Chương 226: Trở thành sự thật (2)


Trở lại trong phòng, hạ nhân đã chuẩn bị nước ấm cho ta, ta cởi quần áo nằm trong bồn tắm. Nước ấm nhanh chóng xua tan sự mệt mỏi thường ngày, ta phải làm cho Tiêu Tín hết hi vọng, chứng minh cho nó thấy, trong lòng Lục Châu chỉ có ta mà thôi .
Cửa phòng nhẹ nhàng bị Lục Châu đẩy ra, ta nghe thấy tiếng bước chân quen thuộc, khóe môi nở một nụ cười. Nha đầu Lục Châu này vẫn chưa đi ngủ, lại dám mò vào khi ta đang tắm .
Ta cố ý nói :
"Là ai?"
Lục Châu không lên tiếng, im lặng tới sát bình phong, nhìn trộm ta .
Ta thở dài nói :
"Nàng cắn cũng cắn rồi mắng cũng mắng rồi, chẳng nhẽ còn chưa hết giận ta hay sao?"
Lục Châu bị ta vạch trần thân phận, từ sau tấm bình phong đi ra, hung hăng gõ một cái lên đầu ta .
Ta dùng khăn tắm che hạ thể, xoay người lại cố ý giả bộ giật mình :
"Lục Châu! Nàng muốn làm gì?"
Lục Châu khuôn mặt ửng hồng nhìn ta một cái, thân hình cường kiện của ta cũng là một sự hấp dẫn đối với phái nữ .
Nàng cắn cắn môi anh đào nói :
"Ta cầm rượu thuốc tới bôi vết thương cho ngươi…"
Ta nở nụ cười, đưa cánh tay ra ngoài. Hôm nay trên cánh tay này gặp nhiều tai nạn, không chỉ bị cô mẫu Trường Thi trường chi cào cho mấy vết, mà còn bị nha đầu kia cắn một cái .
Lục Châu xoa xoa cho ta, ôn nhu nói :
"Còn đau không?"
Ta cười nói :
"Không nghĩ tới miệng của nàng lại ác độc như vậy. "
Lục Châu nhỏ giọng nói :
"Ai bảo ngươi đi tìm ca kỹ kia làm gì?"
Nàng vẫn nhớ mãi không quên chuyện của Khinh Nhan .
Ta bảo nàng cầm tới bộ đồ trong sạch, Lục Châu tuy rằng tính tình rộng rãi, nhưng khi nhìn thấy thân hình tràn ngập mị lực nam tử, vẫn mắc cỡ nhắm hai mắt lại, xoay người, nhẹ giọng nói :
"Ta… đi đây…"
Ta cầm bàn tay mềm mại của nàng, đem nàng kéo vào trong lòng, thân hình của Lục Châu mềm như bún, bám vào người của ta, run giọng nói :
"Ngươi. .. không nên như vậy, trái tim của ta đập rất nhanh…"
Nhưng mới nói được tới đó, đôi môi đã bị ta hôn .
Nếu như lúc này ta muốn hái đóa hoa Giải ngữ, thì Lục Châu sẽ không cự tuyệt, nhưng mà nghĩ tới tuổi của nàng, ta vẫn cố ý đè nén ý niệm này trong lòng .
Ta bám vào hai tai trong suốt của nàng, nhẹ giọng nói :
"Đêm nay ở lại được không?"
Lục Châu gật đầu, vùi đầu vào trong lòng của ta .
Ôm ấp giai nhản như ngọc đối với người khí huyết phương cương như ta đúng là một sự dằn vặt, Lục Châu y phục bằng tơ tằm rất mỏng, nên ta có thể cảm nhặn được đường cong mềm mại trên thân hình của nàng. Lục Châu khẽ cử động, lại càng làm cho huyết mạch của ta trương phồng nên, không thể kìm chế được lòng mình .
Hai im lặng luồn tay vào trong y phục của nàng, xoa xoa da thịt trơn bóng, Lục Châu kìm lòng không được rụt người lại, cái mông ngọc co giãn chạm vào người ta, làm cho ta bị lửa tình thiêu đốt, hai tay bỗng nhiên cầm lấy bộ ngực mềm mại của Lục Châu, ôm chặt nàng vào trong lòng .
Nhiệt độ cơ thể của Lục Châu trở nên cao hơn, nàng dường như muốn tách ra, nhưng không thể rời khỏi ta khi mà dục vọng đã bị đẩy nên mức cao nhất .
Ta hôn lên gáy ngọc trắng mịn của nàng, da thịt Lục Châu trở nên đỏ bừng, nàng muốn trốn tránh nhưng đôi chân dài lại quấn lấy người ta .
Ta đưa tay muốn cởi y phục của nàng, Lục Châu nắm chặt hai tay ta, run giọng đến :
"Ta rất sợ…"
"Sợ cái gì?"
Lục Châu đặt bàn tay của ta vào tiểu phúc của mình, nhẹ giọng nói :
"Đừng tưởng rằng ta không biết ngươi muốn làm gì…"
Ta nhẹ nhàng vuốt ve da thịt của nàng, hỏi :
"Ta muốn làm gì?"
Lục Châu bỗng nhiên xoay người, ôm chặt lấy ta, nhẹ giọng nói :
"Ta biết, trong lòng của ngươi vẫn chỉ coi ta là tiểu hài tử, chưa bao giờ coi ta là thê tử của ngươi…"
Ta nâng cằm nàng, Lục Châu nhắm hai mắt lại, lông mi thật dài rung động, ta khẽ hôn lên trên đôi môi anh đào của nàng, nói :
