Chương 429 : Bối thủy nhất chiến


Hầu hết thời gian mỗi ngày của Diệp Trùng hiện giờ đều là ngồi trong tàu vũ trụ, thông qua màn hình quan sát từng trận, từng trận chiến bên ngoài. Ở tinh khu tự do, chỗ cần dùng quang giáp và tàu vũ trụ không hề nhiều, cho nên dự trữ tấm năng lượng không hề nhiều. Diệp Bàng đã mang toàn bộ tất cả tấm năng lượng của hành tinh Rees De tới đây, cho nên điều bọn họ có thể làm hiện giờ chỉ có xem trận chiến thôi.
Chiến đấu kịch liệt tới mức làm mọi người hoảng sợ!
Lối vào thông đạo tự do nhỏ hẹp phi thường, là yếu địa phòng thủ chiến lược thiên nhiên. Cũng chính là dựa vào lối vào này, bọn họ mới có thể cực khổ chống đỡ tới hiện giờ.
Lối vào nhỏ hẹp này liên tục bay ra nhóm nhỏ sinh vật bất minh, tuy số lượng mỗi lần không nhiều, nhưng lại giống như vô cùng vô tận. Từ khi bắt đầu tới giờ, số lượng và tần suất sinh vật bất minh lao ra khỏi lối vào không hề giảm bớt, không có chút dấu hiệu suy yếu nào. Điều này mang lại cho mọi người áp lực khổng lồ, trong lòng mỗi người đều phủ lên một lớp ám ảnh.
Mà lực lượng của phe mình lại không ngừng tiêu hao, mỗi lần tiêu diệt sinh vật bất minh bay ra đều sẽ bỏ ra sự tiêu hao khá lớn. Nhưng lại không có ai dám lui ra sau một bước. Trong lòng mọi người đều rõ ràng, nếu như không phải dựa vào yếu địa phòng ngự thiên nhiên này, chỉ sợ toàn bộ mọi người hiện giờ đều bỏ thây trong bụng mấy sinh vật bất minh này.
Hiện giờ đã không có chỗ nào khác có thể suy nghĩ, chỉ có thể cắn răng kiên trì. Sắc mặt Diệp Nhân âm trầm tới mức đáng sợ, hắn đối với cục thế trước mắt cũng vô kế khả thi.
Diệp Trân Ni đau lòng nhìn gương mặt giăng đầy mây đen dưới mái tóc dài của Diệp Nhân, không khỏi mềm giọng an ủi: "Anh xem anh kìa, mặt đen tới mức sắp nhỏ ra mực rồi. Đừng quá nóng vội, ừm, uống nó đi." Nàng đưa cho Diệp Nhân hộp giữ nhiệt trên tay.
Diệp Nhân nhìn thấy là Diệp Trân Ni, trong mắt lóe lên một tia dịu dàng, ừm một tiếng. Nhận lấy hộp giữ nhiệt trên tay Diệp Trân Ni, uống không chừa một giọt canh bên trong. Bạn đang đọc truyện được copy tại TruyệnYY.com
Diệp Trân Ni si mê nhìn biểu tình chuyên tâm khi Diệp Nhân uống canh, trong lòng lại đau đớn vô bì. Người đàn ông mình yêu này, trên người gánh quá nhiều thứ hắn không muốn a! Trái tim dưới gương mặt anh tuấn nhưng lạnh lùng đó thật ra cũng không hề khác biệt gì với người bình thường.
- Đang nghĩ cái gì? Diệp Nhân đột nhiên mở miệng, hắn uống canh xong nhìn chằm chằm nàng.
Mặt Diệp Trân Ni hơi đỏ, cướp lấy hộp giữ nhiệt trên tay Diệp Nhân, như không có việc gì nói: "Cái gì cũng không nghĩ. A Nhân, đừng cho mình quá nhiều áp lực! Cố hết sức thì được rồi, ai cũng sẽ không trách anh đâu."
Diệp Nhân không nói gì, yên lặng nhìn Diệp Trân Ni.
- Sao rồi? Diệp Trân Ni nhìn thấy biểu tình có chút phát ngốc của Diệp Nhân, thò ngón tay nhỏ huơ huơ trước mắt hắn, giận hờn nói: "Nghĩ gì vậy? Nói chuyện với em cũng phân tâm!"
- Ừm, anh đang nghĩ, anh nhất định sẽ dẫn em ra đi! Nhất định! Diệp Nhân nói như chém đinh chặt sắt.
