Chương 44 :


Tiên hạ thủ vi cường! Ra tay trước chính là đồng nghĩa với càng có cơ hội trong chiến đấu giành được quyền chủ động, giữa lằn ranh giữa sống và chết, cái gì là phong độ kỵ sĩ, cái gì là lễ phép, tất cả đều là chuyện vớ vẩn! Diệp Trùng cũng không có thói quen không tốt đó. Tuy rằng không biết đám người này có phải là tìm mình không, nhưng không nghi ngờ gì, bọn chúng đã làm cho Diệp Trùng cảm thấy được nguy cơ ngầm trong đó. Đối với những nguy cơ ngầm này, thói quen của Diệp Trùng là bóp chết những nguy cơ này trước khi chúng tạo thành uy hiếp với mình. Lần này, hắn vẫn như cũ không hề do dự làm điều đó.
Đám người này tản ra thành một hình vòng cung, rõ ràng là muốn bao vây Diệp Trùng, ý đồ rõ ràng như vậy, nếu như Diệp Trùng nhìn không ra, vậy hắn tuyệt đối sẽ tự cắt cổ mình. Đội hình rối loạn chẳng ra gì, do Diệp Trùng đã nhìn thấy đội hình nghiêm chỉnh, trật tự của Tượng Diệp đoàn và chiến thuật bầy sói đặc thù của Hồng Kỳ Ưng, trong mắt hắn đội hình đó thật sự là không đáng một xu.
Diệp Trùng giơ tay trái lên, bắn một phát vào chỗ tập trung đông của đám người!
Khi nhìn thấy Diệp Trùng gọi ra quang giáp trong khi mình vẫn chưa xông tới trước mặt hắn, tất cả đều không khỏi ngạc nhiên. Một số kẻ lão luyện, thông minh vội vàng giảm tốc độ, lo lắng lùi ra phía sau đội ngũ.
Bọn chúng tuyệt đối không nghĩ bên mình đông người như vậy, đối phương lại dám ra tay trước.
Súng hồng ngoại 5 vạn cấp (DG: chương trước nói là súng tản quang mà???), tuy rằng trên người Mạch Kim Lang thật sự có chút giản dị, nhưng đối với người chỉ có một chút phòng hộ đơn giản mà nói, nó không nghi ngờ gì là cực kỳ khủng bố! Một tia hồng ngoại to bằng cổ tay trực tiếp bắn trúng tên đứng đầu tiên trong đám người.
Không khí xung quanh quỹ đạo tia hồng ngoại cực kỳ nóng bỏng quét qua do quá nóng mà trở nên méo mó! Phần khuỷu tay tay trái của người đi đầu tiên hoàn toàn bị bốc hơi, chỗ vết thương bị đứt màu đỏ tươi trong khoảnh khắc từ màu đỏ tươi biến thành đỏ sậm, rồi biến thành màu nâu, máu tươi phun dữ dội trong nháy mắt giống như nước vẩy lên sa mạc, mau chóng khô cạn. Tia hồng ngoại sau khi xuyên qua người đầu tiên dường như không có chút yếu đi nào, trực tiếp bắn trúng ngực người thứ 2, hoàn toàn bắn thủng, một vết thương to bằng nắm tay hoàn chỉnh, có thể nhìn thấy bụng dưới của người đó cháy khét đen một mảng. Lúc này, tiếng kêu thảm sắc nhọn của người bị bắn trúng đầu tiên mới đột ngột vang lên, tiếp theo là tiếng kêu thảm thứ 2, thứ 3…
Thảm cảnh trước mắt nhất thời làm tất cả mọi người da đầu tê dại, người xung quanh bạt mạng muốn tránh xa 3 người này, cả đám người hỗn loạn cả lên.
Bách Lý Nam ngược lại hít một hơi lạnh, dùng vũ khí của quang giáp đối phó mấy người không mặc quang giáp này, hắn cuối cùng biết được 1 việc, thì ra so với vị chủ nhân này, hải tặc vẫn còn nhân từ hơn nhiều! Bách Lý Nam rất lanh lợi, vừa nhìn thấy Diệp Trùng nổ súng, liền ba chân bốn cẳng trốn sau lưng Diệp Trùng.
