Chương 548 : Làm sao mới có thể hoa lệ?


- Mà đối thủ của Diệp đại nhân chúng ta sẽ là ai đây? Mọi người nhất định đoán không ra! Ha ha, bây giờ đã tới lúc chúng ta vén màn chân tướng rồi! Để chúng ta hô vang tên của y… Tuyên Ninh! Trong giọng nói của Đức Tắc Ni Áo tràn đầy kích thích.
- Ồ ồ ồ, Tuyên Ninh! Tuyên Ninh! Vô số người đồng thanh hô to, cả sân đấu rơi vào trong một mảng cuồng nhiệt.
Tuyên Ninh, có sức ảnh hưởng cực cao ở cả nước Đông Vân, là thần tượng vô số người sùng bái. Hắn là đại danh từ của sức mạnh và sự cường đại, ba mươi tuổi chính là tuổi tác hoàng kim của một xạ thủ, mà thực lực siêu mạnh chỉ cách xạ thủ cấp chín một bước càng làm người ta hít bụi theo không kịp.
Nhiệt tình của người xem trên toàn đấu trường lập tức bị thiêu đốt. Mặc kệ thi đấu phía sau xem hay hay không, chỉ trận đấu biểu diễn này thì đã đáng tới rồi.
Diệp Trùng và Tuyên Ninh đồng thời tiến vào trong sân, hai người nhìn nhau.
- Xin chào. Tuyên Ninh mặt không biểu tình chào hỏi.
- Xin chào. Diệp Trùng cũng lạnh băng băng giống vậy trả lễ.
Trận tỉ thí này của hai người chỉ là một trận đấu biểu diễn, chỉ cần biểu hiện một chút thì được rồi, không hề cần đánh đao thật, súng thật. Ý của Tô Môn Tây Gia Hoa rất đơn giản, chỉ cần Diệp Trùng lộ một chút là được rồi. Quan trọng là một chút này không chỉ phải lộ ra đẹp đẽ, mà còn phải có thể hấp dẫn mọi người, có thể làm người ta nhìn say đắm, loạn cả mắt là tốt nhất.
Loại đánh giả này đối với Diệp Trùng mà nói, có quá nhiều tính khiêu chiến, phải biết, hắn trước giờ không có thiên phú biểu diễn.
Đoàn Khiêm có chút hưng phấn nhìn hai người trong sân, tin tức liên quan tới việc Tô thành gần đây xuất hiện một vị đại sư cận chiến, hắn cũng sớm có nghe, nhưng do lúc hắn tới đã qua thời gian Diệp đại sư nhận học trò. Mà lời đồn này, với hắn, không có thật.
Không ngờ, cao thủ cận chiến quả nhiên tồn tại. Đoàn Khiêm mở to mắt, sợ bỏ sót bất cứ chi tiết nào. Hắn biết, lời đồn có thể có sai, nhưng chỉ có nhân vật cấp đại sư chân chính mới có thể tiến vào nơi này tiến hành thi đấu biểu diễn. Điều này đủ nói rõ thực lực của vị Diệp đại sư này đã được sự thừa nhận của mấy người bệ hạ.
Nhìn thấy thiếu niên dường như lớn không hơn mình bao nhiêu trong sân, tâm tình của Đoàn Khiêm lại có chút phức tạp. Một mặt, đủ nói rõ lựa chọn lúc đầu của hắn không hề sai, hắn không hề là người phấn đấu cô độc. Nhưng nhìn người khác lớn hơn mình không bao nhiêu lại có thể bước vào hàng ngũ đại sư, làm sao kêu hắn không sinh lòng ngưỡng mộ?
Tỉ thí của Diệp Trùng và Tuyên Nih không hề lựa chọn địa đồ gì, chỉ là ở trên một đài phẳng rộng rãi một ngàn mét vuông, trên mặt sàn bằng phẳng do nham thạch tạo thành không có vật gì.