Bất cứ ai cũng nhìn ra được, trận chiến này đối với Diệp gia càng lúc càng bất lợi. Sức chiến đấu không ngừng tiêu hao, mỗi lần xuất kích gần như đều có người chết. Nhìn thấy tộc nhân của mình từng người từng người một chết ở trước mặt mình, đả kích của loại việc này đối với sĩ khí là trí mạng. Lúc nửa đêm, thường sẽ nghe thấy tiếng khóc rấm rức, sĩ khí hiện giờ đã thấp tới đáy.
Nhưng một vấn đề cực kỳ hiện thực bày ra trước mặt mọi người, đó chính là tấm năng lượng! Tinh khu tự do không hề có căn cứ sản xuất tấm năng lượng, tấm năng lượng trên tay bọn họ hiện giờ là dùng một chút ít một chút. Một khi toàn bộ tấm năng lượng tiêu hao hết, tất cả quang giáp và tàu vũ trụ sẽ thành một cục sắt không thể cử động, lúc đó trận chiến này cũng kết thúc rồi.
Chỗ lối vào lại bay ra mấy mươi con sinh vật bất minh.
Quang giáp đã sớm đứng chờ đợi một bên lập tức lao lên.
Ba mươi cái quang giáp tạo thành một tiểu đội chiến đấu tiêu chuẩn. Năm cái quang giáp đột nhiên tăng tốc, rời khỏi trận hình, lao về phía những sinh vật bất minh này. Khi sắp tới gần mấy sinh vật này, đột nhiên đổi hướng, năm cái quang giáp hướng năm phía bay đi.
Mấy mươi con sinh vật bất minh lập tức như nhìn thấy đồ ăn ngon, lao về phía năm cái quang giáp này, bọn chúng bị chia thành năm nhóm. Mấy cái quang giáp phụ trách dẫn dụ này đều là do sư sĩ có kỹ thuật điều khiển xuất chúng điều khiển, chỉ thấy trong bầu trời sao vạch ra năm đường cong ưu mỹ, giống như nhị hoa mỏng mảnh của hoa tươi. Tiếp đó giao thoa lướt qua với năm cái quang giáp bay tới trước mặt khác, mấy sinh vật bất minh đó liền chui vào vòng vây do năm cái quang giáp này hình thành.
Trận chiến xáp lá cà kịch liệt lập tức triển khai!
Năng lực cận chiến cường đại của sư sĩ Diệp gia vào giờ phút này thể hiện ra hoành tráng tột cùng. Hai bên giống như kỵ sĩ cổ đại va chạm đối diện, nhưng chính trong khoảnh khắc va chạm này, sư sĩ Diệp gia thường có thể né tránh chính xác, rồi có thể cho mấy sinh vật bất minh này một cú trí mạng.
Nhưng trả đòn mạnh mẽ của mấy sinh vật bất minh này, cho dù đã nhìn thấy vô số lần, Diệp Trùng vẫn rất hoảng sợ. Phần đầu của chúng vô cùng linh hoạt, thêm vào răng lưỡi kiếm cực kỳ phát triển, chỉ cần bị cắn một cái, bề mặt quang giáp nhất định sẽ để lại vết cắn sâu hoắm.
Loại sinh vật được gọi là giáp xác ngạc trùng (Sâu có răng lưỡi kiếm, mai giáp xác) này, vỏ ngoài cực kỳ cứng rắn, mai màu tím đen ửng lên ánh sáng kim loại dữ dội. Bọn chúng có sáu đôi cánh, thân thể thô lùn dẹp lép, dài chừng ba mét, phần đầu cực kỳ linh hoạt, răng lưỡi kiếm chính cực kỳ phát triển, có thể dễ dàng cắn đứt một số kim loại. Nó đối với kim loại thể hiện ra sự khao khát cực kỳ mãnh liệt, căn cứ kết quả hóa nghiệm, hàm lượng kim loại trong mai của nó cực cao, điều này cũng làm cho độ cứng mai nó cực cao, có tính phòng hộ cực tốt. Mai của chúng còn vì nuốt kim loại khác nhau mà xảy ra dị biến, thậm chí là tiến hóa.
Tốc độ bay của Giáp xác ngạc trùng lớn vào khoảng mười hai Hz, đạt tới cùng một mức độ với tốc độ bay của quang giáp chủ lực Diệp gia. Thêm vào bay lượn linh hoạt, cho nên cực kỳ khó dây.
Hiện giờ, từ lối vào thông đạo bay ra gần như toàn bộ đều là loại sinh vật này, loại sinh vật mà mấy người Diệp Trùng gặp được lần trước lại không nhìn thấy.
