Chương 589 : Đường về (3)


- Không! A Lý Ước Đức bỗng giật mình tỉnh lại, giống như bị gì đó làm hoảng sợ lớn giọng quát nói: "Mau dừng lại! Mau dừng lại!" Trên mặt không có chút máu, trắng bệch ra.
- Dừng! Diệp Trùng quyết đoán kịp thời, lập tức ra lệnh, tàu Darkness từ từ dừng lại. Diệp Trùng nhìn chằm chằm A Lý Ước Đức: "Có vấn đề gì?"
A Lý Ước Đức sợ hãi run rẩy nói: "Chỗ này là vết nứt không gian… không… là có vết nứt không gian… nó không ổn định…" Lão lắp ba lắp bắp nói, không biết có phải là nguyên nhân quá khẩn trương, lời lão nói hàm hồ không rõ.
Diệp Trùng nhíu mày: "Nói rõ ràng chút."
A Lý Ước Đức hít một hơi thật sau, mới khôi phục đôi chút bình tĩnh: "Vết nứt không gian của chỗ này, chúng là rối loạn của không gian không có trật tự trong khu vực nhỏ, nết nứt không gian sẽ chậm rãi di động. Tất cả vật thể trong vết nứt không gian đều bị phân tách thành vô số khối nhỏ vụn. Lực lượng của không gian căn bản không phải thứ thân thể có thể kháng cự. Với lại, chúng là thứ mắt thường không sao nhìn thấy được. Khu vực này cực kỳ nguy hiểm, cộng thêm chiến hạm của chúng ta tiến vào khu vực vết nứt không gian tồn tại, vậy thì tất cả vật thể trên chiến hạm, bao gồm chúng ta, đều sẽ bị phân tách thành vô số phần nhỏ." Nói xong lão chỉ màn hình: "Chính là giống khối nham thạch đó!"
A Lý Ước Đức ngừng một lát, mau chóng nói: "Vết nứt không gian là do không gian không ổn định tạo thành. Tới tận trước mắt, nguyên nhân cụ thể nó hình thành vẫn chưa có cách nói chính xác. Nhưng tính nguy hại của nó lại không cần phải nghi ngờ. Nó có thể nghiền nát tất cả vật chất trên thế giới này, vô luận chúng cứng rắn tới đâu. Bất quá, số lượng vết nứt không gian đã phát hiện hiện giờ cực ít, chỉ phân bố ở vài khu vực không gian không ổn định. Nghiên cứu của con người đối với nó vẫn quá ít. Ta biết cũng không nhiều."
Diệp Trùng vẻ mặt trấn định. Sự trấn định tự nhiên của hắn cũng làm sự bất an trong lòng những thuyền viên trước giờ tin phục hắn này giảm mạnh, ổn định lại. Bọn họ tin tưởng, đại nhân nhất định sẽ có biện pháp.
- Ông có kiến nghị gì? Diệp Trùng hỏi A Lý Ước Đức, lão là chuyên gia phương diện này, Diệp Trùng tin lão nhất định có phương pháp.
- Thiết bị thăm dò vết nứt không gian, chúng ta không có, chúng ta chỉ có thể chế tạo từ đầu hệ thống quét hình. Lập tức! Ta cần một cao thủ tinh thông cơ giới giúp đỡ. A Lý Ước Đức không từ chối, giờ không phải là lúc khách sáo, một khi bị vết nứt không gian dây dưa, vậy mọi thứ đều tiêu tùng.
- Được! Ta tới giúp lão. Diệp Trùng cũng không do dự, hắn là người có trình độ chế tạo cơ giới cao nhất trên cả chiến hạm.
Chính ngay lúc hai người chuẩn bị này chuẩn bị lập tức bắt đầu, Sa Á vẫn luôn trầm mặc không nói bỗng mở miệng: "Có lẽ tôi có thể thử."
