Chương 473 : Tri kỷ. (1)


Ta dứt khoát tiếp tục biểu diễn, lấy kiếm gỗ chỉ vào cổ họng của lão:
"Uổng công ta luôn mồm tôn ông làm phụ hoàng, ông nào có chút dáng dấp của phụ thân, trong lòng ông đối với ta nào có chút thương yêu nào không?"
Hâm Đức Hoàng bị ta đe doạ đã lui về phía sau từng bước một, lão hoảng sợ nói:
"Ngươi... đừng quấn lấy ta... ta đã bị ngươi dằn vặt hai mươi mấy năm, vì sao ngươi không thể bỏ qua cho ta?"
Ta cười rộ lên ha ha.
Con ngươi Hâm Đức Hoàng đột nhiên biến lớn hơn, tiếp đó chợt thu nhỏ lại, lão từ trong thanh âm không không cần che giấu của ta dường như đã nghe được cái gì:
"Dận Không…"
Lão đột nhiên lớn tiếng điên cuồng la lên:
"Hộ giá! Hộ giá!"
Không có bất cứ kẻ nào xông lên bảo hộ cho an nguy của lão hết.
Các thị vệ dưới lầu đã bị Triệu Khiếu Dương hoàn toàn khống chế.
Hâm Đức Hoàng môi run run nói:
"Ngươi... rốt cuộc là... người... hay là quỷ?"
Ta chậm rãi tháo xuống mặt nạ, mỉm cười nói:
"Phụ hoàng anh minh như vậy chẳng lẽ còn không phân biệt được ta rốt cuộc là ai hay sao?"
Hâm Đức Hoàng liên tục lắc đầu:
"Không thể nào... không thể nào..."
Lão rốt cuộc đã hiểu chuyên gì đã xảy ra, trên mặt lại đột nhiên đắp lên nụ cười:
"Dận Không, giờ trẫm sẽ soạn chiếu thư truyền ngôi vị hoàng đế cho con…"
Ta thản nhiên cười nói:
"Hình như ông không có tư cách truyền ngôi cho ta!"
Hâm Đức Hoàng khó hiểu nhìn ta.
Ta lạnh lùng nói:
"Ngôi vị hoàng đế vốn là của phụ vương ta, nếu không phải ông trù tính hại ông ấy thì vị trí này làm sao có thể để mặc cho ông ngồi đến ngày hôm nay?"
Hâm Đức Hoàng nổi giận gầm lên một tiếng, đột nhiên liều lĩnh xông về phía ta.
Ta vứt đi cây kiếm gỗ, thụi cho lão một quyền thiệt mạnh vào bụng, cừu hận tích góp từng tí một trong hai mươi năm, tất cả đều nằm ở trong đó.
Hâm Đức Hoàng đau đến kêu một tiếng bi thảm, thân thể rũ rượi ôm bụng nằm lăn lộn trên đất, không ngừng run lên, run giọng nói:
"Nghịch tử... ngươi... có gan thì giết ta đi…"
Ta mỉm cười ngồi xổm, vỗ vỗ đầu vai lão:
"Cho ông chết như vậy chẳng phải là quá dễ dãi cho ông rồi sao? Có một số việc, ta phải để cho ông biết!"
Hâm Đức Hoàng vừa hối vừa vội, trong lúc nhất thời đã bị ngất đi.
Lúc này Lâm Bi Phong từ phía dưới đi lên, ta cùng ông trao đổi qua lại một ánh mắt.
Lâm Bi Phong nhìn Hâm Đức Hoàng đang bất tinh té trên mặt đất, trong ánh mắt vẫn còn toát ra một tia hổ thẹn không đành lòng.
Ta thấp giọng nói:
"Nhạc phụ đại nhân, nếu như không phải là Viên tiên sinh liều mình cứu giúp, lúc này hài nhi đã bị ông ta hại chết rồi."
Lâm Bi Phong thở dài.
Lúc này Triệu Khiếu Dương hơi luống cuống đi tới bên cạnh chúng ta, thấp giọng nói:
"Ngự lâm quân Phó thống lĩnh Chu Đắc Chí mượn danh nghĩa cứu hoả đã suất lĩnh tám nghìn ngự lâm quân hoàn toàn kiểm soát được hậu cung."
Trong lòng ta cả kinh.
Trong lòng Lâm Bi Phong chấn động không dưới ta chút nào, lớn tiếng nói:
"Chu Đắc Chí sao lại đột nhiên làm phản?"
Triệu Khiếu Dương mặt lộ vẻ xấu hổ nói:
"Đây là sơ sót của Khiếu Dương ..."
Lúc này có oán giận mấy thì có tác dụng gì, cùng may Hâm Đức Hoàng đã bị chúng ta khống chế được, trước mắt chuyên then chốt nhất chính là làm cho rõ ràng chủ nhân phía sau màn của Chu Đắc Chí là ai?
Lâm Bi Phong nói:
"Trước tiên phải tìm được truyền quốc ngọc tỷ rồi mới nói!"
Ta nghe được ông nhắc tới chuyên này nội tâm chợt trầm xuống, nếu như truyền quốc ngọc tỳ rơi vào tay người khác, hậu quả sợ rằng thiết tưởng không chịu nổi.
Một gã thị vệ đã đi tới:
"Khởi bẩm thái tử điện hạ, Tả tướng quốc sai người đưa tới một phong thơ!"
Ta nao nao, tin tức của Tả Trục Lưu cùng thật là linh thông, bên này ta vừa mới bắt đầu hành động thì bên hắn đã có phản ứng rồi, lẽ nào hắn đã suy đoán được kế hoạch của ta?
