đi từ của sau khu nhà.
Ta và Khinh Nhan, Mộ Dung Yên Yên, Hoàn Tiêu Trác được Phan Độ tự minh dần tói một căn nhà ở khu bình dân.
Mò công đi vào trong sân, Phan Độ dừng bước, cười nói:
"Hòa thượng ẩn thân noi thành thị, khu bình dân này có quá nửa là tiếu thương từ bên ngoài tới, cũng không quen biết lần nhau, dùng đế ẩn náu là tốt nhất."
Ta cười nói:
"Ta còn tường rằng ngài muôn đưa chủng ta đến một noi rất xa chứ."Phan Độ cười nói:
"Nếu công tử đã đến noTan toàn, nhiệm vụ của Phan Mỗ cũng xem như tạm thòi kết thúc, ta cũng cần phải trờ về nghi ngoi."
Mộ Dung Yên Yên nhẹ giọng nói:
"Phan huynh định đi đâu?"
Phan Độ mim cười chi về phía một loạt nhà dân phía sau, nói:
"Ngay ờ noi này, nhưng sau khi bước ra khỏi cánh cửa này, chủng ta sẽ trờ thành người qua đường."
Ta hiếu ý hắn, vồ vai Phan Độ nói:
"Chuyện đêm nay ta nhất định sẽ không quên!"
Hai mắt Phan Độ tỏa sáng, lộ ra vẻ kích động. Vói trí tuệ của hắn đương nhiên có thế hiếu được ý nghía trong lòi nói này, hắn vì ta mà hi sinh nhiều như vậy, ta nhất định sẽ nhó' kì ân tinh của hắn. Phan Độ cung kính chào ta, xoay người đi ra ngoài cừa, không lâu lắm liền biến mất trong bóng đêm.
Đóng cừa phòng lại, chi còn ta và ba cô gái giừa không gian yên tình này. Bầu tròi đêm không biết trò' nên hoi sáng từ lúc nào, ánh trăng từ từ ló ra khỏi tầng mây, nhuộm cả mặt đất thành một vùng sáng
Ta hít thật sâu một ngụm không khí trong lành, không khí máu tanh khấn trương tạm thòi ròi xa, ta xoay người lại nhìn Khinh Nhan, mim cười thâm ý nói:
"Lão bà bà, có cần ta hầu hạ người nghi ngoi không?"
Khinh Nhan cười nói:
"Đúng là đứa con có hiếu, nhưng bây giờ ta đói bụng muôn chết rồi, chuẩn bị đồ ăn cho ta trước đã."
Mộ Dung Yên Yên yếu điệu cười nói:
"Chuyện này giao cho ta làm đi!"
Nói chuyện bồng nhiên ra dấu ý bảo im lặng, chủng ta đồng thòi không nói chuyện nừa, nghiêng tai lắng nghe thấy xa xa mò' hồ vang lên tiếng cho sủa, ta thấp giọng nói:
"Về phòng trước đã, xem ra là quân đội Tân quốc đi lục soát."
Ngôi nhà tông cộng có ba gian, ta nghi ngoi ờ gian phòng phía đông, Hoàn Tiêu Trác, Mộ Dung Yên Yên và Khinh Nhan nghi ngoi tại một gian khác. Khinh Nhan đủng trước của nhìn Hoàn Tiêu Trác cười như không cười nói:
"Muội ngủ cùng đứa con ngoan của ta đi."
Hoàn Tiếu Trác xấu hố sẵng giọng:
"Tỷ nói linh tinh cái gì vậy?"
Khinh Nhan cười nói:
"Hai người các ngươi một đóng giả làm con trai ta, một đóng giả làm con dâu ta, nhất định không được đế lộ ra so hò nào."
Nàng lại quay sang ta nói:
"Nếu như quân đội Tần quốc tói đây điều tra, huynh không cần nói gì, giả làm một người câm là
4 ■ "

được rồi.
