Chương 437 : Dụ dỗ (2)


A Y Cổ Lệ gật đầu nhưng ôm chặt lấy ta, ghé sát vào bên tai ta khẽ nói :
"Ta có cảm giác nói không nên lời, nhưng. .. thực sự rất thích. "
Những lời này so với bất cứ thứ thuốc thôi tình, kích dục nào còn có tác dụng hơn, nhiệt tình của ta đã bị những lời này của nàng đề thăng đến cao điểm, lập tức ta ôm lấy hai chân A Y Cổ Lệ ép sát tới bụng nàng, nàng cùng dùng hai chân thon dài quấn chặt lấy cổ ta, dùng nhiệt tình và thẹn thùng đáp lại động tác của ta .
A Y Cổ Lệ không tự chủ được bắt đầu rên rỉ, nghe được tiếng rên rỉ dâm mị đến tận xương của mình, nàng không khỏi e thẹn vô hạn, hai má ửng đỏ, dáng dấp kiều diễm của nàng càng kích thích dục hỏa của ta càng lúc càng dâng cao .
Tiếng rên rỉ ai uyển ai oán của A Y Cổ Lệ cùng nối tiếp theo từng động tác lên xuống của ta, ánh trăng có lẽ cùng bởi vì ngượng ngùng nên cùng trở nên mông lung .
Điên cuồng triền miên cả đêm làm cho một thiếu nữ mới trải qua việc đời như A Y Cổ Lệ nếm tới khổ sở tận ngày hôm sau. Sáng sớm hôm ấy, nàng vốn là dự định yên ắng trở về hương khuê của mình, nhưng bất kể như thế nào cùng bò dậy không nổi .
Ta cười nhéo nhéo khuôn mặt nàng .
"Đều tại chàng cả, chốc nữa sao ta dám gặp người khác đây?"
A Y Cổ Lệ đỏ mặt nói .
Ta cười ha ha nói :
"Nàng thành thật nằm ở trên giường nghỉ ngơi đi, không có ai sẽ đi xen vào việc của người khác đâu, lát nữa ta sẽ cho tỳ nữ qua đây hầu hạ nàng. "
A Y Cổ Lệ lưu luyến không rời :
"Chàng định đi đâu?"
"Ngày hôm nay ta có hẹn với Cao Quang Viễn, hắn chắc sắp tới rồi. "
Ta mặc vào áo khoác ngoài rồi đứng dậy .
A Y Cổ Lệ khẽ nói :
"Ở đây dù sao cùng là Yên quốc, chàng gặp việc gì cùng phải cẩn thận. "
Ta gật đầu nói :
"Nàng yên tâm đi, vì nàng ta nhất định sẽ sống tới trăm tuổi, bằng không làm sao có thể thoả thích hưởng thụ tiểu bảo bối của ta chứ?"
Ta luồn tay vào trong chăn bóp nhẹ lên ngực nàng một cái .
A Y Cổ Lệ mắc cỡ lui vào bên trong, dùng chăn che đến tận trán .
Lúc này ta mới mỉm cười và đi ra cửa . Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.
Đi tới sân, Lang Thứ cùng A Đông tiến lên nghênh đón :
"Chủ nhân!"
Ta cười nói :
"Các ngươi thức dậy sớm vậy, ta còn tưởng rằng tối hôm qua uống nhiều như thế thì cả đám các ngươi cùng bò dậy không nổi chứ. "
Lang Thứ nói :
"Ta cùng A Đông sáng sớm đã đến dịch quán nơi Lý Mạc Vũ ở, vừa lúc đụng phải quan viên quản lý dịch trạm, nghe nói Lý Mạc Vũ đà sớm đi rồi, Đoạn Tinh cùng không có đồng hành cùng hắn, nghe nói buổi sáng hôm qua vẫn còn thấy xuất hiện ở dịch quán. "
Ta hơi giật mình, nếu nói như vậy thì Hoàn Tiểu Trác vô cùng có khả năng còn đang ở Yên đô, thế nhưng vì sao nàng không tới tìm ta? Thời cuộc tại Yên đô hỗn loạn bất an, rốt cuộc hiện tại nàng đang ẩn náu ở nơi nào đây?
Lúc này Xa Hạo cùng Cao Quang Viễn đã đi tới, ta dừng nói chuyên với Lang Thứ, mỉm cười đi tới nghênh đón :
"Cao tướng quốc tới thật sớm!"
Cao Quang Viễn cười nói :
"Thái tử điện hạ cho triệu, Quang Viễn sao dám không đến!"
Chúng ta đồng thời cười ha hả .
Ta bảo hạ nhân pha một hũ trà xanh tại trong đình nghỉ mát, cùng Cao Quang Viễn ngồi xuống đối diện nhau .
Cao Quang Viễn nói :
"Nghe nói thái tử đã cùng Phượng Mị hoàng hậu kết làm tỷ đệ?"
