Chương 588 : Đường về (2)


Phía trước bắt đầu xuất hiện sương tím nhàn nhàn, Diệp Trùng đối với cái này đã quá quen thuộc rồi.
- Là ổ thân mềm của Xích vĩ thú, chúng tôi đã gặp lần trước, nhưng bên trong chỉ có một vài Xích vĩ thú cấp thấp một ngón và hai ngón, với lại, ổ thân mềm của chúng dường như đã xảy ra vấn đề, đang mau chóng khô kiệt. Nhuế Băng ở bên cạnh Diệp Trùng nhẹ giọng nói. Đây chính là chỗ lần trước nàng và mấy người Tang Khảm gặp phải.
- Chuẩn bị chiến đấu. Diệp Trùng nhẹ giọng ra lệnh, cả chiến hạm lập tức trở nên bận rộn, giống như cỗ máy tinh vi vận chuyển tốc độ cao, chính xác tốc độ cao, đâu vào đấy. Nhân viên chiến đấu mau chóng tiến vào các vị trí của mình, học viên xuất kích đợt đầu tiên đã tiến vào quang giáp chiến đấu của bọn họ, đang chờ lệnh trong lối đi, có thể xuất kích bất cứ lúc nào.
Tấm chắn trước pháo hạm từ từ mở ra, lộ ra pháo hạm không lổ đen thùi lùi, ánh sáng do chứa đầy năng lượng ở trong bóng tối càng giống như huỳnh quang lưu động.
Các xạ thủ, học viên tiến vào khoang xạ kích, đã ngồi trước bàn điều khiển chính của bọn họ, mà cường giả giống như là Sa Á, lúc này lại thả ra thần niệm mạnh mẽ của bọn họ, cẩn thận chú ý biến hóa xung quanh. Còn xạ thủ thông thường, lại dưỡng thần, giữ sức, im lặng chờ chiến đấu một lát sau. Bạn đang đọc truyện tại TruyệnYY - www.truyenyy.com
Tàu Darkness chậm chạp mà kiên định, xông vào trong sương tím.
Trong mảng sương tím này, hệ thống quét hình không cách nào phát huy tác dụng, giờ chỉ có thể dựa vào thần niệm của xạ thủ. May mà tàu Darkness có xạ thủ siêu cấp đã đạt tới cấp chín như là Sa Á, khu vực thần của nàng bao phủ đã vượt xa mức độ mà xạ thủ bình thường có thể tưởng tượng. Có sự chỉ dẫn của nàng, bọn họ hoàn toàn không cần lo lắng bắn hụt.
Sa Á nhắm mắt, mái tóc dài không gió tự lay, một luồng thần niệm bình hòa mà liên miên không dứt từ từ lan ra xung quanh.
Năm giây sau, Sa Á báo ra số liệu đầu tiên: "Góc năm độ. Phía trước mười một km!"
Thuyền viên bên cạnh mau chóng nhập vào quang não số liệu Sa Á báo ra, chuyển hóa thành tọa độ chiến đấu cụ thể, và mau chóng truyền tới quang não của mỗi nhân viên chiến đấu. Quá trình này chỉ tốn một giây rưỡi.
- Khai hỏa!
An Bỉ Lạc Kỳ ra lệnh một tiếng, vô số chùm sáng lập tức vô tình xé màn sương tím mỏng manh này tan nát.
An Bỉ Lạc Kỳ đã thành quan chỉ huy chân chính. Diệp Trùng đã giao toàn quyền chỉ huy cho hắn, hắn cũng không phụ sự trọng vọng của Diệp Trùng, mỗi lần nhiệm vụ đều hoàn thành cực kỳ xuất sắc. Một lần rồi một lần thắng lợi cũng đã xác định uy vọng của hắn trong các học viên, sự phục tùng của các học viên đối với hắn cũng làm việc chỉ huy của hắn càng thêm thuận lợi.
Một tiếng kêu chói tai đầy lửa giận, vang vọng trong làn sương mỏng.