"Nha đầu ngốc, ta nghĩ như vậy từ khi nào?"
Đôi mắt của Lục Châu nửa khép nửa mở, càng tỏ ra mê người :
"Ngươi nếu như coi ta là thê tử, vậy tại sao vẫn chưa cùng ta…"
Khuôn mặt của Lục Châu càng trở nên đỏ ửng, vùi đầu vào trong lòng ta, dịu dàng nói :
"Cái tên bại hoại này, không nên ép ta nói ra chuyện như vậy, trước khi gả cho ngươi, mẫu phi. .. cũng đã nói cho ta biết rồi…"
Ta ngơ ngác, vậy thì chẳng phải cô gái nhỏ này giả bộ si ngốc trước mặt ta từ trước tới nay hay sao .
Lục Châu thấp giọng nói :
"Ngươi. .. giúp ta cởi cái yếm xuống…"
Ta lúc này đâu còn đối đãi với nàng như một tiểu cô nương nữa, lập tức cởi cái yếm của nàng ra, thấy trên nó thêu hình ảnh nam nữ giao hoan, thì trong lòng bỗng nhiên tỉnh ngộ .
Lục Châu không dám nhìn vào ánh mắt nóng rực của ta, thấp giọng nói :
"Phàm là khi nữ tử người Hồ lập gia đình, mẫu thân đều vì nàng may cho một cái yếm, ta đã gả cho ngươi được một năm, ngươi. .. chưa từng cởi yếm cho ta…"
Trái tim của ta đập thình thịch, văn hóa của người Hồ đúng là có sự khác biệt lớn với chúng ta, thảo nào mà thiếu nữ người Hồ chỉ hơn mười tuổi đã được gả đi .
Trước khi Lục Châu gả cho ta, mẫu phi của nàng đã tự mình thêu cái yếm này cho nàng, cũng như khóa học đầu tiên về cuộc sống vợ chồng, trước kia ta đúng là quá lo lắng rồi .
Lục Châu sâu xa nói :
"Ta biết. .. nữ tử Bắc Hồ chúng ta không xinh đẹp và quyến rũ được như nữ tử Trung Nguyên… cho nên ngươi tình nguyện gặp một ca kỹ, cũng không muốn đối diện với ta…"
Ta bỗng nhiên hôn lên đôi môi anh đào của nàng, bàn tay chẳng còn kiêng nể gì nữa xoa khắp thân hình của nàng, cuộc sống cần gì phải cố kỵ nhiều. Lục Châu kịch liệt đáp lại, tình yêu bị đè nén bấy lâu nay đã biểu hiện toàn bộ trước mặt của ta . Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.
Ta im lặng bỏ đi nội khố của nàng, thân hình của Lục Châu không còn che đậy hiện lên trước mặt ta. Da thịt trắng mịn của nàng ửng đỏ, mỗi lân xoa nắn của ta cũng khiến thân hình nàng run nhẹ .
Ta đưa tay hạ màn xuống, thân hình chúng ta biến mất trong màn đêm, ta thâm tình hôn lên mỗi tấc da thịt của Lục Châu, cuối cùng dừng lại trên đôi môi thơm của nàng .
Trong bóng tối Lục Châu nhẹ giọng nói :
"Ta. .. rất sợ…"
Ta cầm hai tay nàng, nhẹ nhàng nằm úp lên thân hình của nàng .
Lục Châu gắt gao giữ ta lại, nói :
"Ngươi có. .. coi ta là thê tử của ngươi không?"
"Từ khi cưới nàng, nàng đã là thê tử của ta…"
Trong bóng tối bỗng nhiên truyền đến rên rỉ của Lục Châu, nàng gần như ôm chặt lấy cánh tay của ta, qua hồi lâu, năm ngón tay mới thả lỏng, tình cảm ấm áp như đêm thu…
Nam nhân trưởng thành cần một quá trình rất dài, trong khi đó nữ nhân trưởng thành chỉ trong thời gian một đêm .
Lục Châu búi tóc cho ta, đội tử kim quan lên đầu ta, cúi xuống hôn lên mặt của ta một cái. Ta vòng tay ôm nàng vào trong lòng, đặt nàng lên đầu gối, mỉm cười nói :
"Không nghĩ tới Lục Châu của ta còn có bản lĩnh như vậy. "
Lục Châu ôn nhu nói :
"Ngày xưa khi còn ở Tuyên Thành có nhiều tỷ tỷ chiếu cố huynh như vậy, đương nhiên không cần muội hao tâm tổn sức, hiện giờ chỉ còn một mình muội, muội đương nhiên phải gánh vác trách nhiệm chiếu cố trượng phu của mình. "
Ta than thở tự đáy lòng :
"Nàng quả nhiên đã trưởng thành. "
Lục Châu nhẹ giọng nói :
"Kỳ thực muội đã sớm trưởng thành, chỉ có huynh mới coi muội như tiểu hài tử mà thôi. "
Ta nhẹ giọng nói vào tai của nàng :
"Sắc trời vẫn còn sớm, không bằng chúng ta lại lên giường triền miên một phen. "
Lục Châu khuôn mặt ửng hồng nói :
"Muội. .. sợ rằng không được. .. nơi đó vẫn còn đau đớn…"

Tam Cung Lục Viện Thất Thập Nhị Phi - Chương #226


Báo Lỗi Truyện
Chương 226/514