Chương 469 : Quang giáp thử nghiệm


- Đợi đã. Đột nhiên một giọng nói kêu Diệp Trùng lại, một người trung niên đi về phía bên này, người trung niên hơi mập mạp này chính là người phụ trách cao nhất của lần chiêu mộ này, Powell.
- Chuyện gì? Trong giọng nói của Powell mang theo vài phần không vui, hắn vừa rồi nhìn thấy người ứng tuyển số 231 dường như định rời khỏi, hắn liền vội vàng đi tới.
Nếu như không phải vừa rồi đi qua khu khảo hạch võ thuật, mà lại vừa đúng lúc nhìn thấy sự bạo phát đột nhiên của thiếu niên mệt mỏi muốn ngủ này, Powell tuyệt sẽ không tự mình chạy tới. Một mạch tới tận giờ, một màn kinh tâm động phách nhìn thấy ở khu võ thuật vừa rồi đó vẫn ở trong đầu óc hắn, đuổi cũng không đi. Hai hư ảnh giao thoa với nhau, tiếng quyền cước va chạm giống như mưa đánh lên lá chuối không ngừng vang lên bên tai đó làm hắn lúc đó bị sợ ngây ra.
Diệp Trùng không hề biết, trong khi chiến đấu với hắn, Taylor đã tốn hết tinh thần, khảo thạch tiếp đó, không thể không đề nghị đổi quan khảo hạch. Powell đặc ý trưng cầu ý kiến của Taylor, kết luận có được làm hắn vốn dĩ cực kỳ kinh ngạc càng thêm kinh ngạc. Taylor không chút giấu giếm cho Powell biết, trong cả quá trình hắn đều ở vào thế dưới hoàn toàn. Nụ cười khổ của Taylor, hắn tới giờ vẫn nhớ rất rõ ràng.
Tuy hắn đối với chiến đấu không hiểu biết tí gì, nhưng hắn lúc này ẩn ước cảm thấy mình đã câu được một con cá lớn!
Hắn bây giờ chính là chuyên môn chạy tới xem khảo hạch thực chiến quang giáp của số 231. Không ngờ không dễ dàng gì mới tới lượt số 231, số 231 làm người ta có vài phần nhìn không thấu này lại định bỏ đi, điều này thế nào không làm hắn kỳ quái?
Nhân viên công tác vội vàng thuật lại tình hình một lượt.
- Không có quang giáp? Powell cũng ngớ ra, hắn làm sao cũng không ngờ lại là tình huống này. Một sư sĩ lại không có quang giáp của mình? Đây quả thật là có chút làm người ta khó mà tiếp nhận.
Bất quá, hắn không hề muốn dễ dàng như vậy mà để Diệp Trùng đi, nghĩ một lát, trầm ngâm nói: "Trong kho chúng ta còn có quang giáp mới không? Ừm. Thứ ta nói là quang giáp cận chiến."
- Quang giáp cận chiến mới chỉ có một cái quang giáp thử nghiệm, ngoài ra chỉ có một vài quang giáp viễn chiến và một vài quang giáp bỏ đi. Nhân viên công tác đối đáp trôi chảy.
- Quang giáp thử nghiệm? Powell nhíu mày.
- Nó đã để đó có lẽ đã năm sáu năm, nghe nói là đồ thí nghiệm khá thất bại. Nhân viên công tác có chút ấp úng. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.
Powell lúc này mới bừng tỉnh ngộ, thì ra là hàng lỗi. Trong tổ nghiên cứu khoa học, tiến hành sáng tạo và cải tạo các loại quang giáp vẫn luôn không ngừng tiến hành, điều này cũng sinh ra lượng lớn tác phẩm thất bại, mấy thứ hàng lỗi này thường chất đống trong khó như vậy, không ai hỏi qua.
- Ngươi nguyện ý thử một lần không? Chúng ta chỉ có thể cung cấp cho ngươi cái quang giáp này. Powell ngập ngừng một lát, nhưng vẫn hỏi một câu. Bất quá, tới tận bây giờ, hắn đã không có bất cứ kỳ vọng gì. Có ai lại ngốc tới mức đi điều khiển một cái quang giáp thử nghiệm thất bại?
