Chương 525 : Áp lực


Thư phòng của Đa Già rất lớn, chứa mười mấy người mà không hề tỏ ra chật chội. Bên trong đã ngồi bảy, tám người, có vài người đang nhàn nhã uống trà, có vài người tụm năm tụm ba nhỏ tiếng thảo luận, có người nhắm mắt dưỡng thần, lại có người đã chợp mắt, đang ngáy cực kỳ có tiết tấu.
- Tiểu Mạc Nhi trở về rồi. Người nói là Đa Già, hắn là chủ nhân của chỗ này.
- Ừm. Thù Mạc Nhi ngoan ngoãn gật đầu. Nàng là người được yêu quý nhất trong đám người này, mọi người đều không chút bủn xỉn mà cho cô gái nhỏ xinh đẹp lại thiện lương này sự quan tâm và thiện ý của mình.
Nhưng không được bị vẻ ngoài đơn thuần của nàng lừa gạt, thực lực của nàng ta lại không hề hàm hồ, tuổi trẻ mà đã có thể trở thành xạ thủ cấp sáu, không chỉ nói rõ thiên phú xuất sắc của nàng ta mà còn đủ để chứng minh sự khắc khổ của nàng ta. Với lại, nàng ta còn có kinh nghiệm thực chiến vượt xa tuổi đời xạ thủ của nàng ta, điểm này đặc biệt đáng quý biết bao.
- Mạc Nhi, hôm nay chơi vui không? Người nói là Ngụy Chính, hắn là xạ thủ tuổi tác gần với Thù Mạc Nhi nhất trong cả đội ngũ. Năm nay chỉ có hai mươi bốn tuổi, tuy so với Thù Mạc Nhi lớn hơn bốn tuổi nhưng tuổi tác này vẫn có thể đủ làm hắn được gọi là thiên tài.
Cũng không biết tại sao, Thù Mạc Nhi rất không thích Ngụy Chính. Theo lý, Ngụy Chính bất kể là tướng mạo hay là thân thế đều vô cùng kiệt xuất. Ngụy Chính xuất thân thế gia, có giáo dưỡng cực tốt, bất cứ lúc nào đều mang theo nụ cười mê người, phong độ cử chỉ làm người ta cảm thấy vô cùng thoải mái. Ngoài ra, có huyết thống Hy Đinh tộc, dung mạo của hắn không thua bất cứ một mỹ nam tử nào. Phải biết là, Hy Đinh tộc trước giờ nổi tiếng nhờ có nhiều người đẹp trai.
Ngụy Chính là đại biểu của người đàn ông hoàn mỹ trong lòng rất nhiều phụ nữ, nhưng Thù Mạc Nhi lại không có bất cứ cảm giác gì. Nếu như không phải thực lực Ngụy Chính cao cường, với lại mọi người lại cùng ở trong một đội ngũ, nàng tuyệt đối sẽ không bỏ qua cho hắn. Ở trong mắt nàng, nàng thậm chí cảm thấy Ngụy Chính còn không làm người ta thân thiết bằng Edward thường xuyên say xỉn.
Nhưng Ngụy Chính dường như đối với Thù Mạc Nhi cực kỳ nhiệt tình, làm Thù Mạc Nhi vô cùng phiền não. Vốn dĩ lần này Ngụy Chính muốn cùng ra ngoài với nàng, Thù Mạc Nhi đã tốn thời gian cả nửa ngày mới từ chối được.
Tuy trong lòng có chút không thoải mái, nhưng miệng nàng vẫn khôn khéo nói: "Ừm, rất vui, cám ơn Ngụy đại ca."
Ngụy Chính lộ ra một nụ cười cực kỳ mê người: "Mạc Nhi chơi vui thì tốt rồi."
- Mạc Nhi, hôm nay gặp được việc gì vui vậy? Trông cô vui thế cơ mà. Đa Già cảm thấy hứng thú hỏi.
Vừa nói tới việc hôm nay, Thù Mạc Nhi liền trở nên hứng thú: "Đa Già đại thúc, Mạc Nhi hôm nay gặp được một người rất thú vị!"
Trong ánh mắt của Đa Già mang theo vài phần yêu quý, cười hỏi: "Người nào mà có thể làm cho Mạc Nhi của chúng ta hưng phấn như vậy?"