Ta gật đầu nói :
"Quả thực như vậy. "
Cao Quang Viễn nhíu mày nói :
"Thái tử điện hạ, có chuyện Quang Viễn không biết có nên nói ra hay là không?"
Ta mỉm cười nói :
"Cao tướng quốc, giữa chúng ta từ lâu đã trở thành bằng hữu không có gì giấu nhau, lẽ nào trong lòng ngươi còn có điều gì bận tâm hay sao?"
Cao Quang Viễn nói :
"Phượng Mị hoàng hậu cùng thái tử kết làm tỷ đệ, khẳng định là có dụng ý xấu. "
Ta cười nói :
"Cao tướng quốc suy đoán đúng rồi, cô ta muốn ta cầu tình với ngài để bảo vệ tính mệnh cho hai đứa con của cô ấy. "
Chuyện này cũng không cần phải giấu diếm Cao Quang Viễn, dù cho ta không nói, hắn cùng có thể đoán được .
Cao Quang Viễn thấp giọng nói :
"Thái tử có phải đã đáp ứng rồi?"
Ta gật đầu nói :
"Tối quả thực đã đáp ứng rồi. "
Cao Quang Viễn không khỏi thở dài một hơi nói :
"Chẳng lẽ thái tử không rõ đạo lý trảm thảo trừ căn hay sao?"
Ta mỉm cười nói :
"Đạo lý này ta đương nhiên hiểu rõ, tuy nhiên hiện tại liền ra tay giết hai đứa con của cô ta thì vị miễn có phần quá nóng vội, hai ngày này Cao tướng quốc đã liên tiếp diệt trừ bốn vị vương tử, hai đứa con này của Phượng Mị hày còn chưa trưởng thành, nếu ngài cùng diệt trừ luôn cả họ, chỉ sợ sẽ làm cho các vị cựu thần trong triều sợ sệt, chỉ sợ bách tính của Yên quốc cùng sẽ bởi vậy mà sản sinh ra tâm lý sợ hãi đối với chúng ta. "
Cao Quang Viễn gật đầu nói :
"Những lời của thái tử điện hạ cùng không phải không có đạo lý, theo ý của thái tử thì chúng ta nên xử lý họ như thế nào?"
Ta cười nói :
"Ngài mặc dù đã đưa cho ta ba tòa thành trì của Yên quốc, thế nhưng trong thời gian ngắn tên hoàng đế bù nhìn Lý Quốc Thái này vẫn cần phải tồn tại, hai đứa con của Phượng Mị ngươi không cần nóng lòng giết họ làm gì, đợi đến khi đẩy lùi đại quân của Hạ Hầu Nộ Thái ta sẽ đưa bọn họ đến đại Khang làm con tin, như vậy cùng không cần Cao tướng quốc phải tự tay giết chết bọn họ rồi phải gánh chịu tiếng xấu, cũng sẽ không lưu lại hậu hoạn, Cao tướng quốc nghĩ như thế nào?"
Cao Quang Viễn cười nói :
"Kiến thức của thái tử điện hạ chung quy Quang Viễn không cách nào với tới, kế sách nhất cử lưỡng tiện như thế đương nhiên rất tốt. "
Trong lòng y mặc dù chưa hẳn nghĩ như vậy, thế nhưng nếu ta đã mở miệng đưa ra chuyên này, y đương nhiên không dám phản bác, kỳ thực hai đứa con của Phượng Mị cùng không phải là nhân vật then chốt gì, Cao Quang Viễn sở dĩ muốn giết chúng chẳng qua là vì trả mối thâm cừu đại hận lúc trước Yên vương Lý Triệu Cơ đã giết Mạc quý phi .
Ta rót thêm trà nóng vào ly trà, mỉm cười nói :
"Tình thế bên phía Hạ Hầu Nộ Thái thế nào rồi?"
Cao Quang Viễn nói :
"Hắn bắt đầu hành quân rất nhanh, có điều tin tức thám báo mới nhất cho thấy tốc độ hành quân của hắn đột nhiên đã bị giảm xuống. "
Ta gật đầu nói :
"Hạ Hầu Nộ Thái không phải là kẻ ngu, hắn nhất định biết tin tức quân đội của chúng ta đã tiến nhập Yên cảnh, cho dù có toàn lực hành quân thì cùng tất phải rơi vào phía sau đại quân của chúng ta thôi. "
Cao Quang Viễn nói :
"Cho nên hắn đóng vững đánh chắc, cố gắng dùng một thế trận tốt nhất để xuất hiện tại trước mặt chúng ta…"
Ta cười lạnh nói :
"Hắn thả chậm tốc độ hành quân có lẽ còn có hai nguyên nhân, một là vì nhân cơ hội để khống chế vững chắc đối với vùng phía nam Yên quốc, hai là có thể vì chờ đợi viện quân khác đến. Mười vạn binh lực trong tay hắn cho dù với điều kiện là không tổn hao gì muốn công phá Yên đô cùng không phải là chuyên dễ dàng. "
Cao Quang Viễn nói :
"Ta đã bắt được mẫu thân và thê tử của Hạ Hầu Nộ Thái. "
Ta cười nói :
"Xem ra Hạ Hầu Nộ Thái vẫn chưa có được sự chuẩn bị chu đáo. "
Ta nhắc nhở Cao Quang Viễn :
"Tạm thời cứ giam giữ họ lại, ngày sau nhất định sẽ có được công dụng. "
Cao Quang Viễn cười nói :
"Hiểu rồi!"
