Chương 553 : Công tác chuẩn bị phải làm cho tốt


Sa Á vẫn đang đóng cửa trầm tư, Diệp Trùng tùy tiện sắp xếp cho Hy Ngôn, phòng ốc trống ở chỗ này quả thật quá nhiều.
Đã có được sự đáp ứng của Tuyên Ninh, vậy thì Diệp Trùng tự nhiên phải bắt đầu bắt tay chuẩn bị.
Hai cục nấm chất keo, Diệp Trùng đều lấy ra, hắn muốn biết hai cục nấm chất keo này rốt cuộc có chỗ đặc biệt nào. Diệp Trùng lôi toàn bộ tất cả máy phân tích có thể tìm thấy được ra hết, hắn thực hiện kiểm tra toàn diện nhất đối với hai cục nấm chất keo này.
Nhưng điều ra ngoài ý liệu của Diệp Trùng là, gần như toàn bộ máy móc đều không có tác dụng đối với hai cục chất keo này, điều này quá cổ quái!
Hắn là lần đầu tiên gặp được loại tình huống này, chỉ tới ngày thứ ba, phí hết tâm sức, Diệp Trùng mới hiểu rõ, hai cục chất keo này lại có thể ngăn cách cảm ứng. Vô luận là quét điện từ, hay là quét vi quang (low light), toàn bộ đều vô hiệu đối với hai cục nấm chất keo này. Diệp Trùng vẫn là lần đầu tiên gặp được sinh vật có tính chất thế này, với cái nhìn của hắn, điều này có điểm thần kỳ. Hắn kéo Christine tới, kiểm tra một hồi, quả nhiên thần niệm cũng vô hiệu với hai cục chất keo này.
Quả nhiên là bảo bối! Diệp Trùng rất nhanh tìm thấy chỗ dùng của loại nấm chất keo này. Nếu như đủ số lượng, mang nó chế tạo thành một loại sơn, vậy thì vấn đề khóa mục tiêu của thần niệm vẫn luôn làm khó hắn liền giải quyết dễ dàng.
Nhưng đối với một cái quang giáp mà nói, số lượng hai cục nấm chất keo này quả thật quá ít. May mà Diệp Trùng có biện pháp khác, đừng quên, hắn còn là một vị điều bồi sư xuất sắc. Chỉ cần tìm được lượng lớn phương pháp bồi dưỡng, vậy thì Thần liền có thể trở thành Vua hắc ám chân chính, tới lúc đó, tất cả phương thức trinh sát đều vô hiệu đối với hắn.
Phát hiện kinh người này làm tinh thần Diệp Trùng phấn chấn, hai cục nấm chất keo này quá có giá trị, với hắn cũng rất có tác dụng!
Phòng thí nghiệm số hai vừa may mới xây xong, Diệp Trùng liền định nghĩa phòng thí nghiệm số hai thành phòng thí nghiệm điều bồi, hắn thậm chí còn vì phòng thí nghiệm số hai mà chuyên môn chế tạo một bộ hệ thống tuần hoàn không khí và điều khiển nhiệt độ chuyên dụng, ngay cả phòng giữ nhiệt, phòng đông lạnh, phòng chân không, toàn bộ đều có đầy đủ hết. Trong số máy móc Diệp Trùng vơ vét được từ căn cứ của tổ nghiên cứu, máy móc có liên quan với khoa học sinh vật chiếm gần như một nửa. Có mấy máy móc cực kỳ tiên tiến này làm cơ sở, phòng thí nghiệm số hai cũng nhảy vọt cái trở thành phòng thí nghiệm trang bị hoàn mỹ nhất trong cả căn cứ.
May mà Diệp Trùng có cơ chế phân tích tự động họ Quản, nếu không, chỉ dựa vào thực lực của hắn, muốn tìm được công thức phối chế bồi dưỡng loại nấm chất keo này, không có một năm nửa năm, nghĩ cũng không cần nghĩ. Trước đây rất lâu, Diệp Trùng đã phục chế cơ chế phân tích tự động họ Quản thành hai phần, ở chỗ Mục Thương, còn có một phần nữa.
