Chương 314 : Ôn dịch (2)


Ta cảm thấy rất khó hiểu :
"Lẽ nào có người ở hạ độc trong nước?"
Tuệ Kiều thản nhiên cười nói :
"Trong thiên hạ sợ rằng không ai có thể chế tạo ra một tràng ôn dịch có thanh thế như vậy đâu. "
Sở Nhi nói :
"Việc cấp bách trước mắt chính là chuẩn bị dược liệu đầy đủ, cố gắng làm hạ mức nguy hại của ôn dịch gây ra với Tuyên Thành đến mức thấp nhất. "
Tuệ Kiều nói :
"Tiêu tướng quân đã phái người đi ra ngoài mua dược liệu với số lượng lớn về đây rồi. "
Ta hơi lo lắng nói :
"Tình hình nghiêm trọng như vậy, trong khoảng thời gian ngắn sợ rằng không cách nào gom góp đủ dược vật cần thiết. "
Sở Nhi hối hận nói :
"Sớm biết rằng sẽ phát sinh loại chuyện này, khi đó ta sẽ không bán dược liệu cho Xích Lỗ Ôn với số lượng lớn rồi. "
Ta an ủi nàng nói :
"Ông trời thường mưa gió ngoài dự liệu, có một số việc cũng không phải ai cũng cókhả năng khống chế được. "
Buổi tối Tuệ Kiều bởi vì mệt mỏi rã rời nên đã sớm trở về phòng an giấc. Ta cùng Sở Nhi ỷ ôi tại trong viện tâm sự cả buổi .
Sở Nhi nói :
"Trước đó vài ngày cha đặc biệt báo tin qua đây, lo lắng cho chàng sẽ trực tiếp trở về Khang đô. "
Ta cười nói :
"Nàng nghĩ rằng ta sẽ ngốc đến nồi tự đi chịu chết sao?"
Sở Nhi nở nụ cười dịu dàng, thân thể mềm mại rúc vào trong lòng ta :
"Ta đương nhiên biết chàng sẽ không làm như vậy, thế nhưng ta vẫn có chút lo lắng mà, bởi vì mọi việc chàng đều thích mạo hiểm, việc càng nguy hiểm chàng càng thích thử. "
Ta mỉm cười nói :
"Vốn ban đầu cũng như lời của nàng nói vậy, nhưng mà hiện tại ta làm bất cứ chuyện gì trước hết cũng phải nghĩ đến các nàng đã, chuyện nguy hiểm ta sẽ không dám tuỳ tiện nếm thử nữa. "
Sở Nhi cười duyên nói :
"Chàng mặc dù nói như vậy, thế nhưng trong lòng nhất định không phải là nghĩ như vậy. "
Ta ôm sát Sở Nhi, thấp giọng nói :
"Nàng yên tâm, không phải tình cảnh bất đắc dĩ, ta tuyệt sẽ không một mình lọt vào hiểm cảnh. "
Sở Nhi tựa lên vai ta, nhẹ giọng nói :
"Chung quy chàng vẫn không cải biến được tính tình của bản thân, hiểu rõ khu vực có dịch bệnh nguy hiểm vì sao còn muốn tới?"
Ta thâm tình nói :
"Làm sao ta có thể yên tâm nàng cùng Tuệ Kiều ở tại chỗ này? Chúng ta nếu là phu thê thì phải đồng cam cộng khổ, tương cứu trong lúc hoạn nạn. "
Sở Nhi phương tâm cảm động vạn phần, ỷ ôi sát vào ngực ta .
Ta nhìn lên ánh trăng sáng trên bầu trời, cảm thán nói :
"Phía Khang đô vẫn chưa có tin tức gì, không biết phụ hoàng dự định đối với ta thế nào?"
Sở Nhi nhẹ giọng nói :
"Có một chút ta dám kết luận, chỉ cần chàng đi Khang đô, hắn sẽ không đơn giản mà thả chàng trở về đâu. "
Ta gật đầu .
Sở Nhi nói :
"Nghe nói gần đây hắn lại tìm được một phương sĩ tà môn, đang lợi dụng đồng nam đồng nữ xem như thuốc dẫn để luyện chế thuốc trường sinh bất lão. "
Ta cười lạnh nói :
"Hắn thực sự cho rằng bản thân có thể vạn thọ vô cương sao?"
