Chương 77 : Cái gì là người đẹp


Trời tờ mờ sáng, Diệp Trùng đã thức dậy, mấy hôm nay giao lưu với Đinh Dĩ Ninh rất khuya, Diệp Trùng học được cách sử dụng rất nhiều máy móc từ Đinh Dĩ Ninh, khả năng làm việc được tăng lên khá nhiều. Do Diệp Trùng đối với việc nắm bắt sức mạnh đã đạt tới trình độ vô cùng tinh tế, cho nên sử dụng mấy cái máy móc này cũng dễ như trở bàn tay, sử dụng thuần thục, hơn nữa kiến thức lý luận của Diệp Trùng tích lũy được cũng vô cùng thâm hậu, học một biết mười. Làm cho Đinh Dĩ Ninh bên cạnh khen ngợi không thôi, cho rằng thiên phú của Diệp Trùng thật sự tốt đến kinh người, vô cùng hâm mộ. Mà học thức của Diệp Trùng, chịu đựng đủ sự giày vò của các lão già trong Cực quang mà tích lũy nên tri thức, há chỉ là một học sinh trong trường học có thể so sánh cùng? Đinh Dĩ Ninh bây giờ đã khâm phục Diệp Trùng sát đất, nếu như bây giờ ai dám nói học thức của Diệp Trùng nông cạn, phỏng chừng Đinh Dĩ Ninh nhất định sẽ lập tức xông lên liều mạng với hắn!
Diệp Trùng làm xong tất cả các món mì cần làm hôm nay, đương nhiên, đề nghị này lại là do Thương đề xuất, Thương dựa trên lý thuyết về sự lên men mà tính toán, làm mì trước như thế nào thì tốt mà khẩu vị sẽ không có sự thay đổi quá lớn, phỏng chừng loại việc này cũng chỉ có Thương mới có thể làm ra, còn Mục, có lẽ sẽ không làm loại việc vô nghĩa này, nghĩ tới đây, Diệp Trùng khẽ cười trong lòng. Nhưng Diệp Trùng vẫn thử một chút cái Thương gọi là làm trước, kết quả rõ ràng thật hiệu nghiệm, Thương vênh vao đắc ý, cả ngày cười không ngừng.
Sự khác biệt giữa Thương và Mục thật lớn a! Diệp Trùng nghĩ thầm. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenyy.com
Bây giờ mình có chút hiểu Thương nói hệ thống phán định tình cảm của mình phát triển hơn Mục nhiều! So với Mục, Thương càng có nhân tính hơn, cũng càng giống người hơn, cảm giác tạo cho người ta tuy rằng vô cùng quái dị, nhưng thời gian dài, Diệp Trùng cũng quen rồi, hơn nữa Diệp Trùng cũng luôn coi Mục và Thương là, ừm, là bạn bè của mình ư? Ừm, chắc là anh em chứ! Đối với việc làm sao phân biệt 2 loại người này, vốn không có anh em cũng chẳng có bạn bè, Diệp Trùng có chút lờ mờ. Nhưng, dường như không cần thiết phải chia ra rõ ràng như vậy!
Mục từng nói, Thương vốn đã tồn tại trong cái quang giáp này, hắn chắc là người nắm giữ cái quang giáp này lúc trước, nhưng, đáng tiếc tư liệu của Thương cũng mất rồi, tư liệu chắp vá bên trong làm Mục và Thương không cách nào phán đoán được.
Thương lúc trước là như thế nào nhỉ?
Sau khi làm xong khẩu phần 1 ngày của hôm nay, Diệp Trùng bày chúng theo đúng thứ tự thời gian, còn như thứ tự thì hôm qua Diệp Trùng đã nói với ông Tiền rồi, chỉ cần theo thứ tự, sự thay đổi khẩu vị rất khó nhận ra. Đối với những hoạt động này của Diệp Trùng, ông Tiền vô cùng cao hứng, nói cái gì ngưởi trẻ tuổi phải xông xáo, không được mỗi ngày đều chết dí trong tiệm bầu bạn với lão già mục nát là mình đây.
Diệp Trùng sau khi làm xong, ở trong phòng hoạt động thân thể một lát, huấn luyện thân thể của mình bây giờ lại tới bình cảnh (cổ chai), trước khi tìm được phương pháp huấn luyện mới, muốn đột phá bình cảnh này e rằng không có nhiều khả năng!
Tay phải của Diệp Trùng chém xéo, bóng của tay vốn dày đặc như có thực bây giờ dường như lại có xu thế trở nên nhợt nhạt, chẳng lẽ mình thụt lùi rồi? Diệp Trùng kinh hoảng, xem ra trò này không tiến tất sẽ lùi, lúc trước huấn luyện mỗi ngày, mình vẫn phải kiên trì mà, mỗi ngày luôn làm mình bảo trì trạng thái tốt nhất, vậy mới chí lý!
