Chương 400 : Ngũ Nguyệt Dạ Lĩnh thần bí


- Arbeni, nhìn ra lai lịch của người này không? Trong sáu người, một gã mặt đen trầm giọng hỏi. Cơ nhục toàn thân gã mặt đen này cuồn cuộn, giơ tay, nhấc chân giống như núi non di động. Cặp mắt đỏ ké tràn đầy bạo lực, giống như muốn chọn người cắn nuốt bất cứ lúc nào.
- Nhìn không ra. Toàn thân gã đàn ông được gọi là Arbeni này đều phủ trong áo khoác, cả gương mặt cũng được bóng của áo khoác che lấp, nhưng trong bóng tối nồng đậm tới mức khó mà mở ra này, một cặp mắt sáng như sao trời chốc chốc lại lóe sáng.
Gã mặt đen lại quay sang một người khác, giọng ồm ồm hỏi: "Lưu Thắng, người nhìn ra không?"
Lưu Thắng bị hỏi vẫn cụp mí mắt, dáng vẻ chưa tỉnh ngủ, giọng nói của hắn cũng đều uể oải: "Không có." Nói xong hai chữ này, hắn giống như đã ngủ rồi.
- Đông Vị, Sysco, các người có phát hiện gì không. Gã mặt đen có chút không nỡ bỏ cuộc.
- Không… có… Đông Vị nói chuyện, cả người trông giống như một đám hư ảnh. Nếu như Diệp Trùng ở chỗ này, nhất định sẽ kinh ngạc phát hiện, gã tên gọi Đông Vị này, thân thể của hắn trước sau ở trong một loại trạng thái dao động tần số cao. Giọng nói của hắn cũng phảng phất như vì dao động tần suất cao mà trở nên có chút mơ hồ.
- Tarkan, ngươi có phiền hay không? Sysco có chút mất kiên nhẫn, giọng nói ảm đạm giống như mang tất cả sự ngang ngược nén lại. Thể hình Sysco cực kỳ vạm vỡ, trông giống như một ngọn núi nhỏ, thể hình giống như con nghé của Tarkan ở trước mặt hắn cũng giống như con nít vậy. Một cặp mắt giống như chuông đồng hung quang bắn ra, làm người ta nhìn mà sợ hãi.
Tarkan cũng không để ý tới sự mất kiên nhẫn của Sysco, quay mặt sang người cuối cùng: "Guti, ngươi thì sao?"
Guti là thành viên không phải võ thuật gia duy nhất trong sáu người, hắn nhún nhún vai, bộ râu dê rung rung: "Nói thật, ta tới giờ vẫn không rõ các người vừa rồi tại sao khẩn trương như vậy."
Lần này mọi người đều trầm mặc.
Qua cả mấy phút, Tarkan mới khoan thai nói: "Người đó rất mạnh a!"
Cặp sao trong áo khoác đó của Arbeni bỗng sáng lên, mà cặp mắt vĩnh viễn cũng ngủ không tỉnh của Lưu Thắng cuối cùng đã mở ra, thân hình Đông Vị càng thêm mơ hồ. Sysco trông có vẻ không để ý nhếch mép cười. Gân xanh trên trán lại đột nhiên giựt một cái.
- Rất mạnh ư? Nhìn thấy mấy đồng bạn phản ứng như vậy, Guti có chút ngạc nhiên.
Nhưng lúc này đã không có ai để ý tới hắn.
Diệp Trùng đã rất lâu không có kinh ngạc thế này. Đây là đám người lợi hại nhất hắn từng gặp được từ trước tới giờ. Trừ điều bồi sư đó, thực lực năm người còn lại khẳng định đã đột phá cảnh giới giới giả.
Giới giả vô danh kết bạn mà đi? Đây là khái niệm gì chứ?
Mấy người này rốt cuộc là làm cái gì? Đây là nghi hoặc sinh ra từ cái nhìn đầu tiên nhìn thấy mấy người này của Diệp Trùng, nghi hoặc này hiện giờ vẫn luôn đuổi mãi không đi trong đầu hắn.
Đám người này quá nguy hiểm! Dự cảm của Diệp Trùng mạnh mẽ vô cùng.
Hắn hiện giờ đang suy nghĩ có nên rút khỏi đội ngũ này không. Sự tồn tại của đám người này đã gây nguy hiểm cho sự an toàn của hắn, cho dù tới giờ hai bên vẫn chưa xảy ra xung đột, nhưng Diệp Trùng vẫn nhớ chiến ý mạnh mẽ trong ánh mắt năm người đó nhìn mình.
Diệp Trùng không hề biết trình độ võ thuật của hành tinh Quang Hoa thế nào, nhưng hắn tin rằng, đám người này ở hành tinh Quang Hoa tuyệt đối là võ thuật gia đỉnh cấp nhất. Đối với điều bồi sư đó, Diệp Trùng vẫn nhìn không ra trình độ của đối phương, nhưng có thể đủ thành đồng bạn của năm người này, vậy hắn tuyệt sẽ không là một tên đơn giản.