Ta lập tức hiếu ý, nàng sợ khấu âm của ta đế lộ sơ hở.Khinh Nhan vỗ vỗ bộ ngực của minh, nói:
"Mọi người yên tâm, tất cả đều có bà già này ứng phó."
Giọng nói của nàng thay đốỉ trong nháy mắt. Lúc trước Khinh Nhan chưa bao giò' dùng giọng như vậy nói chuyện vói ta, khiến ta cũng hoi ngẩn ra. Nhưng ngay sau đó ta nghi tói thân thế thần bí khó lường của Khinh Nhan, trong lòng ảm đạm than một tiếng, có lẽ bí mật này cả đòi này ta cũng không thế nào vạch trần được.
Ta cùng Hoàn Tiếu Trác đi vào phòng. Ta còi áo ngoài ra, Hoàn Tiếu Trác thẹn thùng nói:
"Huynh đang làm gì?"
Ta cười ha hả nói:
"Nếu là vợ chồng, đương nhiên phải làm chuyện vợ chồng rồi."
Hoàn Tiêu I rác máng:
"Quân đội Tân quốc sẽ lâọ tức đến noi này, vậy mà huynh còn rảnh rồi nghi đến chuyện đó dược.''
Ta cười ôm thân thế mềm mại của nàng, nói:
"
Quân đội Tân quốc thì thế nào? Bây giờ chúng ta chi là một đôi vợ chồng ờ nông thôn, ai cũng không quản được chủng ta!"
Ta hôn nhẹ lên khuôn mặt Hoàn Tiếu Trác Hoàn Tiếu Trác bị ta hôn, thân thể mềm mại không nhịn được mềm nhũn, nằm trong lòng ta không nói nên lòi.
Lúc này bên ngoài vang lên tiếng gõ cừa dồn dập, ta vội vàng dặn dò:
"
Nhanh còi quần áo rồi lên giường nằm.''
Hoàn Tiêu Trác xấu hố gật đầu, chui vào trong chăn.
Ta mặc y phục màu đỏ lên, bên ngoài khoác thêm áo choàng bằng vải thô, mờ cừa phòng đi ra ngoài. Ra tói ngoài cừa đã thấy Khinh Nhan run rẩy đi ra, ta chạy lại đờ lấy cánh tay nàng. Khinh Nhan đư mắt về phía ta, nói:
"Còn không mau đi mò' cửa!"
Ta gật đầu mò cửa ra. Bên ngoài đèn đuốc sáng rực, ước chừng có hon trăm tên võ sĩ Tân quốc cam đuốc đứng bên ngoài. Tên tướng quân cầm đầu quát:
"Phụng lệnh lục soát, noi này có khâm phạm của triều đình ẩn nấp hay không?"
Ta nhớ rõ nhân vật minh đang đóng vai lúc này, miệng ôôaa kêu lỏn, không ngừng khoa tay múa chân.
Khinh Nhan ho khan mấy tiếng, vô lực nói:
"Các ngài quan đại gia thấy đấy, noi này trừ bôn người mẹ con chủng ta ra làm gì có phạm nhân nào!"
Tên tướng quân này hung ác nhìn ta, nói:
"Nhìn bộ dạng của ngươi cùng không phải người lương thiện gì, bắt về tra xét cho rõ ràng! " Hai gã võ sĩ phía sau đi lên bắt ta.
Khinh Nhan đứng chắn trước thân thế ta, nói:
"Các ngươi có còn vương pháp hay không, đứa con câm điếc của ta tuy rằng hoi đen, nhưng cho tói bây giờ vẫn chưa từng làm chuyện gì phạm pháp. Chẳng lẽ các ngươi muôn vu oan cho hắn sao?"
Tên tướng quân này chăng qua chi đe dọa một chút, quơ tay ngăn hai tên thuộc hạ lại, cười lạnh nói: "Bà lão, theo như lệ ta phải đi vào lục soát. Hai người các ngươi mau tránh ra."