Diệp Trùng vừa tự kiểm điểm mình, vừa đứng đợi mấy người Dương An trước cửa tiệm.
Chẳng bao lâu, mấy người Dương An tới nơi. Sắc mặt Kha Hàn tươi roi rói, mấy ngày nay, hắn điều khiển Phi Lạc do Diệp Trùng thiết kế, chơi đến sướng vô cùng, kinh nghiệm điều khiển loại quang giáp đua tốc độ tăng mạnh, hắn đối với lần thi đấu này vô cùng tự tin, ai bảo người biết cải tạo quang giáp mà tổ này của mình tùy tiện kiếm được lại là một cao thủ biến thái chứ! Hì hì, xem ra vẫn là may mắn của tổ này của mình biến thái rồi!
Dương An dòm dòm bộ đồ Diệp Trùng mặc trên người, khẽ nhíu nhíu mày, nhưng vẫn nhịn không nói gì. Bộ đồ Diệp Trùng mặc trên người vốn là đồ của ông Tiền, kiểu khá cổ, thêm vào vẻ mặt không có tình cảm của Diệp Trùng, thật sự là làm người ta không dám lấy lòng. Nhưng, Diệp Trùng lại không có chút tự giác nào về mặt này, hắn chỉ chú ý bộ đồ này có hay không ảnh hưởng sự vận động của mình, nếu như vận động thì có hay không làm mình vướng tay vướng chân, đây mới là điều hắn quan tâm.
Tôn Tuyết Lâm coi thường liếc nhìn, rồi hừ lạnh một tiếng, không quay đầu lại. A Tú nhẹ nhàng lay lay tay áo của Tôn Tuyết Lâm, ra dấu nàng không nên như vậy. Rồi nhẹ nhàng nói với Diệp Trùng: "Diệp tử, bộ quần áo này hình như không hợp với ngươi, hay là chúng ta tới nhà Tôn Tuyết Lâm trước, quần áo của cậu nhất định có cái hợp với ngươi, đổi bộ khác được không?"
Diệp Trùng trong lòng kỳ quái, bộ quần áo này có vấn đề ư? Thử hoạt động tay chân một lát, phát hiện hình như không có ảnh hưởng gì tới mình, liền lạnh nhạt nói: "Không cần!"
Tôn Tuyết Lâm lại hừ lạnh một cái: "Có lòng không được báo đáp, A Tú, mặc kệ hắn!"
Diệp Trùng mặt không đổi sắc, giống như không nghe thấy câu này của Tôn Tuyết Lâm, nhưng hắn cũng thật sự không có nghe thấy câu nói này của Tôn Tuyết Lâm, bởi vì Thương đột nhiên chui ra.
Thương hưng phấn nói: "Diệp tử, ha ha, ngươi vậy mà cũng quen với người đẹp! Hắc hắc, tên Mục không có chút tình cảm đó cũng không biết quét hình 3D bọn họ đưa vào kho tư liệu, thật là lãng phí tài nguyên mà! Diệp tử, 2 người này chính là người đẹp đó nha! Ừm, ta thích người có mái tóc dài đó! Muốn không? Diệp Trùng, ngươi theo đuổi cô ta không?"
- Theo đuổi? Diệp Trùng ngớ ngẩn hỏi.
Thương càng lúc càng hưng phấn: "Đúng vậy, theo đuổi nàng, sau đó nhất định phải "ngâm" nàng!", nói xong liền cười dâm không thôi.
Diệp Trùng nghi hoặc hỏi: "Nàng ta không chạy, ta làm sao đuổi theo? Đuổi theo được nàng còn phải dùng pháo ư? Ta bây giờ không có pháo, ừm, nếu như phải cải tiến thì cũng có thể, nhưng, nàng ta dường như không có tạo nên uy hiếp với chúng ta, hơn nữa Mục đã nói, không thể tùy tiện giết người, đặc biệt là giết người không thể bị người ta phát hiện! Thương, nếu như ngươi cho rằng nàng ta đối với chúng ta có uy hiếp, vậy chúng ta ra tay buổi tối thì tốt hơn!" Diệp Trùng ngẩng đầu, liếc nhìn A Tú, sát khí khẽ lộ làm A Tú sợ đến nỗi trốn sau lưng Tôn Tuyết Lâm.