- Được. Ra ngoài ý liệu của mọi người, Diệp Trùng gật đầu đồng ý.
Với cái nhìn của Diệp Trùng, tại sao lại không thử chứ? Điều này đối với mình hoàn toàn không có chút tổn thất nào, bỗng dưng có thêm một cơ hội, đây chính là một việc cực kỳ may mắn.
Powell ngớ ra, lập tức mang theo vài phần tán thưởng: "Tốt, hắn sẽ dẫn ngươi đi tới kho lựa chọn cái quang giáp thử nghiệm đó."
Dưới sự dẫn dắt của nhân viên công tác, Diệp Trùng đi tới kho. Nhà kho rộng lớn trống không. Chỉ có trong góc chất mấy cái quang giáp linh tinh.
- Nơi này lúc trước đều đầy ắp, chỉ là áp lực tiền tuyến gần đây khá lớn, quang giáp nơi này cũng đều đã bị đưa tới tiền tuyến. Hiện giờ chỉ còn lại mấy cái quang giáp thử nghiệm thế này. Nhân viên công tác giới thiệu nói.
Diệp Trùng theo sau lưng nhân viên công tác, đi về phía mấy cái quang giáp ở trong góc đó.
- Ừ, quang giáp cận chiến chỉ có một cái này. Ngươi có thể thử xem. Nhân viên công tác chỉ cái quang giáp dính đầy bụi đất ở chỗ sâu nhất trong góc đó.
Cái quang giáp này đã đặt ở đây năm năm, nó yên lặng đứng ở trong góc không nổi bật, bình thường cũng không có ai tới quét dọn. Cho nên khi Diệp Trùng nhìn thấy cái quang giáp này lần đầu tiên, trên quang giáp tích lũy một lớp bụi dày cộm, nhân viên công tác đồng hành với Diệp Trùng đó hoàn toàn không có ý định tới gần, dừng chân ở xa xa.
Diệp Trùng ngược lại không hề để ý, nhớ năm đó, hắn lăn lộn ở trong núi rác, nơi đó càng dơ hơn nơi này.
Phí khá nhiều sức lực, hắn mới quét sạch bụi đất trên bề mặt cái quang giáp thử nghiệm đó. Bụi đất tung mù lan ra trong cả căn nhà kho, nhân viên công tác đó vội vàng lùi ra khỏi nhà kho. Dù sao trong căn nhà kho này cũng không có thứ gì đáng để lưu ý, toàn bộ là vài thứ sắt vụn.
Quang giáp được Diệp Trùng quét đi lớp bụi cuối cùng đã lộ ra bộ mặt thật của nó.
Chủ thể quang giáp trắng đen xen kẽ thể hiện ra phong cách đặc biệt. Không hề có vẻ kim loại lấp lánh chói mắt của quang giáp thông thường, mà là một loại chất cảm nội liễm. Cái quang giáp này và mỗi cái quang giáp Diệp Trùng từng thấy qua lúc trước đều không giống nhau. Thông thường mà nói, thân thể chính và tứ chi của quang giáp hình người sẽ có một tỉ lệ cơ bản, như vậy xem ra mới khá là tự nhiên. Nhưng trên cái quang giáp này, tứ chi khoa trương dị thường, giống như một người bình thường đã mọc ra đôi tay và đôi chân có cơ nhục quá mức cường tráng, lực lưỡng. Trừ cái khiên nhỏ hình chữ V trên tay, trên người nó căn bản nhìn không thấy vũ khí nào khác.
Diệp Trùng lập tức có vài phần hứng thú, là một kỹ sư chế tạo quang giáp, đối với các loại quang giáp cổ quái, hiếm lạ, hắn cực kỳ có hứng thú.
Tiến vào buồng lái của quang giáp, bàn điều khiển chính hình tam giác cũng không hề giống bàn điều khiển chính từng thấy lúc trước, mà sự phân bố nút bấm phía trên càng làm Diệp Trùng có vài phần không biết làm sao, nó và sự phân bố nút bấm của bàn điều khiển chính tiêu chuẩn có sự khác biệt quá lớn.