Khinh Nhan đứng chắn trước thân thế ta, nói:
"Các ngươi có còn vương pháp hay không, đứa con câm điếc của ta tuy rằng hoi đen, nhưng cho tói bây giờ vẫn chưa từng làm chuyện gì phạm pháp. Chẳng lẽ các ngươi muôn vu oan cho hắn sao?"
Tên tướng quân này chăng qua chi đe dọa một chút, quơ tay ngăn hai tên thuộc hạ lại, cười lạnh nói: "Bà lão, theo như lệ ta phải đi vào lục soát. Hai người các ngươi mau tránh ra."
Khinh Nhan nói:
"Con dâu và con gái ta đang ngủ, một đám nam nhân các ngươi xông vào còn ra thế thống gì?"
Tên tướng quân giận dừ nói:
'Tránh ra! Nếu còn dám ngăn cản ta sẽ bắt cả hai người các ngươi lại!"
Hắn dần theo sáu tên thuộc hạ đấy ta và Khinh Nhan ra, đi vào trong phóng, ta cuông quýt đi theo sau hắn. Đầu tiên hắn đi tói phòng của Mộ Dung Yên Yên, Mộ Dung Yên Yên cuộn minh lại trên giường run rẩy, tên tướng quân này ghé đuốc vào gần khuôn mặt nàng nhìn cấn thận, sau khi tin chắc trong phòng không còn ai khác liền xoay người đi sang gian phòng bên cạnh.Hoàn Tiếu Trác cùng làm bộ kinh hãi, tên tướng quân này không lục soát gì, trên mặt lộ ra vẻ mất mát, đi tói bên giường nhấc tấm chăn bông đắp trên người Hoàn Tiếu Trác lên. Hoàn Tiếu Trác bị dọa khiến hét toáng lên, đường cong lả lướt trên thân thế mềm mại ẩn hiện dưói lóp y phục. Ta trợn tròn mắt, nắm tay đánh về phía tên tướng quân.
Tên tướng quân này nhấc chân đá vào bụng ta, ta nhân cơ hội giả bộ vô cùng đau đón rồi té ngã trên đất.
Khinh Nhan cuông quýt quỳ xuống trước mặt tên tướng quân:
"Quan đại gia, tính tinh đứa con của ta trước giò' rất cứng rắn, nhất là không chịu để vợ hắn phải chịu một chút uất ức nào."
Tên tướng quân cười hắc hắc, nói:
"
Không ngờ tên câm điếậy."
Hắn lưu luyến nhìn qua Khinh Nhan rồi dần đám thuộc hạ đi ra ngoài cừa.
Khinh Nhan lặng lẽ dựng ngón cái lên vói ta và Hoàn Tiếu Trác, khen ngọi biếu hiện xuất sắc vừa rồi của chúng ta.
Khi chắc chắn mấy tên quân lính Tân quốc kia đã đi xa chúng ta mói đóng cửa lớn lại, Khinh Nhan le lười nói:
"
Nguy hiểm thật!"
Ta ngắt lên mặt nàng, nói:
"
May là có muội ở đây!"
Khinh Nhan cười duyên nói:
"
Đêm đã khuya, chủng ta trò' về nghi ngoi thôi."
"
Ta nên làm cái gì bây giờ?" Ta cười hắc hắc nói.
Khinh Nhan vỗ vỗ ngực ta, nói:
"
Con ngoan, vợ ngươi vẫn còn chờ ngươi trong phòng đó."
Ta nghe giọng nói mềm mại của nàng, trong lòng không nhịn được rung đông, nắm bàn tay thon dài của nàng nói:
"
Ta muôn muội cũng đi theo ta."
Khinh Nhan cười khanh khách nói:
"
Ta và Yên Yên có vài lòi muôn nói vói nhau, huynh vẫn đi tim cổ vợ nhỏ bé của huynh đi."