Diệp Trùng ngồi trong buồng lái, nhếch mép cười lạnh, súng hồng ngoại của Kim Mạch Lang không ngừng bắn loạn vào đám người này. Không thể không nói, kỹ xảo xạ kích của Diệp Trùng thật là tệ hết biết, tuy rằng trong căn cứ huấn luyện ý thức cũng có huấn luyện qua hạng mục này, nhưng trong hiện thực chưa từng trải qua huấn luyện xạ kích, cho nên cho dù ký ức trong ý thức vẫn có, nhưng thân thể hoàn toàn không cách nào theo kịp loại tiết tấu này. Đám người tập trung đông như vậy, đen thui một đám, độ khó của bắn hụt so với độ khó của bắn trúng còn cao hơn, vậy mà Diệp Trùng vẫn bắn hụt mấy phát, Diệp Trùng không khỏi xấu hổ không thôi. Bạn đang đọc truyện được copy tại TruyệnYY.com
Trên cái đầu trọc của Bắc Nhị vã đầy mồ hôi, không ngờ tên khốn trước mặt lại độc ác như vậy, hỏi cũng không hỏi một câu liền trực tiếp nổ súng! Hắn vốn định bắt sống tên này, người chết chẳng có tí giá trị nào! Nhìn thấy súng hồng ngoại của Diệp Trùng giống như lưỡi hái tử thần, không ngừng thu lấy tính mạng của đám anh em mình, mà súng hồng ngoại trên tay đám người bên mình chẳng qua chỉ 8000 cấp, đánh lên người Kim Mạch Lang căn bản chẳng có chút tác dụng nào! Giáp của Kim Mạch Lang nếu không có công suất 10 vạn cấp, tuyệt đối không thể làm nó bị thương! Bắc Nhị không khỏi hấp tấp: "Mau mặc quang giáp vào? Mau!"
Người xung quanh giống như ruồi nhặng không đầu bình tĩnh lại, vội vàng gọi ra quang giáp của mình.
Nhưng do mọi người tập trung quá đông, rất nhiều người vốn không chú ý hoàn cảnh xung quanh, chỉ muốn mau chóng trốn trong quang giáp, ngàn vạn lần đừng bị tia hồng ngoại khủng bố bắn trúng. Điều này dẫn tới kết quả trực tiếp là quang giáp bị gọi ra do thể hình quá lớn, tất cả bị dồn đống loạn cả lên, tình cảnh càng trở nên hỗn loạn không chịu nổi, thậm chí có người bị quang giáp gọi ra đạp chết, thành một đống tương thịt!
Bắc Nhị tuyệt vọng nhìn tình hình, che mắt không nỡ nhìn, muốn khóc nhưng không được.
Cơ hội tốt! Diệp Trùng rút ra dao từ trường siêu tần, gai chặn đòn trên tay trái, như tia chớp lao vào trong đám người đã hỗn loạn. Mãnh hổ vô giữa bầy dê, e rằng chính là sự miêu tả chính xác nhất tình hình lúc này! So với gai chặn đòn bên tay trái, dao từ trường siêu tần bên tay phải Diệp Trùng tuyệt đối là công cụ hữu hiệu để cướp đi tính mạng con người! Hắn chuyên môn chọn chỗ yếu hại của quang giáp mà chào hỏi, dao từ trường siêu tần đánh trúng quang giáp mang theo rung động siêu tần thường thường làm cho quang giáp bị đánh trúng trong khoảnh khắc tứ phân ngũ liệt, vô số mảnh vỡ, linh kiện hư hại bay tán loạn ra xung quanh, mà rất nhiều người không kịp gọi quang giáp ra mất mạng bởi những mảnh vỡ bay với tốc độ cao này.
Còn thân thể người bị dao từ trường siêu tần đánh trúng thì sẽ ra sao? Thân thể con người vốn không cách nào chịu nổi tần suất rung động cao như vậy, trong khoảnh khắc bị đánh trúng, lấy chỗ bị đánh trúng làm trung tâm, cả thân thể liền đột ngột bị xé thành vô số phần, bắn ra xung quanh! Vô số đóa hoa máu khổng lồ nở rộ.
So với như thế, người chết dưới gai nhọn phải nói hạnh phúc hơn nhiều, gai nhọn với đầu gai sắc lạnh tuyệt đối là cú nào cũng trúng chỗ yếu hại, nhanh như tia chớp, một phát là trúng, thường thường trước mắt tối sầm một cái, thế là một mạng đã đi tong!