(Chú thích: Ở đây tác giả chơi chữ. Câu của Mục nói dùng chữ 泡 (pao4), có nghĩa là pha (ngâm) trà, nếu ai đã từng đọc Cực phẩm gia đinh chắc biết rồi. Lâm Tam đã từng nói: nếu nàng là lá trà, ta sẽ là nước sôi, nước sôi ngâm lá trà, tức là ta "ngâm" nàng, còn ngâm là nghĩa gì, mọi người tự hiểu. Từ này cũng đọc gần giống chữ 抱 (bao4), nghĩa là ôm, nhưng ở đây chắc Thương không có ý này. Còn câu nói của Lâm Tam có thể dịch là ta ngâm nàng hoặc ta ôm nàng đều được, tùy cách nói. Còn câu trả lời của Diệp Trùng thì dùng chữ 炮 (pao4), có nghĩa là pháo, vô tình lại tạo nên một ý nghĩa khác, cũng có liên quan tới ý nghĩa ban đầu của Thương.)
Giọng cười dâm của Thương giống như bị cắt ngang, tắc nghẽn, lắp bắp nói: "Diệp tử, ngươi, ngươi vậy mà ngay cả người đẹp cũng có thể ra tay?"
Diệp Trùng không cho là đúng nói: "Giết hay không giết nàng ta là xem nàng ta có hay không tạo thành uy hiếp với chúng ta, điều này với nàng ta có phải là người đẹp hay không thì có liên hệ gì? Ừm, người đẹp là cái gì?"
- Trời! Thương cũng không nhịn được la lên thảm thiết: "Tên Mục đáng chết này lại sai lầm dạy ngươi thành dã thú rồi, trời ạ, Diệp tử, cứ tiếp tục thế này, cuộc đời ngươi sẽ u ám lắm a! Người đẹp? Người đẹp cũng không biết? Diệp tử, ngươi hết thuốc chữa rồi!" Than thở không dứt, sau đó còn bổ sung 1 câu: "Người đẹp chính là phụ nữ xinh đẹp!"
- Xinh đẹp? Làm sao tiến hành nhận xét? Diệp Trùng hỏi.
Thương lập tức lấy lại tinh thần, nói: "Người đẹp, chính là phụ nữ cực phẩm, cho dù là giận dữ, cười nói, làm nũng, đau thương đều là cảnh đẹp, là phong cảnh cực đẹp; phụ nữ không phải là xem gương mặt, mà là xem phong vận, ánh mắt lúng liếng mới làm say người nhất, tiếp đó không được quá hoàn mỹ, phải có tì vết, phụ nữ quá hoàn mỹ không được xem là phụ nữ cực phẩm. Phải có chỗ làm người ta thương tiếc, có chỗ làm người ta kính phục, hắc hắc, hai tiểu cô nương này tuy rằng bây giờ vẫn không được xem là người đẹp cực phẩm, nhưng đợi vài năm nữa chính là người đẹp cực phẩm đó!" Thương lại phát ra giọng cười dâm đãng.
Diệp Trùng lắc lắc đầu: "Không hiểu!"
Tiếng cười của Thương lại bị cắt ngang, Thương không có gì để nói, cuối cùng tổng kết một câu: "Đại khái chính là người nhìn thấy thuận mắt!"
Diệp Trùng không cho là đúng nói: "Vậy họ không phải là người đẹp!"
Thương không khỏi liền thấy hứng thú: "Ừm, chẳng lẽ trong lòng Diệp tử người có tiêu chuẩn cao hơn? Diệp tử, nói nào, người đẹp trong lòng ngươi là thế nào?"
Diệp Trùng nghĩ một lúc, từ từ nói: "Thể hình không thể quá to lớn, sẽ ảnh hưởng tốc độ, cũng không thể quá ốm yếu, cơ bắp phải có lực bạo phát, ừ, sức chịu đựng cũng phải không tồi, tính dẻo dai nhất định phải cực tốt, tinh thông đánh lộn, về phương diện quang giáp, kỹ thuật không tệ hơn ta, ra tay quả đoán, tốt nhất là một kích tất sát! Tính cảnh giác cao. Nếu như có thể tinh thông cơ giới quang giáp thì càng tốt! Ừm, mấy phương diện này, 2 người trước mặt không có điều nào phù hợp! Cho nên, họ đương nhiên không phải là người đẹp!" Diệp Trùng cuối cùng đưa ra kết luận!
Thương triệt để đần ra!
Qua vài giây, Thương mới rên rỉ nói: "Trời ạ, Diệp tử, người quả nhiên là quái thú! So tốc độ với ngươi? Trời, ngươi cho rằng phụ nữ trên đời này biến thái giống ngươi sao? Rành đánh lộn, chẳng lẽ người muốn tìm người đối luyện..."
Diệp Trùng liền trả lời: "Đúng rồi!"
Thương dường như xém ngất: "Đối luyện! Quả nhiên ta đoán không sai! Ra tay quả đoán, một kích tất sát, ngươi không sợ ả một khi không cẩn thận giết ngươi à?"
Diệp Trùng nói: "Chỉ cần ta tăng cường cảnh giác, chắc là không thể nào!"
- Vậy lỡ như ngày nào đó ngươi không cẩn thận thì sao? Thương không nản lòng hỏi.
