Chương 209: Đại cục( (1)


Sau khi Dận Hi chết, Hâm Đức hoàng đế giao lãnh địa của hắn cho Hiển vương Dận Tổ, đối với ta mà nói đây là một chuyện tốt, Dận Tổ chẳng qua chỉ là người tầm thường vô năng .
Tuy rằng hắn là người thuộc trận doanh của Hưng vương, nhưng mà từ khi thế lực của ta tăng trưởng hắn đã có ý niệm theo ta, chuyện này có vài phần giống như chuyện của Ung vương .
Bề ngoài thì người khác tưởng rằng Vi châu là lãnh địa của hắn, thế nhưng mọi chuyện đều lấy ý của ta làm chuẩn, huống chi Vi châu lại gần trọng trấn Miện Trì, binh lực chân chính có tận năm nghìn người, toàn bộ đã rơi vào sự khống chế của ta .
Văn vương thống trị Vi châu rất tốt, phủ kho phong phú, đối với chuyện xây dựng kênh đào của ta mà nói thực đúng là lửa ấm ngày tuyết rơi .
Dựa theo mưu kế của ta, Dận Tổ sử dụng tài phú mà Văn vương lưu lại, chính thức khỏi công xây dựng kênh đào .
Vi châu, Tuyên Thành, Sở Châu, Thanh châu, Phụ Thành, Cù châu, tổng cộng sáu tòa thành trì đồng loạt khởi công, dự tính trong vòng hai năm là có thể hoàn thành, một khi nối liền được khúc sông cụt với Hoàng Hà, ta có thể lợi dụng nó làm một lá chắn hình vòng cung .
Binh lính dưới trướng của Tiêu Trấn Kỳ trải qua một lần tinh giản và một lần mộ binh, đã ổn định khoảng sáu vạn người .
Ta chọn ra năm nghìn người phát triển thuỷ quân, tạm thời lợi dụng các chiến thuyền cũ tiến hành huấn luyện .
Gia Cát Tiểu Liên đã thiết kế một loại chiến thuyền kiểu mới, chỉ cần đào xong kênh đào, là có thể tiến hành đóng hàng loạt .
Ta đã viết một phong thư, bảo Đột Tạ cầm tới Thiên Đường đảo, mời Khâu Dật Trần tới giúp ta huấn luyện thuỷ quân .
Dưới để nghị của ta, trước đây Vi châu, Tuyên Thành, Sở Châu, Thanh châu, Phụ Thành, Cù châu không được thông hành, nhưng mà hiện nay đã có sự hỗ trợ rất lớn, dân dân ta trở thành trung tâm của sự phát triển .
Cuối hè đầu thu năm đó, Bắc Hồ phát động chiến tranh với Đông Hồ, ta lợi dụng cơ hội tốt này cùng với Bắc Hồ thương nhân Xích Lỗ Ôn thu lợi, tài phú của ta cũng tăng trưởng theo vết dầu loang .
Hâm Đức hoàng đế đối với những chuyện ta làm đã có nghe thấy, mấy lần mời ta về Khang đô thương nghị, nhưng đều bị ta dùng đủ loại lý do chối từ .
Sau này thấy ta giao nộp thuế khóa đúng hạn, lại không có dấu hiệu phản loạn, cho nên cũng lười quản, mặc cho ta phát triển .
"Phụ thân. .. "
Khinh Vân chập chững bước tới chỗ ta, đi chưa được hai bước đã ngã lăn trên đất, nó "Oa!" một tiếng khóc rống lên .
Ta ân cần nói :
"Tự mình bò dậy đi!"
Khinh Vân thấy ta không tới nâng nó dậy, đành phải tự mình đứng lên, ta nở một nụ cười .
Vân Na và Tư Hầu cười khanh khách đi tới, nàng sẵng giọng :
"Muội vừa mới rời đi, huynh đã khi dễ nữ nhi khóc rồi. "
Ta ha hả cười nói :
"Nó ngã, ta bảo nó tự mình đứng dậy, đây cũng là điều mà nó phải học. "
Tư Hầu cười nói :
"Nó mới chi hơn một tuổi, dậy nó hình như hơi sớm?"
Ta ôm lấy Khinh Vân đặt vào trong tay Vân Na, đôi mắt màu lam của Khinh Na cực kỳ giống Vân Na, Vân Na hôn lên khuôn mặt nhỏ nhắn của nữ nhi, nói :
"Từ Khang đô có một vị sứ thần tới, đang chờ trong phòng khác, huynh mau đi đi!"
Vân Na lại bổ sung :
"Huynh tuyệt đối không nghĩ tới sứ thần đó là ai đâu!"
Ta bật thốt lên :
"Sứ thần?"
Đã gần nửa năm nay Hâm Đức hoàng đế không liên lạc gì với ta cả, xem ra lần này có chuyện lớn xảy ra rồi .
Ta hôn lên khuôn mặt khả ái của Khinh Na một cái, rồi mới xoay người hướng phòng khách đi đến . Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenyy.com
Đi tới phòng khách, ta cũng không ngờ sứ thần lần này lại là Ung vương. Ta ha ha cười nói :
"Hoàng thúc! Người đại giá quang lâm, tại sao lại không nói với ta một tiếng!"
Ung vương cười nói :
"Nhưng mà lần này ta không phải tự thân muốn tới, mà là tới truyền chỉ. "