Tuyên Ninh mặt không cảm xúc, không có ai có thể đoán được trong lòng hắn hiện giờ rốt cuộc là đang nghĩ gì, Diệp Trùng cũng như vậy. Hai người vẻ mặt nghiêm túc.
Hai người gần như đồng thời phát động.
Một luồng thần niệm nghiêng trời lật đất, cường đại mà bá đạo, tràn đầy tính xâm lược, mang theo uy thế không gì sánh được, bao phủ cả sân đấu. Đây chính là thần niệm của Tuyên Ninh, cường giả đỉnh cao nhất!
Đoàn Khiêm biến sắc rồi, thân vương Đức Tắc Ni Áo biến sắc rồi, mấy xạ thủ trên khán đài ai nấy cũng sắc mặt trắng bệch. Dưới thần niệm cường đại này, mọi người bỗng cảm thấy mình là một con kiến dưới ngọn núi cao, nhỏ bé vô cùng. Mà uy áp bao trùm trời đất như thủy ngân tuôn chảy đó, quả thật làm người ta phát điên.
Chỉ có lác đác vài vị xạ thủ cấp tám như Tô Môn Tây Gia Hoa vẫn có thể giữ được trấn định dưới luồn thần niệm này, nhưng ánh mắt của bọn họ lại bán đứng bọn họ. Tuy mọi người đều biết Tuyên Ninh rất mạnh, nhưng không ai biết Tuyên Ninh lại có thể mạnh tới mức độ này!
Mà một số xạ thủ cấp bốn trở xuống, hứng phải xung kích của luồng thần niệm này, thần niệm của bọn họ sẽ chịu tổn thất, điều này sẽ là một trở ngại tu luyện thần niệm về sau của bọn họ. Nhưng nếu như bọn họ có thể khắc chế trở ngại này, bọn họ sẽ thu được chỗ tốt vượt xa tưởng tượng của bọn họ.
Tuyên Ninh, quả nhiên danh bất hư truyền!
Nhìn từ trên khán đài, Tuyên Ninh chỉ là một bóng người cực nhỏ, nhưng hiện giờ mọi người nhìn về phía bóng người cỡ con kiến này lại tràn đầy sự kính sợ, ngay cả mấy xạ thủ cấp tám, ánh mắt nhìn về phía Tuyên Ninh cũng cực kỳ phức tạp.
Luồng thần niệm tràn đầy uy thế này không hề mang lại cho Diệp Trùng quá nhiều ảnh hưởng. Tuy thần niệm của Tuyên Ninh bá đạo vô bì, nhưng ý chí của Diệp Trùng cũng kiên cường như thép, không chút phân thần, dao động.
Diêp Trùng đã bắt đầu cử động.
Được thôi, biểu diễn thì biểu diễn, Diệp Trùng vừa chạy vừa bó tay suy nghĩ.
- Oa! Hắn chạy nhanh quá!
- Trời ạ, hắn là người bay sao?
- Mẹ, mau nhìn, siêu nhân!
……
Mọi người trên khán đài lập tức trở nên sôi sục, bọn họ nào từng thấy qua kỹ xảo thần kỳ thế này. Mỗi một bước đi của Diệp Trùng thì là bảy, tám mét, với cái nhìn của bọn họ, điều này vượt xa cực hạn của con người. Nhưng một màn hiện giờ này lại xảy ra sờ sờ trước mặt bọn họ, kêu họ làm sao mà không kinh ngạc?
- Trời ạ! Đoàn Khiêm kích động bụm ngực mình, mặt đầy vẻ không thể tin tưởng, hai mắt phát sáng nhìn chằm chằm bóng người chạy như bay trên sân đấu đó.
Yêu cầu của Tô Môn Tây Gia Hoa, Diệp Trùng nhớ rất rõ ràng, đó chính là đẹp, có thể làm người ta hoa cả mắt. Nói thật, trong kỹ xảo của Diệp Trùng, gần như nhìn không thấy thứ quá hoa hòe nào, hắn vẫn luôn tôn thờ nguyên tắc đơn giản, hiệu quả.
