Chương 56 : Cuộc sống mới


- Diệp tử, cái áo gió đen này tuy rằng rất tuyệt, nhưng cộng thêm cái mặt trắng thì rất khó nhìn!
- Diệp tử, mặt ông chủ như cháu không được, như vậy sẽ dọa khách chạy hết!
- Ài. Diệp tử, cháu làm gì mà làm hư luôn cái thớt vậy? Trời ạ, cháu vậy mà ngay cả cái thớt cũng không bỏ qua?
------------------------
Khi ông bác tỉnh lại biết được hoàn cảnh khó khăn của Diệp Trùng liền không hề do dự thu nhận Diệp Trùng. Ông bác sống một mình, không có con cái, sống nhờ vào việc duy trì một tiệm mì nhỏ. Do mì của ông bác làm có mùi vị đặc biệt, giá cả lại phù hợp, cho nên cuộc sống ngược lại cũng không tồi!
Sau khi giải quyết xong cái đói rã ruột (NV: đói đến da bụng dính sát tới lưng), Diệp Trùng thấy cuộc sống vất vả của ông bác, liền yêu cầu giúp đỡ. Nhưng rõ ràng là càng giúp càng rối, lần đầu tiên Diệp Trùng vào bếp, khi nghe ông bác nói kéo mì phải dùng lực, liền ấn đến vỡ cả cái thớt, bột mì đầy trên bàn liền bay tán loạn khắp phòng. Diệp Trùng và Tiền gia gia (sau này gọi là ông Tiền) đều thành 2 người trắng.
Những việc như vậy xảy ra rất nhiều lần, mỗi lần ông Tiền chỉ cười híp mắt nhìn Diệp Trùng, sau đó không ngừng động viên.
Mì của Diệp Trùng càng làm càng tốt, do sức mạnh khủng bố của Diệp Trùng, sợi mì làm ra cực kỳ dẻo dai, người nào ăn qua cũng khen ngợi không ngớt. Dưới sự tươi cười động viên không ngừng của ông Tiền, vẻ mặt thờ ơ của Diệp Trùng từ từ mất đi, thỉnh thoảng cũng ra để chào hỏi khách. Ông lão thường hay dẫn Diệp Trùng đi mua đồ, dẫn Diệp Trùng đi gặp một số ông bạn già, hễ cần ra ngoài, ông Tiền liền dẫn Diệp Trùng theo bên mình. Diệp Trùng cũng càng lúc càng thích cuộc sống hiện tại, không có áp lực, sống rất thoải mái. Loại ngày tháng bình đạm mà vừa ý này, Diệp Trùng trải qua vô cùng vui vẻ.
Nhưng, huấn luyện của Diệp Trùng lại không hề vì sự bình lặng của cuộc sống mà ngừng lại, sau khi huấn luyện bi thép của Diệp Trùng cuối cùng cũng đột phá bình cảnh 10 viên ở Hắc giác, Diệp Trùng bây giờ có thể nói là tiến bộ thần tốc, trong thời gian ngắn đã nâng tới trình độ 13 viên. Dưới sự chỉ đạo của Mục, đối với huấn luyện thân thể mỗi ngày, Diệp Trùng không hề lười biếng. Diệp Trùng giống như trời sinh thích hợp với loại huấn luyện này, sức mạnh không ngừng tăng lên, cơ nhục toàn thân lại không hề tăng trưởng rõ ràng. Điều này vô cùng quan trọng. Nên biết rằng, đối với người thường mà nói, sức mạnh tăng lên tất nhiên sẽ làm cho các sợi cơ lớn lên, cho nên sau khi sức mạnh tăng tới một mức độ nhất định, cơ nhục tăng trưởng cũng vô cùng kinh người, nó sẽ làm cho thân hình ngươi càng lớn hơn, cũng sẽ làm cho sự linh hoạt của động tác và sự cân bằng của thân thể ngươi giảm mạnh. Cho nên, làm thế nào để tăng cường sức mạnh mà không làm cơ nhục bành trướng càng là điều đáng suy ngẫm! Sức mạnh là nguồn gốc của tốc độ, nhưng có được sức mạnh không có nghĩa là có tốc độ! Sự nở to của các sợi cơ chính là một nguyên nhân quan trọng ở trong đó.
Cách làm của Hắc giác là lợi dụng võ thuật cổ và sự kích thích của chất lỏng màu bạc, để đạt được mục đích này.
Nhưng vấn đề dường như là nan đề đối với tất cả mọi người mà nói này đối với Diệp Trùng lại căn bản không tồn tại. Diệp Trùng phát hiện mặc kệ mình luyện thế nào, cơ nhục của mình đều không có thay đổi gì. Vì vậy, Mục không hề do dự mà vạch ra một kế hoạch huấn luyện cực kỳ khủng bố.
