Chương 399 : Cao thủ bất minh


- Tìm người. Trả lời của Diệp Trùng vẫn đơn giản như trước.
- Ừm. Cặp mắt nửa nhắm của Dư đội trưởng, đánh giá trên dưới thể hình gầy yếu của Diệp Trùng một lượt, nhận lời ngược lại cực kỳ vui vẻ: "Được." Trong lòng hắn đang suy nghĩ, thiếu niên này đi thành phố Thiên Trục tìm người, trong này có chút đáng chú ý đây. Người đi thành phố Thiên Trục, thông thường mà nói, không phải bái sư cầu học thì là thương buôn giống bọn họ như thế này.
Thành phố Thiên Trục, hắn tới tới lui lui đã đi qua rất nhiều lần. Hắn hiểu sâu sắc một điểm, nhưng phàm là người có thể đứng vững ở thành phố Thiên Trục, vậy đều không phải là người thường. Thành phố Thiên Trục là nơi nào? Đó chính là kinh đô điều bồi thật sự. Gần như khoảng ba phần điều bồi sư trên cả thế giới đều tập trung ở nơi không hề xem là lớn đó.
Nói không chừng, thuận tiện mang theo tên này cũng có thể làm quen người của thành phố Thiên Trục đó. Là một con buôn, không có ai hiểu rõ hơn hắn giá trị khổng lồ hàm chứa trong này. Tuy xác suất này không hề lớn, nhưng trước mặt khoảng đầu tư ít tới mức gần như có thể bỏ qua không kể tới này, đây vô nghi là một vụ buôn bán khá thỏa đáng.
Thương nhân tinh minh này gần như trong khoảnh khắc liền nắm được trọng điểm trong đó, rồi đưa ra quyết định chính xác.
Tự phụ suy nghĩ chu toàn, Dư đội trưởng cười ha hả: "Thương đội ba ngày sau xuất phát, hai ngày nữa ngươi cần phải tới trước, ta sẽ sắp xếp đội cho ngươi.
- Đội? Nghe tới từ này, Diệp Trùng khá kinh ngạc.
Quả nhiên là gà mờ! Từ đội trưởng lòng như gương sáng, nhưng trên mặt lại không biểu lộ chút nào, mà cực kỳ kiên nhẫn giải thích: "
Do lộ trình xa xôi, vì sự an toàn của mọi người, còn là sự quản lý trên đường, chúng ta cần phải mang mọi người chia thành đội khác nhau."
Hai ngày còn lại, Diệp Trùng liền ở lại nhà Triệu Ứng. Đối với hán tử chất phác này, Diệp Trùng khá có hảo cảm, hắn lại truyền thụ vài loại phương pháp bồi chế cây cối. Bồi chế cây cối gần như là khóa trình cơ bản phải học tập của mỗi một điều bồi sư, nhưng phương pháp cụ thể cũng vì trường phái bất đồng mà khác nhau. Đặc biệt là dính líu tới một vài cây cối đặc biệt, loại khác biệt này càng thêm rõ ràng.
Đối với mấy bồi chế sư chuyên nghiệp đó, yêu cầu đối với các phương diện như hỏa hầu càng thêm hà khắc, nguyên liệu bọn họ bồi chế ra cũng rất được hoan nghênh, giá cả cũng cao hơn nguyên liệu thông thường trên thị trường rất nhiều.
Tinh thâm không cách nào so sánh được với mấy bồi chế sư chuyên nghiệp đó, nhưng sở học của Diệp Trùng bác tạp vô cùng, ngay cả phương pháp bồi chế cũng như vậy. Mấy kỹ thuật này không hề đủ cho Diệp Trùng trở thành một bồi chế sư chuyên nghiệp, nhưng truyền thụ cho Triệu Ứng mấy loại kiếm cơm, duy trì cuộc sống vẫn dư sức.
Đi tới trước cửa hãng buôn. Diệp Trùng đứng lại, bình tĩnh nói: "Các người trở về đi."
Vợ chồng Triệu Ứng dẫn theo con gái tiễn Diệp Trùng tới trước cửa hãng buôn. Trong dáng vẻ của Triệu Ứng có chút không nỡ: "
Ngài lên đường cẩn thận!"
Vợ Triệu Ứng mang lương khô mà mình đã chuẩn bị tới tận tay Diệp Trùng, cảm kích nói: "
Ngài là người tốt! Thần linh nhất định sẽ bảo vệ ngài. Hôm qua tôi đã dẫn A San cầu nguyện thần linh. Ngài nhất định sẽ bình bình an an!"
Diệp Trùng gật đầu, nhận lấy lương khô, không nói gì, xoay người đi vào hãng buôn.
Hắn không thích nói quá nhiều khi ly biệt.
Trong hãng buôn náo nhiệt tới tận trời. Một cảnh tượng bận túi bụi.