Điều này làm hắn có chút khó xử, làm thế nào mới có thể gọi là xung đột thị giác mãnh liệt chứ?
Trong lòng Tuyên Ninh cũng tràn đầy sự kinh ngạc, lời đồn về phương diện chiến đấu của vị Diệp đại sư này hắn đã sớm nghe qua, nhưng do không cho là đúng, hắn cũng không lưu ý thế nào. Bây giờ nhìn thấy tốc độ chạy kinh người thế này của Diệp Trùng, Tuyên Ninh thấy lần đầu bị dọa nhảy dựng lên.
Quả nhiên vẫn có vài phần thực lực a!
Nhìn đối phương dường như không có chút ý ra tay với mình, lông mày Tuyên Ninh xoắn lại, thần niện tán phát ra bỗng thu lại, đám khán giả trên khán đài chỉ cảm thấy toàn thân nhẹ nhõm.
Chính ngay lúc Diệp Trùng đang đắn đo biểu diễn thế nào mới có thể coi như là hoành tráng, hoa lệ, bỗng hắn cảm thấy thần niệm bên người rút lại như thủy triều, đầu hắn lại bỗng dâng lên một cảm giác bị khóa chặt như có như không.
Ánh mắt Diệp Trùng bỗng rơi trên người Tuyên Ninh, ánh mắt hắn trong khoảnh khắc đó lạnh như băng giá, đây là phản ứng trực giác đối với nguy hiểm của Diệp Trùng.
Ánh mắt Tuyên Ninh nhìn về phía hắn cũng lạnh lẽo như rắn, nhìn chằm chằm vào hắn.
Nửa thân trên hơi rung rung, thân hình liền giống như lò xo, đung đưa thành một màn hư ảnh. Cảm giác bị khóa chặt nửa có nửa không đó lập tức biến mất, trong mắt Tuyên Ninh đối diện lộ ra vẻ có đôi chút kinh ngạc một cách rõ ràng.
Diệp Trùng lúc này đã sớm quăng toàn bộ những thứ liên quan đại loại như là biểu diễn hoa lệ gì đó của Tô Môn Tây Gia Hoa ra sau đầu, trong mắt hắn, chỉ có chiến đấu.
Không chút do dự, mũi chân Diệp Trùng điểm một cái, cả người liền giống như tên rời dây, mạnh mẽ vọt ra.
Bước đi hình chữ Z, Diệp Trùng giống như một tia chớp màu đen ngoằn ngoèo, trong tầm mắt của người đang xem để lại một vết điện ngoằn ngoèo kinh diễm màu đen.
Sự cường đại của đối phương vượt xa ý liệu của Tuyên Ninh. Trên mặt hắn cũng lộ ra vẻ thận trọng, súng huỳnh quang trên tay cũng nâng lên. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.
Cùng lúc này, một luồng thần niệm so với vừa rồi càng thêm cô đọng bao phủ cả sân quyết đấu, lần này khán giả trên khán đài lại không có chút cảm giác nào. Khống chế đối với thần niệm Tuyên Ninh biểu hiện ra lần này so với lần vừa rồi đó không biết là mạnh hơn bao nhiêu lần. Luồng thần niệm này tuy bao phủ phạm vi nhỏ, nhưng lại cô đọng vô bì, giống như thực chất.
Đây chính là chỗ cường đại chân chính của xạ thủ cấp tám. Cảm nhận của bọn họ đối với thần niệm đã tới một mức độ muốn gì được nấy, hiểu biết đối với mọi sự biến đổi trong phạm vị thần niệm của bọn họ bao phủ càng thêm tinh vi, đây là chỗ xạ thủ cấp tám hoàn toàn không thể tưởng tượng. Mà thần niệm cô đọng của bọn họ khó mà bị quấy nhiễu.
Mắt Diệp Trùng hơi nhắm lại, trong mắt bỗng xuất hiện mấy mươi sợi màu lam nhạt.