Tuy rằng ta và Hoàn Tiếu Trác đã sớm tinh sâu nghía nặng nhưng đến bây giờ giừa chủng ta vẫn chưa phát sinh chuyện nam nừ. Không biết tại sao, trái tim của một lão tướng đầy kinh nghiệm tình trường như ta lúc này cũng không nhịn được đập rộn lên.
Ta đấy cừa phòng ra. Hoàn Tiêu Trác vẫn đang cuộn minh trong chăn bông. Nước da của nàng tuy bị nhuộm đen nhưng khuôn mặt của nàng vẫn toát ra vẻ khác thường trong bóng đêm. Có lẽ vì ý thức được chuyện sắp phát sinh giừa chủng ta, đôi mắt nàng cụp xuống không dám nhìn thẳng vào ta.
Ta đóng của phòng, lại cài then thật cấn thận.
Hoàn Tiểu Trác xấu hô nói:
"Huynh... Làm cái gì?"
Ta mim cười đi tói bên giường, muôn kéo chăn bông ra lại bị Hoàn Tiếu Trác giừ chắt lấy. Ta kéo liên tiếp hai lần vẫn không thế kéo ra được.
Ta cúi đầu xuống hôn lên đôi môTanh đào của nàng, Hoàn Tiếu Trác kháng nghị:
"
Ta không thích bộ râu của huynh chạm vào ta."
Ta cười thầm, xem ra khuôn mặt hảo sảng của ta cũng không có nhiều người thích. Ta cấn thận gờ râu mép ta, lại tói bên Hoàn Tiếu Trác. Hoàn Tiêu Trác nhắm chặt hai mắt, đế mặc ta nhẹ nhàng nhấm nháp đôi môTanh đào ướt át.
Động tác của ta từ từ tăng thêm, rô't cuộc cũng thành công mờ được cái miệng thơm như mùi đàn hương của nàng.
Hoàn Tiếu Trác vươn cánh tay trần ra khỏi chăn bông, vấy tắt ngọn đèn dầu. Trong phòng liền đắm chim trong bóng tối.
Hai cánh tay ngọc của nàng ôm chặt lấy ta:
"Dận Không..."
Tay ta dọc theo bờ vai trần vuô't ve làn da mềm mại nhẵn nhụi như tơ lụa của nàng. Thân thế mềm mại của Hoàn Tiêu Trác bị ta tủy ý vuốt ve, không kim nối run rẩy lên. Ta hôn lên mang tai nàng, nhẹ giọng nói:
"
Muội biết không, vừa rồi ta hận không thế đào con mắt của nhừng tên binh lính Tân quốc kia ra." Hoàn Tiếu Trác cười nhẹ, nàng chủ động hôn ta, nói:
"
Ta đồng ý vói huynh... Thân thế Hoàn Tiếu Trác vinh viễn chi là của huynh..ế"
Câu nói biếu lộ của nàng trong nháy mắt đốt lên ham muôn mãnh liệt, mênh mông của ta. Ta ôm thân thế mềm mại hoàn mỹ của nàng, tận tinh phát tiết sự kích thích và tinh yêu trong lòng...
Khi bình minh lên, Hoàn Tiếu Trác mái tóc tán loạn nằm trong lòng ta, trong đôi mắt tràn đầy tình ý chân thành. Nàng nhẹ nhàng vuốt ve dấu môi trên ngực ta, bồng nhiên cúi xuống hôn mạnh lên chỗ khác trên lồng ngực ta, đến khi trên đó lưu lại một dấu vết thật sâu mói thôi. Nàng dịu dàng nói:
"Ta muôn huynh vinh viền giừ lại nó..."