Chùm sáng to lớn vô cùng của pháo hạm chứa đầy năng lượng có tính hủy diệt, thậm chí để lại một lối đi thẳng tắp trong làn sương mỏng. Sự trống không trong khoảnh khắc đó cũng làm Diệp Trùng nhìn rõ chỗ bị pháo hạm bắn trúng, rành rành chính là ngay trung tâm của ổ thân mềm. Trung tâm ổ thân mềm rốt cuộc là cái gì, Diệp Trùng không hề rõ ràng, nhưng con Xích vĩ thú sáu ngón hắn nhìn thấy đầu tiên chính là xuất hiện ở trung tâm của ổ thân mềm.
Sáu mươi bảy họng pháo hạm cùng bắn, đủ để hủy diệt một hành tinh nhỏ đường kính ba trăm km. Đả kích của lần bắn đồng loạt này đối với ổ thân mềm là có tính hủy diệt.
Vô số Xích vĩ thú tức giận nhao nhao lao bổ về phía chiến hạm. Bởi vì đã có sự ngăn chặn của chất keo trong suốt trích xuất từ nấm chất keo, chúng không hề phát hiện vật to lớn khổng lồ này.
Cầm đầu chính là con Xích vĩ thú sáu ngón đó, nó cặp mắt đỏ ké, cứ như phun lửa. Phần mặt dữ tợn vặn vẹo lại.
Nhưng, Diệp Trùng lần này không hề tấn công, bởi vì hắn biết điều này hoàn toàn không cần thiết.
Quả nhiên, con Xích vĩ thú này lập tức hấp dẫn sự chú ý của xạ thủ trong khoang xạ kích, mà lúc này, con Xích vĩ thú này cách tàu Darkness chỉ có năm km. Khoảng cách này, đã nằm trong phạm vi thần niệm của mấy xạ thủ.
Từng luồng, từng luồng thần niệm, giống như gợn nước lan ra.
Bọn họ đã hoàn thành khóa mục tiêu! Đây chính là chỗ cường đại nhất của xạ thủ.
Xích vĩ thú đã phát giác được thần niệm.
Giác quan của Xích vĩ thú vô cùng nhạy bén. Một điểm này Diệp Trùng đã thể hội sâu sắc. Trong lần truy kích đó, hắn đã phát hiện một điểm này. Có thể phát hiện khoáng vật kim loại trong nham thạch, thậm chí vượt qua rất nhiều máy móc thăm dò chuyên môn.
Thần tình của Xích vĩ thú đã xảy ra biến hóa rõ rệt, dường như là sợ hãi, nhưng Diệp Trùng không hề hiểu thú tình, thú ngữ nhìn không hiểu. Ngược lại một con dã thú khác bên cạnh, Tang Khảm sờ cằm, vẻ mặt tán thán nói: "Nó sợ rồi!" Hiểu biết của Tang tộc đối với dã thú sâu sắc giống như hiểu biết của bọn họ đối với bản thân mình vậy.
Con Xích vĩ thú sáu ngón này có thể không sợ hãi sao?
Trong thần niệm khóa chặt nó, trừ không có cao thủ siêu cấp Sa Á, mà chín xạ thủ cấp bảy trở lên khác, đồng thời ra tay. Bị chín xạ thủ cấp bảy trở lên khóa chặt, cảm giác đó tuyệt đối làm người ta sởn tóc gáy. Trải qua tôi luyện ở Biển cỏ tơ khoảng thời gian này, thần niệm của mấy xạ thủ này đã có tiến bộ kha khá, mấy xạ thủ cấp bảy đều đã sắp tiếp cận tới cấp tám rồi, thần niệm của bọn họ, cũng lớn hơn trước nhiều. Mà cảm giác của Xích vĩ thú vốn nhạy bén, cảm giác nguy cơ mạnh mẽ này lập tức bị phóng lớn vô hạn.
Điều đó đủ để đánh động tâm hồn của "thú"!
Xích vĩ thú sáu ngón liền muốn xoay người bỏ chạy, thân hình của nó lập tức chui vào trong đồng tộc theo sát sau lưng nó, nó muốn lợi dụng đồng bạn bên cạnh để quấy nhiễu công kích sắp lũ lượt kéo tới.