Sở Nhi nói :
"Cha liên hợp chúng thần khuyên can, thế nhưng bệ hạ vẫn khư khư cố chấp, xem ra hắn không đem đại Khang khiến cho người người oán trách thì sẽ không dừng tay. "
Nàng thản nhiên nói :
"Chàng mặc dù thành công làm tan rã liên minh năm nước, lại cùng đại Tần ký minh ước công thủ, thế nhưng sau khi bệ hạ thu được tin tức cũng không có hạ chỉ phong chàng làm thái tử, đủ thấy hắn căn bản không có thành ý chút nào. "
Ta thản nhiên nói :
"Đối với chuyện này ta sớm đã có chuẩn bị tâm lý, hắn thèm quyền như mạng, căn bản không có dự định đem ngôi vị hoàng đế truyền cho ta. "
Sở Nhi cười nói :
"Lần này chàng không có trở về Khang đô, không biết bệ hạ sẽ bị thất vọng đến cỡ nào. "
"Quản hắn làm gì, vẫn là Trầm Trì nói đúng, thái tử chẳng qua là một cái danh hiệu mà thôi, ta cần gì phải lưu ý quá làm gì .
Ta ghé sát vào mặt Sở Nhi, khẽ nói :
"
Đêm đã khuya, chúng ta nên trở về nghỉ ngơi đi. "
Sở Nhi thấy ta vẻ mặt ái muội tự nhiên biết ta đang nghĩ cái gì, đỏ mặt nhẹ nhàng gật đầu .
Ta ôm Sở Nhi trở lại phòng, lúc đi qua cửa phòng của Thác Bạt Lục Châu thấy ngọn đèn dầu bên trong phòng nàng đã tắt, Sở Nhi dí dòm thè lưỡi với ta, chúng ta rón ra rón rén đi vào phòng .
Trở tay đóng lại cửa phòng, thân thể mềm mại của Sở Nhi giống như dây thường xuân quấn lấy ta, ta vén lên váy nàng, dọc theo bắp đùi mềm nhẵn xoa lên hai bờ mông đầy đặn của nàng .
Sở Nhi nói trong mê man :
"Ta đi châm nến. .. "
Ta khẽ cười nói :
"
Lẽ nào nàng không cảm thấy trong bóng tối như vậy mới có tình thú sao?"
Tay của ta vạch ra cái yếm của nàng, cặp nhũ hoa non mịn như chi của Sở Nhi rất nhanh rơi vào lòng bàn tay của ta, nàng bắt đầu nhẹ giọng phát ra những tiếng rên rỉ mê hồn, miệng ta đã rời khỏi đôi môi nàng và bắt đầu mút vào nhụy hoa đỏ tươi trước ngực nàng . Bạn đang đọc truyện được copy tại TruyệnYY.com
Sở Nhi thở hổn hển :
"
Đừng như vậy mà, thiếp ngứa quá chịu không nổi. .. a!"
Tay ta đã thò vào dưới váy nàng, nhẹ nhàng vuốt ve làm cho thanh âm của Sở Nhi bắt đầu run lên, nàng không tự chủ được tách ra hai chân đang khép lại để ta thuận lợi hơn, ta cởi xuống đai quần của Sở Nhi, chiếc quần dài theo từng đường cong hoàn mỹ trên thân thể nàng như thác nước chậm rãi rơi xuống .
Trong miệng ta đang ngậm lấy đầu lưỡi mềm mại của Sở Nhi, cố sức hút vào đôi môi nàng, kích tình từ đáy lòng Sở Nhi đã hoàn toàn bị ta khơi mào lên, nàng chậm rãi ngã lên giường. Ta dùng thân thể tách ra hai bắp đùi thon dài trắng tinh nàng đang muốn khép lại, tiếng rên rỉ của Sở Nhi rung động lòng người, nhẹ nhàng vang lên bên tai ta. .. (!@#S)
Khi sáng sớm ta tỉnh lại, Sở Nhi đã chải xong đầu tóc và ngồi ở bên cạnh thâm tình nhìn ta, ta duỗi duỗi thắt lưng ngồi dậy, trước ngực vẫn còn lưu lại vết tích son môi Sở Nhi hôn ta, ta cười nói :
"Không nghĩ tới Sở Nhi ngoan của ta hiện tại trở nên lợi hại như vậy!"
Sở Nhi đỏ mặt véo một cái lên ngực ta, sau đó vùi đầu vào trong lòng ta, khuôn mặt kề sát lên ngực ta, nàng buồn bã nói :
"
Dận Không, ta gả cho chàng cũng đã rất lâu rồi nhưng mà ta vẫn chưa hoài thai. .. "
Mỗi khi nói đến đề tài này, bao giờ Sở Nhi cũng có vẻ vô cùng mất mát .
Ta an ủi nàng :
"
Hay là lần này sẽ có đó!"
Sở Nhi thở dài nói :
"
Tuệ Kiều cũng giúp ta chẩn mạch qua, cô ấy nói cơ thể của ta cũng không có bệnh tật gì, nhưng mà tỷ muội bọn họ người người đều có cả rồi chỉ có ta. .. "
Ta ôm vai nàng nói :
"
Có một số việc nôn nóng sẽ không đạt được đâu, dù sao thì gần đây ta sẽ không đi ra ngoài, đợi cho đến khi chuyện ôn dịch xử lý xong xuôi ta sẽ cùng nàng đến Lục Hải Nguyên cho khuây khoả, thuận tiện để chúng ta thỏa thích cày cấy một phen, chúng ta liên tục làm trong một tháng, ta cũng không tin ta bắn không trúng phát nào. (^^)
Sở Nhi xấu hổ nói :
"Ai muốn cùng chàng liên tục làm trong một tháng chứ!"