Lại một lần nữa cảm khái sự cường đại của cơ chế phân tích tự động họ Quản, Diệp Trùng cũng nghĩ tới Quản phong tử, bất giác, hắn bỗng cảm thấy có chút tẻ ngắt, gần như hễ có chút thiên tài, vận mạng của bọn họ so với thiên phú và tài hoa của bọn họ, hoàn toàn ngược lại, thí dụ Quản phong tử, lại thí dụ như Cố Thiếu Trạch.
Lên tinh thần, Diệp Trùng nỗ lực gạt bỏ những suy nghĩ sẽ ảnh hưởng bản thân này khỏi đầu óc mình, hắn ngẩng đầu nhìn công thức phối chế dung dịch bồi dưỡng trên quang não.
Thủy trạch lam thiết (Thép lam đầm nước), Vân mẫu cổ (cô ban Vân Mẫu), Tả xuyên nhiên tân (kẽm đốt Tả Xuyên)…
Lông mày Diệp Trùng không khỏi nhíu lại, trên một chuỗi danh sách, gần như toàn bộ đều là kim loại.
Cổ quái! Diệp Trùng vẫn là lần đầu tiên gặp phải công thức phối chế thế này. Theo công thức phối chế này suy đoán, loại nấm chất keo này chắc là sinh trưởng ở nơi kim loại cực kỳ phong phú. Hắn bỗng máy động trong lòng, xem dáng vẻ, loại nấm chất keo này là sinh trưởng ở Darkness, nơi đó không phải đồn là khắp nơi đều là kim loại sao?
Công thức phối chế này dường như đã chứng thực một điểm này, nhưng Diệp Trùng lại khó xử. Nếu như ở chỗ khác, mấy kim loại này ngược lại vẫn không là việc khó khăn gì, chẳng qua chỉ cần tốn chút tiền bạc. Nhưng ở nơi hoàn toàn không sản xuất kim loại này, muốn tìm thấy kim loại có chủng loại phức tạp thế này, đó hoàn toàn là việc không thể nào.
Trừ phi…
Trừ phi tiến vào Darkness mới có khả năng tìm được mấy kim loại này, trong những thứ Diệp Trùng vơ vét được từ phòng thí nghiệm của tổ nghiên cứu, tuy có không ít kim loại nhưng ở trong công thức phối chế này, ít nhất vẫn có một nửa kim loại thiếu sót không có.
Giấc mơ đẹp bồi dưỡng loại nấm chất keo này với quy mô lớn của Diệp Trùng cũng không thể không tuyên cáo tạm thời tan vỡ.
Nhưng, điều này cũng càng làm kiên định quyết tâm tiến vào Darkness một chuyến của Diệp Trùng.
Sa Á vẫn đóng cửa trầm tư, vừa đúng khoảng thời gian này Diệp Trùng cần làm một số công tác chuẩn bị. Vô luận là ai, vừa nhắc tới Darkness ai nấy đều nói là nơi hắc ám nguy hiểm. Diệp Trùng không muốn vì mình chuẩn bị không đủ mà dẫn tới xảy ra việc ngoài ý muốn gì.
Nghe nói nước trong Darkness phần lớn đều chứa chất kịch độc, vậy thì nước và thức ăn mang theo chính là một vấn đề cực kỳ nghiêm trọng. thức ăn thì dễ xử, Diệp Trùng có thể chế tạo viên thức ăn, loại viên nhỏ có năng lượng siêu cao này cực kỳ tiện mang theo, gần như không chiếm chỗ gì. Còn nước, Diệp Trùng cũng có mấy biện pháp khả thi, nhưng đều không bảo đảm. Cuối cùng, Diệp Trùng vẫn quyết định mang theo đủ nước uống tiến vào Darkness. Như vậy an toàn nhất, cũng bảo đảm nhất.
Diệp Trùng tranh thủ đi sân huấn luyện một chuyến. Vô luận là bình dân hay quý tộc, ở trước mặt loại quản lý quân sự hóa thuần túy này, ai nấy đều thành thật. Chứ thế này, tiến bộ của mọi người cực kỳ nhanh, bản năng thể chất của bọn họ đã vượt xa ngày trước.
Thật ra, Liêu Tam có chút không hiểu, mấy ngày này, hắn không chút cẩu thả hoàn thành nhiệm vụ Diệp Trùng giao, hắn cũng nhìn thấy sự trưởng thành của mấy người này.