Diệp Trùng nhìn thấy Xích vĩ thú xoay người muốn chạy, mặt không cảm xúc. Đối với thứ đại loại như hoàn cảnh sinh tồn của Xích vĩ thú, hắn không hề quan tâm. Từ mặt ý nghĩa nào đó, Diệp Trùng là một người theo chủ nghĩ công lợi từ đầu tới đuôi, hắn chỉ chọn phương thức có lợi với mình. Mấy Xích vĩ thú này, là uy hiếp tiềm tàng, tuy hiện giờ chúng vẫn rất yếu ớt, nhưng một khi chúng tiến vào thiên hà Hà Việt, với thực lực của chúng, rất nhanh liền có thể thu được lượng lớn kim loại và năng lượng, từ đó hoàn thành tiến hóa.
Đây là việc cực kỳ đáng sợ. Cho nên Diệp Trùng không hề có chút nhân từ, chùn tay, ở vấn đề này, Nhuế Băng cũng vô cùng ủng hộ. Nạn Xích vĩ thú gần như ép con người tới tuyệt cảnh, số người chúng giết chết tới tận bây giờ, đếm cũng đếm không xuể. Điều này không hề liên quan tới thiện ác, nhưng là có lợi ích và thù hận giữa chủng tộc khác nhau. Đối với Tang Khảm, thù hận đối với Xích vĩ thú của hắn ngược lại không hề lớn như thế. Con em Tang tộc rất ít có ai chết dưới đuôi tên của Xích vĩ thú, Xích vĩ thú xung quanh hành tinh Dật Cúc cũng sớm bị dọn sạch sẽ. Con em đi ra từ Tang gia thôn sau này, nhận thức đối với loại sinh vật đáng sợ này, chỉ hạn chế trong tư liệu và bàn luận giữa người đi trước.
Chín chùm sáng, mỗi chùm sáng đều không coi là to lớn, chỉ to cỡ cánh tay, bỗng đồng thời bắn ra. Chùm sáng xuyên qua tầng tầng Xích vĩ thú, cuối cùng hoàn mỹ tập trung tại một điểm, cuồn cuộn chảy ra ngoài. Một tiếng gào thảm thiết đầy rẫy bất cam xé toạc màn sương tím!
Chùm sáng như mưa, đan chéo tán loạn, một tiếng tiếp một tiếng kêu thảm vang lên đây đó, mà mảng sương tím này cũng giống như nhiễm lên một lớp màu máu. Trận hình Xích vĩ thú trôi nổi trên không hỗn loạn cả lên, không ngừng có Xích vĩ thú giống như diều đứt dây, ào ào rơi xuống.
Diệp Trùng vận dụng sáng tạo đối với xạ thủ, vào giờ phút này đã nhận được hồi báo tuyệt nhất. Xích vĩ thú tiến vào phạm vi thần niệm thậm chí ngay cả cơ hội chạy cũng không có, thì đã bị trúng đạn, từ trên không chúi đầu rơi xuống.
Mấy con Xích vĩ thú này quả nhiên phần lớn đều chỉ có một ngón, hai ngón, vô cùng yếu ớt, từ đây Diệp Trùng càng thêm có lòng tin với suy luận đó của mình. Chỗ này, có lẽ thật sự có cửa sổ không gian thông tới thiên hà Hà Việt, Diệp Trùng nghĩ như vậy.
Trận chiến này tới giờ đã mất đi sự thấp thỏm, trước mặt vũ lực cường đại của tàu Darkness, tộc quần Xích vĩ thú này trong thoáng chốc bị giết sạch sành sanh. Tiết tấu trong suốt quá trình chiến đấu đều nắm chắc khít khao trong tay mấy người Diệp Trùng, Xích vĩ thú thậm chí không hình thành bất cứ phản kích có uy hiếp nào.
Quang giáp trên tàu Darkness không có ra trận, chỉ dựa vào xạ thủ và pháo hạm thì đã có thể đạt được hiệu quả này, kết quả thế này, ngay cả loại người yêu cầu rất cao như Diệp Trùng cũng không thể chê trách.