Ánh mắt mọi người trong nhất thời toàn bộ đều tập trung trên người nàng, nàng vẫn là biểu tình vạn năm không đổi đó, chỉ là giọng khàn không còn khàn khàn như trước: "Tôi có thể cảm giác được chúng."
A Lý Ước Đức đầu tiên ngớ ra, lập tức mừng rỡ: "Đúng đúng đúng, ta tại sao lại quên cô chứ! Cô có thể cảm giác được kết cấu của cửa sổ không gian. Mấy vết nứt không gian này nhất định không có vấn đề."
Xì xì nhẹ một tiếng, một màn hình bỗng cái tối sầm. Lập tức có thuyền viên báo cáo: "Chim ruồi số 311 gặp phải công kích, bị diệt." Mà trên mấy cái màn hình khác, có thể nhìn rõ toàn bộ quá trình con chim ruồi này bị diệt. Nó là trên đường sắp trở về chiến hạm, thoáng cái bị phân giải. Cảnh tượng đó làm phía sau cần cổ mỗi người trên chiến hạm đều phát lạnh!
Mắt mở trừng trừng nhìn một con chim ruồi ở trên không, im hơi lặng tiếng, trong thời gian không tới một giây, đột nhiên hóa thành vô số mảnh vụn, vỡ nát rơi tán loạn. Quá trình này, bọn họ không nhìn thấy bất cứ thứ gì tiếp xúc với con chim ruồi này, cứ khi không bị xé vụn như vậy. Thứ bọn họ không sao lý giải được này có hiệu quả chấn động cực kỳ dữ dội.
- Hướng ba mươi độ! Sa Á bỗng cất cao giọng.
Phòng điều khiển chính khôi phục lại từ trong tịch mịch lập tức loạn cào cào. Thuyền viên như vừa tỉnh mộng quýnh quáng điều khiển chiến hạm xoay sang phải.
Diệp Trùng lắc đầu trong lòng, mấy học viên này tới cùng là kinh nghiệm không đủ, còn cần phải mài dũa. Nhưng từ bề ngoài mà xét, biểu tình của hắn trước sau không có biến hóa gì. Hắn biết rõ, vào lúc này, là người đứng đầu nhất định phải trấn định, như vậy mới có thể bảo đảm sự ổn định tâm tình của mấy binh sĩ với mức độ lớn nhất.
Quả nhiên, cách làm của Diệp Trùng rất nhau liền tạo nên hiệu quả rõ rệt. Học viên từ từ hoàn hồn lại từ trong hoảng loạn lúc đầu, bọn họ cẩn thận mà dè dặt nghe theo chỉ huy từ Sa Á. Tàu Darkness dùng tốc độ nhanh nhất từ từ tiến tới trước.
Trong phòng điều khiển chính mau chóng yên tĩnh lại, chỉ còn lại giọng nói chốc chốc vang lên của Sa Á. Trừ mấy thuyền viên điều khiển chiến hạm, thuyền viên khác đều không tự chủ mà ngừng hô hấp, khẩn trương nhìn chằm chằm màn hình.
Thuật ngữ của Sa Á chính xác phi thường, nàng cũng đã thông qua tất cả bài học mà mỗi học viên cần học tập. Lại thêm vào phán đoán chính xác đối với chiều dài, góc độ, trên đường, tàu Darkness không hề gặp phải phiền phức. Bạn đang đọc truyện tại TruyệnYY - www.truyenyy.com
Nhưng mấy thuyền viên lại không ai vì vậy mà có chút thả lỏng, ngược lại, bọn họ ai nấy như gặp đại địch. Bọn họ đã nhìn thấy rất nhiều nham thạch lớn nhỏ khác nhau đột nhiên hóa thành bụi bặm trước mắt bọn họ. Chim ruồi được thả ra có thể thành công trở về chỉ có ba con, còn lại, đều đã thành một đống mảnh vụn.
Nhìn Sa Á đang cố hết sức cảm nhận thần niệm một cái, Diệp Trùng hỏi A Lý Ước Đức: "Trước mặt sẽ có nguy hiểm không?"
