Chương 58 : Kịch biến trong thành phố


Diệp Trùng cuối cùng cũng gọi Mục từ không gian thứ nguyên ra, cho dù nhà của ông Tiền tính ra cũng không nhỏ, nhưng vẫn bị thân hình to lớn của Mục nhét chật cứng. Diệp Trùng không thể không để Mục gấp cái chân lại, với một tư thế vô cùng khó coi nửa nằm trên đất. Đương nhiên, tự nhiên cũng thiếu không được một phen oán giận của Mục.
Ông Tiền nhìn thấy Mục không hoàn chỉnh, không khỏi khẽ than, quang giáp của Diệp tử lại bị hư hại đến mức này, thật là đáng thương!
Không có mũ lên mạng, chỉ có thể dùng của Mục, Diệp Trùng chui vào buồng lái, đội mũ lên, vào mạng mô phỏng.
Mạng mô phỏng vẫn không khác trước bao nhiêu, Diệp Trùng không chút chần chừ, theo đường cũ lối xưa đi tới Cực Quang, mấy lão gia gia đã lâu không gặp Diệp Trùng vẫn thường nhớ Diệp Trùng mãi không quên, có không ít người còn lo lắng Diệp Trùng có xảy ra chuyện gì hay không! Diệp Trùng tới làm họ vui mừng một phen, lại một phen ân cần thăm hỏi, trên mặt Diệp Trùng lại xuất hiện dáng tươi cười thẹn thùng.
Tạm biệt mấy ông lão, Diệp Trùng đi tới căn cứ huấn luyện ý thức. Mục tự nhiên lại không thấy bóng dáng.
Căn cứ huấn luyện vẫn vô cùng náo nhiệt, khu thực chiến cũng không ngừng hô tuyệt vời, xem ra đã có một trận đánh, đã lầu không sờ tới quang giáp, Diệp Trùng trong lòng ngứa ngáy, vừa tính tự mình cũng lên thử một lần, Mục đột nhiên không biết từ đầu chui ra: "Diệp tử, ta vừa làm xong hồ sơ thẻ thân phận của người! Ngươi bây giờ đi lấy đi, không có thứ đó suy cho cùng không an toàn!"
- Thẻ thân phận? Làm xong rồi? Diệp Trùng hỏi, khi ở Renault, vẻ mặt Bách Lý Nam khi biết hắn không có thẻ thân phận thực rất đặc biệt, cũng không biết tên đó giờ thế nào, Diệp Trùng không khỏi nghĩ ngợi.
Diệp Trùng một mình đi trên đường, trên trời không ngớt có máy bay, quang giáp gào rú bay qua, xuyên qua giữa những căn nhà phản trọng lực, trôi nổi trên không trung, có quang giáp còn không ngừng giở đủ trò, khoe khoang kỹ xảo bay của mình.
Ham muốn điều khiển quang giáp mãnh liệt vừa bị khơi gợi trong mạng mô phỏng lại mạnh mẽ dâng lên, Diệp Trùng không kiềm được gọi F-58 ra, gấp không chờ đợi nổi chui vào buồng điều khiển.
F-58 bay vọt lên, Diệp Trùng hưng phấn liên tục chơi đủ trò, còn thỉnh thoảng bay sát qua cửa sổ mấy căn nhà phản trọng lực, làm cho chủ nhà sợ đến toát đầy mồ hôi lạnh!
Mục đương nhiên không quên đả kích 2 câu: "Ài, Diệp tử, xem ra kỹ thuật của ngươi có thụt lùi nha, chậc chậc, cú xoay vòng vừa rồi thật là không đủ trôi chảy, còn có, ừ, sai số tăng tốc của ngươi vậy mà tới 5,78%, thật là tệ quá đi!"
Một cái quang giáp hình người màu lam gào rú vượt qua bên cạnh Diệp Trùng, còn không quên quay lại giơ tay khiêu khích.
Mục ở một bên quạt thêm tí gió: "Chậc chậc, Diệp tử, ngươi xem, ngươi sa sút đến nông nổi này, loại tôm tép này vậy mà cũng dám tới khiêu khích, Diệp tử, ngàn vạn lần đừng nói với người khác kế hoạch huấn luyện của ngươi là do ta lập ra nha, thật là mất mặt mà!"
Diệp Trùng hừ lạnh một tiếng, đột nhiên tăng tốc, sít sao đuổi theo quang giáp màu lam trước mặt.
Quang giáp màu lam rõ ràng là vì tốc độ mà cải tiến, tứ chi có thể gấp thành cánh hông, có hiệu quả tăng cường tính ổn định khi bay trong không khí, và cánh hông rộng lớn, thân quang giáp mảnh mai, nhỏ bé, sau thân còn có 6 cánh hỗ trợ nhỏ. Cái quang giáp này khi bay thì giống như một con chim lớn sải cánh bay, thân giáp nhỏ bé hoàn toàn bị che phủ dưới cánh hông rộng lớn.