Bất đắc dĩ, Diệp Trùng chỉ đành tiến vào trình tự hướng dẫn của quang não, dưới sự chỉ dẫn của quang não, bắt đầu tiến hành điều khiển từng bước, từng bước một.
Tốn trọn vẹn một giờ, Diệp Trùng mới hiểu rõ về tổng thể nên điều khiển thế nào. Điều này cũng làm hắn biết tại sao cái quang giáp này lại đặt ở nơi này năm năm mà hoàn toàn không có ai tới đụng vào nó.
Đây là một cái quang giáp cực kỳ đặc biệt, cho dù Diệp Trùng đã thấy qua vô số quang giáp, nhưng cái quang giáp này vẫn có thể dùng từ đặc biệt này để hình dung.
Đây là một cái quang giáp chuyên môn thiết kế vì chiến đấu, nói nghiêm khắc hơn, đây là một cái quang giáp cực đoan chuyên môn thiết kế vì chiến đấu cận chiến trên mặt đất. Phạm vi sử dụng của nó vô cùng chật hẹp, chỉ thích hợp chiến đấu cận chiến trên mặt đất. Chính vì như vậy, từ lúc vừa bắt đầu xác định ý tưởng thiết kế của nó thì cũng đã quyết định vận mệnh rất khó được người ta coi trọng của nó rồi.
Thiết kế của nó cực kỳ cực đoan, nó chỉ có một động cơ bay, điều này có thể cho nó thực hiện bay bình thường, nhưng năng lực đổi hướng không gian của nó cực kỳ tệ hại, chỉ thích hợp bay đường thẳng, điều này cũng quyết định nó không cách nào thực hiện chiến đấu trong không trung. Mọi người điều biết, cận chiến trong không trung cần đổi hướng linh hoạt.
Nhưng, cái quang giáp này trong mắt Diệp Trùng không hề không chỗ sử dụng, ngược lại, với hắn mà xét, chỉ cần dưới hoàn cảnh thích hợp, nó có thể phát huy uy lực cường đại.
Toàn bộ động cơ hỗ trợ khác của nó đều được sắp xếp trên bốn chi của quang giáp, điều này làm sức mạnh tứ chi của nó trở nên khủng bố dị thường. Thiết kế đặc biệt cũng quyết định phong cách chiến đấu đặc biệt của nó, nó cần phải thông qua lực bạo phát của đôi chân mà tăng tốc, mà không phải dựa vào động cơ. Điều này có chút giống với con người, hoàn toàn không giống quang giáp bình thường. Một điểm này tồn tại quá nhiều khiếm khuyết, mỗi một bước của nó đều cần điểm mượn lực, thí dụ là mặt đất, mà đối với hầu hết sư sĩ mà nói, đây là điều hoàn toàn không thể chấp nhận được. Bọn họ quen làm các loại đổi hướng đa biến, linh hoạt trong không trung.
Nhắm vào phương thức tác chiến đặc biệt này, người thiết kế quang giáp đã tiến hành ưu hóa có mục tiêu đối với bàn điều khiển chính. Mà một điểm này, cũng làm cho càng nhiều sư sĩ nhìn mà lùi bước. Rất nhiều sư sĩ vào lúc trước khi chưa hiểu được thực lực chân chính của cái quang giáp này thì đã bị bàn điều khiển chính khác lạ này dọa chạy.
Chính là mấy nguyên nhân này, trực tiếp làm cho cái quang giáp này không ai đoái hoài, chỉ có thể đặt trong góc xa xôi nhất trong nhà kho.
