Chương 94 : Giáo quan Huck


Vẫn còn một cái cuối cùng, Diệp Trùng nhìn một điểm đỏ cuối cùng trên trên màn hình mà Mục đưa tới!
Trong vòng chưa tới nửa phút ngắn ngủi vừa rồi, Diệp Trùng lợi dụng đối phương không thể quan sát, lại vô cùng xa lạ với địa hình, 6 người này toàn bộ đều chết bởi Diệp Trùng đánh lén! Đánh lén trong bóng tối, Sương chi Vịnh Thán Điệu của Diệp Trùng giống như một thích khách trong bóng đêm, linh hoạt mà tàn nhẫn! Còn cây thương kiểu cổ Lam Sương này, lúc này Diệp Trùng lại dùng vô cùng thoải mái, không thể không nói 8 động tác mà Mục trải qua vô số lần tính toán ra được đó trong cách chiến đấu này phát huy được 200% uy lực! Diệp Trùng không đánh thì thôi, đã đánh là trúng! Vỏ ngoài quang giáp được tin tưởng nhất của Hắc giác, đứng trước Lam Sương của Diệp Trùng, lại mỏng manh như bánh xốp!
Nếu như nói Diệp Trùng là ác ma đến từ địa ngục cửu u, vậy Lam Sương chính là cây lưỡi hái khổng lồ tràn đầy máu tanh tàn ác hung tợn trên tay ác ma! Bộ phận có sức hủy diệt nhất của Lam Sương là mũi thương, mà lưỡi đao dựng đứng hai bên mũi thương giống như là 2 kẻ trợ ác, để có thể xé nát quang giáp của đối phương, một phần lớn công lao phải tính cho chúng.
Theo như Mục và Thương nói, tỉ lệ Đa côn thạch trên mũi thương Lam Sương vẫn còn xa mới đạt tới mức độ hoàn mỹ, nhưng cho dù thế, uy lực của Lam Sương cũng làm cho Diệp Trùng vô cùng vừa ý! Uy lực của Lam Sương khi đạt tới tỉ lệ hoàn mỹ sẽ đạt tới mức độ thế nào? Diệp Trùng không khỏi vô cùng mong đợi.
Vẫn còn lại cái cuối cùng, Diệp Trùng cẩn thận tới gần nó.
Quang giáp này vô cùng cẩn thận, lưng dựa vào tường, trừ phi mình đi ra, nếu không, muốn đánh lén từ sau lưng đối phương vốn là điều không thể.
Diệp Trùng chỉ có thể tới gần bên trái của đối phương, vì để không làm đối phương chú ý, động cơ của Sương chi Vịnh Thán Điệu mở cực nhỏ, im hơi lặng tiếng tới gần cái quang giáp cuối cùng này.
Gần tới rồi! Chỉ có 20 mét! Lam Sương dài tới 15 mét, chỉ cần lên trước thêm 10 mét, không, có lẽ chỉ cần 8 mét, thì đủ để xé toạc đối phương ra!
Cánh tay phải cầm thương của Sương chi Vịnh Thán Điệu giống như kéo cung, chuẩn bị chờ bắn.
Tốt, chính là lúc này! Chính lúc Diệp Trùng vừa chuẩn bị ra tay, kịch biến đột nhiên xảy ra!
Trước mắt Diệp Trùng đột nhiên lóe sáng, ánh sáng trắng chói mắt truyền tới từ màn hình, làm 2 mắt Diệp Trùng đau nhức như bị mù!
Diệp Trùng kinh hãi! Nhưng lại không có chút hoảng loạn nào, Lam Sương trên tay phải đã chuẩn bị chờ ra tay giống như tia chớp đâm ra, nếu như là người bình thường, phản ứng đầu tiên khi bị hù dọa thế này chính là lùi ra sau với tốc độ nhanh nhất, nhưng Diệp Trùng hiểu, lúc này lấy tiến để lùi mới là lựa chọn tốt nhất!
Ting! Một tiếng kim loại giòn tan vang lên, Lam Sương của Diệp Trùng rõ ràng bị cái gì đó chặn lại.
Nhưng, điều này lại cho Diệp Trùng thời gian lùi về sau, ngay khoảnh khắc Diệp Trùng ra tay, đôi tay của hắn giống như một làn khói mỏng, lướt qua trên bàn điều khiển.