Ta không nhịn được nò' nụ cười khổ, nếu như mồi vị mỹ nhân bên cạnh ta đều muôn lưu lại một dấu ân tren ngực ta, chăng phải ta sẽ biến thành một con báo đốm sao? Chi sợ chi có nụ hôn của Thải Tuyết là không thế nào xóa đi, nàng chi đệ lại cho ta một nụ hôn này, ta không biết đòi này kiếp này chủng ta còn có duyên gặp lai nừa không?
Ta nhẹ nhàng vuốt ve hai trái tuyết lê của Hoàn Tiếu Trác, Hoàn Tiếu Trác phát ra một tiếng rên ri nho nhỏ, e thẹn nói:
"Bàn tay huynh nhẹ nhàng một chút, người ta bị huynh nắm rất đau."
Ta cười ha hả, trải qua một đêm triền miên, thân thế Hoàn Tiếu Trác phải chịu không ít khổ sờ, nhẹ giọng nói:
"
Ta lại muôn nừa, chủng ta..."
Hoàn Tiếu Trác cuông quýt xin tha:
"
Ta thực sự sợ huynh rồi, e rằng hôm nay ta không thế cùng huynh lên đường nừa."
Taời vuốt ve mái tóc nàng, nhẹ giọng nói:
"
Ta muôn ra ngoài xem xét động tình thế nào."
Hoàn Tiếu Trác hoi mệt mỏi, ngáp một cái, nói:
"
Huynh đi đi, ta rất mệt mỏi, muôn nghi ngoi một lát.Ta gật đầu, đứng dậy đắp chăn giúp nàng, vuo't ve khuôn mặt nàng, nói:
"Muội ngủ đi, ta đi ra ngoài một lát."
Hoàn Tiếu Trác hạnh phúc gật đầu. Ta nhìn nàng binh thản ngủ trong lòng cũng cảm thấy ấm áp. Lúc này ta mói phát hiện cuôi cùng Hoàn Tiếu Trác cũng thoát ra khỏi bi thương đau khổ, hạnh phúc của nàng là do ta mang đến. Cảm giác khi mang lại cuộc sông cho nừ nhân minh yêu thì ra lại thỏa mãn và dề chịu như vậy.
Ta đấy cưa phòng đi ra ngoài, bầu tròi vẫn chưa sáng rõ. Ta vươn vai, cả người không cảm thấy chút mệt mỏi nào, chân khí trong đan điền hùng hồn, có lê võ công của ta trong lúc vô tinh lại tiến bộ. Ta chợt nhớ ra đã rất lâu rồi chưa tập luyện Vô Gian Huyền Công, cũng không thi triến qua song tu họp thế thuật nhưng trạng thái thân thế lại giông như vừa mói luyện công xong. Có lê ta đã sớm khắc sâu Vô Gian Huyền Công trong đầu, trong tiềm thức vẫn âm thầm lặng lẽ luyện tập nên mói phát sinh biến hóa như vậy.
Ta đến gian phòng của Khinh Nhan và Mộ Dung Yên Yên, qua khe hở ta không thấy hai nàng trên giường. Đi tói trước cửa lại nghe thấy âm thanh loáng thoáng vang lên từ phía phòng bếp. Ta nhíu mày, rón rén đi về phía phòng bếp. Nhìn qua cửa số phòng bếp thấy một bóng dáng xinh đẹp đang đứng trước bếp lò, thì ra là Mộ Dung Yên Yên dậy sớm chuẩn bị điếm tâm cho chủng ta.
Ta lặng lẽ đi vào phía sau Mộ Dung Yên Yên, đột nhiên bế bông nàng lên.
Mộ Dung Yên Yên bị ta dọa sợ đến hét toáng lên, nhưng ngay sau đó biết là ta, xấu hố nói:
"Huynh mau buông ra, điếm tâm còn chưa làm xong."
Ta cười nói:
"Trừ Mộ Dung lão bản ra, cái gì ta cũng không muôn ăn."