Quả nhiên là trong tay của hắn có một cuộn giấy màu vàng, ta cuống quít quỳ xuống tiếp chỉ .
Nghe xong thánh chỉ mới biết, hóa nửa tháng nữa là Trung Thu, Hâm Đức hoàng đế muốn triệu tập các vị hoàng tử trở về Khang đô đoàn tụ .
Ung vương đặt thánh chỉ vào trong tay của ta, hai người chúng ta phân chủ khách ngồi xuống. Dịch An dâng hương trà, Ung vương nói :
"Lần này vốn ta không muốn tới, nhưng phụ hoàng ngươi lại nhất quyết giao cho ta, bảo rằng dù thế nào cũng phải mời bằng được ngươi về Khang Đô, bằng không sẽ trị ta tội thất trách. "
Ung vương nở nụ cười khổ .
Ta cười nói :
""Không nghĩ tới phụ hoàng lại nóng lòng muốn gặp hài nhi chúng ta như vậy, từ lúc ta chào đời tới nay, đây là lần đầu tiên hắn quan tâm tới ta. "
Ung vương nói :
"
Lần này không triệu kiến một mình ngươi, nhưng trong các vị hoàng từ ngươi có uy vọng cao nhất, ngươi về Khang đô bọn họ cũng phải trở về, huống chi. .. ta nghĩ Trung thu phụ hoàng ngươi chỉ có ý niệm đoàn viên, chứ không có ý nghĩ gì khác trong đầu. "
Ta cười lạnh nói :
"
Chỉ sợ rằng chuyện này không đơn giản như vậy. "
Ở trước mặt Ung vương ta không cần giữ ý quá nhiều .
Ung vương thớ dài nói :
"
Ta thấy bệ hạ lần này chắc không giống như lúc trước, bởi vì sức khỏe của hắn không được như trước kia, chuyện xây dựng tân cung lại khiến dân công bạo loạn, tâm tình tương đối kém, có lẽ là thực sự nhớ các ngươi. "
Ta gật đầu nói :
"
Chuyện này ta cần suy nghĩ thật tốt, nếu như hoàng thúc đã tới đây rồi thì cũng nên ở lại vài ngày, dù sao cách Trung thu vẫn còn nhiều ngày, tiện thể ta dẫn ngươi đi xem cảnh sắc của Âm Sơn. "
Ung vương thấy ta không tỏ thái độ chính xác, nên đành phải đáp ứng .
Ta tuy rằng đang ở Tuyên Thành, nhưng đối với chuyện ở Khang đô rõ như lòng bàn tay, Trần Tử Tô liên tục truyền tới cho ta những chuyện đã xảy ra .
Hưng vương và Cần vương lúc này tuy có tranh đấu, nhưng không còn kịch liệt như lúc trước, ngược lại mâu thuẫn giữa Tả Trục Lưu và Dực Vương lại càng trở nên gay gắt .
Chuyện dân công ở Tân cung bạo loạn, ta đã sớm biết, Hâm Đức hoàng đế cũng vì chuyện này mà tước đoạt đi một số quân quyền trong tay của Dực vương .
Tả Trục Lưu vốn định thừa dịp này đỡ cho nhi tử của hắn là Tả Đồng Tường lên, nhưng không nghĩ tới Hâm Đức hoàng đế lại cho Dực Vương cơ hội lập công chuộc tội, sai người đi binh loạn, làm kế hoạch của hắn bị phá sản .
Hâm Đức hoàng đế vô cùng có khả năng nhân dịp này định chuyện người thừa kế .
Nếu như ta không tới, thì chẳng phải là chủ động bỏ qua một cơ hội tốt hay sao, vạn nhất hắn có tâm hại ta, nhưng Dực vương vẫn còn ở trong kinh sư, ta cũng chẳng phải là tứ cố vô thân .
Nghĩ trước nghĩ sau, làm cho ta rất khó quyết định chủ ý .
Khi trời tối, ta gọi Gia Cát Tiểu Liên, Sát Cáp Thai, Tiêu Tín đến Vương Phủ, mang chuyện Ung vương nói cho bọn họ biết, nhân tiện hỏi ý kiến của mọi người .
Tiêu Tín tới cuối cùng, hắn mang tới cho ta một tin tức làm ta vô cùng khiếp sợ, Hán Thành Đế Hạng Bác Đào của Hán quốc mượn cớ là đại thọ, mời quốc quân bốn nước Tần quốc, Tề quốc, Tấn quốc, Trung Sơn tới đây chúc mừng .
Tiêu Tín nói :
"Điện hạ, chuyện này biểu hiện bên ngoài là chúc mừng, nhưng thực ra là kết minh. Loạn lạc ở Trung sơn quốc đã dẹp xong, hiện giờ quan hệ giữa Hán quốc và Tần quốc đã khôi phục như lúc ban đầu, phỏng chừng đây cũng là điều kiện kết minh của Hán Thành đế .
Ta nhíu chặt hai hàng lông mày, chuyện này đúng là một phiền phức, năm quốc gia này nếu như hình thành liên minh, thì đối với Đại Khang chính là một tin dữ .
Nội chính của Đại Khang đã mục rữa, khắp nơi loạn lạc, nếu như lúc này Hán thành đế kết minh với bốn quốc gia phát động chiến tranh, thì chúng ta không có cả cơ hội hoàn thủ .

Tam Cung Lục Viện Thất Thập Nhị Phi - Chương #209


Báo Lỗi Truyện
Chương 209/514