Nhưng Diệp Trùng còn phát hiện rất nhiều chỗ lấp lánh của cái quang giáp này. Người thiết kế quang giáp này nhất định là một hôi vực lĩnh giả xuất sắc, ít nhất y ở phương diện thuật toán quang não có thành tựu cực kỳ nồng hậu. Cái quang giáp này ở phương diện tính toán trọng tâm và hệ thống cân bằng tự động là xuất sắc nhất mà Diệp Trùng từng thấy qua. Mỗi động tác của nó, quang não đều trong thời gian ngắn nhất, tính toán ra vị trị trọng tâm của cả cái quang giáp, rồi làm ra điều chỉnh tương ứng. Đây là cái quang giáp có cảm giác cân bằng tốt nhất mà Diệp Trùng từng sử dụng qua cho tới tận bây giờ.
Không chỉ như vậy, do sức mạnh bốn chi có được sự tăng cường với biên độ lớn, nếu như một khi bị nó quấn lấy sát người, đối với đối thủ của nó mà nói, tuyệt đối là một cơn ác mộng. Nó giống như một đại lực sĩ, nếu như đối thủ bị đánh trúng một cái, không chết cũng tàn phế.
Ở phương diện vũ khí, vì bảo đảm tính linh hoạt của nó, nó không hề lựa chọn vũ khí có trọng lượng lớn, nhưng vũ khí tiểu xảo đủ kiểu, đủ dạng vẫn làm cho Diệp Trùng cảm thấy có vài phần cảm giác rối mắt.
Gai cận chiến, kiếm laser, phi tiêu năm cánh, cước để nhận (đao dưới đáy chân), khiên bảo vệ tay, chùy khuỷu tay, kiếm kiểu đầu gối tự động bắn ra…
Đây hoàn toàn là binh khí hình người a! Thiết kế của mỗi một chỗ vũ khí đều vô cùng xảo diệu, từ ngoài mặt, căn bản nhìn không ra chút đầu mối nào. Diệp Trùng nhịn không được mà cảm khái, người thiết kế cái quang giáp này là một thiên tài, cũng là một tên điên, hơn nữa là một tên điên cực đoan!
Cái quang giáp này cần người điều khiển nó có lý giải thâm hậu đối với cận chiến bằng cơ thể con người, điều cơ sở nhất trong đó chính là kỹ xảo phát lực, làm sao thông qua đôi chân để có được tốc độ. Mà điều này đối với Diệp Trùng mà nói, lại càng thích hợp vô cùng. Hắn không chỉ có thể tiến vào hàng ngũ cao thủ đỉnh cấp trong cận chiến, hơn nữa kỹ xảo của họ Lam ở Cửu Nguyệt làm hắn đối với sức mạnh có lý giải về bản chất. Với lại, trong mắt Diệp Trùng, cái quang giáp này có điểm giống với phiên bản phóng lớn của Thủ Hộ.
Vấn đề duy nhất đặt trước mặt hắn hiện giờ chính là bàn điều khiển chính quái dị này!
Thói quen thao tác hình thành lâu ngày không phải một sớm một chiều thì có thể thay đổi được. Trong chiến đấu, bất cứ chút ngập ngừng nào đều có thể lấy đi tính mạng của bản thân, đây cũng là một trong những nguyên nhân quan trọng nhất tại sao sư sĩ khác lại kính nhi viễn chi (kính sợ đứng đằng xa nhìn) đối với cái quang giáp này. Mọi người đã quen với bàn điều khiển chính tiêu chuẩn, quen thuộc lại với một loại bàn điều khiển kiểu mới cần quá nhiều thời gian.
Thói quen, thật sự là một thứ chết người a!
Không có lựa chọn, Diệp Trùng chỉ đành bắt đầu làm quen với cái quang giáp này. May mà hắn đối với bản thân cái quang giáp này không hề có tâm lý bài xích gì, hơn nữa, mấy năm gần đây, số lần hắn điều khiển quang giáp không hề ít, điều này làm cho tính thích ứng của hắn tăng mạnh.
Một cái quang giáp có tứ chi cường tráng tới mức quá thể, bắt đầu vụng về làm các loại động tác đơn giản nhất trong nhà kho khổng lồ, lảo đảo, liêu xiêu, giống như trẻ sơ sinh học đi.
Sư sĩ truyền thuyết

Sư Sĩ Truyền Thuyết - Chương #469


Báo Lỗi Truyện
Chương 469/606