Chương 79 : Màn biểu diễn hoành tráng


Diệp Trùng bước vào phòng cải tạo, vừa tiến vào, thân hình Diệp Trùng khẽ điều chỉnh một chút, hoàn cảnh xa lạ thường làm cho Diệp Trùng cảnh giác cao độ, tuy rằng biết rõ sẽ không có gì nguy hiểm, nhưng cái này dường như đã biến thành một loại bản năng, trong vô thức, ánh mắt lạnh lẽo của Diệp Trùng như một cơn gió rét quét qua mỗi một góc trong phòng cải tạo.
Diệp Trùng không hề biết mỗi một hành động của mình đều bị ống kính trang bị trong phòng cải tạo chân thật hiển thị trước mắt tất cả khán giả.
Một loạt động tác này của Diệp Trùng cực nhỏ, một người trong đám khán giả không khỏi phải thốt lên một tiếng kinh ngạc, đột nhiên đứng lên, sau đó liền nhận ra sự thất thố của mình, vội ngồi xuống, ánh mắt lấp lánh, hứng thú quan sát biểu hiện của Diệp Trùng trên màn hình, khóe miệng khẽ hiện một nụ cười mỉm có ý đáng để suy ngẫm. Bạn đang đọc truyện được copy tại TruyệnYY.com
Mà ở vài nơi khác, trên ghế khán giả, dường như cũng có người đồng thời đứng lên, sắc mặt kinh ngạc, ánh mắt khác lạ.
Đây là một căn phòng lớn dài khoảng 300 mét, rộng khoảng 100 mét, bên trong để đủ loại linh kiện của rất nhiều quang giáp, mà ngay chính giữa là một cái quang não.
Quang não gợi ý: "Tất cả các linh kiện trong phòng đều có thể sử dụng, trước tiên mời đưa ra phương án thiết kế trên quang não, sau đó mời thực hiện cải tạo, bạn có tổng cộng 45 phút để hoàn thành mọi việc, nếu như không hoàn thành trong thời gian quy định, thành tích môn này sẽ tùy tình hình mà trừ điểm, mà sư sĩ tổ của bạn sẽ điều khiển quang giáp loại R-I để hoàn thành môn thi đấu tiếp theo."
Diệp Trùng bắt đầu cẩn thận kiểm tra linh kiện trên mặt đất. Không thể không làm người ta khen ngợi thực lực hùng hậu của học viện Lam Hải, chỉ tính những linh kiện trong phòng cải tạo này cũng đã là một con số không nhỏ, huống chi, mỗi một thí sinh đều hao phí những linh kiện như thế này, khoản chi tiêu này lớn thế nào chứ! Nếu như Diệp Trùng biết môn thi này chỉ là một trong 32 môn thi của toàn trường, không biết sẽ có cảm tưởng thế nào!
Nhưng, trong đầu Diệp Trùng bây giờ không hề có chút tạp niệm nào.
Nhìn qua 1 lần, với ánh mắt tinh tường, Diệp Trùng thu các loại linh kiện được để khắp nơi vào trong đáy mắt, lập tức khắc sâu trong lòng. Suy nghĩ sơ sơ một lúc, Diệp Trùng liền bước nhanh về phía quang não đặt ở ngay chính giữa căn phòng, đứng trước quang não, Diệp Trùng không cần nghĩ ngợi gì, bắt đầu đưa ra phương án cải tạo của mình.
Trong phòng đạo diễn. Mấy mươi người đang bận túi bụi. Do người tham dự thi đấu rất nhiều, đối với đại đa số khán giả mà nói, thường không thể phân biệt sự khác biệt bên trong, hơn nữa cũng thường không biết nhiều thí sinh như vậy, nên xem người nào mới tốt. Mà chức năng của phòng đạo diễn chính là giải quyết vấn đề của 2 phương diện này. Phòng đạo diễn không chỉ phải vì phần lớn khán giả mà giải thích dụng ý của mỗi một thiết kế của những thí sinh, làm cho khán giả không vì mù mờ mà cảm thấy chán. Mặt khác, mỗi một phòng cải tạo đều có 1 nhân viên chuyên quan sát, phụ trách điểm đặc biệt của thí sinh này với tốc độ nhanh nhất đưa tới nơi đạo diễn trung ương, mà đạo diễn trung ương lại thu thập, sàng lọc, với tốc độ nhanh nhất đưa lên lần lượt trên màn hình. Mà trong đó, một chữ quan trọng nhất chính là nhanh!