Quang giáp Diệp gia thiếu thủ đoạn tấn công tầm xa hữu hiệu, điều này cũng làm cho bọn họ không thể không tiếp xúc gần với mấy con Giáp xác ngạc trùng này.
Diệp Trùng suy tính, trong ba nhà, có lẽ Tuyết Lai tộc đối phó mấy con Giáp xác ngạc trùng này là tùy ý nhất.
Nhuế Băng yên lặng ngồi bên cạnh Diệp Trùng. Nàng mỗi ngày đều cùng Diệp Trùng quan sát chiến đấu trên màn hình. Nàng không hề nói gì, chỉ yên lặng ngồi, bộ đồ luyện công màu trắng như tuyết vẫn phiêu dật như thế, trong mắt thiếu nữ là sự kiên định nhàn nhạt.
- Cái gì? Ba nhà chuẩn bị liên hợp? Diệp Bàng thất thanh hỏi.
Diệp La gật đầu trả lời: "Đúng đó. Ta vừa nhận được tin tức. Hai nhà khác nghe nói tổn thất cũng rất nặng nề, cho nên bọn họ hy vọng có thể kết thành liên minh. Ừm, đúng rồi, Diệp Nhân đã đồng ý."
Diệp Bàng sờ cằm, trầm ngâm nói: "Ba nhà liên minh. Đây là một chủ ý không tồi. Không ngờ ba nhà chúng ta đối địch nhiều năm như vậy, bây giờ lại phải kết minh cùng nhau vượt qua cửa ải khó khăn. Ha ha, điều này thật là thú vị." Đột nhiên hắn nghĩ tới một vấn đề: "Vậy chỗ này làm thế nào?"
- Chôn vùi lối vào, Diệp Nhân quyết định niêm phong lối vào này. Diệp La trả lời.
Không gian xung quanh thông đạo tự do cực kỳ không ổn định, giăng đầy tinh vân màu vàng nhạt, mật độ các loại tia điện từ khác nhau trong tinh vân cực cao, từ trường của nó cũng biến hóa không ngừng, điều này làm nó đầy nguy hiểm. Chính mấy sinh vật cường hãn này, đối với không gian phụ cận thông đạo cũng sợ hãi phi thường.
Ba trăm tấm năng lượng bó lại với nhau, trôi nổi ở lối vào thông đạo.
Tất cả phi thuyền của Diệp gia đều đã rời ra xa.
Mỗi người tên tàu Darvill đều nhìn chăm chú màn hình.
Mấy mươi con Giáp xác ngạc trùng khí thế hung hãn bay ra từ lối vào thông đạo, bọn chúng rất tự nhiên nhìn thấy tấm năng lượng, vui mừng lao vào tấm năng lượng.
Chính ngay lúc này, một chùm sáng đỏ chính xác bắn vào tấm năng lượng!
Mắt mọi người bỗng đau nhói, màn hình sáng tới mức chóa mắt. Đợi tầm nhìn mọi người khôi phục bình thường, lối vào thông đạo trên màn hình đó đã biến mất không thấy, thứ chui vào trong mắt là tinh vân màu vàng nhạt không thấy bến bờ.
Hạm đội khổng lồ mang theo hy vọng sống của mọi người, bay hết tốc lực về phía lối vào thông đạo của Tuyết Lai tộc.
Nhìn tàu vũ trụ kín mít ngoài cửa sổ, Diệp Bàng cười nói: "Tình cảnh thế này có lẽ khó gặp lại được nữa, thật là hoành tráng a!" Sau khi tụ họp, chiến hạm của ba đại thế gia tổ hợp lại với nhau, bên cạnh tàu Darvill chính là có một tàu vũ trụ của bộ lạc Hy Phượng.
- Ta phải về đội. Phượng Túc nhìn chằm chằm Diệp Trùng, nói từng chữ một. Hiện giờ, mỗi một chút sức chiến đấu đều cực kỳ đáng quý.
Diệp Trùng nghĩ đi nghĩ lại, gật đầu đồng ý: "Được."
Quét nhìn xung quanh, Phượng Túc hướng về phía mọi người gật đầu: "Các vị may mắn! Tạm biệt!" Mọi người yên lặng nhìn Phượng Túc rời đi. Dưới tình huống thế này, các loại ân oán cá nhân lúc trước hoàn toàn nhỏ không đủ để nói, càng huống chi Diệp Trùng và nàng ta không hề có ân oán thật sự gì.
Ba đại cao thủ của ba đại thế gia tề tựu cùng nhau.