- Đồ đạc đều đã chuẩn bị xong chưa? Ta nói cho các người biết, chuyến này đường xa a, nhưng ngàn vạn lần không thể xảy ra sơ sót gì. Bao tải cỡ trung mang thêm vài cái. Còn nữa, chất hút ẩm đều đừng quên bỏ vào mỗi bao tải…
Dư đội trưởng đứng trong sân hãng buôn, chống nạnh, lớn tiếng thét lớn, chỉ huy mọi người.
Dư đội trưởng hai ngày trước vẫn là dáng vẻ xem ra tửu sắc quá độ hôm nay lại tinh thần phấn chấn, như rồng như hổ. Nhìn thấy Diệp Trùng đã tới, hắn vội gọi: "Ai da, tiểu huynh đệ tới rồi. Đồ đạc đều đã chuẩn bị tốt rồi chứ." Đã sớm có ý kết giao, Dư đội trưởng nhiệt tình như lửa.
Diệp Trùng gật đầu, trả lời: "
Xong rồi."
Chính ngay lúc này, trong sân đi vào một đám lớn người. Gần như là bản năng, Diệp Trùng dịch chuyển bước chân, lùi ra sau mấy bước làm người ta khó mà phát giác.
Phản ứng của Dư đội trưởng không chậm hơn Diệp Trùng, chỉ là một đằng là lùi, một đằng là tiến. Dư đội trưởng nặn nụ cười chạy tới trước, một gương mặt già nua, nịnh nọt trộn lẫn vào nhau, giống như đóa hoa cúc già nở ra: "
Ai da, trời của ta, đây là cơn gió nào thổi ngài tới đây! Mời ngài vào mau! Mau mời vào!" Dư đội trưởng bình thường không coi ai ra gì từ khi mấy người này tới eo liền cong gập lại, chưa từng thẳng lên.
Đứng đầu đám người này là một ông lão râu tóc bạc phơ, ông lão này khoảng bảy mươi, mắt mi hiền từ, nhưng cho dù tùy tiện đứng ở đó cũng tự có uy nghiêm của bậc bề trên. Đám người hầu bên cạnh càng cúi thấp đầu, chỉ cần là người trong thành phố này, có ai không biết thành chủ của thành này chứ?
Nhưng sự chú ý của Diệp Trùng lại không ở trên người ông lão này, mà rơi trên mấy người sau lưng lão.
Dường như cảm ứng được ánh mắt của Diệp Trùng, mấy gã đàn ông bỗng quay mặt qua, nhìn về phía Diệp Trùng.
Ánh mắt sắc bén như kiếm!
Chịu kích thích, đồng tử Diệp Trùng bỗng co lại! Chân phải nhẹ nhàng bước một bước sang bên cạnh, thân thể trong nháy mắt liền ở trong trạng thái hơi căng thẳng.
Đây hoàn toàn là phản ứng tự động sau khi bị uy hiếp của Diệp Trùng, trước khi hắn vẫn chưa có suy nghĩ thì đã hoàn thành mọi thứ này.
Rất lâu, rất lâu rồi! Hắn đều không có gặp được người làm hắn sinh ra cảm giác nguy hiểm thế này, ngay cả Diệp La cũng không sao làm hắn cảm thấy nguy hiểm thế này.
Năm người! Năm cao thủ nguy hiểm! Diệp Trùng nhíu mắt, trái tim đập dồn dập, ở một địa phương nhỏ thế này lại có thể gặp được năm cao thủ lợi hại như vậy. Điều quan trọng nhất là, năm người này phảng phất như dã thú muốn chọn người nuốt chửng bất cứ lúc nào, ánh mắt nhìn người khác đều tràn đầy bạo ngược.
Chính trong khoảnh khắc Diệp Trùng động, năm người đó cũng động! Bước đi, đổi vị trí.
Ánh mắt năm người đồng thời thu lại, cùng nhìn chằm chằm Diệp Trùng. Mà người đứng trước nhất khó chịu nhất, thân thể hơi nghiêng tới trước, làm ra vẻ muốn bộc phát. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.
Người mặc đồ vải màu xanh bên cạnh năm người đó, người trung niên để bộ râu dê nhìn thấy cử động của đồng bạn không khỏi ngớ người. Nhưng rất nhanh, hắn liền phản ứng lại, sắc mặt không khỏi biến đổi.
Nhưng động tác của sáu người này không hề làm ai chú ý, động tác của bọn họ không chỉ có biên độ cực nhỏ, hơn nữa yên ắng không tiếng động.
Đầu óc Diệp Trùng mau chóng vận chuyển, ánh mắt bình tĩnh, không hề làm ra động tác có địch ý trước.
Năm người này là ai? Mỗi người bọn họ đều có thực lực cao thủ Tông hội, ở một nơi không có quang giáp này, năm cao thủ thế này, tuyệt đối là một lực lượng cực kỳ đáng sợ. Với lại, Diệp Trùng có thể vừa nhìn liền nhận ra người trung niên để chòm râu dê đó là một vị điều bồi sư, hơn nữa còn là một vị điều bồi sư có thành tựu khá sâu.