Thư cùng không phải là là viết cho ta mà là viết cho Dực vương Lâm Bi Phong.
Lâm Bi Phong mở ra xem, sắc mặt nhất thời trở nên vô cùng phiền muộn, khẽ nói:
"Ngọc tỷ đã rơi vào trong tay Tả Trục Lưu, hắn vu tội ta cùng Khiếu Dương mưu phản, giết chết thái tử, nhốt Hâm Đức Hoàng, muốn ủng hộ cần vương làm vua!"
Ta cười lạnh nói:
"Xem ra Tả Trục Lưu nhất định biết được tin tức con bị Hâm Đức Hoàng ban cho cái chết, cho dù chúng ta không khởi sự thì hắn cùng sẽ nhân cơ hội mà tạo cung biến thôi."
Lâm Bi Phong gật đầu nói:
"Hắn đã sẵn có cái tâm mưu phản, đâu dễ mà bỏ qua cơ hội tốt bực này được?"
Triệu Khiếu Dương hối hận nói:
"Đáng lẽ ta phải nên cẩn thận với việc này, vừa rồi lúc Chu Đắc Chí chủ động suất quân cứu hoả thì ta nên phát hiện ra gian mưu của hắn."
Ta thản nhiên cười nói:
"Bọ ngựa bắt ve, chim sẻ đứng phía sau? Tả Trục Lưu đa mưu túc trí, lần này bàn tính đánh một trận cũng thật sự là cực kỳ tuyệt diệu." Đừng nói là Triệu Khiếu Dương, ngay cả ta vừa rồi còn tưởng ràng cơn hỏa hoạn là do bên mình tạo nên, không nghĩ tới là do Tả Trục Lưu sắp đặt.
Lâm Bi Phong nói:
"Một vạn ngự lâm quân hơn phân nửa đã nằm trong vòng khống chế của Chu Đắc Chí rồi!"
Triệu Khiếu Dương càng xấu hổ hơn.
Ta an ủi hắn:
"Điều này cùng chẳng trách ngươi được, Tả Trục Lưu trước mặt người khác rải lời đồn, số ngự lâm quân cùng tưởng là ta đã chết!"
Lâm Bi Phong nói:
"Nếu Tả Trục Lưu sớm có ý nghĩ tạo cung biến, Long Tương quân mà con của hắn nắm trong tay nhất định sẽ phối hợp với hành động của họ, chưa hẳn sẽ toàn bộ điều động đến doanh địa của thuỷ quân."
Ta lo lắng nhất cùng là chuyện này, nếu Tả Trục Lưu dự mưu phát sinh cung biến, Tả Đông Tường cùng sẽ không đưa hết chủ lực đến doanh địa của thuỷ quân, nói không chừng hiện tại đại bộ phận của Long Tương quân đã tới gần hoàng thành.
Điều mà ta lo lắng nhất đã được chứng thực, hai vạn binh sĩ Long Tương quân dưới thống lĩnh của Tả Đông Tường lấy chiêu bài dẹp phản tặc bình loạn đã tiếp nhập vào hoàng thành, tình thế đã trở nên càng nghiêm trọng hơn.
Cho dù lúc này ta đem tin tức bản thân mình bình yên vô sự truyền ra ngoài thì tám nghìn ngự lâm quân đáo ngũ kia cùng sẽ không thay đổi được hoàn cảnh xấu trước mắt của chúng ta, khả năng mà chúng ta dựa vào cùng chỉ có cái chiêu bài Hâm Đức Hoàng này thôi.
Ta lại thay đổi vương phục, lại sai người gia tăng canh chừng Hâm Đức Hoàng nghiêm ngặt hơn.
Xung quanh phòng luyện đan đã bị Long Tương quân bao vây quanh, hơn hai nghìn người chúng ta đã bị rơi vào trong vòng vây trùng trùng của Tả Trục Lưu.
Ta ngay ngắn viết lên tên của mình tại cuối phong thơ, sau đó đem bản đồ ở trong người phụ thân đã để lại cho ta bỏ vào thư, đóng thư lại rồi giao cho Triệu Khiếu Dương, nói:
"Sai người lập tức mang phong thư này giao cho Tả Trục Lưu!"
Triệu Khiếu Dương cười khổ nói:
"Lúc này Tả Trục Lưu đã chiếm hết ưu thế, sợ rằng thái tử nói cái gì hắn cùng sẽ không bỏ qua đâu!"
Ta mỉm cười nói:
"Chúng ta cần nhất chính là thời gian, chỉ cần có thể kéo dài được một giờ ba khắc, khi chiến sự giữa thuỷ quân bên kia cùng Long Tương quân sẽ kết thúc thì họ lập tức sẽ đến đây, đến lúc đó tình huống của chúng ta sẽ có chiều hướng tốt hơn!" "
Bên ngoài lại vang lên tiếng la ó rung trời, không ngoài các câu như thảo phạt nghịch tặc, thả ra bệ hạ.
Ta chậm rãi đứng dậy, đẩy ra cửa phòng nội thất.
Hâm Đức Hoàng lúc này đã tỉnh lại, lão nhìn ta chằm chằm:
"
Nghịch tử... hiện tại ngươi thả trẫm ra... trẫm có thể sẽ cân nhắc thả cho ngươi một con đường sống..."
Ta cười ha ha, nắm lấỵ tóc của lão, ánh mắt nhất thời trở nên lãnh khốc:
"
Ông không cần lo lắng, nhất định ta sẽ muốn ông phải chết trước mặt ta!"