Tổng chỉ huy phụ trách hội thi sư sĩ năm nay của học viện Lam Hải là phó khoa khoa đạo diễn Nhuế Tô.
Nhuế Tô, 23 tuổi, chính là tốt nghiệp khoa đạo diễn học viện Lam Hải, vả lại chỉ dùng 1 năm thì có thể dùng một bản luận văn "Lý luận bổ sung tác động qua lại giữa việc ứng dụng động thái và phương pháp quan sát hẹp" để vượt qua được sự công nhận chức danh đạo diễn cao cấp, trở thành đạo diễn cao cấp trẻ tuổi nhất trong lịch sử học viện Lam Hải, và năm thứ 2, cũng chính là năm nay, nhận được yêu cầu của trường cũ là học viện Lam Hải ở lại đảm nhiệm phó khoa khoa đạo diễn học viện Lam Hải.
Đây là lần đầu tiên Nhuế Tô phụ trách việc đạo diễn chính cho hội thi sư sĩ của học viện Lam Hải.
Mái tóc dài đen bóng như thác nước mềm mại khoác trên bờ vai, cặp mắt màu lam đậm giống như một vốc nước biển lấy lên từ đại dương, khoan thai, tĩnh lặng, giống như có thể nghe được tiếng gió mặn trên biển. Làn da trắng hơn tuyết, gương mặt trắng trẻo tinh xảo, cái môi anh đào nhỏ bé, lại làm cho cả khuôn mặt toát ra vẻ đẹp và sự tinh tế kinh tâm động phách. Thân hình thướt tha cũng đủ làm người ta suy nghĩ lan man.
Vô luận từ phương diện nào mà nói, đây không nghi ngờ gì đều là phong cảnh cực đẹp, đủ để no mắt.
Đột nhiên, trong trẻo như tiếng mưa rơi, nhưng lúc này không nghi ngờ gì là âm thanh của cuồng phong, bạo vũ lại làm cho chút hảo cảm này bị phá hoại triệt để.
- Các ngươi đều là thùng cơm (ăn hại) à? Chút việc đơn giản này cũng không biết, ta cho các ngươi biết, lần này nếu làm sai lời của lão nương, hừ, học kỳ này, các ngươi đợi mà học lại đi! Hừ, lại dám lười biếng trước mặt lão nương, các ngươi thật không muốn sống mà! Tên Vương Tiểu Nhị kia, lời vừa rồi ngươi không mở tai ra mà nghe a, còn không nhanh lên! Bình thường xem các ngươi học tốt thế, thế nào mà tới lúc quan trọng lại kém thế hở? Ngươi có còn là đàn ông không?" Trong mắt Nhuế Tô giống như biển rộng nổi lên gió bão, lửa giận ngất trời.
Thân hình ốm yếu mỏng manh của Vương Tiểu Nhị dưới tiếng la hét của Nhuế Tô run cầm cập, lại nhìn học sinh bên cạnh, ai ai cũng đều cảm thấy không an toàn, nhưng bị nàng mắng chửi như vậy, động tác của mọi người không khỏi đều nhanh lên vài phần.
Nhuế Tô vẫn mắng vài câu: "
Thật là một đám ăn hại, tới lúc quan trọng mà một tên có thể giúp lão nương chia sẻ trách nhiệm cũng không có! Lão nương cũng thật xui xẻo, mấy tên năm nhất này, tên nào cũng ngu giống như lừa vậy." Dù cho trong tình huống thế này, vẻ đẹp của Nhuế Tô vẫn nóng bỏng như cũ.