Sương chi Vịnh Thán Điệu liền giống như đã có mưu đồ từ trước, mượn thế của thương này mà nhanh chóng bay về sau. Đối phương rõ ràng cũng bị sự nhanh nhạy biến hóa của Diệp Trùng làm cho kinh ngạc không ít!
Mắt Diệp Trùng lúc này mới khôi phục bình thường!
Đối phương vừa rồi chắc chắn là quăng ra thứ gì đó thuộc loại đạn lóa mắt, cả căn phòng cải tạo bây giờ sáng lòa. Đạn lóa mắt, nói thực ra, bây giờ đã rất ít có người dùng nữa! Nó gần như đã rút khỏi vũ đài lịch sử, bất luận là về công năng hay hiệu dụng sử dụng. Hiện nay, đủ loại cách quét hình phát triển như vậy, quang giáp từ các loại tin tức do hệ thống quét hình phản hồi, nhờ quang não phục chế lại thành hình ảnh, cái này càng rõ ràng hơn so với mắt người nhìn thấy. Hơn nữa, trong vũ trụ, bán kính quét hình của hệ thống quét hình càng lớn hơn nhiều khoảng cách lớn nhất mà mắt người có thể nhìn thấy!
Tác dụng lớn nhất của đạn lóa mắt lại là để tăng độ sáng cho mắt, nhưng tác dụng này, theo sự phát triển càng ngày càng tiên tiến của các loại hệ thống quét hình, không thể không lâm vào kết cục xấu hổ bị người ta quên lãng.
Diệp Trùng không ngờ trên người đối phương lại có thứ cũ xưa như vậy.
Nhờ ánh sáng, Diệp Trùng mới nhìn rõ hình dáng quang giáp đối phương. Nguồn truyện: TruyệnYY.com
Tuân theo phong cách nhất quán của Hắc giác, cái quang giáp này cũng toàn thân đen bóng. Nhưng điều làm Diệp Trùng kinh ngạc là phong cách của cái quang giáp này vô cùng cổ xưa, loại quang giáp có phong cách Samuel vô cùng rõ ràng này từng có thời vô cùng phổ biến một trăm năm trước!
Cái quang giáp này nhìn không ra có chỗ nào đặc biệt, quang giáp của Johnson so với nó đều có khí chất, dữ tợn hơn nhiều, nhưng Diệp Trùng không dám vì vậy mà có chút sơ suất nào. Quang giáp phong cách Samuel vốn cũng từng được gọi là quang giáp cận chiến, hệ thống khóa mục tiêu và vũ khí tầm xa lúc đó không hề có trình độ như hiện nay, cho nên loại phương thức chiến đấu mang đậm kiểu chiến đấu cổ xưa này được mọi người thời đó rất yêu thích. Nhưng theo sự phát triển của con người sau này đối với vũ khí tầm xa, còn có sự thay đổi của lý luận quang giáp, quang giáp phong cách Samuel mới từ từ trở nên lạc hậu.
Nhưng Diệp Trùng lại rất thích quang giáp phong cách Samuel, hắn vẫn luôn cho rằng quang giáp phong cách Samuel là kinh điển vĩnh hằng, có thể thể hiện tinh túy cơ bản nhất của cận chiến! Loại quang giáp được chế tạo vì cận chiến này, xem thế nào cũng bình thường, không có gì lạ, nhưng nếu như cân nhắc tỉ mỉ, mỗi một chi tiết của nó, không có cái nào không thể hiện chỗ kinh điển của nó!
Quang giáp phong cách Samuel đối với người tinh thông cận chiến mà nói, không nghi ngờ gì, là đối tác tốt nhất. Nhưng đồng thời, đây cũng là một trong những nguyên nhân nó ngày càng suy tàn. Dù sao, cận chiến cũng là một loại kỹ xảo ngày càng suy sụp!
Người trong Hắc giác đối với cận chiến cũng có vài cao thủ, ngay cả cận chiến của Diệp Trùng cũng là học được từ Hắc giác!
Diệp Trùng tập trung cảnh giác!
Đối phương lại không có ý ra tay, lại mở miệng nói: "Số 58, chúng ta lại gặp mặt rồi!" Một giọng nam thông qua quang giáp truyền ra, ông ông vang lên khắp phòng cải tạo!