Chiến đấu kết thúc vô cùng nhanh, mà lúc này, sương tím vẫn luôn bao phủ khu vực này cũng bắt đầu từ từ nhạt đi. Nó giống như có sự sống vậy, nhạt đi không chút báo trước, trong khoảng thời gian rất ngắn hoàn toàn biến mất, giống như đuổi theo bước chân của mấy con Xích vĩ thú đã chết vậy.
Cảnh tượng hiện ra trước mặt mọi người tàu Darkness có thể nói là một mảng tang hoang. Khắp nơi trên mặt đất là xác Xích vĩ thú, máu của chúng vẫn chưa đông lại, không ngừng chảy về mảnh đất mà chúng đã không biết sống mấy trăm năm này.
Trừ xác Xích vĩ thú, còn có rất nhiều thân mềm. Quả nhiên giống như Nhuế Băng đã nói, mấy thân mềm này đã bắt đầu khô kiệt, nước của chúng đang từ từ mất đi, từ điểm này thì có thể nhìn ra, tình trạng sống của chúng cực kỳ tệ hại.
Đối với trận đại thắng này, Diệp Trùng không hề có hưng phấn quá lớn. Số lượng mấy con Xích vĩ thú này không hề nhiều, với lại đều là những con Xích vĩ thú thực lực yếu ớt, vẫn chưa trưởng thành. Còn Xích vĩ thú vẫn còn may mắn sống sót ở thiên hà Hà Việt hiện nay thì sao? Chúng không chỉ đánh chiếm lượng lớn các hành tinh mà còn thu được vô cùng vô tận kim loại và năng lượng, có bao nhiêu con Xích vĩ thú đã tiến hóa? Chính người bình tĩnh, trầm ổn như Diệp Trùng, vừa nghĩ tới vấn đề này cũng không khỏi đau đầu vô cùng, hắn rất rõ sự cường đại của Xích vĩ thú. Cùng là sáu ngón, con Xích vĩ thú này so với con hắn đuổi theo lần trước đó, thực lực cách biệt khá nhiều.
Trong khu vực này, trừ Xích vĩ thú, bọn họ vẫn chưa phát hiện sinh vật khác. Với lại, so với cây cối um tùm, sản vật phong phú của khu núi non, khu vực này đơn giản có thể nói là vùng đất hoang vu, cằn cỗi.
Địa thế khu vực này bằng phẳng, rất thích hợp cho chim ruồi tiến hành thăm dò.
Năm mươi con chim ruồi được thả ra. Chúng sẽ tiến hành thăm dò về các phương hướng, không ngừng truyền hình ảnh tới tàu Darkness. Mà tàu Darkness lại đang từ từ tiến tới chỗ mà mấy người Nhuế Băng tới đầu tiên.
- Chính là chỗ này. Cảm giác phương hướng của Tang Khảm vẫn chính xác như vậy, mà mọi người đối với điểm này cũng đã sớm không còn kinh ngạc nữa, điều này làm người ăn không ngồi rồi là hắn hơi cảm thấy hụt hẫng. Khu vực này nhìn không ra bất cứ chỗ khác lạ nào, so với khu vực Xích vĩ thú tập trung sinh sống càng hoang vu hơn.
Tất cả chim ruồi đều đã thả ra. Nhưng tới tận bây giờ, không hề có phát hiện gì.
Tàu Darkness cũng không hề dừng ở chỗ cũ, mà bay đều tới trước. Vì mở rộng phạm vi thăm dò, Diệp Trùng đã phái ra mười ba tiểu tổ, thăm dò phía trước theo hình quạt.
Mãi tới ngày thứ mười, hình dạng mặt đất lại bắt đầu có biến hóa mới. Địa hình bằng phẳng bắt đầu xuất hiện nhấp nhô, từ từ có rặng núi nổi lên. Nhưng có một điểm, không giống với khu vực núi non mà mấy người Diệp Trùng đã đi qua. Đó chính là nơi này mặc kệ là bình nguyên cũng được, núi non cũng vậy, không có ngoại lệ, cọng cỏ cũng không mọc, không có bất cứ dấu vết sự sống nào.