Hâm Đức Hoàng nhịn không được run lên:
"
Ngươi…"
Ta hạ giọng nói:
"
Ta nói thật cho ông biết, Tả Trục Lưu đã vây quanh chúng ta ở đây rồi, thứ hắn muốn không chỉ là tính mạng của ông và ta, còn có thiên hạ của Long thị chúng ta nữa, ông tốt nhất là nên cầu khẩn trời xanh để cho ta thắng được trận này đi, bằng không ta sẽ dùng máu của ông để tế liệt tổ liệt tông của Long thị chúng ta!"
Mặt Hâm Đức Hoàng xám như tro tàn, tái nhợt cúi đầu xuống, trên mặt không ngờ chảy ra hai hàng nước mắt:
"
Nghịch tử... nghịch tặc..."
Một câu trước đương nhiên là mắng ta, còn câu sau chính là mắng Tả Trục Lưu.
Lá thư mà ta viết cho Tả Trục Lưu cùng không có nội dung thực chất gì, chỉ viết hai chữ "
thu ngô", đây là hai chữ năm đó ta đã thấy dưới nền bia mộ của phụ thân, đến giờ vẫn còn khắc ở trong tim, nhưng vẫn nghi hoặc không giải thích được. Hai chữ "thu ngô" này rốt cuộc là có ý gì? Lúc đầu ta còn tưởng là chỉ nơi mà mẫu thân cùng phụ thân đính ước, hiện tại khi liên tưởng đến hai chữ "thu ngô" có thể còn có thâm ý khác. Nếu Tả Trục Lưu đã từng là bằng hữu của phụ thân thì có thể hắn sẽ hiểu ý trong đó, hơn nữa bản địa đồ mà phụ thân để lại cho ta có thể sẽ làm cho Tả Trục Lưu nhớ tới cái gì.
Thị vệ được phái đi rất nhanh đã mang về câu trả lời của Tả Trục Lưu. Tả Trục Lưu yêu cầu được bái kiến Hâm Đức Hoàng để xác nhận lão ta vẫn bình an vô sự.
Lâm Bi Phong nói:
"
Hắn thật to gan, cùng dám độc thân đến đây!"
Nhưng ta lại biết Tả Trục Lưu cũng không phải đến vì Hâm Đức Hoàng mà do hai chữ cùng tấm bản địa đồ kia đã nổi lên tâm hiếu kỳ mạnh mẽ của hắn, hắn muốn phải nhanh một chút vạch trần ra cái bí ẩn này. Huống hồ dưới tình huống trước mắt chúng ta đã hoàn toàn rơi vào trong khống chế của hắn, bất kể chúng ta muốn đối với hắn như thế nào cùng sẽ không ảnh hưởng đến đại cục trước mắt.
Tả Trục Lưu dù sao cùng là người quá mức giả dối rồi, mặc dù hắn đến đây một mình nhưng có một cái điều kiện, đó chính là Dực vương phải cùng hắn trao đổi, nói cách khác, lúc hắn đi vào phòng luyện đan thì đồng thời Dực vương cùng Triệu Khiếu Dương phải ở lại trong trận doanh của họ, chỉ có như vậy mới có thể bảo đảm an nguy cho bản thân hắn.
Ta không khỏi thầm ca ngợi tâm tư kín đáo của Tả Trục Lưu, hắn quả nhiên là nhân vật mà đại Khang có thể đếm được trên đầu ngón tay.
Lâm Bi Phong mặc dù không biết ta muốn cùng Tả Trục Lưu nói cái gì, thế nhưng dưới tình huống trước mắt chúng ta đã không thể lựa chọn, chỉ còn cách thống khoái mà đáp ứng với yêu cầu của Tả Trục Lưu cùng hai người Triệu Khiếu Dương trao đổi qua lại với Tả Trục Lưu mà thôi, lấy bản thân mình làm con tin để thúc đẩy cuộc đối thoại giữa ta và Tả Trục Lưu.
Vẻ mặt của Tả Trục Lưu vẫn như một mặt giếng cổ không hề dao động, cho dù đại cục đã nắm ở trong tay nhưng từ trên mặt hắn vẫn nhìn không thấy bất cứ vẻ đắc ý nào, chỉ cần là loại cảnh giới này thì trên đời đã rất ít người có thể đạt được.
Hắn mỉm cười hướng ta gật đầu nói:
"Bình Vương quả nhiên không có làm cho ta thất vọng, Tả mỗ đã sớm biết ngài sẽ không dễ dàng chết như vậy mà!"
Ở trong lòng hắn chưa bao giờ thừa nhận qua thân phận thái tử của ta, cho tới bây giờ hắn vẫn còn xưng hô ta là Bình vương.
Ta mỉm cười nói:
"
Tả tướng quốc thật là thần thông quảng đại, bất cứ chuyên gì của đại Khang cùng không thể gạt được cái lỗ tai của ông!"
Tả Trục Lưu vung lên bức thư cùng tấm bản đồ trong tay, nói:
"
Tả mỗ có rất nhiều chuyện cũng không biết, bằng không thì cùng sẽ không mạo hiểm đến đây để tìm kiếm một cái kết quả đâu."
Ta tán dương:
"
Sự can đảm của Tả tướng quốc quả nhiên phi phàm, bản vương nếu như thực sự muốn đối phó với ông thì hiện tại chính là một cơ hội tốt nhất."
Tả Trục Lưu nói:
"
Lẽ nào Bình Vương điện hạ không bận tâm đến tính mệnh của Dực vương cùng Triệu thống lĩnh hay sao?"
Ta mỉm cười nói:
"
Hai tính mệnh so với giang sơn của đại Khang thì tính là cái gì?"
Tả Trục Lưu không có cảm thấy sợ hãi một chút nào, khen:
"
Tầm mắt của Bình Vương quả nhiên sâu xa, Tả mỗ bắt đầu ngửi được một mùi máu rồi đấy."