Thể chất đã trở nên mạnh mẽ, sức mạnh đã trở nên lớn hơn, sức bền đích xác cũng mạnh hơn, nhưng như vậy thì thế nào? Một xạ thủ cấp thấp cũng có thể một phát giết chết bọn họ.
Điều làm hắn không hiểu nhất là tại sao bệ hạ vẫn luôn anh minh cũng nhiệt tình với việc này?
Diệp Trùng không giải thích cho Liêu Tam, mà gọi hai trăm người có thể chất tốt nhất, tiến bộ nhanh nhất lại. Hắn dạy mấy người này một số động tác cơ bản, mấy động tác trông quái dị vô bì này có thể làm cho thân thể của bọn họ càng thêm linh hoạt, càng thêm mềm mại.
Hai trăm người này là kẻ ưu tú trong hai mươi ngàn người của cả sân huấn luyện, nhưng bộ động tác này vẫn giày vò bọn họ thật thảm. Có ba người trực tiếp kéo rách cơ nhục, một trăm chín mươi bảy người còn lại liên tục phát ra tiếng kêu thảm kinh thiên động địa, dọa cho hơn mười ngàn người huấn luyện ở bên cạnh sắc mặt tái mét.
Đối với mấy tiếng kêu thảm và rên đau này, Diệp Trùng không chút động dung, mặt không biểu tình đứng ở trước mặt mấy người này, nhìn bọn họ tay chân lóng ngóng hoàn thành một động tác tiếp nối một động tác. Nếu có người sợ đau, hắn sẽ trực tiếp tới giúp đỡ, đi kèm mỗi lần đều là một tiếng kêu thảm thiết làm người ta dựng tóc gáy. Chính ngay Liêu Tam máu lạnh vẫn luôn ở một bên quan sát toàn bộ quá trình, trong lòng cũng có chút rờn rợn, hắn cảm thấy Diệp Trùng tuyệt đối có thực lực làm nhân viên thẩm tra, bức cung.
Mãi tới khi Diệp Trùng vừa ý gật đầu, tuyên bố toàn bộ bọn họ đều qua ải, mấy người này mới thở phào, tiếp đó Diệp Trùng hạ lệnh mấy người này phụ trách truyền thụ toàn bộ bộ động tác này xuống. Hai trăm người vừa mới chịu đủ giày vò lập tức hai mắt phát sang, cười lạnh hì hì nhìn lượng lớn mọi người đang chạy như điên trên sân huấn luyện.
Diệp Trùng không dừng ở chỗ này lâu, hắn có quá nhiều việc cần đi làm. Hắn vừa mới nhận được tin tức, đám học viên thứ hai đã tuyển đủ. Số lượng học viên lần này tổng cộng có năm mươi ngàn người! Do trận đấu của Diệp Trùng và Tuyên Ninh, dẫn tới danh vọng của Diệp Trùng tăng mạnh, lần chiêu sinh này của Diệp Trùng cũng đã trở thành nơi sôi sục nhất. Chỉ tiêu năm mươi ngàn người, trong vòng hai ngày, quét sạch sẽ.
Bây giờ hắn cần dùng tốc độ cao nhất xây dựng một sân huấn luyện số hai đủ chứa năm mươi ngàn người.
Sau khi Diệp Trùng vừa xây xong sân huấn luyện số hai, năm mười ngàn người này liền tới nơi. Mà điều làm Diệp Trùng không ngờ là, trong này lại còn có một người tinh thông võ thuật, đó chính là Đoàn Khiêm.
Đoàn Khiêm vẫn luôn không tìm được cơ hội gặp mặt Diệp Trùng, vừa may gặp được Diệp Trùng tuyển học viên, hắn liền cắn răng tham gia.