Bọn họ đã phát hiện lượng lớn da chết đã khô quắt ở chỗ này, đây là lớp vỏ thân mềm để lại sau khi hoàn toàn mất hết nước. Điều này đủ để chứng minh, lúc trước, phụ cận chỗ này có sự tồn tại của Xích vĩ thú. Chỗ giống thế này, bọn họ còn phát hiện mấy chỗ, nhưng lại không nhìn thấy một con Xích vĩ thú nào, với lại, cũng không phát hiện một bộ xương Xích vĩ thú nào.
Chẳng lẽ đây chính là chỗ mấy con Xích vĩ thú xâm nhập thiên hà Hà Việt đó sinh sống trước đây sao?
Điều này dường như là suy đoán tự nhiên nhất, bởi vì từ kết quả bọn họ thăm dò mà xét, trừ tộc quần Xích vĩ thú mà bọn họ đã tiêu diệt đó, bọn họ không còn phát hiện thêm Xích vĩ thú khác.
Mà vấn đề cửa sổ không gian Diệp Trùng quan tâm nhất cũng vẫn không có chút tiến triển nào. Đối với điều này, A Lý Ước Đức cũng đưa ra rất nhiều giải thích. Cửa sổ không gian thiên nhiên có tính chu kỳ nhất định, chúng khi chịu kích thích từ bên ngoài, thường sẽ biến mất một khoảng thời gian. Nhưng chỉ cần hoàn cảnh xung quanh cửa sổ không gian thiên nhiên không bị phá hoại, vậy thì chúng sau khi trải qua một khoảng thời gian, sẽ lại xuất hiện lần nữa.
Hoàn cảnh trở nên càng lúc càng phức tạp, không, chính xác mà nói, phải là trở nên càng lúc càng vỡ nát. Rặng núi bắt đầu biến mất, mà thay vào đó là từng đống, từng đống gò nhỏ do đá vụn, đá sỏi chất thành. Chúng cực kỳ lỏng lẻo, động tĩnh hơi lớn chút liền rào rào trôi xuống dưới.
- Xin nhân viên lái chú ý, xin nhân viên lái chú ý, không gian phía trước không ổn định, tồn tại nguy hiểm! Tiếng cảnh báo bỗng vang lên, dọa mọi người nhảy dựng lên, mấy người Diệp Trùng, A Lý Ước Đức lại đồng loạt phấn chấn tinh thần.
Không gian học, vẫn luôn lấy thần bí và thâm ảo mà nổi tiếng, một điểm này, từ bức tranh trước mắt liền có thể nhìn ra.
Một mảng tịch mịch, trừ tiếng nứt toác nhỏ xíu chốc chốc vang lên.
Tất cả thuyền viên đều đã nhìn thấy một màn cực kỳ ngụy dị, một khối nham thạch to chừng năm sáu mét khối, đột nhiên bắt đầu nứt toác từng chút một, vết nứt nhỏ xíu ngoằn ngoèo lan ra, trong thoáng chốc, vết nứt nhỏ giống như lưới nhện đã giăng đầy cả khối nham thạch. Mà trong cả quá trình này, bọn họ không nhìn thấy bất cứ tình huống khác lạ nào khác.
Bùm! Một tiếng nổ nhỏ, khối nham thạch này liền giống như pha lê, vỡ tan tành, hóa thành vô số khối vụn cỡ đầu ngón tay.
Tất cả thuyền viên sắc mặt đều biến đổi, trên tàu Darkness to lớn lại im lặng như tờ, yên lặng tới mức ngay cả cây kim rơi trên đất cũng có thể nghe thấy.
A Lý Ước Đức thần tình rất kỳ quái, không biết là vui mừng hay là sợ hãi, miệng lẩm bẩm: "Vết nứt không gian… Trên đời này thật sự có vết nứt không gian…"
Sư sĩ truyền thuyết

Sư Sĩ Truyền Thuyết - Chương #588


Báo Lỗi Truyện
Chương 588/606