Ta cười ha hả:
"
Tả tướng quốc, bản vương bảo ông tới là muốn để cho ông chính tai nghe được một việc, điều này sẽ giải đáp được bí ẩn trong lòng của ông."
Tả Trục Lưu mỉm cười nói:
"
Hy vọng Bình Vương điên hạ đừng làm cho Tả mỗ thất vọng!"
Ta chậm rãi gật đầu nói:
"
Tả tướng quốc hãy nghe cho kĩ!"
Ta mang theo Tả Trục Lưu đi vào gian phòng nhốt Hâm Đức Hoàng, ý bảo Tả Trục Lưu trốn ở gian bên ngoài rồi đuổi đi các thị vệ phụ trách trông coi, lúc này mới đi vào trong phòng, ta cố ý không đóng lại cửa phòng nội thất để cho Tả Trục Lưu có thể nghe được rõ ràng cuộc đối thoại giữa chúng ta.
Hâm Đức Hoàng độc ác mắng:
"
Nghịch tử, ngươi lại muốn làm cái gì?"
Ta cười lạnh:
"
Ta chỉ muốn biết, lúc trước vì sao ông phải hại chết thái tử?"
Hâm Đức Hoàng nghiến răng nghiến lợi nói:
"
Giết hắn căn bản không cần lý do, nếu để khi đó ta biết được có một nghiệt chủng như ngươi tồn tại thì ngay cả ngươi cùng ả tiện nhân kia ta cũng sẽ giết luôn!"
Ta nghe được lão làm nhục mẫu thân của ta, trong nội tâm ta nổi cơn thịnh nộ, thọi một quyền lên sườn lão, Hâm Đức Hoàng cười thảm:
"
Đánh rất hay... đánh rất hay... ta có mắt không tròng, không ngờ nuôi một tên nghiệt chủng... bên người... hai mươi mấy năm... nhưng lại hồn nhiên không phát giác... Ha ha... Ha ha ha..."
Lão ta thật sự là hối hận tới cực điểm, dùng đầu không ngừng đập vào trên tường.
Ta rất sợ lão ta sẽ làm ra hành vi tự mình hại mình, liền vỗ một chưởng lên gáy lão, đánh cho lão ngất ngã qua một bên.
Tả Trục Lưu chậm rãi đi đến, hắn hiển nhiên bị những lời nghe được làm cho khiếp sợ, hai mắt sững sờ nhìn ta chòng chọc:
"
Ngươi... ngươi.."
Trong lòng hắn thực sự quá mức kinh hãi, những câu tiếp theo không ngờ một chữ cũng không nói ra được.
Ta chậm rãi gật đầu, bình tĩnh nói:
"
Hiện tại ông đã hiểu rồi chứ?"
Tả Trục Lưu trịnh trọng đặt tấm địa đồ vào trong tay ta, đột nhiên quỳ gối xuống, trong hai mắt lệ nóng doanh tròng, run giọng nói:
"
Tội thần không biết thân phận của thái tử, xin thứ tội…"
Ta vội vàng đỡ lấy hay tay hắn:
"
Tả tướng quốc, ông mau mau đứng lên!"
Tả Trục Lưu thấp giọng nói:
"
Tả mỗ thấy được hai chữ thu ngô, trong lòng đã mơ hồ đoán được cái gì, khi thấy được địa đồ thì Tả mỗ đã kết luận giữa điện hạ cùng thái tử nhất định sẽ tồn tại mối quan hệ cực kỳ thân mật…"
Hắn lau đi nước mắt sát bên má:
"
Hai chữ đó chính là Tả mỗ năm đó tự tay khắc lên, trước khi thái tử chết, hai người chúng ta đã từng uống rượu dưới tàng cây ngô đồng, gió thu thổi qua, lá rơi lả tả, ta vẫn nhớ kỹ những lời nói ngày đó thái tử đã từng nói qua... thu ngô ngày không nhiều... ly tình người đứt ruột gan…"
Lúc này ta mới biết được lai lịch hai chữ thu ngô trên tấm bia của phụ thân.
Tả Trục Lưu nói:
"
Thái tử dặn ta, nhất thiết không được biểu lộ ra quan hệ giữa chúng ta trước mặt bệ hạ, bàng không nhất định sẽ bị bệ hạ chèn ép, sau khi thái tử chết đi Tả mỗ vẫn vâng theo lời dạy của thái tử, thế nhưng..."
Hắn ngưng mắt nhìn ta nói:
"
Cho tới bây giờ ta cũng không biết trên đời này thái tử vẫn còn để lại cốt nhục…"
Tả Trục Lưu nói:
"
Kẻ sĩ chết vì tri kỉ, trên đời này người ta kính trọng nhất chỉ có một người là thái tử, năng lực của điện hạ ta cùng không phải là nhìn mà không thấy, nhưng càng là như vậy Tả mỗ càng cao hứng khi đối phó với điện hạ, nếu không phải Hâm Đức Hoàng thì thái tử cùng sẽ không bị chết và đại Khang cùng sẽ không có khốn cảnh như ngày hôm nay, Tả mỗ đã từng phát thệ trước mộ thái tử, sinh thời nhất định phải phá vỡ giang sơn của Long thị, báo thù rửa hận cho thái tử!"
Ta làm ra nét mặt vô cùng kích động, cầm chặt cánh tay của Tả Trục Lưu:
"
Tả tướng quốc... vất vả cho ông rồi..."