Cùng lúc này, thân thể Diệp Trùng bỗng trở nên vô cùng mềm mại, giống như người bùn vậy, liên tục làm ra rất nhiều động tác không thể tin được, mấy động tác phần lớn đều hoàn toàn vi phạm lẽ thường này hắn làm lại lưu loát, uyển chuyển đến độ này. Mà bước chân của hắn cũng trở nên càng thêm phiêu hốt, càng thêm ngụy dị, giống như cá bởi trong nước vậy, linh xảo dị thường, nhưng lúc này lại làm người ta ngược lại, hít một hơi khí lạnh.
Sắc mặt Tuyên Ninh đã biến đổi, bởi vì hắn phát hiện thần niệm của mình lại không cách nào nắm bắt được Diệp Trùng.
Đối với một xạ thủ mà nói, thần niệm không cách nào nắm bắt được đối phương, đó chính là tương đương với bại trận rồi. Ánh mắt hắn bỗng trở nên ngưng trọng, Diệp Trùng đã cách hắn rất gần, cái bóng người phiêu hốt như quỷ mỵ đó ở trong mắt Tuyên Ninh lộ ra khí tức vô cùng lạnh lẽo đáng sợ.
Tên này mạnh quá! Tuyên Ninh cảm khái trong lòng, nhưng hắn lại không muốn nhận thua dễ dàng như vậy, có thể gặp được đối thủ thế này, đó là thứ có thể gặp không thể cầu, cơ hội chỉ có một lần, hắn không muốn lãng phí.
Hắn quyết định dùng kỹ xảo vẫn chưa có quen thuộc hắn mới ngộ ra gần đây!
Tuyên Ninh là một xạ thủ cấp tám, ở bên ngoài rất nhiều người cho rằng, hắn có thể là người cách xạ thủ cấp chín gần nhất trên thế giới này. Mà thực tế thì sao, hắn cách xạ thủ cấp chín chỉ khoảng cách một bước mà thôi. Nhưng chính khoảng cách một bước này lại vẫn luôn làm hắn cảm thấy có chút xa không với tới. Đã tới cảnh giới của bọn họ, rất nhiều thứ đã nói không rõ ràng được, hiểu thì hiểu, không hiểu thì không hiểu. Khoảng cách lằn ranh có thể một ngày ngộ ra, cũng có thể mười năm khó chạm tới.
Điềy này đối với hắn mà nói, là một cơ hội!
Dưới sự chăm chú quan sát của hai trăm ngàn khán giả, Tuyên Ninh bỗng làm một động tác mà mọi người đều không ngờ tới.
Hắn nhắm mắt lại.
Trong chiến đấu kịch liệt thế này, hắn lại nhắm mắt! Hắn điên rồi sao? Lúc đó liền có mấy xạ thủ đứng bật dậy, mà mấy xạ thủ cấp tám đó, lúc này ai nấy đều càng không dằn lòng được.
Ánh mắt của bọn họ tự nhiên không phải thứ mà mấy xạ thủ cấp thấp đó có thể so sánh. Tuy bọn họ không hề rõ ràng trong sân rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, nhưng lại có thể đoán được đại khái. Ít nhất bọn họ đều biết, trong khoảnh khắc sấm rung chớp giật vừa rồi đó, Tuyên Ninh đã rơi vào thế hạ phong.
Điều này kỳ thật làm cho tất cả xạ thủ cấp tám đều cả kinh, bọn họ làm sao cũng không ngờ Diệp Trùng lại có thể uy hiếp được xạ thủ cấp tám! Mười hai xạ thủ cấp sáu cộng lại cũng không bằng một xạ thủ cấp tám. Nhưng điều làm bọn họ càng thêm mong đợi lại là Tuyên Ninh. Dưới tình hình thế này, Tuyên Ninh sẽ làm ra phản ứng thế nào chứ?
Tuyên Ninh được cho là người gần với xạ thủ cấp chín nhất, cách nói này không hề khi không mà có, khoảng cách giữa xạ thủ cấp tám có lẽ chỉ có sau khi thật sự trở thành xạ thủ cấp tám mới có thể hiểu rõ.