Đột nhiên, Vương Tiểu Nhị phát ra một tiếng kêu kinh ngạc, trong đám học sinh đang yên lặng, rõ ràng là vô cùng chói tai, vốn tâm trạng vô cùng không thoải mái, Nhuế Tô liền chửi toáng lên: "
Vương Tiểu Nhị, ngươi quả nhiên không muốn sống nữa rồi phải không? Bình thường xem ngươi thành thành thật thật, hừ, hôm nay lại dám động tới lão nương! Hắc…" Nhuế Tô gần như vung chân vung xông thẳng tới, nhưng nhìn thân thể ốm yếu của Vương Tiểu Nhị, Nhuế Tô thật không dám vung lên, với lực chân của mình, cú này có 80, 90% sẽ làm hắn đi đời nhà ma.
Nhuế Tô hậm hực thu hồi đôi chân thon dài đã vung lên của mình.
Vương Tiểu Nhị sắc mặt tái mét đột nhiên bình tĩnh lại, hơi run giọng kêu lớn: "
Chị Nhuế, chị mau lại xem!" Nói xong chỉ màn hình trước mặt mình.
Nhuế Tô không cho học sinh gọi mình là "
lão sư", nói như vậy sẽ nói nàng già (lão), mà thống nhất gọi là chị Nhuế!
Nhuế Tô bán tín bán nghi đi qua chỗ Vương Tiểu Nhị, vừa đi vừa lầu bầu: "
Vương Tiểu Nhị, ngươi lần này nếu lừa bịp lão nương, hừ, lần này ngươi không chết thì cũng bị lột da…"
Tới trước màn hình của Vương Tiểu Nhị, Nhuế Tô cẩn thận quan sát, đây chính là phong cách của Nhuế Tô, chỉ cần là làm việc chính, tuyệt đối chuyên tâm.
Đột nhiên, Nhuế Tô giống như trúng tà, si ngốc nhìn chằm chằm màn hình, hai mắt trợn trừng!
Mãi mấy giây sau, Nhuế Tô giật mình tỉnh lại, lập tức giống như bị lửa đốt dưới chân, nhảy dựng lên, như gió lốc xông về vị trí đạo diễn chính của mình, vừa chạy vừa vội vàng nói: "Vương Tiểu Nhị, mau truyền dải tần của ngươi qua đây!"
Vương Tiểu Nhị vội vàng trả lời.
Khán giả bên ngoài đột nhiên phát hiện, gần như trên toàn bộ màn hình đều chỉ có 1 người!
Thí sinh phòng cải tạo số 5!
- A! Tôn Tuyết Lâm và A Tú phát hiện đầu tiên đồng thanh kêu lên ngạc nhiên, cánh tay trắng trẻo của A Tú khẽ bịt miệng lại, vẻ mặt 2 người đầy vẻ không tin.
Phòng cải tạo số 5! Đương nhiên là Diệp Trùng!
Tiếng kêu của 2 người vẫn chưa dứt, tất cả khán giả đồng loạt kêu lên kinh ngạc, Nhuế Tô vừa mới chuyển toàn bộ dải tần của tất cả màn hình trong trường sang hình ảnh phòng cải tạo số 5.
Mấy trăm ngàn khán giả toàn trường gần như đồng thời nhìn chằm chằm một màn làm cả đời họ khó mà quên được!
Đôi tay của gã đang tập trung tinh thần trên màn hình giống như là ma thuật, mỗi một linh kiện di chuyển trong tay hắn, như nước chảy mây trôi, không có chút ngưng trệ nào! Nhưng nếu như chỉ có như vậy, vẫn không làm tất cả mọi người đều kêu lên kinh ngạc như vậy, bởi vì đây chỉ là yêu cầu mà mỗi thợ cải tạo phải có.
Mà điều làm mọi người chấn kinh là tay của Diệp Trùng!
Tốc độ tay khủng khiếp vượt xa người bình thường của Diệp Trùng lần đầu tiên biểu diễn trước mặt nhiều người như vậy! Diệp Trùng đáng thương vẫn hồn nhiên không biết gì. Nếu như hắn biết tốc độ tay của mình vì việc này mà bị tiết lộ ra ngoài, e là hối hận đến chết được!