- Sẽ không, ta vĩnh viễn đều giữ cảnh giác, nếu như không thể giữ cảnh giác, chết không phả là rất bình thường sao? Diệp Trùng lạnh nhạt nói.
Mục dường như sắp khóc rồi: "Ta đoán chính là như vậy! Trời! Diệp tử, người là biến thái!"
Diệp Trùng nghị hoặc nói: "Biến thái? Biến thái là cái gì?"
Thương vừa muốn trả lời, Diệp Trùng liền nghe thấy Dương An giận dữ hét lên.
Diệp Trùng hoàn hồn lại, chỉ thấy Dương An sắc mặt tái xanh đóng máy liên lạc, thấy mọi người đều đang nhìn hắn, hít sâu một hơi rồi nói: "Vừa rồi cha mẹ tiểu Ninh nói tiểu Ninh tối qua, khi đi ra ngoài mua đồ bị đánh lén!"
- Cái gì? Trừ Diệp Trùng, mọi người đều không khỏi cùng la lên.
- Vậy hắn bị thương có nặng không? Tôn Tuyết Lâm hỏi.
Dương An lắc lắc đầu: "Không bị nặng lắm, chẳng qua phải nghỉ ngơi vài ngày, không tới cuộc thi hôm nay được rồi!"
Kha Hàn tức đến nhảy dựng lên, tức giận: "Nhất định là La Kiệt Bản tên khốn đó giở trò, mẹ nó, ta hôm qua còn thấy mấy tên thanh niên lượn lờ quanh nhà của tiểu Ninh! Mẹ nó, nhất định mấy tên đó làm rồi! Ta phải đánh gãy chân bọn chúng!" Kha Hàn tức giận bừng bừng liền tính tìm mấy tên đó tính sổ. Dương An vội vàng kéo Kha Hàn lại, nhưng sức Dương An rõ ràng không bằng Kha Hàn, ngược lại bị Kha Hàn kéo đến nỗi bước chân lảo đảo, Tôn Tuyết Lâm vội tới giúp đỡ, 2 người phí sức lắm mới làm Kha Hàn bình tĩnh trở lại.
Trong lòng Diệp Trùng rất không cho là đúng, chưa gì đã để lộ ra ý đồ công kích của mình, thật là ngu không gì bằng!
Mọi người bình tĩnh lại, bắt đầu rối lên, không có Đinh Dĩ Ninh, chỉ dựa vào một mình Diệp Trùng, ai trong lòng cũng không yên, nhưng lúc này muốn tìm một người tinh thông các loại cải tạo quang giáp giống như Đinh Dĩ Ninh, không nghi ngờ gì, là chuyện Ngàn lẻ một đêm! Mấy ngày này, thứ mọi người nhìn thấy là do Diệp Trùng đưa ra ý tưởng, Đinh Dĩ Ninh lại mang ý tưởng của Diệp Trùng thành vật thật, tác dụng của Đinh Dĩ Ninh quan trọng vô cùng.
Nhưng hiện giờ Đinh Dĩ Ninh xảy ra chuyện rồi, vậy phải làm sao đây?
Thời gian từ từ trôi qua, mọi người đều rối tung cả lên, trừ Diệp Trùng, Diệp Trùng cho rằng mình chẳng qua chỉ là một người làm thuê, mấy thứ này không cần mình lo.
Thấy thời gian càng lúc càng tới gần, Dương An cắn răng, hỏi Diệp Trùng: "Diệp tử, nếu như không có tiểu Ninh, ngươi có thể hoàn thành cải tạo không?"
Diệp Trùng nghĩ một chút, nói: "Có khoảng 80% khả năng!" Không biết trong lúc vô ý, Diệp Trùng đã bị ảnh hưởng của Mục, cũng bắt đầu dùng số để biểu đạt.
Dương An mừng rỡ: "Vậy quá tốt rồi! Vậy phải nhờ Diệp Trùng rồi!"
Diệp Trùng nói: "Có thể, nhưng giá tiền phải tăng lên 2500 kim cương một giờ!"
Tôn Tuyết Lâm tức đến run cầm cập: "Ngươi, ngươi vậy là nhân cháy nhà đi hôi của, ném đá xuống giếng!"
Diệp Trùng nhíu mày, trong lòng hỏi Thương: "Thương, ta làm nhiều hơn không phải nên thu phí nhiều hơn sao?"
Bị Diệp Trùng đả kích nghiêm trọng, Thương hết sức nói: "Nên!"
Diệp Trùng nhướng mày, không nhìn Tôn Tuyết Lâm, chỉ nhìn Dương An.
Dương An cắn răng: "Được! Quyết vậy đi!"
Sư sĩ truyền thuyết

Sư Sĩ Truyền Thuyết - Chương #77


Báo Lỗi Truyện
Chương 77/606