Nếu như Diệp La ở đây, nhất định sẽ cảm thấy hưng phấn vì gặp được cao thủ thế này! Bất giác, trong đầu Diệp Trùng đột nhiên hiện ra một suy nghĩ không chút liên quan.
Nhưng ý nghĩ này cũng làm sự khẩn trương trong lòng Diệp Trùng nhạt đi không ít.
Tỉ mỉ tính toán, trong lòng Diệp Trùng thầm nghĩ, cho dù hai bên xảy ra xung đột, nếu như mình muốn chạy, bọn họ cũng không thấy được khả năng cản được mình. Đối với tốc độ của mình, hắn có đủ tự tin.
Tiểu đội này của Diệp Trùng tổng cộng có bảy người, đãi ngộ cực kỳ không tệ. Dưới sự cố sức kết giao của Dư đội trưởng, hai bên mau chóng trở nên quen thuộc. Nhưng trong lòng Diệp Trùng càng thêm cảnh giác. Mấy người này có thể cực kỳ tự nhiên khống chế sự hung hãn trong mắt, ngay cả tên to con có thể hình như núi đó, thì có thể đủ cười ha hả, nói chuyện với Dư đội trưởng, đủ nói rõ sức khống chế tự ngã của bọn họ.
Ngược lại là Diệp Trùng nói chuyện ít nhất.
Dọc đường, Dư đội trưởng không ngừng nói tới một số phong tục dân tình và một số điều nghe nhìn của mình, mọi người đều cảm thấy hứng thú vô cùng.
- Các người đều chưa từng tới thành phố Thiên Trục à? Dư đội trưởng hỏi.
- Ừm, chúng tôi lần này cũng là vì mở mang một chút về kinh đô của điều bồi trong truyền thuyết. Người nói là điều bồi sư Guti có bộ râu dê đó. Vẻ mặt hắn có giống như đang bay bổng đâu đâu.
- Ha ha, xưng hiệu kinh đô điều bồi của thành phố Thiên Trục không phải là giả. Các người đi thì sẽ phát hiện, nơi đó hoàn toàn là thiên hạ của điều bồi sư. Huynh đệ ngươi đi rồi, khẳng định có thể đại triển hùng đồ ở đó. Dư đội trưởng vuốt mông ngựa một cái, tiếp tục nói: "Nơi đó a, trên trời rơi xuống một cái bánh, trong năm người đụng phải thì có bốn người là điều bồi sư.Ngươi nghĩ xem, khủng bố biết bao a! Khi ta đi lần đầu tiên, lúc đó đã trố cả mắt ra. Điều bồi sư nơi đó quá không đáng tiền, ngươi thường có thể nhìn thấy một vài lão già mặc đồ cực kỳ rách nát, mấy lão già này, ngươi chỉ cần tốn chút tiền thì có thể thuê lão một ngày. Nhưng ngươi đừng thấy một lão già như vậy, nếu đặt ở chỗ khác, đó tuyệt đối là nhân vật cấp bậc đại sư. Nhưng chính một nhân vật lợi hại như vậy, tới thành phố Thiên Trục rồi, vậy thì cũng chẳng là cái gì."
Dư đội trưởng sinh động thổi phồng nói. Guti ở một bên cười nhè nhẹ, cũng không nói gì. Mấy người khác cũng nghe rất hứng thú.
Diệp Trùng thật ra cũng nghe vô cùng nhập thần, thành phố Thiên Trục, hắn cũng hoàn toàn không có bất cứ khái niệm gì. Nhưng đối với địa vị kinh đô điều bồi của thành phố Thiên Trục, hắn ngược lại không có chất vấn gì. Có thể sinh ra nhân vật như Quản phong tử, nơi này nếu như không có chỗ đặc biệt, vậy cũng thật sự nói không xong.
- Vào lúc họp chợ mỗi tháng, vậy thì nhộn nhịp rồi. Ở trong phiên chợ, ngươi có thể nhìn thấy rất nhiều nguyên liệu hiếm có, cổ quái. Hì hì, chỉ cần ngươi biết, chỉ cần ngươi có tiền, ngươi sẽ không có gì mà không mua được. Thị trường điều bồi của thành phố Thiên Trục chính là nơi tập kết nguyên liệu điều bồi lớn nhất. Chúng tôi ở chỗ đó có cửa hàng chuyên môn. Thương hãng bình thường về cơ bản đừng mong tiến vào đó, có thể tiến vào thị trường điều bồi của thành phố Thiên Trục đều là hãng buôn lớn. Hơn nữa hàng bán ra cũng không thể là hàng thông thường, Thứ bình thường, không có gì đặc biệt ngươi hoàn toàn không cần lấy ra.
Trong lời của Dư đội trưởng có chút tự hào, đột nhiên nghĩ tới gì đó, hắn xoay mặt qua hỏi Diệp Trùng: "Xem trí nhớ của ta này, vẫn luôn quên hỏi tiểu huynh đệ muốn đi chỗ nào của thành phố Thiên Trục."
Mọi ánh mắt soạt cái đều tập trung lên người Diệp Trùng.
- Ngũ Nguyệt Dạ Lĩnh! Diệp Trùng đối với cái tên này nhớ rất rõ ràng.