Dưới tình hình bất lợi thế này, Tuyên Ninh đã làm một cử động không ai ngờ, tiếp theo sẽ là cái gì?
Đáp án ở trong lòng mấy xạ thủ cấp tám đứng xem đó muốn buột miệng thốt ra: Có khả năng nhất chính là kỹ xảo mới ngộ ra của Tuyên Ninh!
Thiên phú của Tuyên Ninh không có ai hoài nghi, sự thật thì, người có thể thành xạ thủ cấp tám đều có thiên phú cực kỳ xuất chúng, phương hướng của mỗi người đều không giống nhau, nhưng có tham khảo thường là khá tốt hơn so với tự mình mê muội mày mò.
Tuyên Ninh từ từ nhắm mắt lại, trời đất trong khoảnh khắc này dường như tĩnh lặng lại.
Tất cả ồn ào giữa trần thế, toàn bộ đều cách xa hắn. Khu vực thần niệm của hắn bao phủ xuất hiện trong đầu hắn vô cùng rõ ràng. Chính trong trời đất không thể rõ ràng hơn này, lại có một đám hư ảnh, thần niệm của mình trước sau không sao nắm bắt được rõ ràng.
Một nụ cười lạnh lùng nhưng tràn đầy đấu chí xuất hiện ở khóe miệng hắn.
Diệp Trùng không hề lo đối phương làm gì, vĩnh viễn không cần theo tiết tấu chiến đấu của đối phương, đây là một trong những nguyên tắc chiến đấu hắn tôn sùng.
Nhưng bỗng nhiên, Diệp Trùng lại phát hiện không đúng.
Trong tầm mắt của hắn, mấy mươi đường màu lam rõ ràng ban đầu đó đang biến mất với tốc độ kinh người.
Diệp Trùng kinh sợ trong lòng, loại tình huống này hắn vẫn là gặp phải lần đầu, ngay cả Sa Á cũng không có loại biến hóa này.
Biến hóa của mấy đường màu lam đó trong tầm mắt của Diệp Trùng cực nhanh, có lúc chẳng qua chỉ là lóe lên rồi mất, nếu như không bắt được khe hở xuất hiện trong khoảnh khắc đó, vậy thì sẽ bị thần niệm của đối phương khóa chặt.
Diệp Trùng không kịp suy nghĩ, cố hết toàn bộ sức lực men theo quỹ tích của đường màu lam trong tầm mắt mà biến ảo thân hình. Mấy đường màu lam này giống như đột nhiên thoáng cái sống dậy, dùng tốc độ kinh người bắt đầu biến hóa, thời gian dành cho Diệp Trùng cũng càng lúc càng ít.
Diệp Trùng thoáng cái liền lâm vào bị động, hắn phải đi theo đường màu lam, đó mới là khe hở của thần niệm đối phương, nhưng số lượng đường màu lam trong tầm nhìn của Diệp Trùng hiện giờ không chỉ giảm mạnh, chúng vừa xuất hiện liền dùng tốc độ kinh người bắt đầu biến mất, điều này cũng có nghĩa đường đi Diệp Trùng có thể lựa chọn giảm mạnh, thời gian có thể suy nghĩ giảm mạnh.
Điều đáng sợ không hề chỉ như vậy. Thần niệm của đối phương giống như đột nhiên sống dậy, đường màu lam xuất hiện trong tầm nhìn của Diệp Trùng không còn là rõ ràng, phân minh, mà trở nên nửa có nửa không, với lại, còn trong hoàn cảnh không ngừng biến hóa.
Dần dần, tập trung vào đường màu lam trong tầm nhìn, Diệp Trùng không hề chú ý thấy, mình lại cách Tuyên Ninh càng lúc càng xa.
Do đó trên sân xuất hiện một màn cực kỳ ngụy dị.