Trong lòng nhưng vẫn còn đang thấp thỏm bất an, lúc trước Tả Trục Lưu có thể thật tình vì ơn tri ngộ của cha ta, thế nhưng hiện tại địa vị của hắn đã đề thăng, cùng thời gian phai nhòa, tâm tính của hắn khó tránh khỏi sẽ không phát sinh biến hóa, hắn phát động tràng cung biến này rất khó nói không có bất cứ tư lợi cá nhân gì ở bên trong?
Tả Trục Lưu cảm thán nói:
"
Thế sự tang thương, tạo hóa trêu người, tất cả vì sao nhất định phải làm đến tình trạng không thể không kết thúc thì mới chân tướng rõ ràng?"
Trong lòng ta ngẩn ra, cái câu nói có cảm giác hào hùng này của hắn rốt cuộc là có ý gì? Lẽ nào hắn quyết ý tiến hành tràng cung biến này cho tới cùng, thề phải đoạt đi giang sơn của Long thị ta sao? Nếu thực sự như vậy, cho dù ta hi sinh tính mệnh của Dực vương cùng Triệu Khiếu Dương cùng phải tóm hắn khống chế ở trong tay, bằng không thì ta không còn cơ hội để lật ngược thế cờ nữa rồi.
Tả Trục Lưu ngưng mắt nhìn ta nói:
"Hổ phụ vô khuyển tử, điện hạ đã có được phong thái như ngày xưa của thái tử, thái tử dưới suối vàng có biết, có thể thấy hình dạng của ngài hôm ngay chắc hẳn cùng sẽ vạn phần vui mừng."
Ta nhất thời không biết ý đồ chân chính của Tả Trục Lưu là thế nào, không thể làm gì khác hơn là bảo trì trầm mặc.
Tả Trục Lưu vỗ nhẹ vai ta rồi kéo ta ngồi xuống, lúc này bên ngoài cửa sổ điện chợt vang lên tiếng sấm, một cơn mưa xối xả cuối cùng cùng rơi xuống.
Tả Trục Lưu nói:
"
Tràng cung biến này Tả mỗ bất đắc dĩ mới phải làm, thế lực của điện hạ không ngừng lớn mạnh, lấy lực lượng giờ phút này của Tả mỗ đã rất khó để mà đối kháng với điện hạ."
Hắn nói chính là tình hình thực tế, ta gật đầu.
Tả Trục Lưu lại nói:
"
Hâm Đức Hoàng nhìn như ngu ngốc, thế nhưng cho tới bây giờ hắn chưa từng tin tưởng qua đối với bất cứ người nào ở bên cạnh, mặc dù hắn lập ngài làm thái tử nhưng lúc nào không lúc nào là không đề phòng ngài, mặc dù mặt ngoài hắn coi ta là sủng nhưng lợi dụng tất cả khả năng thủ đoạn để điều tra ta."
Ta thấp giọng nói:
"
Giữa Tả tướng quốc cùng phụ vương ta rốt cuộc là quen nhau như thế nào?"
Tả Trục Lưu thản nhiên cười nói:
"
Thời còn trẻ Tả mỗ tại Thanh Châu đã từng phạm tử tội, bị quan địa phương phán tử tội, có thể là ông trời thương cảm ta đã để cho ta gặp được thái tử. Sau khi Thái tử cùng ta nói chuyện với nhau, thương tiếc cho chút tài cán của ta nên đã miễn cho ta tử tội, sau đó ta mai danh ẩn tích, thay đổi thân phận rồi bước lên con đường làm quan. Không nghĩ tới lại được Hâm Đức Hoàng trọng dụng, một đường lên chức. Sau đó lúc tại Khang đô gặp phải thái tử ta đã nhắc tới đoạn chuyện cũ này với thái tử, mặc dù thái tử chỉ dửng dưng thế nhưng ta vĩnh viễn khắc sâu vào tâm, thái tử nói qua, chuyện thái tử cứu ta không được đề cập đến với bất kỳ ai, ngày sau chúng ta chính là bằng hữu."
Tả Trục Lưu hai mắt đã ướt át:
"
Ta vẫn luôn ghi nhớ lời phân phó của thái tử, chưa bao giờ trước mặt người khác tiết lộ mối quan hệ giữa ta cùng thái tử. Giữa chúng ta cùng chỉ là thỉnh thoảng gặp nhau, song ý chí cùng hoài bão của thái tử đã đủ để thuyết phục Tả mỗ, đến nay giọng nói, nụ cười và dáng điệu của thái tử vẫn còn hiện lên rõ ràng ở trong đầu ta."
Tả Trục Lưu nhìn Hâm Đức Hoàng đang bất tinh nàm trên mặt đất, cười lạnh nói:
"
Ta vốn tưởng là mối quan hệ qua lại giữa ta cùng thái tử kiếp này sẽ không có người thứ ba biết, không nghĩ tới vẫn bị hắn nghe được."
Ta thầm nghĩ trong lòng:
"
Công phu tình báo của Hâm Đức Hoàng quả nhiên không bình thường, thân thế của ta không phải là cùng bị lão ta tra ra hay sao."
Tả Trục Lưu nói:
"
Cuộc đời Hâm Đức Hoàng người mà kiêng kỵ nhất đó là thái tử điện hạ, sau khi hắn biết được mối quan hệ giữa ta cùng thái tử liền bắt đầu đối phó ta, Tả mỗ tại đại Khang làm quan cùng không phải một ngày, chuyên mà hắn muốn đối phó ta đã bị thân tín của ta tiết lộ ra, từ khi đó ta liền bắt đầu xúc tiến quyết định đoạt cung."
Ta thấp giọng nói:
"
Tả tướng quốc có phải là muốn ủng hộ lập cần vương lên ngôi?"