- Ha ha, không phải là Mạc Nhi của chúng ta đã gặp được tình lang trong lòng mình rồi chứ. Người trêu chọc là Bằng A Sát, hắn là trưởng giả cao tuổi nhất trong đoàn người này, cái mũi bã rượu đỏ hừng hực, lông chim lộn xộn mọc lung tung trên đầu. Tính cách lại giống như con nít, thích đùa giỡn nhất.
Trên mặt Ngụy Chính vẫn treo nụ cười mê người, chỉ là trong mắt lóe qua một tia sáng.
Thù Mạc Nhi gấp giọng giải thích: "Không phải. Không phải a! Tôi hôm nay đã gặp được một kỹ sư chế tạo vũ khí rất lợi hại, hắn từng chế tạo vũ khí cho một xạ thủ cấp tám đó."
- Ủa, Dã Tháp thành có nhân vật thế này sao? Người vốn dĩ nhắm mắt nghỉ ngơi đều ngồi dậy, mọi người đều vô cùng cảm thấy hứng thú với tin tức này.
Đa Già nhíu mày: "Không thể nào a, nếu như có loại nhân vật này, ta khẳng định là biết. Nếu như nói chế tạo vũ khí khá tốt, khu vực này có lẽ cũng chỉ có một kỹ sư chế tạo vũ khí gọi là Christine. Nhưng kỹ thuật của nàng ta tuy cũng không tồi nhưng vẫn không tới mức độ có thể chế tạo vũ khí cho xạ thủ cấp tám."
Thù Mạc Nhi đắc ý cười: "Hì hì. Vị Christine các người nói, ta hôm nay cũng gặp rồi, nàng ta chính là học sinh của kỹ sư chế tạo vũ khí đó." Bỗng, biểu tình của Thù Mạc Nhi có chút cổ quái, nàng nghĩ tới Christine, người phụ nữ này, có chút đáng sợ!
Ngụy Chính mẫn cảm nắm bắt được biểu tình của Thù Mạc Nhi, cũng không biết hắn nghĩ tới điều gì, hàn ý trong mắt nặng dần, nhưng nụ cười trên mặt lại càng lúc càng mê người.
Đa Già sửng sốt nói: "Thầy của Christine? Điều này ta thật sự vẫn chưa từng nghe qua. Nếu như thật sự là thầy của Christine, điều này ngược lại rất có khả năng."
Thù Mạc Nhi thần bí nói: "Đúng vậy, vị xạ thủ cấp tám đó, chúng ta khẳng định đều biết."
- Là ai? Bằng A Sát tò mò hỏi.
Thù Mạc Nhi đắc ý nói: "Sa Á, mọi người đều biết đó. Nghe nói nàng ta dùng một khối Quy Văn mộc đổi cây súng quang này. Nghe nói cây súng quang đó có thể bắn thủng tấm bia Vân Gian thạch dày năm cm."
Mọi người kinh dị biến sắc: "Xuyên qua tấm bia Vân Gian thạch dày năm cm? Lợi hại!"
Thù Mạc Nhi càng thêm đắc ý, giống như cây súng quang đó là nàng làm vậy: "Các người khẳng định đoán không ra cây súng đó là dùng cái gì chế tạo?"
- Cái gì làm? Quang tinh hoa mộc? Hay là Dạ Vụ? Bằng A Sát hứng thú vô cùng.
- Hì hì, sai rồi! Thù Mạc Nhi và Bằng A Sát quan hệ cực tốt, nàng cười hoạt bát: "Ta biết các người đoán không được, lúc đó ta nghe cũng rất kinh ngạc a, cây súng quang đó lại là dùng Tuyết Ban Lam Sam bình thường chế tạo."
- Không thể nào! Mấy người đồng thanh kêu lên kinh ngạc.
Kẻ vốn dĩ vẫn còn đôi chút buồn ngủ lúc này cũng đều có vẻ mặt chấn kinh, mọi người nhìn nhau, tin tức này quả thật kinh người. Vũ khí Tuyết Ban Lam Sam chế tạo lại có thể xuyên thủng tấm bia Vân Gian thạch dày năm cm, nghe cũng chưa nghe, khó mà tưởng tượng.
- Tiểu Mạc Nhi, mau dẫn ta đi! Ha ha, lão Bằng ta cũng muốn một cây súng quang giống vậy! Bằng A Sát hai mắt phát sáng, vẻ mặt nôn nóng không đợi nổi, hận không thể lập tức xông tới chỗ của vị kỹ sư chế tạo vũ khí thần kỳ đó.