Đoàn Khiêm rất nhanh liền làm Diệp Trùng chú ý, trên người Đoàn Khiêm có một loại khí chất đặc hữu của võ thuật gia, mà Diệp Trùng đối với loại khí chất này quen thuộc tới mức không thể quen thuộc hơn. Hơi thử Đoàn Khiêm một chút, Diệp Trùng vừa ý vô cùng, có thể gặp được một người tinh thông võ thuật như vậy ở chỗ này không dễ dàng. Tiện tay chỉ điểm Đoàn Khiêm một chút, nhân lúc Đoàn Khiêm hưng phấn không thôi, Diệp Trùng liền tiện tay quăng cho hắn cục này. Với Đoàn Khiêm mà nói, mấy thứ cơ sở này, hắn sẽ không phạm bất cứ sai lầm nào, Diệp Trùng rất yên tâm, huống chi còn có Liêu Tam giúp đỡ.
Sau khi trở về trang viên, người đón tiếp hắn là Hy Ngôn.
Hy Ngôn cung kính nói: "Thầy, tài liệu người đặt đã đưa tới."
- Ừ. Diệp Trừng ừ một tiếng, rồi vung chân chạy mau về phía nhà kho, Hy Ngôn theo sát sau hắn. Gần đây hắn có chút buồn bực, hắn mấy ngày nay vẫn luôn giao lưu với Christine, hắn phát hiện, trình độ của Christine nhỏ tuổi hơn mình nhiều so với mình thì cao hơn nhiều. Rất nhiều thứ Christine chế tạo, mình trông mà giống như ở trong mây mù, rất nhiều chỗ không hiểu, điều này làm hắn vô cùng thán phục, nhưng lại hơi buồn bực. Hỏi ra hắn mới biết, Christine theo thầy ngay cả một năm cũng chưa tới, trình độ đã tinh tiến như vậy. Điều này làm hắn cảm thấy vô cùng phấn chấn, có thể thấy được trình độ của thầy cao thâm khó đoán tới bực nào. Hắn đối với tương lai của mình tràn đầy lòng tin.
Tài liệu Diệp Trùng đặt hàng lần này là một số tài liệu có độ cứng cao, thí dụ Tinh chế ngạnh đoạn, nó bình thường dùng để chế tạo chiến cơ, tính năng vật lý cực kỳ xuất sắc. Mà nhìn từ số lượng tài liệu thầy đặt lần này, Hy Ngôn có chút suy nghĩ mông lung, nhiều tài liệu thế này, dùng để chế tạo chiến cơ cũng dư sức.
Diệp Trùng dặn dò Hy Ngôn gọi Christine lại, một lát sau, Christine liền theo Hy Ngôn tới trước đống tài liệu này.
Rất mau, Diệp Trùng mang tới một đống bản vẽ, đặt trước mặt hai người.
Hy Ngôn và Christine nhìn nhau, vẻ mặt rầu rĩ mở bản vẽ ra, bên trên toàn bộ đều là một số linh kiện kỳ hình quái trạng. Mỗi linh kiện đánh dấu cực kỳ chi tiết các mục tham số.
- Mấy linh kiện này có thể làm được không? Diệp Trùng hỏi hai người.
Christine lật vài trang, nghĩ đi nghĩ lại, thành thật trả lời: "Phần lớn chắc là không có vấn đề, nhưng một số có chút phức tạp, tôi cũng không hoàn toàn chắc chắn, có thể có chút phiền phức."
Diệp Trùng nhìn về phía Hy Ngôn, Hy Ngôn không nói gì, mà nhìn tỉ mỉ bản vẽ trên tay, nắm mắt trầm tư một hồi, mở mắt ra, gật đầu, dùng ngữ khí cực kỳ khẳng định trả lời: "Không có vấn đề. Loại linh kiện có mức chính xác thế này, tôi có thể làm ra được."
Nghe nói thế, Christine có chút xấu hổ, từ điểm này thì có thể nhìn ra được, công phu cơ bản của nàng cách biệt khá xa so với Hy Ngôn.
Diệp Trùng gật đầu: "Hai người bây giờ bỏ việc trên tay xuống trước, làm mấy thứ này. Mỗi loại làm hai món."
Dặn dò của Diệp Trùng, hai người nào có ý kiến gì, với lại, mấy linh kiện kỳ hình quái trạng này đã hấp dẫn sâu sắc hai người. Bọn họ rất muốn biết, mấy linh kiện kiểu dáng đặc biệt này cuối cùng hoàn thành rốt cuộc sẽ làm thành cái gì?