Để lộ thực lực của mình dưới ánh mặt trời, Diệp Trùng cho rằng, đây không nghi ngờ gì là hành vi ngu xuẩn nhất!
Diệp Trùng căn bản không biết toàn bộ quá trình mình cải tạo quang giáp được truyền hình trực tiếp, không có Đinh Dĩ Ninh hỗ trợ, Diệp Trùng chỉ có dùng hết khả năng của mình để hoàn thàn lần cải tạo này! Đã hoàn toàn tập trung tinh thần, hắn hoàn toàn không chú ý tốc độ tay của mình kinh người tới thế nào!
Hai tay của Diệp Trùng linh hoạt giống như không phải tay của con người, ảnh của tay tuy rằng khá nhạt nhưng rõ ràng có thể thấy được, dưới sự hỗ trợ của ống kính hình nổi độ phân giải cao, không có bất cứ ai nghi ngờ tính chân thật của nó!
Toàn trường im lặng như tờ!
Trên không của sân vườn tĩnh lặng vang lên giọng nói cực kỳ hưng phấn của người thuyết minh: "Trời ạ, đây là một đôi tay thế nào vậy, tốc độ tay khủng khiếp thế này giờ lại xuất hiện trên người một thợ cải tạo! Nó đủ để làm cho tất cả học sinh khoa sư sĩ của toàn trường chúng ta xấu hổ! Dưới tốc độ tay kinh khủng thế này, thí sinh này còn có gì mà không làm được chứ?"
- Tôi vừa mới nhận được thông tin về thí sinh này, thí sinh của phòng cải tạo số 5 này tên là Diệp Trùng, năm nay mới 20 tuổi! Trời ơi, 20 tuổi! Tuổi này, nếu như trong trường chúng ta, vẫn chỉ có thể ở lớp cấp thấp thôi! Thật là làm người ta phải trầm trồ mà! Không nghi ngờ gì, hắn không phải là một thiên tài, mà là thiên tài trong những thiên tài! Diệp Trùng lại không phải là học sinh của trường chúng ta, trong ghi chép của hắn, thậm chí không có trải qua bất kỳ sự học tập nào, cho nên, tôi tin rằng, lời tôi vừa nói nhất định sẽ không có ai phản đối!
- Ha ha, hiệu trưởng thân của chúng ta cũng nhất định vừa nhận được thông tin của thí sinh này, bây giờ chỉ e rằng còn gấp hơn bất kỳ ai, hy vọng trận đấu mau kết thúc, ông ấy hiện giờ nhất định là 2 mắt đang sáng rực đây! Ha ha!
Khán giả toàn trường phát ra một trận cười đầy thiện ý!
- Trời! Tôi hiện giờ vừa nhận được báo cáo đo tốc độ tay của thí sinh Diệp Trùng, theo như kết quả cho biết, trong suốt quá trình vừa rồi, tốc độ tay cao nhất của thí sinh Diệp Trùng đạt tới mức kinh khủng là 3.57 Hz! Trời, chẳng lẽ hắn có gắn động cơ lên chính tay mình sao?
Toàn trường lại đồng loạt hô lên kinh ngạc!
3.57 Hz!
Sắc mặt mọi người đều chấn kinh! Đây là tốc độ con người có thể đạt tới sao?
Mà câu nói sau đó của người thuyết minh lại tạo nên một tràng cười của tất cả mọi người!
3.57 Hz đối với Diệp Trùng mà nói, không hề coi là nhanh, hắn không hề có ý thức che giấu thực lực, chỉ là sự không quen thuộc của hắn với những máy móc cải tạo đó đã hạn chế tốc độ hai tay của hắn, dù sao, hắn chẳng qua chỉ ở nhà Đinh Dĩ Ninh vài ngày, có thể đạt tới mức độ này đã là vô cùng kinh người rồi!
Đột nhiên, một màn càng làm mọi người hưng phấn lập tức sắp diễn ra!
Sư sĩ truyền thuyết

Sư Sĩ Truyền Thuyết - Chương #79


Báo Lỗi Truyện
Chương 79/606