Thù Mạc Nhi có chút khó xử nói: "Bằng Bằng, người đó tính khí rất cổ quái a, ta cũng không nghĩ ra cách nào. Lại nói, cây súng quang đó của Sa Á là dùng Quy Văn mộc đổi, ngươi có thứ tốt gì đổi cho hắn không?"
Bằng A Sát lập tức mất tinh thần, giống như quả cà chua gặp sương muối: "Không có, cái thứ Quy Văn mộc đó chỉ có ở chỗ sâu Darkness, lão Bằng ta vẫn chưa có bản lĩnh chạy tới chỗ hiểm ác như thế."
- Bằng Bằng không cần phải gấp, ta cũng đang nghĩ cách đó, dù sao chúng ta phải ở chỗ này rất lâu, từ từ nghĩ cách đi. Thù Mạc Nhi vội vàng dỗ dành Bằng A Sát.
Mọi người đều yên lặng, thứ giống như Quy Văn mộc, có lẽ cũng chỉ có xạ thủ cấp tám mới có thể có. Bọn họ đều chỉ là xạ thủ cấp sáu, cách biệt thực lực với xạ thủ cấp tám vẫn có khoảng cách khá lớn.
Chính ngay lúc này, có người vội vàng, hấp tấp xông vào trong thư phòng, lại là một gã đàn ông lông mày rậm.
- Nạp Duy Nhĩ, sao vậy? Người hỏi là Tông Văn. Hắn cũng là đầu lĩnh của cả đội ngũ. Tông Văn tướng mạo mảnh khảnh, hai mắt cực kỳ có thần, hắn năm nay bốn mươi đang ở trong thời gian hoàng kim của một xạ thủ. Nạp Duy Nhĩ bình thường vốn dĩ trầm ổn, gặp việc bình tĩnh, dáng vẻ vội vàng, hấp tấp hôm nay làm Tông Văn có chút kinh ngạc. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenyy.com
Ánh mắt mọi người lập tức tập trung lên mặt Nạp Duy Nhĩ.
Hai cái lông mày rậm của Nạp Duy Nhĩ bình thường mộc mạc, ổn trọng nhướng lên: "Ta vừa mới gặp được một người."
- Người gì? Sắc mặt Tông Văn có chút ngưng trọng, nếu như là người bình thường, Nạp Duy Nhĩ nhất định sẽ không có biểu tình thế này, đám người này bọn họ, ai không có vài kẻ thù? Chẳng lẽ là Nạp Duy Nhĩ gặp phải kẻ thù cũ lúc trước?
- Hôm nay ta đang đi loăng quăng trên đường, bỗng nhiên cảm thấy không xa hình như có người cướp bóc. Ta liền chạy về phía chỗ đó, không ngờ lại nhìn thấy một màn kinh người. Một người tiêu diệt hai tên cướp. Nạp Duy Nhĩ trầm giọng nói, biểu tình của hắn rất ngưng trọng.
Bằng A Sát cười nói: "Ta nói này tiểu Nạp, đây chính là ngươi không đúng rồi. Một người tiêu diệt hai tên cướp. Điều này quá bình thường, đáng để vừa sợ vừa gào thế này sao? Nếu gặp phải lão Bằng, hừ, bảy tám tên đều không sống sót."
Ánh mắt mọi người nhìn Nạp Duy Nhĩ đều có vẻ không hiểu, Bằng A Sát đã nói ra nghi hoặc trong lòng bọn họ.
Nạp Duy Nhĩ lắc đầu: "Một người tiêu diệt hai tên cướp không hiếm lạ, nhưng nếu như hắn là tay không thì sao?"
- Tay không? Sắc mặt mọi người đều trở nên ngưng trọng.
Nạp Duy Nhĩ gật đầu: "Là tay không! Hai người đối phương trên tay đều có súng quang."
Lần này mọi người đều không nói gì. Một người tay không đối mặt hai tên cướp cầm súng, nếu như là mình, phần thắng trong này sẽ có bao nhiêu? Rất mau, mọi người đã có được kết luận, trừ phi đối phương không phải xạ thủ, nếu không trong tình huống tay không, bọn họ không có bất cứ phần thắng nào.
- Hai tên cướp đó đều là xạ thủ, một người là cấp ba, một người là cấp bốn. Lời của Nạp Duy Nhĩ làm khả năng duy nhất trong suy đoán của mọi người cũng tiêu tan.