Gần như đồng thời, sắc mặt toàn bộ mọi người đều không khỏi thay đổi. Rõ ràng nhất trong đó không ai qua được Dư đội trưởng và Guti, ngay cả năm cao thủ tuyệt trần đã đột phá giới giả còn lại cũng giống như bị rắn cắn một cái, sắc mặt biến đổi, chỉnh tề lùi ra sau một bước nhỏ.
Diệp Trùng nhìn rõ rành rành một màn này, trong lòng lại có chút nghi hoặc, trong phản ứng của bọn họ, Ngũ Nguyệt Dạ Lĩnh là chỗ nào?
Ánh mắt mỗi người nhìn về phía Diệp Trùng đầy quái dị, lộ ra mùi vị mà cả Diệp Trùng cũng nói không ra.
Sắc mặt Dư đội trưởng trắng bệch, cơ nhục toàn thân đều không nghe điều khiển, cứng ngắn như khối đá, suy nghĩ duy nhất trong đầu hắn hiện giờ chính là chỉ muốn cách xa thiếu niên trước mắt này một chút. Mồ hôi lạnh trong khoảnh khắc đã thấm ướt sau lưng hắn. Từ góc độ mấy người Tarkan có thể nhìn thấy được, sau lưng Dư đội trưởng ướt một mảng.
Sắc mặt Guti cũng khó coi đến cực điểm, ánh mắt nhìn Diệp Trùng cũng càng thêm phức tạp, có ngưỡng mộ, có địch ý, có không hiểu…
- Cho hỏi, ngươi biết Ngũ Nguyệt Dạ Lĩnh đi thế nào không?
Dư đội trưởng muốn nói gì đó, nhưng cổ họng hắn trở nên khô khốc vô cùng, đằng hắng cả nửa ngày, âm thanh gì cũng không phát ra. Hắn không khỏi cuống quit, trời ơi, người có thể quan hệ dính líu với Ngũ Nguyệt Dạ Lĩnh, ngàn vạn lần không thể đắc tội a. Hắn hiện giờ ý muốn khóc cũng có, vốn cho rằng có thể làm quen với người của thành phố Thiên Trục, kết quả được thưởng lớn, lại là người có dính líu với Ngũ Nguyệt Dạ Lĩnh.
Nếu như hắn sớm biết thiếu niên trước mắt này có quan hệ dính líu với Ngũ Nguyệt Dạ Lĩnh, hắn tuyệt đối sẽ coi Diệp Trùng như thần mà đối đãi. Loại việc xui xẻo này tại sao lại để mình gặp phải? Trong lòng hắn đã kêu gào vô số lượt, lão Trương Đầu dẫn Diệp Trùng tới càng bị hắn nguyền rủa vô số lần.
Hắn hiện giờ muốn nói, người ta đang hỏi mình a, nếu như không trả lời, vậy thì quá thất lễ rồi. Nhưng ngàn vạn lần đừng mất mặt vào lúc này a. Trong lòng hắn gấp vô cùng, nhưng không biết làm sao, càng gấp càng phát không ra chút âm thanh nào.
Diệp Trùng thấy Dư đội trưởng như hóa đá, cơ nhục trên mặt đều đã cứng ngắc, chỉ có mồ hôi tuôn ra như suối phun mới có thể hiển thị hắn vẫn còn sống.
Diệp Trùng không nói gì, chỉ yên lặng nhìn Dư đội trưởng.
Mồ hôi của Dư đội trưởng càng chảy dữ dội thêm vài phần.
Trôi qua cả ba phút, Dư đội trưởng đột nhiên gào lên như phát điên: "Ta không biết, ta cái gì cũng không biết." Bỗng nhiên phát hiện mình có thể nói chuyện, Dư đội trưởng vui mừng tột độ, nhưng rất mau, hắn phản ứng lại với những gì mình vừa mới nói ra, mặt soạt cái lại một lần nữa trắng bệch.
Thấy dáng vẻ của Dư đội trưởng, Diệp Trùng liền biết mình khẳng định là hỏi không ra cái gì, liền dứt khoát quay mặt đi, nhắm mắt suy nghĩ.
Dư đội trưởng thấp thỏm, lo lắng cả nửa ngày, thấy Diệp Trùng không hề có phản ứng gì khác, trái tim đập loạn xạ cuối cùng bình ổn lại vài phần. Nguồn truyện: TruyệnYY.com
Ngũ Nguyệt Dạ Lĩnh rốt cuộc là nơi thế nào? Diệp Trùng vẫn luôn thiếu lòng tò mò cũng không khỏi nảy sinh vài phần tò mò. Từ phản ứng của Dư đội trưởng mà xét, tuyệt không phải là một nơi thông thường. Ngay cả năm cao thủ tuyệt đỉnh đó, nghe thấy Ngũ Nguyệt Dạ Lĩnh, thần tình đều rất không tự nhiên.
Thật làm người ta mong đợi a!
Sư sĩ truyền thuyết

Sư Sĩ Truyền Thuyết - Chương #400


Báo Lỗi Truyện
Chương 400/606