Chương 486 : Chuẩn bị


Bach là người phụ trách cao nhất bộ phận duy tu trên tàu Hashgel, lão mở to cặp mặt đỏ ké, dùng âm thanh có thể làm rách màng nhĩ rống lên: "Mấy con yêu, đều tinh thần chút cho ta! Nhanh chút, nhanh chút, chỗ này phải gia cố, cái gì? Không có cách nào? Không có cách nào cũng phải gia cố!" Lão tía Bach mặc bộ đồ duy tu màu lam, khắp nơi trên quần áo là vết dầu, tóc tai tán loạn, tơ máu giăng đầy trong mắt, lão đã ba ngày không ngủ rồi.
Mấy ngày này, lão đều cảm thấy mình đang nằm mộng. Đầu tiên là con tàu hắn ở gần năm năm đột nhiên im hơi lặng tiếng bị người ta cướp, theo sát sau đó, một tin tức càng kinh người hơn giống như sấm nổ giữa trời trong, chấn động tới mức làm lão ngây ra tại chỗ, tiền tuyến bại trận! Lão chưa từng nghĩ qua tiền tuyến sẽ bại trận, kỳ thật không chỉ là lão, mỗi người trên tàu đều không ngờ, nếu không, bọn họ nào dám tới hành tinh Heiner gần tiền tuyến như vậy.
Lão thế nào cũng nghĩ không thông, tiền tuyến thế nào lại nói thua là thua, nơi đó có biết bao sư sĩ, biết bao quang giáp a! Chẳng lẽ mấy con quái vật đó thật sự đáng sợ như thế? Ngay cả quang giáp cũng đánh không chết?
Lão tía Bach tinh thần hoảng hốt có chút thất thần, mãi tới khi nghe thấy loạt lời của người cướp tàu trên màn hình đó, lão mới bỗng hoàn hồn lại. Đúng a, mình thế nào lại có thể chấp nhận số phận như vậy chứ? Vừa nghĩ tới gương mặt nhỏ nhắn ngây thơ, chân chất của cháu gái, trong lòng lão liền ấm áp, mình thế nào có thể cứ như vậy mà ly biệt với bọn họ chứ? Lão tía Bach quen với sóng gió lập tức toàn thân tràn đầy năng lượng, lần này mặc kệ thế nào cũng phải sống trở về!
Không lâu trước đó, lão đột nhiên nhận được một phương án cải tạo thân tàu cực kỳ chi tiết mà người cướp tàu chuyển cho lão.
Lão tía Bach từ hai mươi năm trước thì đã bắt đầu làm tổng trưởng duy tu, kinh nghiệp phong phú vô bì, khi lão lần đầu tiên nhìn thấy phương án cải tạo này liền biết mấy người cướp tàu này định có chủ ý gì. Lão không nói hai lời liền tiếp nhận kế hoạch cải tạo này. Còn thời gian hoàn công hà khắc kèm theo phía sau, lão nhìn cũng không nhìn.
Lão lập tức liền tìm tới tất cả thành viên bộ phận duy tu, mau chóng sắp xếp nhiệm vụ. Lão tía Bach có uy vọng cực cao trong bộ phận duy tu, nhận được sự kính trọng nhất của mấy thợ duy tu này. Mọi người đều biết điều này quan hệ tới sống chết của mình, ai nấy đều liều mạng, cơ hồ làm việc không cần mạng. Lão tía Bach vừa bắt đầu công việc liền làm một mạch không chợp mắt, khóe miệng cũng vì sốt ruột mà phồng rộp lên.
- Nhanh nhanh nhanh, bên đó, gia cố…
- Nơi này, vẫn không đủ kiên cố, hàn thêm một lượt nữa…
Tiếng hét lớn có chút khàn khàn của lão tía Bach vang lên khắp tàu vũ trụ.