Ta cười nói :
"Tối hôm qua là ai muốn cùng ta luân phiên đại chiến vậy?"
Sở Nhi mắc cỡ vùi đầu vào trong lòng ta, ngón tay véo mạnh lên cánh tay ta một cái :
"Ai cho chàng nói bậy!"
Cửa phòng khẽ vang lên tiếng gõ cửa, chúng tôi vội vàng tách ra .
Giọng nói của Lục Châu vang lên bên ngoài cửa :
"Sở Nhi tỷ tỷ, hai người thức dậy chưa?"
Sở Nhi mỉm cười đứng dậy đi ra mở cửa phòng, thấy Lục Châu bưng một cái mâm đứng ở ngoài cửa, một mùi thuốc đông y dày đặc theo gió bay vào trong phòng .
Ta vô cùng kinh ngạc nói :
"Nàng đang làm cái gì vậy?"
Lục Châu đặt mâm ở bên giường, mỉm cười nói :
"Tuệ Kiều tỷ tỷ bảo ta mang tới đây, tỷ ấy nói có thể ngăn ngừa ôn dịch. "
Sở Nhi thản nhiên nói :
"Chàng cứ uống đi, mỗi người chúng ta đi tới khu vực bị dịch cũng đều phải uống qua thuốc này. "
Rồi nàng nhìn Lục Châu nói :
"Lục Châu, ta ra ngoài xem Tuệ Kiều thế nào, muội hầu hạ vương gia rửa mặt thay y phục đi. "
Sở Nhi vừa đi ra khỏi cửa phòng, Lục Châu lặp tức thu lại dáng tươi cười, giương giương mắt hổ trừng trừng nhìn ta .
Ta thì coi như không thấy, bưng lên chén uống hết thuốc, chẹp chẹp cười nói :
"Thuốc này sao mà đắng quá vậy!"
Nàng thở phì phì nói :
"Sao tối hôm qua chàng không tới tìm ta?"
Ta cười nói :
"Ta thấy phòng nàng đã tắt đèn rồi cho nên sợ làm phiền nàng nghỉ ngơi. "
Lục Châu tức giận đến giậm chân, nói :
"Ta biết trong lòng chàng căn bản là không có ta mà!"
Trong lòng ta cười thầm, không nghĩ tới tiểu nha đầu này còn rất biết ghen nữa, ta nắm lấy bàn tay nàng rồi kéo nàng vào trong lòng ta. Lục Châu hơi vùng vẫy một chút, nhưng sau đó thân thể của nàng lập tức bị những nụ hôn nồng nhiệt của ta hòa tan đi .
Ta cách quần áo vuốt ve bộ ngực đầy đặn của nàng, trong khoảng thời gian này thân thể của nàng đã nảy nở hơn rất nhiều. Lục Châu đỏ mặt, thật vất vả mới giãy ra được từ trong lòng ta, trách móc :
"Sở Nhi tỷ tỷ bất cứ lúc nào cũng sẽ trở về, nếu thấy chúng ta như vậy thì chắc xấu hổ đến chết thôi. "
Ta bị hình dạng ngây thơ của nàng khiến cho bật cười ha ha .
Tốc độ lan tràn của bệnh dịch vượt xa sự tưởng tượng của ta, trong vòng năm ngày, bảy châu quận bao gồm cả Vi Châu, Tuyên Thành, Thanh Châu, Hoành Châu ở bên trong toàn bộ đều bị ôn dịch lan đến. Kênh đào mà ta khai thông trở thành căn nguyên để khuếch tán bệnh dịch, ngoài ra khu vực lãnh địa Sở Châu của ta trở thành một nơi thiên đường duy nhất .
Tuệ Kiều lập ra một phương án trị liệu hoàn chỉnh, nhưng dược liệu mà chúng ta sở hữu hiện tại không cách nào thỏa mãn nhiều yêu cầu như vậy, Vi Châu cùng Miện Trì trở thành hai địa phương có bệnh dịch nghiêm trọng nhất, nhân số tử vong vẫn đang không ngừng tăng lên .
Buồn cười nhất chính là, Hiền vương Long Dận Tổ vì tránh né ôn dịch nên chạy trốn tới Hoành Châu nhưng vẫn không tránh được trận ôn dịch này, không lâu sau truyền đến tin tức hắn đã bị nhiễm bệnh .

Tam Cung Lục Viện Thất Thập Nhị Phi - Chương #314


Báo Lỗi Truyện
Chương 314/514