- Không thể nào, cho dù là xạ thủ cấp tám, cũng không thể nào tay không đối mặt hai xạ thủ cầm súng. Ngụy Chính có chút hoài nghi nói.
Nạp Duy Nhĩ hít một hơi thật sâu: "Đây là ta chính mắt nhìn thấy! Ngoài ra, chiến đấu lúc đó của bọn họ vừa đúng nằm trong phạm vi bao phủ của thần niệm của ta."
Mọi người lập tức im lặng. Bọn họ đều biết, mắt sẽ lừa người nhưng thần niệm tuyệt sẽ không lừa người, càng huống chi, còn là cảm ứng thần niệm của một xạ thủ cấp sáu luôn luôn trầm ổn, điều đó tuyệt sẽ không xảy ra sai sót.
- Gã đàn ông đó rất lãnh khốc, ra tay cực kỳ độc ác, hắn chỉ dùng một chiêu, liền vặn gãy cổ họng của hai tên cướp. Ta sau đó tới kiểm tra hai cái xác, cổ họng hai cái xác đã hoàn toàn vỡ nát!
Giọng nói trầm thấp của Nạp Duy Nhĩ giống như nói mớ vậy, quăng vào trong lòng mọi người một quả bom nặng ký.
Trong phòng yên lặng như tờ, không khí giống như cục chì nặng đè lên trái tim mọi người, làm người ta thở không ra hơi. Mọi người đều đang nghĩ, nếu như là mình gặp phải tên đáng sợ thế này thì có thể thắng được hay không.
Nạp Duy Nhĩ ngẩng đầu lên, nhìn mọi người một cái, cười khổ nói: "Với lại, ta phát hiện, nếu như ta một mình đối mặt với hắn, không có chút phần thắng nào."
Câu này vừa nói ra, cử tọa đều kinh sợ.
Tông Văn có chút miễn cưỡng cười nói: "Ngươi cũng không cần tự ti như vậy đâu, dù sao ngươi cũng là xạ thủ cấp sáu. Truyền ra ngoài, người không biết chuyện, còn cho rằng chúng ta đều là một đám chả ra gì đó."
Lời Tông Văn làm tinh thần mọi người phấn chấn, đúng a, bọn họ đã bước vào hàng ngũ cao thủ xạ thủ cấp sáu, mà không phải là hàng bình thường thấy được khắp nơi.
Ý vị đắng chát trên mặt Nạp Duy Nhĩ càng nồng thêm: "Bởi vì ta phát hiện, trong khoảnh khắc hắn ra tay đó, thần niệm của ta hoàn toàn không cách nào cảm nhận được hắn, càng đừng nói khóa chốt."
- Làm sao có thể? Lần này ngay cả Tông Văn vẫn luôn trấn định cũng nhịn không được, mấy người còn lại ai nấy đều biến sắc.
Nhìn thấy sự chấn kinh của mọi người, Nạp Duy Nhĩ ngược lại bình tĩnh: "Là thật đó, động tác của hắn quá nhanh, giống như tia chớp vậy, ta hoàn toàn không cách nào nhìn rõ. Hắn dường như có thể cảm nhận được thần niệm của ta, trong khoảnh khắc hắn ra tay, trong thần niệm của ta liền mất đi bóng dáng của hắn."
Hắn lộ ra vẻ nhớ lại: "Hắn là người có tốc độ ra tay nhanh nhất, thân thủ linh hoạt nhất ta từng thấy. Lực lượng trên tay hắn rất lớn, cổ họng hai tên cướp đó hoàn toàn vỡ nát, có thể tưởng tượng lực lượng một kích của hắn. Hai tên cướp không kịp nổ súng, tốc độ của hắn quả thật quá nhanh. Ngoài ra, hắn không nhờ bất cứ công cụ nào, hoàn toàn dựa vào sức lực phần chân thì nhảy lên tường bao cao hơn ba mét, ta lúc đó còn cho rằng mình nhìn thấy một con báo."
- Nhìn rõ dáng vẻ hắn thế nào không? Tông Văn hỏi.
Nạp Duy Nhĩ lắc đầu: "Không có, ta chỉ nhìn thấy bóng lưng của hắn."