Không nghi ngờ gì, cái quang giáp này về mặt tốc độ rất tốn công sức, mỗi một chi tiết thiết kế đều là vị tốc độ mà làm, về mặt tốc độ tuyệt đối là có ưu điểm không thể so sánh.
Nhưng với Diệp Trùng mà nói, thiết kế của quang giáp này chắc chắn là cực kỳ thất bại. Tuy rằng về mặt tốc độ rất ưu việt, nhưng các mặt khác có thể nói là tệ vô cùng, thân giáp mỏng manh như vậy, Diệp Trùng hoài nghi không biết nó có chút chức năng bảo vệ nào không, hơn nữa cánh hông rộng lớn như vậy, Diệp Trùng thấy hoàn toàn không cần thiết. Mà đừng nói loại thiết kế này trong vũ trụ không có chút tác dụng nào, ngay cả trong tầng khí quyển, chỉ cần 2 cánh hông, hơn nữa kích cỡ chỉ cần khoảng một nửa bây giờ, tính năng có thể đạt tới 80% hiện nay, hơn nữa cánh hông thu nhỏ có hiệu quả giảm khả năng bị kẻ địch đánh trúng.
Điều quan trọng nhất là, bởi vì quá theo đuổi tốc độ, tải trọng của quang giáp này có hạn, thậm chí ngay cả vũ khí cũng không có trang bị, quang giáp không có vũ khí đối với Diệp Trùng mà nói, ngoại trừ bỏ chạy ra thì chẳng có tác dụng gì. Đương nhiên, trong đó, Mục chắc chắn là một ngoại lệ!
Tuy rằng Diệp Trùng cảm thấy loại cải tiến này kỳ quái, nhưng loại quang giáp cực đoan này, sự cường hãn về mặt tốc độ cũng lộ rõ không nghi ngờ gì.
F-58 là loại quang giáp vũ trụ, trên người nó không hề có cái cánh hông nào, điều này làm nó bay trong tầng khí quyển không được như ý. May mà động cơ gắn trên F-58 thực quá tiên tiến, thêm vào kỹ xảo tránh né khi bay của Diệp Trùng phi phàm, làm cho F-58 không bị bỏ rơi quá xa, hơn nữa cắn chặt không bỏ quang giáp màu lam trước mặt.
Nhưng cũng chỉ là cắn chặt không bỏ, muốn vượt qua, cũng không hề dễ như vậy.
Hơn nữa còn có Mục ở bên cạnh không ngừng châm biếm, trêu chọc: "Ái chà, Diệp tử, cái quặt này, ngươi còn có thể nâng cao 0,035 giây... Diệp tử... trời ạ... ngươi quên sạch những thứ học được ở căn cứ huấn luyện ý thức rồi sao? Vậy mà lại kém tiêu chuẩn của ta cho ngươi tới 4,5%..."
Hai cái quang giáp hiện đang bay trong trung tâm thành phố, nhà ở phản trọng lực ở đây càng đông đúc hơn, quang giáp và máy bay qua lại cũng càng nhiều hơn. Quang giáp màu lam trước mặt không hề có ý bay lên cao, mà lại xuyên qua xuyên lại giữa các tòa nhà.
Hai cái quang giáp một trước một sau, bay vù vù trong trung tâm thành phố, không chút quan tâm người xung quanh.
Nhất thời, trung tâm thành phố giống như ong vỡ tổ. Mọi người qua đường trợn mắt, há hốc mồm nhìn 2 tên không biết kiêng dè trên không, tránh né tới tấp. Giao thông vốn đang vô cùng đông đúc liền hỗn loạn cả lên.
Diệp Trùng căn bản không suy nghĩ về vấn đề này, ảnh hưởng giao thông? Đừng nói đùa chứ, trời rộng như vậy, ngươi muốn bay đi đâu mà không được? Hơn nữa, trong đầu Diệp Trùng tính ra vẫn chưa có cái khái niệm giao thông đó.
Hai mắt Diệp Trùng nhìn chằm chằm quang giáp màu lam trước mặt, vô cùng hưng phấn! Đã lâu không có sướng như vậy! Diệp Trùng toàn thân nhiệt huyết sôi trào, toàn tâm toàn ý thao tác, vốn động tác vẫn có chút trì trệ cũng từ từ lưu loát hơn, Diệp Trùng đã thích nghi với việc bay với tốc độ cao nhất, phô bày ra kỹ xảo né tránh kinh người. Diệp Trùng giống như một con cá kiếm, vui vẻ len lỏi trong đám đá ngầm mọc như rừng.
Khoảng cách giữa Diệp Trùng và đối phương bắt đầu từng chút được thu hẹp.