Diệp Trùng thường có thể mang lại cho người ta sự kinh ngạc, mà lần này, hắn lại mang tới cho bọn họ sự kinh ngạc thế nào?
Sự tò mò này làm hai người tràn đầy động lực, bọn họ bắt đầu chế tạo suốt ngày suốt đêm mấy linh kiện này. Công phu cơ bản vô cùng vững chắc của Hy Ngôn lộ ra rõ ràng trong quá trình chế tạo mấy linh kiện này làm Christine cảm thấy rất ngưỡng mộ.
Bảy ngày bảy đêm, hai người cuối cùng đã hoàn thành việc chế tạo tất cả linh kiện. Trên sàn nhà nhà kho vốn dĩ trống không bây giờ đã phủ đầy linh kiện đủ hình đủ dạng.
Mắt của Hy Ngôn và Christine đỏ lựng, chế tạo suốt ngày suốt đêm mấy hôm nay, hai người thiếu ngủ trầm trọng. Nhưng hai người lúc này mở to mắt, sợ bỏ sót một chi tiết nhỏ, bọn họ muốn biết thành quả bảy ngày này của bọn họ rốt cuộc là thứ gì? Bọn họ có thể phát giác được sự coi trọng đối với hạng mục này của Diệp Trùng, tự nhiên không dám sơ sót. Nguồn truyện: TruyệnYY.com
Vô luận Christine hay là Hy Ngôn, đều là kỹ sư chế tạo vũ khí khá có thực lực, linh kiện bọn họ chế tạo ra hoàn toàn phù hợp yêu cầu của Diệp Trùng. Nhưng Diệp Trùng không hề lập tức lắp ráp, mà lại xách một thùng chất lỏng mà vàng nhạt vào, lấy ra sung phun, cẩn thận phen đều đặn loại chất lỏng màu vàng nhạt này lên bề mặt của mỗi linh kiện. Đây là dung dịch cường hóa Diệp Trùng điều bồi. Nó có thể tăng cường mạnh mẽ tính năng của mấy linh kiện này.
Hy Ngôn và Christine cực kỳ tò mò với cây súng phun trên tay Diệp Trùng.
Hoàn thành trình tự này, dưới cái nhìn chăm chú của hai người, Diệp Trùng bắt đầu lắp ráp.
Diệp Trùng lắp ráp không hề nhanh, Hy Ngôn và Christine có thể thấy cực kỳ rõ ràng.
Hai món linh kiện cứng vừa ghép lại, rồi thêm vào mấy cái ngàm cố định liền trở thành một cánh tay máy có thể hoạt động. Mười tám khối mặt hình cong gắn lại với nhau, tạo thành một buồng lái hình trứng rùa cỡ căn phòng…
Hy Ngôn và Christine vẻ mặt ngây ngốc nhìn Diệp Trùng lắp ráp. Cho dù bọn họ đã chuẩn bị tư tưởng đầy đủ, nhưng cảnh tượng trước mắt ra ngoài ý liệu của họ quá nhiều.
Động tác của Diệp Trùng càng lúc càng thành thạo, tốc độ lắp ghép cũng càng lúc càng nhanh. Mà mấy linh kiện cần mấy người nhấc lên ở trên tay Diệp Trùng cũng giống như không có, hắn một tay thì có thể nhẹ nhàng nhấc lên. Đôi tay hắn, dường như đảm nhận tất cả công cụ: thiết bị chùy áp xung cao, máy đục lỗ, công cụ nhấc vật nặng, máy cố định áp suất chất lỏng…
Thứ một kẻ phi nhân loại hoàn thành tự nhiên cũng là một tác phẩm không bình thường.
Mà khi tác phẩm này cuối cùng đã hoàn thành, dưới cái bóng tỏa ra của vật khổng lồ, Hy Ngôn và Christine đã triệt để câm lặng. Bọn họ hoàn toàn không biết nên dùng lời gì để miêu tả cảm thụ lúc này của mình, thứ có thể phản ánh cảm thụ của bọn họ chỉ có sự sùng bái và cuồng nhiệt vô cùng cao vời tỏa ra trong mắt hai người!
Sư sĩ truyền thuyết

Sư Sĩ Truyền Thuyết - Chương #553


Báo Lỗi Truyện
Chương 553/606