Diệp Trùng không khỏi ngẩn người: "Giáo quan Huck?" Diệp Trùng hỏi ngược lại.
- Không sai! Là ta! Số 58, ngươi là người tổ 58 của ta, cho nên cấp trên để ta dẫn ngươi trở về! Giáo quan Huck trầm giọng nói: "Số 58, theo ta trở về đi, cấp trên đối với sai lầm của ngươi không hề có ý truy cứu, ngươi nếu muốn chạy, sẽ tự đưa mình vào đường chết!"
Diệp Trùng lạnh lùng nói: "Thật ư?"
Huck nghiêm túc nói: "Đừng mấy tên ngươi đã giết này, bọn chúng chẳng qua chỉ là chiến sĩ cấp 1 thấp kém trong Hắc giác! Thực lực của ngươi tuy rằng cũng cho là nổi bật trong đám bọn chúng, nhưng khi đứng trước chiến sĩ cao cấp hơn, ngươi vẫn còn rất yếu ớt!" Đối với cái chết của 6 người khác đi cùng hắn, trong giọng nói của Huck không hề có chút thương xót nào.
Giọng nói của Diệp Trùng càng lạnh hơn: "Thật ư?"
Huck nói: "Theo ta về đi, ngươi là thiên tài kiệt xuất nhất trong lịch sử của tổ F, tiền đồ của ngươi không thể đong đếm được, "vào Hà Việt" cũng là việc sớm muộn! Mà cấp trên vô cùng có hứng thú với ngươi, ngay cả ngươi phạm lỗi lớn như vậy cũng không truy cứu, Số 58, điều này trước giờ chưa từng có đó!"
(Chú thích: NV: 进河越: vào Hà Việt (Kawagoe): trận đánh ban đêm ở Kawagoe (Hà Việt dạ chiến) là một trong 3 trận đánh ban đêm lớn nhất của Nhật Bản thời chiến quốc, thông tin chi tiết ở đây (http://en.wikipedia.org/wiki/Battle_of_Kawagoe). Trận chiến này đã quyết định tình hình phân bố quyền chi phối cơ bản của khu vực Kantou. Cụm từ này có lẽ dùng để chỉ ý quan trọng.)
Diệp Trùng lười nói chuyện, trở về Hắc giác, làm đao trên tay người khác? Diệp Trùng ghét cảm giác bị trói buộc, hắn tin rằng, cho dù hắn là một con dã thú, cũng phải là dã thú tự do chạy nhảy trong trời đất hoang dã, tùy ý gầm rú trong trời đêm cùng tiếng gió! Mà không phải là con thú bị người ta thuần hóa, mất đi dã tính, bị đeo vòng cổ, gắn vuốt sắt.
Huống chi, hắn vẫn là người!
Huck ung dung nói: "Huống chi, Số 58, cái đó của ngươi chắc là cũng đã tới thời gian phát tác rồi!"
Diệp Trùng mặt biến sắc: "Quả nhiên là trò quỷ của các ngươi!"
Huck vẫn thong thả nói: "Số 58, dung dịch màu bạc vốn chính là vì chuẩn bị cho chiến sĩ của Hắc giác, tuy rằng nó sẽ mang đến cho ngươi sự đau đớn rất lớn, nhưng chỉ cần ngươi học được bản lĩnh chân chính của Hắc giác, vậy ngươi sẽ biết tác dụng của nó lớn cỡ nào! Nó có thể làm ngươi trở thành chiến sĩ mạnh mẽ nhất! Nhưng, đối với ngươi bây giờ mà nói, đây chỉ e là hình phạt đau đớn nhất trên đời này! Hơn nữa, ta phải nhắc nhở ngươi, nếu như ngươi không cùng ta trở về Hắc giác, loại đau đớn này sẽ vĩnh viễn không dừng lại, nó sẽ phát tác bất kỳ lúc nào, lúc đó ngươi sẽ đau đớn không muốn sống, Số 58, đã thử qua loại đau đớn này, ngươi chắc đã có ấn tượng sâu sắc nhất định, mà loại đau đớn này sẽ càng lúc càng tăng lên, cho tới 1 ngày ngươi sẽ không thể chịu nổi sự đau đớn này mà tự kết liễu đời mình, cho tới tận bây giờ, chưa từng có ai có thể vượt qua!"