Đối phương cũng cảm thấy áp lực của Diệp Trùng, động tác có chút thay đổi, tuy rằng người thường rất khó nhận ra, nhưng Diệp Trùng nắm bắt vô cùng rõ ràng chi tiết này, Diệp Trùng liền nhân cơ hội thu hẹp chút khoảng cách. Sau khi xảy ra chút sai sót này, đối phương mau chóng khôi phục bình tĩnh, không hề cho Diệp Trùng quá nhiều cơ hội. Dù sao thuần túy so tốc độ, F-58 kém hơn đối phương không chỉ một chút, bây giờ có thể có cục diện thế này, hoàn toàn là nhờ kỹ xảo bay, né tránh hơn người của Diệp Trùng.
Thấy Diệp Trùng hoàn toàn tập trung, Mục buồn chán đùa cợt, kêu gào: "Ài, đây là ý gì chứ, một chút kỹ thuật cũng không có."
Diệp Trùng đột nhiên chú ý tới vài cái quang giáp theo sau, không kịp nhìn kỹ, chỉ kịp nói: "Mục, giúp ta xem mấy cái quang giáp phía sau!"
Mục hiển nhiên cũng chú ý tới mấy cái quang giáp lẽo đẽo theo sau 2 người này, có vài cái quang giáp cùng có 3 màu đen, trắng, lam, còn có một cái quang giáp màu trắng toát theo gần nhất, tốc độ căn bản bằng với F-58.
Mục cẩn thận quan sát nói: "Mấy cái quang giáp này hình như là của cục cảnh sát, cái màu trắng thì không biết, chà, tính năng không kém F-58 của ngươi nha!" Đột nhiên Mục kinh hoảng nói: "Diệp tử, cẩn thận quang giáp màu trắng phía sau, vũ khí trang bị của nó rất đầy đủ!"
Diệp Trùng suy nghĩ, chơi cũng đã rồi, hơn nữa đối với quang giáp màu trắng phía sau, Diệp Trùng cũng có chút cảnh giác.
Diệp Trùng đột nhiên quẹo một cái, rẽ sang một con đường khác. Điều này quả nhiên ra ngoài dự liệu của mọi người. Quang giáp màu lam trước mặt không ngờ Diệp Trùng đột nhiên rút khỏi, khẽ ngây người, suýt nữa va vào một tòa cao ốc, tay chân cuống cuồng vẫn bị kính kim loại ở rìa tòa nhà làm trầy xước, khuyết điểm vỏ giáp mỏng manh lúc này lộ ra không nghi ngờ gì, thân hình quang giáp màu lam lảo đảo một trận, bị quang giáp của cảnh sát như tổ ong xông lên vây lại ngay chính giữa.
Quang giáp màu trắng cũng ngây ra một lúc, nhưng lập tức không chút do dự đuổi theo Diệp Trùng.
Diệp Trùng trong lòng giật mình, tên này quả nhiên là tới vì mình.
Mục ở bên cạnh nói: "Diệp tử, tên này dường như là chuyên vì người mà tới! À, cẩn thận, hệ thống vũ khí của hắn giống như sắp mở rồi." Ngữ điệu của Mục hoàn toàn không có chút đùa cợt nào.
Trong khi bay với tốc độ cao, Diệp Trùng nhanh chóng liếc nhìn quang giáp màu trắng trên màn hình, quả nhiên, súng xạ kích ngầm của đối phương đã mở ra rồi, địch ý rõ ràng khỏi nghi ngờ.
Diệp Trùng lại quẹo gấp một cái, nhanh chóng chui vào một con đường bên cạnh. Quang giáp màu trắng bất ngờ không kịp phòng lại bị cách ra xa hơn. Nhưng quang giáp màu trắng giống như có thâm thù đại hận với Diệp Trùng, nhanh chóng điều chỉnh, bền lòng đuổi theo.
Diệp Trùng đột nhiên bay nhanh vào, làm cho quang giáp, máy bay đang bay trên không con đường bên cạnh hoảng hốt tránh ra, cảnh tượng vô cùng hỗn loạn. Quang giáp màu trắng đang ở bên cạnh bị đám quang giáp, máy bay hỗn loạn cả lên này chắn kín chỉ có thể mở mắt trừng trừng nhìn Diệp Trùng sau vài cái lách mình liền biến mất không thấy.
Thoát khỏi quang giáp màu trắng, Diệp Trùng không khỏi thở phào một hơi, giảm dần tốc độ, thong thả chậm rãi bay trên không con đường.
Trải qua việc bay với tốc độ tối đa trong khoảng thời gian dài vừa rồi, năng lượng hao tốn cực lớn, Diệp Trùng cũng không thể không giảm tốc độ bay. Nguồn: http://truyenyy.com
Đột nhiên, giọng nói của Mục vang lên: "Diệp tử, ngẩng đầu nhìn lên không!"
Diệp Trùng không khỏi chỉnh ống kính lên không, quang giáp màu trắng ở trên cao lạnh lùng nhìn xuống mình đang thong thả bay! Họng súng nhắm laser đang gắt gao nhắm vào mình.

Sư Sĩ Truyền Thuyết - Chương #58


Báo Lỗi Truyện
Chương 58/606