A Lý Ước Đức cười khổ nói: "Ta cũng không biết. Vết nứt không gian hiện giờ được phát hiện cực kỳ ít, với lại quá nguy hiểm. Có thể ở chỗ đó tiến hành nghiên cứu toàn bộ đều là một số tổ chức nghiên cứu khoa học có thực lực rất mạnh. Giống như ta đây, đi tới đó hoàn toàn là một con đường chết. Tới tận bây giờ, ta vẫn chưa từng nghe có thành quả nghiên cứu ở phương diện này xuất hiện. Cúng ta quá xa lạ với nó."
Diệp Trùng im lặng, nghĩ một lát, hắn bỗng nghĩ tới một vấn đề: "Ở khu vực này có khả năng hình thành cửa sổ không gian hay không?"
A Lý Ước Đức gật đầu: "Chỗ có vết nứt không gian, là nơi khá dễ sinh ra cửa sổ không gian. Chỉ cần có sự kích thích của lượng lớn năng lượng…"
Nghe tới chỗ này, Diệp Trùng và A Lý Ước Đức bỗng nhìn nhau.
A Lý Ước Đức thoáng cái trở nên hưng phấn: "Cửa sổ không gian, đúng, chính là cửa sổ không gain. Nơi này nhất định có cửa sổ không gian thông tới nơi khác! Nói không chừng, Xích vĩ thú chính là từ chỗ này thông tới thiên hà Hà Việt. Điều này rất có khả năng!"
Nghe thấy có khả năng trở về thiên hà Hà Việt, ngay cả trong mắt Nhuế Băng ở bên cạnh Diệp Trùng cũng không khỏi lộ ra vài phần vui vẻ.
- Chúng ta cần sống sót trước đã. Sự bình tĩnh của Diệp Trùng làm đầu óc đang trong lúc hưng phấn của A Lý Ước Đức tỉnh táo lại vài phần. A Lý Ước Đức suy nghĩ một lát, mới ngẩng đầu lên: "Bây giờ chỉ có thể dựa vào Sa Á. Khu vực vết nứt không gian thông thường sẽ không quá lớn, nó thật ra là một khu vực không gian không ổn định. Một khi kích cỡ vượt quá giá trị tới hạn nào đó, không gian sẽ xảy ra sụp đổ. Nhưng dựa vào tốc độ hiện giờ mà xét, có lẽ vẫn cần mấy ngày.
Ánh mắt mọi người đều tụ tập trên người Sa Á đang nhắm mắt, vẻ mặt bình tĩnh.
Đã bay hai ngày, tới tận bây giờ, trừ có một lần mạn hông chiến hạm không cẩn thận bị vết nứt không gian cọ trúng ra, thứ khác đều vô cùng thuận lợi. Mà bộ phận bị quẹt trúng đó, trên vỏ giáp dày cộm đã để lại một cái hố sâu chừng nửa mét, đáy hố để lại vô số ngấn vụn lốm đốm. Cảnh tượng lúc đó làm mỗi người đều quẹt mồ hôi, nhưng rất mau, bộ phận bị quẹt trúng đã được sửa chữa xong.
Tốc độ tiến tới chậm rãi như vậy, chính Diệp Trùng cũng chưa từng trải qua. Nhưng hắn không có biện pháp, dù sao hắn không phải vạn năng. Việc chuyên nghiệp, thì để chuyên gia đi làm. Đây là quan niệm Diệp Trùng đã hình thành rất sớm từ lúc trước.
- Đại nhân, mau xem. Giọng nói kích động của một thuyền viên đánh tan sự tịch mịch của phòng điều khiển chính.
Diệp Trùng bỗng ngẩng đầu.
Trên màn hình, một cửa sổ không gian màu đen trôi nổi vật vờ trên không.