Tuyên Ninh nhắm chặt cặp mặt đứng ở nguyên đó không hề động đậy, còn Diệp Trùng từ lúc mới bắt đầu tới giờ, vẫn luôn không ngừng thay đổi phương vị, vừa tới liền đi. Thần niệm của Tuyên Ninh biến hóa không ai có thể thấy rõ, mọi người đều không biết hắn đang làm gì. So ra, di động phiêu hốt khó đoán, tốc độ nhanh như tia chớp, còn có sự thần kỳ của một bước liền bảy tám mét đó của Diệp Trùng, làm khán giả mở rộng tầm mắt.
Đặc biệt là một số thiếu niên, cảm thấy một chuỗi hư ảnh hư hư thật thật kéo sau lưng Diệp Trùng quả thật là tuyệt vời!
Diệp Trùng hoàn hồn lại, hắn rất mau liền phát giác ra cảnh khó khăn của mình. Cứ tiếp thế này, muốn tới gần Tuyên Ninh căn bản không thể nào. Tuy Tuyên Ninh cũng không có biện pháp gì với mình nhưng cứ thế này, chỉ có thể là hòa.
Diệp Trùng bỗng nhìn thấy tấm sàn do nham thạch tạo thành của sân đấu dưới chân mình, trong lòng bỗng máy động.
Diệp Trùng đột nhiên quát lớn một tiếng, Yết ba hống!
Một làn sóng âm vô hình, lấy hắn làm trung tâm, mau chóng lan rộng ra xung quanh.
Yết ba hống đối với xạ thủ cấp tám mà nói, không thể nào tạo thành thương hại gì, một điểm này Diệp Trùng đã nghiệm chứng trên người Sa Á. Nhưng, Diệp Trùng không hề muốn lợi dụng Yết ba hống tạo thành thương hại gì với Tuyên Ninh, điều hắn muốn, chỉ là đối phương chịu chút dao động.
Tuyên Ninh lần đầu tiên gặp phải công kích sóng âm cổ quái thế này, quả nhiên đã bị ảnh hưởng.
Chút ảnh hưởng này, truyền dẫn tới thần niệm, lập tức được phóng lớn mấy mươi lần. Trong tầm nhìn của Diệp Trùng bỗng xuất hiện vô số đường màu lam cắt ngang xẻ dọc.
Diệp Trùng không dám do dự, vị trí của hắn vừa đúng là điểm cắt của hai đường màu lam.
Cơ hội này đối với hắn mà nói, đã đủ rồi!
Chân phải Diệp Trùng giậm liên tục lên sàn của sân quyết đấu.
Tung! Từng tiếng trầm muộn một chấn động toàn sân, giống như một cái trọng chùy nặng nề nện lên tim mọi người vậy, rất nhiều người lập tức cảm thấy có cảm giác hơi khó chịu, buồn nôn.
Trên sân xuất hiện một màn cực kỳ dọa người.
Lấy Diệp Trùng làm trung tâm, trên tấm sàn do nham thạch cứng rắn như thép tạo thành xuất hiện vô số vết nứt, giao thoa dày đặc giống như lưới nhện.
Tuyên Ninh đột nhiên cảm thấy mặt đất có chút rung động, trong lòng kinh hãi, khó giữ tâm thái bình tĩnh như nước tiếp nữa.
Chính ngay lúc này, chân phải Diệp Trùng lại đạp liên hồi.
Nham thạch vừa mới vỡ thành mảnh nhỏ giống như hạt đậu rang, bỗng cái nhảy vọt lên.
Diệp Trùng lại quát lớn một tiếng, ngắm chuẩn một khối nham thạch to cỡ nắm tay, chân phải đá nghiêng một cái.
Khối nham thạch to cỡ nắm tay đó liền giống như đạn pháo, bay vèo vèo về phía Tuyên Ninh.
Sắc mặt đám khán giả đã biến đổi. Sắc mặt thân vương Đức Tắc Ni Áo biến đổi, sắc mặt Đoàn Khiêm biến đổi, sắc mặt Tô Môn Tây Gia Hoa cũng biến đổi!
Sắc mặt Tuyên Ninh vẫn luôn giữa trấn định cũng biến đổi!