Diệp Trùng cũng không nhàn rỗi, hắn đang giành giật từng phút từng giây chỉnh hợp tất cả sư sĩ mà hắn có thể tìm được. Một trăm bảy mươi bảy người, con số này ở trong dự liệu của hắn, nhưng hắn đối với sức chiến đấu của bọn họ quả thật không có bất cứ lòng tin nào. Nếu như là Tang tộc, chỉ cần năm mươi người, Diệp Trùng cảm thấy an toàn trên đường sẽ không thành vấn đề gì. Bạn đang đọc truyện tại TruyệnYY - www.truyenyy.com
Nhưng hắn đã không có thời gian đi oán hận vận may mình không tốt, tốn thời gian đi cảm khái với nó, chi bằng tốn thời gian làm sao đề cao bản thân bọn họ. Mà trong số một trăm bảy mươi bảy người này, phần lớn còn đều là sư sĩ loại viễn chiến.
Diệp Trùng không hề chia hai mươi học viên chính hắn huấn luyện ra, giữa bọn họ đã bắt đầu sơ bộ hình thành sự ăn ý, nếu như chia tách bọn họ ra, sức chiến đấu sẽ giảm đi. Còn sư sĩ khác, Diệp Trùng chỉ có nắm chắc thời gian mà huấn luyện. Có thể hình thành sức chiến đấu bao lớn, hắn không hề ôm bao nhiêu kỳ vọng.
Bất quá, mấy sư sĩ này bất kể là kinh nghiệm thực chiến hay là trình độ chiến đấu đều trưởng thành hơn mấy học viên này. Với lại, giữa mấy sư sĩ này vốn dĩ đã có sự ăn ý nhất định, bọn họ trong lúc chiến đấu bình thường cũng có thể thực hiện phối hợp nhất định, điều Diệp Trùng hiện giờ phải làm chính là cố sức giảm thiểu kẽ hở trong phối hợp của bọn họ. Nhưng chính một điểm này, muốn làm được cũng không dễ dàng, phương thức chiến đấu của mấy sư sĩ này đều hoàn toàn cố định, muốn thay đổi, là một việc khá khó khăn.
Diệp Trùng chỉ đành liên thủ với Thương, Diệp Trùng dùng từng đợt, từng đợt thực chiến để đày đọa bọn họ, Thương lại không ngừng chiếu lại quá trình chiến đấu của bọn họ, rồi chỉ ra mỗi một sai sót của bọn họ. May mà mấy người này cũng biết tình hình khẩn cấp, đều vô cùng nỗ lực, dần dần, tình hình có thay đổi. Nhưng cho dù như vậy, vẫn khó mà đạt được mục tiêu dự định trong lòng Diệp Trùng. Sức chiến đấu cá nhân của mấy sư sĩ này so với hai mươi học viên Diệp Trùng huấn luyện đó chỉ cao chứ không thấp, nhưng nếu như năm đấu năm, phe thắng khẳng định là học viên.
Chỗ không xa tàu Hashgel có vài tàu vũ trụ cũng là tàu chạy khỏi hành tinh Heiner.
- Thuyền trưởng, bọn họ phát qua yêu cầu liên minh. Thuyền viên lớn tiếng báo cáo. Vị thuyền trưởng mới này thần bí dị thường, chưa từng lộ mặt, nhưng bất cứ chút động tĩnh nào trên tàu đều không thoát khỏi mắt của hắn. Vừa bắt đầu, mọi người thường cảm thấy sau lưng có cặp mắt đang nhìn mình, nghĩ tới chỗ này thường là không lạnh mà run. Bất quá, từ từ mọi người cũng thích ứng dần dần, bởi vì bọn họ phát hiện vị thuyền trưởng thần bí này, năng lực lại cực kỳ xuất sắc. Đám thuyền viên chính là như vậy, bọn họ không hề để ý ngươi là ai, bọn họ chỉ để ý ngươi có thể mang lại cho bọn họ an toàn hay không.
- Ừm, không cần để ý tới bọn họ, tuyến đường của chúng ta và bọn họ không giống nhau. Bên tai thuyền viên này vang lên giọng nói lười biếng của Thương.