- Cửa sổ không gian! Trong giọng nói của A Lý Ước Đức đầy sự vui mừng. Lão rõ ràng có chút ăn nói lung tung: "Thật sự là cửa sổ không gian, ồ, trời của ta a…"
Cửa sổ không gian này đường kính ước khoảng mười lăm mét, vòng tròn đen thui yên lặng trôi nổi, giống y chang khu vực tịch mịch này, không có bất cứ âm thanh nào.
- Đó là cái gì? Nhuế Băng ở bên cạnh bỗng mở miệng, chỉ chỗ không xa cửa sổ không gian.
Diệp Trùng nhìn theo hướng ngón tay Nhuế Băng, cặp mắt bỗng bừng sáng, thò tay phải ra: "
Dừng!"
Thuyền viên nhận được mệnh lệnh lập tức làm chiến hạm dừng lại. Ngước mặt lên, Diệp Trùng vô ý thức đi về phía màn hình, cặp mắt nhìn chốt màn hình.
- Chỗ này. Phóng lớn.
Hình ảnh góc dưới bên trái màn hình bị phóng lớn mau chóng, trở nên rõ ràng trong mắt mọi người.
- Đây là cái gì? Tang Khảm xem xét tường tận: "
Ủa, hình như là một người bùn."
Từ ngoại hình, ẩn ước có thể phân biệt ra đường nét con người, giống như một người bùn do đất tạo thành. Người bùn này lớn phi thường, tuy là nửa ngồi, nếu như đứng dậy, chỉ e cao như quang giáp bình thường.
Đây là thứ duy nhất có hơi thở con người mà mấy người Diệp Trùng nhìn thấy ở chỗ này. Nó là thiên nhiên hay là do con người làm ra? Nếu là con người làm, vậy là người nào. Ở chỗ này nặn một người bùn? Hắn tại sao lại nặn một người bùn như vậy chứ?
Người bùn đột nhiên xuất hiện, lại thêm vào cửa sổ không gian ở không xa. Thoáng cái, sự việc phảng phất trở nên ngụy dị. Người bùn đang ngồi này, thoáng chốc cũng tràn đầy hơi thở thần bí.
- Sa Á, gần cửa sổ không gian đó có nguy hiểm hay không? Diệp Trùng đột nhiên quay đầu lại hỏi.
- Rất nguy hiểm! Thần tình Sa Á rất ngưng trọng: "Xung quanh cửa sổ không gian này, có rất nhiều vết nứt không gian, với lại, tốc độ di động của chúng so với chỗ khác nhanh hơn nhiều."
- Làm sao mới có thể tới gần cửa sổ không gian đó? Diệp Trùng nhìn thẳng Sa Á.
Sa Á không tránh ánh mắt của Diệp Trùng, nhìn nhau một lát, nàng nhắm mắt lại lần nữa.
Thêm khoảng mười ba giây, nàng mở bừng mắt, lãnh đạm nói: "
Có một kẽ hở. Không lớn. Nếu như muốn tiến vào, chúng ta chỉ có thể đi bộ."
- Ừ, đi. Diệp Trùng không do dự.
Sa Á đi ở trước nhất. Nhuế Băng theo sát sau lưng Diệp Trùng. Bọn họ đáp xuống nhờ tàu vận chuyển cỡ nhỏ trước, nhưng chính là quá trình đáp xuống này, cũng rất quanh co, quá trình vốn dĩ chỉ cần một phút, bọn họ tốn trọn mười lăm phút. Tuy xung quanh vừa nhìn là thấy hết, trông rất bình lặng, thật ra nguy cơ khắp nơi, ba người không dám có chút sơ sót.
Sau khi đáp xuống, Sa Á liền dẫn hai người, từ từ tiến tới. Nàng nhắm mắt lại, cẩn thận khống chế thần niệm trong phạm vi nhỏ. Chân giống như mọc mắt vậy, mau chóng tiến tới trước, hai người Diệp Trùng, Nhuế Băng theo sát phía sau, một bước không rời. Chỉ thấy bọn họ bỗng rẽ trái, bỗng ngoặc phải, thậm chí có lúc còn lùi lại. Huấn luyện thân thể của Sa Á có thành tích tuyệt vời, tốc độ đi bộ của nàng lúc này tuy so với Diệp Trùng, Nhuế Băng còn thua rất xa, nhưng so với nàng lúc trước, lại nhanh hơn nhiều.