Nạp Duy Nhĩ nói xong, mọi người đều rơi vào trong trầm tư. Trong vòng một ngày, bọn họ đã gặp được hai người lợi hại như vậy, chẳng lẽ Dã Tháp thành nhỏ bé cũng là một nơi ngọa hổ tàng long?
Diệp Trùng không để ý tới Christine đang có chút không tập trung tư tưởng, việc của hắn rất nhiều. Vừa rồi, hắn đã hoàn thành việc kiểm trắc đối với một số tài liệu mà hắn từng dùng qua. Đối với tính chất của tài liệu thường dùng đại loại như Tuyết Ban Lam Sam, hắn đã hiểu rõ cực kỳ thấu triệt. Mọi thứ này đều quy công lao cho mấy thứ máy móc cao cấp vơ vét được ở chỗ tổ nghiên cứu khoa học đó. Mấy thứ máy móc này cái nào cũng đều tiên tiến phi thường, có vài cái thậm chí hoàn toàn không mua được trên thị trường, máy móc tổ nghiên cứu khoa học tự mình bí mật nghiên cứu chế tạo, mấy thứ này đều tiện nghi cho Diệp Trùng.
Cơ sở phương diện chế tạo vũ khí của Diệp Trùng cực kỳ vững chắc, đặc biệt là ở tầng nguyên lý, đây đều là cơ sở mà mấy lão gia gia của "Cực Quang" đó không ngại phiền phức lập ra cho hắn lúc đầu. Đây cũng là nguyên nhân quan trọng nhất hắn có thể đối mặt với tài liệu mới một cách thành thạo, không chút phí sức.
Mấy thứ vũ khí phòng ngự chế tạo khoảng thời gian trước đó, bởi vì không hề hiểu rõ tính chất đối với tài liệu, cho nên chế tạo đều cực kỳ thô sơ. Diệp Trùng hiện giờ đối với mỗi tham số của chúng đều hiểu rõ như lòng bàn tay, hắn định điều chỉnh lại một lần nữa đối với mấy thứ vũ khí này.
Mỗi một món vũ khí ẩn giấu trong sân đều bị hắn lấy ra.
Cái miệng mở to của Christine lúc đó có thể nuốt trọn một quả trứng gà, nàng hoàn toàn bị dọa ngây ra!
Hắn muốn làm cái gì?
Nàng hoàn toàn không biết, trong cái sân xem ra trống trải vô bì này lại ẩn giấu sát cơ dữ dội như vậy! Trong góc sân, trong tường bao, khắp nơi đều ẩn giấu vũ khí. Khoa trương nhất vẫn là ngay chính giữa cái sân, dưới một phiến đá có thể trượt, pháo trận do bốn mươi chín họng pháo hình trứng đường kính to vượt quá hai mươi cm uy nghiêm đáng sợ đứng đó tạo thành. Pháo trận giống thế này, nàng đã nhìn thấy không dưới năm cái.
Christine đã triệt để không còn gì để nói, hỏa lực nặng thấy được ở chỗ này, gần như có thể sánh ngang một cứ điểm quân sự quan trọng.
Mà khi Diệp Trùng ở trước mặt nàng, như không có việc gì từ từ tiến hành tháo lắp, cải tạo mấy thứ vũ khí khủng bố này, Christine cảm thấy mình đã sắp phát điên!
Không, là tên này điên rồi! Tên này là một tên điên chân chính!
Điều làm Christine cảm thấy lông tóc dựng đứng, toàn thân phát lạnh nhất là vẻ mặt bình tĩnh của Diệp Trùng đang tiến hành cải tạo. Xem ra, Diệp Trùng không hề giống như đang thực hiện công việc nguy hiểm nào đó, mà giống như chỉ là đang làm một việc bình thường vô cùng, thí dụ như uống trà. Với lại, động tác của hắn cực kỳ thành thục, vừa nhìn liền biết loại việc này làm không phải lần một lần hai, Christine khó khăn nuốt nước miếng.
Khi Christine nhìn thấy Diệp Trùng đang ngồi trên một họng pháo với nòng pháo to lớn có thể dễ dàng bắn nổ một cái chiến cơ nhai lương khô, nàng cuối cùng đã hôn mê.
Suy nghĩ duy nhất trong đầu nàng trước lúc hôn mê, thế giới này quá điên cuồng!
Sư sĩ truyền thuyết

Sư Sĩ Truyền Thuyết - Chương #525


Báo Lỗi Truyện
Chương 525/606