Liên quan tới mục tiêu chạy nạn cuối cùng, hai người Diệp Trùng và Thương đã thảo luận rất lâu, đã tham khảo lượng lớn tin tức bí mật mà Thương thăm dò được, cuối cùng lựa chọn hành tinh Dordana không xa thông đạo thông tới thiên hà Hà Việt. Một mặt, ở gần thông đạo đồn trú lượng lớn quân đội, như vậy có thể mang lại sự bảo đảm nhất định cho an toàn của bọn họ. So với Xích vĩ thú, quân đội loài người vẫn thân thiết hơn nhiều. Một phương diện khác, nếu như một khi Xích vĩ thú tấn công khu vực này, vậy thì lực lượng phòng hộ thông đạo nhất định sẽ giảm thiểu, cứ như vậy, Diệp Trùng và Thương sẽ có thể nhân lúc có khe hở mà trở lại thiên hà Hà Việt.
Tàu Hashgel chuyển hướng đi, lệch khỏi hướng bay của mấy tàu vũ trụ này, bay về phía hành tinh Dordana.
Dọc đường, liên tục nhìn thấy tàu vũ trụ lớn nhỏ thần sắc hoảng loạn. Trong thời gian mấy ngày này, tin tức tiền tuyến bại trận đã truyền khắp cả Hôi cốc. Khắp nơi đều là lòng người hoảng loạn. Tàu Hashgel tiến tới trước hết tốc lực, trừ Diệp Trùng và Thương, không ai biết tốc độ của mấy con Xích vĩ thú đó rốt cuộc thế nào, nhưng không cần phân tích, bọn họ đều tập trung hết sức lực, chỉ sợ chậm chút xíu.
- Cuối cùng đã hoàn công rồi. Nhìn tàu vũ trụ đã hoàn toàn thay đổi diện mạo, trong cặp mắt đỏ ké của lão tía Bach đầy sự vui mừng thanh thản. Chạy đua công việc không biết ngày đêm mấy hôm nay cuối cùng đã hoàn thành toàn bộ phương án cải tạo, may mắn tài liệu trên tàu đầy đủ, mấy người dưới tay mình ai cũng là thợ duy tu có kinh nghiệm phong phú.
Một cơn buồn ngủ ập tới, đã không nhớ rõ mình chống đỡ được bao nhiêu ngày, lão tía Bach cũng không chống đỡ được thêm, hai mắt tối sầm, hôn mê.
- Lão tía Bach! Nhìn thấy lão tía Bach ngã trên đất, lập tức có người sợ hãi hét lên. Mọi người luống cuống tay chân bế lão tía Bach lên.
Chính ngay lúc này, tiếng cảnh báo trên tàu bỗng vang lên: "Trạng thái khẩn cấp, trạng thái khẩn cấp, mời các đơn vị chiến đấu tiến vào vị trí đã định, nhân viên phi chiến đấu vào khu vực an toàn."
Diệp Trùng đã trở về phòng thuyền trưởng, ở trước mặt hắn, trên màn hình lớn nhất trong phòng thuyền trưởng, hai mươi tám con Xích vĩ thú đang hung hăng lao bổ về phía bên này.
Trong phòng thuyền trưởng, đám thuyền viên ai nấy nơm nớp lo sợ, sắc mặt trắng bệch. Tuy vẫn luôn nghe nói về Xích vĩ thú, có lúc cũng nhìn thấy Xích vĩ thú trong báo chí, nhưng thật sự đã gặp được rồi thì mới phát hiện loại áp lực này to lớn tới bực nào.
Diệp Trùng hỏi Thương: "Hoàn công rồi sao?"
- Hì hì, vừa hoàn công, Diệp tử, xem ra may mắn của chúng ta không tệ.
- Ừ, ta đi qua đó, ngươi cho nhân viên bảo dưỡng mang đồ tới cổng thông đạo số mười ba. Diệp Trùng trả lời rồi xoay người đi ra ngoài cửa.