Diệp Trùng cắn răng mà kiên trì!
Còn Mục, hàng ngày không biết đắm chìm trong mạng mô phỏng làm gì, thần thần bí bí.
May mắn là việc làm ăn bây giờ càng lúc càng tốt, nếu không, chỉ riêng tiền năng lượng bổ sung hàng tháng của Mục cũng là một con số không nhỏ. Thêm vào sức ăn kinh người của Diệp Trùng, e rằng cái quán ăn nhỏ này đã sớm một cái ngói cũng không còn.
Mỗi ngày qua đi tuy rằng có chút bận rộn, nhưng Diệp Trùng không nghi ngờ gì, cực kỳ vừa ý!
Sau khi Diệp Trùng một lần lộ ra sức mạnh không phải của con người, đám lưu manh đường phố giống như chim bay tán loạn, không dám lại tìm tới cửa, mấy thứ gọi là phí bảo hộ gì đó mỗi tháng, tính ra cũng là một con số không nhỏ.
Tôn Tuyết Lâm và A Tú ở trong nhà không khỏi có chút buồn bực, cha mẹ đều đi ra ngoài, vậy cơm ăn phải làm thế nào? Mình và A Tú đều không biết làm à nha!
- A Tú, chúng ta đi tới chỗ ông Tiền ăn mì đi, mì ông ấy làm khá lắm đó! Tôn Tuyết Lâm đề nghị nói. Bạn đang đọc truyện tại TruyệnYY - www.truyenyy.com
Lông mày A Tú nhíu lại, mặt nhăn nhó nói: "Ăn mì à? Ài, xem ra chỉ có thể như vậy thôi!"
Hai người đi tới tiệm mì của ông Tiền, vừa mới bước vào, ông Tiền liền cười ha ha nói: "Tuyết Lâm à, cháu lâu rồi không tới chỗ này của ta nha! Hôm nay thế nào lại muốn tới đây thế?"
Tôn Tuyết Lâm cười nói: "Ài, hết cách rồi, hôm nay cha mẹ cháu đều không ở nhà, chỉ có thể tới chỗ này của ông Tiền thôi! Ông Tiền, đây là em gái cháu A Tú!"
Ông Tiền cười ha ha nói: "Một tiểu cô nương thật là xinh xắn a, Tuyết Lâm, hai người các cháu thật là không giống nhau a! Ừm, hôm nay có phải là vẫn giống lúc trước?" Mặt A Tú ửng hồng lên!
Tôn Tuyết Lâm nói: "Đúng a, vẫn giống như lúc trước! A Tú, em muốn ăn cái gì?"
A Tú lí nhí nói: "Tuyết Lâm, giống của chị đi!"
Ông Tiền cười ha ha: "Vậy thì 2 tô mì thịt bò! Diệp tử, 2 tô mì thịt bò!" Ông Tiền lớn tiếng hướng vào nhà bếp gọi, trong nhà bếp truyền lại một giọng nói không lớn nhưng rõ ràng đủ để nghe: "Dạ, biết rồi!"
Tôn Tuyết Lâm kinh ngạc: "Ông Tiền, ông thuê người ư? Lúc nào vậy? Cháu vẫn không biết đó?"
Ông Tiền cười nói: "Không phải thuê, Diệp tử là họ hàng xa của ta, ta dạo này ở một mình buồn quá, nên mới gọi nó tới đây!" Câu này không biết mấy ngày nay ông Tiền đã nói với bao nhiêu khách hàng rồi, nói đi nói lại, ông Tiền cũng cảm giác Diệp Trùng dường như thật sự là họ hàng của mình.
Một lúc sau, Diệp Trùng bưng ra 2 tô mì thịt bò nghi ngút khói, tuy rằng vẻ mặt vẫn có chút thờ ơ, nhưng người tinh mắt vẫn có thể vừa nhìn đã thấy được sự vui vẻ nhàn nhạt trên mặt hắn. Đi tới trước mặt 2 người, để mì xuống, nói: " Mời từ từ thưởng thức!", rồi xoay người đi vào bếp.
- Woa, mì này ăn thật là ngon nha! Nếm thử một miếng, Tôn Tuyết Lâm liền khen: "Ông Tiền, so với ông làm còn ngon hơn! Mì làm ra thật là quá dẻo dai!" Ông Tiền kiêu ngạo nói: "Đúng vậy, tay nghề của Diệp tử không cần phải nói a, người ăn qua đều khen không ngớt đó!" Vẻ mặt ông Tiền giống như là chính mình được khen vậy!
Nhìn tới một xấp dày những lát thịt bò kho được cắt mỏng như tờ giấy, Tôn Tuyết Lâm không khỏi lại thốt lên khen ngợi: "Kỹ thuật xài đao thật là lợi hại nha!"