Chỉ tốn mười phút, ba người an toàn tới trước mặt người bùn to lớn này.
Sa Á không hiểu Diệp Trùng tại sao cảm thấy hứng thú đối với người bùn này như vậy, thậm chí không tiếc mạo hiểm tìm tới, điều này quá không phù hợp với tác phong nhất quán của hắn. Nhuế Băng không nói gì, chỉ ở bên cạnh, yên tĩnh nhìn Diệp Trùng.
Diệp Trùng đi tới trước mặt người bùn. Ở chỗ này, so với trên màn hình nhìn càng rõ ràng hơn. Đây nhất định là con người chế tạo, Diệp Trùng hiện giờ càng thêm khẳng định một điểm này.
Bùn đất trên bề mặt người bùn vô cùng phồng xốp, Diệp Trùng nhè nhẹ đụng một cái, liền rào rào rơi xuống một mảng lớn.
Màu đen lộ ra phía dưới bùn đất làm đồng tử Diệp Trùng bỗng co lại, giờ phút này, người vốn dĩ bình tĩnh như hắn, trái tim lại nhảy mạnh lên. Không chút do dự, hắn lập tức ra tay, bắt đầu phủi đi bùn đất trên bề mặt người bùn từng chút một.
Bùn đất dày vô cùng, ước khoảng năm mươi cm, toàn bộ đều là bụi nhẹ cực kỳ nhỏ xíu. Rất khó tưởng tượng, bùn đất dày thế này, cần bao nhiêu năm mới có thể chất thành?
Chú ý thấy động tác của Diệp Trùng, Nhuế Băng và Sa Á cũng lập tức tiến tới giúp đỡ.
Năm phút sau, toàn bộ tất cả bụi đất đều sạch boong. Ba người đầu tóc đầy bụi, nhưng không ai quan tâm điều này, ánh mắt của bọn họ, nhìn chằm chằm vật to lớn khổng lồ trước mắt này.
Một cái quang giáp đen thui, trải qua không biết bao nhiêu năm tháng, rất nhiều linh kiện của nó vẫn sáng bóng như mới. Nhưng điều làm Diệp Trùng chú ý ngay từ cái nhìn đầu tiên lại là vết thương giăng đầy khắp nơi trên thân cái quang giáp này. Có thể tưởng tượng, nó nhất định đã trải qua một trận chiến cực kỳ kịch liệt.
Vị trí buồng lái của quang giáp, có một cái lỗ lớn. Chắc là hình thành sau khi bị vật sắc đâm xuyên qua. Vị trí này bị thương, không còn nghi ngờ gì, là cực kỳ trí mạng. Sư sĩ bên trong hoàn toàn không có khả năng sống sót. Đây cũng là vết thương nghiêm trọng nhất mà cả cái quang giáp này phải chịu.
Bề mặt quang giáp nổi lên ánh sáng kim loại đen thẫm. Loại chất cảm và màu sắc kim loại đặc biệt này, Diệp Trùng vô cùng quen thuộc. Mà ký hiệu hình lá trên bề mặt quang giáp đó, thật là chói mắt. Vì vậy, tuy loại hình cái quang giáp này Diệp Trùng chưa từng thấy qua, nhưng điều này không hề ảnh hưởng hắn có thể mau chóng đưa ra phán đoán chính xác.
Quang giáp nhà họ Diệp, đây là một cái quang giáp vô cùng điển hình, vô cùng cao cấp của nhà họ Diệp!
Sư sĩ truyền thuyết

Sư Sĩ Truyền Thuyết - Chương #589


Báo Lỗi Truyện
Chương 589/606