Tất cả nhân viên chiến đấu trên tàu đều đã đợi lệnh, trong lòng mỗi người đều thấp thỏm bất an.
Diệp Trùng đi tới trước mặt mấy sư sĩ này, trên mặt là sự hờ hững vạn năm không đổi. Ngẩng đầu nhìn mọi người, bình tĩnh nói: "Ta biết mọi người đang sợ hãi, nhưng sợ hãi cũng vô dụng, chúng ta không có đường lui." Hắn dừng một lát, giọng nói vẫn bình tĩnh vô cùng, không có chút lên xuống nào, giống như đang kể lại một sự thật đơn giản vô cùng: "Không phải bọn chúng chết, chính là chúng ta tiêu."
Diệp Trùng không hề biết làm sao để cổ vũ sĩ khí, nhưng hắn cảm thấy nên nói gì đó, nên hắn đã nói.
Nhưng điều làm hắn không ngờ là, lời này của hắn hiệu quả tốt bất ngờ, sự bất an trên mặt mọi người đều biến mất, tuy vẫn có hoảng sợ nhưng nhiều hơn là sự kiên định.
- Theo ta. Diệp Trùng dẫn đầu chạy về phía cửa thông đạo số một.
Cửa thông đạo số mười ba là cửa thông đạo nhỏ nhất của cả tàu Hashgel, đường kính thông đạo chỉ có ba mươi mét, bình thường chỉ dùng để tàu cứu sinh ra vào.
Nhưng cửa thông đạo số mười ba trước mắt mọi người hiện giờ lại hoàn toàn khác hẳn, khắp nơi là thanh ngang kim loại thô to được gia cố, dày đặc, kín mít, cho dù là quang giáp tông trúng cũng không chấn động mảy may. Điều này cũng làm cho thông đạo càng thêm hẹp dài. Đặc điểm của thông đạo này là dựa vào đầu vào nhỏ nhất của con tàu, càng vô trong, không gian càng lớn.
- Nơi này chính là chiến trường của chúng ta. Lời Diệp Trùng làm mọi người đều ngớ ra, nơi này là chiến trường?
Diệp Trùng không để ý tới bọn họ: "Năm người một tổ, luân phiên thay đổi, chú ý phối hợp chiến thuật." Mọi người lúc này mới bừng tỉnh, với không gian vị trí hiện giờ của bọn họ, nhiều nhất chỉ có thể chứa được năm cái quang giáp tiến hành chiến đấu. Mà thông đạo hẹp dài có thể làm cho bọn họ mỗi lần đối mặt một ít Xích vĩ thú. Chẳng trách nơi này có nhiều tấm kim loại, cây kim loại đã gia cố như vậy, thì ra hắn đã sớm có dự định này.
Chỉ là, hắn làm sao mới có thể làm cho Xích vĩ thú ngoan ngoãn tiến công từ bên này chứ? Nếu như Xích vĩ thú không từ bên này tấn công, vậy tất cẩ kế hoạch của hắn ở nơi này sẽ đổ bỏ toàn bộ rồi.
- Báo cáo, tấm năng lượng đã đưa tới toàn bộ. Nhân viên bảo dưỡng có thể bởi vì khẩn trương, giọng nói đều có chút run rẩy.
Diệp Trùng gật đầu với bọn họ, ra dấu bọn họ có thể rời khỏi. Mấy nhân viên bảo dưỡng đó như được đại xá, lập tức không thấy bóng dáng.
Sau lưng hắn, trên trăm tấm năng lượng đầy nhóc năng lượng chất như ngọn núi nhỏ.
- Chuẩn bị chiến đấu! Trong giọng nói lạnh nhạt mang theo sự kiên định không cho phép nghi ngờ.
Sư sĩ truyền thuyết

Sư Sĩ Truyền Thuyết - Chương #486


Báo Lỗi Truyện
Chương 486/606