Ánh mắt Diệp Trùng từ từ co lại, híp lại giống như một lưỡi đao, nhìn chằm chằm quang giáp trước mặt.
Nếu như 2 người dùng thân mình đánh xáp lá cà, Diệp Trùng tuyệt đối sẽ lùi lại mà chạy, đã thấy qua kỹ xảo cận chiến quái dị mà cao siêu của Huck, Diệp Trùng tự biết mình tuyệt không phải là đối thủ! Nhưng nếu như đánh cận chiến quang giáp, Diệp Trùng lại có thêm vài phần tự tin! So tốc độ, Huck tuyệt đối không phải là đối thủ của mình! Hơn nữa cận chiến bằng quang giáp soi với người thật đánh xáp lá cà, quang giáp cận chiến còn lâu mới biến hóa tinh tế như người thật, hơn nữa, điều làm Diệp Trùng đề phòng nhất là cách đánh cận chiến quái dị đó của Huck, nhưng về mặt quang giáp, Diệp tin rằng không dùng được, vậy tỉ lệ thắng của mình lại tăng lên vài phần! Huống chi, Diệp Trùng tràn đầy lòng tin với Sương chi Vịnh Thán Điệu, với Lam Sương!
Nhưng, trong lòng Diệp Trùng vẫn còn rất nhiều thắc mắc.
Hắc giác làm sao tìm được mình? Vừa rồi Huck lại thế nào mà phát hiện ra mình? Diệp Trùng không tin đây chỉ là trùng hợp. Hắn tại sao không sớm dùng đạn lóa mắt? Mà trong tình huống chết đi 6 tên đồng bọn mới sử dụng?
Mấy vấn đề này lởn vởn trong đầu Diệp Trùng không đi!
Giống như đoán được Diệp Trùng đang nghĩ gì, Huck cười: "Ngươi hiện giờ nhất định là đang đoán ta vừa rồi làm thế nào biết ngươi đánh lén!"
Diệp Trùng không nói, chỉ lạnh lùng quan sát quang giáp trên màn hình.
- Ta đã là giáo quan của ngươi, vậy ta sẽ dạy ngươi, 6 giác quan của người luyện võ thuật cổ đều vô cùng mẫn tiệp, tuy rằng hệ thống quét hình của quang giáp không có, nhưng ta vẫn có thể nghe ngóng được! Đương nhiên, không thể dựa vào máy truyền âm của quang giáp được! Ta vừa rồi chẳng qua chỉ là mở cửa buồng lái, tuy rằng tiếng động cơ của Sương chi Vịnh Thán Điệu của ngươi rất nhỏ, nhưng, đối với ta mà nói, lại có thể dễ dàng nắm bắt được vị trí của ngươi! Chẳng lẽ ngươi không muốn học những bản lĩnh này sao? Ngươi không phải vô cùng khát khao sức mạnh sao? Số 58, theo ta về Hắc giác đi! Nơi đó có thể làm ngươi càng trở nên mạnh hơn!" Mấy câu cuối cùng của Huck đầy cám dỗ.
Diệp Trùng lúc này mới bừng tỉnh hiểu ra, nhưng cũng không khỏi khen ngợi không thôi, cách này quả nhiên là tuyệt vời! Nhưng đối với mấy câu phía sau của Huck, Diệp Trùng không hề có chút phản ứng nào, ngược lại lặng lẽ thực hiện vài động tác trên bàn điều khiển.
Ừ, hắn làm thế nào lại biết tên quang giáp của mình chứ? Diệp Trùng có chút nghi hoặc.
Huck đột nhiên hỏi một câu kỳ lạ: "Số 58, theo thông tin chúng ta tìm được, ngươi ở chỗ này gọi là Diệp Trùng, họ thật của ngươi…"
Vẫn không đợi Huck nói xong, một tia sáng bạc phiêu hốt đâm tới trước ngực hắn, đánh không tuyên chiến một cách đúng chuẩn!
Sư sĩ truyền thuyết

Sư Sĩ Truyền Thuyết - Chương #94


Báo Lỗi Truyện
Chương 94/606