Tả Trục Lưu không che giấu chút nào, gật đầu:
"
Cần vương là người lớn tuổi nhất trong số các vị hoàng tử, đồng thời cùng là một người không có chủ kiến nhất, không thể nghi ngờ là người có điều kiện tốt nhất để chọn làm khôi lỗi."
Ta biểu hiện rất tán thành, gật đầu.
Tả Trục Lưu nói:
"
Điều duy nhất Tả mỗ không có nghĩ đến chính là, điện hạ vừa trở lại đại Khang liền truyền đến tin tức điện hạ đã bị giết."
Ta cười nói:
"
Tin tức của Tả tướng quốc quả nhiên rất linh thông."
Tả Trục Lưu nói:
"
Muốn ở trong triều sinh tồn, không có mấy cái cơ sở ngầm thì làm sao có thể?"
Nhớ tới Thiên Cơ các trong tay Tả Trục Lưu, xem ra cơ sở ngầm Tả Trục Lưu xếp đặt ở các nơi còn có rất nhiều, bất kể là ai cùng không muốn có một đối thủ như vậy. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenyy.com
Tả Trục Lưu nói:
"
Tả mỗ không tin điện hạ sẽ dễ dàng bị hắn hại chết như vậy!"
Ta không khỏi nở nụ cười.
Tả Trục Lưu nói:
"
Cùng thái tử trở thành bằng hữu, nhưng lại cùng điện hạ trở thành địch nhân, thiên ý trêu người, thiên ý trêu người a!"
Ta cười nói:
"
Long Tương quân của Tả tướng quốc đã bao vây ta, hôm nay Dận Không đã rất khó mà chạy thoát khỏi lòng bàn tay của ông."
Tả Trục Lưu cười khổ nói:
"
Điện hạ đừng vội lo lắng, Tả mỗ phát động tràng cung biến lần này chính là đã cố gắng hết sức, cho dù Tả mỗ may mắn cung biến thành công, chấp chưởng quyền lực của đại Khang cùng sẽ không lâu dài. Đại quân của Điện hạ tại Yên quốc cùng phía bắc Khang quốc làm sao có thể bỏ qua chúng ta, một ngày dấy quân đông tiến, Tả mỗ sao lại có năng lực để ngăn cản, toàn bộ đại Khang gần như đã rơi vào tình trạng chia năm xẻ bảy, Tả mỗ chưa bao giờ nghĩ đẩy vạn dân đại Khang vào cảnh nước sôi lửa bỏng."
Ta nhẹ giọng nói:
"
Lúc trước Tả tướng quốc mặc dù muốn nhằm vào ta, thế nhưng vẫn chưa bao giờ làm việc tổn hại đến đại Khang."
Tả Trục Lưu nói:
"
Tả mỗ thật hổ thẹn, tình trạng hôm nay chính là do ta một tay tạo thành."
Lúc này trong mưa gió mơ hồ truyền đến tiếng la ó chém giết, ta cùng Tả Trục Lưu nhìn nhau rồi đồng thời đi ra ngoài, ngoài cửa thị vệ tiến lên thông báo:
"
Điện hạ, viện quân của chúng ta đã tới rồi!"
Trong lòng ta đại hỉ, nhất định là Tiêu Tín cùng Hàn Nhữ Thành đã suất lĩnh thủ hạ chạy tới hoàng thành rồi.
Tả Trục Lưu vẻ mặt ngưng trọng nói:
"
Việc này cuối cùng cùng cần có người để giao phó!"
Nội tâm ta chấn động, ngóng nhìn Tả Trục Lưu nói:
"
Tả tướng quốc yên tâm, hiện tại ta đang ở vào vòng vây của các ông, thủ hạ của ta sẽ không dám tùy tiện phát động công kích."
Tả Trục Lưu thấp giọng nói:
"
Thần có một việc muốn nói riêng với điện hạ."
Ta gật đầu, nắm lấy tay Tả Trục Lưu cùng hắn sóng vai đi lên tầng bảy Quan Tinh lâu.
Bao quát hoàng cung đều thấy nàm trong mưa gió, cả căn phòng luyện đan đã bị Long Tương quân vây quanh kín đến không có kẽ hở, xa xa nhìn lại tựa như xung quanh đang bao phủ một tầng mây đen.
Xa xa tuy là truyền đến từng đợt tiếng la gọi, thế nhưng cự ly từ nơi này vẫn còn có một khoảng cách, hơn nữa lại do mưa rơi ào ào nên thấy không rõ rốt cuộc là ai.
Tả Trục Lưu đột nhiên quỳ gối xuống trước mặt ta, ta kinh hoảng nói:
"Tả tướng quốc không cần phải cho ta đại lễ như vậy chứ?"
Tả Trục Lưu cung kính hướng ta khấu đầu ba cái:
"
Ba lạy này của Tả mỗ chính là cúi chào đế vương tương lai của đại Khang, nhất đại bá vương bễ nghễ thiên hạ!"
Trong nội tâm ta một trận kích động.
Một tia sét loá mắt chia đôi bầu trời tối tăm làm hai nửa, đồng thời cùng chiếu sáng những đường nét trên khuôn mặt chúng ta, cơn mưa lạnh giá xen lẫn trong cơn cuồng phong không ngừng phả vào người chúng ta.
Tả Trục Lưu nói:
"
Điện hạ đã đem thân thế của mình nói cho Tả mỗ, đủ thấy tín nhiệm đối với cựu thần. Tính mệnh này của Tả mỗ là của thái tử điện hạ ban tặng, kiếp này đã không có duyên để báo đáp đại ân của thái tử."