Ta bế Mộ Dung Yên Yên phòng củi ở phía sau, đôi chân thon dài của Mộ Dung Yên Yên lộ ra khỏi váy, càng trờ nên mê người.
Mộ Dung Yên Yên trách mắng:
"Tối hôm qua huynh còn chưa điên đủ sao, vừa sáng sớm đã tói đây khi dề ta cận thận ta..."
Hoi thờ mùi đàn hương từ miệng nàng cùng bị ta che lại. Mộ Dung Yên Yên không ngờ ta thực sự muôn hoan lạc vói nàng ở chồ này, đôi mắt đẹp mờ lỏn, tránh thoát khỏi miệng ta, khấn trương nói: 'Mấy người Khinh Nhan lúc nào cùng có thế đi vào..."
Bàn tay ta đã luồn vào trong quần nàng, chiếc quần lót mỏng dính cùng bị ta xé xuống. Càng như vậy trong lòng ta lại càng bị kích thích mãnh liệt, hon nừa ta đã sớm quyết định nhất định phải giừ lại các nàng ờ bên cạnh ta, quyết không đế các nàng ròi xa ta.
Mộ Dung Yên Yên thấy bộ dạng nôn nóng của ta, biết không thế nào tránh được, e thẹn nói:
'Mặc dù huynh muôn ta ờ đây, cùng phải đóng cừa phòng củi lại... A.
Thân thế mềm mại của Mộ Dung Yên Yên đột nhiên căng thăng, ta cảm nhận rõ ràng được noi ấm áp trong cơ thế nàng. Tứ chi của nàng quân chặt lấy ta như bạch tuộc, lúc này có muôn ra đóng cừa cùng không thế được rồi.
Ánh lửa của bếp lò chiếu rọi lên cơ thế của chúng ta, trong ánh lửa thinh thoảng lại vang lên nhừng tiếng bạch bạch, nhưng cùng không thế nào che giấu tiếng thờ hôn hến của ta và tiếng rên n động tinh của Mộ Dung Yên Yên.Thòi gian làm điếm tâm của Mộ Dung Yên Yên bị kéo dài thêm không ít, Khinh Nhan đã sớm nhận ra sự khác thường từ hànnh động của nàng và Hoàn Tiếu Trác, kéo ta đến một noi yên tình, nhỏ giọng nói:
"Long Dận Không, tên dâm tặc huynh thậm chí trong một đêm liền hạ độc thủ vói cả Tiếu Trác và Yên Yên!"
Ta không nhịn được nò' nụ cười đắc ý:
"
Cảm on muội đã tạo ra cơ hội cho ta!"
Khinh Nhan thẹn thùng nói:
"
Ta cùng không bảo huynh đến phòng chứa củi làm loại chuyện này."
Lúc này ta mói biết được khi ta và Mộ Dung Yên Yên triền miên trong phòng chứa củi đã bị Khinh Nhan bắt gặp, khó xử ho khan một tiếng, ghé vào bên tai Khinh Nhan nói:
"
Vì sao muội không vào tham chiến?"
Khinh Nhan hung hăng nhéo tai ta:
"
Tên sắc ma huynh, lại dám đánh chủ ý vói cả lão thái bà ta."
Ta cười nói:
"
Ta chi sợ lão thái bà muội ở một been nhìn lén, nước miếng cùng chảy ra."
Khinh Nhan nhoén miệng nờ nụ cười, lộ ra vẻ xấu hố. Ta ôm éo nhỏ của nàng nói:
"
Nếu không chúng ta vào trong phòng..."
Khinh Nhan cười nói:
"
Noi này nguy cơ trùng trùng mà huynh vẫn còn tâm tư nối điên, tô't nhất chuẩn bị ròi khỏi vùng đất thị phi Vọng Giang thành này nhanh một chút.""

Tam Cung Lục Viện Thất Thập Nhị Phi - Chương #500


Báo Lỗi Truyện
Chương 500/514