Điều chỉnh súng quang theo bản năng, vô số chùm sáng chuẩn xác bắn trúng khối nham thạch to cỡ nắm tay đó. Tuy tốc độ bay của nham thạch cực nhanh nhưng hắn vẫn có thể nắm bắt được. Nhưng, thần kinh phản ứng của hắn vẫn không nhanh tới mức có thể tránh được nham thạch bay với tốc độ cao thế này! Điều hắn có thể làm chỉ là bắn nát nó trước khi nó đánh trúng mình!
Nhưng, hắn dưới tình huống khẩn cấp, bỏ qua một việc, súng quang hắn cầm trên tay, không hề là Hải mã nhãn, súng quang đỉnh cấp hắn thường sử dụng đó mà chỉ là một khẩu súng huỳnh quang chuyên dùng tỉ thí! Uy lực của loại súng huỳnh quang này chỉ có thể xuyên qua quần áo của con người, muốn dùng nó bắn nát khối nham thạch cứng rắn vô bì này, đó là mơ mộng hão huyền!
Hết rồi! Tuyên Ninh rất mau liền ý thức được một điểm này, lòng hắn liền trầm thẳng xuống. Thần niệm của hắn nắm bắt rất rõ ràng tốc độ của khối nham thạch này. Tốc độ nhanh như vậy, không, chỉ cần khối đá có tốc độ nhanh một nửa thế này bắn trúng mình, vậy thì khẳng định phải bị thương, mà nếu như bắn trúng vị trí yếu hại, vậy thì cực có khả năng lấy đi tính mạng của mình!
Mục tiêu của khối đá này là chỗ nào? Là phần đầu của mình!
A a a!
Tuyên Ninh trợn tròn mắt, gân xanh trên trán to như sâu rất dọa người. Giữa lúc sống chết, tiềm năng Tuyên Ninh bộc phát ra cực kỳ kinh người.
Diệp Trùng bỗng cảm thấy luồng thần niệm giống như thực chất bên cạnh mình bỗng biến mất toàn bộ.
Binh!
Khối đá đó ở chỗ cách Tuyên Ninh vẫn còn ba mét đột nhiên nổ tung, hóa thành một đám mưa đá nhỏ mịn, tản ra xung quanh.
Toàn sân im lặng như tờ.
Tuyên Ninh giữ biểu tình mắt trợn tròn đủ năm giây, bỗng ngửa mặt ngã ra sau, té mạnh trên đất, hôn mê.
Diệp Trùng lúc này mới phản ứng lại, mình suýt nữa đã giết Tuyên Ninh. Điều này thật ra từ mặt khác đã chứng minh thực lực của Tuyên Ninh, làm Diệp Trùng cảm thấy nguy hiểm. Hắn ngược lại không có ray rứt gì, chỉ hướng về phía Tô Môn Tây Gia Hoa nhún nhún vai bất lực.
Biểu diễn hoa lệ, độ khó quá lớn a!
Sắc mặt Tô Môn Tây Gia Hoa tái mét, suýt chút nữa, suýt chút nữa cao thủ lợi hại nhất dưới tay mình đã chết dưới tay tên này! Tên khốn kiếp, đáng chết, hắn không biết đây chỉ là biểu diễn thôi sao?
Lại nhìn thấy động tác nhún vai với hắn của Diệp Trùng, lửa giận Tô Môn Tây Gia Hoa cố sức kiềm nén rốt cuộc đã bùng nổ, hướng về phía mấy đại thần bên cạnh hắn quát lên giận dữ: "Còn xem cái gì? Bác sĩ đâu? Bà nó, còn không mau đi kiểm tra Tuyên Ninh!" Tô Môn Tây Gia Hoa tức lên tới đầu lần đầu tiên ở trước mặt đại thần bùng nổ lời thô tục!
Sư sĩ truyền thuyết

Sư Sĩ Truyền Thuyết - Chương #548


Báo Lỗi Truyện
Chương 548/606