Trong hai mắt hắn lập lòe nước mắt, hiển nhiên đang cực kỳ kích động.
Ta thấp giọng nói:
"
Mời Tả tướng quốc đứng lên rồi nói."
Tả Trục Lưu cố ý quỳ trên mặt đất nói:
"
Việc cung biến đã truyền khắp Khang đô, giờ phải có người tới gánh chịu trách nhiệm, nguyên nhân của trường phong ba này là do Tả mỗ dựng lên, đương nhiên phải do Tả mỗ tới gánh chịu, điện hạ có hiểu không?"
Hai mắt ta đã ươn ướt, Tả Trục Lưu chủ động đến xin gánh chịu trách nhiệm chuyện này đã khiến cho trên bức tranh cung biến có được dấu chấm tròn viên mãn, ta không thể cự tuyệt, cùng không nghĩ cự tuyệt, run giọng nói:
"
Tả thừa tướng không cần như vậy…"
Tả Trục Lưu nói:
"
Từ một khắc khi Tả mỗ biết thân thế của điện hạ thì đã hạ quyết tâm. Có một số việc cần phải làm cho nó vĩnh viễn bị chôn sâu dưới dất, Tả mỗ không phải là người trung nghĩa, khó bảo toàn ngày khác sẽ không sinh ra dị tâm, nếu như vậy thì ta sẽ có lỗi với điện hạ, có lỗi với điện hạ thì ta không mặt mũi nào đi gặp thái tử..."
Hai hàng nước mắt nhạt nhòa theo hai bên má hắn chậm rãi chảy xuống.
Ta nặng nề gật đầu, cố sức cắn chặt đôi môi.
Tả Trục Lưu nói:
"
Thần chỉ có một thỉnh cầu, mấy đứa con của ta cùng không biết chuyện của Tả mỗ làm, hy vọng điện hạ có thể bỏ qua cho chúng nó…"
"
Tả tướng quốc yên tâm, Dận Không tuyệt đối sẽ không làm trái với sự giao phó của ông!"
Ta nói như đinh đóng cột.
Tả Trục Lưu thấp giọng nói:
"
Sau khi ta chết chúng nó nhất định sẽ hận điện hạ, nói không chừng sẽ nghĩ mọi biện pháp để đối phó với điện hạ."
Ta chân thành nói:
"
Tả tướng quốc yên tâm, nếu như ta đà đáp ứng với ông thì bất kể họ làm ra chuyên gì ta đều sẽ tha thứ cho họ."
Tả Trục Lưu nói:
"
Tả mỗ cũng không có cầu gì, chỉ cầu điện hạ giữ lại tính mệnh cho chúng nó, trục xuất chúng nó ra khỏi đại Khang thì ta đã thỏa nguyên vọng rồi! Về phần việc hôm nay Tả mỗ sẽ cho người trong thiên hạ một cái giao phó hợp lý!"
Ta đỡ Tả Trục Lưu đứng lên, Tả Trục Lưu chân thành tha thiết nói:
"
Điện hạ, thần không thấy được ngày điện hạ đăng cơ!"
Trong lòng ta đau xót, nước mắt không thể kiềm chế nổi chảy xuống.
Tả Trục Lưu phát ra tiếng cười to như đã hiểu ý, xoay người đi xuống dưới lầu.
Khi Dực vương cùng Triệu Khiếu Dương trở về có gặp thoáng qua Tả Trục Lưu, Dực vương nhìn Tả Trục Lưu hầm hầm, cừu hận đối với hắn cho tới bây giờ chưa hề che đậy.
Tả Trục Lưu thản nhiên cười, chậm rãi biến mất trong cơn mưa gió.
Ta lẳng lặng đứng ở trong mưa, nhìn theo bóng dáng của Tả Trục Lưu biến mất trong cơn mưa gió, Tả Trục Lưu nói không sai, việc cung phải có người tới gánh chịu trách nhiệm, thân phận của ta quyết không thể bại lộ được, cái chết của hắn đã trở thành điều tất nhiên.
Dực vương thấp giọng nói:
"Dận Không, hắn cùng với con nói chuyện gì đấy?"
Ta nhẹ giọng nói:
"
Tả Trục Lưu đà đáp ứng ủng hộ con làm vua, lập tức sẽ cho rút lui Long Tương quân đang vây quanh chúng ta."
Dực vương cùng Triệu Khiếu Dương đồng thời lấy làm kinh hãi, họ sao lại đi tin Tả Trục Lưu có thể đột nhiên thay đổi lập trường, hơn nữa lại còn dưới tình huống đang chiếm hết ưu thế mà vứt bỏ.
Dưc vương nói:
"
Có phải là bởi vì viện quân của chúng ta đã đến cho nên hắn biết khó ma lui?"
Ta lắc đầu, ngước mắt nhìn lên bầu trời đầy khói mù, nói với giọng đầy thâm ý:
"
Tả Trục Lưu rốt cuộc thấy rõ được đại cục ở đây, cho dù hắn có thể đoạt cung thành công thì cũng không cách nào đoạt được toàn bộ thiên hạ của đại Khang…"
Hai vạn Long Tương quân bắt đầu lục tục rút lui khỏi hoàng cung, ta nghiêm lệnh các binh sĩ thủ hạ không được làm ra bất luận cử động công kích gì.
Một canh giờ sau, Tả Đông Tường thống lĩnh Long Tương quân đã rút lui toàn bộ khỏi hoàng cung.
Tiêu Tín cùng Hàn Nhữ Thành suất lĩnh sáu nghìn quân đội liên hợp vò sĩ cùng thuỷ quân đã nắm giữ được quyền khống chế hoàng cung, tin tức ta cùng Hâm Đức Hoàng bình yên vô sự nhanh chóng được truyền khắp toàn bộ hoàng cung.