Bắc Nhị cuối cùng cũng không chạy thoát, cái đầu trọc bóng loáng lục cục lục cục lăn ra xa, hai mắt tức giận thế nào cũng không chịu nhắm.
Bách Lý Nam toàn thân run cầm cập, đây chính là một trận đồ sát, mà bị đồ sát lại là bên đông người! Cảnh máu tanh như thế này, tuyệt đối làm hắn cả đời không quên! Nhìn Diệp Trùng giẫm đạp trong máu, Bách Lý Nam không nhịn được nữa, nôn thốc nôn tháo!
Cả đời không quên giống như vậy còn có hai người vẫn một mực đứng ở xa quan sát.
Sắc mặt tiểu hầu tử trắng không còn tí máu, lẩm bẩm nói: "Tên này thật sự là người ư?"
Tráng hán trung niên bên cạnh cũng sắc mắt hoảng sợ: "Độc ác quá! Rõ ràng không biết ý đồ của đối phương mà trực tiếp tấn công, thủ đoạn cũng thật tàn nhẫn! Người này tuyệt đối không phải chúng ta dây vào được!"
Tiểu hầu tử vỗ vỗ ngực, vui mừng nói: "Lão đại, may mà chúng ta lấy Bắc Nhị ra thử trước, nếu không…"
Tráng hán trung niên gật đầu đồng ý: "Bắc Nhị so với lão đại vẫn còn thua xa lắm! Thích lập công, trong bụng lại chẳng có gì ra hồn, chỉ huy cũng thật thất bại, cũng khó trách Bắc lão đại vẫn không dám giao Renault cho hắn. Nếu như Bắc lão đại ở chỗ này, tình cảnh nhất định không phải như vậy! Nhưng tên này cũng thật là ngoài ý liệu của mọi người, không làm theo lẽ thường!"
Tiểu hầu tử nói: "Chính là, một chút quy tắc cũng không nói!"
Tráng hán trung nhiên cảnh cáo nói: "Loại người quy củ nào cũng không nói này là đáng sợ nhất, về sau ngàn vạn lần không được trêu vào loại người này!"
Tiểu hầu tử trong lòng đã có ám ảnh, gật đầu nói: "Tiểu đệ biết, đánh chết em cũng không trêu chọc hắn! Lão đại, lần này Renault bị trọng thương rồi!"
Tráng hán trung niên lắc đầu nói: "Phần lớn cốt cán thật sự của hội Renault đều bị Bắc lão đại dẫn đi bãi Xích tinh rồi, nơi này chẳng qua là nhân viên trung tầng và hạ tầng của bọn chúng thôi, nhưng, dù là như vậy cũng đủ cho bọn chúng lãnh đủ rồi! Tuy rằng bình thường chúng ta không có cách với bọn chúng, nhưng bây giờ, hừ hừ…" Trong mắt tráng hán trung niên xuất hiện một tia hung ác nham hiểm.
Tiểu hầu tử hưng phấn nói: "Lão đại, có phải là chuẩn bị chơi hội Renault!"
Tráng hán trung niên lắc lắc đầu: "Việc này không gấp! Tiểu hầu tử, ngươi lần này thể hiện cực kỳ tốt, Bắc lão đại nhất định sẽ tra ra là ai báo tin cho Bắc nhị, ngươi tùy tiện kiếm nơi nào chơi trước đi, né tránh tình thế, đợi trận gió này qua đi hãy trở về, tiền đã chuyển vào thẻ của ngươi rồi!
- Dạ! Tiểu hầu tử cung kính nói.
Chú thích: Renault: là một công ty sản xuất xe của Pháp, liên minh với Nissan làm cho nó trở thành một trong 4 công ty sản xuất xe lớn nhất thế giới. Thông tin chi tiết có thể tìm thấy ở đây: http://en.wikipedia.org/wiki/Renault. Đồng thời, Renault cũng có một đội xe đua F1, tham gia cuộc đua thể thức 1 từ những năm cuối thập niên 70 thế kỷ trước. Thông tin cụ thể có thể tìm thấy ở đây: http://en.wikipedia.org/wiki/Renault_F1.

Sư Sĩ Truyền Thuyết - Chương #44


Báo Lỗi Truyện
Chương 44/606