- Ha ha. Duyên phận thật là kỳ diệu a, chúng ta lại cũng có một ngày kề vai tác chiến. Hoàng Cực Minh cười ôn hòa.
Diệp Nhân không để ý tới hắn, mà mở miệng nói với Phạn Vẫn: "Ngươi giới thiệu tình hình một chút đi."
Trong phòng tác chiến, hai người và một cái quang giáp, cảnh tượng này ngụy dị vô bì.
Mắt điện tử của Phạn Vẫn nhấp nháy: "Thời gian đầu chúng tôi tác chiến thuận lợi, Giáp xác ngạc trùng không thể nào tạo thành uy hiếp đối với chúng tôi. Nhưng sau khi chúng tôi tiến vào thông đạo, tổn thất thê thảm."
Trên màn hình trong phòng tác chiến xuất hiện một bức hình. Vật to lớn khổng lồ trên tấm hình làm hai người khác không khỏi hít một hơi khí lạnh.
- Đây là một loại sinh vật bất minh mới xuất hiện, chúng tôi đặt tên nó là Nhuyễn thể tiêm thích mao trùng (sâu lông gai nhọn thân mềm). Thân nó dài từ bốn mươi tới sáu mươi mét, đường kính khoảng sáu mét. Toàn thân phân bố gai nhọn. Theo quan sát, Giáp xác ngạc trùng bình thường chính là treo ngược trên mấy gai nhọn này.
Bức hình được phóng lớn, Diệp Nhân và Hoàng Cực Minh có thể nhìn thấy rõ ràng hình dáng Nhuyễn thể tiêm thích mao trùng. Chúng xem ra giống phiên bản phóng lớn của sâu xanh, chỗ bất đồng duy nhất chính là trên người có đầy gai nhọn, mỗi cây gai nhọn này đều dài bảy, tám mét, phía trên treo đầy Giáp xác ngạc trùng.
Tiếng điện tử của Phạn Vẫn vang vọng trong phòng tác chiến: "Đặc điểm lớn nhất của Nhuyễn thể tiêm thích mao trùng là có thể hấp thu công kích có tính năng lượng, cơ chế khác chưa biết. Tốc độ của nó chậm rãi, nhanh nhất có thể đạt tới sáu Hz. Lỗ chân lông phân bố toàn thân, có thể phun ra khói màu xanh xám. Khói này đã chứng minh sẽ sinh ra hiệu ứng tan chảy đối với kim loại. Thông qua tính toán, tập hợp thể trên bức hình này là do khoảng sáu ngàn năm trăm con Nhuyễn thể tiêm thích mao trùng hợp thành."
Con số này lại một lần nữa làm hai người Diệp Nhân và Hoàng Cực Minh biến sắc. Hơn sáu ngàn năm trăm con Nhuyễn thể tiêm thích mao trùng màu sắc hoặc đậm hoặc nhạt tụ tập thành một con rồng khổng lồ sặc sỡ, xem ra hãi nhân tột độ.
- Chúng tôi đã thăm dò rõ ràng, trong cả thông đạo, chỉ có hơn sáu ngàn năm trăm con Nhuyễn thể tiêm thích mao trùng này. Giáp xác ngạc trùng, phe tôi đã tiêu diệt bộ phận khá lớn. Giáp xác ngạc trùng còn lại, chúng tôi cũng có năng lực giải quyết, thứ hai vị phải phụ trách là mấy Nhuyễn thể tiêm thích mao trùng này. Ngoài ra, năng lượng chúng tôi còn dư lại hiện giờ chỉ đủ cho chúng ta hoàn thành một lần công kích!
Tiếng điện tử của Phạn Vẫn không có chút dao động nào.
Chú thích: Bối thủy nhất chiến: ví von ở trong tuyệt cảnh, vì cầu đường sống mà quyết trận tử chiến: Hán Cao Tổ năm thứ 3 (năm 204 trước CN), Hán tướng quân Hàn Tín dẫn quân đánh Triệu, xuyên ra khỏi Tỉnh Hình khẩu, ra lệnh tướng sĩ lưng dựa vào dòng sông, bày ra thế trận, giao chiến với kẻ địch. Hàn Tín dùng hoàn cảnh trước có kẻ địch, lưng không đường lui, kiên định quyết tâm liều chết cầu thắng của tướng sĩ, kết quả đại phá quân Triệu.
Sư sĩ truyền thuyết

Sư Sĩ Truyền Thuyết - Chương #429


Báo Lỗi Truyện
Chương 429/606