Về phần tám nghìn ngự lâm quân đang khống chế hậu cung sau khi thu được tin tức thì lập tức qua đây bảo hộ chúng ta, Phó thống lĩnh ngự lâm quân Chu Đắc Chí thấy tình huống không ổn liền suất lĩnh vài tên thủ hạ thân tín lặng yên chạy trốn mất.
Quân lực ba phương hội họp tại một chỗ, tổng binh lực đã đạt tới mười sáu nghìn người, ta bảo Tiêu Tín suất lĩnh hai nghìn võ sĩ thân tín kể cả một nghìn ngự lâm quân bảo hộ hoàng thành, tám nghìn người còn lại do Hàn Nhữ Thành thống lĩnh dò xét thành Khang đô, thuận tiện tăng cường phòng thủ ở các cửa thành. Năm nghìn người còn lại do Dực vương cùng Triệu Khiếu Dương suất lĩnh thì đến các nơi Khang đô, mật thiết giám thị cử động của bách quan cùng hoàng thân quý tộc trong triều.
Khi mà tất cả sơ bộ đã được ổn định thì đã là lúc hoàng hôn, mưa đã dần dần ngừng lại, trong không khí tràn ngập mùi bùn đất ướt át, ta hít sâu một hơi không khí trong lành, cảm giác nặng nề trong ngực vẫn không giảm bớt chút nào.
Tiêu Tín lặng yên đi tới phía sau ta, thấp giọng nói:
"Thái tử điện hạ, sau khi Long Tương quân ra khỏi thành thì giải tán rất nhanh, chúng ta có cần nhân cơ hội này truy kích, một lưới bắt hết bọn chúng hay không?"
Ta lắc đầu nói:
"
Ta đã đáp ứng Tả Trục Lưu, ta sẽ cho hắn một cơ hội."
Tiêu Tín nói:
"
Viện quân của chúng ta trong hai ngày nữa sẽ đến, thái tử có phải muốn chờ sau khi viện quân đến rồi mới quét sạch dư đảng của chúng?"
Ta thấp giọng nói:
"
Chuyện của Tả Trục Lưu trước tiên phải bỏ lại, nhiệm vụ hàng đầu của chúng ta đó là khống chế hoàng cung, ổn định được Khang đô. Được rồi, truyền quốc ngọc tỷ đã tìm được chưa?"
Tiêu Tín lắc đầu nói:
"
Chúng ta đã lục soát mỗi một ngõ ngách có thể giấu được ngọc tỷ ở hoàng cung nhưng vẫn hoàn toàn chưa có kết quả, có người trong ngự lâm quân báo cáo lại, ngọc tỷ hình như đã bị Chu Đắc Chí lục soát, có thể là do hắn thừa dịp hỗn loạn đã mang đi rồi không?"
Ta nhíu mày, ngọc tỷ mặc dù quan trọng, thế nhưng chẳng qua cùng chỉ là một hình thức mà thôi, hoặc là thực sự mất đi thì để thợ thủ công làm lại một cái khác là được, tuy nhiên sẽ thiếu đi lực thuyết phục.
Ngoài điện chợt truyền đến một tiếng cười dài, ta ngẩng đầu lại nhìn, chính là hai người Trần Tử Tô cùng Xa Hạo đang chạy tới, Trần Tử Tô mặt mày hớn hở nói:
"
Chúc mừng thái tử!"
Thì ra từ trước đến nay hắn xưng hô ta là công tử, lúc này cũng đột nhiên thay đổi.
Ta mỉm cười nói:
"
Trần tiên sinh cứ gọi ta công tử thì thân thiết hơn."
Trần Tử Tô cười nói:
"
Nếu công tử đã phân phó, Tử Tô chỉ đành cúng kính không bàng tuân mệnh, có điều đợi sau khi công tử đắng cơ rồi, Tử Tô nhất định phải đổi cách xưng hô thôi."
Ta mỉm cười, lúc này mới phát hiện mặc dù ta đã khống chế thành công đại cục nhưng trong lòng cùng không có nhiều vui sướng lắm.
Xa Hạo đi tới ta trước mặt nói:
"
Công tử, lúc ta cùng Trần tiên sinh vào cung đã gặp phải vài tên ngự lâm quân áp giải Phó thống lĩnh Chu Đắc Chí qua đây."
Ta đại hỉ nói:
"
Mau để cho bọn họ vào đây!"
Xa Hạo gật đầu, hướng về phía ngoài điện gọi một tiếng, vài tên ngự lâm quân áp giải Chu Đắc Chí mặt mũi bầm dập đi vào, thì ra sau khi Chu Đắc Chí dẫn dắt thân tín chạy ra ngoài cung, vài tên thân tín nghĩ tới nghĩ lui, chỉ cần còn ở trong cảnh nội đại Khang thì không cách nào chạy trốn khỏi truy kích của chúng ta được, cho dù chạy đi cả đời này chỉ sợ cùng phải sống trong cảnh lo lắng hãi hùng, sau khi mấy tên này thương lượng thì thừa dịp Chu Đắc Chí chưa chuẩn bị đã bắt y lại, để nhằm lập công chuộc tội.
Chu đắc Chí sợ đến mặt xám như tro tàn, không ngừng dập đầu nói:
"Tiểu nhân tội đáng chết vạn lần, thái tử điện hạ lòng dạ rộng lớn, nghìn vạn lần đừng chấp nhặt với ta."

Tam Cung Lục Viện Thất Thập Nhị Phi - Chương #473


Báo Lỗi Truyện
Chương 473/514