Ông Tiền cười đến nỗi 2 mắt nhắm tít lại, đắc ý nói: "Diệp tử, khách nói kỹ thuật xài đao của con rất lợi hại kìa!"
Diệp Trùng trả lời: "À, cám ơn!" Nói xong không khỏi lắc lắc đầu, ông Tiền cũng thật là, mỗi lần khách khen một cái, ông đều muốn nói cho mình nghe, thật là, ông không thấy phiền sao? Tuy rằng nghĩ thế, nhưng một nụ cười hời hợt không kiềm chế được xuất hiện ở khóe miệng hắn. Cười nhẹ một tiếng, tiếp tục vùi đầu cẩn thận kéo mì.
Tay làm không ngừng, trong lòng lại hỏi: "Mục, ngươi đang làm gì vậy?"
Một hồi sau, Mục mới trả lời: "Ta đang bận, ngươi mau cẩn thận làm mì của ngươi đi!" Nói xong liền biến mất không thấy.
Mục mấy ngày này cũng không biết lên mạng mô phỏng bận làm gì, ngày nào đó mình cũng lên chơi, đã lâu không lên căn cứ huấn luyện ý thức rồi, còn có mấy lão gia gia trong "Cực Quang", không biết họ có khỏe không?
Diệp Trùng vừa nghĩ vừa mạnh mẽ kéo mì!
-----------------------------------------
Nhìn báo cáo trên tay, châm một điếu xì gà, trong khói thuốc lập lờ, Phi Ca trầm tư rất lâu.
Theo như báo cáo của A Tử, xung quanh gần đây chỉ có một thanh niên tới quán của ông Tiền, hơn nữa khách tới quán đều nói thanh niên này là họ hàng xa của ông Tiền, tới nhờ vả ông Tiền, vả lại, tay nghề làm mì làm người ta khen ngợi mãi không thôi.
Hy vọng tốt nhất là người thanh niên đó thật sự không phải là tên hung thủ đó, nếu không, chỉ e...
Khói thuốc trong phòng càng dày, dường như cái gì cũng làm người khác khó nhìn rõ.
----------------------------------
Lãnh Tam im lặng đứng thẳng, ánh mắt quét qua mấy cái xác chết trước mặt, trên gương mặt hung ác nhìn không ra bất cứ sự dao động nào, chỉ có hàn ý trong cặp mắt càng lúc càng dày. Khi ánh mắt hắn nhìn tới cái xác chết ở giữa, gương mặt thẫn thờ không cách nào giữ được bình tĩnh, cơ mặt co giật dữ dội, vẻ mặt đau khổ không cách nào che dấu được, lộ ra một cách rõ ràng. Ngây ngốc nhìn cái xác chết này, nước mắt của Lãnh Tam lặng lẽ rỉ ra, chảy xuống má, rơi trên sàn nhà.
Đây là em trai hắn, em trai ruột, trước giờ, hắn đều cật lực che dấu thân phận thật sự của em hắn, kẻ thù của hắn quá nhiều, ngày nào đó chết đi không rõ ràng cũng là chuyện nhỏ, rất bình thường, hắn không muốn em trai bị mình liên lụy. Cho nên hắn ngụy trang em mình thành một thủ hạ bình thường, không nghi ngờ gì, ngụy trang rất thành công, mấy năm gần đây em hắn đều rất an toàn, thậm chí, ngay cả bị thương đều không bị qua.
Nhưng, xếp trước mặt hắn bây giờ lại là xác chết của em hắn, hơn nữa đang sống sờ sờ lại bị người bóp nát cổ họng mà chết! Như vậy hắn thế nào lại không đau lòng, bi ai đến cùng cực!
Ở khu vực này, người có thể có lực tay mạnh như vậy có thể đếm trên đầu ngón tay, hắn không tin tìm không ra! Nếu như để cho hắn tìm ra là ai, hắn nhất định phải làm cạo xương, rải tro kẻ đó, sống chết không xong! Lãnh Tam cắn răng cắn lợi, trong lòng ngầm hạ quyết tâm.
Đám thủ hạ ở phòng ngoài đều nhận ra điểm khác thường của ngày hôm nay, lão đại hôm nay nhìn thấy mấy các xác chết đó, mặt liền biến sắc, sau đó liền đóng cửa nhốt mình trong phòng cùng mấy cái xác chết, tới bây giờ vẫn không đi ra.
Lão đại sẽ không xảy ra chuyện gì chứ? Mấy tên thủ hạ trung tâm cẩn cẩn không khỏi không lo lắng.
Đột nhiên, soạt, cửa mở ra, Lãnh Tam bước ra, hai mắt đỏ ké, chỉ khàn giọng nói 1 câu: "Tìm, lập tức đi tìm!"
Sư sĩ truyền thuyết

Sư Sĩ Truyền Thuyết - Chương #56


Báo Lỗi Truyện
Chương 56/606