Ta đột nhiên nhớ tới một việc :
"Cao tướng quốc, hiện tại Hứa Vũ Thần đang bị giam giữ ở nơi nào?"
Cao Quang Viễn lộ vẻ khó xử, hồi lâu mới nói :
"Hứa Vũ Thần đang bị giam giữ trong thiên lao, người này đối với Yên vương Lý Triệu Cơ có thể nói là trung thành và tận tâm, hiện tại mỗi ngày lấy tuyệt thực để kháng cự, thái tử muốn thu phục hắn sợ rằng so với lên trời còn khó hơn. "
Y đã sớm nhìn ra ta đối với Hứa Vũ Thần có chút tán thưởng, cho nên mới nói như thế .
Ta mỉm cười nói :
"Cao tướng quốc có thể an bài cho ta và hắn gặp mặt một lần được không?"
Cao Quang Viễn nói :
"Thái tử nếu mở miệng, Quang Viễn sao dám không theo, có điều…"
Ta biết trong lòng y có điều cố kỵ, nếu ta quả thật thuyết phục được Hứa Vũ Thần, ngày sau rất có khả năng sẽ đối với y bất lợi. Ta an ủi :
"Cao tướng quốc cứ yên tâm, nếu ta đáp ứng với ngài thì sẽ bảo đảm cho lợi ích trong tương lai của ngài, thu được cương vực của Yên Bắc công lao của ngài vĩnh viễn xếp vào vị trí thứ nhất. "
Cao Quang Viễn cung kính nói :
"Quang Viễn cùng không phải là tham công, nói một cách công bằng, Hứa Vù Thần bất kể là ý chí hay là năng lực cùng vượt xa Quang Viễn. Cả đời này Quang Viễn có thể vì thái tử điện hạ làm chỉ có một chuyện, mà Hứa Vù Thần lại có tài an bang định quốc. "
Ta ngưng mắt nhìn Cao Quang Viễn, người này mặc dù âm hiểm gian trá, tuy nhiên tại phương diện nhìn người ánh mắt đích thực rất độc đáo .
Cao Quang Viễn nói :
"Có câu là có mới nới cũ, qua cầu rút ván, lúc trước Quang Viễn đầu nhập cho thái tử trong lòng sớm đã có chuẩn bị này. "
Ta cười nói :
"Cao tướng quốc suy nghĩ nhiều rồi, Dận Không có thể thề với trời không bao giờ nghĩ cách giết hại ngài. "
Cao Quang Viễn thản nhiên cười nói :
"Từ cổ chí kim, từ các triều đại, triều nào cùng đều có trung thần, nhưng một triều cùng không thiếu gian thần, lại càng không thiếu chính là những người bình thường vô năng!"
Cao Quang Viễn dừng lại một chút lại nói :
"Ta muốn hỏi thái tử điện hạ, trong suy nghĩ của ngài thì người nào là trung, người nào là gian?"
Ta im lặng không nói gì, khái niệm trung và gian đích thực rất khó trả lời .
Cao Quang Viễn nói :
"Hứa Vũ Thần đối với Yên vương mà nói là một đại đại trung thần, hắn có thể vì xã tắc của Yên quốc cúc cung tận tụy chết không hối hận, mặc dù hắn chết bời vì ngu trung nhưng cùng sẽ lọt vào danh thùy thanh sử. Ta đối với Yên vương mà nói là một đại đại gian thần, là ta một tay dẫn thái tử vào Yên đô, thiết kế ra tràng cung biến này, nhìn từ ngoài mặt trung gian rõ ràng, không cần nghi ngờ. "
Tuy nhiên ba trăm năm trước, thiên hạ vốn chính là một nhà, cái gì gọi là Yên, cái gì gọi là Khang? Để ta tùy tiện suy đoán hoài bão của thái tử vậy. Trong lòng thái tử tất nhiên là muốn một lần nữa đem những người đang chia rẽ trong thiên hạ kết hợp làm một thể, nếu như có một ngày giang sơn đang bị phân rẽ thống nhất, khi nhìn lại tất cả hiện tại, Hứa Vũ Thần trung tâm giữ gìn Yên quốc, khiến cho thiên hạ bị rơi vào cảnh chia rẽ, đây coi là ngu trung. Ta với Yên quốc mặc dù vô công, nhưng đối với giang sơn tương lai của thái tử lại có công rất lớn, ta là trung hay gian đây?

Tam Cung Lục Viện Thất Thập Nhị Phi - Chương #437


Báo Lỗi Truyện
Chương 437/514