Yên lặng đứng, Diệp Trùng không có bất cứ động tác nào khác, hắn không muốn gây ra hiểu lầm. Nếu như năm người này ra tay cùng lúc, Diệp Trùng tin rằng, mình cho dù có quang giáp, dưới công thế của năm người này cũng tuyệt không có cơ hội gọi Nguyệt Phục Vương ra.
Thật ra, khi hai cao thủ võ thuật thực lực tương đương giao đấu, cho dù một bên trong đó có quang giáp, cũng không cách nào nâng cao chút thắng lợi nào. Gọi quang giáp ra, sau đó chui vào buồng lái, điều này cần một khoảng thời gian. Mà tiết tấu chiến đấu giữa võ thuật gia, thường có khả năng đạt tới một giây đếm mười lần, làm sao có thể cho ngươi một khoảng cơ hội sung túc như vậy?
Điều này cũng là tại sao sư sĩ chết dưới tay võ thuật gia ở thiên hà Hà Việt không biết bao nhiêu, bọn họ đều bị võ thuật gia giết chết trước khi chui vào quang giáp.
Nhìn thấy Diệp Trùng bình tĩnh như thường, mấy người này cũng rất mau bình tĩnh lại, chỉ là ánh mắt nhìn về phía Diệp Trùng trần đầy thâm ý.
Một màn giao đấu ngầm của Diệp Trùng và mấy người này chẳng qua chỉ trong khoảnh khắc búng ngón tay.
- Ha ha, Dư lão đệ a, gần đây làm ăn không tệ a. Âm thanh của thành chủ sang sảng, cười ha hả nói, thần thái hòa nhã.
Dư đội trưởng được yêu mà sợ, vội vàng khiêm tốn nói: "Đây đều là dựa vào hồng phúc của ngài. Dưới sự lãnh đạo anh minh của ngài, ngài xem chỗ này của chúng tôi, chỉnh tề ngăn nắp, đi đường không nhặt đồ rơi. Giàu có và đông đúc như thế. Mấy người làm ăn nhỏ chúng tôi đây mới có đường sống a."
Cơ hội tốt thế này, há có thể không vuốt mông ngựa?
Thành chủ cười ha hả nói: "
Dư lão đệ ngươi quá khiêm tốn rồi. Làm ăn của quý thương hang làm rất lớn a, ta cũng sớm nghe nói rồi." Lập tức ngữ khí thay đổi: "Dư lão đệ, lần này ta đến nhờ quý thương hãng giúp đỡ a."
- Ngài xem lời ngài nói, đây không phải là chê cười tôi sao? Ngài có gì phân phó, hoàn toàn không cần tự mình tới, phái người nhắn một tiếng, thương hãng chúng tôi từ trên xuống dưới, tuyệt đối sẽ tận hết sức lực, dầu sôi lửa bỏng, không hề từ chối. Dáng vẻ Dư đội trưởng mặt đầy khẳng khái, mạnh mẽ, trong lòng lại co thắt mãnh liệt, ai da, không phải tới lấy tiền chứ!
Thành chủ cười hờ hững: "Mấy người bạn này của ta muốn đi thành phố Thiên Trụ một chuyến, nghe nói quý thương hang lần này vừa may phải đi thành phố Thiên Trụ một chuyến, nên dẫn bọn họ tới thương lượng một chút, xem có thể mang bọn họ cùng lên đường không!"
- Ai da, ngài đã nói thế, đừng nói chút việc nhỏ thế này, ngài dặn dò một tiếng, việc có lớn hơn chúng tôi cũng thay ngài làm. Không thành vấn đề, tuyệt không thành vấn đề! Vừa nghe chẳng qua chỉ là việc nhỏ như nhấc tay, Dư đội trưởng vội vàng vỗ ngực đồng ý, cực kỳ sảng khoái. Dư quang nơi khóe mắt liếc nhìn mấy người sau lưng thành chủ, trong lòng suy nghĩ, mấy người này rốt cuộc là lai lịch thế nào, lại có thể làm cho thành chủ tự mình tới tiễn. Chắc hẳn tuyệt đối không phải là nhân vật bình thường, mình phải nịnh bợ cho tốt.
Thành chủ vừa ý gật đầu. Lập tức lão nói với mấy người sau lưng vài câu, Dư đội trưởng tinh minh liền nghe ra đôi chút mùi vị ở trong đó.
Làm xong mọi thứ, thành chủ lập tức dẫn hộ vệ rời khỏi hãng buôn. Sáu người ở lại quả nhiên chính là sáu người Diệp Trùng chú ý.
Dư đội trưởng chiêu đãi sáu người này nhiệt tình vô cùng, phản ứng không lạnh không nhạt của đối phương càng làm hắn suy đoán mấy người này khẳng định là người đã thấy qua việc lớn, hắn cũng trở nên càng thêm nhiệt tình.
Điều Diệp Trùng xoay xở không kịp là, hắn lại xếp cùng một tiểu đội với sáu người này.
Sư sĩ truyền thuyết

Sư Sĩ Truyền Thuyết - Chương #399


Báo Lỗi Truyện
Chương 399/606